Những thứ muốn làm sau này. Giấc mơ muốn đạt được. Đương nhiên là chẳng có những thứ đó. Chỉ mong thế giới này diệt vong quách đi cho rồi. Mong bố chết đi cho rảnh nợ. Cậu chỉ sống qua ngày với những suy nghĩ đó.
Khi còn nhỏ hơn một chút, cậu từng khao khát mẹ sẽ quay về. Nhưng thời gian trôi qua, hy vọng đó cũng phai nhạt dần. Giờ đây, cậu chỉ thấy căm ghét người đàn bà đã bỏ rơi mình mà đi.
“Thì cứ, ừm, một gia đình hạnh phúc.”
Vì thế, Park Jong-pil đã thốt ra quan niệm hạnh phúc phổ biến nhất. Và rồi, cậu nói tiếp như để thêm thắt da thịt cho câu nói đó.
“Thì, kiểu như thế đó. Một người vợ chuẩn bị bữa sáng. Một người vợ tiễn mình đi làm. Ừm, sau khi tan làm thì cùng ăn tối. Chơi với con cái một chút.”
“Rồi hai người cùng uống bia thế này nữa?”
“Hả? Ờ, ờ. Vừa uống bia... vừa xem TV...”
Park Jong-pil lẩm bẩm như vậy và mơ về việc sống chung một nhà với Baek Ha-yoon. Khuôn mặt cậu đỏ bừng, nụ cười tự nhiên hé nở.
“Phu ha ha. Cậu đang tưởng tượng đúng không?”
Đột nhiên, cô chỉ tay vào cậu và cười tít mắt. Park Jong-pil vội vàng xua tay đáp.
“Đâu có?”
“Thấy cười là biết hết rồi nha~? Tưởng tượng đến ai thế? Chẳng lẽ là tôi?”
“Đi, điên hả! Sáng, sáng nào cũng có con điên đập cửa, ai mà thèm.”
“Con điên~? Thế thì cậu là thằng mặt dày không chịu trả tiền viện phí.”
“Ha-. Đã, đã bảo là sẽ trả mà.”
“Khư khư. Vậy thì xin lỗi một câu xem nào.”
“Xin lỗi? Xin lỗi gì?”
“Chuyện đánh tôi với chú ấy. Vẫn chưa nhận được lời xin lỗi nào cả. Nếu xin lỗi, tôi sẽ tin là cậu thực sự muốn trả tiền viện phí.”
Xin lỗi.
Cậu chưa từng làm cái việc sến súa đó bao giờ. Bởi vì cậu chưa từng thấy có lỗi với ai cả. Cho dù có cảm thấy có lỗi, cậu cũng lờ đi.
“... Xin lỗi.”
Có lẽ vì thế, cậu tự ngạc nhiên khi thấy mình thốt ra lời xin lỗi dễ dàng đến vậy. Hóa ra xin lỗi lại dễ dàng thế sao.
“Thực ra tôi vẫn luôn hối hận. Chuyện đánh cậu. Chuyện đá cậu. Chửi bới cậu. Phớt lờ cậu. Tất cả, xin lỗi nhé.”
Đó là chân tâm. Park Jong-pil đạm bạc truyền tải tấm lòng chân thành của mình đến Baek Ha-yoon. Baek Ha-yoon làm vẻ mặt như sắp khóc, rồi ngay sau đó mỉm cười.
“Phù-a. Được rồi. Giờ chúng ta có thể làm bạn thực sự rồi đấy. Rất vui được gặp cậu.”
Baek Ha-yoon nói rồi chìa một tay ra. Park Jong-pil đỏ mặt nắm lấy tay cô.
“Ờ... tôi cũng, ừm. Rất vui. Nhưng mà... nếu bây giờ là bạn thật, thì trước đó là bạn giả à?”
“Ừ. Thật ra tôi cứ tỏ vẻ ngầu thôi, chứ tôi ghét cậu vãi ra.”
“À-. Ha ha... Mà, cũng đáng thôi.”
Park Jong-pil ngoan ngoãn thừa nhận và gật đầu. Thấy vậy, Baek Ha-yoon lắc lắc bàn tay đang nắm lấy tay cậu lên xuống và nói.
“Nhưng giờ thì ổn rồi. Giải tỏa hết rồi. Sau này nhớ xin lỗi cả chú ấy nữa nhé?”
“Ờ... để xem đã.”
Đêm khuya thanh vắng.
