Web novel [101-200]

Chương 147: Hồ Ma Lực

Chương 147: Hồ Ma Lực

‘Tìm thấy rồi...’

Tính ra từ khi đặt chân đến đất Trung Quốc cũng đã mười ngày trôi qua.

Cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy Hồ Ma Lực mà mình hằng khao khát.

‘Vị trí... hóa ra lại lộ liễu hơn mình tưởng.’

Tôi thở phào nhẹ nhõm một tiếng rồi quan sát xung quanh.

Hầm ngục nằm ở lưng chừng một vách đá dựng đứng, dốc đến mức có thể coi là một góc vuông.

Giữa vách đá bị đục một cái lỗ trông như hang động, bên trong sương mù dày đặc đến mức mắt thường không thể phân biệt nổi phía trước.

Tôi khẽ giơ tay lên khua khoáy lớp sương. Làn sương mang bầu không khí mộng mị tản ra khắp nơi theo cử động tay tôi.

‘Ồ...’

Một cảm giác mát lạnh và thanh khiết truyền đến. Cơ thể tôi khẽ run rẩy trước cảm giác như vừa nhúng tay vào nước đá.

Tôi bước vào trong làn sương.

Cả cơ thể chìm đắm trong sương mù. Cảm giác vốn chỉ ở cánh tay nay lan ra toàn thân.

Hô hấp trở nên dễ dàng, lồng ngực thông thoáng như vừa được gột rửa.

Cảm giác mệt mỏi tích tụ suốt mấy ngày qua dường như tan biến sạch sẽ, khiến tôi bất giác nở nụ cười.

‘Độ tinh khiết của ma lực thật cao.’

Làn sương này được cấu thành từ ma lực.

Không phải ma lực thông thường, mà là sương mù được tạo nên từ ma lực có độ tinh khiết cực kỳ cao.

Nếu so với thứ ma lực tạp nham bên ngoài giống như nước đục, thì độ tinh khiết ở đây thực sự là một sự khác biệt trời vực.

Sương mù đang rò rỉ ra từ phía sâu trong hang động.

Càng đi sâu vào trong, sương mù càng trở nên đậm đặc.

Đến một lúc, tôi dừng bước.

Khi đưa tay ra vỗ vào không trung, tôi chạm phải một bức tường cứng cáp và trong suốt.

Đó là chướng ngại vật của hầm ngục nhằm ngăn chặn sự xâm nhập từ bên ngoài.

‘May quá. Dù sao thì cũng tìm thấy rồi...’

Tôi vô thức thở phào nhẹ nhõm.

Đất Trung Quốc rộng kinh khủng.

Việc tìm ra lối vào của một hầm ngục duy nhất trong số đó là điều vô cùng khó khăn.

Nếu huy động Quyền năng Quan trắc thì chắc là được thôi, nhưng liệu có kịp trong kỳ nghỉ không? Nếu bị hỏi vậy, thú thật tôi đã có chút bất an.

Bởi tôi không chỉ đơn thuần là đi lại không nghỉ để xác định vị trí, mà giữa chừng còn làm rất nhiều việc riêng.

Xử lý đám tà giáo như Sa Thần Giáo cùng lũ tội phạm vặt, dọn dẹp quái vật bị bỏ hoang, và cả những hoạt động cứu trợ đơn giản khác...

Để song hành những việc đó, tôi đã phải chạy đi chạy lại giữa các khu vực không người ở do bị quái vật chiếm đóng và những khu vực có con người cư ngụ.

Lộ trình di chuyển vì thế mà dài ra gấp mấy lần. Nói thật là tôi đã lo lắng vì sợ tốn quá nhiều thời gian.

Tôi đã lo ngại liệu mình có ra về tay trắng như lần ở Shifnaha không? Nhưng thật may là tôi đã phát hiện ra nó sớm.

‘Vận may tốt đấy.’

Cuối cùng tôi cũng được nói câu này.

Tôi bật cười khẽ rồi vỗ vỗ vào chướng ngại vật.

Lẽ ra ở Shifnaha cũng phải thế này mới đúng...

