"Này, xin lỗi, cho tôi qua! Đang gấp lắm!"
Miyamoto Kanji, Trưởng phòng Ban Xuất bản Công ty Cổ phần Succeed, năm nay khoảng 30 tuổi. Tuy có tập gym nên chạy một chút chưa đến nỗi hụt hơi, nhưng hôm nay anh đã phóng một mạch không nghỉ từ nhà ga đến công ty. Ngay lúc tưởng chừng sắp kiệt sức, anh cũng lao được vào sảnh chính.
Vừa hét lên bảo đám đông phía trước tránh đường, anh vừa la lớn:
"A, thang máy chờ chút! Cho tôi đi ké!"
Anh lách người vào thang máy ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp đóng lại.
Vừa thở hồng hộc vừa ngẩng mặt lên, thì...
"Anh Miyamoto, không được đâu nhé. Còn có người của công ty khác nữa, anh phải tuân thủ quy định chứ."
"Hự... Giám đốc! Tôi xin lỗi."
Xui xẻo thay, cảnh tượng đó lại bị chính Giám đốc công ty chứng kiến.
"Làm ơn tuân thủ nghiêm túc quy định không chạy trong văn phòng giùm tôi."
Công ty chúng tôi thuê văn phòng trong một tòa nhà lớn. Tuy sàn làm việc độc lập nhưng các tiện ích như thang máy thì dùng chung với các công ty khác.
Do đó, cái quy định "cấm chạy" này, chà, nó là điều cơ bản của cơ bản rồi.
"Dạ, thật sự chỉ hôm nay thôi ạ, có vụ việc gấp quá..."
Chuyện là tôi vừa nhận được liên lạc từ một tác giả ăn khách mà tôi đã kiên trì theo đuổi suốt thời gian qua, báo rằng đồng ý vẽ cho tạp chí của chúng tôi.
Ngặt nỗi lại nhận tin ngay lúc đang trên tàu điện, nên tôi phải phi như bay về văn phòng để gọi điện chào hỏi người ta cho đàng hoàng.
...Tôi trình bày ngắn gọn lý do như vậy với Giám đốc.
"Là tác giả Nishin Ame đó hả! Chuyện đó thì... về mặt tình cảm thì có chạy cũng không trách được. Nhất định hãy cố gắng cho đến khi được đăng dài kỳ nhé."
"Vâng, dĩ nhiên rồi ạ!"
Sau đó, Giám đốc nhẹ nhàng giơ tay chào rồi rời đi tại tầng có phòng Giám đốc. Dù trạc tuổi tôi nhưng người ấy lại rất trẻ trung, đầy khí chất lãnh đạo và không hề ra vẻ bề trên, đúng là một nhà điều hành mẫu mực.
"Cơ mà, biết cả Nishin Ame... Rốt cuộc ăng-ten hóng tin của người đó nhạy bén đến mức nào vậy trời?"
Đúng là Nishin Ame rất nổi tiếng trên mạng xã hội, nhưng chủ yếu là vẽ cho các tạp chí truyện tranh người lớn. Việc thắc mắc tại sao Giám đốc lại biết đến cái tên này cũng là lẽ thường tình.
"Nghe đồn Giám đốc theo chủ nghĩa thực địa, hóa ra không phải chỉ làm màu thôi đâu nhỉ."
Nghe nói dạo này thời gian Giám đốc ngồi ở bàn làm việc bên bộ phận Phát triển còn nhiều hơn, chứng tỏ là đang thực sự tham chiến ở tiền tuyến. Không biết có nên hỏi thử xem Giám đốc có thích mấy cô gái do Nishin Ame vẽ không nữa.
Thang máy đến tầng của Ban Biên tập, tôi rảo bước nhanh về phía bàn làm việc.
Nhắc mới nhớ, nửa năm qua công ty đã thay đổi chóng mặt.
Bộ phận Game, nơi từng bị đồn là sắp giải thể đến nơi, đã mở rộng quy mô đáng kể. Trưởng bộ phận, người từng định nghỉ việc, nay đã ở lại. Không những thế, họ còn công bố rầm rộ một siêu phẩm ở đẳng cấp không tưởng so với trước đây. Ngay cả một đứa không rành game lắm như tôi cũng biết đó là một dự án được sản xuất bởi một "đội hình trong mơ" mà ai ai cũng nhẵn mặt. Một kẻ mù tịt thông tin như tôi lúc xem Nico Live ở nhà đã biết tin và phun hết cả bia ra ngoài.
Trong công ty cũng có nhiều người ngỡ ngàng như sét đánh ngang tai. Người thì bảo Giám đốc nhìn thấy quái vật kinh dị nào đó nên mất trí nhớ, kẻ thì bảo bị tráo đổi với người giống hệt, cứ như chuyện tâm linh không bằng. Nhưng đối với những ai biết về công ty của một thời gian trước, thì sự thay đổi này quả thực khó tin đến mức đó.
"Ê! Lấy được cái gật đầu của thầy Nishin rồi! Giờ tao họp với thầy đây, xong xuôi thì họp team nhé!"
Vừa về đến Ban Biên tập, tôi đã lớn tiếng báo cáo thành quả.
Nói đi cũng phải nói lại, ngay cả Ban Xuất bản này ít nhiều cũng chịu ảnh hưởng từ sự thay đổi của công ty.
Chủ trương bây giờ là tích cực thực hiện truyền thông đa phương tiện cho các IP game của công ty, vốn trước đây chẳng ai đụng đến.
Một lượng lớn tài liệu từ bộ phận Phát triển bất ngờ được chuyển đến, không biết trước giờ giấu ở xó nào. Thấy nội dung hấp dẫn và có vẻ độc giả cũng có nhu cầu, thế là chúng tôi hô hào "Làm truyện tranh thôi!", bắt đầu từ việc chuẩn bị Fanbook, rồi cứ thế lần lượt ra sách. Đến nay, phản ứng của độc giả rất tích cực.
Ngồi vào chỗ, tôi mở ngay khung chat của thầy Nishin và gửi tin nhắn báo rằng bên này có thể gọi thoại bất cứ lúc nào. Trong lúc chờ đợi, tôi tiếp tục hồi tưởng về công ty.
"Chà, nhưng mà..."
Sự chuyển hướng của Giám đốc, tựa game bom tấn đột ngột được sản xuất, bầu không khí bất ổn bao trùm công ty bỗng chốc trở nên thông thoáng lạ thường.
Nếu không có ai đó làm gì đó, thì sự thay đổi đột ngột nhường này chắc chắn không thể xảy ra.
Liệu có nhân vật nào có sức ảnh hưởng lớn đến vậy sao?
"Mà, với mình thì chuyện này đáng mừng là đằng khác."
Khi nào biết được danh tính người đó, chắc phải mời một ly mới được. Hy vọng đó là người có thể ngồi xuống nói chuyện được.
Icon của thầy Nishin sáng lên. Bên kia có vẻ cũng đã sẵn sàng nghe máy.
"Hân hạnh được làm quen, cảm ơn thầy đã liên lạc với chúng tôi...!"
Bằng mọi giá phải chốt được vụ đăng dài kỳ này.
***
Bộ phận Phát triển của Succeed dạo gần đây luôn là một nơi tràn đầy sức sống.
"Vâng, cảm ơn anh. Vậy chúng tôi sẽ tiến hành theo hướng này."
Tôi cúp điện thoại, lập tức gửi file vừa nhận được qua khung chat.
Sau đó, tôi nối máy nội bộ để liên lạc với nhân viên.
"Vất vả rồi. File cần trám vào chỗ trống hôm nọ đã tới, chị chia sẻ ngay đây."
"Cứu tinh đây rồi! Chuyện này vốn không đáng để làm phiền Trưởng phòng Kawasegawa..."
"Không sao đâu, cấp trên tồn tại là để dùng vào những lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà."
Do một nhân viên thuê ngoài đột ngột rút lui vì bạo bệnh, đã nảy sinh tình huống có nguy cơ làm chậm trễ toàn bộ một phân đoạn.
Cậu nhân viên trẻ phụ trách, đúng như dự đoán, đã ôm đầu tuyệt vọng vì không tìm được nơi nào khác để nhờ vả, nên tôi đã đứng ra làm trung gian giới thiệu một bên gia công khác, nhờ đó mà mọi chuyện êm xuôi.
"Chà, mấy vụ này thì kinh nghiệm mới là thứ quyết định..."
Xử lý sự cố thì người nào nắm trong tay nhiều giải pháp hơn, người đó thắng. Đó là điều tôi thấm thía đến đau lòng kể từ khi bước chân vào xã hội.
Vừa dặn dò nhân viên phụ trách nhớ quan tâm đến nhân viên thuê ngoài đã rút lui kia, thì một cuộc điện thoại khác reo lên.
"Trưởng phòng, cuộc gọi số 1 từ cô Saikawa ạ."
Điện thoại từ họa sĩ minh họa nổi tiếng bậc nhất hiện nay.
"Tới rồi ha, cảm ơn em. Nối máy đi."
Sau khi nhấn nút giữ cuộc gọi, tôi thở hắt ra một hơi. Tự nhủ trong lòng hàng chục lần là không được giận, không được giận, rồi tôi mới nhấn nút số 1.
"...Saikawa, tháng này có ngày 45 hả em?"
"Hí...!! E-Em cúp máy được không!?"
"Cúp thử xem, chị sẽ mai phục ở cái quán ăn gia đình gần nhà cô rồi lôi cổ cô ra đấy! Này có hiểu không hả? Cô dời deadline 3 lần rồi đấy! Hẹn cuối tháng mà giờ đã là giữa tháng sau rồi! Rốt cuộc chừng nào mới nộp!"
"M-M-Mai em nộp, sáng mai em nộp, lần này thật sự không trễ nữa đâu!"
"Chắc chắn đấy nhé! Đúng 12 giờ trưa mà chưa thấy là chị chui qua đường dây mạng nhà cô tới bóp cổ cô đấy, liệu hồn mà chuẩn bị tinh thần đi!"
Nghe tiếng "Em xin lỗiii!" vọng lại rồi điện thoại ngắt kết nối. Đây là cuộc gọi tôi phải thực hiện sau hàng chục cuộc gọi nhỡ mới kết nối được. Nghe đồn công việc đốc thúc tiến độ họa sĩ minh họa khắc nghiệt lắm, quả nhiên là "hardcore" thật.
"Cơ mà, đến cả cái cô Saikawa đó..."
Hồi còn nghiệp dư, cô ta là học sinh gương mẫu luôn tuân thủ deadline, vậy mà từ khi lên chuyên nghiệp, ôm đồm nhiều việc, lại phải suy nghĩ nhiều thứ hơn hẳn, kết quả là trở thành khách quen của hội bùng deadline.
Mà, bị dọa thế này chắc Saikawa cũng sẽ nộp thôi. Làm việc chung riết rồi tôi cũng dần quen với cách trị cô nàng này.
"Trưởng phòng, model nhân vật phụ chương 3 xong rồi ạ. Chị kiểm tra giúp em với."
"Ừ, chị qua đó ngay."
Tôi rời chỗ, kiểm tra dữ liệu 3D được gửi đến. Nhờ thông qua Kuroda mà thuê được một studio xịn sò, nên chất lượng ngay từ bản thảo đầu tiên đã khác một trời một vực.
(Có ngân sách đúng là sướng thật.)
Khác hẳn với tình cảnh phải làm mọi thứ với giá rẻ mạt trước kia.
"Được rồi, cứ thế này mà làm. Còn cái tiếp theo đang đợi nữa nên phản hồi bên đó nhanh giúp chị nhé."
Nhân viên đáp "Vâng ạ" rồi lập tức bắt tay vào soạn chỉ thị.
Trên đường quay về chỗ ngồi, tôi quan sát tình hình Bộ phận Phát triển.
Có thể cảm nhận rõ ràng guồng quay công việc đang chuyển động ở khắp mọi nơi trong văn phòng. Những việc như báo cáo các điểm đáng chú ý, hay những lời hỏi han, những cuộc họp chớp nhoáng... trước đây chưa từng diễn ra.
"Ủa?"
Trong khoảng thời gian ngắn tôi rời đi, hình như có ai đó đã mang đồ đến.
"Tạp chí mẫu đến rồi à."
Trên chồng phong bì có đặt một cuốn tạp chí truyện tranh.
Là tạp chí truyện tranh hàng tháng do Succeed phát hành. Trước đây nó chỉ đăng truyện tranh và thông tin anime khi có chuyển thể, nhưng gần đây đã bắt đầu đưa tin về game của công ty, và đặc biệt hiện giờ, thông tin mới nhất về MistClo đang là tâm điểm thu hút.
Tạp chí mẫu là ấn phẩm gửi biếu cho những người có liên quan, và tháng nào cũng được gửi đến chỗ tôi, người đang tổng quản lý việc sản xuất MistClo.
"Không biết họ biên tập thế nào nhỉ..."
Tôi kiểm tra ngay xem game được đăng tải dưới hình thức nào. Ngay từ trang bìa, tiêu đề MistClo đã được in trang trọng, kèm theo dòng chữ "Tiêu điểm đặc biệt".
Bút danh của Shinoaki, Nanako, Tsurayuki và Saikawa nổi bật trên các khổ giấy lớn. Tiêu điểm của số này là bài phỏng vấn dài với từng nhà sáng tạo, mỗi người được dành hẳn trọn vẹn một trang.
Trong mục thông tin game, các bản phác thảo nhân vật và bảng ý tưởng (image board) được đăng tải, cùng với dự đoán diễn biến cốt truyện và bình luận ủng hộ từ những người nổi tiếng.
Được ưu ái đường hoàng như một siêu phẩm.
"──Cứ như nói dối ấy nhỉ, thật sự."
Khó mà tin được MistClo, một dự án từng bị nghi ngờ liệu có làm nổi hay không, giờ đây lại trở thành tâm điểm chú ý của cả ngành công nghiệp game.
Đọc lướt qua một lượt, tôi gấp tạp chí lại và đặt sang bàn của nhân viên khác để mọi người cùng xem.
"Phù..."
Nhìn quanh Bộ phận Phát triển, vì đang là buổi sáng nên người đến công ty vẫn còn thưa thớt.
Kể từ khi bắt đầu phát triển MistClo, chúng tôi dần cải thiện thời gian làm việc. Tuy vẫn duy trì chế độ giờ làm linh hoạt (flex-time) như trước, nhưng đã có thông báo khuyến khích mọi người nên đến vào buổi sáng và về nhà vào buổi tối.
Ban đầu các nhóm còn lúng túng, nhưng dần dần ý định đó cũng bắt đầu thấm nhuần, ví dụ như cảnh nhân viên phát triển ngủ lăn lóc trên sàn nhà gần như không còn nữa.
