「Kyouya-kun, Kyouya-kun.」
Có tiếng ai đó gọi. Người tôi cũng đang bị lay lay. Giọng nói thật dịu dàng, và bàn tay đang lay tôi cũng thật ấm áp.
Nên trong cơn mơ màng, tôi thoáng nghĩ cứ thế này mãi cũng được.
「...Hả!」
Cùng với việc tỉnh giấc, ký ức trước khi ngủ ùa về.
Hôm qua, về đến nhà muộn, tôi cứ thế để nguyên đồ mà lao vào giải quyết bài tập báo cáo. Kết quả là không ngủ được bao nhiêu thì đã sát giờ làm thêm, tôi định nằm nghỉ ở phòng khách một chút, ai ngờ ngủ say bí tỉ luôn.
「Chuông báo thức cứ kêu mãi nên tớ xuống xem sao. Thấy Kyouya-kun đang ngủ, tớ nghĩ chắc cậu sắp dậy rồi.」
Nhìn điện thoại, thấy dấu vết của việc chuông báo thức đã kêu liên hồi. Nếu không có sự quan tâm của Shinoaki, chắc chắn tôi đã ngủ quên luôn rồi.
「Cảm ơn cậu, không có cậu gọi thì tớ tiêu đời rồi... Ủa, mấy giờ rồi?」
Tôi cuống cuồng nhìn lại điện thoại. Đã qua giờ chuyến xe buýt tôi hay đi, nhưng nếu bây giờ phi ngay ra ngoài thì vẫn kịp chuyến tiếp theo.
Chắc chắn là muộn làm rồi, nhưng ít nhất có thể đến sớm hơn được chút nào hay chút nấy.
「Á, xin lỗi, tớ phải đi gấp không thì nguy to, tớ đi đây nhé!」
Tôi bật dậy vươn vai một cái, vớ lấy cái cặp để bên cạnh, rồi chạy thẳng ra cửa.
「Đi cẩn thận nha~」
Từ phía sau vọng lại giọng nói êm ái lạ thường. Tôi vừa đáp lại lời tiễn biệt cùng cái vẫy tay của cô ấy, vừa lao ra khỏi nhà.
Tôi chạy hộc tốc quãng đường từ nhà ra bến xe buýt. Có vẻ vẫn kịp bắt xe đến ga.
「Hộc, kịp rồi!」
Rõ ràng đi muộn là chuyện tày đình nên niềm vui cũng giảm đi một nửa, nhưng thế này cũng rút ngắn được chút thời gian. Dù sao thì đường ra ga đi bộ rất xa, xe buýt cũng chẳng có nhiều chuyến. Taxi thì ở cái vùng quê này đến trước ga còn chẳng thấy bóng dáng đâu, nói gì đến chuyện bắt dọc đường.
Tôi nhảy tót lên xe buýt vào phút chót, ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Thở phào nhẹ nhõm, tôi gửi mail cảm ơn cho Shinoaki.
『Kịp xe buýt rồi. Cảm ơn cậu』
『May quá ha~. Chắc cậu mệt lắm. Đi cẩn thận nhé~』
Một cái mail trả lời ngay lập tức, đọc lên mà cứ như nghe thấy tiếng cô ấy vậy. Sau khi gửi lại một mail cảm ơn nữa, tôi lại thở hắt ra.
「Shinoaki mà không gọi thì đúng là tớ ngủ đến chiều thật.」
Nhờ vậy mà tôi chỉ xuất phát muộn hơn mọi khi khoảng 30 phút. Dù sao thì vẫn là muộn. Lần sau phải tránh mấy vụ chợp mắt liều lĩnh thế này để đảm bảo dậy đúng giờ mới được.
Yên tâm rồi, tôi ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Tháng 4 vẫn còn se lạnh cuối cùng cũng trôi về cuối, trời bắt đầu ấm dần lên. Nhìn bằng mắt thường cũng thấy màu xanh cây cối đang nhiều lên.
「Thế là được 2 tuần... nhanh thật.」
Tôi bấm đốt ngón tay đếm số ngày từ lúc bắt đầu làm thêm.
Tất nhiên là vẫn còn lóng ngóng, nhưng số ngày đi làm cũng đã lên đến hai con số. Giờ thì phải làm quen thật kỹ với nghiệp vụ, cố gắng để thực sự trở nên có ích.
「Vấn đề là từ đó trở đi kìa.」
Tất nhiên, chỉ làm tròn vai nhân viên làm thêm thôi là chưa đủ. Nắm được cơ chế công việc xong, tôi phải chủ động hành động, và dần dần kết nối nó với những kỹ năng của một Producer.
Nếu chỉ muốn làm những việc được giao đâu vào đấy, thì kiếm việc làm thêm nào nhàn hạ hơn là được rồi.
「...Cố lên nào.」
Không phải lúc để đi muộn, tôi vỗ vào má để xốc lại tinh thần.
◇
Vừa đến công ty, tôi đi ngay đến bàn của anh Horii.
「Em xin lỗi, em đến muộn ạ. Thành thật xin lỗi anh!」
Sau đó, nhờ việc chuyển tàu thuận lợi nên tôi đã gỡ gạc được kha khá thời gian so với 30 phút chậm trễ ban đầu.
Tuy nhiên, kết quả là vẫn muộn 10 phút không thể chối cãi.
「Vất vả rồi. Hôm qua em cũng về muộn mà. Nhớ báo lại với Matsudaira-kun nữa nhé.」
「Vâng ạ.」
Có lẽ vì là lần đầu đi muộn nên tôi không bị mắng mỏ gì đặc biệt.
(Nhưng mà, thế này chưa thể an tâm được đâu.)
Có thể tôi đã bị gắn mác là người không tuân thủ giờ giấc. Hơn nữa theo kinh nghiệm, tôi biết thừa những người không mắng mỏ rõ ràng trong mấy vụ này mới là những người đáng sợ.
Tôi tự thề lần sau phải thực sự cẩn thận, rồi đi đến bàn của anh Matsudaira.
