“Cậu lại đến đây rồi.”
Tôi đang lặng lẽ ngồi ngắm bầu trời thì nghe thấy tiếng gọi từ phía sau. Chẳng cần ngoái đầu lại cũng biết đó là ai. Giọng nói, đặc tính ma lực, khí thế điềm đạm ấy... tất cả đều quá đỗi quen thuộc. Tiếng bước chân thong thả tiến lại gần rồi ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
“……”
Một khoảng lặng kéo dài bao trùm. Thi thoảng, chỉ có tiếng gào rú của lũ quái vật từ xa vọng lại đập vào màng nhĩ. Giữa những tạp âm đó, khi tôi đang để mặc cho suy nghĩ trôi đi, một ánh mắt nhìn trộm khẽ hướng về phía tôi.
Tôi liếc mắt nhìn sang. Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc nâu buộc đuôi ngựa thấp sau đầu. Đôi mắt xanh lá như màu lá cỏ lộ rõ vẻ căng thẳng và lo âu. Đó chính là Lee Ji-yeon, người kế thừa của Thái Sơn.
“Ừm... cái đó...”
Giọng nói lí nhí vang lên. Chị ấy cứ nhìn sắc mặt tôi mà ngập ngừng mãi không thôi.
“Sao vậy? Chị có chuyện muốn nói à?”
“Không, chỉ là... chị muốn xem cậu đã hạ hỏa chưa thôi.”
Đúng lúc Kiếp Hỏa cũng đã dịu đi, tôi kiên nhẫn và bình tĩnh chờ đợi, Lee Ji-yeon nhìn tôi rồi hỏi khẽ. Tôi nhún vai.
“Vâng, hạ hỏa rồi. Hiệu quả của Thái Sơn tốt thật đấy.”
Ngọn Kiếp Hỏa quái chiêu đã lặng xuống, và giờ là lúc Thái Sơn "ló mặt" ra. Cảm xúc bùng cháy như lửa lúc nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên đột ngột trào dâng. Nếu là Thương Hải thức dậy... chắc tôi sẽ chỉ trở nên lạnh lùng thôi.
‘Đúng là chẳng khác gì bệnh nhân rối loạn lưỡng cực.’
Suy nghĩ ấy chợt lóe lên khiến tôi nở một nụ cười cay đắng. Kiếp Hỏa, Thương Hải và Thái Sơn. Mỗi khi ba năng lực cố hữu này thay phiên nhau hoặc đồng thời trỗi dậy, tôi cảm thấy như cảm xúc của mình bị thao túng. Đang yên đang lành bỗng nổi khùng lên như chó dại lao vào người khác, rồi lại đột ngột nguội lạnh đi mà gục ngã, rồi lại bỗng nhiên chẳng có chuyện gì như một người bình thường rồi lại chìm xuống vực thẳm... đúng thật là một thằng điên không hơn không kém.
“…Thái Sơn à…”
Thấy tôi cười khổ tự giễu như vậy, sắc mặt Lee Ji-yeon trầm xuống. Chị ấy lưỡng lự một lát, rồi như đã hạ quyết tâm, chị ấy mở lời.
“Lúc nãy chị đã quá nóng nảy. Rõ ràng không cần thiết phải thế nhưng chị lại phản ứng gắt gỏng... Là lỗi của chị, xin lỗi cậu nhé.”
Khí sắc rụt rè lúc nãy biến đâu mất, thay vào đó là một giọng nói đầy kiên định. Dù vẫn còn chút căng thẳng và lo lắng, nhưng chị ấy không né tránh mà đối diện thẳng với ánh mắt tôi. Tôi nhìn vào mắt chị ấy một lát, rồi như để lảng tránh, tôi quay mặt nhìn về phía trước.
“…Chị có lỗi gì mà phải xin lỗi chứ. Cuối cùng vẫn là lỗi của tôi thôi. Không kiểm soát được tác dụng phụ nên lại nổi nóng vô cớ.”
“Không phải đâu. Không phải thế. Chị là người biết rõ tình hình nên lẽ ra phải bình tĩnh đối ứng, là chị đã không làm được nên mới là lỗi của chị…”
“Thôi mà... Chậc, được rồi. Cứ coi như cả hai đều có lỗi đi.”
Một hồi lâu cả hai cứ tranh nhau nhận lỗi về mình, rồi đột nhiên tôi thấy chuyện này thật vô nghĩa. Hai đứa ngốc nghếch cứ làm cái trò gì không biết.
“Phụt…”
Nghĩ thấy mình thật ngớ ngẩn, tôi khẽ lắc đầu, đúng lúc đó tiếng cười khẽ vang lên bên cạnh.