Nói thật, ở Shifnaha tôi quá đen đủi. Không chỉ dừng lại ở mức không có vận may, mà đó là một chuyến đi đầy rẫy vận rủi.

Chẳng việc gì ra hồn, lại còn bị tai họa kỳ quái ập xuống khiến tôi suýt thì phải đi dạo một vòng qua sông Gianh (Sông Tam Đồ).

Đến mức tôi còn tưởng cả thế giới này đang thù ghét mình cơ.

‘Dù hối hận thì cũng chẳng thay đổi được gì.’

Tất nhiên, giờ có trút giận lên chuyện đó thì mọi việc cũng đã rồi. Thay vào đó, có lẽ tôi nên lạy trời vì lần này đã tìm thấy một cách dễ dàng.

Cùng với những suy nghĩ vẩn vơ, tôi liên tục vỗ vào chướng ngại vật.

Hầm ngục về cơ bản là một á không gian tách biệt với Trái Đất, và ranh giới phân chia giữa hầm ngục và Trái Đất chính là chướng ngại vật.

Hơn nữa, giữa các chướng ngại vật... nói tóm lại là có một lối vào hầm ngục để có thể ra vào.

Thông thường lối vào hiển thị dưới dạng vòng xoáy. Giống hệt như lối vào ở Cổng dịch chuyển (Gate Terminal).

Nếu lao mình vào đó, bạn sẽ băng qua chướng ngại vật theo một con đường ngoằn ngoèo để sang phía bên kia.

Thứ tôi đang vỗ vào lúc này không phải lối vào mà là chướng ngại vật.

Không thấy hình dạng vòng xoáy đâu, chỉ có một bức tường trong suốt nhưng không thể nhìn thấu bên trong đang chắn đường.

Tuy nhiên, nói một cách nghiêm ngặt thì đây chính là lối vào.

‘Lối vào của Hồ Ma Lực đúng là quái đản thật.’

Có nhiều loại hầm ngục, trong đó Hồ Ma Lực thuộc loại có điều kiện gia nhập khắt khe.

Đâu đó trên đất Trung Quốc này có những lối vào thông đến Hồ Ma Lực.

Theo nguyên tác thì chắc có khoảng hai lối vào, nhưng dù có tìm thấy thì hầu hết chúng đều đóng chặt.

Những lối vào này mở ra một cách ngẫu nhiên tùy theo thời điểm.

Có khi vất vả tìm được nhưng nó lại đóng, có khi lại mở.

Tôi đã lục lọi trong nguyên tác rất lâu nhưng không tìm thấy điều kiện cụ thể nào. Nó chỉ đơn giản là thích thì mở, không thích thì đóng.

Cũng chẳng cần vật phẩm chuẩn bị gì cả.

Điều kiện chẳng khác nào dựa vào vận may.

Thế nên nếu thực sự muốn vào, người ta phải ngồi lỳ ở lối vào chờ cho đến khi nó mở, hoặc là phải phá hủy chướng ngại vật để xông vào.

‘Nhưng nếu phá hủy nó, ma lực sẽ bị tán lạc hết.’

Giá trị sử dụng của Hồ Ma Lực chỉ có một.

Đó là bên trong chứa đầy ma lực độ tinh khiết cao, rất hữu ích cho việc tăng chỉ số ma lực.

Thế nhưng nếu phá hủy chướng ngại vật đang bao bọc ma lực của hầm ngục, toàn bộ ma lực tinh khiết bên trong sẽ bị trộn lẫn với ma lực tạp nham bên ngoài.

Vì lý do đó, để vào được Hồ Ma Lực, người ta chỉ có cách là giết thời gian chờ lối vào mở, hoặc dựa vào vận may.

Tất nhiên...

‘Tôi của hiện tại thì khác.’

Tôi tập trung tinh thần.

Tôi đặt tay lên chướng ngại vật. Cảm nhận những rung động truyền đến từ đầu ngón tay.

Hầm ngục thuộc về Trái Đất nhưng không gian bị phân tách.

Chướng ngại vật chính là bức tường không gian ngăn cách không gian đó.

‘Phát động, Quyền năng Không gian.’

Nếu là không gian, tôi có thể can thiệp.