「Ha ha, hôm qua về xong em thức trắng làm bài tập à? Cũng hay có chuyện đó nhỉ.」
Anh Matsudaira cũng cười xòa cho qua chuyện, cảm giác rất nhẹ nhàng.
「Anh Matsudaira cũng từng bị thế ạ?」
「Không, anh thuộc tuýp chia nhỏ bài tập ra làm từ ngày nhận đề, nên không có chuyện thức trắng để tổng kết đâu. Nhưng bạn bè anh thì có người làm thế.」
Câu trả lời đúng kiểu "Thì ra là vậy".
「Quan trọng hơn là sức khỏe thế nào? Nếu thiếu ngủ thì đừng có quá sức nhé.」
「Em ổn ạ, em ngủ trên tàu rồi nên không buồn ngủ đâu ạ.」
「Vậy à. Nói thế thôi chứ lơ là một cái là sập nguồn ngay đấy. Nếu thấy mệt thì báo sớm nhé.」
Đối với một hậu bối, lại còn là người đi muộn mà anh ấy quan tâm thế này thì thật đáng quý. Một người chỉn chu thế này, gặp đối tượng không làm được việc hẳn sẽ bực mình lắm, vậy mà tôi không cảm thấy chút khó chịu nào từ anh ấy cả.
「Vâng, em cảm ơn anh ạ.」
Tôi ngoan ngoãn cúi đầu, rồi chợt thắc mắc.
「A, đúng rồi. Takenaka-san vẫn chưa đến ạ?」
「Nhắc mới nhớ, cô bé cũng chưa thấy đâu. Cũng không có liên lạc báo đến muộn...」
Ngay đúng lúc anh ấy đang nói dở câu,
「Ch-Chào buổi sáng ạ!! A, không, xin lỗi! Chẳng sớm sủa gì cả, em thành thật xin lỗi ạ!!」
Đương sự lao vào phòng phát triển với đầu tóc rối bù, thở không ra hơi. Bộ dạng cuống cuồng quá mức khiến cả phòng phát triển bật cười.
「Ơ, dạ, dạ! Em thực sự xin lỗi ạ!!」
Trước sự việc đột ngột, Takenaka-san càng thêm bối rối.
Tôi và anh Matsudaira nhìn bộ dạng đó, vừa cười vừa khẽ thở phào.
「Thôi được rồi, bắt đầu công việc hôm nay nào.」
「Vâng ạ.」
◇
「Hức, Takenaka toang thật rồi. Nghe em kể nè Paisen, sáng nay em lỡ tay đổ ụp chai nước rửa kính áp tròng ra ngoài, đong nước nấu cơm nhầm 1 bát gạo thành ra cơm nhão nhoét, rồi cái cần analog bên phải tay cầm PS bị liệt, nói chung là hoàn toàn là ngày hạn luôn ấy ạ. Nhân quả báo ứng hay sao ấy nhỉ. Em cũng hay đi từ thiện lắm mà ta.」
「Tội nghiệp ghê. A, chỗ số 22 trở đi, hình như bị lệch 1 ô rồi kìa?」
「Hả, á! Thật luôn! Đúng là Paisen, đa tạ anh!!」
Cô bé dán mắt vào file bảng tính, gõ phím pôm bốp sửa lại cực nhanh. Khả năng tập trung có hơi lơ đễnh một chút, nhưng khoản sử dụng máy tính thì cô bé rất thạo.
「Lúc nào anh cũng thấy em gõ phím nhanh mà chuẩn ghê.」
「Đương nhiên rồi ạ, em từng cày game online nát máy mà lị. Paisen biết PCO không?」
「Ừ, tất nhiên.」
Một game MMORPG khá nổi tiếng trong nước, à không, tầm cỡ thế giới luôn ấy chứ.
「Takenaka này từng là bang chủ của một Guild (Bang hội) tầm 100 người trong đó đấy ạ.」
「Hả, c-cái đó là hồi cấp 3 ấy hả?」
「Chứ sao nữa ạ~. Thế là ở trỏng em chat chit rồi gửi mail nhiều kinh khủng khiếp, thành ra gõ bàn phím nhanh như gió luôn!」
Vừa cười khúc khích, Takenaka-san vừa gõ văn bản báo cáo lỗi (bug) mà không cần nhìn bàn phím. Tốc độ gõ trong khi mắt nhìn chỗ khác thế này rõ ràng là rất nhanh.
「A, thế Paisen, mình sang lỗi tiếp theo đi ạ.」
「Ừ, ừm. Chờ anh chút nhé.」
Tôi vừa nhìn tài liệu trên tay, vừa bấm bấm chiếc điện thoại di động.
「Rồi, tiếp theo. Trong khi chơi trò Xếp bảy (Shichi Narabe), nếu lặp lại thao tác chọn rồi bỏ chọn bài trên tay thì bị treo máy (freeze), xác nhận lỗi.」
「Rõ ạ~」
Công việc mà chúng tôi miệt mài làm suốt 2 tuần nay. Nói một cách dễ hiểu thì đó là công việc Debug (kiểm thử).
Tại Succeed Soft hiện nay, việc sản xuất game cho các hệ máy console đã tạm lắng. Thay vào đó, hoạt động kinh doanh chính chuyển sang phát triển ứng dụng cho điện thoại di động, vốn ban đầu chỉ là dự án thực hiện xen kẽ trong thời gian rảnh.
Thoạt tiên, họ chỉ định làm để lấp chỗ trống và kiếm thêm chút đỉnh. Nào ngờ, lượng người tìm kiếm công cụ giết thời gian trên điện thoại lại lớn hơn dự kiến, khiến mảng này nhanh chóng trở thành "con gà đẻ trứng vàng" với lợi nhuận cao ngất ngưởng.
Là một công ty, lẽ dĩ nhiên họ sẽ dồn tâm huyết vào những mảng chi phí thấp mà lợi nhuận cao. Succeed Soft cũng không ngoại lệ, chỉ thị tăng cường phát triển ứng dụng di động lập tức được ban hành.
