“Phải. Cái tôi mới cần diện mạo mới. Trước tiên phải nâng ngực đã.”
“A~ Cỡ F hôm nọ nói ấy hả? Hi hi cả xăm tử cung nữa♥”
“Phải. Làm xong hết mấy cái đó, thì phá hủy tất cả những mối duyên mày đã vun đắp.”
“Ki hi hi hi. Bắt đầu từ đâu đây? Gia đình? Bạn bè? Bạn trai?”
“Thử phá nát bạn trai mày trước xem.”
“Được ạ♥”
Cuộc trò chuyện của chúng về việc sẽ hủy hoại tôi.
Đó là video cuối cùng trong KakaoTalk tôi hack được.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường trong phòng trọ với đôi mắt thẫn thờ.
Đã 11 giờ trưa.
Bình thường giờ này tôi đang ngồi trong giảng đường.
Nhưng tôi không làm thế.
Tôi quay lại video đầu tiên, nhìn Ha-young đang khóc.
Rồi lại nhìn video Ha-young sa đọa, xóc dương vật.
Tôi cứ thủ dâm như thế cho đến khi dương vật không thể cương lên được nữa, rồi lăn ra ngủ như ngất đi.
4 ngày trôi qua.
Không biết tôi đã khóc bao nhiêu trong thời gian đó.
Tôi ru rú trong phòng trọ không đến trường.
Nếu đến trường, tôi không biết phải đối mặt với con khốn Lee Ha-young đó thế nào.
Mọi thứ chỉ là hỗn loạn.
-Kakaotalk.
Tiếng thông báo KakaoTalk vang lên đúng lúc đó.
Đồng tử tôi mở to.
Là KakaoTalk từ Ha-young.
Tôi run rẩy kiểm tra nội dung tin nhắn.
KakaoTalk của Ha-young gửi đến sau mấy ngày.
Tôi run rẩy kiểm tra nội dung.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Xem hết rồi chứ? ㅋㅋ
Bạn trai không đến trường 4 ngày, mà tin nhắn gửi đến chỉ vỏn vẹn 'Xem hết rồi chứ? ㅋㅋ'.
Vừa nhìn thấy tin nhắn đó, tư duy tôi ngưng trệ.
Khó thở quá, ngực như bị đá đè nặng trịch.
“Hộc... hộc...”
Tôi cầm điện thoại cố gắng điều hòa nhịp thở.
Hít sâu liên tục, lau nước mắt bằng cánh tay.
Phải trả lời sao đây...... Trong khoảnh khắc, một sự thôi thúc mạnh mẽ chi phối tôi.
Tôi không nghĩ ngợi gì, cầm điện thoại gõ nhanh một từ gửi cho Ha-young.
[Tôi]: Con điếm này.
“Hộc... khư hư hư hư hức...”
Gửi xong thấy nhẹ lòng hơn chút, nhưng ngực lại bí bách trở lại.
Tôi ôm gối nức nở.
-Kakaotalk.
Ngay lúc đó, tin nhắn trả lời đến.
Tôi ngừng khóc vội vàng kiểm tra.
[Vợ yêu Ha-young♥]: ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
“Ha... ha ha... ha.. ha... ha... hư ơ...”
Tiếng cười chua chát bật ra. Rồi đột nhiên, không thở được.
Tầm nhìn mờ đi, áp suất tăng lên làm mũi tắc, tai ù đi, tiếng e e vang lên trong đầu.
Tôi ôm ngực cố gắng thở ra.
“Khư ơ ơ ơ... khư hơ ơ ơ ốc...”
Tôi đã yêu.
Thực sự rất yêu.
Yêu nhiều đến thế, nhưng giờ cô ấy không còn là cô ấy mà tôi từng biết nữa.
Chỉ còn lại cái 'ác' đã bị gã cải tạo hoàn toàn thành thứ rác rưởi không bằng súc vật.
“Ơ ốc... ơ ơ ốc...”
Mất đi cô ấy, mọi thứ của tôi vỡ vụn.
Cô gái đã cho tôi ước mơ trở thành đầu bếp.
Cô gái quá đỗi đặc biệt với kẻ bình thường như tôi.
Cô gái quá đỗi quý giá mà tôi muốn cùng đi suốt cuộc đời.
Cô gái mà sau một tuần hẹn hò mới dám lấy hết can đảm nắm tay tôi.
“Khư ơ ơ ốc... khư ức...”
Tầm nhìn dần tối sầm lại.
Vượt qua nỗi đau tinh thần, nỗi đau thể xác như thiêu đốt ập đến.
