“...”
Ý là dù vụng về nhưng muốn tự mình hành động sao.
Được rồi. Tôi không có quyền ngăn cản thử thách của bọn trẻ.
Để chúng tự trưởng thành dù có bị thương hay vấp ngã cũng là vai trò của cha mẹ mà.
“Vậy thì làm thế đi. Bố tôn trọng ý muốn của con.”
“Cảm ơn bố. Nếu Ye-rin không nghe lời con, lúc đó con sẽ nói cho bố biết.”
“Ừ. Làm thế đi.”
“... Cảm ơn bố đã nghe lời thỉnh cầu của con. Sau này... con nhất định sẽ báo đáp bố.”
“Khục khục. Đừng làm mẹ con đau lòng là được. Vào đi.”
“Vâng bố.”
Thằng bé quay lưng đi ra với vẻ muốn tự mình đạt được điều gì đó.
Tuy nhiên việc của Si-woo là việc của Si-woo, còn tôi có việc tôi phải làm.
Đó chính là xử lý tên Nikolai đã làm con gái yêu Ye-rin của tôi ra nông nỗi đó.
- Bíp.
[Ngài gọi tôi ạ Chủ nhân.]
“Ừ. Có việc muốn nhờ cậu.”
[Xin hãy hạ lệnh, tôi xin tuân theo.]
“Ye-rin có bạn trai, là thằng tên Nikolai. Tìm ra số điện thoại của thằng đó.”
[Vâng. Chủ nhân! Tôi sẽ làm theo lệnh.]
- Bíp.
Nikolai thằng này.
Dám làm hỏng con chim nhỏ quý giá của ta.
Ta tuyệt đối sẽ không để yên đâu.
Trong khi đó, 1 tiếng sau, tại Nga.
Nikolai đang uống bia cười đùa cùng bạn bè.
Nhưng lúc đó.
- Tí li li li li-♬
Bỗng nhiên có cuộc gọi từ số lạ.
Tuy nhiên Nikolai không bận tâm lắm mà nhấc máy.
Vừa ấn nút nghe, giọng đàn ông trầm thấp đầy sát khí vang lên.
[... Quên tiếng Nga rồi à.]
“...?”
Gì vậy.
Thấy nhắc đến ‘Nga’, kiểu như: Ở đó có phải Nga không ạ? thế này sao?
Nikolai hỏi vào ống nghe bằng tiếng Nga lưu loát ‘Ai đấy ạ?’.
Nhưng câu trả lời nhận được là.
[Dù sao thì chắc cũng biết tiếng Anh cơ bản chứ. Từ giờ nghe cho kỹ lời tao nói đây.]
Là những lời như tiếng ngoài hành tinh hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Khoan đã, nghĩ lại thì ngữ điệu ngôn ngữ này là Hàn Quốc nơi Ye-rin đang ở...
[I know who you are. your name is nikolai (Tao biết mày là ai. Tên mày là Nikolai.)]
“... Hả?”
[If you let my daughter go even now, I will spare you. (Nếu mày buông tha con gái tao ngay bây giờ, tao sẽ tha mạng cho mày.)]
“Gì cơ?”
[But if you don't let my daughter go... (Nhưng nếu mày không buông tha con gái tao...)]
“... Hả?”
[I will find you and I will kill you (Tao sẽ tìm ra mày và tao sẽ giết mày)]
- Tút. Tút. Tút. Tút. Tút.
Cuộc gọi bị ngắt đơn phương.
Nikolai ngơ ngác nhìn vào hư không như không thể tin nổi.
Bạn bè nhìn Nikolai như thế liền hỏi.
“Điện thoại gì đấy? Nó bảo gì?”
“... Không biết. Nó bảo sẽ giết tao?”
Sau khi truyền đạt tin nhắn, tôi cúp máy rồi gọi cho thuộc hạ đang phái cử ở Nga.
Tôi bảo hắn tìm vị trí của Nikolai rồi giám sát hành động của hắn, và dặn nếu hắn phớt lờ cảnh cáo của tôi mà lại bày mưu tính kế thì cứ xử lý thích đáng.
[Tôi sẽ làm theo lệnh. Chủ nhân.]
Giọng nói đầy chắc chắn nhận lệnh của tôi.
Nếu là hắn thì có thể coi là đồng chí cùng tôi vào sinh ra tử trên chiến trường, nên sẽ xử lý công việc đâu ra đấy.
“Dù sao thì vụ Nikolai đã xử lý xong, tiếp theo là...”
Giờ tiếp theo là về Ye-rin.