Hai người bạn mới kết thân đã uống cạn bia và trò chuyện rất lâu. Ngày hôm đó, Park Jong-pil đã quyết tâm lấy cái gọi là ‘gia đình hạnh phúc’ mà mình buột miệng nói ra làm mục tiêu cuộc đời. Và cậu nghĩ rằng, sẽ thật tốt nếu trung tâm của gia đình hạnh phúc đó là Baek Ha-yoon.
Thời gian trôi nhanh.
Park Jong-pil bị đuổi học, bắt đầu làm hơn 3 công việc bán thời gian mỗi ngày để gom tiền viện phí. Kết quả là chỉ trong một tuần, cậu đã lo đủ toàn bộ số tiền.
“Chuyện hôm đó thực sự xin lỗi chú. Cháu xin hứa sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa.”
Park Jong-pil trực tiếp đưa tiền viện phí cho ông chủ quán thịt nướng và xin lỗi. Ông chủ quán thịt nướng, người đã nghe Baek Ha-yoon kể về hoàn cảnh của Park Jong-pil, nói rằng nếu những lời ông nói hôm đó làm cậu tổn thương thì ông xin lỗi, và tha thứ cho Park Jong-pil.
“Này, cậu có ý định đi giao hàng không?”
“Dạ?”
“Quán bên cạnh ấy. Nghe nói họ đang tìm nhân viên giao hàng. Lương theo giờ cũng cao lắm, thử suy nghĩ xem.”
Nhờ sự giới thiệu của ông chủ quán thịt nướng, Park Jong-pil đã tìm được việc làm thêm giao hàng. Vào thời điểm đó, giao hàng là công việc bán thời gian trả lương cao nhất, chỉ sau lao động chân tay nặng nhọc.
-Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
“Này~ Park Jong-pil~”
“A-. Đã bảo đừng có làm thế nữa mà.”
Park Jong-pil và Baek Ha-yoon thân thiết với nhau rất nhanh. Baek Ha-yoon thường xuyên đập cửa nhà Park Jong-pil và sang chơi, chẳng mấy chốc nhà của Park Jong-pil đã trở thành căn cứ địa của hai người.
“Khà-. Quả nhiên bia sau khi làm xong việc là tuyệt nhất.”
“... Hôm nay mệt lắm hả?”
“He he. Lộ ra à?”
“Nhìn là biết ngay. Có chuyện gì?”
“Không có gì- ừm. Tại khách hàng hãm tài thôi. Xinh đẹp cũng là cái tội mà.”
“... Khách hãm tài? Hắn làm gì cậu? Thằng chó nào?”
“Lại, lại trừng mắt lên rồi kìa-! Đã bảo sửa cái tính nóng nảy đi mà.”
“... Tức mà. Tôi nghe còn thấy tức, cậu thì...”
Park Jong-pil nắm chặt nắm đấm. Baek Ha-yoon nhìn cậu với vẻ mặt hài lòng, rồi huých nhẹ vai cậu và nói.
“Không sao. Có thể giải tỏa thế này là được rồi. Trước đây còn chẳng có ai để cùng giải tỏa những chuyện thế này nữa là.”
“Có bạn bè ở trường cậu mà.”
“Không nói với bọn nó được. Không muốn cho thấy vẻ yếu đuối.”
Nghe Baek Ha-yoon nói vậy, trong lòng Park Jong-pil cảm thấy rất vui. Vì cô ấy đã cho cậu thấy vẻ yếu đuối mà không cho người khác thấy. Cậu nảy sinh lòng tham, mong rằng sẽ có nhiều ngày cô dựa vào cậu như hôm nay.
“Nhưng mà cậu cứ ở nhà này một mình mãi à? Đã quá hạn bố cậu về lâu rồi còn gì?”
“Ừ. Cứ thế này mong ông ta đừng bao giờ về nữa.”
Người bố rời nhà đi đánh bạc xa. Vốn dĩ cứ một tháng là ông ta lại mò về nhà, nhưng lần này có vẻ muộn hơn. Đã một tháng hai tuần trôi qua rồi.
“Hư-m. Không phải là thắng đậm rồi sao? Cứ thắng mãi, nên mải mê ở lại đó nên về muộn chăng?”
“Chắc, chẳng có chuyện đó đâu. Nhưng được thế thì tốt. Thà là thắng lớn, rồi đi biệt xứ luôn đừng bao giờ quay lại đây nữa thì tốt biết mấy.”
“... Tôi cũng thế.”