Và thế là, chúng tôi đang phải kiểm tra lại các bản sửa lỗi (bug) mới phát sinh trong phiên bản mới nhất của tựa game hái ra tiền này – 『Trump Game 50』.
"A, cái này có vẻ ổn rồi nè. Tạm thời đánh dấu OK nhé."
"Đã rõ ạ."
Takenaka gật đầu dứt khoát, đánh dấu tích màu xanh nhạt biểu thị "OK tạm thời". Nếu qua đợt kiểm chứng lại mà không có vấn đề gì, nó sẽ chuyển sang màu xanh đậm.
Sau khi hoàn tất hai lần kiểm chứng trên toàn bộ hệ thống, bảng đó sẽ được trả về cho đội debug. Tại đó, họ sẽ xác nhận lại lần nữa, nếu ổn thỏa thì sẽ được phát hành dưới dạng phiên bản mới.
"Cảm giác cứ khác xa tưởng tượng của em sao ấy."
Takenaka bĩu môi vẻ bất mãn.
"Lại chuyện đó nữa hả?"
Tôi vừa cười khổ vừa đáp.
"Thì đấy! Mất công vào được công ty phát triển game hàng đầu, thế mà dạo này toàn ngồi soi họa tiết lá bài! Em cứ tưởng mình sẽ được chạm vào mấy cái như RPG hay hành động hoành tráng chứ!"
"Game bài cũng là tiên tiến lắm đấy. Nhất là cái này, UI làm rất chỉn chu, chất lượng cũng cao nữa."
"Cái đó thì... em cũng hiểu, nhưng mà..."
Quả nhiên Takenaka vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.
Ngay cả tôi, nếu ở vào vị trí của Takenaka thì chắc chắn cũng sẽ thất vọng. Bởi khi nghĩ đến việc làm tại Succeed Soft, người ta sẽ mơ ngay đến việc được chạm tay vào những tựa game console bom tấn thuộc thể loại RPG, hành động, hay những game mô phỏng vừa tạo nên cú hit gần đây.
Thế nhưng, khi đã trưởng thành, trải qua cuộc sống đi làm và cách sử dụng thời gian thay đổi hoàn toàn, đánh giá của tôi về tựa game bài đơn giản này cũng khác đi. Tôi nhận ra rằng những loại hình giải trí mà người ta có thể tranh thủ chơi một chút trên đường đi làm về hay lúc rảnh rỗi, tận hưởng niềm vui trong chốc lát, hoàn toàn có thể trở thành một sản phẩm thương mại xuất sắc.
(Việc thay đổi giá trị quan đúng là thú vị thật.)
Khi tôi hỗ trợ làm tựa game này, câu nói của trưởng phòng Horii đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi.
『Hashiba này, cậu đã bao giờ gõ từ khóa 【Giết thời gian】 vào ô tìm kiếm chưa?』
Thời sinh viên, tôi chưa từng làm thế dù chỉ một lần.
『Vậy thì hãy nhớ kỹ điều này. Những người tìm kiếm từ khóa "giết thời gian" trên đời này nhiều đến bất ngờ đấy.』
Với những người lấy sáng tạo làm việc học hay nghề nghiệp như chúng tôi, khái niệm rảnh rỗi rất xa xỉ. Mà dù có rảnh, chúng tôi cũng sẽ tự tìm được việc mình muốn làm, như đọc sách hay chơi game. Vì đó là lĩnh vực chúng tôi quan tâm thường ngày, nên chẳng cần tìm hiểu đặc biệt thì thông tin vẫn tự đến.
Nhưng với đại đa số những người làm các công việc khác, làm gì để giết thời gian lại là thông tin nếu không tra cứu thì sẽ không biết. Chính vì vậy, từ khóa tìm kiếm 【Giết thời gian】 mới lọt vào top đầu.
Hơn nữa, những người như vậy thường không tiêu tốn quá nhiều thời gian cho game. Kết quả là, họ tìm kiếm những trò chơi có thể chơi ngay lập tức và cũng có thể dừng lại ngay lập tức.
Và 『Trump Game 50』 chính là thứ đáp ứng nhu cầu đó. Đúng như dự đoán, tựa game này dù bị các game thủ "cứng" ngó lơ, nhưng vẫn tiếp tục mang lại doanh thu cực kỳ cao.
"Sở hữu những góc nhìn khác biệt là điều rất quan trọng. Sau này nếu em làm quy hoạch dự án, có được con mắt nhìn đó chắc chắn sẽ không thiệt đâu."
"Ưm, là vậy sao ta..."
Vừa chơi game bài trên chiếc điện thoại cầm tay, Takenaka vừa nghiêng đầu thắc mắc. Mà, đến khi thế hệ của các em ấy trở thành trụ cột xã hội, có lẽ tình hình cũng sẽ thay đổi rồi.
"Cơ mà, cùng là làm thêm nhưng việc của anh Leader khác hẳn bọn mình nhỉ."
"Ý em là anh Matsuhira hả?"
Takenaka gật đầu cái rụp.
"Thì anh thấy có ghê không? Trong lúc bọn mình đang cắm mặt gõ phím thì ảnh toàn nói chuyện điện thoại với người ở Mỹ, ở Nga, đủ các nước; rồi hôm nọ còn có cả đạo diễn của 『Exodus Frontier』 trực tiếp đến xin ý tưởng nữa chứ. Đỉnh thật sự luôn á."
『Exodus Frontier』 là game mô phỏng giả tưởng phát hành trên PS2, một trong những series game console đang được mong chờ phần tiếp theo nhất.
Đã là đạo diễn của tựa game đó thì đương nhiên phải là nhân vật tầm cỡ. Một người dày dặn kinh nghiệm như vậy mà lại đi hỏi ý kiến của một sinh viên làm thêm, quả thực là chuyện bất thường.
Tôi nhìn về phía anh Matsuhira đang ngồi cách đó một quãng.