Dù là đứa con gái chưa hiểu chuyện, nhưng không ngờ lại là đứa trẻ không biết phân biệt phải trái đến mức này.
Rốt cuộc là sai từ đâu.
Cách giáo dục của Elena, người chịu trách nhiệm hoàn toàn việc nuôi dạy Ye-rin bị sai sao?
Không, quyết không phải.
Dù tiếng Hàn của Elena lơ lớ khiến cô ấy trông có vẻ ngốc nghếch, nhưng cô ấy chắc chắn thông minh.
Dù không hiền thục nhưng cô ấy tinh ranh, và dù không có triết lý giáo dục rõ ràng nhưng cô ấy biết quán triệt việc gì là được và mất.
Cô ấy cũng là một trong những nữ hoàng của thế giới ngầm, là quân chủ nắm giữ quyền lực của Mafia.
Nghĩa là một người phụ nữ ưu tú, xứng đáng đường hoàng đứng cạnh tôi.
Người như thế sao có thể dạy dỗ Ye-rin sai được.
“Phù... Trước tiên phải nghe lời Ye-rin đã, rồi bàn bạc với Elena.”
Thế nên việc Ye-rin đi chệch hướng, khả năng cao là vấn đề ở Ye-rin hơn là Elena.
Rời sang Nga rồi có sự thay đổi tâm lý nào chăng.
Quả nhiên phải giữ bên cạnh để theo dõi.
- Cốc. Cốc.
Lúc đó, tiếng gõ cửa phá vỡ dòng suy nghĩ của tôi.
Ngẩng đầu lên thì chủ nhân tiếng gõ cửa tiết lộ danh tính.
“Bố. Con là Si-woo đây ạ.”
“Ừ. Vào đi.”
- Cạch.
Sau khi mở cửa, thằng bé lê bước... đi về phía tôi.
Nhìn đôi vai rũ xuống thì có vẻ lời tỏ tình của nó thất bại rồi.
Chắc là tỏ tình dựa vào cảm xúc mà không chuẩn bị đàng hoàng nên thất bại là cái chắc.
‘Dù sao thì... có thể coi là chuyện tốt không nhỉ.’
Tuy xin lỗi Si-woo, nhưng coi như là chuyện tốt.
Anh em cùng cha khác mẹ mà tâm đầu ý hợp thì không được.
Tôi muốn các con mình chia sẻ tình yêu bình thường hơn, không có khúc mắc.
“Bố.”
Lúc đó, thằng bé mở lời bằng giọng trầm xuống.
Đôi vai rũ xuống của nó hôm nay trông thê lương hơn là do tâm trạng chăng.
Dù mong Si-woo tỏ tình thất bại, nhưng nhìn biểu cảm của nó thì không thể không thấy thương cảm.
“Con, tỏ tình thành công rồi ạ.”
“Ừ... Chuyện đáng tiếc nhưng... Khoan, cái gì?”
“Tỏ tình, thành công rồi ạ. Từ hôm nay là ngày 1.”
“...”
Gì vậy.
Tôi có nghe nhầm không?
Ye-rin có bạn trai rồi mà lại chấp nhận lời tỏ tình của Si-woo á?
“Cái đó... Thật ra con cũng không tin nổi, nhưng Ye-rin chấp nhận ạ. Nó còn khóc... bảo là đã thích con từ xưa... Nhưng trong thời gian ở Nga cảm thấy xa cách nhau... Nên đau lòng lắm... Hehe.”
“...”
Cái này rốt cuộc là gì.
Quá hoang mang nên không nói nên lời.
Ye-rin có bạn trai rồi, làm sao có thể chấp nhận lời tỏ tình của Si-woo chứ?
“... Si-woo à. Cái thằng Nikolai hay gì đó... Ye-rin có bạn trai mà.”
“A. Cái đó thực ra là...”
Thằng bé giải thích về ‘kế hoạch’ của Ye-rin và Nikolai.
Tôi nghe hết lời giải thích của nó, rồi ôm cái trán đang đau nhức.
Tất cả chuyện này lại là màn tự biên tự diễn của Ye-rin sao.
“Vừa nãy con gọi điện cho Nikolai chào hỏi rồi mới đến đây. Nó chúc mừng, bảo sau này cùng Ye-rin sang Nga chơi.”
“...”
“Bố. Giờ bọn con thực sự sẽ không gây rắc rối nữa đâu. Chỉ cần cho bọn con gặp nhau thôi. Chỉ cần cho gặp Ye-rin, giờ con sẽ học hành chăm chỉ... cũng không trêu chọc người hầu nữa. Hãy tin con!”
