Web novel [101-200]

Chương 193: Làm nguội (2)

Chương 193: Làm nguội (2)

Phùng!

Lò lửa vốn đã ở trạng thái làm nóng trước.

Tấm chắn ngăn lửa rung lên bần bật.

Trong một khoảnh khắc, nội thất của công xưởng nhuốm màu cam và đổ bóng, rồi lại chìm vào bóng tối mờ ảo.

‘Than đá và bột ma thạch nghiền mịn… rồi cả thuốc thử nữa sao?’

Tôi quan sát bên trong lò lửa.

Phía bên trong trải đầy than đá đang cháy rực. Bột ma thạch nghiền mịn và thuốc thử được trộn đều giữa những kẽ than, dẫn dắt tính chất của ngọn lửa.

Dựa vào việc lò đã được làm nóng sẵn, có vẻ đây là thiết lập cơ bản.

‘Vậy thì.’

Sau khi ngồi xuống chiếc ghế gần đó, tôi mở tấm chắn ra.

Phàaaa!

Ngay khi tấm chắn mở ra, một luồng nhiệt phong hừng hực tràn tới. Tóc và vạt áo tôi tung bay, không khí nóng bỏng len lỏi vào từng kẽ áo.

Tôi không cảm thấy nóng. Vốn dĩ tôi đang kích hoạt Kiếp Hỏa. Tôi chẳng đời nào lại thấy nóng bởi chút lửa thế này.

Cùng lắm chỉ là da dẻ hơi ửng đỏ và mồ hôi bắt đầu lấm tấm một vài giọt. Ngay cả điều này cũng chỉ dừng lại ở mức phản ứng sinh lý cơ bản mà thôi.

‘Baek Arin thì…’

Nhìn công xưởng đang rực sắc cam và nóng hầm hập, tôi khẽ quan sát Baek Arin.

Dù cô ấy nói vậy, nhưng tôi vẫn lo cô ấy bị ảnh hưởng… nhưng khi nhìn sang, tôi thấy cô ấy đang ngồi bắt chéo chân với thái độ thản nhiên.

Dù công xưởng nóng như thiêu như đốt, cô ấy không hề đổ một giọt mồ hôi nào. Quan sát kỹ hơn, tôi cảm nhận được luồng hơi lạnh tràn trề tỏa ra từ cơ thể Baek Arin. Có vẻ cô ấy đang vận ma lực mạnh hơn bình thường để ngăn chặn nhiệt lượng.

‘Đúng là không cần phải lo lắng thật.’

Tôi lại thấy an tâm và kiểm tra trạng thái của Kiếp Hỏa lần cuối.

Lúc nãy cảm giác như công suất có chút thay đổi, nhưng khi bắt đầu kiểm soát, nó đã trở lại như cũ.

Dù quan sát tỉ mỉ cũng không thấy có gì bất thường. Tuy khí thế có phần hỗn loạn hơn mọi khi, nhưng Kiếp Hỏa vốn dĩ là một năng lực quái chiêu mà.

Tôi đưa tay về phía lò lửa. Ngay lập tức, những lưỡi lửa dập dìu nuốt chửng lấy bàn tay tôi.

Nếu là người bình thường, hẳn sẽ kinh hãi mà nhảy dựng ra sau, nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm mà vuốt ve ngọn lửa.

Phừng phực!

Kiếp Hỏa đang bùng cháy trên cánh tay phải truyền sang lò lửa. Nó dùng than đá, ma thạch, thuốc thử và cả ngọn lửa đang cháy sẵn làm nhiên liệu để phình to kích thước một cách mạnh mẽ.

‘Lắng dịu cảm xúc, tập trung…’

Xét theo công suất của Kiếp Hỏa, nó có thể thiêu rụi cả cái lò này lẫn công xưởng chỉ trong tích tắc. Vì vậy, tôi phải điều tiết Kiếp Hỏa thật tốt.