Như mọi khi, anh ấy đang nghe điện thoại với vẻ mặt điềm tĩnh. Vừa trao đổi với đối phương bằng tiếng Anh lưu loát, tay anh vừa liên tục gõ bàn phím. Lưng anh lúc nào cũng thẳng tắp, tạo nên sự khác biệt rõ rệt với những nhân viên hay khom lưng khác.
Anh Matsuhira đóng vai trò như trưởng nhóm của đám sinh viên làm thêm chúng tôi. Cơ chế làm việc là có khó khăn hay cần tư vấn gì thì cứ báo cáo hết với anh ấy.
Dù chúng tôi thường gây phiền phức vì chưa quen việc, tiếp thu chậm hay tốn nhiều thời gian, nhưng anh Matsuhira luôn xử lý mọi thứ một cách thông minh, nói thẳng ra là rất ngầu.
Trưởng phòng Horii cũng có vẻ đặt trọn niềm tin vào anh Matsuhira, đánh giá cao khả năng ngoại ngữ và kỹ năng giao tiếp của anh, nên đã đề bạt anh làm liên lạc viên với các studio phát triển ở nước ngoài, hay cho phép tham gia tích cực vào các cuộc họp kế hoạch, đối đãi còn hơn cả nhân viên chính thức.
Dù là tôi với 10 năm kinh nghiệm và kiến thức, tôi vẫn không khỏi cảm thấy anh ấy đang ở một đẳng cấp khác.
"Tiền bối có ngưỡng mộ không?"
Trước câu hỏi của Takenaka, người cũng đang cùng tôi ngắm nhìn dáng vẻ làm việc đó,
"Ừ, anh cũng muốn được như thế."
Tôi thành thật gật đầu.
◇
"Anh chỉ làm lâu hơn thôi, hoàn toàn không có chuyện đó đâu."
Giờ nghỉ giải lao, khi Takenaka dùng giọng điệu thường ngày để tâng bốc "Anh ghê thật đấy!", nhân vật chính của câu chuyện - anh Matsuhira - chỉ cười khổ và phủ nhận.
"Ơ, nhưng anh chỉ là nhân viên làm thêm mà lại đang làm những công việc cực kỳ quan trọng còn gì! Cái đó là do anh xuất sắc chứ còn gì nữa."
"Ừm, nhưng nếu nghĩ theo cách khác, làm lâu mà không được giao việc quan trọng thì chẳng phải nguy hiểm hơn sao?"
"Hự..."
Dính một cú phản đòn "chuẩn không cần chỉnh", Takenaka rên rỉ.
"Haha, xin lỗi, anh nói hơi quá. Nhưng anh nghĩ rằng nếu em cảm nhận được mình đang học hỏi mỗi ngày, thì dần dần em sẽ làm được những công việc có độ khó cao hơn thôi."
"Là vậy sao ạ..."
Takenaka vừa ngước mắt nhìn anh Matsuhira, vừa nhấm nháp chai trà nhựa. Nếu việc này khơi dậy được tinh thần cầu tiến trong em ấy thì tốt quá.
(Cơ mà, người này...)
Tôi thử nói ra điều mình thắc mắc bấy lâu.
"Anh Matsuhira này, ừm."
"Hửm, sao thế?"
"Anh học đại học nào vậy ạ?"
Nhìn phong cách làm việc và tư duy này, tôi không nghĩ anh ấy thuộc khối nghệ thuật.
Thế nên, tôi đã chuẩn bị tinh thần là có lẽ anh ấy học một trường đại học danh tiếng nào đó ở Kansai, nhưng...
"À, anh học Kinh Quốc Đại. Khoa Kinh tế."
Lại đúng ngay cái tên đại học mạnh nhất Kansai mới sợ chứ.
"Ki... Ki ki Kinh Quốc Đại á!?"
Trước cả tôi, Takenaka đã thốt lên đầy kinh ngạc.
"Ừ. Mà thành tích của anh cũng chỉ tầm trung thôi, không có gì to tát đâu."
Không không không không. To tát lắm đấy ạ, quá sức to tát luôn.
Giống như ở Kanto, vùng Kansai đương nhiên cũng có hệ thống phân cấp đại học.
Nếu là tư thục thì có thương hiệu vững chắc "Quan Quan Đồng Lập" (Kwansei Gakuin, Kansai, Doshisha, Ritsumeikan), còn công lập thì ở Osaka và Kyoto đều có những trường đại học kế thừa dòng dõi Cựu Đế quốc.
Đại học Quốc lập Kyoto, gọi tắt là Kinh Quốc Đại, là trường có điểm chuẩn cao nhất vùng Kansai trong số các trường Cựu Đế quốc. Xét trên toàn Nhật Bản, nó được cho là chỉ đứng sau Đại học Quốc lập Tokyo.
(Hèn gì, trở thành một con người "cấu hình khủng" nói được nhiều thứ tiếng cũng phải thôi.)
Đánh giá con người chỉ qua tên trường đại học là sai lầm, nhưng khi thấy một ví dụ thực tế thế này, tôi lại thấm thía rằng quả nhiên có sự liên quan.
"Đúng là trường có tiếng thật, nhưng không có nghĩa là cứ học ở đó thì sẽ tự nhiên giỏi lên đâu. Quan trọng là mình làm gì ở đó thôi."
Lời nói nào cũng đầy hàm ý sâu sắc.
Nếu nghe câu này từ một người chưa ra đời đi làm mà lại còn đang thực hành nó, thì một kẻ thực chất đã ngấp nghé tuổi băm như tôi chắc "bay màu" vì xấu hổ mất.
"Không nhưng mà, anh Matsuhira vẫn đỉnh thật sự."
Tôi chợt nghĩ, khi sự tôn trọng lên đến cực điểm thì vốn từ vựng sẽ giảm xuống. Kiểu như đứng trước một người không có chỗ nào để chê, người ta chỉ còn biết thốt ra mấy lời sáo rỗng thế thôi.
"Trước đây anh cũng nói rồi mà."