"Có điều, nhân vật quan trọng nhất là Giám đốc thì lại làm việc quá sức."
Tôi cười khổ, nhìn sang bàn làm việc của chị Matsudaira.
Hiện giờ chị ấy đang bận công việc của Giám đốc, nên dự kiến chiều mới tới đây.
Một người có tính cách nghiêm túc như thế, vậy mà trên bàn lại ngập tràn máy chơi game, đồ chơi và truyện tranh, tài liệu tác phẩm cũng chất thành núi. Chính chủ từng nói với vẻ hơi ngượng ngùng rằng công việc phát triển game vui không chịu được.
"Đã thay đổi... nhiều đến thế này sao."
Bộ phận Phát triển từng tù đọng trong bầu không khí u ám nay đã lấy lại được sức sống một cách ngoạn mục.
Các nhóm di chuyển vui vẻ, ai nấy đều cống hiến cho công việc của mình với động lực cao. Có thể nói gần như không còn ai làm việc với suy nghĩ hằn học là "bị bắt phải làm" nữa.
Mọi thứ đều đã khác so với nửa năm trước. Cái thời chật vật ở giai đoạn trước khi làm sản phẩm mới cứ như chuyện bịa vậy. Giám đốc như được tái sinh, còn tôi thì không bị thất nghiệp mà vẫn được làm việc tại Succeed.
Được làm việc trong môi trường như mơ, được cùng mọi người tạo ra sản phẩm, nhiều lúc mỗi sáng thức dậy, tôi lại phải tự véo má mình xem đây có phải là hiện thực hay không.
"Tất cả là nhờ tên đó nhỉ."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía nơi kẻ chủ mưu tạo ra tình huống này đang ở.
Cậu ấy hiện giờ không có mặt tại hiện trường phát triển này.
Bởi vì chính bản thân cậu ấy đã mong muốn như vậy.
***
Tại Công ty Cổ phần Twins nằm ở phía Tây Gotanda, trong hai vị Giám đốc, vị cựu Giám đốc đang phải khổ chiến qua điện thoại.
"Đã bảo là về phía công ty chúng tôi, điểm đó dù thế nào cũng không thể nhượng bộ được. Vâng, đúng vậy ạ. Để quảng bá sản phẩm của quý công ty đến tệp khách hàng rộng hơn, xin thứ lỗi nhưng tôi e rằng việc in mặt của ngài Giám đốc lên bao bì là hơi khó..."
Liếc nhìn sang bên cạnh, thấy các designer, planner, và cả Giám đốc đương nhiệm nữa, ai nấy đều nhìn tôi với vẻ mặt "đừng thua nhé, cố lên".
(Chết tiệt, nếu biết vai trò này cực khổ thế này thì...!)
Tôi thật sự rất yếu lòng trước câu "Việc này chỉ có anh mới làm được thôi". Mà thôi, dù sao cũng là việc đại diện phải làm.
"Vâng, đúng rồi ạ. Cho nên, tôi có đề xuất thế này: thay vì in lên bao bì, hay là chúng ta đăng tải video lên kênh của quý công ty do chính ngài Giám đốc làm MC? Nếu làm vậy, nó sẽ tách biệt với việc quảng bá sản phẩm, giải quyết được các vấn đề lo ngại. Vâng, công ty chúng tôi cũng có nhận làm video, nên bao gồm cả kịch bản, xin hãy để người phụ trách bên đó..."
Nội dung nghe thì ngớ ngẩn hết sức, nhưng vì là dự án liên quan đến doanh thu hàng chục triệu yên, nên tôi đã lao vào với quyết tâm nhất định phải giành lấy nó.
Một lúc sau, cuối cùng cuộc điện thoại cũng kết thúc. Tôi kiệt sức nằm dài trên ghế, Hayakawa cầm chai trà nhựa đi tới.
"Vất vả rồi, và cảm ơn ông nhé. Nhờ có Cố vấn Hashiba mà công ty chúng ta lại kiếm thêm được khách hàng mới rồi."
Tôi đấm nhẹ vào bụng Hayakawa, cái tên đang cảm ơn một cách đầy giả trân kia.
"Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Tự nhiên lại bảo có chút rắc rối nên nhờ tôi nghe máy giúp, ai ngờ đầu dây bên kia là một người đàn ông tự xưng là Trưởng phòng Thư ký Giám đốc, hỏi xem bây giờ đổi thiết kế bao bì được không. Hỏi han kiểu gì lạ đời vậy không biết."
Câu chuyện cụ thể là thế này.
Công ty Twins chúng tôi, tận dụng kỹ năng chế tác các công cụ xúc tiến bán hàng sẵn có, đã quyết định lấn sân sang lĩnh vực thiết kế bao bì như một dự án kinh doanh mới.
Một vài mẫu bao bì thực tế đã được giao hàng và nhận được đánh giá rất cao. Tiếp đà thắng lợi, chúng tôi nhận được lời mời thiết kế cho sản phẩm sáp đánh bóng xe hơi mới từ một nhà sản xuất phụ tùng ô tô quy mô lớn. Hơn nữa, vì hợp đồng bao gồm cả việc in ấn bao bì bên ngoài, đây chắc chắn sẽ là một thương vụ béo bở.
Vì là sản phẩm trọng điểm được đầu tư lớn, bên tôi cũng đã dốc toàn lực lập đội dự án, cuối cùng cũng chốt xong thiết kế và kiểm duyệt đâu ra đấy. Chỉ còn chờ chuyển xuống nhà máy in ấn thì đúng lúc đó...
"Chà, không ngờ họ lại yêu cầu in ảnh mặt Giám đốc lên bao bì."
Hayakawa cười khổ.
Đúng vậy, yêu cầu "từ trên trời rơi xuống" ấy chính là muốn đưa "long nhan" của vị Giám đốc hãng phụ tùng ô tô – người nổi tiếng độc đoán – lên bao bì ngay ở giai đoạn nước rút này.
Đương nhiên, cả công ty náo loạn. Từ bộ phận thiết kế đến kế hoạch đều vò đầu bứt tai không biết tính sao thì bên kia gọi điện tới, và tôi bị đẩy ra làm "bia đỡ đạn", chuyện là vậy đó.
Gặp mấy yêu cầu vô lý kiểu này, điều tiên quyết là phải xác nhận trình tự sự việc. Ai là người khởi xướng, ai là người quyết định, và cuộc gọi đến trong bối cảnh nào.
"Có vẻ như là pha tự ý hành động của lão Trưởng phòng Thư ký kia thôi. Chắc là trong lúc trà dư tửu hậu đã phán bừa: 'In mặt Giám đốc lên là bán đắt như tôm tươi!', thế là ông Giám đốc lại hứng thú bất ngờ, rồi lão mới chạy sang bàn với bên mình."
"Chuyện thường thấy ở mấy công ty có sếp độc tài nhỉ. Mà thôi, sau này làm ăn với bên đó phải đánh dấu 'cần chú ý' vào mới được."
Hai đại diện của công ty chúng tôi cùng đồng thanh thở dài ngao ngán.
"Cơ mà..."
Hayakawa vừa gật gù vừa nói:
"Quả nhiên, cậu đúng là chuyên gia xử lý mấy vụ rắc rối kiểu này. Mấy tay sale trẻ tuổi chắc chưa làm được khéo như vậy đâu."
"Có giỏi mấy chuyện này thì cũng chẳng để làm gì đâu mà."
Tôi cười đáp, nhưng quả thật nếu sở hữu mấy kỹ năng này thì dù thế nào cũng không lo chết đói. Những thứ do con người tạo ra và do con người bán đi, kiểu gì cũng cần đến những kỹ năng "bụi bặm mùi đời" thế này.
"Chắc là do cậu nhạy bén quá thôi, Hashiba à."
Giọng điệu của Hayakawa bỗng trở nên nghiêm túc hơn đôi chút.
"Đó cũng là lý do cậu rời khỏi hiện trường dự án Succeed phải không?"
Tôi cười và gật đầu.
"Người không có kinh nghiệm thực tế mà cứ bám trụ ở đó thì chỉ tổ vướng chân thôi."
Khi quá trình sản xuất Mystic Clockwork chính thức khởi động, theo đúng bản kế hoạch, ban đầu tôi tham gia với tư cách là Nhà sản xuất (Producer) trực tiếp tại hiện trường.
Tuy nhiên, khi guồng quay sản xuất thực sự bắt đầu, một kẻ không có kinh nghiệm thực tế về tình hình game mới nhất, chứ đừng nói đến các hệ máy console như tôi, chỉ toàn đưa ra những câu hỏi ngây ngô. Dần dần, những vấn đề ở cấp độ thực thi, tôi đành giao phó hết cho Kawasegawa và Kuroda.
(Cũng vì lẽ đó mà mình đã rất muốn chị Matsudaira tham gia...)
Một người chịu trách nhiệm đứng trên hai đạo diễn, lại có kinh nghiệm thực tế vững vàng. Khi vị trí đó đã được lấp đầy, tôi chẳng còn việc gì để làm nữa.
Hiện tại, tôi chỉ nhận báo cáo qua các cuộc họp mỗi tuần một lần, kiểm tra tiến độ chung của dự án và đưa ra lời khuyên ở mức độ chừng mực.
Thế nên, vì dư dả thời gian, tôi lại quay trở về Twins, nơi mà đáng lẽ tôi đã từ chức đại diện.
"Rõ ràng là công thần mà lại chịu cảnh này, cậu không thấy buồn sao?"
Hayakawa nói vậy, nhưng tôi lại cảm thấy hài lòng.
"Nếu đó là một hiện trường mà tôi phải chạy đôn chạy đáo, thì chắc chắn đó sẽ không phải là một tác phẩm tốt đâu."
Hiện trường của Mis-Clo bây giờ đang sung sức đến mức đó đấy.
Có thể nói công việc quan trọng nhất của một Producer là xây dựng đội ngũ.
Trong công việc mà tôi không nhớ mình đã làm lại bao nhiêu lần này, đội hình của Mis-Clo có thể xem là gần như hoàn hảo.
Những nhà sáng tạo nổi tiếng chỉ cần xướng tên là đảm bảo doanh số, những đạo diễn vững tay nghề chống đỡ mảng thực thi, và một Producer có khả năng quản lý, dẫn dắt mạnh mẽ.
Sự kết hợp của những tên tuổi lớn, tựa game ra mắt cùng hệ máy mới. Một hiện trường có độ khó quản lý cực cao, nhưng nếu là họ thì sẽ làm được.
Vì vậy, như một nước đi cuối cùng, kẻ vướng víu là tôi đây đã tự nguyện rút lui.
"Tóm lại là, từ giờ nếu có mấy chuyện rắc rối kiểu này thì cứ chuyển cho tôi."
"Thật ra đây không phải việc của Cố vấn đâu. Nhưng mà, trông cậy vào cậu cả đấy."
Vừa đáp "Ừ" xong thì điện thoại nội bộ reo lên.
"Vâng, có chuyện gì thế?"
Tôi nhấc máy, đầu dây bên kia là cô Mineyama.
"Giám đố... à nhầm, anh Cố vấn, có khách ạ."
"Gặp tôi á? Không có lịch hẹn, mà là ai thế?"
Việc tôi quay lại Twins không được thông báo rộng rãi ra bên ngoài, nên gần như không có khách khứa đến chào hỏi.
Thế nên, người liên lạc tới chỉ có thể là người biết rõ sự tình, nghĩa là...
"Là cô Takenaka ạ. Bên công ty Transactive."
Thảo nào, là đối tượng đó thì hợp lý rồi.
◇
Nhanh nhẹn và rạng rỡ, giờ đây không còn dáng vẻ một hậu bối đại học mà đã trở thành một tiền bối dạn dày trong lĩnh vực kinh doanh, Takenaka Rio vừa mở miệng ra là đã "phủ đầu":
"Anh giỏi quá mức quy định luôn á! Anh phải ích kỷ hơn chút đi, cứ hét lên 'Đây là game của tao!' xem nào, em nghĩ mọi người sẽ tha thứ cho anh hết thôi!"
Đó là một bài thuyết giáo kiểu "đừng có thu mình lại như thế".
"Đã bảo là anh không muốn trở thành kiểu Producer như thế nhất mà lị!"
Hễ có dịp là lại muốn chõ mũi vào, làm rối tung hiện trường và đẻ thêm mấy việc vô bổ. Dù ở đâu cũng có, nhưng hễ xuất hiện là lại gây phiền phức. Tôi đã sống và căm ghét những gã Producer như thế, nên tuyệt đối không thể để bản thân trở thành loại người đó được.
"Thì... em cũng hiểu mà. Chính vì anh đã cực kỳ lưu tâm đến điểm đó nên Mis-Clo mới đang phát triển trơn tru đến thế."
Nếu Takenaka - người đang quan sát mảng mỹ thuật tại hiện trường - đã nói vậy, thì tạm thời coi như đạt yêu cầu.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm trong lòng thì...
"Nhưng mà! Với tư cách là Takenaka thì em vẫn muốn thấy! Em vẫn kỳ vọng vào hình ảnh một ông anh túm lấy gáy mọi người, vừa tung ra một dự án điên rồ vừa lao đầu về phía trước cơ!!"
Như thể không để tôi kịp phản kháng, bài thuyết giáo lại tiếp tục.
"Đến tận bây giờ mà vẫn nói những lời đó, chắc chỉ có mỗi cô Takenaka... thôi nhỉ."
Dù đã rút tay khỏi hiện trường, nhưng những tiếng nói mong tôi quay lại vẫn còn khá nhiều. Hơn nữa, không chỉ những người liên quan đến Team Kitayama, mà ngay cả những nhân viên kỳ cựu của Succeed, đồng nghiệp từ thời tôi còn làm thêm, cũng nói với tôi như vậy.
(Cũng biết ơn thật đấy nhưng mà...)
Nhưng nếu vì thế mà tôi hớn hở quay lại hiện trường và ra vẻ ta đây, chắc chắn sẽ gây ra hỗn loạn. Không có gì ngu ngốc hơn việc gây sóng gió ở một nơi đang vận hành trơn tru.
"Chuyện là vậy đó, nên anh sẽ cứ thế này mà làm ông cụ ngồi uống trà ngoài hiên thôi. Mỗi tuần họp một lần, nhìn game dần dần hoàn thiện, anh thực sự rất mong chờ đấy."
Lời nói đó không hề giả dối.
Thực tế, việc nhìn thấy Mis-Clo từ trong ảo tưởng dần dần thành hình và được tạo ra là niềm vui không gì sánh bằng.
Đáng lẽ không nên có hối tiếc hay gì cả.
"Thật sự là vậy sao?"
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau khiến tôi giật mình thon thót.
"Hả, gì cơ...?"