“Có gì buồn cười ạ?”
“Chỉ là thấy vậy thôi.”
Tôi nhướn mày hỏi lại, Lee Ji-yeon chỉ cười tủm tỉm rồi lắc đầu. Tôi nhìn chị ấy chằm chằm một lát, rồi không truy hỏi thêm mà chủ động chuyển chủ đề.
“…Vậy thì thôi vậy. Tình hình bên ngoài thế nào rồi? Vẫn như cũ ạ?”
“Ừ... vẫn như cũ thôi.”
Câu hỏi về tình hình bên ngoài khiến tiếng cười của Lee Ji-yeon vụt tắt. Nhìn chị ấy lắc đầu với gương mặt như già đi cả chục tuổi, tôi cũng đại khái đoán được tình hình bên ngoài.
“Haizz.”
Nghĩa là vẫn loạn cào cào. Tôi cũng không tự chủ được mà thở dài thườn thượt. Tình huống mà tôi lo sợ từ lúc còn học ở Siyolam rốt cuộc cũng đã bùng phát. Cuối cùng, ở một nơi đông người như thế, nơi các thiết bị quan trắc dày đặc như thế, tôi đã dùng năng lực ầm ầm.
Kết quả là, việc tôi sở hữu năng lực cố hữu của cả tam đại gia tộc đã bại lộ trước thiên hạ... và mọi thứ trở nên hỗn loạn. Những thế lực chẳng liên quan cũng nhảy vào, đặc biệt là tam đại gia tộc thì hoàn toàn bị đảo lộn. Nghĩ đến cảnh bị cuốn phái giữa trung tâm của mớ hỗn độn đó khiến tôi rùng mình. Đó là một ký ức đau đớn mà tôi chẳng muốn gợi lại chút nào.
Cuối cùng, vì không chịu nổi nữa nên tôi đã chọn cách lánh nạn, ở lì tại tiền tuyến Ma Cảnh. Dù có là ai thì chắc cũng chẳng có gan mò vào tận tiền tuyến Ma Cảnh này đâu.
‘Phù…’
Bảo là không hối hận... thì tôi không thể khẳng định một cách hùng hồn được. Nhưng có một điều chắc chắn là... dù có quay lại lúc đó, tôi vẫn sẽ hành động như vậy. Nếu lúc đó tôi không dùng năng lực, tất cả những người lẽ ra có thể cứu được đều đã chết hết rồi. Chính vì tôi đã chấp nhận dùng năng lực nên mới cứu được họ.
Dĩ nhiên, sẽ có kẻ cười nhạo bảo đó là hành động vô nghĩa.
…Không, có lẽ chính bản thân tôi cũng đang nghĩ nó vô nghĩa.
“……”
Dù tôi có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa, khả năng ngăn chặn sự xâm lăng của các Tháp là cực kỳ nhỏ nhoi, và dù có thắng lợi đi chăng nữa thì khả năng cao mọi thứ cũng sẽ trở nên vô nghĩa.
‘Chậc…’
Dù biết rõ điều đó, nhưng tôi không thể ngồi yên. Nếu đó là chuyện tuyệt đối bất khả thi, tôi đã chấp nhận phục tùng. Nếu đó là một ảo tưởng mà dù có đập đầu vào đá cũng không bao giờ thực hiện được, tôi đã từ bỏ và cam chịu.
Nhưng nó đã ở ngay trước mắt. Ở một nơi lọt vào tầm mắt tôi, ở một cự ly chỉ cần vươn tay ra là chạm tới, có những người mà chỉ cần nỗ lực thêm một chút nữa thôi là tôi có thể cứu được. Để mà dùng cái cớ "dù sao cũng vô nghĩa" rồi ngoảnh mặt làm ngơ thì những người như thế lại quá nhiều.
Thế nên tôi chỉ tự hỏi chính mình thôi. Nếu họ không phải là giả dối, nếu thế giới này không biến mất một cách hư ảo mà vẫn tiếp tục tồn tại. Nếu tôi cứ ngoảnh mặt trước cảnh tượng đó, không vươn tay ra mà sống thu mình như đã chết.
Thì một ngày nào đó khi có ai hỏi tôi rằng "Cậu có tư cách để cảm thấy uất ức không?"... tôi không tự tin mình có thể dõng dạc trả lời là có mà không chút do dự. Thế nên tôi mới chiến đấu như thế này. Không hẳn chỉ vì người khác, mà là để có thể ngẩng cao đầu với chính mình.
Để sau này khi bị đối xử oan ức và bất công, tôi có thể không chút do dự mà đáp lại rằng tôi đã không sống một cuộc đời đáng bị đối xử như thế này.
