Kế hoạch của tôi đang tiến triển thuận lợi.
Biến Baek Ha-yoon, một trong đôi cánh của Chủ nhân thành người phụ nữ của mình, tôi đã có chút sức mạnh để kháng cự dù Chủ nhân và Kẻ Cứu Rỗi có bắt tay nhau.
‘Phải biến cả Park Jong-pil thành của mình nữa.’
Hiện tại thế lực của Chủ nhân gồm sòng bạc do Chủ nhân điều hành và xưởng ma túy do Park Jong-pil điều hành. Và còn ‘giới tà giáo’ có quan hệ hợp tác mật thiết với Chủ nhân.
Theo tôi biết giới tà giáo đã cắm rễ ở các cộng đồng địa phương, hút máu người dân thường, nếu họ cũng hợp sức với Chủ nhân thì dù Baek Ha-yoon có ủng hộ tôi, khả năng tôi bị lép vế vẫn rất lớn.
Vì vậy phải nhanh chóng lôi kéo cả Park Jong-pil về phía mình.
‘Có Baek Ha-yoon thì Park Jong-pil không khó.’
Theo tôi biết, Park Jong-pil bị ám ảnh bởi Baek Ha-yoon.
Tất nhiên do bị thuần hóa bởi Chủ nhân quá lâu nên lòng trung thành méo mó vẫn còn sót lại, nhưng về cơ bản dục vọng và động lực của Park Jong-pil tập trung vào Baek Ha-yoon.
Nếu dùng Baek Ha-yoon để dụ dỗ Park Jong-pil thì có thể biến hắn thành phe mình.
‘Thế chân vạc đã hình thành. Nếu Park Jong-pil theo mình thì phe mình hơi chiếm ưu thế.’
Thế lực của Chủ nhân và thế lực của tôi.
Thoạt nhìn tôi có vẻ bất lợi áp đảo, nhưng giờ tôi có Baek Ha-yoon và sắp tới Park Jong-pil cũng sẽ theo tôi, nên nếu chỉ xét Chủ nhân và tôi thì thế lực của tôi chiếm ưu thế hơn.
‘Biến số là giới tà giáo.’
Tà giáo mà Chủ nhân đang quản lý.
Theo tôi biết tà giáo cắm chốt ở các thành phố địa phương trừ vùng thủ đô.
Họ đều là những tổ chức lớn mạnh nhờ ơn của Chủ nhân, nên hàng năm đều dâng tiền cúng nạp và tỏ lòng trung thành với Chủ nhân.
‘Mình cũng lập một cái nhỉ.’
Việc lập ra tà giáo, không khó như tưởng tượng.
Chỉ cần đủ tiền và nhân lực, xây dựng quy trình tẩy não tốt là có thể thu hút tín đồ trong nháy mắt.
Vấn đề là lập ở vùng thủ đô thì quá nhiều đối thủ cạnh tranh, lập ở địa phương thì tôi khó quản lý từng cái một.
Thế là chỉ còn cách giao việc cho đứa đáng tin cậy để nó tự phát triển... Vừa hay có vài đứa dùng được.
‘Nam Woo-hyun, Kim Min-jae, Choi Jun-ho, Kim In-wook, Park Chang-seok’
Năm cái tên tôi vừa nhớ đến.
Trong số các chuyên gia điều giáo dưới trướng tôi, những đứa có năng lực xuất sắc nhất.
Bọn này đủ sức làm giáo chủ.
Dù sao cũng là những đứa tôi trực tiếp dạy dỗ, chẳng khác nào đệ tử ruột.
‘Vấn đề là thời gian.’
Việc lập tôn giáo sùng bái tôi ở các địa phương để mở rộng thế lực.
Rõ ràng là việc rất cần thiết ở thời điểm này.
Khi đối đầu với Chủ nhân, phải có sự hỗ trợ của họ mới nắm chắc phần thắng.
Nhưng tôi đang đứng trước cuộc chiến.
Chủ nhân đang chờ đợi cho đến khi việc kinh doanh của tôi phát triển đến mức tối đa, và khi doanh thu đạt đỉnh bắt đầu giảm, ông ta sẽ lập tức hành động để nuốt trọn việc kinh doanh của tôi.
Lúc đó sẽ là sự khởi đầu của cuộc chiến thực sự.
‘Cứ thế này là thua. Quả nhiên phải câu thêm giờ.’
Hiện tại tôi và Chủ nhân đang ở thế cân bằng.