Điều tiết để không làm cháy rụi lò lửa. Giữ chặt và nén nó xuống để không bị văng ra những chỗ không đáng có.

Giữ vững cả lý trí nữa.

Tôi ức chế tinh thần đang dần trở nên bốc đồng, kiềm chế sự thiếu kiên nhẫn khi cảm xúc đang dần dâng cao.

Điều tôi được giáo dục nhiều nhất ở gia tộc Kiếp Hỏa chính là kiểm soát cảm xúc.

Tôi đã tiếp thu trọn bộ bí quyết của gần 200 năm thông qua một khóa đào tạo ngắn hạn cấp tốc. Chẳng có gì khó khăn cả.

Kiếp Hỏa sau khi bị triệt tiêu khí thế hung bạo bắt đầu từ từ bám chặt vào lò lửa.

Duy trì sự kiểm soát, tôi rút tay ra. Quan sát trạng thái của Kiếp Hỏa một lúc. Ngọn lửa trỗi dậy ngoan ngoãn như một chú cún con ủ rũ. Không có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ thiêu cháy cái lò.

‘Được rồi.’

Chuẩn bị thế là xong. Tôi gật đầu, cầm lấy thỏi Hắc thiết đã lấy ra từ trước.

Tôi đẩy thẳng thỏi Hắc thiết cùng với bàn tay đang cầm nó vào trong lò.

Vốn dĩ đây là Kiếp Hỏa của tôi, và tôi có thể chịu đựng được hầu hết các ngọn lửa bằng cơ thể trần.

Phừng phực… Kiếp Hỏa đang bám vào lò lửa bắt đầu cựa quậy.

Những làn lửa bập bùng nện vào thỏi Hắc thiết.

Khối kim loại đen kịt dần nóng đỏ lên.

Tôi điều chỉnh công suất để Kiếp Hỏa không nung chảy quá mức hay thiêu rụi luôn miếng Hắc thiết.

Khi thỏi kim loại bắt đầu trở nên mềm dẻo, tôi rút tay ra.

Thỏi kim loại đang tỏa sáng rực rỡ vì nóng trắng. Tôi đặt nó lên đe và cầm búa lên.

Choang!

Tôi nện búa xuống. Chiếc búa rơi thẳng lên thỏi kim loại. Một tiếng động trong trẻo vang lên cùng với những tia lửa bắn tung tóe.

Choang!

Tôi liên tục nện búa. Thay đổi hình dạng của thỏi kim loại. Tôi không ngừng gõ vào thỏi kim loại đang mềm dẻo để rèn thẳng nó ra.

Tôi cố tình ngồi sát trước lò lửa, cố tình tự tay cầm búa nện xuống.

Trải qua thời kỳ Đại biến và Hỗn loạn, nhiều kỹ thuật đã bị thất truyền.

Những phát minh mang tính kỹ thuật bị phá hủy, những nhân tài phát triển chúng đã chết đi. Những tài liệu ghi chép của nhân tài cũng bị thất lạc.

Dù ở thế giới này, nơi ma pháp và các "Tháp" đã thay thế những khoảng trống đó, các thiết bị máy móc dĩ nhiên vẫn tồn tại.

Choang!

Ngay cạnh tôi lúc này, ngoài những công cụ thô sơ như đe và búa, còn có rất nhiều công cụ khác.

Máy búa khí nén tự động nện khi cố định kim loại, máy mài bề mặt... Có rất nhiều thiết bị hỗ trợ vận hành bằng ma lực.

‘Vốn dĩ hầu hết vũ trang đại trà đều là hàng nhà máy mà.’

Vũ trang đại trà lưu thông trên thị trường chủ yếu có hai loại.

Một là vũ trang thủ công do những thợ rèn mới vào nghề tung ra để thu hồi chút vốn liếng.

Hai là vũ trang nhà máy do các thiết bị máy móc vận hành bằng ma lực đúc ra một cách chuẩn xác.