Quay lại thì thấy,
"Em mang trà đến đây. Nếu anh Cố vấn đã nói vậy thì chúng em cũng mừng, nhưng theo những gì em thấy tận mắt thì không hẳn là 100% như thế đâu ạ."
Có thể nói là người nắm rõ mọi thứ về Twins, trong đợt nhân sự vừa rồi đã thăng chức từ Chủ nhiệm lên Trưởng phòng, nhưng lại miễn cưỡng nhận lời vì "có chức vụ thì phiền phức lắm, em chả thích", chính là cô Mineyama Otomi.
"A, cảm ơn cô nhé... mà, tôi có gì lạ lắm sao?"
Tôi nghĩ mình đâu có để lộ thái độ gì, nhưng bị cô ấy nói vậy thì tôi lại mất tự tin.
Dù sao thì, cô ấy là người nắm rõ mọi ngóc ngách của công ty theo đúng nghĩa đen chứ không phải nói quá, nên đáng tin hơn trí nhớ của tôi nhiều.
"Em nói ở đây cũng được thôi, nhưng mà, đang có người ngoài..."
Cô Mineyama liếc nhìn về phía cô Takenaka.
"Không vấn đề gì! Em vừa là đại diện của Transactive, vừa đảm nhiệm chức chủ tịch Fanclub Hashiba Kyouya suốt 10 năm nay rồi!"
"Cái hội đó lập ra từ bao giờ thế!"
"Hiểu rồi, nếu vậy thì để lọt vào tai cô cũng không sao nhỉ."
"Sao cô Mineyama cũng chấp nhận lời giải thích đó luôn vậy!"
Kiếp trước tôi đã làm gì nên tội không biết, mà cái thể chất hễ bị phụ nữ áp đảo là y như rằng bị dồn vào thế bí này, có vẻ cả đời cũng không sửa được.
"Đầu tiên, anh Cố vấn đi làm sớm hơn bất kỳ ai vào buổi sáng."
Công ty chúng tôi không thuê dịch vụ dọn dẹp, nên tôi thường đến sớm để dọn dẹp. Công việc Cố vấn cũng không quá vất vả, nên tôi tranh thủ làm trong lúc rảnh rỗi, nhưng mà...
"Những lúc đó, khi không có ai, anh thường hay thở dài, hoặc xem tạp chí game rồi nhìn xa xăm."
"S-Sao cô nhìn thấy được mấy lúc đó hay vậy!?"
"Theo những gì em biết thì cũng vài lần rồi."
Số lần nhiều đến mức không thể chối cãi. Mà rốt cuộc cô ấy quan sát từ đâu vậy...
"Tiếp theo, trong các cuộc họp nội bộ, có những trường hợp anh phải dùng sách báo về game để làm việc."
"T-Tôi đâu có chõ mũi vào lung tung đâu nhỉ?"
Cô Mineyama ngoan ngoãn gật đầu.
"Đúng vậy. Nhưng mà, hình ảnh anh vừa lật giở mấy cuốn sách mẫu, vừa gật gù, rồi cười tủm tỉm vui vẻ xong lại làm mặt buồn thiu đã được các nhân viên thiết kế và kinh doanh xác nhận. Cái này cũng có nhiều báo cáo gửi lên rồi ạ."
"..................Đến mấy cái đó cũng bị nhìn thấy sao."
"Và tiếp theo, trong chuyến du lịch tập huấn của nhân viên đi Atami, hình ảnh anh Cố vấn đứng nhìn chằm chằm vào máy game thùng..."
"Đ-Được rồi, tôi hiểu rồi mà!!"
Tôi vội vàng bảo cô ấy dừng báo cáo lại, rồi liếc nhìn sang phía cô Takenaka.
"Cảm ơn báo cáo tuyệt vời của cô nhé, Mineyama!!"
Cô Takenaka đang nhìn tôi với nụ cười nham hiểm.
"Dạ không, em đã mạo muội rồi. Em xin phép..."
Nói rồi cô Mineyama chào "Xin thất lễ" và đi ra ngoài mà chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
"Không phải, cái này là..."
"Rõ ràng là anh vẫn còn lưu luyến quá trời quá đất luôn còn gì."
Tôi không thể cãi lại lời nào.
Đúng như cô ấy nói, tôi đang đói khát cảm giác ở hiện trường. Chạy đôn chạy đáo để giải quyết rắc rối, sự cố, cùng các Creator nghĩ cách đối phó, giải quyết xong lại đến đề bài tiếp theo. Niềm khao khát đối với công việc Producer, Director kiểu "lấy chân tay bù đầu óc" đó đã hoàn toàn sống lại.
Công việc Cố vấn hiện tại không phải là chán. Ngay cả việc thuyết phục lão Trưởng phòng Thư ký kia, tôi cũng thấy vui như đang chơi game chiến thuật, và vốn dĩ công việc đối ngoại cũng hợp với tính tôi.
Nhưng mà.
(Đây là công việc mình đã chọn vì yêu thích mà...)
Tôi muốn quay lại vị trí được tự do bay nhảy ở hiện trường một lần nữa.
Nói ra thì sẽ khiến ai đó phải chịu thiệt thòi nên tôi không thể nói, nhưng việc tôi mang trong mình nguyện vọng đó là sự thật.
Vì vậy, khi cô Takenaka nói:
"Anh này, anh có muốn làm một tựa game mới không?"
"...Hả?"
Trái tim tôi rõ ràng đã đập mạnh lên.
"Chuyện cũng khá lâu rồi, anh còn nhớ câu chuyện về nước Mỹ không?"
"À... ừ! Anh nhớ ra rồi."
Ký ức hơi xa xôi một chút, nhưng đúng là tôi nhớ đã từng được nghe nói.
Công ty Transactive do cô ấy làm đại diện có công ty mẹ là một nhà phát hành chuyên địa phương hóa game nước ngoài do bố cô ấy làm Giám đốc.
Công ty đó, vào 7 năm trước, đã có ý định tập hợp các nhân viên ở Mỹ làm nòng cốt để sản xuất một tựa game gốc. Và theo dòng sự kiện đó, cô Takenaka đã hỏi tôi có muốn thử suy nghĩ về việc đó không. Đó là khởi nguồn của câu chuyện, nhưng mà...
"Nhưng đó là chuyện của 7 năm trước rồi mà?"
Nếu là game bom tấn siêu cấp thì không nói, chứ nếu là dự án phát triển bình thường thì đã xong từ đời tám hoánh nào rồi.
"Tất nhiên, câu chuyện hồi đó thì xong rồi, nhưng ngoài cái đó ra thì lại có một chuyện thú vị khác nảy sinh nè ~ Tada!"
Nói rồi, cô Takenaka đặt một hộp đĩa DVD cũ kỹ lên bàn.
"Cái này là... ủa, oa, hoài niệm ghê!"
Không thể nào quên được, đó là vỏ đĩa của "HaruSora" mà mọi người đã cùng nhau làm hồi đại học.
"Ủa, nhưng mà cái này...?"
Nhìn kỹ thì hình minh họa trên bìa đúng là nét vẽ quen thuộc của Shinoaki, nhưng logo và các thông tin khác lại khác với bản gốc.
"Đúng rồi, đây là bản nước ngoài đấy ạ. Anh có nhớ là từ rất lâu trước đây đã có liên lạc về việc này không?"
Tôi nhớ chứ. Tầm lúc sắp tốt nghiệp đại học hay sao đó, cô Takenaka có nói là bên phát triển nước ngoài muốn chuyển thể HaruSora sang bản quốc tế, tôi đã vội vàng xin ý kiến mọi người và đồng ý.
"Nhưng mà, bản nước ngoài đó thì sao?"
"Cái này là đồ tư trang đấy ạ. Của một anh chàng tên là Randy, người đang định thành lập một hãng game Indie mới ở Mỹ."
Nói đến đó, cô Takenaka cười tươi rói.
"Anh chàng đó là fan đấy. Fan của HaruSora, và fan của vị đạo diễn đã tập hợp mọi người lại để làm ra nó, 'Kyou'!"
"A..."
Cái tên đó, tôi cũng không thể nào quên được.
Vì là game đồng nhân, lại còn là tác phẩm có giới hạn độ tuổi, nên phần credit của tác phẩm đó đều dùng tên giả khác với thực tế. Và cái tên tôi dùng khi đó là "Kyou".
"Thế rồi, Randy đã nói với em. Nếu như Kyou vẫn còn tiếp tục làm game, thì anh ấy muốn một ngày nào đó được cùng làm game với Kyou!"
(Ra là... như vậy sao.)
Một cảm giác thật kỳ lạ.
Nghĩ lại thì, cô Takenaka đang ở trước mặt tôi đây cũng là nhờ HaruSora mà quen biết. Dù đó là một tác phẩm để lại nhiều nuối tiếc, nhưng nhờ nó mà mối duyên lại rộng mở đến thế này. Công việc sáng tạo thực sự là một thứ gì đó kỳ diệu và thú vị.
"Randy phụ trách kịch bản và lên kế hoạch. Tuy nhiên, cậu ấy có xu hướng sống nội tâm, nên chúng tôi đang tìm kiếm một đạo diễn có tư duy hướng ngoại."
Vào lúc đó, khi tôi vừa bàn với anh Takenaka về việc sản xuất phiên bản Nhật, anh ấy bất ngờ nhắc đến "HaruSora", và câu chuyện cứ thế trở nên sôi nổi lạ thường.
"Vui thật đấy, dù nó đã là tác phẩm cũ mèm rồi."
Vỏ hộp game hơi bạc màu do phơi nắng, minh chứng cho thời gian đã trôi qua.
Tuy nhiên, mối duyên nảy sinh từ đó vẫn đang sống động và rõ nét như thế này đây. Ngành giải trí vận hành theo cách đó: lay động lòng người và kết nối họ lại với nhau.
"Tất nhiên lương bổng sẽ không quá cao, lại phải sang tận Mỹ làm việc nên tôi hiểu anh không thể gật đầu ngay tắp lự được, nhưng mà..."
Anh Takenaka ghé sát mặt về phía tôi, đầy hào hứng:
"Tôi nghĩ đây là một cơ hội cực kỳ tốt. Randy và các nhân viên khác đều dành sự tôn trọng rất lớn cho 'Tiền bối', họ cũng đều là những người có thực lực. Hơn hết, vì là một studio ít người nên anh có thể thỏa sức làm việc."
Anh ấy đẩy về phía tôi một phong bì chứa tài liệu, có lẽ là ghi chép chi tiết về lời đề nghị.
"──Quyết định nằm ở Tiền bối. Chúng tôi chờ tin tốt từ anh."
Nhìn chiếc phong bì trắng tinh trước mặt, tôi nín thở.
Một lời đề nghị quá đỗi hấp dẫn. Tôi vốn đã hứng thú với nước Mỹ, và vẫn còn quá nhiều điều tôi chưa biết về game nước ngoài; tôi khao khát những thông tin đó.
Không chỉ được trải nghiệm môi trường thực tế, tôi còn được trực tiếp làm việc như một nhân viên chính thức. Hơn nữa, lại còn làm cùng với những người hâm mộ tác phẩm của mình.
Thời đại internet, rào cản về nhiều mặt dường như không còn đáng kể. Cũng chẳng phải sinh ly tử biệt gì, thời nay đi nước nào cũng thế, chỉ cần có tiền vé máy bay là đi lại không quá khó khăn.
Thế nhưng, tôi chỉ vừa mới quay lại chốn cũ này vài tháng trước.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà lại quay về ngành game, thì ít nhất tôi cũng phải nói chuyện đàng hoàng với mọi người, đặc biệt là hai vị lãnh đạo kia đã.
"Để tôi thảo luận với các thành viên trong công ty chút đã..."
Tôi vừa định nói tiếp "rồi mới cân nhắc", thì...
""Chúng tôi nghe hết rồi!""
"Oái!!"
Cửa phòng họp bật mở, Hayakawa và chị Mineyama vừa lớn tiếng vừa đường hoàng bước vào.
Mặc kệ tôi đang ngơ ngác, Hayakawa quay sang anh Takenaka:
"Chào anh Takenaka, tôi là Hayakawa, đại diện của Twins!"
"Vâng, tôi là Takenaka! Tôi đã nghe danh anh từ anh Hashiba!"
"Không nói nhiều nữa, chúng tôi sẽ đóng gói Hashiba Kyouya đang ngồi đây, dán tem niêm phong rồi gửi sang Mỹ cho các anh, nên trăm sự nhờ các anh giúp đỡ nhé!"
"Cảm ơn anh đã phản hồi nhanh chóng! Vậy tôi sẽ sớm chuẩn bị các thủ tục cần thiết..."
"Khoan, chờ chút đã!"
Chuyện tôi định dành cả tuần để suy nghĩ suýt chút nữa đã bị chốt hạ trong vòng một phút, khiến tôi hoảng hốt phải chặn lại giữa chừng.
"Sao lại cản tôi, Hashiba?"
"Sao với trăng gì nữa, chuyện quan trọng thế này phải cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới quyết định chứ..."
Tôi giải thích rằng cần phải có quy trình đàng hoàng, nhưng...
"Nhưng mà, Cố vấn muốn nhận lời đúng không?"
Giọng nói quá đỗi bình thản của chị Mineyama đã đập tan sự vòng vo của tôi.
"C-Cái đó thì..."
"Chắc là cái sự 'cân nhắc' mà cậu nói là thế này nhỉ: Cậu gọi Giám đốc Hayakawa và tôi vào phòng họp, rồi Cố vấn mở lời: 'Tôi định đi Mỹ'. Và rồi chúng tôi sẽ nói: 'Dù không có Cố vấn thì chúng tôi vẫn vận hành công ty trơn tru, cậu cứ đi đi'."
"Xong rồi tao với Hashiba bắt tay thật chặt và kết thúc. Đúng kiểu đó hả? Trò hề, đúng là trò hề."
"Hự..."
Bị họ nói toạc ra hết, nhưng thú thật, tôi nghĩ diễn biến cũng sẽ y hệt như vậy.
"Với lại, chúng tôi đứng nghe lén ngoài cửa nãy giờ nên nắm hết tình hình rồi."
Không, hai người nghe lén thật đấy hả? Lại còn cả hai người nữa chứ.
"Thế nên, tôi đã bàn ngay tại chỗ với Giám đốc Hayakawa là tống cổ cậu đi cho lẹ. Như thế đỡ tốn công Cố vấn phải làm màu này nọ."
"Là vậy đó. Ngoan ngoãn mà nhận đi, Cố vấn."
".................."
Tôi có chút bất an, không biết quyết định rầm rộ thế này có ổn không, nhưng...
"Cậu muốn làm game càng sớm càng tốt mà, đúng không?"
Câu nói này của Hayakawa, thú thật là đã đánh trúng tim đen tôi.