Nhưng nếu Kẻ Cứu Rỗi can thiệp vào đây thì cán cân quyền lực sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Nếu đúng như dự đoán của tôi Kẻ Cứu Rỗi và Chủ nhân bắt tay nhau, thì dù có Lee Ha-young chúng tôi cũng sụp đổ.
Thế lực của Lee Ha-young vẫn còn quá non nớt so với Kẻ Cứu Rỗi.
‘Chỉ cần thêm đúng 6 tháng nữa thì tốt.’
Thời gian dự kiến để tà giáo tôi gieo mầm hoàn toàn bám rễ là 6 tháng.
Phải đảm bảo được 6 tháng này mới có thể có được thế lực địa phương đủ sức chống lại Kẻ Cứu Rỗi.
‘Phải mở rộng kinh doanh thêm nữa.’
Hiện tại Chủ nhân đang chờ đợi việc kinh doanh của tôi chín muồi.
Tức là khi đạt đỉnh cao nhất, ông ta sẽ hành động để nuốt trọn việc kinh doanh của tôi.
Vậy muốn câu giờ thì phải cho thấy tiềm năng kinh doanh của tôi còn nhiều hơn nữa.
Phải cho thấy có thể đạt đỉnh cao hơn hiện tại, Chủ nhân mới đặt dao dĩa xuống và thong thả ngắm nhìn món ăn của mình.
‘Phải tạo ra mô hình kinh doanh mới sao.’
Hiện tại mô hình thu nhập chính của mảng kinh doanh streaming của tôi là ‘video người thường sa đọa’.
Tức là không phải ‘hàng giả’ do diễn viên diễn xuất, mà là video cho thấy ‘hàng thật’ người thường thực sự sa đọa.
Thêm vào đó cho người thường đã sa đọa ra mắt làm BJ để liên tục cho thấy hình ảnh sa đọa của họ, khách hàng bị mê hoặc bởi người thường này buộc phải liên tục cúng tiền cho họ.
Nhưng mô hình lợi nhuận này không thể nhận khách hàng rộng rãi.
Dù sao cấu trúc video là làm tha hóa người thường thực sự, nên việc nhận khách hàng buộc phải khắt khe để video không bị rò rỉ.
‘Phải bàn bạc với Lee Hee-yeon sao.’
Lee Hee-yeon đang phò tá tôi và đạt được thành quả ở nhiều mảng.
Có lẽ phải bàn bạc với cô ấy về mô hình lợi nhuận mới.
“... Không, khoan đã.”
Định chốt suy nghĩ thì tôi đổi ý.
Hay là gọi tất cả lại bàn bạc nhỉ.
Gọi Lee Ha-young và Baek Ha-yoon đã hoàn toàn trở thành người của tôi đến giải thích kế hoạch và cùng thảo luận.
Thì sẽ có kết quả tốt hơn là chỉ thảo luận với mình Lee Hee-yeon.
Dù sao cả Lee Ha-young và Baek Ha-yoon đều là đại diện đang điều hành doanh nghiệp.
Dù không phải doanh nghiệp bình thường...
‘Dù không phải thế thì đằng nào cũng phải gặp một lần.’
Lee Hee-yeon phò tá hoàn hảo việc kinh doanh của tôi, và Lee Ha-young chủ nhân của Hưởng Lạc Sở chi nhánh 2. Và Baek Ha-yoon đang nắm trọn giới giải trí.
Sau này ba người này phải hợp tác chặt chẽ phò tá tôi.
Dù không đến mức thân thiết, cũng phải biết mặt nhau chứ.
Chà, nếu thân thiết với nhau thì càng tốt.
- Tít.
Thế là tôi cầm điện thoại gọi cho Baek Ha-yoon chốt ngày.
Ngày ba người gặp nhau là một tuần sau, ngày tôi gặp Baek Ha-yoon.
Một tuần sau.
Baek Ha-yoon vừa ngân nga hát vừa trang điểm.
Nghĩ đến việc được gặp ‘người ấy’ yêu dấu, hứng khởi tự nhiên dâng trào.
‘Muốn được người ấy khen.’
Cảm xúc muốn được ai đó đánh giá tốt thực sự là cảm xúc lâu lắm rồi mới cảm nhận được.
Chủ nhân trước đây không mong cầu gì đặc biệt ở cô nên cô cứ sống buông thả, nhưng những điều Jeong Seong-min mong cầu ở cô rất rõ ràng.