Dù có là siêu nhân đi chăng nữa thì cũng không thể đúc vũ trang không ngừng nghỉ được.

Nhưng vũ trang được đúc 24/24 tại nhà máy hiện vẫn đang được cung cấp ra thị trường với số lượng lớn và giá thành tương đối rẻ.

Tóm lại, đó là những sản phẩm có hiệu năng trên giá thành tốt.

Những siêu nhân có hoàn cảnh tài chính và hỗ trợ không mấy dư dả thường ưa chuộng loại hàng nhà máy này.

Không phải là dùng một hai lần là hỏng ngay, và vốn dĩ hầu hết vũ trang đều là vật phẩm tiêu hao.

Nếu dùng sản phẩm của các thương hiệu lớn thì giá cả và chất lượng đều ổn, lỡ có hỏng hóc cũng không quá xót xa khi phải sắm cái mới.

Vì lý do đó, vũ trang đại trà hầu hết đều do hàng nhà máy chiếm lĩnh.

Choang! Choang!

Nhưng ngược lại, các sản phẩm cấp cao gần như toàn bộ đều là hàng thủ công.

Không chỉ vì giá trị tinh thần được đánh giá cao khi có bàn tay con người trực tiếp làm ra, mà bởi vì hiệu năng của hàng thủ công vượt trội hơn hẳn.

Choang!

Tôi nện búa xuống.

Choang!

Ma lực bao quanh bề mặt búa nện vào thỏi kim loại. Ma lực thẩm thấu vào bên trong thỏi kim loại đang dần thay đổi hình dạng.

Xong một cái, tôi lại cầm một thỏi mới lên. Nhúng đẫm vào chất xúc tác, ném vào lò lửa và thổi Kiếp Hỏa vào.

Đặt thỏi kim loại nóng đỏ lên đe, rưới thuốc thử lên rồi tiếp tục quai búa.

Choang! Choang! Choang!

Ma lực hòa quyện vào thỏi kim loại. Kiếp Hỏa thấm thấu, chất xúc tác và thuốc thử được thêm vào.

Và...

Choang! Tôi lồng ghép cả sự ảnh hưởng từ tính duy nhất của chính bản thân mình vào từng nhát búa.

‘Chà…’

Thế giới này quả thực cực kỳ coi trọng cái gọi là tính duy nhất đó.

Trong vô số những tính duy nhất đa dạng, chỉ cần một cái nổi trội thôi cũng đủ để đạt được dị năng vượt xa thường thức.

Một tác phẩm được tạo ra bởi một tồn tại sở hữu tính duy nhất như thế, thông qua sự nỗ lực trực tiếp, sẽ chứa đựng sự đặc biệt.

Hãy trở nên nổi tiếng đi, rồi dù bạn có làm gì, người ta cũng sẽ vỗ tay tán thưởng.

Nó cũng tương tự như câu nói đó vậy.

Gạt bỏ chuyện kỹ thuật sang một bên, thành quả của một tác phẩm do một người bình thường và một người sở hữu tính duy nhất tạo ra là hoàn toàn khác biệt.

Đó là thường thức của thế giới này.

Choang…

Tôi ngừng quai búa. Khẽ cử động những ngón tay đang bắt đầu mỏi nhừ.

Thời gian đã trôi qua một lúc.

Trên đe lúc này là một thanh kiếm đen kịt.

Hình dáng của nó thô kệch, không có bất kỳ đặc điểm gì nổi bật. Đó là một thanh kiếm được đúc nguyên khối bằng Hắc thiết từ chuôi đến tận mũi kiếm.

Tôi xem xét tác phẩm được ra đời sau khi ngốn sạch vài thỏi kim loại, cùng một đống thuốc thử và chất xúc tác.

‘Ừm…’

Tôi lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.