Anh Matsuhira nhìn luân phiên hai chúng tôi.
"Anh vốn không phải người trong ngành sáng tạo, nên anh rất ghen tị với các em, những người được đào tạo bài bản về lĩnh vực đó."
"Môi trường ở Đại học Nghệ thuật ấy ạ?"
"Ừ. Vì những tiết học ở đó chắc chắn hoàn toàn khác biệt so với ở Kinh Quốc Đại mà."
Chuyện đó thì đương nhiên rồi, nhưng mà...
"Thôi, cái này là đứng núi này trông núi nọ thôi. Rốt cuộc thì chúng ta hãy tôn trọng lẫn nhau và cố gắng đảm nhận tốt những phần mà người kia còn thiếu nhé."
"Vâng, em sẽ cố gắng ạ."
Cả tôi và Takenaka chỉ biết gật đầu như những đứa trẻ.
"Được rồi, hết giờ nghỉ rồi, quay lại làm việc thôi."
Anh Matsuhira để lại nụ cười sảng khoái như mọi khi rồi đi ra khỏi phòng nghỉ trước. Chúng tôi cũng vội vàng theo sau.
(Đúng rồi, phải làm... những gì mình có thể.)
Vừa nói chuyện với anh ấy, tôi vừa nhớ đến mọi người ở Share House.
Trước khi ghen tị với người khác, phải làm những gì mình có thể đã.
◇
Công việc kiểm tra lỗi hôm nay tạm thời kết thúc vào buổi chiều tối. Vì không có lỗi nghiêm trọng nào bị bỏ sót, cũng không có công việc phát sinh thêm.
Được trưởng phòng cho phép về, trong lúc tôi đang chuẩn bị đồ đạc thì:
"Nè, tiền bối. Hôm nay anh có rảnh không?"
"Ừ, anh không có việc gì gấp, có chuyện gì à?"
Nghe tôi trả lời, Takenaka nở một nụ cười toe toét.
"Vậy thì, mình đi dạo quanh khu Namba một chút không anh? Em không rành khu đó lắm, nên định nhờ anh hướng dẫn."
"Hả? Takenaka không phải dân địa phương sao?"
Nói bất ngờ thì cũng đúng là bất ngờ thật.
"Đương nhiên rồi, nghe cái giọng phổ thông tự nhiên này là biết ngay không phải người Kansai rồi còn gì."
Không, anh thấy cái điệu bộ của em đậm chất Kansai luôn ấy chứ.
"Được thôi, vậy đi nào."
"Hoan hô! Hẹn hò 'mini' với tiền bối! Được dẫn đi đâu đây ta~"
"Nà, này, chỉ là dẫn đường thôi đấy nhé!"
Các nhân viên xung quanh đang cười khúc khích.
Giữa những ánh nhìn của mọi người, tôi đưa báo cáo công việc cho anh Matsuhira. Việc báo cáo bằng giấy viết tay chứ không phải dữ liệu số thế này làm tôi thực sự cảm nhận được đây là thế giới của 10 năm trước.
"Vậy, vất vả cho hai em rồi. Ngày mai lại nhờ hai em nhé."
"Anh Matsuhira hôm nay cũng tăng ca ạ?"
Tôi hỏi xác nhận, anh ấy cười khổ như mọi khi.
"Ừ, văn bản dịch thuật bản địa hóa có vẻ chất lượng không tốt lắm. Chắc anh phải tốn cả đêm nay để kiểm tra lại toàn bộ."
"V, vất vả quá..."
Văn bản dịch thuật được thực hiện theo phương thức gián tiếp là thuê đại lý ở nước sở tại, nên thỉnh thoảng lại xảy ra những tai nạn kiểu này. Chắc cũng do đặc thù mỗi nước, nhưng phần lớn họ không xử lý được những sắc thái tinh tế.
"Thật sự là lãng phí quá nhiều thứ, cái gọi là phát triển game này..."
Trong một khoảnh khắc, vẻ mặt anh Matsuhira dường như tối sầm lại.
"Haha, anh mệt đến mức thốt ra lời than vãn rồi này. Thôi, chào hai em."
"V, vâng ạ."
Như anh ấy nói, chắc do mệt nên tôi mới nhìn nhầm thôi.
◇
Từ Higashi-Umeda, đi tuyến Midosuji qua 3 ga. Khu vực trải dài từ Shinsaibashi đến Namba là khu phố sầm uất bậc nhất Osaka. Nếu là người sống ở Osaka, hoặc quen thuộc với vùng Kansai, thì đây là địa điểm nổi tiếng đến mức đương nhiên phải biết, nhưng...
"Em ở Kanagawa suốt, nên chả biết gì về khu đó đâu~"
Với Takenaka, người gần như chưa bao giờ ra khỏi vùng Kanto, nhận thức về nơi này chắc chỉ dừng lại ở mức "nơi có tấm biển quảng cáo Glico".
"Nếu quê ở Kanagawa thì chắc em từng đến Tokyo rồi nhỉ?"
"Vâng! Nhà bố mẹ em ở Azamino, nên em đi Shibuya suốt."
A, là khu đó à. Chắc là nơi có tuyến Den-en-toshi chạy qua.
Trước đây, khi sống ở Noborito và đi làm bằng tuyến Odakyu, thỉnh thoảng có tai nạn hay sự cố gì đó, tôi đã từng phải chuyển tàu qua đó.
"Tàu điện đông kinh khủng lắm đúng không."
"Vâng! Đông dã man muốn chết luôn ấy ạ. Mà ủa tiền bối, sao anh rành vụ đó thế?"
Chết, hớ rồi. Lỡ mồm nói theo kinh nghiệm của 10 năm sau...
"Bạn anh, ừm, sống ở đó. Anh hay nghe nó kể là kinh khủng lắm."
"A, ra là vậy! Thật sự không đùa được đâu ạ, nhất là khúc Mizonokuchi ấy, nhân viên nhà ga còn phải đẩy khách vào..."