‘Không bị hỏng, không tự bi quan, và trở thành sức mạnh cho anh ấy.’
Baek Ha-yoon đã nỗ lực không ngừng trong suốt một tuần qua để giữ gìn ba điều Jeong Seong-min nói.
Cai cả rượu và thuốc cô từng rất thích, dùng tinh thần để trụ vững một tuần.
Việc chịu đựng hội chứng cai thuốc mà không có bất kỳ khoái cảm nào tuyệt đối không dễ dàng, nhưng cô đã chịu đựng khoảnh khắc như địa ngục với ý niệm duy nhất là muốn được Jeong Seong-min khen ngợi.
‘Nam điếm thì bất đắc dĩ phải gọi...’
Tuy nhiên, nam điếm thì vẫn phải gọi liên tục.
Vì mệnh lệnh của Jeong Seong-min rằng nếu đột ngột thay đổi hình ảnh thì Chủ nhân có thể nghi ngờ.
‘Nhưng không làm gì cả.’
Nên cô chỉ gọi đến chứ không làm gì đặc biệt.
Thậm chí nếu họ khỏa thân bước vào cô còn bắt mặc quần áo.
Việc cô làm chỉ là cùng họ xem phim và ăn bỏng ngô.
“Phư hư hư hư”
Nghĩ đến lúc đó tiếng cười lại bật ra.
Bảo họ mặc quần áo vào xem phim trong khi họ đã uống thuốc cường dương định làm tình, họ hoang mang biết bao.
‘Đáng lẽ phải làm thế này từ sớm.’
Thời gian qua đã sống thật ngu ngốc.
Vì cảm giác tội lỗi với Park Jong-pil mà tự hủy hoại bản thân.
Tự trói buộc mình phải trở thành người phụ nữ thô tục đáng để anh ghê tởm, rồi sau đó tự tận hưởng hành vi đó và thực hiện đủ loại hành vi độc ác và nhân cách tồi tệ.
Kết tinh của những hành vi độc ác và nhân cách tồi tệ đó chính là tiệc sex cô tận hưởng gần đây.
Không, gọi là tiệc sex thì không đúng, đó là bạo lực đơn phương hướng tới kẻ yếu.
Chỉ vì giọng nói mỏng, vì trên người có nốt ruồi, vì núm vú không vừa ý, vì trông ngu ngốc, vì quần lót xấu, vì trông ngây thơ, v. v. Đưa ra đủ loại lý do không đâu để coi thường và hạ thấp đối phương.
Số nam điếm bị đuổi đi như vậy là bao nhiêu.
Một lần 5 người vào thì 3 người trong số đó. Thậm chí có lúc tất cả đều bị đuổi, cô đã khắc nghiệt với họ đến thế.
Dù có vừa ý để làm tình, nhưng chỉ cần phạm sai lầm nhỏ là cô tuôn ra đủ lời lăng mạ nhân cách và đuổi đi.
‘Mình cũng hỏng nhiều rồi.’
Nhưng dù vậy cô cũng không cảm thấy tội lỗi gì đặc biệt.
Nhân cách đã hỏng, hình ảnh dịu dàng đã biến mất.
Chỉ thấy cay đắng cho bản thân không còn cảm thấy chút áy náy nào với họ, bản thân đã hoàn toàn nhuốm màu cái ác.
Sẽ có ngày phải chịu trừng phạt.
‘Ngoài Jeong Seong-min ra sẽ chẳng có người đàn ông nào chấp nhận mình.’
Vì vậy Jeong Seong-min càng đặc biệt hơn.
Anh đang nhắm đến mục tiêu xa vời không dám mơ tới, và để đạt được điều đó anh đang nuốt chửng cái ác để lớn mạnh.
Tóm lại anh là cái ác nuốt chửng cái ác, là sự tồn tại có thể trở thành cái ác lớn nhất thế giới ngầm vào một ngày nào đó.
‘Có thể dựa dẫm. Nếu là người đó có khi làm được thật.’
Hoàn toàn quay sang phe anh và biết được những kế hoạch của anh.
Mỗi khi biết được chân tướng đó cô lại rùng mình.
Cứ tưởng chỉ là thằng nhãi ranh, nhưng anh chuẩn bị kế hoạch tỉ mỉ hơn cô tưởng.
‘Mình cũng phải cố gắng. Để giúp ích cho người đó.’
Anh đang nhìn lên nơi cao xa vời vợi.
