Web Novel

Chương 133

Chương 133

Chợt, lời thì thầm của Chủ nhân vang lên.

15 năm trước, khi Park Jong-pil rời đi và tôi bị Chủ nhân cưỡng hiếp mỗi ngày.

Những lời Chủ nhân thì thầm vào tai tôi đang xâm chiếm tôi.

‘Nếu muốn Park Jong-pil hạnh phúc thì hãy trở thành người phụ nữ thô tục. Diễn vai người phụ nữ đáng để hắn ghê tởm, để hắn từ bỏ cô.’

Park Jong-pil từng định giết người để cứu tôi.

Và cuối cùng bị kẻ thù bắt giữ đến mức tính mạng bị đe dọa.

Rốt cuộc để cứu anh, tôi quyết định trở thành người phụ nữ của Chủ nhân.

Và để khiến anh từ bỏ tôi khi anh quay lại, tôi quyết định trở nên tàn nhẫn.

‘Rơi xuống đi. Rơi xuống nữa đi! Đó là con đường duy nhất để hai người các ngươi hạnh phúc.’

Chủ nhân đẩy tôi xuống và nhồi nhét khoái cảm.

Tôi cứ thế chỉ trong một tháng tinh thần bị vặn vẹo, sa đọa thành người phụ nữ chỉ biết khao khát khoái cảm.

‘Ha, Ha-yoon à...’

Và cuối cùng khi anh quay lại, tôi đã trở thành người khác.

Dù nhìn thấy anh lòng vẫn đau, nhưng tôi đã có thể lạnh lùng xua đuổi anh mà không thay đổi sắc mặt. Không, ngược lại tôi còn cảm thấy hưng phấn khi nhìn anh đau khổ.

Cứ thế 15 năm trôi qua.

Trong thời gian đó tôi dần đánh mất nhân tính, trở thành người phụ nữ chỉ biết chạy theo khoái cảm.

“Ư ư... Ư ư ư...”

Và hiện tại. Tôi đang trải qua những ngày tháng bi thảm thế này.

Tội lỗi đã gây ra cho vô số người bao gồm cả Park Jong-pil đang đè nặng lên tôi.

“Thuốc, thuốc... Thuốc...”

Tôi loạng choạng di chuyển tìm kim tiêm.

Lấy kim tiêm từ ngăn kéo, tôi nhắm mũi kim vào cánh tay trái đầy vết tiêm chích.

“...”

Nhưng khoảnh khắc định đâm kim, tôi do dự.

Là vì giọng nói của Jeong Seong-min vang lên trong đầu.

‘Sẽ vất vả đấy nhưng hãy chịu đựng. Cai thuốc đúng một tuần và đợi liên lạc của tôi.’

Jeong Seong-min bảo hãy nhịn thuốc đúng một tuần.

Nhưng hôm nay đã là 3 giờ sáng thứ Bảy.

Tức là, tôi và Jeong Seong-min gặp nhau vào thứ Sáu tuần trước, vậy là đã qua một tuần rồi.

‘Giờ là giới hạn rồi. Giờ không thể...’

Tôi đã cố kìm nén nỗi nhớ anh mỗi đêm.

Kể từ cuộc gặp lần trước tôi đã nảy sinh sự ám ảnh kỳ lạ với anh, tôi nhớ anh đến quay quắt.

Đặc biệt những lúc sự hoài nghi về cuộc đời và cảm giác tội lỗi ập đến như hôm nay, tôi muốn được sà vào lòng anh để được an ủi. Giọng nói của anh trấn an tôi rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, cứ giao tất cả cho anh cứ lởn vởn trong đầu.

- U u u u~

Lúc đó.

Trên bàn, màn hình điện thoại thông minh của tôi sáng lên và rung bần bật.

Tôi lập tức đánh rơi kim tiêm trên tay và chạy đến chỗ điện thoại.

Và kiểm tra nội dung tin nhắn hiện trên màn hình.

[Ra cổng đi. Ngay bây giờ]

Cuối cùng cũng có tin nhắn từ anh.