U u u...

Cánh tay tôi rung lên.

Lấy đó làm tâm điểm, không gian xung quanh bắt đầu lay động.

Giống như ném một hòn đá vào mặt hồ tĩnh lặng, những gợn sóng rung động lan tỏa ra.

‘Không cần phải phá hủy. Cũng chẳng cần tốn sức xé toạc nó ra làm gì.’

Đây không phải là phá hoại hay cắt đứt.

Chỉ là một sự hiệu chỉnh cực nhỏ.

Chỉ cần khiến bức tường chướng ngại vật đang đẩy lùi mọi thứ bên ngoài phải chấp nhận tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi là được.

Chướng ngại vật của hầm ngục.

Tôi đã hiệu chỉnh một phần của bức tường ngay trước mũi mình.

Cảm giác truyền lại nơi lòng bàn tay thay đổi. Bức tường vốn cứng cáp dần trở nên mềm nhũn như một khối slime.

Xoẹt...

Bàn tay đặt trên chướng ngại vật dần dần lún sâu vào trong.

‘Được rồi.’

Thành công. Tâm lực tiêu tốn cũng không quá lớn. Tôi lách mình chui tọt vào bên trong chướng ngại vật.

Và cuối cùng, bức tường rung rinh rồi nuốt chửng cơ thể tôi.

Cảm giác xa xăm đặc trưng khi băng qua không gian ập đến.

.

.

.

Ào ào...

Cảm giác xa xăm lắng xuống, tiếng thác đổ lọt vào tai. Chỉ riêng âm thanh đó thôi cũng mang lại cảm giác sảng khoái như thể trí não vừa được gột rửa sạch sẽ.

Giác quan đã trở lại.

Tôi bình tĩnh triển khai Quan trắc để thu thập thông tin xung quanh.

‘Ồ...’

Quan trắc thu về đầy rẫy thông tin.

Trước cảnh tượng đó, tôi không khỏi há hốc mồm thán phục.

Đúng như cái tên của hầm ngục, ngay gần đó là một hồ nước.

Một phía của hồ có dòng thác nhỏ chảy xuống dịu dàng như một dải lụa nước.

Làn nước hồ lấp lánh như được rắc bụi sao, bên trên là những chiếc lá vàng đầy sức sống đang trôi lững lờ.

Bao quanh hồ là một thảm cỏ xanh mướt trải dài.

Giữa thảm cỏ lác đác những phiến đá xám lớn.

Những cái cây mang lá vàng có thân không mọc thẳng tắp mà uốn lượn, gãy khúc đây đó.

Một lớp sương mù dày đặc bao phủ khắp hầm ngục với tâm điểm là mặt hồ, không rõ là tỏa ra từ thác nước hay từ đâu...

Cảnh tượng này chỉ có thể dùng từ "tuyệt mỹ".

Trước đây tôi đã thấy nhiều địa danh mộng ảo, nhưng chưa nơi nào phô diễn vẻ đẹp huyền ảo một cách lộ liễu như nơi này.

Nó giống hệt một địa danh bước ra từ trong tranh.

Nếu tìm kiếm trên internet, chắc hẳn sẽ thấy những bức tranh về hồ nước mộng ảo tương tự thế này.

Nó đẹp đến mức có thể ví von như vậy.

‘Hừm...’

Tôi tiến lại gần hồ nước như bị mê hoặc.

Những con sóng nhỏ lăn tăn xô vào bờ hồ khi tôi đến gần.

Tôi tháo chiếc mặt nạ đang che khuôn mặt mình ra.

Ngay lập tức, một luồng gió mát lạnh ập vào mặt.

Phù...

Hô hấp thật dễ dàng. So với cảm giác ở lối vào hầm ngục lúc nãy thì đúng là không thể so bì.

Không khí hít vào thật ngọt ngào. Thực tế tôi không cảm nhận được vị ngọt, nhưng không khí trong lành và độ tinh khiết của ma lực vượt xa tưởng tượng khiến tôi có cảm giác như vậy.

‘Vào đúng chỗ rồi.’

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Đây chính là Hồ Ma Lực.