Có vẻ đã đánh trống lảng thành công, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Dạo gần đây tôi không nói chuyện thân thiết thế này với ai ngoài các thành viên Share House, nên phải cẩn thận mới được.
"Nếu em biết Shibuya, thì Namba cũng giống như Shibuya vậy, chắc sẽ quen ngay thôi."
Chỗ này thì có nhiều ý kiến khác nhau nên không chắc chắn tuyệt đối, nhưng chắc cũng không sai lệch quá nhiều.
"Hể, Namba là kiểu như vậy hả. Thế còn Shinsaibashi?"
"Ừm, xét về các cửa hàng thì chắc giống Ginza chăng."
Cái này cũng nhiều ý kiến trái chiều nên khó nói lắm.
"Ginza á! Thế thì vẫn còn hơi sớm với đứa trẻ con như Takenaka này rồi~"
"A, nhưng nếu là khu Làng Mỹ (Amemura) thì anh nghĩ em sẽ thấy quen thuộc bình thường thôi."
"Amemura?"
"Ừ, khu Làng Mỹ ấy mà, kiểu như nằm giữa Harajuku và Shibuya... ặc, đúng là khó so sánh thật."
Các thành phố lớn thường có tính chất phân chia rõ ràng theo từng khu vực, nên có thể chỉ ra những khu phố tương đồng theo phân loại đại khái, nhưng đi vào chi tiết thì quả nhiên rất khó.
Đặc biệt là Osaka, có nhiều nơi nằm sát nhau nhưng tính chất khu phố lại hoàn toàn khác biệt. Ngay cả Shinsaibashi tôi vừa lấy làm ví dụ, chỉ cần lệch đi một con đường là đối tượng khách hàng đã thay đổi rất lớn rồi.
"Vừa nói xong thì tới nơi rồi này."
Vừa bước lên mặt đất từ ga Namba, khung cảnh rộng lớn hiện ra ngay trước mắt. Phía bên trái là Nhà hát Shin-Kabukiza, còn chính diện là một trung tâm thương mại lớn và rạp chiếu phim vừa mới xây xong.
"Oa, đúng là đông người thật sự!"
Quả thật, nơi này nhộn nhịp hơn nhiều so với dự đoán.
Nói một cách dễ hiểu thì ở Osaka, các khu phố sầm uất tập trung dọc theo tuyến Midosuji từ Umeda đến Tennoji, các khu phố khác giống như nhánh phụ của nó vậy.
Vì thế, nếu muốn biết những gì mới mẻ, chỉ cần dạo quanh khu vực từ Umeda đến Namba là đủ, tổng chiều dài cũng chỉ vài cây số, rất thích hợp để đi bộ thong thả.
"Thế nên, đi bộ đến Shinsaibashi thì có gì... ủa?"
Phố Ebisu-bashi nằm ngay cạnh rạp chiếu phim, trung tâm của dòng người qua lại.
Tôi nhận ra có một sự kiện gì đó đang diễn ra ở khu vực đó.
"Sao thế ạ, tiền bối?"
"Không, anh hơi tò mò chỗ kia chút."
Như đã nói lúc nãy, khu vực này luôn phát đi những cái mới, nên thường xuyên diễn ra các buổi ra mắt sản phẩm mới hay khảo sát thị trường.
Thế nên, bình thường dù có sự kiện gì thì tôi cũng chẳng mấy để tâm, nhưng có lẽ do linh tính mách bảo, lúc đó tôi lại cảm thấy tò mò một cách kỳ lạ.
"Hừm, là đây sao."
Trên tấm bảng lớn dựng sát tường có dòng chữ "Hiệp hội Đại học Tư thục Osaka ◯◯ đồng tài trợ" cùng tên của một vài trường đại học.
Và phía trước đó, những cô gái khoác trên mình những bộ trang phục phối màu cơ bản Đỏ - Xanh - Lục - Vàng đang phát tờ rơi và bánh kẹo.
"Giới thiệu... đại học?"
Nhìn kỹ thì trên tờ rơi có ghi lịch trình Open Campus, hướng dẫn tuyển sinh và giải thích về các tiết học của trường.
"Hể~ Thời nay người ta còn làm cả thế này cơ à. Do ảnh hưởng của giảm tỷ lệ sinh hay sao ấy nhỉ."
"Chắc là vậy rồi. Chỉ để tài liệu ở phòng hướng nghiệp các trường cấp ba thì chẳng ai thèm đến đâu."
Dù không nghiêm trọng như thời đại tôi từng sống, nhưng sự sụt giảm số lượng sinh viên vẫn là vấn đề đau đầu ở bất kỳ trường đại học nào.
Với mong muốn đảm bảo nguồn tân sinh viên bằng mọi giá, các sự kiện kiểu này bắt đầu được tổ chức ngay tại các khu phố sầm uất của các đô thị, cố gắng làm sao để thu hút sự quan tâm đến trường đại học.
"A, hình như Đại học Nghệ thuật Oonaka cũng đồng tài trợ này."
Takenaka đưa mắt nhìn theo dòng chữ trên bảng và reo lên.
"Hể, vậy thì..."
Lúc này, một ý nghĩ chợt vụt qua đầu tôi.
Sự kiện của các trường đại học, Đại học Nghệ thuật Oonaka cũng tham gia. Nếu có một sự kiện như vậy, và nếu có ai đó đang tươi cười phát tờ rơi ở đó thì... là ai?
"Xin chào, mời anh chị xem thử ạ?"
Đang lơ đễnh suy nghĩ, một cô gái trong nhóm hướng về phía tôi, định đưa tờ rơi và túi giấy đựng bánh kẹo.
"A, cái đó, tôi là sinh viên trường rồi nên..."
Tôi định nói từ chối và nhìn vào khuôn mặt đó.
"A, ra là vậy... ể?"
Tôi nhìn.
Và rồi, cô gái đó và tôi cùng đứng hình.
"Hảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảảả!!"
Gần như cùng lúc, cả hai hét toáng lên.