Tôi chỉ khoác vội áo khoác rồi chạy xuống hầm để xe nơi anh đang đợi.

Và khi tôi đang ngó nghiêng tìm anh, tiếng còi xe Bim- vang lên.

“...”

- Cộp. Cộp. Cộp.

Chiếc xe bấm còi là chiếc xe con màu đen đằng kia.

Tôi lập tức đi về phía đó.

Khi tôi lại gần, cửa kính hạ xuống vù vù và khuôn mặt quen thuộc ló ra.

“Lên đi.”

Jeong Seong-min.

Jeong Seong-min, người đã khiến tôi mong mỏi suốt một tuần qua.

Tôi nuốt nước bọt rồi ngồi vào ghế phụ.

Jeong Seong-min lập tức lái xe ra khỏi hầm để xe.

- Rào rào rào...

Vừa ra ngoài, mưa như trút nước.

Đùng đoàng-! Sấm chớp vang rền, bầu trời như đang phẫn nộ.

- Vù vù- Vù vù- Vù vù- Vù vù-

Nhưng trong xe lại yên tĩnh.

Cuối cùng cũng gặp lại sau một tuần, nhưng chỉ có cần gạt nước là đang làm việc chăm chỉ.

“...”

Nhưng cần gì phải nói lời nào chứ.

Chỉ cần có anh bên cạnh, chứng lo âu khiến tôi phát điên đã biến mất như một lời nói dối.

Hơn nữa tôi cũng thích thời tiết sấm chớp mưa rơi thế này, nên giờ tôi cũng muốn lặng lẽ thưởng thức âm thanh này.

“Ngủ một giấc đi.”

Lúc đó, Jeong Seong-min nhìn thẳng phía trước và mở lời đầu tiên.

Thấy tôi nhìn anh với ánh mắt thắc mắc, anh cười khẩy nói.

“Chắc vất vả vì hội chứng cai thuốc lắm. Một tuần qua cô đã chịu đựng giỏi lắm. Này-”

Jeong Seong-min nói rồi đưa ra một cái lọ.

Thấy ánh mắt đòi giải thích của tôi, anh nói.

“Cái đó cũng là một loại ma túy, nhưng cực nhẹ nên không sao đâu. Coi như phần thưởng và uống đi.”

Phần thưởng.

Là đang khen ngợi tôi đã vất vả sao.

Tâm trạng trở nên tốt hơn.

“... Vậy thì.”

Tôi mở nắp lọ và uống cạn một hơi.

Cảm giác uể oải lan tỏa trong cơ thể, khoái cảm mơ hồ bắt đầu bao trùm.

Cảm giác giống như trạng thái thôi miên một tuần trước.

“A... Cảm giác này là lúc đó...”

Tôi lẩm bẩm rồi ngả người ra.

Thực sự là sự thoải mái và uể oải đã lâu không cảm nhận được.

Cơn buồn ngủ ập đến trong nháy mắt.

- Wìììììì...

Có phải đang quan tâm tôi buồn ngủ không.

Jeong Seong-min bấm nút cho ghế của tôi ngả ra sau.

Tôi nghe tiếng sấm và tiếng mưa rơi, cảm thấy lòng bình yên.

Cứ thế tôi chìm vào giấc ngủ sâu đã lâu không có được.

“... Yoon!”

“B... Ha.. Yoon!”

“Baek Ha-yoon!”

Giọng ai đó gọi tôi.

Tôi từ từ mở mí mắt nhìn chủ nhân của giọng nói.

Là Jeong Seong-min.

“Gần đến nơi rồi. Nhưng chắc phải đi bộ một đoạn đấy.”

“... Đi bộ?”

Jeong Seong-min gật đầu cười khổ.

Rồi đạp ga cho tôi thấy bánh xe bị sa lầy trong bùn.

“Mưa to đột ngột nên nền đất yếu đi hay sao ấy. Bánh xe không thoát ra được.”

“A...”

“Không sao đâu. Đi bộ một chút là đến thôi. Nhưng chắc phải dầm mưa đấy.”