Có lẽ đó là một lý tưởng quá cao xa so với cái bản thể nhỏ bé này. Không có năng lực tương xứng nhưng tham vọng thì lại đầy rẫy. Vì muốn đạt được mục tiêu mà đã tham cầu thứ sức mạnh quá tầm, để rồi trở thành một kẻ tâm thần với cảm xúc lên xuống thất thường. Làm tất cả những chuyện đó nhưng rốt cuộc những việc thành công thì ít, mà những người không cứu được thì hằng hà sa số.
“Hậu bối, lại đang tự đào hang chui xuống đó à?”
“?”
“Sao vậy? Kiếp Hỏa lại bùng phát à?”
Bỗng có một bàn tay ấn mạnh vào má tôi. Ngoảnh mặt lại, ngón tay ấy càng lún sâu hơn, hiện ra trước mắt là gương mặt đầy lo lắng của Lee Ji-yeon.
“Không có gì đâu ạ.”
“Không có gì cái nỗi gì. Trên mặt cậu viết rõ mồn một là đang nghĩ mấy chuyện u ám rồi kìa.”
“Đã bảo là không phải mà.”
“Chị không biết cậu đang lo lắng chuyện gì nhưng mà…”
Tôi đứng dậy để tránh bàn tay cứ chọc chọc vào má mình, Lee Ji-yeon cũng đứng dậy theo tôi.
“Cần giúp gì thì cứ bảo chị. Chẳng phải chị đã nhận được sự giúp đỡ từ cậu rất nhiều sao? Chị sẽ dốc toàn lực giúp cậu bất cứ lúc nào. Đừng lo, như hậu bối đã biết đấy, chị cũng là người có số có má đấy nhé.”
Vẻ mặt Lee Ji-yeon khi nói câu đó trông rất đắc ý. Chẳng giống người vừa nhìn sắc mặt tôi đầy cẩn trọng lúc nãy chút nào.
“……”
Người này thật khiến người ta thấy khó hiểu. Có lúc thì đáng tin cậy như thế này, lúc thì lại rụt rè như kẻ nhát gan... Con người vốn dĩ có nhiều mặt, nhưng Lee Ji-yeon dường như bộc lộ những khía cạnh đó rất mạnh mẽ.
Vì vậy nên tôi lại càng thấy có thiện cảm. Đặc biệt là khi chị ấy lộ ra vẻ rụt rè, tôi lại vô thức cảm thấy có sự đồng điệu. Phải chăng lý do lúc đầu chúng tôi dễ dàng thân thiết là vì sau khi nhận ra tôi đã thức tỉnh Thái Sơn, Lee Ji-yeon đã tỏ ra khúm núm một cách thân thuộc? Nhờ vậy mà lòng tôi dễ dàng mở ra hơn.
Vì thế tôi cũng mong người này không phải chết. Nếu tương lai thực sự được tiếp diễn, tôi mong chị ấy sẽ được hạnh phúc. Tôi lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, rồi vỗ mạnh vào bàn tay đang khẽ chạm vào mông mình.
“Tôi mạnh hơn chị đấy. Với lại đừng có chạm vào mông tôi.”
“Cái gì? Không, chị chạm vào mông cậu bao giờ? Chị chỉ phủi bụi thôi mà!”
Chát— Bị hất tay ra, Lee Ji-yeon trợn tròn mắt hét lên đầy kinh ngạc.
"Haizz... Mà thôi, lát nữa cậu dành chút thời gian cho chị được không? Chị có chuyện muốn nói.”
Sau một hồi quát tháo, Lee Ji-yeon cũng tự mình nguội xuống. Chị ấy thở dài một hơi rồi lại nhìn sắc mặt tôi mà hỏi khẽ. Tôi nghiêng đầu.
“Cần gì phải dành thời gian ạ? Nói luôn bây giờ đi.”
“Không được. Chị muốn nói riêng sau. Đây là chuyện cần có sự chuẩn bị tâm lý.”
“Chuẩn bị tâm lý cái gì chứ... Được rồi. Để tôi ghé vào bên trong thêm một lần nữa rồi sẽ dành thời gian cho chị.”
Dù đáp lại với vẻ cạn lời, nhưng không hiểu sao Lee Ji-yeon cứ khăng khăng đòi nói sau. Cuối cùng, tôi đã hứa sẽ dành thời gian trên đường trở về sau khi ghé vào lõi Ma Cảnh.
“Nhưng có thể sẽ mất chút thời gian đấy ạ. Vì tôi định đi dọn dẹp một lượt đã.”
“Ừ, chị sẽ đợi.”