Nên muốn có được tình yêu của anh, phải trở thành sự tồn tại có ích cho anh.
Baek Ha-yoon gật đầu hoàn thành trang điểm.
Và mặc chiếc váy tôn lên thân hình gợi cảm, bước ra ngoài.
‘Hôm nay gặp phải cho thấy rõ ràng. Mình là sự tồn tại có ích thế nào.’
Cùng lúc đó.
Lee Ha-young đang ngồi trên xe lên Seoul chìm trong suy nghĩ.
Vì liên lạc của Jeong Seong-min rằng ‘Cha’ có thể nghi ngờ cô.
‘Cha nghi ngờ mình. Nhưng vẫn để yên cho mình là vì mình có giá trị lợi dụng.’
Hiện tại Lee Ha-young đang đảm nhận vai trò tổng quản lý ‘Hưởng Lạc Sở chi nhánh 2’ mà Kẻ Cứu Rỗi mới mở ở Gangwon-do.
Nếu tùy tiện vứt bỏ cô thì việc kinh doanh sẽ gặp trục trặc, doanh thu bị ảnh hưởng lớn.
Vì phần lớn khách hàng tìm đến Hưởng Lạc Sở chi nhánh 2 hiện tại đều là khách hàng có được nhờ tài năng của ‘Thánh nữ Lee Ha-young’.
‘Hơn nữa không thể coi thường thế lực Trung Quốc và Nga.’
Thế lực Trung Quốc và Nga.
Tức là, Tam Hoàng Hội của Trung Quốc và Mafia của Nga.
Hiện tại Lee Ha-young đã tiếp xúc với hai thế lực này và ký kết hợp tác kinh doanh.
Hợp tác đó là Hưởng Lạc Sở của cô cung cấp ‘dịch vụ’ cho hai thế lực, đổi lại nhận được sự hỗ trợ ‘vũ lực’ của hai thế lực khi nguy cấp.
Nói cách khác bên này cung cấp tình dục và ma túy miễn phí, bên kia cung cấp ‘sức mạnh’.
‘Cha. Ông tuyệt đối không thể vứt bỏ tôi. Ông cần sức mạnh mà.’
Kẻ Cứu Rỗi có tham vọng trở thành kẻ đứng đầu thế giới ngầm vào một ngày nào đó.
Muốn trở thành kẻ đứng đầu thế giới ngầm thì tất yếu phải loại bỏ Mr. Choi, nhưng một mình ông ta thì tuyệt đối không thể.
Nhất định cần sự hỗ trợ từ bên ngoài.
‘Điều đó tôi đã làm được, nên không thể vứt bỏ.’
Và người thực hiện được tâm nguyện đó của Kẻ Cứu Rỗi không ai khác chính là cô.
Chỉ có cô thông thạo tiếng Anh và tiếng Nga, nói được tiếng Trung ở mức độ nhất định mới có thể lôi kéo họ.
‘Và, cũng không được ngu ngốc.’
Và không phải cứ giỏi ngoại ngữ là lôi kéo được tổ chức tội phạm quốc tế.
Để dụ dỗ họ cần phải nắm bắt mối quan hệ lợi ích giữa các thế lực liên quan đến họ, và có sự nhạy bén cung cấp thứ họ muốn.
‘Giờ tôi đã dính líu quá sâu rồi. Hành động táo bạo cũng không sao.’
Và chính cô tài năng như vậy, đang tiến hành nhiều công việc kinh doanh với tổ chức tội phạm nước ngoài và chịu trách nhiệm. Không có nhân tài nào dưới trướng Kẻ Cứu Rỗi có thể thay thế.
Đây chính là lý do dù có nghi ngờ cô đang tiếp xúc với Jeong Seong-min thì cô vẫn bình an vô sự.
‘Vấn đề là đi biệt giam.’
Tuy nhiên có một điều lo ngại, đó là ‘tái tẩy não’.
Đã hoàn toàn quay sang Jeong Seong-min rồi thì liệu tái tẩy não có hiệu quả không, nhưng chuyện đó không biết trước được.
Nếu nếm trải trải nghiệm như địa ngục đó một lần nữa, không biết tinh thần sẽ bị vặn vẹo lúc nào và như thế nào. Chẳng phải đã bị Chủ nhân và Kẻ Cứu Rỗi hành hạ tơi tả rồi sao.
‘Đó không phải là tôi. Tôi không muốn thế nữa...’
Lee Ha-young là người thông minh.