“...”
“Bố!”
“... Có lẽ, cần phải họp thôi. Phải gọi mẹ con và Elena đến nói chuyện. Nếu mẹ con và Elena cũng đồng ý, lúc đó bố sẽ cho phép.”
Được rồi. Những lúc thế này thì dùng ‘quyền trợ giúp từ mẹ’.
Gọi Hee-yeon và Elena đến rồi khéo léo thuyết phục, thì Si-woo và Ye-rin cũng chẳng nói được gì.
“Bố... nhất định hãy thuyết phục giúp con. Con xin bố đấy. Con thực sự, không có Ye-rin là không được.”
“Bố sẽ thử cố gắng.”
Kế hoạch của tôi đã thành công.
Quả nhiên gọi Elena và Hee-yeon đến thì cả hai đều phản đối kịch liệt.
Có vẻ như khi Si-woo và Ye-rin ở cùng nhau thì chẳng thấy chuyện gì tốt đẹp, và họ nghĩ nguyên nhân làm hỏng con mình là con của đối phương, nên Elena không ưa Si-woo, còn Hee-yeon không ưa Ye-rin.
“Thế nên, chuyện là thế đấy. Vậy nên Ye-rin con ở Nga thêm 1 năm...”
“Kh, không chịu! Kh, không được...! Thà chết còn hơn phải xa Si-woo lần nữa. Không phải nói suông đâu. Thà chết còn hơn phải xa Si-woo.”
Nhưng khi hai đứa đã tâm đầu ý hợp, thì không ai có thể ngăn cản chúng.
Ngược lại càng phản đối dữ dội thì Si-woo và Ye-rin càng khao khát nhau hơn.
Thế nên cuối cùng.
“Chỉ ở Hàn Quốc đúng 3 năm thôi. Ye-rin con cũng là thành viên của Mafia, nên 3 năm sau phải sang Nga để học tập.”
Quyết định cho phép hai đứa hẹn hò 3 năm.
Dù là tình yêu của anh em cùng cha khác mẹ, nhưng nếu là tình yêu kết thúc bằng sự chia ly thì tôi và các bà vợ có thể chấp nhận.
“Vâng... con sẽ làm thế.”
Hơn nữa Si-woo và Ye-rin cũng không thể từ chối.
Vì đây là giới hạn cuối cùng của tôi và các bà vợ.
“Vậy bố. Con đi hẹn hò đầu tiên với Ye-rin đây.”
“... Ừ.”
Cứ thế tình yêu của Si-woo và Ye-rin bắt đầu.
Cho đến lúc này tôi vẫn chưa tưởng tượng được tình yêu này sẽ dẫn đến kết cục nào.
Trong khi đó, Jeong Hyeon-jae và Lee Shin-ah đang đóng cửa quán mà họ đang điều hành.
Vốn dĩ phải đóng cửa muộn hơn 2 tiếng, nhưng hôm nay họ quyết định đóng cửa sớm để tận hưởng buổi hẹn hò riêng tư.
“Mình ơi~ Bên này xong hết rồi.”
“Ừ. Anh cũng xong. Haha. Giờ tan làm nhé?”
Hai người nhìn nhau cười tình cảm.
Vượt qua mâu thuẫn và bất hòa lâu dài, hai người đã bước vào giai đoạn ổn định.
Như vậy Lee Shin-ah sau khi nhận ra sự quý giá của Jeong Hyeon-jae, đang cùng ông nuôi dưỡng tình yêu thắm thiết.
Giờ đây ưu tiên số 1 của bà chắc chắn là chồng, và bà muốn dành phần đời còn lại để báo đáp người đã dành cho bà tình yêu tận tụy.
“Em đặt nhà hàng rồi. Ăn cơm xong rồi đi xem phim nhé.”
“Ừ~”
Vừa nói Lee Shin-ah vừa khoác tay chồng một cách tự nhiên.
Jeong Hyeon-jae nhìn thấy thế liền cười mãn nguyện.
Giờ đây cả hai hoàn toàn trở lại dáng vẻ ngày xưa.
Không, có thể nói là tốt hơn cả trước kia.
Nếu trước kia Jeong Hyeon-jae yêu thương Lee Shin-ah nhiều hơn, thì bây giờ Lee Shin-ah cũng yêu thương ông nhiều như thế.
- Ting~ Ti li li ting ting~♬
Lúc đó.
Tiếng chuông điện thoại vang lên từ điện thoại của Lee Shin-ah.