"...Anh Takenaka."
"Vâng!"
Tôi nhận lấy phong bì, cúi đầu thật sâu.
"Nhờ anh giúp đỡ. Xin hãy tiến hành chuyện này giúp tôi!"
Anh Takenaka gật đầu mạnh mẽ đầy phấn khởi, còn hai vị lãnh đạo công ty tôi thì đứng bên cạnh cười tươi dõi theo. Được bao quanh bởi những người đáng tin cậy và trên hết là thấu hiểu mình, tôi củng cố quyết tâm quay trở lại hiện trường làm game một lần nữa.
(Mỹ sao...)
Nhìn chiếc phong bì trắng, tôi thả hồn suy nghĩ về chặng đường sắp tới, nơi chắc chắn sẽ đan xen cả niềm vui lẫn nỗi bất an.
◇
Thứ Sáu, ngày hôm sau.
Tại phòng họp lớn của Succeed, cuộc họp liên lạc định kỳ của dự án Misukuro đang diễn ra.
Dưới sự điều hành trôi chảy của Kawasegawa, tiến độ của từng bộ phận được xác nhận là không có vấn đề chung. Ngay khi tiếng hô giải tán vang lên, tôi đã yêu cầu các thành viên nòng cốt – những người tôi quen biết rõ nhất – ở lại.
Và rồi, tôi thông báo về ý định đi Mỹ.
"Hả, sao cơ, đi Mỹ á...!"
"Đột ngột thật đấy, cậu đã tính chuyện này từ trước rồi sao?"
Nanako và Tsurayuki là những người ngạc nhiên nhất, thốt lên thành tiếng.
Cũng phải thôi, trước giờ tôi chưa từng nói với ai về khả năng đó. Ngay cả chính tôi, nếu anh Takenaka không mang lời đề nghị này đến, chắc tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ nó là một lựa chọn.
Nhưng, điều tôi muốn làm bây giờ có lẽ đang nằm ở nơi đó.
"Tớ biết chuyện này rất gấp và gây sốc, nhưng bản thân tớ muốn học lại quy trình làm game một lần nữa. Tớ rất muốn thử thách bản thân bắt đầu từ việc làm game quy mô nhỏ tại một hãng indie."
Tôi giải thích lý do, cũng như nói về việc mình đã rời xa việc sản xuất game thực tế và khoảng trống 6 năm nghề nghiệp. Có vẻ mọi người cũng hiểu cho điểm đó, nhưng...
"N-Nhưng nếu vậy thì làm trong nước cũng được mà? Đâu nhất thiết phải đi nước ngoài..."
Thắc mắc của Nanako cũng rất có lý.
Không cần đi nước ngoài, trong nước cũng có đầy hãng indie với động lực làm việc cao. Nghĩ rằng chẳng việc gì phải lặn lội ra nước ngoài... là điều tự nhiên.
"Lý do lớn nhất là vì phía bên kia đã chủ động ngỏ lời muốn tớ sang. Thêm nữa, định hướng của họ rất phù hợp với những gì tớ muốn làm hiện tại."
Randy, đại diện hiện tại của bên đó, không chỉ là người dùng của "HaruSora", mà còn có nhiều điểm tương đồng với tôi về tư duy và định hướng sản xuất game.
Hơn nữa, việc anh ấy nói rằng studio hiện tại muốn nhân cơ hội này để thử sức với các thể loại game khác đã trở thành yếu tố quyết định.
Với một người chưa có kinh nghiệm sản xuất ở các thể loại ngoài Novel Game như tôi, đây đúng là tình huống "buồn ngủ gặp chiếu manh". Dù là trong hay ngoài nước, không có hãng nào hội tụ đủ các điều kiện này như họ.
"Tao thấy được đấy."
Tsurayuki khoanh tay phát biểu.
"Hashiba đang giám sát Misukuro, nhưng tao không nghĩ việc chỉ tham gia họp mỗi tuần một lần là tận dụng hết tiềm năng của thằng này."
"Đúng vậy, nếu công ty chủ quản đã đồng ý, thì với tư cách là đội ngũ sản xuất Misukuro, tôi nghĩ cũng không có trở ngại gì đặc biệt."
Cả Kawasegawa và các đạo diễn khác đều hiểu tình cảnh của tôi nên câu chuyện tiến triển rất nhanh.
"Cơ mà, đùng một cái đi Mỹ thì... chắc không phải kiểu đi một tháng rồi về đâu nhỉ?"
Tôi gật đầu trước câu hỏi của Tsurayuki.
"Ừm, nếu đi thì tớ nghĩ sẽ là dài hạn. Tớ cũng đang tính toán xin giấy tờ dựa trên dự định đó, chắc khoảng vài năm."
"Hả... lâu thế ạ!"
Saikawa thốt lên kinh ngạc. Tiếp đó, anh Takenaka bổ sung cho lời tôi:
"Việc anh Hashiba tự xin visa lao động cá nhân sẽ hơi khó khăn, nên chúng tôi định sẽ xin visa dưới dạng nhân viên kỹ thuật của công ty Trans-Active. Tuy nhiên, vì khác với visa du lịch, nên chắc sẽ bắt đầu với thời hạn 3 năm, nếu cần thiết thì gia hạn thêm..."
Làm game không phải là chuyện một tuần hay một tháng là xong. Khi gia nhập một đội ngũ mới, ban đầu phải mất thời gian tìm hiểu nhau, rồi làm xong một, hai tựa game thì guồng máy mới thực sự chạy trơn tru được.
Vì thế, tôi đã xác định tư tưởng đây là một chặng đường dài.
"Về các cuộc họp của Misukuro, tớ vẫn sẽ tham gia như trước giờ. Tất nhiên là qua online nhé."
Có vẻ mọi thắc mắc đã được giải đáp, không ai lên tiếng nữa.
Tôi xác nhận lại điều đó, rồi nói:
"Sẽ phải xa mọi người một chút, và tất nhiên tớ cũng lo lắng, nhưng tớ muốn thử thách bản thân."
Mọi người cũng hiểu hoàn cảnh của tôi không thể lăn xả ở tuyến đầu như thời sinh viên được nữa. Vì vậy, cuối cùng không có ai phản đối cả.
Sau cùng, Shinoaki – người vẫn im lặng nãy giờ – khẽ mở lời.
"Đó là điều Kyouya-kun muốn làm mà, đúng không?"
Tôi gật đầu.
"Ừ, nên tớ định sẽ đi."
Shinoaki lẩm bẩm "Vậy à", rồi nở nụ cười dịu dàng như cô ấy vẫn luôn dành cho tôi suốt bấy lâu nay:
"Vậy thì tớ ủng hộ cậu. Sang bên đó nhớ liên lạc nhé."
Cô ấy nói vậy và tiễn tôi đi.
Điều đáng quý ở nhóm này là một khi đã quyết, mọi việc tiến triển rất nhanh.
Không hề bị đình trệ, các phương thức tham gia họp hành sau này hay những điểm cần tôi xác nhận đều được tổng hợp lại một cách cẩn thận và nhanh chóng.
Hơn cả bạn bè đơn thuần, vì nắm rõ kỹ năng và tình trạng của nhau nên thế mạnh lớn nhất là chúng tôi luôn có thể bàn bạc mang tính xây dựng.
Và rồi...
"Kyouya, cố lên nhé."
"Tiền bối thì em ít lo lắm, nhưng em hóng game hay từ anh đấy!"
"Phải làm tiệc chia tay ở đâu đó mới được~. Để tao đi kiếm quán!"
"Công việc thì tôi không lo, nhưng chú ý sức khỏe đấy. Anh trông thế chứ mấy khoản đó hay lơ đễnh lắm."
Mỗi người một câu, chúc mừng cho sự khởi đầu mới của tôi.
(Thật sự, cảm ơn mọi người.)
Nanako ban đầu ngạc nhiên giờ cũng đã cười trở lại, và buổi báo cáo kết thúc trong bầu không khí vô cùng ấm áp.
◇
Sau khi thông báo với mọi người, tôi ghé phòng Giám đốc và báo cáo với anh Matsudaira.
"Vậy sao, anh thấy rất tốt mà."
Anh Matsudaira tán thành quyết định của tôi một cách nhẹ tênh.
"Cảm ơn anh... Mà, anh đồng ý nhanh làm em bất ngờ đấy."
"Em muốn anh phải khóc lóc van xin 'Đừng đi mà!' hả?"
Tôi vội vàng lắc đầu quầy quậy. Anh Matsudaira cười thích thú:
"Xin lỗi, đùa thôi, đùa thôi. Nhìn mặt Hashiba làm anh cứ muốn trêu chọc."
"Anh tha cho em đi mà, thật tình..."
Kể từ vụ thuyết trình lần trước, anh Matsudaira có hơi xấu tính với tôi một chút.
Tất nhiên, chỉ là trong phạm vi đùa giỡn. Thực ra khoảng cách giữa hai anh em đã gần hơn trước rất nhiều, cảm giác như một người anh trai đáng tin cậy vậy.
(Nhưng mà người thông minh mà xấu tính thì khó đỡ lắm.)
Gần đây anh ấy đã hoàn toàn thân thiết với các thành viên trong team, và nghe đâu Kawasegawa còn kể lể hết những bức xúc về tôi cho anh ấy nghe... Anh Matsudaira cho tôi biết sự thật đó nhưng lại không chịu nói chi tiết là cô ấy kể gì.
Tóm lại, anh ấy chủ yếu "xấu tính" theo kiểu đó.
"Nói chuyện nghiêm túc nhé, thú thật là anh vẫn luôn nghĩ vị trí hiện tại của Hashiba là sai lầm."
"Ý anh là, em không phát huy được tác dụng ạ?"
Anh Matsudaira lắc đầu:
"Không, với tư cách là nhà sản xuất, em đã làm rất tốt vai trò kiểm tra, không đưa ra ý kiến nào trật lất cả. Vững tâm lắm chứ. Nhưng mà..."
Anh ấy cười toe toét:
"Anh nghĩ em mà cứ làm 'ông chú khoanh tay đứng chỉ đạo' ở tuyến sau thì phí phạm lắm, phải để em đổ mồ hôi sôi nước mắt làm việc nhiều hơn nữa mới được."
"Hự..."
Quả nhiên, người này xấu tính thật.
"Nhưng thực tế thì Hashiba cũng nghĩ vậy đúng không? Nên em mới đồng ý lời mời của anh Takenaka."
"Vâng, đằng nào cũng đã quay lại thế giới làm game rồi, quả thực mong muốn được làm việc tại hiện trường trong em ngày càng lớn."
"Hẳn là vậy rồi," anh Matsudaira nói, rồi chọn một tài liệu nào đó trên máy tính bảng và đưa về phía tôi.
"Thực ra anh cũng đang tìm kiếm các hãng indie có thể giới thiệu cho em."
"Q-Quả nhiên anh Matsudaira đáng sợ thật!"
Gần đây tôi hay gọi thầm anh ấy là "Quỷ vương tinh tế", và có vẻ danh xưng đó chuẩn không cần chỉnh.
"May mà anh Takenaka đã mang đến một đáp án tối ưu nên tốt quá rồi, nhưng anh vẫn nghĩ em hợp với việc chạy đôn chạy đáo ở hiện trường hơn."
"Em cũng nghĩ vậy ạ."
"Sau khi trải nghiệm thực tế làm game ở bên đó xong, anh muốn em lại quay về đây. Khi đó, chúng ta sẽ cùng nhau làm những điều thú vị hơn nữa."
Trong khoảnh khắc, một niềm vui sướng khiến cả người tôi run lên.
Quen biết anh Matsudaira cũng đã nhiều năm, nhưng xây dựng được mối quan hệ lý tưởng thế này thật sự quá tốt. Nhờ bộc bạch nỗi lòng và phơi bày hết tâm tư, chúng tôi mới có thể đứng chung trên một chiến tuyến như thế này.
"Vâng...!"
Chắc chắn đã có những tương lai mà chúng tôi không thể có được mối quan hệ này, tôi chỉ biết biết ơn sâu sắc đến điều gì đó đã dẫn dắt tôi đến kết quả này.
"À phải rồi, em đã báo với mọi người trong team chưa?"
Trước câu hỏi của anh Matsudaira, tôi gật đầu mạnh:
"Mọi người cũng mừng cho em lắm ạ. Có chút bối rối nhưng ai cũng cười tiễn em đi."
Nghe tôi trả lời, lần đầu tiên anh Matsudaira nghiêng đầu thắc mắc.
"Cười, và mừng cho em sao..."
Anh Matsudaira nhìn tôi với ánh mắt nghiêm nghị.
"Em... thực sự nghĩ là mọi người đều rất vui mừng sao?"
"Thì, em nghĩ là vậy..."
Tôi nói xong, anh ấy khoanh tay với vẻ mặt hơi đăm chiêu.
"Ơ, có chuyện gì sao anh?"
"Hashiba này, đây là lời khuyên từ anh nhé──"
"Vâng..."
Chị Matsudaira vừa thở dài vừa nói với vẻ mặt cạn lời:
"Cậu ấy à, trông thì chân thành và đáng tin cậy đấy, nhưng mặt khác thì... hơi bị chậm tiêu. Chị nghĩ cậu nên tự hiểu rõ điều đó thì hơn."
"Hả, vâng, vâng ạ."
Đến cả chị Matsudaira còn nói vậy, xem ra tôi thực sự thiếu năng lực cảm nhận hay suy đoán những chuyện tinh tế kiểu này.
(Mình thực sự chậm tiêu đến thế sao?)
Ngẫm lại, tôi cũng từng bị Kawasegawa chỉ trích về chuyện này. Có khi nào mọi người đều biết tỏng cái tính đó, nhưng vì bất đắc dĩ nên mới chơi cùng tôi không? Nghĩ đến đó, tôi chợt thấy rùng mình.
Và rồi vài ngày sau, cái khuyết điểm bị người ta chỉ trích ấy đã hiện ra theo một hình thức vô cùng rõ ràng.
◇
Sau khi báo cáo với mọi người xong xuôi, trong lúc tôi đang chạy đôn chạy đáo đến tòa thị chính hay văn phòng luật sư để lo mấy thủ tục lặt vặt, bỗng nhiên có tin nhắn gửi đến RINE.
"Ai thế nhỉ?"
Tuy không thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng Kawasegawa hay nhắn kiểu "Tôi đi uống đây, tới ngay đi", nên tôi tưởng là loại tin nhắn đó, nhưng hóa ra...
『Kyouya, tối nay anh ra ngoài một chút được không?』
Là từ Nanako.
"Hiếm thấy thật."
Chuyện nhận được tin nhắn thì không có gì lạ.