‘Quái vật thì... không có.’

Dù vậy, tôi vẫn cẩn thận rà soát kỹ xung quanh. Tôi cứ ngỡ sẽ có mối nguy hiểm nào đó ẩn giấu trong vẻ đẹp này, nhưng thật may là không có quái vật.

Tương tự, cũng hoàn toàn không có bẫy. Sau khi xác nhận điều đó, tôi mở lối vào á không gian.

‘Ra đi.’

Không gian phía sau tôi rách toạc ra.

Từ vết nứt tách về hai phía, những Tinh linh tỏa ra năm luồng ánh sáng lần lượt hiện ra.

Đó là những Tinh linh hạ cấp đã ký khế ước với tôi. Vì tôi ký khế ước đều cả năm thuộc tính nên màu sắc của chúng cũng rất đồng nhất.

Vì cấp bậc chưa cao nên ý thức tự ngã chưa rõ ràng, nhưng có vẻ chúng rất thích không gian này nên cơ thể rung rinh rồi tản ra khắp nơi.

Dù sao thì Tinh linh cũng vốn ưa thích ma lực thuần khiết.

Tuy nhiên, có vài đốm sáng không bay đi xa mà cứ lởn vởn quanh tôi.

‘Không sao đâu. Các em cũng đi chơi đi.’

U u u...

Sau khi tôi vuốt ve vài lần những đốm sáng đang chập chờn trên người mình, chúng mới có vẻ hài lòng mà bay theo những Tinh linh đã rời đi trước đó.

Mấy cái đốm sáng này xem ra cũng có nét đáng yêu đấy chứ.

Tôi bật cười khẽ rồi quan sát mặt hồ một lát.

Xứng danh Hồ Ma Lực, chính nước hồ này mới là ý nghĩa tồn tại của hầm ngục này.

Nước hồ chứa đựng một lượng lớn ma lực với độ tinh khiết cực cao.

Vì sở hữu một lượng ma lực với độ tinh khiết quá cao nên tôi gặp khá nhiều trắc trở trong việc mở rộng dung lượng ma lực, môi trường của hồ nước này chính là thứ tôi vô cùng cần thiết.

‘...Chắc là ổn thôi.’

Quả nhiên dù có Quan sát thế nào cũng không thấy cạm bẫy.

Chắc sẽ không có chuyện đột nhiên có lưỡi kiếm nào đâm xuyên qua người tôi đâu.

Tôi gật đầu rồi cởi bỏ chiếc áo choàng đang khoác trên người.

Tôi cũng cởi bỏ trang bị mặc bên dưới lớp áo choàng đen, tháo các loại túi á không gian treo ở thắt lưng rồi đặt lên một phiến đá cạnh hồ.

Cả bao tay che cánh tay phải tôi cũng tháo ra. Lộ ra vết bỏng là chuyện chẳng mấy dễ chịu, nhưng để hấp thụ một cách hiệu quả thì không còn cách nào khác.

Thay vào đó, tôi vẫn đeo Lông Vũ Thiên Không.

Lông Vũ Thiên Không là món cổ vật sẽ phát huy hiệu năng tốt hơn khi được ngâm trong ma lực thuần khiết.

Dù không bằng ma lực của tôi, nhưng đổi lại dung lượng ở đây rất lớn, nên cho nó "ăn" no cũng không hại gì.

Chẳng hiểu sao món Lông Vũ Thiên Không cứ biến đổi thành dạng thiên y rồi quấn lấy người tôi, tôi cứ thế đeo nó rồi bước đi.

Khi đã trút bỏ hết xiêm y, sương mù dường như đang vỗ về làn da tôi.

‘May mà không khí tương đối ấm áp.’

Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi khẽ nhúng mũi chân xuống hồ.

Lấy mũi chân làm tâm điểm, những vòng tròn sóng nước lan tỏa trên mặt hồ. Những chiếc lá vàng trôi nổi trên mặt nước dập dềnh theo sóng.

Thật may là nước hồ có độ ấm vừa phải.

Và, ma lực thuần khiết bắt đầu thẩm thấu qua da.

‘Ư...’