Tôi không có gì không hài lòng về chất lượng. Dù có thể làm tốt hơn, nhưng ít nhất nó đã vượt qua tiêu chuẩn tối thiểu. Đủ để sử dụng nên tôi cất nó vào không gian ảo, khi nào cần thì lấy ra dùng.

Nhưng dù không cố ý, hình dáng của nó gần như y hệt thanh kiếm mà tên vòng lặp thứ 2 từng cầm.

‘…Không, chuyện này là hiển nhiên mà.’

Cảm giác gượng gạo chỉ thoáng qua, nghĩ lại thì đây chẳng phải chuyện gì lạ lùng.

Vốn dĩ hình dáng nó thô kệch nên chẳng có điểm chung gì đáng nói, vả lại tôi đúc nó dựa trên hình mẫu thanh kiếm mà tên vòng lặp thứ 2 cầm, nên ngoại hình giống nhau là chuyện đương nhiên.

“Ồ ô…”

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, một sự hiện diện đột ngột tiến lại gần.

“Oa, cái gì thế này. Làm sao cậu có thể làm ra thứ này trong thời gian ngắn như vậy?”

Là Baek Arin, người vốn ngồi phía sau nãy giờ.

Cô ấy nhẹ nhàng bước tới, quỳ gối ngồi xuống cạnh tôi.

Đôi mắt xanh biếc lấp lánh phản chiếu thanh Hắc thiết kiếm vừa mới ra lò.

[Hừ hửm]

Trước phản ứng đó, tôi khẽ rướn vai.

Cảm giác tự hào vì đã làm ra được một thứ ra hồn dâng trào. Cộng thêm sự hưng phấn về cảm xúc do Kiếp Hỏa mang lại, tâm trạng tôi đang khá là bay bổng.

Và rồi…

“Với chất lượng này thì hệ cảm biến… quả nhiên Ha-yul không chỉ thuộc hệ cảm biến ,kỹ thuật không bình thường thật mà là hệ vạn năng—”

Vì vừa quai búa liên tục ngay trước lò lửa nên tai tôi đang nóng bừng, đúng lúc đó, hơi thở mát lạnh của Baek Arin phả vào.

[Hộc-ặc-ư-hự-ẹ-ẹc…!]

“Hộc—ặc! Khụ! Khụ khụ!”

“Ha-yul!?”

Một cảm giác tê dại chạy dọc tứ chi khiến tôi co giật, cơ thể bật bắn lên như một chiếc lò xo.

.

.

.

Tôi đã quai Hắc thiết thỏa thích để tạo ra một đống vũ trang.

Từ các loại đao kiếm đa dạng, đến thương, gậy, khiên, búa, chùy, rìu… Ngoài ra, tôi còn đúc cả những vũ khí kỳ lạ mà tên vòng lặp thứ 2 từng dùng như hùy Sao Băng hay Thăng tiêu.

Dù lúc đầu lo lắng một món vũ trang sẽ mất nhiều thời gian, nhưng hóa ra dễ hơn tôi tưởng nên đã đúc xong rất nhanh.

Phần vũ trang đã xong.

‘Tiếp theo là…’

“Ha-yul ơi~ em xin lỗi mà, đừng dỗi nữa mà~”

Ngay khi định chuyển sang công đoạn tiếp theo, nghe thấy giọng nói lả lướt từ phía sau, tôi bĩu môi.

Đúng như giọng điệu đó, Baek Arin đang trưng ra bộ mặt đầy tinh quái, vừa cười hì hì vừa liên tục chọc chọc vào vai tôi.

[Tôi không có dỗi]

“Mình không ngờ cậu lại giật mình đến thế. Nghe nói cậu lúc nào cũng bật năng lực cảm ứng nên mình cứ ngỡ cậu sẽ nhận ra chứ. Là do mình sơ ý, mình xin lỗi nhé.”

