Tập 08

Truyện ngắn độc quyền ebook

Truyện ngắn độc quyền ebook

Hồi trước khi đến Kawagoe, quê của Tsurayuki, tôi đã được chiêu đãi món lươn cực ngon.

Với thân phận sinh viên nghèo kiết xác thì đó là món hiếm khi được ăn, nên đến giờ thi thoảng tôi vẫn nhớ lại hương vị đó một cách đầy mê mẩn.

"Nhắc mới nhớ, hồi xưa tao hay ăn lắm. Nhớ là người giúp việc hay gọi mang đến."

Những lúc thế này mới thấy sự khác biệt với Tsurayuki. Thằng công tử bột này, toàn ăn đồ ngon không hà.

"Người dân địa phương cũng hay ăn lươn lắm hả?"

"Không, nói đúng ra thì ăn udon nhiều hơn. Dân Kansai chắc không biết, chứ Saitama thực ra là vùng đất danh tiếng về udon đấy."

Thực tế đúng là vậy. Bản thân tôi cũng phải đến khi sống ở Saitama mới biết điều này.

"Nên là tao nhớ có rất nhiều quán udon. Nhưng mà, nhắc đến Kawagoe thì phải là bánh kẹo chứ. Tụi mày cũng đi rồi đúng không, Phố Kashiya (Phố Hàng Bánh)."

"Ừ, tuyệt hơn dự tưởng của tao gấp mấy lần."

Cứ tưởng chỉ là một góc có vài tiệm bánh kẹo rẻ tiền... ai ngờ quy mô cả một vùng toàn là tiệm bánh kẹo, làm tôi bất ngờ.

"Chỗ đó với khu phố Tiểu Edo là danh lam thắng cảnh mà lị. Đi xuyên qua con phố đó là tới đền Hikawa, đúng là một lộ trình hoàn hảo thật sự."

Đúng như Tsurayuki nói, Kawagoe là một thành phố rất thích hợp để du lịch. Lộ trình từ nhà ga được chỉ dẫn rõ ràng, không phải đi tới đi lui nhiều mà vẫn tham quan được nhiều nơi, rất tuyệt.

Tôi đang tính hôm nào đó sẽ đi du lịch lại lần nữa.

"Nhắc mới nhớ, Kyouya, mày đi đền Hikawa với Nanako rồi đúng không?"

"Hả, ờ, ừm, thì..."

Đột nhiên bị hỏi, tôi lúng túng thấy rõ. Bị đào sâu vào chuyện đó thì hơi khó nói.

"Thực ra ấy, hồi trước tao cũng từng bị lôi đến đó rồi."

Cứ tưởng toang rồi, may mắn thay, Tsurayuki lại lái chủ đề về phía mình.

"Bị lôi đi, nghĩa là bị ai đó..."

Nhân vật đó hiện lên ngay trong đầu, nhưng tôi quyết định không nói ra.

"Tao cũng biết cái đền đó linh thiêng về cái gì mà, nên tao đã cố lái không đả động gì đến chuyện đó rồi, thế mà bả ép kinh khủng khiếp... Bị lôi xềnh xệch đi, xong còn bị ép vào cái góc vắng vẻ sau đền, suýt chút nữa thành chấn thương tâm lý luôn."

"Ha, ha ha..."

Tại cái nơi mà tôi có trải nghiệm thót tim (theo nghĩa lãng mạn), thì Tsurayuki lại gặp cảnh ngộ đó sao...

Tuy thấy tội nghiệp cho nó, nhưng tôi cũng chỉ biết gật gù phụ họa mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!