Cơ thể tôi đột nhiên run rẩy.

Một luồng khí vừa ấm vừa mát dường như đang len lỏi vào cơ thể qua làn da.

Vừa rùng mình trước cảm giác kỳ lạ đó, tôi vừa bước đi để ngâm mình xuống hồ.

Độ sâu khá lý tưởng. Nhờ vậy, khi ngồi thụp xuống, tôi có thể đạt đến độ sâu mà chỉ còn cái đầu nhô lên.

Cảnh tượng cơ thể ngâm trong nước hồ còn cái đầu thì chìm trong sương mù trông thật sự khá buồn cười.

Phù...

Ở trạng thái đó, tôi hít một hơi thật sâu rồi thở ra. Không khí mát mẻ cùng ma lực thuần khiết tràn đầy lồng ngực.

Thông qua dòng nước hồ đang bao bọc cơ thể, ma lực cũng được hít hà không ngừng.

‘Thân thiện Ma lực.’

Tôi kéo thêm nhiều ma lực về phía mình hơn nữa.

Tôi không có nhiều thời gian thong thả.

Không bằng lòng với việc hấp thụ tự nhiên, tôi dựa vào quyền năng của năng lực đặc hữu để kéo và hấp thụ nhiều ma lực hơn.

Ma lực được hấp thụ đi theo mạch ma lực truyền đến lõi (Core).

Thình thịch, lõi ma lực đập mạnh mẽ. Cảm giác lõi ma lực sau vài lần rung động đột ngột mở rộng ra khiến tôi tự nhiên mỉm cười.

Lõi ma lực vốn dĩ suốt thời gian qua không tăng được bao nhiêu dung lượng nay đã cho thấy dấu hiệu trưởng thành.

‘Mình phải ở lại đây vài ngày để mở rộng nó mới được.’

Dù sau này tôi có ý định quay lại, nhưng một khi đã mất công tìm đến thì phải tận dụng triệt để mới được.

‘Chứng nhận Thủ hộ... chắc phải vài ngày nữa mới xuất hiện. Tạm thời cứ ở lại đây cho đến lúc đó vậy.’

Nghĩ đoạn, tôi lại tập trung tinh thần để kéo ma lực về.

Một vòng sóng mới lấy tôi làm tâm điểm lại nổi lên.

Cơ thể cảm thấy hơi ngứa ngáy một chút.

….

‘...Liệu có phải lùi kế hoạch lại không.’

Kyeol-won, thủ lĩnh của Sa Thần Giáo, nghiến răng khi xác nhận hàng loạt thông tin mất liên lạc đổ về.

Các chi bộ được cắm rễ khắp nơi trên đất Trung Quốc để cung cấp vật tế đang bị phá hủy với tốc độ kinh hồn.

“Trong một tuần qua, rốt cuộc đã có bao nhiêu chi bộ sụp đổ? “

“Đã xấp xỉ một trăm cái rồi.”

Việc cung ứng vật tế gặp trục trặc. Cứ đà này thì không thể cử hành nghi thức một cách trọn vẹn.

Thủ phạm đã quá rõ ràng.

Lực lượng của gia tộc Thái Sơn bất thình lình tràn vào vùng đất này và đang đánh tan tác các tổ chức tội phạm.

Trong quá trình đó, các chi bộ của Sa Thần Giáo cũng bị vạ lây mà tan tành.

Chính xác thì chúng đang bị phá hủy theo nhiều hướng khác nhau.

Đặc biệt, ở một hướng trong số đó, có kẻ đang phá nát các chi bộ một cách điên cuồng.

Chỉ riêng số chi bộ bị một mình gã đó phá hủy đã chiếm một nửa tổng số chi bộ sụp đổ cho đến nay.

‘Vị trí đã bị lộ. Là con súc vật nào làm chứ...!’

Vẫn còn đó những nghi vấn. Dù có là người trong cuộc đi chăng nữa, cũng chẳng có kẻ nào nắm rõ vị trí của nhiều chi bộ đến thế.

Nhưng chuyện đó giờ không còn quan trọng.