Tiếng hét bất ngờ khiến những người xung quanh đồng loạt nhìn về phía chúng tôi. Hoàn hồn lại, cả hai co rúm người, di chuyển về phía góc hội trường.
"Tiền bối, ơ kìa, sao tự nhiên anh hét lên thế!"
Chẳng hiểu mô tê gì, Takenaka cũng chạy theo sau.
Sau khi xác nhận đã di chuyển đến chỗ khuất mắt người khác, cô gái ngẩng phắt mặt lên.
"Không thể tin được..."
Khác hẳn với giọng nói vui vẻ lúc nãy, những lời nói trầm thấp, như đang nguyền rủa điều gì đó được thốt ra. Mũ đỏ, áo khoác đỏ, váy bó màu trắng. Cộng thêm lớp trang điểm nhẹ, trông cô toát lên vẻ trưởng thành khác hẳn ngày thường, nhưng dù có thế nào cũng không thể nhầm lẫn được.
Chính là Kawasegawa Eiko.
"...Tại sao cậu lại đến đây?"
Bằng giọng nói đáng sợ, cô gái... không, Kawasegawa Eiko buông lời nguyền rủa.
"Tình cờ thôi mà. Hôm nay xong việc sớm, nên anh định dẫn Takenaka, ừm, đồng nghiệp ở chỗ làm thêm đi dạo phố, thế là thành ra thế này."
Có vẻ thấy chào hỏi bằng giọng điệu mọi khi thì không ổn, Takenaka cúi đầu chào một cái.
Kawasegawa liếc nhìn cô bé, rồi thở dài một hơi "Haa" như thể tận thế đến nơi.
"Là lỗi của tôi. Nếu có dù chỉ 1 milimet khả năng chuyện này xảy ra, tôi nên đưa trước lịch trình sự kiện và dặn là tuyệt đối không được ra phố vào ngày này, nếu ra thì sẽ xử tử mới phải. Chỉ vì không muốn bị lộ mà nói mập mờ đúng là sai lầm. Sai lầm thực sự. Aaa tệ hại."
"Xin lỗi, cái đó, thật sự bọn tôi không cố ý."
Tôi đang định phân bua thêm thì:
"Kawasegawa ơi, nói chuyện xong chưa? Quay lại đây chút đi em~"
Là nhân viên ban tổ chức hay người phụ trách truyền thông của trường, tóm lại là ai đó đã gọi tên Kawasegawa.
"V, vâng! Xin lỗi ạ, em quay lại ngay đây!"
Kawasegawa đáp lại, định quay về phía đó.
Nhưng, cô lập tức quay ngoắt lại phía tôi.
"...Cậu có thời gian đúng không?"
Hỏi là vậy, nhưng lại gây áp lực kiểu không cho phép nói KHÔNG, rồi bồi thêm:
"Còn 30 phút nữa là xong, đợi đấy. Tôi có chuyện muốn nói."
Bằng cái giọng nghiêm túc ở cấp độ chưa từng nghe thấy ngay cả trong quá trình làm phim trước đây, Kawasegawa đã cưỡng ép chốt một cái hẹn.
Sau khi cô ấy rời đi, có lẽ do quá ngỡ ngàng, Takenaka hỏi:
"Người đẹp đó, là bạn gái của tiền bối hả?"
Tôi không thể phản ứng kịp trước câu hỏi ném bóng thẳng vào mặt đầy nguy hiểm của Takenaka.
◇
Kể từ khi Kawasegawa Eiko, do một mối duyên kỳ lạ nào đó, được chọn làm 『Miss Đại học Nghệ thuật Oonaka』, đến nay đã sắp được nửa năm.
Hồi mới được chọn, cô ấy còn hùng hổ tuyên bố sẽ trả lại danh hiệu này, nhưng trước những lời tán dương của những người liên quan và sự nài nỉ tha thiết muốn cô thực hiện trách nhiệm, nghe đâu giờ cô ấy đã tham gia khá nhiều sự kiện.
Tại sao lại là "nghe đâu", bởi vì hỏi trực tiếp cô ấy về chuyện Miss Đại học Nghệ thuật này là điều cấm kỵ, và nếu hỏi thì xác định sẽ chịu tổn thương vật lý, nên tự nhiên mọi người hình thành một phép lịch sự là không hỏi han gì cho xong chuyện.
"Đã dọa là tuyệt đối không được nhắc đến, nếu nhắc đến mà trêu chọc thì sẽ bẻ cổ vặn đứt luôn rồi, thế mà ai cũng im re, tưởng thế là yên tâm rồi chứ... không ngờ luôn đấy, thật sự."
Cô phết sốt lên bàn nướng, rồi dùng cái xẻng (hera) cạo rồn rột đầy bạo lực, khuôn mặt Kawasegawa lộ rõ vẻ thất vọng và đau khổ. Nếu trên bàn nướng là cái cổ của tôi, chắc nó đã bị cái xẻng trông đau điếng kia phanh thây rồi.
"Thật sự, cái đó... xin lỗi."
"Thôi được rồi. Có vẻ đúng là tình cờ thật, nên tôi sẽ căm hận cái vận xui của mình vậy."
Ngay sau khi sự kiện kết thúc, tôi bị cô ấy túm cổ lôi đến quán okonomiyaki gần đó và liên tục bị tra khảo nãy giờ.
Tóm lại là nghi vấn liệu tôi có biết Kawasegawa Eiko tham gia sự kiện này với tư cách Miss Đại học Nghệ thuật và đến để trêu chọc hay không.
Nhưng nghi vấn đó đã được xóa bỏ ngay lập tức. Vì có nhân chứng.
"Ui chà, thật sự xin lỗi ạ, chỉ tại em nhờ tiền bối dẫn đường nên mới ra nông nỗi này."
Nhờ Takenaka giải thích đầu đuôi câu chuyện.
"Không sao đâu, bản thân việc đó cũng chẳng phải việc xấu gì. Nhắc lại lần nữa, là do tôi xui thôi."