Tôi đang chết dần chết mòn vì mất đi cô ấy - tất cả của tôi.
-Kakaotalk.
Lúc đó.
KakaoTalk lại vang lên.
Tôi khó nhọc ngẩng đầu nhìn màn hình điện thoại.
Ngay cả trong khoảnh khắc chết dần chết mòn này, tôi vẫn muốn kiểm tra tin nhắn của cô ấy đến cùng.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Xin lỗi. Em đã biến thành thế này rồi. Nhưng mà, em cũng đã thực sự yêu anh. Dù bây giờ đã thành ra thế này.
“...”
Khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn đó, hơi thở tôi trở lại bình thường như một lời nói dối.
Cảm giác như gánh nặng ngàn cân đè lên ngực đồng loạt biến mất.
Tôi ôm tia hy vọng mong manh xem lại tin nhắn.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Xin lỗi. Em đã biến thành thế này rồi. Nhưng mà, em cũng đã thực sự yêu anh. Dù bây giờ đã thành ra thế này.
Tôi thu trọn những dòng chữ này vào mắt.
Xem đi, xem lại, rồi lại xem nữa.
Chắc chắn là tin nhắn Ha-young gửi.
Tôi thở hổn hển gửi tin nhắn trả lời.
[Tôi]: Vậy tin nhắn lúc nãy là sao. Sao tự nhiên lại gửi tin nhắn thế này.
-Kakaotalk
[Vợ yêu Ha-young♥]: Lúc nãy chủ nhân đang xem. Xin lỗi.
“Ha, ha, Ha-young à... Ha-young của anh... Ha-young của anh”
Hy vọng trào dâng.
Vẫn còn cơ hội để đưa cô ấy trở lại.
Tôi cười như thằng điên gửi tin nhắn cho cô ấy.
[Tôi]: Vậy bây giờ tình trạng thế nào? Gặp nhau được không?
[Vợ yêu Ha-young♥]: Bây giờ không được. Em phải ra khỏi KakaoTalk đây. Chủ nhân thấy cái này sẽ nghi ngờ. Nên anh diễn phối hợp với em chút nhé, từ giờ tin nhắn em gửi không phải thật lòng đâu.
“Ha, ha ha ha! Ha-young à! Ha ha được! Được! Không sao!”
Tôi gật đầu điên cuồng hét lên.
Ngay sau đó tin nhắn của Ha-young đến.
[Vợ yêu Ha-young♥]: ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
Tin nhắn giống hệt lúc nãy.
Tôi gửi tin nhắn trả lời hùa theo diễn xuất của Ha-young.
[Tôi]: Vui lắm à? Đm, ở dưới trướng thằng đó làm thế vui lắm à?
[Vợ yêu Ha-young♥]: ㅋㅋㅋㅋ Thằng ngu ㅋㅋㅋ
[Tôi]: Tao với mày kết thúc rồi, đừng xuất hiện trước mặt tao nữa.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Thằng buồi muỗi đéo ra gì ㅋ Tao cũng đéo cần mày. Giờ tao đang phục vụ lỗ đít chủ nhân nên đừng có nhắn tin làm phiền nữa♥... Đm.
Dù biết là diễn, nhưng tim vẫn đau nhói.
Tôi tắt điện thoại nằm vật xuống giường.
Dù sao vẫn còn cơ hội Ha-young quay lại, phải lên kế hoạch.
Báo cảnh sát, hay liên lạc với bố mẹ Ha-young.
Không, trước tiên phải tách Ha-young ra khỏi gã đó.
Đưa Ha-young đi trốn ở nơi xa một thời gian, khoảng 1 năm thôi là cô ấy sẽ ổn lại.
Phải. Có thể bắt đầu lại mà.... Cứ thế 3 tiếng trôi qua.
-Kakaotalk.
Cuối cùng cũng đến.
Tin nhắn của Ha-young mà tôi chờ đợi mãi.
Tôi vội vàng kiểm tra điện thoại.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Xin lỗi anh. Em đã phạm tội chết. Thực sự rất xin lỗi. Em chỉ biết nói xin lỗi thôi. Xin lỗi anh.
Lời xin lỗi của cô ấy.
Thế là đủ.
Những tội ác cô ấy gây ra chỉ cần 3 chữ đó là đủ để tha thứ.
Chỉ cần một câu đó là đủ.
[Tôi]: Giờ em ở đâu? Gặp nhau nói chuyện đi. Anh sẽ đến.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Em không còn mặt mũi nào gặp anh. Hãy quên em đi.