Baek Ha-yoon gật đầu với vẻ mặt đồng cảm sâu sắc. Rồi đột nhiên cô giơ cao ly bia, đề nghị cụng ly.
“Cụng ly nào. Vì sự độc lập của chúng ta.”
Độc lập.
Thoát khỏi cái nhà chết tiệt này. Park Jong-pil cười khẩy, chạm lon bia của mình vào lon bia của Baek Ha-yoon. Hai người uống cạn bia, hướng về giấc mơ ở một tương lai xa xăm.
-Rào rào rào rào...
Hôm đó là một ngày mưa. Bên ngoài sấm chớp đùng đùng, gió thổi dữ dội. Park Jong-pil co ro trong nhà, vai run bần bật. Ngày mẹ bỏ đi cũng là một ngày mưa gió sấm chớp như thế này.
-Rầm. Rầm. Rầm...
Chính lúc đó. Có tiếng ai đó đập cửa. Người đầu tiên Park Jong-pil nghĩ đến là bố. Chỉ có bố mới đập cửa một cách yếu ớt như người say rượu thế này.
‘Chết tiệt.’
Hạnh phúc ngắn ngủi nhưng ngọt ngào. Khoảnh khắc phải để con người kinh tởm đó bước vào không gian này lại đến rồi.
-Cạch.
Park Jong-pil giấu số tiền đã gom góp được đi rồi mở cửa. Nhưng người đứng ngoài cửa không phải là bố.
Đầu tóc rũ rượi, khuôn mặt đầy vết bầm tím, đó là Baek Ha-yoon.
Đầu tóc rũ rượi, khuôn mặt đầy vết bầm tím. Baek Ha-yoon đứng trước cửa nhà như vậy.
“... Cậu.”
Cơ thể ướt sũng, đôi vai run rẩy. Đôi mắt đỏ ngầu. Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Cậu muốn xé xác tên khốn kiếp đã làm Baek Ha-yoon ra nông nỗi này ngay lập tức.
“Ai... ai đã làmㅡ.”
“Bố bảo đã nhìn thấy mẹ ở trên phố.”
“Gì cơ?”
“Tình cờ nhìn thấy, bảo là trông bà ấy hạnh phúc lắm. Bên cạnh còn có cả con cái nữa.”
“...”
“Bảo là tao cũng sẽ thế. Tao cũng tham lam giống mẹ, sẽ bỏ ông ấy mà rời khỏi đây.”
“...”
“Nên là, nên là. Nên là... tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra. Hư ư ư.. hức... Nên số tiền tôi gom góp. Hư ư ức... ha ư ư... tất cả, tất cả... đều đốt hết rồi... ha ư ư... đốt sạch hết rồi...”
Ruột gan cậu quặn thắt. Người đàn ông được gọi là bố của Ha-yoon quá kinh tởm, khiến cậu muốn nôn mửa ngay lập tức. Đầu óc quay cuồng, bàn tay nắm chặt run lên bần bật.
“Tôi, tôi, tôi... đã cố gắng ngăn cản. Đã định ngăn cản, định ngăn... tôi định ngăn...”
Park Jong-pil muốn lao ra ngoài ngay lập tức và đánh cho bố của Baek Ha-yoon một trận nhừ tử. Đánh cho đến khi mặt mũi biến dạng, đánh, đánh và đánh nữa. Cậu muốn nghiền nát gã ta như cách gã đã nghiền nát trái tim cô ấy.
“Không sao đâu.”
Nhưng cậu lại thả lỏng nắm đấm. Và ôm lấy Baek Ha-yoon đang run rẩy. Baek Ha-yoon nằm trong vòng tay Park Jong-pil, òa khóc nức nở, vùi mặt vào vai cậu.
“Tôi, tôi... tôi... hư ư ư ư... a ư ư... quá, quá mệt mỏi... quá... mệt mỏi...”
Baek Ha-yoon, người luôn tỏ ra vui vẻ, đang khóc nức nở. Cô gái trong sáng và thuần khiết ấy, cô gái luôn mang theo ước mơ và hy vọng chạy về phía trước. Giờ đây đang tuyệt vọng và khóc lóc thảm thiết.
Vì vậy, Park Jong-pil quyết định trả lại cho cô sự an ủi mà cậu đã nhận được từ cô bấy lâu nay.
“Không sao đâu. Bắt đầu lại là được mà. Tôi sẽ giúp cậu. Tôi sẽ ở bên cạnh cậu.”