“... Ô dù thì sao?”

“Không có. Vì định đi thẳng xuống hầm để xe nên không mang theo.”

“... Đành chịu thôi.”

Nhà ở gần, và không có ô.

Cuối cùng tôi và Jeong Seong-min quyết định xuống xe đi bộ về nhà anh.

Bước ra khỏi xe, sự sống động của thiên nhiên hoang dã truyền đến nguyên vẹn.

- Rào rào rào...

Rốt cuộc bao lâu rồi mới dầm mưa thế này nhỉ.

Nghĩ lại thì hầu như không có việc gì phải dầm mưa.

Luôn có ai đó che ô cho, hoặc là đi xe.

“Đi thôi.”

Nhưng lâu lắm rồi mới dầm mưa trần trụi thế này cũng không tệ lắm.

Lại còn nắm tay người đàn ông này dầm mưa thì càng tuyệt.

Tôi nắm lấy bàn tay anh đưa ra và đi theo sau anh.

Tóc sấy và lớp trang điểm trở nên lộn xộn, bộ quần áo hàng chục triệu won ướt sũng, nhưng tôi không bận tâm.

Ngược lại tôi cảm thấy tự do trong cơn mưa.

“Phư hư hư.”

Tại sao nhỉ.

Đột nhiên tiếng cười bật ra.

Cảm giác như tìm lại được sự trong sáng đã đánh mất.

Cảm giác như sự nhơ nhuốc của tôi được gột rửa trong cơn mưa này.

Giống như thứ gì đó lấp lánh bị chôn vùi trong bùn được rửa sạch sẽ.

Cảm giác như khi ở bên anh, thể loại cuộc đời ‘bi kịch’ của tôi cũng chuyển thành ‘kỳ ảo’.

“Cười gì thế.”

Lúc đó, anh cười khẩy quay lại nhìn tôi.

Nhìn khuôn mặt anh, tiếng cười lại bật ra.

“Phư ha ha. Không biết. Thấy vui thôi.”

“Khư khư. Ngớ ngẩn thật. Gần đến rồi.”

Đêm khuya.

Chúng tôi nắm tay nhau đi trong mưa.

Dần dần toàn thân run lên vì lạnh, nhưng hơi ấm từ bàn tay nắm chặt lại càng đậm đà hơn nên tôi thích.

Nhìn tấm lưng rộng của anh, thứ gì đó râm ran lan tỏa trong lồng ngực.

“Phù-u. Vất vả rồi.”

Về đến dinh thự của anh trong nhịp đập con tim như thế.

Đến cửa, chúng tôi mở cửa bằng nhận diện mống mắt và bước vào trong.

Vừa vào anh liền đưa tôi vào phòng tắm, dùng nước nóng làm ấm cơ thể tôi.

Tôi nhìn cơ thể như tượng tạc của anh, cảm thấy dục vọng dâng lên.

“Bây giờ chưa được. Tắm rửa sạch sẽ đã.”

Thật xấu hổ, anh nhận ra dục vọng này của tôi nên bóp một ít dầu gội vò rối tóc tôi trêu đùa.

Dục vọng tan biến trong nháy mắt, nụ cười tự nhiên nở trên môi.

“Phư hư hư hư. Tinh như ma ấy.”

“Nhìn ánh mắt là biết ngay. Gội đầu trước đi.”

Anh thong dong trêu đùa tôi dù thấy tôi khỏa thân.

Đàn ông bình thường nhìn thấy tôi cởi đồ là mất bình tĩnh ngay.

Cứng đờ người ra ca tụng tôi và nhìn sắc mặt tôi.

Nhưng người đàn ông này thì khác.

Khoảnh khắc ở bên anh giống như tình nhân vậy.

Cảm giác như cảm xúc trong sáng đã quên lãng từ rất lâu đang sống lại.

“Chỉ cần nước hoa hồng với sữa dưỡng thôi đúng không?”

“Ừ.”

Tắm xong chúng tôi bôi nước hoa hồng sữa dưỡng và sấy tóc trước bàn trang điểm phòng tắm.