Lee Shin-ah lấy điện thoại ra kiểm tra người gọi.
Là cái tên khiến bà tự động mỉm cười.
“Ừ. Con trai.”
Con trai.
Lee Shin-ah được giải phóng khỏi ‘nữ tính méo mó’, không còn dục vọng với Jeong Seong-min nữa.
Bà là mẹ của cậu, và cậu là con trai của bà, mối quan hệ này quý giá hơn bất cứ thứ gì đối với bà.
[Ờ. Mẹ. Nghe máy được chứ?]
“Ừ.”
[Không có gì đâu, mai con định đi thăm Ha-min, nên muốn hỏi mẹ có đi cùng không.]
“Đương nhiên rồi! Đi thăm Ha-min thì đương nhiên phải đi cùng chứ! Mình cũng đi chứ?”
“Haha. Còn phải nói. Đi thăm cháu nội thì không có lý do gì từ chối cả.”
[A. Bố cũng ở cùng à?]
“Ừ. Vừa ra ngoài để hẹn hò.”
[Khục khục. Con làm phiền à.]
“Huhu. Phiền gì chứ. Vừa mới đóng cửa quán thôi.”
[Khục khục. Thế ạ. Vậy hai người hẹn hò vui vẻ nhé, con cúp máy đây. À, mai nhà Ha-min sẽ xuất phát lúc 11 giờ, được chứ?]
“Ừ~ Vậy mai gặp.”
[Vâng~]
- Bíp.
Sau khi cúp máy, Lee Shin-ah vẫn nở nụ cười mãn nguyện.
Bà rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại.
Cùng chồng điều hành quán nhỏ, sau khi tan làm thì tận hưởng buổi hẹn hò nho nhỏ.
Cuối tuần thì đi thăm cháu nội thế này.
Đặc biệt ‘Ha-min’ là đứa cháu mà Lee Shin-ah để tâm hơn cả.
Vì dáng vẻ bộc lộ thiên tài từ khi còn rất nhỏ, hay dáng vẻ tự mãn say sưa với sự thiên tài đó, chẳng khác nào dáng vẻ hồi nhỏ của bà.
Cảm giác như nhìn thấy lại bản thân thời thơ ấu vậy.
‘Hồi đó mình cũng tưởng mình là nhất.’
Dù không bằng Ha-min, nhưng Lee Shin-ah cũng từng có thời được gọi là ‘thần đồng’ hay ‘thiên tài’.
Chẳng phải không cần giáo dục đặc biệt gì cũng có năng lực trí tuệ trình độ đại học khi mới học lớp 7 sao.
Nhưng bà không có môi trường để tài năng đó nở rộ.
Người cha gia trưởng và độc đoán của bà có niềm tin rằng ‘không được giao việc quan trọng cho đàn bà’, và chỉ muốn nuôi dạy Lee Shin-ah như một ‘quân cờ để làm giàu cho tập đoàn tài phiệt của mình’.
Kết quả là Lee Shin-ah không thực hiện được tham vọng và ý chí của mình, muốn được đền đáp dục vọng bị kìm nén thông qua ‘Alpha Male tối thượng’, và cuối cùng dục vọng đó bị Mr. Choi làm cho méo mó hoàn toàn, sinh ra ác nữ tồi tệ nhất tên là ‘Min Se-ra’.
‘Nhưng Ha-min thì không.’
Nhưng Jeong Ha-min thì không.
Đứa trẻ bộc lộ thiên tài vượt trội hơn cả bà, có môi trường để tài năng nở rộ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Ngược lại chẳng phải đang nhận được sự hỗ trợ không tiếc tay của bố mẹ để tài năng đó càng thêm nở rộ sao.
‘Mong chờ thật. Đứa trẻ đó sẽ lớn lên thế nào.’
Tôi đã đau đầu khá nhiều vì Si-woo và Ye-rin.
Nhưng hôm nay. Hôm nay đi thăm Ha-min thì không.
Hôm nay là ngày đưa bố mẹ đi thăm Ha-min.
Gửi Ha-min cho bố mẹ một lát, tôi sẽ hẹn hò với Ha-young, việc đã bị hoãn lại.
Vốn dĩ lý do không để cô ấy ở đại dinh thự mà để ở bên ngoài cũng là để thực hiện ‘những việc chúng tôi vốn mơ ước’ mà.
Dù tôi đang dấn thân vào tầng sâu nhất của thế giới ngầm, nhưng khoảnh khắc gặp Ha-young, tôi trở thành người bình thường và tận hưởng cuộc sống thường ngày.
0 Bình luận