[ HP đã chạm mức 0. ]
[ Người chơi tử vong. ]
[ Bad End 4 - Tử vong tại 「Lõi Ma Cảnh」. ]
[ Đang quyết toán dữ liệu. ]
[ Vòng lặp : Vòng thứ 3 ]
[ Thiết lập lựa chọn : Bản thể ]
[ Danh hiệu hệ thống : Tam Chung ]
[ Nguyên nhân cái chết : Tự bạo do phản ứng xung đột giữa các năng lực cố hữu ]
“…Ha-yul? Ha-yul à~”
Ý thức chìm sâu bỗng từ từ nổi lên mặt nước. Đôi tai vốn ù đặc như bị ngâm nước bỗng thông suốt, tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi mình.
[Hả?]
[Gì cơ?]
[Buồn ngủ...]
[Tam Chung]
[Ác mộng]
[Buồn]
Ý thức bừng tỉnh. Cảm giác quay trở lại. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được luồng khí mát lạnh từ thứ gì đó êm ái đang áp sát cơ thể. Nghe giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu, có vẻ như Baek Arin đang gọi tôi.
[Ê ê ê]
[Vâng... có chuyện gì vậy ạ?]
Vì mới tỉnh dậy nên tôi đáp lại với tinh thần vẫn còn lơ mơ. Tôi rút cái đầu vốn đang bị vùi chặt trong khối thịt ra và bật kỹ năng quan sát.
Ngay sau đó, gương mặt với biểu cảm kỳ lạ của Baek Arin hiện ra trong đầu tôi. Đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào mặt tôi... hết nhìn chiếc vòng cổ thổ lộ lại nhìn sang đôi môi tôi, rồi cô ấy rút mấy tờ khăn giấy đặt cạnh bên, lau lau lên môi tôi.
— Ư bự bự...?
Không hiểu cô ấy đang làm gì nên tôi nghiêng đầu. Sao tự nhiên lại thế này? Trong lúc tôi đang thắc mắc thì tờ khăn giấy đã sớm ướt đẫm.
‘?’
Một dấu chấm hỏi hiện lên trên đầu tôi. Tờ khăn giấy vừa chấm chấm lên môi tôi lại tiếp tục lau sạch vùng quanh miệng. Tương tự, nó thấm ra rất nhiều nước.
“Trời đất, ướt sũng hết rồi nè.”
Baek Arin thản nhiên lau miệng cho tôi rồi khẽ nhìn xuống mặt tôi. Gương mặt mơ màng và ngơ ngác của tôi. Cô ấy bật cười khúc khích, rút thêm một tờ giấy mới rồi lau lau lồng ngực cũng đang ướt sũng của mình. Đó chính là nơi mà khuôn mặt tôi vừa mới vùi vào lúc nãy.
‘Ờ...’
Trong bộ não còn đang lờ đờ, các yếu tố bỗng khớp lại với nhau hoàn hảo. Ý thức bừng tỉnh khi khuôn miệng đang há hốc. Nước dính trên miệng tôi và ngực của Baek Arin...
Đã hiểu vấn đề. Mặt tôi bỗng chốc đỏ rực như được tô vẽ đủ mọi sắc thái của tông màu nóng.
“Ngủ đến mức chảy cả nước miếng thế này, chắc là cậu đã ngủ ngon lắm nhỉ?”
Bồi thêm một đòn chí mạng cuối cùng, Baek Arin vừa trêu chọc vừa vỗ nhẹ vào mông tôi... Tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ.
Trên đường di chuyển đến phòng học.
Lee Ji-yeon đang lục lọi túi xách bỗng khẽ nhíu mày. Cảm giác ngứa ngáy từ mũi truyền đến. Chị ấy đã cố nhịn nhưng không thể như ý muốn.
"Hắt, hắt xì!"
Cuối cùng chị ấy cũng thốt ra một tiếng hắt hơi. Tiếng hắt hơi lớn đến mức khiến cả cơ thể rung chuyển, nhất thời át cả tiếng nói chuyện xung quanh. Những người bạn đang tán gẫu bên cạnh chị ấy trợn tròn mắt.
"Gì thế? Ji-yeon sao vậy? Tự nhiên hắt hơi thế? Bị cảm à?"
"Người kế thừa Thái Sơn mà bị cảm thì chắc lũ mình chết sạch rồi còn gì?"
"Hahaha! Nghe tiếng hắt hơi kìa! Đáng yêu vãi."
"A, không, không phải..."
Giữa lúc đang buồn chán, đám bạn như vớ được một trò đùa nhỏ nên lập tức xúm vào trêu chọc. Lee Ji-yeon – người vốn rất dễ bị trêu – chỉ biết méo mặt hứng chịu sự tấn công dồn dập của đám bạn xung quanh.
0 Bình luận