[Không cần]

[Là lỗi của tôi nên cô không việc gì phải xin lỗi cả]

[Với lại đã bảo là không có dỗi mà]

Dỗi á? Tôi á? Thật là lời lẽ kỳ quặc. Tôi có lý do gì để mà hờn dỗi cơ chứ.

Dĩ nhiên vì Baek Arin mà tôi đã giật bắn cả mình, thét lên một tiếng kinh hoàng và lần đầu tiên sau một thời gian dài nếm trải lại cái Lời nguyền im lặng... nhưng tôi không có dỗi.

Sao cô cứ phải biến tôi thành một tên hẹp hòi đi dỗi vì chút chuyện cỏn con đó vậy chứ.

“Hừm…”

Thấy tôi liên tục phủ nhận, Baek Arin khẽ phát ra một âm thanh kỳ lạ qua mũi.

Cái phản ứng bất an đó là sao vậy.

“Vậy chúng ta làm thế này nhé?”

[…Làm gì?]

“Cả hai đều có lỗi, nên chúng ta coi như hai cái lỗi đó bù trừ cho nhau, xóa bỏ hết nhé.”

[?]

Bù trừ lỗi lầm cho nhau á?

Khi tôi đang nghiêng đầu đầy cảnh giác, Baek Arin khẽ mỉm cười rồi chỉ vào chính cơ thể mình.

Chính xác là phần ngực đang được bao bọc bởi chiếc áo khoác gió.

“Lần đó khi Ha-yul mọc sừng trên trán đến tìm mình ấy. Cậu đã sờ soạng ngực rồi bảo là—”

[Gyaaaaa!]

Chiếc vòng cổ thổ lộ rên rỉ dữ dội.

Một ký ức mà tôi tuyệt đối không muốn nhớ lại hiện về.

Tôi bật dậy như thể muốn đâm sầm lên trần nhà rồi lao về phía Baek Arin.

[Biết rồi! Biết rồi!]

[Là lỗi của tôi…!]

[Nên là dừng lại đi!]

“Vâng vâng, chấp nhận. Chúng ta tha thứ cho nhau nhé~”

…Rốt cuộc tôi cũng nhận được sự tha thứ từ chính người mà tôi đã gây rắc rối cho vào lần trước.

.

.

.

“Cậu định làm cả ma đạo cụ nữa à?”

[Vâng …]

Sau khi nhận được sự chăm sóc từ Changhae của Baek Arin, tôi đáp lại với đôi vai rũ xuống.

Sau Hắc thiết vũ trang là đến lượt trang sức… tức là ma đạo cụ.

Nói một cách đơn giản, ma đạo cụ là những vật dụng được khắc thuật thức.

Nói trắng ra, nếu bạn khắc thuật thức sóng xung kích lên một hòn đá, thì hòn đá đó chính là ma đạo cụ.

Dĩ nhiên, đó chắc chắn không phải là một ma đạo cụ ra hồn.

Vốn dĩ vật chủ càng thô kệch và yếu ớt thì càng khó khắc thuật thức, mà dù có cố khắc lên được thì vật chủ cũng sẽ nát bấy trước khi kịp sử dụng được vài lần.

Vì vậy, vật chủ phải được làm từ những nguyên liệu có thể chịu đựng và phát huy thuật thức tốt… tóm lại là phải dùng đồ đắt tiền và bền chắc.

Dĩ nhiên ngay cả như vậy cũng không phải là vĩnh cửu.

Dù vật chủ có bền đến đâu thì thuật thức cũng sẽ bị mài mòn theo quá trình sử dụng.

Hơn nữa, vì vốn dĩ đó chỉ là một thuật thức được cưỡng ép khắc lên, nên nó rất dễ bị hỏng bởi các tác động ngoại lực.

Đó là lý do người ta hầu như không khắc thuật thức lên vũ trang. Để khắc được một cái mất bao nhiêu công sức, thời gian và tiền bạc, vậy mà chỉ cần va chạm vài lần là thuật thức bay màu ngay.

