Web novel [101-200]

Chương 151: Chứng Nhận Thủ Hộ

Chương 151: Chứng Nhận Thủ Hộ

“Thiên thần sao...?”

‘Đầu cô ấy bị thương thật rồi.’

Tôi đưa ra kết luận đó khi thấy Lee Ji-yeon đột nhiên gọi tôi là thiên thần ngay khi vừa nhìn thấy tôi.

Cũng phải thôi, người cô ấy đầy vết thương. Đầu có vẻ cũng bị va đập, máu đã khô dính bết trên tóc. Do tinh thần không ổn định nên cô ấy mới nói sảng như vậy.

“Thiên thần ơi... con chết rồi ạ...?”

‘Phải trị thương trước đã.’

“A... con không muốn chết đâu...”

‘Cô chưa chết đâu...’

Không thể bỏ mặc người bị thương, tôi vội vã rời khỏi hồ. Lee Ji-yeon vẫn đang được Lông Vũ Thiên Không quấn lấy và nâng lên. Tôi cẩn thận di chuyển vì sợ các vết thương của cô ấy bị rách thêm.

Tôi đặt Lee Ji-yeon xuống thảm cỏ đã được tôi dội ma pháp thanh tẩy cực mạnh.

“A, a...?”

Đúng lúc đó, đôi mắt lờ đờ của Lee Ji-yeon bỗng trở nên tỉnh táo.

“C-Cái gì thế này...”

Đang ngơ ngác nhìn tôi, Lee Ji-yeon đột nhiên rùng mình một cái. Đôi mắt cô ấy run bần bật, đảo liên hồi như thể không biết phải đặt tầm mắt vào đâu.

Ngay sau đó, mặt cô ấy đỏ bừng lên như gạch nung.

Ngọ nguậy, ngọ nguậy

Lại còn ngọ nguậy như con sâu bướm nữa chứ.

Trước triệu chứng bất thường đó, tôi nhíu mày, dùng Lông Vũ Thiên Không nhẹ nhàng giữ chặt lấy sự giãy giụa của Lee Ji-yeon.

“Cái... à không, này...”

‘Khoan, nằm yên một ch─’

“L-Làm ơn, mặc quần áo vào đi...”[note91153]

‘─út đi nà... Quần áo?’

Chợt nhận ra điều gì đó, tôi đứng khựng lại. Lee Ji-yeon đang dùng hai tay che mắt mình.

...Mình vừa bước ra từ đâu nhỉ?

À, bước ra từ dưới hồ.

Mà mình xuống hồ trong trạng thái nào nhỉ...

Tôi mấp máy môi, khẽ dùng Quan trắc kiểm tra lại. Thực ra cũng chẳng cần, vì làn gió thổi qua đang chạm trực tiếp vào da thịt tôi.

‘À.’

Giờ mình đang không mặc gì cả.

Thứ duy nhất đang khoác trên người là Lông Vũ Thiên Không. Không có Vòng Cổ Lời Thề, cũng chẳng có quần áo.

Tôi gãi đầu ngượng ngùng, chạy ra phiến đá đằng kia lấy quần áo đã để sẵn.

Việc mặc quần áo chưa tốn đến một phút. Chỉ là lau qua nước trên người và tóc rồi khoác đồ vào thôi.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, có vẻ Lee Ji-yeon đã lấy lại bình tĩnh, cô ấy đang dùng tay quạt quạt cho bớt nóng mặt.

‘......’

Tôi đoán mặt mình chắc cũng đỏ chẳng kém gì cô ấy. Lần đầu gặp mặt mà lại trong cái hoàn cảnh này. Thật là nhục nhã hết chỗ nói.

Hơn nữa, cô ấy còn nhìn thấy những vết bỏng trông rất đáng sợ trên người mình. Không biết cô ấy có cảm thấy ghê tởm không...

‘Nếu vì chuyện này mà điểm thiện cảm bị tụt dốc không phanh thì chết dở... mình còn phải nhờ vả cô ấy chuyện của Seo-yul nữa, mà vốn dĩ đã...’

Đúng là vận đen. Sao lại phải chạm mặt nhau ở đây cơ chứ.

[Chào chị]

“A, a! Vâng...! Chào em! Cái đó... là hậu bối Lee Ha-yul phải không?”

[Vâng]

[Tiền bối Lee Ji-yeon]

“Cái đó... hừm! Cảm ơn em đã cứu chị. Suýt chút nữa là chị rơi xuống trong tình trạng không có phòng bị gì rồi.”