Lý do Khuyết Viên nghiến răng là vì kế hoạch đã chuẩn bị suốt mười năm qua đang đứng trước nguy cơ bị trì hoãn.

Một khi việc cung ứng vật tế gặp vấn đề, nghi thức tử linh cho Song Đầu Độc Long không thể tiến hành.

Liệu có nên điều động các chi bộ còn lại để tích cực thu thập vật tế không?

Không, nếu làm vậy thì lại bị Hiệp hội nắm thóp.

Lần trước cũng đã vất vả lắm mới thoát được. Nếu lần này bị bắt, dựa trên thông tin lần trước, lũ chó săn của Hiệp hội tuyệt đối sẽ không để sổng mất.

“Khốn kiếp…”

Khuyết viên nghiến răng. Lại nữa rồi. Lần trước thì bị Hiệp hội càn quét, lần này thì đám điên của Thái Sơn tràn vào cản trở kế hoạch.

Thật là một thực tại khốn nạn. Dù cơn giận bốc lên ngùn ngụt, nhưng thực tế lại vô cùng lạnh lẽo.

Điều duy nhất Khuyết Viên  có thể làm là từ bỏ những gì có thể bỏ, giữ lại những gì không được phép mất và thu mình lại.

‘...Phải rồi, mình đã chờ đợi hơn mười năm rồi cơ mà.’

Vài năm nữa thì có thấm tháp gì. Chỉ cần thu mình lại vài năm, lũ chúng nó rồi cũng sẽ tự mệt mỏi mà rời đi thôi.

Đến lúc đó cử hành lại kế hoạch cũng chưa muộn.

Khuyết Viên đã hạ quyết tâm như thế.

“─ Hãy cử hành (擧行) đi.”

“......!"

Ngay khoảnh khắc đó, Khuyết Viên trợn trừng mắt trước ý chí đâm xuyên vào linh hồn. Sau đó, không một chút do dự, hắn quỳ sụp xuống, dập đầu sát đất.

Rầm!

“T-Thưa Thần...!”

Giọng nói run rẩy vì cảm động và run sợ. Hắn nhắm nghiền mắt, dập đầu xuống đất.

Dù vậy, Khuyết Viênvẫn có thể cảm nhận được ánh mắt đang nhìn xuống mình.

Một đôi mắt khổng lồ và bao la như muốn che lấp cả bầu trời.

Đôi mắt màu vàng với con ngươi xẻ dọc.

Sự chênh lệch về đẳng cấp cảm nhận được từ đó là thứ không lời nào diễn tả nổi.

“Con sẽ cử hành nghi thức ngay ạ...!”

Nếu cử hành nghi thức ngay bây giờ thì rất nguy hiểm. Sẽ bị Hiệp hội tóm đuôi, và cũng sẽ phải dâng cả phần xương cốt quan trọng chứ không chỉ là phần da thịt cho gia tộc Thái Sơn vốn đang chực chờ cắn xé.

Nhưng không sao cả. Đó là mệnh lệnh của vị Thần mà hắn sùng bái. Dù có phải dâng cả da thịt xương máu cũng chẳng hề hấn gì. Vả lại, Thần chắc chắn sẽ có những nước đi mà hạng người như hắn không tài nào lường trước được.

Khuyết Viên vẫn dập đầu xuống đất, vừa cảm nhận lại đẳng cấp của Thần vừa khóc lóc nức nở.

.......

Trước dáng vẻ đó của tín đồ, đôi mắt khổng lồ nhìn xuống với vẻ thờ ơ.

Một ánh mắt như đang nhìn một thứ vô giá trị.

Ngay sau đó, đôi mắt khẽ dời tầm nhìn, chạm trán với những ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ độ cao tương đương.

Những ánh mắt chứa đựng sự thù địch lộ liễu.

Không có hành động nào.

Giống như đang nhìn những con thú bị nhốt trong chuồng, dù không thể lao ra nhưng vẫn cố nhe nanh múa vuốt.

Nhưng phía bên này cũng vậy.

Ràng buộc vẫn chưa được tháo gỡ.

Điều đó sẽ sớm thành hiện thực, nhưng không phải là ngay lúc này.

Đôi mắt nhắm lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!