Đặc biệt là Nanako, cô ấy hay gửi mấy tin kiểu "Đang thu âm nè~" hay "Đang đi quay ở chỗ này chỗ kia đó!", tần suất khá dày, và mỗi lần như thế tôi đều hào hứng dõi theo những hoạt động của cô ấy.
Thế nhưng, lời mời gặp mặt riêng tư vào ngày nghỉ thế này lại là chuyện cực kỳ hiếm hoi.
"Mình cũng không có lịch trình gì đặc biệt, chắc là ổn thôi."
Tôi trả lời Nanako ngay lập tức.
『Anh đi được, hẹn ở đâu đây?』
Nếu hai người gặp nhau, chắc chắn phải chọn phòng riêng kín đáo hoàn toàn giống như lần anh Takenaka sắp xếp trước đây.
Trong lúc đang suy nghĩ những chuyện như vậy, tôi chợt nhận ra mình đã quên mất một điều cốt yếu.
"À phải rồi, không biết có chuyện gì đây?"
Là thông báo hay liên lạc gì chăng? Nếu vậy thì đâu cần gặp trực tiếp.
Tôi nhớ lại lúc thông báo chuyện đi Mỹ, ban đầu chỉ có mình cô ấy trầm xuống. Cùng với đó là những lời chị Matsudaira đã nói.
Rồi tôi nghĩ đến một khả năng không tưởng. Một suy nghĩ ngạo mạn hết sức, nếu nói ra chắc sẽ bị cả thế giới chửi vào mặt là "Mày nghĩ mày là ai".
"...................................."
Không, chắc không phải đâu.
Đúng là thời sinh viên tôi từng trải qua những chuyện có thể làm căn cứ cho cái ảo tưởng đó.
Và ngay cả bây giờ, cô ấy cũng không có vẻ gì là ghét tôi. Thậm chí, nói cô ấy có thiện cảm với tôi cũng không phải là tự mình đa tình. Đối với một người mà mình không có suy nghĩ gì đặc biệt, thì dù là bạn thời sinh viên đi nữa, cũng chẳng ai lại nhắn tin thường xuyên đến thế.
Các mảnh ghép của bức tranh xếp hình rõ ràng đang khớp lại theo hướng đó. Và mảnh ghép cuối cùng còn sót lại, nếu cứ theo đà này thì...
"Nanako, đối với mình...?"
Không, không không không, mày bị ngu à.
Người ta là ngôi sao quốc dân, lượng người theo dõi trên mạng xã hội tính bằng hàng triệu, là tên tuổi lớn ngay cả trong đội ngũ nhân viên toàn sao của Miss Cro. Là đẳng cấp mà ngay cả ông bà ở dưới quê cũng biết tên.
Một cô gái như thế, làm sao có chuyện nói gì đó đặc biệt với gã đàn ông đã 6 năm không liên lạc vào lúc này chứ.
Dù cho sắp đi Mỹ, dù cho tình huống có thể nảy sinh những sự kiện đặc biệt, thì thế này quả thực là tự luyến quá mức rồi.
Quá mức, tôi nghĩ vậy, nhưng mà...
Sau khi tự đấm vào cái đầu trơ trẽn của mình hàng trăm lần trong tâm tưởng, tôi thực sự chuẩn bị tinh thần cho "chuyện đó" - chuyện mà xác suất chỉ là một phần vạn - và đi đến điểm hẹn với cô ấy.
◇
Địa điểm Nanako hẹn gặp nằm trong khu vực vịnh.
Nơi này giống một công viên nhỏ, cảnh đêm rất đẹp. Bình thường chắc sẽ đông người lắm, nhưng giờ ngoài chúng tôi ra thì chẳng có ai.
"Chỗ này là địa điểm bí mật đó nhé."
Nghe nói trước đây vốn là nhà kho của công ty nào đó, gần đây mới được cải tạo thành công viên. Thế nên, chuyện có thể trò chuyện yên tĩnh thế này chắc cũng chỉ có lúc này mà thôi.
Gặp nhau xong, hai đứa đi bộ dọc bờ biển một lúc. Không gian đủ rộng để tản bộ, chúng tôi vừa ngắm những con tàu lớn đang neo đậu, vừa nhìn cây cầu rực rỡ ánh đèn trang trí.
"Tuy chỉ là thỉnh thoảng thôi."
Nanako nhìn về phía xa, hồi tưởng lại quá khứ.
"Đã từng có lúc hai đứa mình đi đâu đó giống thế này nhỉ."
Nghe cô ấy nói, vài ký ức sống lại trong tôi.
Hồi còn luyện hát, tôi và cô ấy đúng là thường xuyên hành động cùng nhau. Chỗ làm thêm cũng giống nhau, cũng đã bao lần rủ nhau đi karaoke đột xuất.
Nhưng sau đó tôi nghỉ làm thêm, cũng không đi karaoke nữa, số lần gặp gỡ cứ thế thưa dần.
"Ừ, như hồi lễ hội trường chẳng hạn. Với lại..."
Tôi đang cố nhớ xem là dịp nào nữa thì...
"Lễ hội trường nè, rồi ngôi đền lúc đến nhà Tsurayuki nữa. Với cả lần anh đi gặp người quen cùng em ở Shinsaibashi, rồi mình còn đi xem phim nữa."
Nanako liệt kê những nơi hai đứa từng đi chung một cách rõ ràng đến kinh ngạc.
"Hồi lễ hội trường, em đã cực kỳ háo hức, thế mà anh Kyouya toàn lo lắng đâu đâu, làm em phải nhét cả miếng mực nướng vào miệng anh."
"Ở ngôi đền, chuông gió đẹp ghê ha. Tự nhiên anh Kyouya im bặt làm tim em đập thình thịch."
"Lúc đi Shinsaibashi, anh đã thay em nói đủ thứ chuyện, em vui lắm..."
"Còn nữa, lúc đi xem phim em khóc bù lu bù loa, xấu hổ chết đi được."
Và rồi, cô ấy kể lại chúng tôi đã làm gì ở đó, và đã nghĩ gì.
Tất nhiên là tôi cũng nhớ, nhưng không thể rõ ràng đến mức này. Phải đến khi nghe cô ấy nói, tôi mới nhớ ra đúng là đã từng như vậy.
"Em nhớ chứ, vì..."
Có lẽ nhận ra vẻ ngạc nhiên của tôi, Nanako cười khúc khích rồi nói:
"Đó là những kỷ niệm quan trọng mà."
Cô ấy tiếp lời bằng giọng nhỏ nhẹ, có chút ngượng ngùng.
(..................)
Khoảng trống 6 năm bỗng chốc thu hẹp lại rồi tan biến.
Cái chuyện "không thể nào" mà tôi từng cho là tự luyến quá mức ấy, dường như lại là đáp án chính xác.
Trong lúc tôi đang phân vân không biết nên nói gì, thì từ phía Nanako...
"Em có chuyện muốn nói."
Cô ấy mở lời, rồi khẽ thở ra một hơi.
Giọng nói ấy rõ ràng đã khác hẳn với giọng điệu vui vẻ thường ngày mà cô ấy vừa dùng để trò chuyện.
Đến kẻ chậm tiêu như tôi cũng hiểu điều đó có ý nghĩa gì.
"Thật ra, em định để thư thả thêm chút nữa. Lúc mọi người làm game, anh Kyouya cũng bận rộn mà."
Ánh đèn đường màu cam nhấp nháy soi chiếu sườn mặt cô ấy. Nhìn biểu cảm đó, nhìn gương mặt đang chất chứa tâm tư đó, tôi mới thấm thía rằng mình đúng là thằng ngốc hết thuốc chữa.
(Hèn gì chị Matsudaira cạn lời là phải.)
Đến tận khi cô ấy bày ra vẻ mặt này, tôi mới dám xác nhận.
Cái gì mà tự cao tự đại, cái gì mà ảo tưởng sức mạnh, chính việc trăn trở những điều đó đã chứng tỏ tôi chẳng hiểu cái quái gì cả.
"Nhưng nghe tin anh sắp đi Mỹ, em nghĩ mình phải nói, nhất định phải nói. Thế nên hôm nay em mới nhờ anh đến tận chỗ này."
Nghĩ lại thì, chỉ có thể là như vậy thôi.
Một cô gái có lịch trình được lên chi tiết đến từng phút, lại không tiếc thời gian dành cho những việc liên quan đến tôi, hễ có dịp là lại liên lạc.
Chỉ là bạn học thân thiết thôi thì dù cho từng có cảm tình đi nữa, bây giờ cũng chẳng ai làm đến mức ấy.
Lý do để làm vậy, chỉ có một mà thôi.
"Suốt thời gian không gặp, em chưa từng quên anh Kyouya. Nhưng em đã nói rồi mà nhỉ. Em muốn hát thật nhiều, muốn cho thật nhiều người nghe giọng hát của em."
Đúng vậy, chúng tôi đã hứa.
Và cô ấy đã tiếp tục hát, trở thành một sự tồn tại phi thường. Cô ấy đã được vô số người lắng nghe giọng hát, nhiều đến mức tôi không thể tưởng tượng nổi.
"Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng em vẫn nhớ lại chuyện hồi cấp ba."
Cái thời mà chính bản thân Nanako cũng hoàn toàn không thích nổi mình.
"Cái thời em giấu kín niềm yêu thích ca hát vào sâu trong lòng dù hát rất dở, chẳng có ai thèm đoái hoài đến em."
So với hiện tại được hàng triệu người dõi theo đến mức khó tin, Nanako của ngày đó là một sự tồn tại không được ai công nhận.
"Thế nên nhé, sự tồn tại của anh Kyouya đối với em lớn lao đến mức không từ ngữ nào diễn tả được. Từ lúc anh giúp em yêu việc ca hát, suốt từ lúc đó."
Tôi cứ ngỡ Nanako đã đi trước tôi rất xa từ lâu rồi. Không cần ai dẫn đường, mà bằng chính sức lực của cô ấy.
Nhưng tôi đã lầm. Cô ấy vẫn luôn nghĩ rằng mình đang bước đi cùng tôi.
"Em đã quyết định rồi. Trong lòng em, khi nào nỗ lực được đến mức này, em sẽ nói thích anh Kyouya. Em sẽ thực hiện lời hứa thời sinh viên."
Và rồi cô ấy...
"Em thích anh, Kyouya. Thích lắm luôn."
Đã thực hiện lời hứa với tôi.
"Không thay đổi đâu. Mãi mãi không thay đổi. Từ lần nói trước đó, em vẫn luôn thích anh Kyouya. Thực sự vẫn luôn như thế."
Từ trước khi quay ngược thời gian, từ lúc còn là N@NA mà tôi ngưỡng mộ. Từ khi còn là một Kogure Nanako chưa vươn tới đỉnh cao, cô ấy đã luôn dành tình cảm cho tôi.
Vậy mà tôi cứ tự ý suy diễn, cứ đinh ninh rằng tình cảm ấy đã tan biến rồi.
(...Cảm ơn em, Nanako.)
Cùng với lòng biết ơn, tôi nhớ lại rõ ràng.
Đó là ngày hôm sau khi Tsurayuki quay lại nhà trọ chung. Lúc đó, khi cô ấy nói thích tôi, tôi đã hứa với cô ấy điều gì.
"Cho em nghe câu trả lời đi."
Ánh mắt thẳng thắn của Nanako nhìn xuyên thấu tâm can tôi.
Đúng vậy, lúc đó tôi đã hứa với cô ấy.
Rằng lần tới anh sẽ trả lời đàng hoàng.
Nếu được nghe những lời như thế, mình sẽ đáp lại bằng câu này. Phải, thật may là tôi đã quyết định trước. Nếu không quyết định sẵn, chắc tôi đã chẳng nói được gì.
"Nanako, anh──"
Lời của hai chúng tôi tan vào không khí trong trẻo của màn đêm.
Cùng với câu chuyện đã kéo dài suốt bao năm tháng.
◇
Như bị bỏ lại trong giấc mơ, tôi về đến nhà lúc nào không hay, đầu óc cứ lâng lâng.
Những lời cô ấy nói, biểu cảm ấy, bầu không khí ấy. Bộ não tôi ghi lại chúng một cách đậm đặc, và chúng cứ chi phối tâm trí tôi như thể không bao giờ cho phép tôi quên.
Đương nhiên sự chú ý của tôi trở nên lơ đễnh, trên con đường về nhà quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng đi được, tôi vấp ngã suýt sấp mặt đến ba lần.
Cuối cùng cũng về đến chung cư, mở cửa, nới lỏng cà vạt rồi đổ gục xuống giường. Thở hắt ra một hơi dài, tôi mới bình tĩnh lại được một chút.
Vẫn nằm trên giường, tôi vỗ mạnh hai tay vào má.
"Hashiba Kyouya, mày chẳng trưởng thành chút nào trong mấy chuyện này cả nhỉ."
Như thể có ai đó đang nhìn thấy tôi tự cười nhạo chính mình...
Trong căn phòng đêm khuya, tiếng chuông báo cuộc gọi đến vang lên.
Nhìn cái tên hiện trên màn hình, tôi cảm nhận được sự sắp đặt tồi tệ của vận mệnh khi phải nhận cuộc gọi trong tình huống này.
"A lô... Kawasegawa hả?"
Nội dung cuộc gọi rất đơn giản: Có chuyện muốn nói, muốn gặp mặt.
Khi tôi bảo được thôi, cuộc gọi bị ngắt cái rụp. Nhìn vào chiếc điện thoại đã tắt màn hình, tôi bắt đầu ý thức được chuyện đó như một lẽ đương nhiên.
(Không lẽ nào...)
Thời điểm tôi sắp đi Mỹ, thiện chí từ Kawasegawa, và lời tỏ tình của Nanako. Xét theo các yếu tố thì cái cờ hiệu "có thể sẽ như thế" đã được dựng lên rồi.
"Rốt cuộc cậu ấy cũng chẳng nói là việc gì."
Kawasegawa mỗi khi có việc gì cần, chắc chắn sẽ nói rõ ra.
Điều đó từ thời sinh viên đến giờ chưa từng thay đổi. Vì bản thân cô ấy ghét bị mập mờ nên luôn nói rõ mục đích rồi mới hẹn gặp.
Vậy mà lần này, chỉ có đúng một câu là có chuyện muốn nói.
Tôi chuẩn bị tinh thần kỹ lưỡng và đón ngày gặp mặt cô ấy.
◇
Hai ngày sau, tôi có mặt tại một quán nhậu ở Shinjuku.
Trái ngược hoàn toàn với sự lãng mạn, giữa không gian ồn ào náo nhiệt với bán kính 3 mét toàn mấy ông chú đang tụ tập, tôi ngồi đối diện với Kawasegawa Eiko.
Vừa vào, cô ấy đã nốc cạn liên tiếp 2 ly Highball, rồi quay bộ mặt đỏ bừng về phía này, bất ngờ quát:
"Tôi thích cậu đấy, xin lỗi được chưa!"