Tôi cố thu xếp lại gương mặt sắp méo xệch để tiến lại gần Lee Ji-yeon. Lee Ji-yeon, người nãy giờ vẫn đang nhìn đi chỗ khác để tránh ánh nhìn, giật nảy mình chào lại.

...Dựa trên phản ứng đó, tôi đoán ấn tượng đầu tiên chắc chắn là nát bét rồi.

Đúng lúc tôi đang thở dài thườn thượt trong lòng thì...

“...A! Không phải lúc để làm thế này...!”

Đột nhiên Lee Ji-yeon trợn tròn mắt đứng bật dậy. Đồng thời, đôi lông mày cô ấy hơi nhíu lại. Có vẻ là do vết thương bị động đậy quá mạnh.

[Chị không được cử động mạnh đâu]

[Vết thương bị hở rồi]

[Chị cần phải nghỉ ngơi để hồi phục một chút đã]

“Không được, chị không có thời gian!”

Bất chấp sự ngăn cản của tôi, Lee Ji-yeon nhìn quanh với vẻ mặt đầy cấp bách. Trông cô ấy cứ như thể muốn tìm lối thoát để rời khỏi hầm ngục ngay lập tức.

Nhìn dáng vẻ đó, tôi cảm thấy một linh tính chẳng lành.

Nhờ Quyền năng Quan trắc, tôi có thể đo lường chính xác mức độ thương tổn. Lee Ji-yeon đang đầy rẫy vết thương. Những vết thương do va đập gây bầm tím và gãy xương, những vết chém lớn như bị đại kiếm chém phải, cùng vô số vết thương khác.

Chúng không phải vết thương chí mạng. Siêu nhân khác với người thường, cơ thể rất cứng cáp. Hơn nữa, đây lại là Lee Ji-yeon, người sở hữu Thái Sơn.

Đại địa được điều khiển bởi Thái Sơn biến hóa khôn lường. Dựng đất lên ngăn cản thì đó là bức tường kiên cố, bao bọc quanh người thì là bộ giáp bất hoại. Cầm lên vung vẩy thì là vũ khí hạng nặng, nén chặt lại để đỡ đòn thì là khiên chắn.

Chưa hết. Đất đá, cỏ dại, cây cối bám rễ, những sinh vật sống trên đó... Đại địa luôn tràn đầy sinh khí. Người sở hữu Thái Sơn điều khiển đại địa, nhận thức và điều khiển cả sinh khí ẩn chứa trong đó.

Sinh khí chính là nguồn gốc của sự sống. Nếu kéo nó về và nạp đầy vào cơ thể, khả năng hồi phục của thể xác sẽ được kích hoạt đến mức cực hạn. Nếu rèn luyện đến mức đạt được khả năng mở rộng, thậm chí có thể đạt tới mức siêu tái tạo.

Đó chính là Thái Sơn với khả năng phòng ngự và hồi phục ở mức độ đó. Lại còn là Lee Ji-yeon, người có tài năng hiếm thấy trong lịch sử gia tộc.

Vậy mà, một người như cô ấy lại tích tụ nhiều vết thương đến thế. Ngay cả bây giờ, chắc chắn cô ấy đang vô thức kéo sinh khí của đại địa về để hồi phục, nhưng tốc độ diễn ra khá chậm.

Quan trọng hơn hết...

‘Trúng độc?’

Không chỉ là ngoại thương, mà độc khí đang thấm vào khắp nơi trong cơ thể. Khoảnh khắc quan sát thấy độc khí, gáy tôi bỗng tê rần.

Nguy hiểm quá. Đây không phải loại độc tầm thường. Nhìn kỹ thì lý do hồi phục bị trì trệ là vì sinh khí đang phải dồn sức để trung hòa độc tố.

‘...Độc sao?’

Linh tính của tôi bỗng dựng đứng lên như đang gửi đi tín hiệu cảnh báo. Bất an quá. Trong một góc tâm trí, một giả thuyết không nên xảy ra... lẽ ra không thể xảy ra đang hiện lên.

“Song Đầu Độc Long.”

Đó là một giả thuyết tuyệt đối không được xảy ra. Nhưng cái tên của con quái vật đứng ở trung tâm giả thuyết đó đã được thốt ra từ miệng Lee Ji-yeon.

“Bên ngoài, Song Đầu Độc Long đang được tái sinh dưới dạng Tử linh và đang hoành hành.”

[Cái đệch mợ nó chứ]

“Hả?”