Nhập học thủ khoa trường đại học danh tiếng, luôn đứng đầu khoa.
Và trong lúc đó vẫn đi làm thêm giúp đỡ kinh tế gia đình khó khăn, ai biết cô cũng không tiếc lời khen ngợi, Lee Ha-young là con người hoàn hảo.
Nhưng cô gái như thế sau khi dính vào sự tẩy não của Mr. Choi đã hoàn toàn sa ngã trở thành con người khác. Phủ phục sát đất trước Mr. Choi, bị hắn giẫm lên đầu mà vẫn chảy nước dãi và dâm thủy.
Hứng nước tiểu và tinh dịch của hắn ăn và cười quái dị, dọn dẹp hậu môn hắn sạch sẽ rồi hít hà mùi hương như kẻ biến thái.
Thậm chí còn nuôi lông toàn thân, tăng cân đến mức bụng mỡ chảy xệ, nhuộm tóc vàng chóe, da thì nhuộm đen như người da đen...
Làm sao có thể sa đọa đến mức đó.
“Chết tiệt...”
Không chỉ thế.
Rốt cuộc cũng khuất phục trước Kẻ Cứu Rỗi và tôn sùng ông ta như thần.
Trở thành tín đồ cuồng nhiệt của ông ta. Có những ngày đọc kinh cầu nguyện mỗi ngày.
Có những ngày yêu con lợn đó thật lòng, lẩm bẩm những lời kỳ lạ như nói tiếng lạ và thủ dâm mỗi đêm.
Có những ngày thề thốt điên cuồng sẽ mang thai con của con lợn đó và xây dựng gia đình.
‘Tôi yếu đuối. Không có tư cách làm người phụ nữ của Seong-min. Vậy mà Seong-min...’
Một thời, chính tay cô đã đánh đập, chà đạp và lăng mạ người đàn ông yêu cô.
Anh ấy rõ ràng đã hoàn toàn sụp đổ bởi tay cô.
Đến mức tưởng chừng không thể sống như người bình thường nữa, anh ấy đã bị cô thuần hóa triệt để và rơi xuống tận cùng đáy xã hội.
Nhưng rốt cuộc anh ấy đã đứng dậy và bước tiếp.
Để giành lại những gì đã mất, anh ấy không từ thủ đoạn tích lũy sức mạnh và đi đến tận đây.
Kết quả anh ấy trở thành Chủ nhân của tôi, Kẻ Cứu Rỗi của tôi, và bạn trai của tôi.
Anh ấy trở thành tất cả và quay về bên tôi.
‘Sẽ không, sẽ không sa ngã nữa.’
Lee Ha-young thề.
Sẽ không bao giờ để trái tim sụp đổ và sa ngã thành thú vật như lúc đó nữa.
Giờ dù Mr. Choi có thì thầm lời ác quỷ nào tinh thần cũng sẽ không bị phá hủy, dù bị nhốt vào phòng biệt giam của Kẻ Cứu Rỗi cũng sẽ không bị nỗi sợ hãi nuốt chửng. Cô thề như vậy.
‘Phải. Cùng lắm bị nhốt vào phòng biệt giam, tối đa cũng chỉ là chết thôi mà.’
Sắp xếp suy nghĩ thế này, đầu óc rối bời lập tức được dọn dẹp sạch sẽ.
Hiện tại điều tôi sợ nhất là lại phản bội anh ấy lần nữa.
Lee Ha-young nhớ lại sự thật đó và gật đầu.
Cô mỉm cười thề rằng thà chết còn hơn phản bội anh ấy.
Nghĩ vậy nỗi sợ về phòng biệt giam cũng tan biến sạch sẽ.
‘Sẽ không phản bội anh nữa. Dù có chuyện gì đi nữa’
“Mẹ kiếp.”
Tự nhiên buột miệng chửi thề.
Chủ nhân gọi cả Lee Ha-young và Baek Ha-yoon đến đây, Lee Hee-yeon cảm thấy bứt rứt.
“Chủ nhân chỉ có mình tôi độc chiếm được thôi mà. Vậy mà Baek Ha-yoon cũng chen vào...”
Chủ nhân rõ ràng đã nói.
Baek Ha-yoon giờ cũng là người của mình.
Rõ ràng đã dùng từ ‘người của mình’.
Nghĩa là đã trao tình cảm ở mức độ nào đó.
“Baek Ha-yoon... Con khốn lẳng lơ này.”
Không vừa ý chút nào.