Cô ấy nói đột ngột đến mức tôi suýt hỏi lại.
Khác với lúc ở bên Nanako, chẳng có tí không khí lãng mạn hay cái quái gì cả. Có khi nào do say quá nên lỡ miệng nói ra điều không định nói chăng? Tôi nghĩ vậy là bởi câu "thích" thốt ra từ miệng Kawasegawa nghe nhẹ bẫng, cùng tông giọng với việc gọi món sụn gà chiên hay ly Highball siêu đặc vậy.
(Tốt nhất là không nên đào sâu quá.)
Tôi đã quyết định như vậy vì sự an toàn của bản thân, nhưng từ đây, cô ấy bắt đầu xả một tràng chửi rủa xối xả vào mặt tôi.
Nội dung chỉ xoay quanh đúng một điểm: Tôi chậm tiêu đến mức nào.
"Đồ ngốc, đồ chậm tiêu, đồ mù tịt tình yêu cấp độ vũ trụ."
"Xin lỗi."
"Tên ác quỷ khiếm khuyết năng lực cảm nhận, nhân vật chính Light Novel lỗi thời, gã đàn ông tồi tệ vô thức đùa giỡn trái tim người khác."
"Xin lỗi, xin lỗi mà."
Đã khoảng một tiếng đồng hồ tôi bị mắng như thế này rồi.
"Chắc chắn là cậu nhận ra rồi đúng không? Thử nói không nhận ra xem, tôi dội ly Mega Highball này lên đầu cậu ngay bây giờ đấy."
"Tôi nhận ra, tôi có nhận ra. Nên tha cho tôi đi."
"Tôi đã bảo là cuối mỗi câu phải thêm từ 'xin lỗi' vào cơ mà."
"Đúng rồi ha, tha cho tôi đi, xin lỗi."
"Nghe tin ai đó sắp đi Mỹ, tôi nghĩ phải giải quyết cho xong mọi chuyện nên mới gọi điện. Nhưng mà vốn dĩ tại sao tôi lại phải là người dành thời gian hẹn gặp rồi nói lại với cậu thế này hả? Nè, có nghe không đấy cái tên siêu cấp chậm tiêu kia?"
"Tôi đang nghe đây. Xin lỗi."
"Vậy tôi hỏi nhé, lúc nãy cậu bảo cậu nhận ra rồi, thế cậu nhận ra tình cảm của tôi vào thời điểm nào? Nói thử xem. Nếu chỉ lệch một chút so với lúc tôi tự nhận thức thì tôi còn tha cho, chứ mà trễ quá hay trật lất thì..."
"Thì sao...?"
"Chắc anh muốn uống rượu chảy từ tóc em xuống lắm nhỉ."
"Ơ, ơ kìa, chuyện là... hồi năm hai ấy, mọi người có đi Bạch Tân (Shirahama) đúng không?"
"Có đi."
"Lúc đó ấy. Buổi tối, khi mọi người đang chơi pháo hoa, hai đứa mình đứng nhìn. Rồi lúc nhìn vào mặt Kawasegawa, lần đầu tiên tớ đã nghĩ là, biết đâu chừng..."
"........................"
Kawasegawa vẫn im lặng, cô nheo mắt nhìn tôi chằm chằm, tay giơ cao ly Mega Highball. Sau khi uống hết khoảng một phần ba thì...
"Chán thật. Chuẩn rồi."
Có vẻ như tôi đã may mắn không bị cô ấy dội rượu lên đầu.
"Hú hồn..."
"Hú hồn cái gì mà hú hồn! Vậy tại sao nhận ra từ 8 năm trước mà anh không chịu nói với em câu nào hả!!"
"Híc!"
Có vẻ như khủng hoảng lại ập đến rồi.
"Thật sự, thật sự hết thuốc chữa với anh luôn đó, Hashiba Kyouya!"
Thấy thanh nộ khí của cô ấy lại bắt đầu tăng lên, tôi vội nói:
"Này nhé, Kawasegawa."
"Gì hả?"
"Tớ không nói là có lý do. Lúc đó tớ cũng chưa hề nghĩ đến chuyện hẹn hò với ai, và tớ thực sự trân trọng mọi người, nên tớ không thể nói ra chỉ vì bầu không khí lúc đó được. Tuyệt đối không phải do tớ thiếu quyết đoán hay muốn đùa giỡn tình cảm đâu. Chỉ riêng điều đó... là sự thật."
Kawasegawa nhìn chằm chằm vào mặt tôi như muốn đục một lỗ, rồi cô lảng mắt đi chỗ khác.
"...Em biết chứ, thế nên em cũng đâu nói được gì."
Cô lí nhí lầm bầm trong miệng.
◇
Chúng tôi cứ thế uống mãi, hay nói đúng hơn là cô ấy gục ngã như mọi khi. Tôi thanh toán tiền, cho Kawasegawa mượn vai rồi dìu cô ra khỏi quán.
Bỏ lại tiếng "Cảm ơn quý khách" của nhân viên sau lưng, hai chúng tôi bước đi giữa Shinjuku lúc đêm muộn. Kỳ lạ thay, tôi lại cảm thấy thân thuộc với thành phố này, cứ như mình đã ở đây suốt vậy. Là Déjà vu sao? Đặc biệt là khi ở bên Kawasegawa, tôi thường xuyên cảm thấy hình như chuyện này đã từng xảy ra rồi.
Chúng tôi đi qua cửa hàng điện máy, bước ra con phố có những khách sạn lớn và tòa nhà văn phòng. Tìm thấy một hàng ghế đá có độ cao vừa phải được xếp ngay ngắn, tôi trải áo khoác của mình lên đó rồi để cô ấy ngồi xuống.
Tôi mua hai chai trà từ máy bán hàng tự động gần đó, đưa chai Hojicha (trà rang) cho cô ấy. Chuyện này cứ như một nghi thức đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Kawasegawa đón lấy, mở nắp và uống một ngụm. Cô thở hắt ra, lắc đầu như thể hối hận về hành vi của mình, rồi nói:
"...Cảm ơn anh, lúc nào cũng vậy."
"Không có gì."
Lần đầu tiên hai đứa uống rượu cùng nhau là khi nào nhỉ?
Trong khi đám sinh viên đại học xung quanh đua nhau "debut" trên bàn nhậu dù chưa đủ tuổi, thì riêng Kawasegawa vẫn kiên quyết không uống cho đến khi thành niên. Một cô gái như thế, miệng thì bảo không hứng thú lắm nhưng khi bắt đầu uống lại trở thành con sâu rượu, nghĩ cũng thú vị thật.
Kể từ đó, vì cùng chung tổ chế tác và có những nỗi khổ chung, cơ hội đi uống của chúng tôi nhiều lên. Và phần lớn các trường hợp đều là cô ấy gục ngã còn tôi chăm sóc. Trong công việc thì tôi thường là người gây phiền phức cho cô ấy, nên cô ấy gục ngã gần như mọi lần, khiến tôi tự hỏi liệu có phải cô ấy đang cố lấy lại cân bằng trên bàn nhậu hay không.
"Thiệt tình, chán quá đi mất. Lúc nào cũng say bí tỉ rồi để anh phải chăm sóc thế này. Chẳng lẽ em là loài sinh vật không có khái niệm trưởng thành sao?"
"Say mà vẫn giữ được mình là tốt hơn rồi, khá hơn xưa đấy chứ."
Điều này là thật, hồi đại học cô ấy còn thường xuyên khóc lóc ỉ ôi nữa cơ. So với lúc đó thì đúng là trưởng thành hơn nhiều.
"Xuất phát điểm là âm 100, giờ thành âm 70 thì không gọi là trưởng thành đâu. Chỉ là từ rác rưởi cực độ thành rác rưởi thường thôi, vẫn hoàn là rác rưởi."
"Kawasegawa còn có những sức hút tuyệt vời khác mà, nên không sao đâu."
Tôi nói ra suy nghĩ thật lòng chứ không phải an ủi xã giao, nhưng...
"Chỉ được cái dẻo mỏ thôi. Mấy cái nết đó, anh người lớn thật rồi đấy."
Hình như cô ấy hơi dỗi rồi.
Gió đêm thật dễ chịu. Tôi cảm thấy mình nhạy cảm với không khí xung quanh hơn so với hồi còn trẻ. Dần dần, tôi bắt đầu khao khát khí trời hơn là gió điều hòa, tôi còn nghĩ vớ vẩn rằng có lẽ cơ thể đang muốn trở về với thiên nhiên.
Thực tế chắc chỉ là do có tuổi nên cảm giác thay đổi thôi, nhưng gác chuyện đó sang một bên, chúng tôi cứ để gió lùa vào người, thả mình vào cảm giác đó một lúc.
"Đến cái tuổi này rồi ấy mà."
Kawasegawa bất chợt lẩm bẩm.
"Ngay cả chuyện đơn giản như thích hay ghét một người, cũng bị đống thứ phiền phức như cưới xin hay gì gì đó bám theo, khiến cho việc bày tỏ ý muốn thôi cũng trở nên e ngại. Em thấy ghét thật đấy."
"Đúng là rắc rối tăng lên thật."
Kết hôn là chuyện nên làm theo quán tính khi còn trẻ, trước khi kịp nhận ra những mặt trái của nó – đó là lời khuyên tôi thường thấy. Càng có tuổi mới bắt đầu thích ai đó thì đúng là lắm sự ràng buộc thật, khiến người ta phải suy nghĩ như vậy.
"Em thấy ghét, nhưng cũng thấy phiền. Thế nên em đã tự dựng lên một hàng rào trong lòng, cẩn thận để cảm xúc không trôi về phía đó."
Kawasegawa nheo mắt nhìn về phía xa xăm.
"Hồi sinh viên ấy."
Cô bắt đầu kể như đang lần giở lại ký ức.
"Em từng ngưỡng mộ anh, và cũng từng ghen tị nữa. Có lúc em rất dựa dẫm vào anh, cũng có lúc thấy anh thật thảm hại. Cả tiêu cực lẫn tích cực, chưa bao giờ em bị người khác làm xáo trộn cảm xúc nhiều đến thế."
Cô ấy đã nghĩ về tôi nhiều đến vậy sao? Ngay cả cô ấy mà tôi gặp ở tương lai trước kia cũng chưa từng cho tôi biết sâu đến thế.
"Đến khi nhận ra, thì lúc nào em cũng nghĩ về Hashiba. Cảm xúc như chực trào nổ tung. Nhưng trước giờ, em cứ cố nhồi nhét công việc vào, dùng nó để che đậy đi. Nếu là trong công việc thì em biết thừa đó là nước đi sai lầm rồi. Nếu chỉ xét khía cạnh này, thì em đúng là đứa vô năng nhất trong những kẻ vô năng."
Trong lúc đó, công việc chính của cô ấy cũng lâm vào bế tắc.
Cô ấy đã phân vân. Có nên liên lạc hay không? Nếu gặp mặt, cảm xúc sẽ ùa về. Cô do dự vì sợ rằng sẽ chỉ thêm đau khổ.
"Dù vậy, em vẫn muốn gặp anh. Gặp được rồi, em vui lắm."
Nghe chị Taketone nói chuyện tôi sắp sang Mỹ, Kawasegawa đã suy nghĩ rất nghiêm túc.
"Nanako đã nói chuyện với em. Rằng nó thích Hashiba. Tất nhiên là cả hai đứa đều biết tỏng rồi. Dù vậy, em vẫn đắn đo. Em cứ ủ rũ, nghĩ mình không thể sống như Nanako được. Nhưng nếu cứ thế này thì mọi chuyện sẽ kết thúc mà chẳng làm được gì, nên em đã lấy hết can đảm gọi cho anh. Em chỉ nói được mỗi câu 'Đến đây đi'."
Chuyện của Nanako cũng là một động lực.
Và kết quả là ngày hôm nay.
"Em chỉ nghĩ ra được cách uống rượu như một con ngốc thế này, say mèm rồi nói ra thôi. Chứ cái đứa hay làm màu, đụng đâu nghĩ đó như em ngày thường, thì lúc tỉnh táo tuyệt đối không nói được đâu."
"............"
Vào vấn đề chính rồi, tôi nghĩ.
"Nhìn em này."
Tiếng Kawasegawa vang lên.
Một giọng nói vô cùng đáng yêu, khiến người ta chỉ muốn ôm chầm lấy.
Cô ấy nhìn tôi.
Đôi mắt hơi ươn ướt, hút lấy ánh đèn của phố đêm, lấp lánh.
"Bây giờ em đang say. Say quắc cần câu rồi, nên em nói đây."
"...Ừ."
Tôi nghe thấy tiếng hít thở thật sâu.
"──Em thích anh. Thích lắm. Em vẫn luôn thích anh, Kyouya à."
Tôi cảm giác như sâu thẳm trong tim mình thắt lại.
Cô gái vẫn luôn ở bên cạnh, bỗng chốc trở thành một tồn tại đặc biệt, khiến một cảm xúc khó tả dâng trào trong tôi.
"Khuôn mặt anh lúc cười, lúc bối rối, lúc phiền não, hay cả lúc hơi buồn, em đều đã nhìn thấy hết, và em thích tất cả. Một người có thể suy nghĩ nghiêm túc vì người khác, nhưng vẫn giữ vững bản thân, có rất nhiều thứ mà em không có, vậy mà lại nói rằng cần em... Em thích một người như anh."
Nếu chuyện này xảy ra vào những ngày cuối thời sinh viên, chắc chắn tôi đã ôm chầm lấy cô ấy ngay lúc này rồi.
Nhưng, bây giờ thì không thể.
Thế nên,
"...Kawasegawa."
Tôi gọi cái tên đã quá đỗi quen thuộc, gửi gắm vào đó ý nghĩa đặc biệt đối với riêng tôi, cùng bao nỗi niềm cảm khái.
Thế nhưng, cô ấy có vẻ hơi bất mãn, bĩu môi như mọi khi:
"Ít nhất khúc này cũng phải gọi tên em chứ, đồ ngốc."
"Xin lỗi..."
Tôi tự kiểm điểm rằng tình cảm không thể truyền tải đơn giản thế được.
Chính vì thế, tôi nghĩ Kawasegawa chắc hẳn đã phải cố gắng rất nhiều mới nói được những lời ban nãy.
"Trước khi đi Mỹ, trả lời em đi."
"Ừ."
"Không cần gặp mặt đâu. Điện thoại hay mail cũng được, nói theo cách nào đỡ phiền phức ấy. Em sẽ đón nhận câu trả lời của anh."
Nói một lèo đến đó, cô ấy đứng phắt dậy.
"Tỉnh rượu rồi. Đi tăng hai thôi."