[Em lỡ lời]

Mặc kệ vẻ mặt cấp bách nãy giờ, Lee Ji-yeon trố mắt nhìn tôi trân trân. Trông cô ấy như đang nghi ngờ không biết có phải mình vừa nghe nhầm không.

“Vừa nãy...”

[Chuyện đó để sau, nhanh chóng ra ngoài thôi chị]

“Ơ... ừ, phải thế thôi.”

Lee Ji-yeon dù vẫn nghiêng đầu thắc mắc vì thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn đứng dậy. Nếu lời cô ấy nói là thật, thì đây không phải là chuyện nghiêm trọng bình thường nữa. Không phải lúc để thong thả đi tắm rửa. Phải nhanh chóng ra ngoài để nắm bắt tình hình.

“Rõ ràng là chị rơi xuống từ trên trời nhưng mà...”

Nói rồi cô ấy ngửa đầu nhìn lên trời. Chắc là đang tìm lối ra, nhưng tiếc là không có đâu. Lối vào và lối ra của Hồ Ma Lực mở ra một cách ngẫu nhiên, chu kỳ khoảng 3-4 ngày một lần.

Tôi vừa nghe Lee Ji-yeon kể qua tình hình. Cô ấy bị Song Đầu Độc Long truy đuổi nên đã nhảy xuống hẻm núi trông giống lối vào hầm ngục. Gác chuyện cô ấy gan dạ sang một bên, tôi thắc mắc sao cô ấy có thể vào được Hồ Ma Lực này.

‘...Lúc nãy lối vào đã mở.’

Nhờ có Quyền năng Không gian, tôi có thể đọc được không gian... tức là các loại á không gian như hầm ngục. Vừa nãy lối vào hầm ngục đã mở ra. Lee Ji-yeon bị "nhả" vào đó và rơi xuống. Và ngay lập tức lối vào đã đóng lại.

Nghĩ vậy thì có một điểm thắc mắc. Lee Ji-yeon nói Song Đầu Độc Long đã đuổi theo, vậy tại sao con quái vật đó lại không vào hầm ngục?

Vì thấy cô ấy nhảy xuống hẻm núi nên nó tưởng cô ấy đã chết rồi sao? Hay là nó cũng đã đuổi theo nhưng... thật may mắn là lối vào đã đóng lại nên nó không vào được...

Nghĩ đến đó, mặt tôi bỗng trắng bệch. Suýt chút nữa thì con Song Đầu Độc Long đã rơi xuống theo Lee Ji-yeon từ trên trời rồi. Nếu chuyện đó xảy ra... tôi không dám tưởng tượng tiếp nữa.

[Em biết lối ra ở đâu]

[Đi theo em]

Nghe tôi nói, vẻ mặt Lee Ji-yeon rạng rỡ hẳn lên. Dù sao tôi cũng có thể mở lối ra nên không phải là nói dối. Tôi quay người bước đi, Lee Ji-yeon cũng bám theo sau.

Đích đến là hang động phía sau thác nước.

‘Dù có đi thì cũng phải mang theo Chứng nhận Thủ hộ.’

Chúng tôi đi vòng quanh hồ đến gần thác nước. Vì thác nước chảy khá êm đềm nên nước không bị bắn ra ngoài nhiều. Nhưng để vào được bên trong, chúng tôi buộc phải băng qua dòng nước.

Tôi định dùng ma pháp gió...

U u u...!

[Ơ...]

[Cảm ơn nhé]

...Trước khi tôi kịp dùng ma pháp gió, Tinh linh hệ Thủy đã hành động, làm lệch hướng dòng nước chảy. Một cái lỗ lớn lộ ra giữa thác nước, để lộ hang động bên trong.

Tinh linh hệ Thủy lởn vởn quanh ngón tay tôi. Trước ý niệm đáng yêu truyền đến, tôi mỉm cười khẽ vuốt ve đầu ngón tay nó. Tinh linh hệ Thủy gửi lại ý niệm thỏa mãn rồi biến mất cái "póc".

Tôi nhảy vọt vào bên trong hang động.

“Kia là...?”

Lee Ji-yeon nghiêng đầu nhìn vật thể đang nằm chơ vơ bên trong. Phía trong là một bệ đá tế lễ. Đó là một bệ đá có khắc những hoa văn hình học, bên trên đặt một khối lập phương .

Chất liệu của nó trong suốt như thủy tinh, chứa đầy ánh sáng vàng ấm áp như thể giam giữ ánh sáng bên trong vậy.

Đây chính là một trong những mục đích chính của chuyến đi lần này: Chứng nhận Thủ hộ chưa được giải mã.