Cô ấy đã dạy cho cậu biết. Rằng nếu có người ở bên cạnh cổ vũ hết lòng, con người ta có thể thay đổi. Rằng có thể tìm thấy hy vọng để sống tiếp.
“Vào nhà trước đã.”
Park Jong-pil đưa cô vào nhà. Bảo cô đi tắm trước kẻo cảm lạnh, rồi đưa quần áo để thay vào trong nhà tắm. Trong lúc đó, cậu bắc ấm nước lên và pha trà lúa mạch. Chỉ có cái này để mời cô thôi.
-Két...
Một lúc sau, cô tắm xong và bước ra, mặc bộ quần áo rộng thùng thình của cậu. Chắc là đã khóc rất nhiều trong lúc tắm, mắt cô sưng húp.
“... Để tôi sấy tóc cho.”
Căn bếp nhỏ và nhà vệ sinh. Và một căn phòng duy nhất trong ngôi nhà tồi tàn. Nhưng chính vì nhỏ nên lại có cảm giác ấm cúng. Park Jong-pil đưa Baek Ha-yoon vào phòng, đắp chăn cho cô rồi cắm máy sấy tóc sấy khô tóc cho cô.
“Khô hết rồi.”
Chẳng mấy chốc tóc đã khô hoàn toàn. Baek Ha-yoon cầm cốc nước Park Jong-pil đưa, cúi gằm mặt xuống. Trong khoảnh khắc, căn phòng bao trùm bởi sự im lặng.
“Ưm... ư ư ưm...”
Rồi những suy nghĩ u ám lại ập đến, Baek Ha-yoon lại bật khóc. Cô mím chặt môi cố kìm nén tiếng khóc, nhưng không thể ngăn được nỗi uất ức tích tụ bấy lâu tuôn trào.
“...”
Park Jong-pil nhìn bóng lưng Baek Ha-yoon mà đứng ngồi không yên. Cậu muốn ôm lấy cô gái đang run rẩy kia, nhưng lại không dám.
-Soạt.
Thay vào đó, cậu đứng dậy đi về phía tủ quần áo. Rồi lấy ra phong bì tiền giấu trong đó, đặt cái ‘bộp’ xuống trước mặt Baek Ha-yoon.
“Là tiền tôi gom góp bấy lâu nay. Ngày làm 3 ca nên gom cũng nhanh lắm. Khoảng 3 triệu won đấy.”
Baek Ha-yoon mở to mắt nhìn Park Jong-pil. Park Jong-pil trầm giọng bắt đầu bày tỏ tấm lòng mình.
“Thì, thời gian qua cũng nhận được sự giúp đỡ của cậu, nên cứ cầm lấy đi. Chuyện trước kia đánh cậu với chú ấy. Coi như tiền hòa giải thì chừng này cũng đủ rồi. Coi như là hối lỗi chuyện lúc đó đi.”
3 triệu won.
Cậu đã làm việc ngày đêm để kiếm số tiền này, nhưng cậu không hề thấy tiếc. Nếu nó có thể khiến cô cười, thế là đủ. Nhưng Baek Ha-yoon lắc đầu nguầy nguậy. Và nói bằng giọng nghẹn ngào.
“Không. Tiền đó tôi không nhận được. Chuyện lúc đó qua rồi, với lại tôi thấy áp lực lắm.”
“... Nếu thấy áp lực quá thì sau này trả cũng được. Hoặc coi như là một khoản đầu tư đi. Sau này tôi sẽ đòi lại gấp đôi đấy.”
“...”
“Nói thật, đứa sống nỗ lực như cậu mà không làm ca sĩ thì ai làm. Nên cứ coi như tôi đang đầu tư đi. Sau này nổi tiếng rồi thì cái 3 triệu cỏn con này kiếm dễ ợt chứ gì.”
“Nhưng, nhưng mà...”
“Không sao. Cứ nhận đi. Sau này tôi sẽ đòi lại hết mà. Kiếm rồi mới thấy 3 triệu cũng thường thôi. Lúc nào cũng kiếm được ấy mà. Chắc nhờ ai đó mà kiếm được chỗ làm thêm ngon nghẻ.”
“... Cảm ơn.”
Baek Ha-yoon do dự, nhưng ước mơ đối với cô rất quý giá. Cô tự hứa sau này sẽ trả lại gấp hai, gấp ba lần số tiền này, rồi gật đầu. Bầu không khí trở nên ngượng ngùng, Park Jong-pil gãi đầu nói.
“Ờ, hôm nay ngủ lại đây đi. Về nhà cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp đâu.”
0 Bình luận