Dù có làm ra ma đạo cụ thì việc bảo trì bảo dưỡng là điều bắt buộc nếu muốn sử dụng liên tục, và dù có bảo trì kỹ lưỡng đến đâu thì đến một lúc nào đó nó cũng sẽ đạt tới giới hạn tuổi thọ.

‘Vì vậy nên cổ vật mới được coi trọng.’

Cổ vật là vĩnh cửu.

Thuật thức không phải bị cưỡng ép khắc lên, mà nó chính là tính duy nhất bẩm sinh của vật thể đó.

Nó không bị mất hiệu ứng dù va chạm bao nhiêu lần, và dù có bị vỡ nát thì vẫn còn khả năng phục hồi.

‘Cổ vật nhân tạo… Mình có Thân thiện ma lực nên liệu sau này có thể tạo ra được không nhỉ?’

Tôi không nghĩ mình có thể làm được ngay bây giờ.

Nhưng khả năng là rất cao. Đống Hắc thiết vũ trang định làm lúc đầu cũng đã xong hết rồi, tôi định dùng thời gian còn lại để tập tành một chút.

‘Thuật thức thì… cứ chọn màng bảo vệ cho lành nhỉ.’

Thông thường việc chế tạo vật chủ và khắc thuật thức cho ma đạo cụ được thực hiện riêng biệt.

Nhưng lần này tôi định thử làm cả hai cùng lúc.

Xoạt! Thiên Vũ tủa ra.

Giống như một chú công đang xòe lông, vô số đầu Thiên Vũ tủa ra được mài sắc lẹm như những cái gai nhọn.

Tôi rút ma lực truyền vào Thiên Vũ. Ngay lập tức, ma lực ngưng tụ ở những đầu nhọn sắc bén.

...Trông hơi giống một con quái vật xúc tu, nhưng thế này là hiệu quả nhất.

“Cái cổ vật đó càng nhìn càng thấy đáng kinh ngạc thật. Cậu bảo tên nó là Thiên Y đúng không? Mình nghe nói trong đăng ký nó là cấp trung thượng… nhưng giờ nhìn nó chẳng khác gì cấp tối thượng cả.”

[Nó rất hợp với tôi]

Sau khi đáp lại ngắn gọn lời trầm trồ của Baek Arin, tôi lại tập trung tinh thần.

Lúc nãy vì tác dụng phụ của Kiếp Hỏa nên có hơi xao nhãng, nhưng nhờ sự trợ giúp của Thương Hải nên tôi đã bình tĩnh lại khá nhiều.

Dù vậy thời gian cũng đã trôi qua kha khá rồi, nên làm vài cái rồi về thôi.

Với ý nghĩ đó, tôi cầm thỏi bạc định dùng làm vật chủ lên.

Dù có thỏi vàng nhưng mang ra làm đồ tập thì hơi phí nên tôi chọn thỏi bạc rẻ hơn.

‘Trước tiên là nhẫn…’

Tôi khởi phát Kiếp Hỏa từ cánh tay phải.

Phừng phực!

Tầm nhìn tối tăm nhuốm một sắc đỏ rực.

Đột nhiên, tinh thần tôi lắng xuống.

.

.

.

Một cảnh tượng không rõ nguyên do hiện ra trong nhận thức.

Này cái thằng kia, lại cái gì nữa đây! Anh điên thật rồi à? Sao tự nhiên lại nổi khùng lên thế hả!?

Lee Ji-yeon đang đấm thình thịch vào ngực mình, bày tỏ sự uất ức như thể đang rất tức giận về điều gì đó.

Và rồi…

“Cô không biết tôi bị rối loạn lưỡng cực mà còn đi theo à? Nếu bực mình thì cút về đi.”

Một người đàn ông có đường nét khuôn mặt giống hệt tôi đang phẩy phẩy tay đuổi đi với vẻ mặt đầy bất cần đời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!