"Đùa... hả?"
Uống chừng đó thì không thể gọi là sương sương được nữa rồi.
Vốn tửu lượng của cô ấy chỉ hơi yếu, nhưng có vẻ kinh nghiệm sau khi đi làm đã phát huy tác dụng? Hay sao đó mà tửu lượng của Kawasegawa có vẻ đã tăng lên.
Dù tôi có nói lời lo lắng, cô ấy vẫn dùng giọng điệu hờn dỗi:
"Ít nhất hôm nay cũng phải chiều em tới bến đi chứ. Là ngày đặc biệt mà."
"...Tớ hiểu rồi."
Bị nói thế thì sao mà từ chối được.
"Nào, đi thôi."
Chúng tôi uống cạn chai nước, ném vào thùng rác, rồi lại tiếp tục bước đi trên đường phố Shinjuku. Bóng lưng Kawasegawa tắm dưới ánh đèn neon rực rỡ, đến mức tôi cảm thấy có chút gì đó thật thần thánh.
◇
Thời gian là thứ mà hễ ta đặt ra một mốc hạn định, nó sẽ trôi qua cái vèo.
Tôi, người đã chốt lịch trình đi Mỹ, đang thấm thía điều đó ngay lúc này.
"Hộ chiếu xong, giấy tờ các loại xong, chào hỏi xong, liên lạc xong, đồ cần gửi cũng gửi rồi, còn lại là... chắc ổn thôi."
Tôi đã trả nhà ở Tachikawa và đang tá túc tại khách sạn. Nghĩ rằng sang bên kia sẽ tốn kém nên tôi định ở khách sạn thương mại (business hotel) bình dân thôi, nhưng...
『Thuyền trưởng ra khơi mà, phải sang chảnh một chút chứ!』
Đại diện của công ty Transactive, nơi thuê tôi, đã đặt cho tôi một khách sạn khá xịn trong vài đêm.
"Cảm ơn nhé, Chủ tịch."
Tôi chắp tay vỗ bép bép về phía cảnh đêm.
Nhờ vậy, tôi được trải qua những ngày còn lại trong một căn phòng có không gian đủ để đi lại, chứ không phải kiểu khách sạn công tác thường thấy chỉ có cái giường, cái bàn nhỏ và cái tivi to đùng đoàng, ngoài ra chẳng có gì sất.
"Là ngày mai sao."
Mọi thủ tục để làm việc tại Mỹ đã hoàn tất. Với chuyến bay từ Narita đi Los Angeles vào ngày mai, tôi sẽ rời Nhật Bản.
Lúc nước đến chân thì chẳng thấy gì, nhưng đến đoạn xếp lại hành lý vào vali, cảm giác thực mới ùa về.
Từ bên cửa sổ, tôi bước lại phía giường và ngồi xuống. Trong khoảnh khắc, chân tôi hơi loạng choạng. Tôi không uống nhiều đến thế, nhưng có vẻ hơi men cũng đã ngấm.
"Không biết mọi người đã về nhà an toàn chưa nhỉ."
Hôm nay là tiệc chia tay với sự tham gia của những thành viên quen thuộc cộng thêm chị Matsudaira. Bỏ qua chi tiết, nhưng đó là một bữa tiệc tưng bừng đến mức khó tin là đã giải tán lúc 9 giờ tối.
Cặp chị em nát rượu Nanako và Kawasegawa thì khỏi nói rồi, nhưng bất ngờ nhất là chị Matsudaira. Sau khi nốc cạn ly rượu Nhật, chị ấy ngồi xuống cạnh tôi và òa khóc: "Đi thật hả~ Hashiba-kun~". Tsurayuki phải khéo léo dỗ dành mãi, tôi thì ngạc nhiên vô cùng khi thấy bộ dạng không ngờ tới đó.
"Cảm ơn nhé, mọi người."
Cuối buổi tiệc mọi thứ lộn xộn quá nên tôi không nói được lời cảm ơn, giờ đành nói với trần nhà vậy. Mà, cũng đâu phải sinh ly tử biệt, nếu tôi có dịp về đây, chắc chắn mọi người sẽ lại gặp nhau thôi.
Nhưng, từ giờ tôi sẽ trải qua một khoảng thời gian ở một vùng đất khác với mọi người.
Về mặt vật lý, tôi sắp đi đến một nơi không thể cứ muốn gặp là gặp được.
◇
Sáng hôm sau, tôi bắt xe buýt chạy thẳng từ khách sạn đến sân bay Narita.
Với một đứa chủ yếu dùng các chuyến bay nội địa từ Haneda như tôi, Narita có ấn tượng hơi xa xôi. Thực tế, ngồi trên xe buýt di chuyển thế này, thấy khung cảnh đồng quê yên bình trải dài, tôi còn lo lắng không biết phía trước có sân bay quốc tế thật không.
Nhưng nghĩ đến việc mình sắp đi đến một thế giới chưa biết, thì cảm giác như được mời gọi sang dị giới này cũng có cái thú vị riêng.
"Chắc một thời gian nữa mới được nhìn lại khung cảnh này."
Phong cảnh đồng quê đậm chất Nhật Bản mà tôi thường thấy hồi còn ở Nara. Vẫn chưa thể tin được là chỉ 2-3 tiếng nữa thôi, tôi sẽ rời xa mảnh đất này.
Nhưng điều khó tin nhất, có lẽ là hoàn cảnh hiện tại của tôi.
Được ai đó cần đến, và lên đường đến một vùng đất xa xôi. Hơn nữa người đang mong chờ đó lại là fan của tác phẩm do tôi làm ra.
Quá khứ chỉ biết nhận lại tất cả mọi thứ, giờ đây đã trở thành điều không thể tin nổi.
"Cuối cùng cũng đến được cửa vào rồi."
Lạc lối, đi đường vòng, rồi cuối cùng cũng đến được nơi cần đến. Khi tới đó, chắc hẳn tôi sẽ chỉ nghĩ đến việc sáng tạo và sống tiếp.
Tôi kiểm tra giờ hiện tại trên điện thoại.
Tôi đã báo cho cô ấy biết địa điểm hẹn ở nhà ga sân bay.
Trong lúc mải suy nghĩ, xe buýt đã vượt qua những khe núi và tiến ra vùng đồng bằng rộng lớn. Những tòa nhà trắng toát khổng lồ đột ngột hiện ra cùng đường băng dài hun hút như vô tận.
Đó là cửa ngõ dẫn đến dị giới.
◇
Tôi xuống xe buýt trước nhà ga quốc tế, kéo chiếc vali hơi nặng đi về phía quầy làm thủ tục. Việc xuất vé và ký gửi hành lý diễn ra suôn sẻ, giờ chỉ còn làm thủ tục xuất cảnh nữa là xong.
Vẫn còn khá nhiều thời gian cho đến khi máy bay cất cánh. Tôi có thể vào phòng chờ để giết thời gian, nhưng hôm nay tôi còn một việc quan trọng phải làm.
Tôi ngồi xuống một nơi có thể nhìn bao quát cả nhà ga, thở phào nhẹ nhõm.
Dù Haneda đã san sẻ bớt lượng khách quốc tế, nhưng cho đến nay, Narita vẫn là cửa ngõ của Nhật Bản. Dòng người từ khắp các quốc gia đang qua lại trước mắt tôi.
Biết bao người đang hiện diện nơi đây mà hiện tại chẳng có chút liên hệ nào với tôi. Nhưng biết đâu đấy, trong tương lai, tôi lại quen biết một người lạ mặt nào đó đang ở chốn này cũng nên.
"...Mọi người cũng từng như vậy mà."
Những nhà sáng tạo thuộc Thế hệ Bạch kim, những người mà trước kia tôi chưa từng với tới. Tôi cứ ngỡ mình sẽ sống tiếp mà chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào với họ, vậy mà nhờ quay ngược thời gian, họ đã trở thành những sự tồn tại không thể thay thế.
Là chuyện tốt hay chuyện xấu đây? Tôi chẳng thể biết được, nhưng nếu là do cái gọi là vận mệnh đã sắp đặt, thì cuối cùng tôi cũng có thể nói ra câu này.
Hashiba Kyouya đang sống hết mình. Đang sống mà không dối lòng.
Bởi vậy, ngay lúc này đây, tại nơi này, tôi mới có thể ngẩng cao đầu như thế.
"Nói ra cũng được rồi nhỉ?"
Tôi tự hỏi về người đã cho tôi quay ngược thời gian, cho tôi làm lại cuộc đời. Một ai đó mà tôi chẳng thể nhớ nổi tên hay vóc dáng, chỉ nhớ mang máng rằng sự tồn tại ấy đã từng ở đó.
Tất nhiên, chẳng có câu trả lời nào cả. Nhưng có lẽ, người đó sẽ nói rằng:
"Câu trả lời nằm ở trong cậu đó."
Đại loại thế.
Tôi vẫn tiếp tục nhìn dòng người qua lại. Một người đàn ông dáng vẻ nhân viên văn phòng vội vã lướt qua, một gia đình có lẽ sắp đi du lịch, một cặp đôi vừa đọc tờ rơi về điểm đến vừa bàn tán chuyện này chuyện kia.
Đang lơ đễnh quan sát mọi người một cách thoải mái như thế, thì...
"A..."
Đột nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một gương mặt vô cùng quen thuộc.
Mái tóc nâu nhạt cùng chiếc kính râm to bản. Chiếc áo hoodie màu hồng nhạt phối với quần denim, có lẽ với bản thân cô ấy thì đây là kiểu ăn mặc giản dị rồi.
Nếu ăn mặc quá nổi bật thì sẽ gây náo động, nên có lẽ cô ấy đã tiết chế lại.
"—Kyouya."
Cô ấy, Kogure Nanako, gọi tên tôi.
"—Nanako."
Tôi cũng gọi tên cô ấy.
Vì tôi biết rằng, việc gọi tên nhau như thế này chắc sẽ không còn diễn ra trong một khoảng thời gian nữa.
Thế nên, tôi nghĩ cả hai đã cùng làm một điều giống nhau.
Khoảng cách giữa hai người chừng hai mét. Chỉ cần bước nhẹ là có thể lại gần ngay.
Thế nhưng, khoảng cách đó đã không được thu hẹp lại.
"Cậu đến tiễn tớ à?"
Tôi chỉ nói được có thế.
"Ừm."
Phía sau cặp kính râm vẫn chưa tháo xuống, tôi thấy những vệt nước mắt lăn dài trên má.
Vì biết cô ấy sẽ khóc,
Vì biết sẽ không thể nói được nhiều,
Nên việc một cô gái như thế vẫn đến tận đây khiến tôi thấy hạnh phúc.
Tôi chỉ có thể đứng lặng nhìn cô ấy như vậy.
Vì tôi nghĩ nếu nói bất cứ điều gì lúc này cũng sẽ trở thành dối trá.
"Cố lên nhé."
"Cảm ơn cậu."
Vậy nên, chúng tôi chỉ trao nhau chừng ấy lời, rồi Nanako quay lưng rời đi. Vài bước đầu còn chậm rãi, sau đó như thể chạy vụt đi.
Tôi dõi theo bóng dáng cô ấy đang dần khuất xa.
"A-a, rốt cuộc cũng khóc nhè rồi."
Phía sau lưng, một giọng nói pha lẫn tiếng thở dài vang lên.
"Cô đi cùng cậu ấy à?"
Tôi hỏi, và cô ấy gật đầu.
"Cổ bảo sẽ đi tiễn một mình, tôi bảo làm thế thì lúc về sẽ đau khổ vật vã lắm đấy. Thế là tôi quyết định đi cùng. Y như rằng, đi theo là đúng đắn."
Kawasegawa Eiko thở dài thườn thượt.
"Tôi nghe rồi. Từ Nanako ấy."
"...Vậy à."
Chẳng cần hỏi là nghe chuyện gì.
Đối với Nanako, và cả đối với Kawasegawa nữa.
"Giờ thì hai kẻ thất tình này chắc sẽ đi uống rượu giải sầu trên đường về quá."
Đôi mắt của cô ấy khi cười khổ nói câu đó cũng đỏ hoe.
"Xin lỗi nhé, Kawasegawa. Cả chuyện của Nanako nữa."
Khi tôi xin lỗi vì đã làm phiền,
"Thiệt tình chứ. Cái tên như cậu thì có gì tốt đâu."
Nói rồi, cô ấy dùng chiếc túi nhỏ màu đỏ đang cầm trên tay cốc nhẹ vào tôi.
"Tôi nghĩ cậu hiểu mà. Dù là tôi hay Nanako, thì chuyện cảm thấy có lỗi hay xin lỗi vì đã từ chối tình cảm... dẹp hết mấy cái đó đi nhé. Chỉ tổ làm nhau khó xử thôi. Với lại cả con bé lẫn tôi, đường đời còn dài, có vẻ sẽ còn dính dáng đến cậu nhiều đấy."
"Đúng ha... Cảm ơn cô."
Liệu còn lời nào khiến người ta vui hơn thế này không?
"Nè cầm lấy, có thể không cần đâu, nhưng đại khái là mấy thứ phòng hờ khi đi nước ngoài."
Kawasegawa nói vậy rồi đưa cho tôi một túi đồ thập cẩm nào là thuốc cảm, thuốc bổ sản xuất tại Nhật.
"Bên đó không có bảo hiểm y tế toàn dân đâu, đi khám bác sĩ là xác định tiền bay vèo vèo đấy. Nên quản lý sức khỏe cho kỹ hơn ở Nhật nhé."
"Tôi biết rồi, tôi sẽ cẩn thận."
Một lời khuyên đậm chất Kawasegawa, người có kinh nghiệm đi công tác nước ngoài.
Tôi biết ơn nhận lấy túi đồ quan tâm đó và cất vào túi xách tay.
"Thế, sắp đến giờ hẹn chưa?"
"Khoảng 15 phút nữa. Chắc là em ấy sẽ đến đúng giờ thôi."
"Phải ha, đúng phong cách cô bé đó mà."
Cả hai cùng cười khẽ.
"Chạm mặt ở đây cũng khó xử, nên tôi đi đây."
Kawasegawa gật đầu nhẹ, rồi quay ngoắt lưng lại.
"Giờ tôi sẽ khóc một trận long trời lở đất, nên tuyệt đối đừng có nhìn về phía này đấy."
"...Ừ."
"Hứa rồi nha."
Kawasegawa bước đi với những bước chân vững chãi. Nếu chỉ nhìn bóng lưng, chắc chắn sẽ chẳng ai nghĩ là cô ấy đang khóc.
Nhưng mà, Kawasegawa đang khóc. Nếu cô ấy đã nói vậy, thì chắc chắn là không sai. Trước đây, và cả sau này nữa, chắc chắn sẽ luôn là như vậy.