Tôi lộ ra vẻ mặt phức tạp.

‘...Liệu có giải mã được không đây.’

Đây là "Chứng nhận Thủ hộ chưa được giải mã". Dù đã lấy được nhưng việc có sử dụng được hay không lại là chuyện khác. Chứng nhận Thủ hộ rất kén chủ nhân. Bản thân cổ vật sẽ tự phán đoán và công nhận người sử dụng. Nếu không được công nhận? Kể từ giây phút đó, nó không còn là cổ vật nữa mà chỉ là một món đồ mỹ nghệ để sưu tầm hoặc là miếng mồi ngon nhưng không thể chạm tới.

Theo tôi nhớ thì điều kiện là "khuynh hướng". Tôi nhớ dòng mô tả trạng thái nói rằng nó sẽ công nhận người sử dụng là những tồn tại thuộc phe Thiện (善) dựa trên sự tuyển chọn nghiêm ngặt.

Lần đầu tiên tôi có được Chứng nhận Thủ hộ trong nguyên tác là ở lượt chơi thứ 9, lúc là "Ngã Quỷ". Đó là lượt chơi mà tôi vứt bỏ cái thiện ra chuồng gà và phát triển con đường ác tính một cách rực rỡ. Đương nhiên, Chứng nhận Thủ hộ vốn xét khuynh hướng thiện thì tôi chẳng dùng được tí nào. Vì thế ở lượt chơi đó, tôi đã đem bán nó ở chợ đen.

‘Mình... liệu có được không nhỉ?’

Tôi không tự tin lắm. Tôi chỉ nhớ là nó xét khuynh hướng thiện, chứ thực sự nó có chấp nhận mình hay không, và mức độ thiện của mình đến đâu thì tôi không biết. Quan trọng hơn hết, tôi tự hỏi liệu mình có thuộc phe thiện không. Thú thật, tôi không phải là người tốt bụng gì cho cam. Không giống như những người thực sự tốt, tôi không phải hạng người có thể xả thân vì người khác mà không màng đến thiệt hại của bản thân.

‘...Cứ cất đi đã.’

Dù sao thì lấy được vẫn là lấy được. Với vẻ mặt phức tạp, tôi bước tới cầm lấy khối lập phương.

‘Nếu mình không dùng được... thì sau khi quay về tái tạo cánh tay, mình sẽ đem bán đấu giá hoặc... đưa cho người khác─’

U u u!

Ngay khoảnh khắc cầm lên. Khối lập phương rung bần bật.

‘Cái gì thế.’

Đột nhiên dòng suy nghĩ bị cắt đứt. Những ký ức quá khứ lướt qua trong đầu tôi như một cuốn phim toàn cảnh. Cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn thấu những ký ức ấy.

Thời thơ ấu, hỏa hoạn, cô nhi viện, bị bắt nạt, hỏa hoạn, bị đuổi đi, xã hội, cửa hàng tiện lợi, tai nạn giao thông, đôi chân...

Hừm...

Thế giới này, lời nguyền, Siyolam, sự trưởng thành, những người quan trọng.

Hửm...?

Shifnaha, Aerus, dân thường, sự phủ nhận, quyết tâm, hành động, cái chết, sự an lòng...

...Ơ...

Cạch

Một âm thanh như tiếng ổ khóa được mở vang lên. Không phải âm thanh thực tế, tôi chỉ cảm thấy như vậy thôi. Đồng thời với cảm giác đó, khối lập phương tan chảy.

Nó biến thành vô số hạt ánh sáng. Những hạt ánh sáng vàng bay lả tả rồi bám chặt vào bắp vai trái vốn đang trống rỗng của tôi. Luồng sáng bám trên vai dần dần kéo dài xuống dưới. Trông nó như thể hàng vạn con đom đóm đang bám vào cánh tay trái của tôi vậy.

Ngay sau đó, các hạt ánh sáng tản ra. Thay vào đó, tôi cảm nhận được cảm giác. Trong không gian vốn trống rỗng, một thứ gì đó đã được gắn vào.

Một cánh tay giả có thân hình trắng muốt như tuyết và thô ráp...

‘...Chẳng lẽ nó đã được giải mã rồi sao?’

Dễ dàng thế này á?

Tôi đờ người ra, đưa tay vỗ vỗ vào cánh tay giả được gắn vào vị trí cánh tay trái cũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Vãi ko ngờ em này người đầu tiên thấy hết của main:))
Vãi ko ngờ em này người đầu tiên thấy hết của main:))