[Tôi]: Cứ gặp đã. Lời em định nói ấy. Gặp nhau rồi nói.
[Vợ yêu Ha-young♥]: Em sẽ đến phòng trọ của anh.
Cô ấy bảo sẽ đến phòng trọ của tôi.
Tôi vội vàng bật dậy kiểm tra gương.
Có một thằng ăn mày trong đó.
Tôi vội vàng đi tắm.
Gội đầu, đánh răng, kỳ cọ sạch sẽ khắp người.
Vừa sấy tóc vừa tạo kiểu, uốn tóc một chút.
Tất nhiên là dọn dẹp phòng sạch sẽ.
Gom hết khăn giấy lau tinh dịch vứt vào bồn cầu xả nước.
“Hộc... hộc...”
Tự nhiên thấy căng thẳng.
Thời gian chờ đợi cô ấy.
Còn hồi hộp và căng thẳng hơn cả buổi hẹn hò đầu tiên.
Chuông cửa vang lên.
-Ding-dong.
“...!”
Tôi kiểm tra màn hình chuông cửa.
Cô ấy đang nhìn quanh với vẻ bất an.
Chắc bị thằng khốn đó hành hạ dữ lắm.
-Cạch.
Mở cửa ra, Ha-young đang nhìn tôi với đồng tử bất an.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau một lúc.
“... Vào đi.”
Bên ngoài lạnh lắm.
Trước tiên cứ để cô ấy vào đã.
“...”
Ha-young lặng lẽ bước vào phòng tôi.
Chỉ thế thôi mà căn phòng như bừng sáng.
“Uống gì không?”
Trong tủ lạnh có cà phê, nước suối và nước trái cây tôi vội vàng mua về.
Ha-young khẽ gật đầu.
Lúc nãy chạy ra cửa hàng tiện lợi quả là đúng đắn.
“Uống gì? Nước suối với cà phê... Có cả nước trái cây nữa.”
“Cứ cái gì cũng được...”
Đã mời thì mời loại nước trái cây đắt nhất.
Cô ấy cầm chai nước trái cây cúi đầu như tội nhân.
“Chuyện là thế nào. Bây giờ... tình hình sao rồi.”
Trước câu hỏi của tôi, Ha-young im lặng một lúc lâu.
Cứ cào cào nhãn chai nước trái cây bằng móng tay, có vẻ đang dằn vặt điều gì đó.
Cuối cùng câu đầu tiên cô ấy thốt ra thật chấn động.
“Em yêu chủ nhân.”
Câu nói yêu thằng khốn đó.
Cảm giác đầu óc choáng váng.
“Nhưng em vẫn, còn yêu anh.”
Yêu tôi.
Ha-young vẫn còn yêu tôi.
Đủ rồi.
Thế là tôi đủ mãn nguyện rồi.
“Nhưng mà... Em, em không có tư cách yêu anh... Em đã...!”
Cô ấy bắt đầu khóc.
Nước mắt đọng đầy trong hai mắt.
Vai run lên, cúi đầu như tội nhân.
Hai tay ôm mặt nức nở.
“...”
Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
Đang phân vân không biết làm thế nào, tôi cứ thế nắm lấy tay cô ấy.
Muốn an ủi cô ấy, nhưng cảm nhận hơi ấm đã lâu không gặp của cô ấy, tôi lại thấy như mình được an ủi.
Cô ấy nắm chặt tay tôi khóc rất lâu.
“Ổn chưa?”
Cô ấy đã nín khóc từ lúc nào.
Cô ấy lặng lẽ gật đầu.
Rồi ngẩng đầu lên nhìn mặt tôi.
Vẻ mặt thẫn thờ của cô ấy.
Đôi môi cô ấy lấp đầy mắt tôi.
Khuôn mặt chúng tôi từ từ sát lại gần nhau.
“Hư ấp-!”
Nụ hôn bắt đầu như thế.
Tình yêu định mệnh của tôi.
Tôi ôm lấy vai Ha-young.
Tự nhủ sẽ không bao giờ để mất cô ấy nữa, tôi ôm chặt cô ấy và hôn.
“Phù... hộc...”
Tạm rời môi nhau, chúng tôi nhìn nhau.
Trong mắt cô ấy vẫn còn đốm lửa tình yêu.
Tình cảm dành cho tôi chưa tắt.
“Xin lỗi anh...”
Cô ấy lại rưng rưng nước mắt.
Tôi lắc đầu.
Không trả lời.
Chỉ đặt môi mình lên môi cô ấy.
0 Bình luận