Tôi tiễn cô ấy cho đến khi bóng dáng khuất hẳn.
Nơi này lại trở thành nơi chẳng có ai quen biết.
Khi những thông tin lọt vào tầm mắt đột nhiên ít đi, tôi ngước nhìn trần nhà và nhớ lại chuyện hôm trước.
◇
Cuộc trò chuyện với cô ấy diễn ra sau khi tôi đã gặp Nanako và Kawasegawa.
Cô ấy liên lạc bảo muốn gặp nói chuyện, với mục đích kiểm tra các minh họa dùng làm quà tặng mà tôi đang quản lý tiến độ.
Câu chuyện kết thúc khá nhanh. Tôi tiễn cô ấy, người đã đến tận công ty ở Gotanda, và chúng tôi cùng bước ra ngoài. Nghe nói cô ấy có việc cần gặp Kuroda tại văn phòng của Sodds ở Osaki, thấy cũng trong khoảng đi bộ được nên chúng tôi quyết định vừa đi vừa dạo mát.
Đó là thời điểm sắp sửa sang xuân. Vẫn còn quá sớm cho mùa hoa anh đào nên chưa thể gọi là con đường rợp bóng cây tuyệt đẹp, nhưng trời không oi bức, là tiết trời vừa khéo để tản bộ.
"Sắp tới rồi hén."
Shinoaki lẩm bẩm.
"Ừ, nghe nói chị Matsudaira sẽ tổ chức tiệc chia tay, em nhớ đến nhé."
Tất nhiên rồi, cô ấy trả lời. Và ngay sau đó:
"Nè, anh Kyouya."
Cô ấy đang đi phía trước bỗng quay lại nhìn tôi.
Tôi nhớ lại chúng tôi đã từng đi bộ cùng nhau như thế này bao nhiêu lần. Trên con đường hoa anh đào ở trường Nghệ thuật, thời sinh viên, và cả mới gần đây nữa. Tôi cảm thấy mỗi khi có điều gì đặc biệt xảy ra trong tôi, cô ấy luôn ở bên cạnh.
"Anh còn nhớ chuyện em nhờ anh, rằng em muốn anh ở bên cạnh em không?"
Làm sao mà quên được.
Việc thất hứa lời hứa đó vẫn luôn là vết thương lòng âm ỉ trong tôi.
"Tất nhiên là nhớ rồi."
Khi tôi trả lời, Shinoaki cười nhẹ nhàng.
"Em xin lỗi nha."
Tôi lấy làm lạ, tại sao cô ấy lại xin lỗi?
Người phải xin lỗi đương nhiên là tôi mới phải.
"Lúc đó em cũng chưa hiểu rõ lắm. Rằng việc ở bên cạnh ai đó, rốt cuộc là như thế nào."
Cô ấy tiếp tục nói. Dưới ánh nắng ấm áp, tiếng tàu chạy trên tuyến Yamanote vang vọng từ phía xa sau lưng.
"Em ấy à, suốt ngày chỉ toàn vẽ tranh, thường xuyên ở một mình, nên em cứ tưởng đó là chuyện bình thường."
Cho đến trước khi vào đại học, Shinoaki vẫn luôn cô độc.
Dù có người em trai lo lắng và người cha luôn dõi theo, cô ấy vẫn sống một mình với việc vẽ tranh.
"Được ở bên anh Kyouya, được nói chuyện, cùng suy nghĩ, cùng cười, cùng khóc, em mới nhận ra là chuyện đó ấm áp hơn nhiều so với khi ở một mình."
Lên đại học, môi trường đó đã thay đổi.
Bắt đầu từ tôi, những người bạn đã xuất hiện bên cạnh cô ấy.
"Nhưng mà, em chỉ hiểu ra điều đó sau khi tốt nghiệp đại học, khi em bắt đầu làm việc một mình."
Shinoaki tiếp tục vẽ tranh vì công việc.
Nhưng ở đó không có tôi, cũng chẳng có những người bạn.
"Thế rồi em mới nhận ra. Làm mọi việc một mình, hóa ra lại khiến lòng mình thấy thiếu thốn đến thế."
Cô ấy đã không nhận ra chân tướng của cảm xúc đó.
Chỉ mơ hồ cảm thấy cô đơn và cứ thế trải qua thời gian cho đến tận hôm nay.
"Vậy nên, là hai người... ý em là vậy sao?"
Tôi hỏi, và cô ấy chậm rãi lắc đầu.
"Ban đầu em cũng nghĩ vậy. Nhưng mà, có lẽ không phải thế."
Nghĩa là sao nhỉ?
Là một người sáng tạo, cô ấy vẫn luôn đơn độc. Chẳng lẽ ý cô ấy không phải là cảm nhận được tầm quan trọng của sự tồn tại ở bên cạnh và nâng đỡ mình sao?
"Nếu chỉ để lấp đầy nỗi cô đơn, thì ở bên nhau cũng chỉ thấy đau khổ thôi. Biết đâu một ngày nào đó sẽ phải xa nhau, và nếu thế thì mọi người sẽ buồn lắm."
Tôi giật mình. Vì tôi nhớ đến mẹ cô ấy, và gia đình cô ấy.
"Em đã suy nghĩ một mình suốt, nhưng chẳng tìm ra câu trả lời. Trong lúc đó, em lại gặp anh Kyouya, rồi lại suy nghĩ."
Cứ tiếp tục tạo ra những tác phẩm, và chắc chắn sau này cũng sẽ tiếp tục tạo ra.
Và rồi, cô ấy đã suy nghĩ nghiêm túc về điều quan trọng trong cuộc sống sau này.
"Cái cảm giác muốn anh Kyouya ở bên cạnh, em vẫn luôn giữ trong lòng. Nhưng em lại sợ rằng, điều đó có khi nào sẽ làm thu hẹp những gì anh Kyouya muốn làm không."
Nhưng mà nè, Shinoaki cười và nói:
"Nghe chuyện hôm bữa xong em an tâm rồi. Anh Kyouya không phải là người chỉ biết đứng yên một chỗ."
Biết chuyện tôi sẽ đi Mỹ, cô ấy đã tìm ra câu trả lời ngay tại đó.
"Nghe nói anh sẽ đi đến một nơi xa thật xa để có thể làm được những thứ mình muốn làm, nhờ vậy mà cuối cùng em cũng hiểu rõ."
Đôi mắt nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt dịu dàng và mềm mại ấy, trong khoảng thời gian không gặp, đã mang một ánh sáng vô cùng mạnh mẽ.
"Rằng em muốn cùng người này tạo ra những tác phẩm. Cùng làm, cùng suy nghĩ, rồi lại cùng suy nghĩ cái mới, lại cùng làm... người mà em có thể làm như thế mãi, hóa ra đang ở ngay đây."
Không phải chỉ ở bên cạnh ủng hộ và dõi theo người sáng tạo, mà bản thân cũng sáng tạo, cùng nhau nâng tầm lẫn nhau.
Lý tưởng đó bên trong Shinoaki dần dần được hình thành theo thời gian, và hiện ra rõ ràng cùng với quyết tâm của tôi.
Nếu dòng chảy thời gian, hành động và tất cả mọi thứ không khớp với nhau, chắc chắn sẽ không được như thế này.
Nhớ lại khoảng thời gian với tôi, theo cách riêng của mình, Shinoaki đã cẩn thận tháo gỡ xem điều đó mang ý nghĩa gì.
Và giờ đây, nó đã kết nối lại.
"Cuối cùng em cũng hiểu rồi. Rằng em mang tình cảm như thế nào đối với anh Kyouya."
Cô ấy hơi cúi xuống một chút, rồi ngẩng phắt mặt lên.
Gương mặt cô ấy mà tôi vẫn luôn ngắm nhìn, từ chính diện, hướng thẳng về phía tôi.
"—Anh Kyouya, em thích anh."
◇
"—Shinoaki, anh cũng thích em."
Tôi nghiền ngẫm lại trong đầu những lời đã nói với cô ấy.
Tại sao lại đi đến quyết định đó? Có rất nhiều lý do, nên không thể nào chọn ra một lý do duy nhất được. Những ký ức về mọi khoảng thời gian và bối cảnh đã trải qua cùng cô ấy. Có lẽ là vì tất cả những điều đó đều chiếm vị trí to lớn trong tôi.
Là vận mệnh, tôi nghĩ vậy.
Ví dụ như, tôi nhớ lại. Trong cái thế giới cô độc mà tôi đột ngột phải đến, gia đình Shinoaki và Maki đã cứu rỗi trái tim tôi biết nhường nào. Hình ảnh hai người họ tiễn tôi đi với câu "lên đường bình an", dù bao năm trôi qua, đến giờ tôi vẫn nhớ như in.
Và rồi, tôi nhớ lại. Khi tôi đang tiến bước trên một con đường khác nhưng lại quay trở về thế giới sáng tạo. Thứ mà Shinoaki đưa cho tôi cùng với câu trả lời, chính là cuốn sách tranh định mệnh, niềm hy vọng ít ỏi trong thế giới tôi vốn thuộc về.
Dù lạc lối nhưng vẫn tiếp tục bước đi, và khi bất chợt tỉnh lại, nơi tôi quay về đã có Shinoaki ở đó. Nói thế này có vẻ hơi to tát, nhưng đối với tôi, cô ấy chính là chốn về. Tôi đã luôn nghĩ rằng, nơi để nói câu "tôi đã về" luôn ở cùng với cô ấy.
Trong bầu không khí tôi hít vào, thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ.
Tôi chuyển ánh nhìn đang hướng lên trần nhà cao vút của tòa nhà ga xuống phía dưới.
Trên sàn nhà được đánh bóng loáng, cô ấy đã đứng đó từ lúc nào.
"Hôm nay trời hơi lạnh xíu ha."
Trước thềm mùa xuân, Shinoaki ăn mặc hơi dày một chút.
"Bên kia mà ấm áp thì tốt biết mấy."
Tuy không tra cứu khí hậu, nhưng tôi nghe nói không cần phải chuẩn bị kỹ đến mức đó. Nên chắc là sẽ ổn thôi.
"Cảm ơn em, vì đã đến."
"Không có gì đâu. Anh Kyouya cũng sắp đi xa một thời gian mà."
Nghĩ kỹ thì, chuyện này thật khó tin.
Hai bên vừa tỏ tình thích nhau xong, ngay sau đó lại bắt đầu yêu xa.
Hơn nữa lại là lịch trình chưa biết rõ ngày về.
Thế nên tôi đã hỏi cô ấy. Rằng vốn dĩ em bảo muốn anh ở bên cạnh, rồi chuyện thành ra thế này, liệu có thực sự ổn không.
Nhưng Shinoaki cười dịu dàng:
"Được mà. Vì anh Kyouya và em sẽ cùng nhau tạo ra một cái gì đó. Dù có ở xa nhau, nhưng nếu cùng làm một việc giống nhau, thì chuyện đó, ha..."
Cô ấy ở Nhật, tôi ở Mỹ.
Nếu mỗi người đều đang tạo ra những tác phẩm, thì tâm tư có thể chia sẻ cùng nhau.
Nếu biết rằng đang đi trên cùng một con đường, thì dù không gặp mặt vẫn có thể tin tưởng nhau.
Ý nghĩa câu nói ngày xưa của cô ấy, có lẽ cũng là như vậy.
"Shinoaki."
Tôi ôm cô ấy vào lòng.
Một cơ thể nhỏ bé, rất đỗi nhỏ bé. Nhưng bên trong lại chứa đựng sự mạnh mẽ, dịu dàng và bao la khôn lường.
"Anh không thể hứa là bao giờ, nhưng anh nhất định sẽ trở về. Đến lúc đó, anh muốn chúng ta lại cùng nhau tạo ra những tác phẩm."
Ngẫm lại thì, tôi đã luôn cầu mong điều đó.
Nhưng chẳng biết từ lúc nào, Shinoaki đã đi xa hơn tôi rất nhiều, và ước nguyện đó không thể thực hiện được nữa. Ở dự án Miscro, tưởng chừng như điều đó đã thành hiện thực, nhưng kết quả cũng chỉ hoàn thành được một nửa.
Thế nên, tôi sẽ xem đây là một lời hứa. Dù tôi nghĩ nó chẳng giống những điều các cặp tình nhân thường làm với nhau chút nào.
"Ừm, tất nhiên rồi anh."
Shinoaki nói với tôi bằng chất giọng dịu dàng chưa từng thay đổi:
"Nếu là Kyouya-kun thì chắc chắn sẽ làm được mà."
Tuy bản thân chẳng có chút căn cứ nào, nhưng chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy mình có thể đi đến bất cứ nơi đâu.
Nhất định tôi sẽ trở lại. Trở thành một sự hiện diện xứng đáng để cùng cô ấy tạo nên những điều tuyệt vời.
Hơi ấm của Shinoaki, cảm giác từ cơ thể cô ấy truyền trực tiếp sang tôi. Đã lâu lắm rồi kể từ lần đầu gặp gỡ, khoảng cách giữa chúng tôi mới gần gũi đến nhường này.
Nhưng cũng đã đến lúc phải rời xa. Dù tôi đã đến sân bay khá sớm để thong thả, nhưng giờ bay cũng đã cận kề.
Ngay khi tôi định nói điều đó với Shinoaki,
"Kyouya-kun, cậu cúi mặt xuống một chút được không?"
Cô ấy bất ngờ đưa ra một yêu cầu lạ.
"Hả, được thôi nhưng mà... chi vậy?"
Khi tôi hỏi về ý định của cô ấy,
"Tớ định làm lại chuyện hồi Lễ hội trường ấy mà."
Với ánh mắt tinh nghịch đã lâu lắm rồi mới thấy lại,
"A..."
Gương mặt cô ấy áp sát vào gương mặt tôi - người đang hoàn toàn mất cảnh giác.
Ngay tại sảnh đi của sân bay, nơi dòng người vẫn đang qua lại tấp nập, chúng tôi cứ thế áp cơ thể vào nhau, giữ nguyên tư thế ấy một lúc lâu.
Năm 2016 khép lại, năm 2017 đã sang.
Chuyến du hành thời gian của tôi, sau khi hoàn tất hành trình 10 năm, đang chuẩn bị đón chào một mùa mới.
Thời gian từ nay về sau, tôi cũng không còn biết trước được nữa. Sẽ là khoảng thời gian tốt đẹp hay tồi tệ, tất cả đều phụ thuộc vào chính bản thân tôi.
Nhưng tôi lại cảm thấy điều đó thật hạnh phúc, và háo hức đến mức không thể kìm lòng.
Hành trình dài đã kết thúc. Và rồi, một hành trình dài mới mẻ khác lại bắt đầu──.
***
1 Bình luận
Đám cưới tương lai + ảnh bìa, quá mạnh rồi