Chủ nhân chỉ dồn tâm trí cho mình tôi, giờ lại dồn tâm trí cho cô này cô kia.
“Phù-u. Nhưng đành chịu thôi.”
Nhưng Lee Hee-yeon nhanh chóng gật đầu.
Chủ nhân là người sẽ trở thành đế vương của thế giới ngầm, và đế vương thì có nhiều phụ nữ đi theo là lẽ thường.
Chỉ là, nếu nói về vấn đề ‘chính thất’ thì cần phải suy nghĩ nghiêm túc.
“Đương nhiên là tôi rồi. Tôi đã hầu hạ ngài ấy gần gũi thế nào. Tôi yêu ngài ấy biết bao nhiêu.”
Nghĩ lại thì chẳng phải thế sao.
Người thích Chủ nhân trước cũng là tôi, người yêu đơn phương suốt thời gian dài cũng là tôi, người chấp nhận đề nghị điên rồ của ‘Chủ nhân cũ’ để có được tình yêu của ngài ấy cũng là tôi.
Và để có được tình yêu của ngài ấy mà cưỡng bức... đánh vào mặt và giẫm đạp...
Bắt ép phải yêu... đòi hẹn hò và đòi ôm ấp, đòi làm bạn trai một ngày... Aiss mẹ kiếp.
“Tóm lại tôi là chính thất.”
Dù sao thì cô cũng nghĩ tấm lòng mình là nhất.
Và nữa, người nỗ lực nhất vì Chủ nhân chẳng phải cũng là cô sao?
“Đã nỗ lực đến chết mà. Thực sự nỗ lực rất rất nhiều mà.”
Lee Hee-yeon không phải thiên tài như Lee Ha-young.
Vì vậy để trở thành người có ích cho Chủ nhân, cô luôn chỉ nghĩ đến ngài ấy và sống vì ngài ấy.
Và dù ngài ấy không biết đến nỗ lực này của cô, chỉ cần cười với cô một cái, xoa đầu một cái, khen một câu là cô có thể cười rạng rỡ hơn bất cứ ai.
“Nhưng, vẫn thiếu...”
Nhưng dù nỗ lực thế này, Lee Ha-young và Baek Ha-yoon đang nắm giữ thế lực khổng lồ.
So với họ cô chỉ đeo mỗi cái mác thư ký của Chủ nhân.
Lee Hee-yeon nắm chặt tay.
“Phải nỗ lực hơn nữa! Phải trở thành người có ích cho Chủ nhân.”
Dù sao thì cũng không thể để con khốn lẳng lơ hai mang Lee Ha-young từng dạng háng cho cả Mr. Choi và Kẻ Cứu Rỗi, hay bà cô lẳng lơ Baek Ha-yoon tận hưởng tiệc sex mỗi đêm làm chính thất được.
Lee Hee-yeon nắm chặt tay lần nữa và thốt ra lời thề của mình.
“Chính thất là tôi, chỉ có Lee Hee-yeon thôi. Huhu...”
Hôm nay là ngày Lee Ha-young, Baek Ha-yoon, Lee Hee-yeon cùng tụ họp.
Tức là đúng 3 giờ chiều, tập trung tại phòng hội thảo nhỏ để đưa ra chương trình nghị sự về mô hình lợi nhuận mới.
Nhưng đúng lúc này lại phát sinh việc cần xử lý gấp.
Có nên hoãn giờ hẹn không.
“... Chà, cần gì phải thế.”
Tôi đến muộn thì họ làm gì được chứ.
Bảo họ tập trung chờ trước là được.
Dù sao việc gấp cũng chỉ là việc có thể xử lý trong 1 tiếng.
Xử lý nhanh rồi đi là được.
Chắc khoảng 4 giờ sẽ đến nơi, cứ bảo họ bắt đầu trước đi.
Nhân tiện nói chuyện chút, xây dựng tình cảm.
Không có tôi mà họ tự họp với nhau cũng không tệ.
Dù sao cả ba đều là những con khốn thông minh, chắc sẽ tự làm tốt thôi.
- Tít.
Thế là tôi gọi cho Lee Hee-yeon báo sẽ đến muộn một chút.
Lee Hee-yeon để lại câu nói kỳ lạ ‘Em cũng yêu Chủ nhân~♥’ rồi cúp máy.
“...?”
Gì vậy. ‘Em cũng’ yêu là sao.
Vốn dĩ tôi có nói yêu đâu.
0 Bình luận