Chỉ là tóc tôi dài ngang lưng nên sấy tóc mất khá nhiều thời gian.

“Để tôi giúp.”

Thế là Jeong Seong-min đã sấy xong tóc mình liền lấy thêm một cái máy sấy giúp tôi sấy tóc.

Tôi nhìn anh đứng sau lưng qua gương bàn trang điểm và nuốt nước bọt.

Anh có cơ thể hoàn hảo không kém gì Chủ nhân.

“Cấm nghĩ bậy. Sấy mãi một chỗ kìa.”

“Hả? Đ, đâu có đâu.”

Tôi vội vàng thu lại ánh mắt và sấy tóc.

Và tập trung cảm giác vào những ngón tay anh luồn qua tóc tôi.

Mỗi nơi ngón tay anh chạm vào đều lan tỏa cảm giác dễ chịu.

“Phù-u. Sấy tóc cho phụ nữ không dễ nhỉ.”

Sấy tóc bao lâu rồi nhỉ.

Cuối cùng chúng tôi cũng sấy khô không còn giọt nước nào.

“Vậy giờ làm thế nào. Đến phòng thôi miên. Hay cứ thế làm luôn.”

Phòng thôi miên.

Nếu đến đó tôi có thể gặp Park Jong-pil của 15 năm trước mà tôi hằng mong nhớ.

Nhưng lạ thay hôm nay tôi lại bị thu hút bởi người đàn ông này hơn.

Hơn nữa, chẳng phải cùng là một người sao.

Park Jong-pil 15 năm trước mà tôi gặp hôm đó, cũng chỉ là một trong những hình ảnh Jeong Seong-min diễn xuất mà thôi.

“Cứ làm luôn đi. Em muốn được anh ôm.”

Nghĩ thế thì mọi chuyện rõ ràng hẳn.

Bây giờ tôi không phải muốn được Park Jong-pil 15 năm trước ôm, mà là muốn được Jeong Seong-min ôm.

Có vẻ tôi của hiện tại... đang cảm thấy thứ gì đó giống như tình yêu với Jeong Seong-min.

Sau 15 năm mới lại thích ai đó một cách thuần khiết.

Có phải do ảnh hưởng của lần thôi miên trước không.

“Được đấy. Khỏi cần phiền phức. Đến đằng kia đi.”

Jeong Seong-min nắm tay tôi đi vào một căn phòng.

Căn phòng đó không có giường, chỉ trải chăn đệm trên sàn, một căn phòng nhỏ nhắn.

Cấu trúc gợi nhớ đến căn bán hầm nơi tôi và Park Jong-pil trao nhau lần đầu tiên.

“Chỗ này...”

“Bắt chước chút thôi. Dù không thôi miên, cũng phải tạo không khí chứ.”

Không gian nơi tôi trao lần đầu tiên cho Park Jong-pil 15 năm trước.

Tôi mỉm cười chui tọt vào trong chăn.

Ngày hôm đó cũng sấm chớp mưa rơi thế này, thời điểm thật trùng hợp.

- Soạt...

Ngay sau đó anh bước vào trong.

Anh trùm cùng một chiếc chăn với tôi và nhìn tôi chăm chú.

Tự nhiên mặt nóng bừng lên, tôi lấy chăn che nửa mặt.

“Khư khư. Phản ứng gì thế kia. Đáng yêu thật.”

Anh cười khẩy xoa đầu tôi.

Thực ra tôi cũng tự hỏi tại sao mình lại thế này dù đã trải qua đủ chuyện trên đời.

Ở bên anh tôi cảm thấy như trở lại tuổi mười mấy.

- Đùng đoàng!

Lúc đó, tiếng sấm lọt vào tai tôi.

Tiếng mưa rơi rào rào cũng làm nền.

Và tôi nhận ra tại sao mình lại cảm thấy như trở lại tuổi mười mấy.

‘Giống lúc đó mà. Ngày hôm đó 15 năm trước.’

Khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời không thể nào quên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!