Nói rồi, Kawasegawa nhìn về phía tôi.
"Thật tình, cậu đúng là tốt bụng không phân biệt với bất kỳ cô gái nào nhỉ."
"Hả, v, vậy sao."
Hứ, cô ấy ngoảnh mặt đi như mọi khi.
"A, cho em... hỏi chút được không ạ."
Takenaka, người nãy giờ vẫn khúm núm, rụt rè giơ tay lên.
"Hỏi á, hỏi tôi?"
Kawasegawa hỏi lại, Takenaka gật đầu lia lịa.
"Dạ, chị Kawasegawa, là chị Kawasegawa đó đúng không ạ? Người đã cùng làm game với tiền bối, và sản xuất bài 『Hoshi Furu Uta』 (Bài ca sao rơi)..."
"Ừ, đúng là vậy, nhưng có chuyện gì... oái!?"
Khoảnh khắc Kawasegawa gật đầu, cả người Takenaka chồm lên.
"Quả nhiên là vậy!! Trời ơi, em ngưỡng mộ chị cực kỳ luôn! Là chị Kawasegawa, người cộng sự tuyệt vời của tiền bối, người đã dẫn dắt tác phẩm đến hoàn thiện bằng khả năng xử lý và phán đoán siêu phàm đúng không ạ! Được gặp chị là vinh dự cực cực cực kỳ lớn của em!! Xin hãy bắt tay em đi ạ!!"
Nói một lèo đến đó xong, cô bé nắm chặt lấy bàn tay đang rụt rè đưa ra của Kawasegawa bằng toàn bộ sức lực, sờ nắn như thể muốn cọ má vào đến nơi.
"Nà, này, con bé này bị sao vậy, Hashiba, nè!"
Đương nhiên, Kawasegawa bối rối tột độ.
"Tính con bé nó thế đấy. Không phải người xấu đâu, thôi cậu tha cho nó đi."
"Bảo tha là tha thế nào! Thiệt tình!"
Lẽ ra lúc nãy cô ấy đang nếm trải sự xấu hổ tột cùng, nhưng giờ nó đã bị thay thế bằng sự bối rối, trông cô chẳng biết phải làm sao cả.
"Em có cả núi câu hỏi muốn hỏi chị Kawasegawa đây ạ!! Nhân cơ hội hiếm có này, em hỏi hết từ bây giờ luôn được không ạ!?"
"B, bình tĩnh lại đi! Trước hết đừng có vung vẩy cái tay đang nắm nữa! Hạ xuống từ từ rồi buông ra!"
"Sao thế được ạ, đây là biểu hiện của tình thân ái, hay lòng kính trọng, hay là cái gì đó từ tận đáy lòng của em dành cho chị Kawasegawa mà! A, nếu được chị cho em xin chữ ký luôn nhé!"
"Tại sao tôi lại phải ký chứ! Cô vừa vừa phai phải thôi... ơ này, đừng có dính vào tôi! Đã bảo tránh ra mà!"
Hồi Saikawa cũng thế, cái sức hút khiến đàn em cứ bám dính lấy không buông của Kawasegawa này là sao nhỉ.
(Mà thôi, nhờ vậy mà không khí thay đổi hẳn... cũng tốt.)
Từ lời giải thích lúc nãy, rồi đến chuyện này, có khi tôi đã được Takenaka cứu cũng nên.
◇
Sau đó, vừa chọc chọc món okonomiyaki, một cảnh tượng hiếm thấy diễn ra: chủ yếu là Takenaka đặt đủ loại câu hỏi cho Kawasegawa.
Từ những câu chuyện vất vả khi sản xuất, đến việc làm sao để trau dồi các kỹ năng cần thiết, câu hỏi trải rộng trên nhiều lĩnh vực, nhưng Kawasegawa đều trả lời một cách bài bản và lý trí.
(Đúng là cô ấy, mấy chuyện này thì...)
Mà, thỉnh thoảng lại chêm vào mấy câu hận thù nhắm vào tôi, khiến sống lưng tôi hơi lạnh toát.
Dù sao thì, buổi ăn uống bắt đầu đột ngột cũng kết thúc hòa nhã hơn tôi tưởng, và chúng tôi lên đường về nhà.
Giữa đường, Kawasegawa nói có việc ở Tennoji nên chia tay, tôi và Takenaka lên tuyến Minami-Osaka quen thuộc. Vừa vặn qua giờ cao điểm đi làm về, may mắn là chúng tôi có thể ngồi cạnh nhau.
"Phù~, may quá được ngồi rồi!"
"Ừ, một khoảng thời gian vui vẻ nhỉ. Thời điểm cũng rất tốt."
"Cơ mà, quả nhiên chị Kawasegawa là người tuyệt vời thật. Được nói chuyện với chị ấy thích ghê!"
Tiếp đó, những lời khen ngợi Kawasegawa tuôn ra từ miệng Takenaka.
"Nhưng mà, em biết rõ về cô ấy thật đấy. Bình thường, hầu hết mọi người chẳng ai để ý đến những người làm hậu cần đâu."
"Anh nói gì thế tiền bối, anh biết thừa Takenaka này vốn là đứa toàn soi mấy chỗ đó mà~"
Đúng rồi ha. Đến mức không tìm đến những người thuộc Thế hệ Bạch Kim kia mà lại cất công tìm ra tôi, thì việc biết đến Kawasegawa cũng là đương nhiên.
"Takenaka này."
"Dạ?"
"Em có từng, kiểu như làm cái gì đó không? Như vẽ tranh, âm nhạc hay kịch bản ấy."
Sinh viên khoa hình ảnh, đại đa số là những người từng hoạt động ở các thể loại khác rồi chuyển hướng sang. Tất nhiên, cũng có những người muốn làm phim ngay từ đầu như Kawasegawa, nhưng những trường hợp quan tâm đến hình ảnh từ các thể loại khác như Shinoaki, Nanako hay Tsurayuki chiếm phần lớn.
Thế nên, tôi nghĩ Takenaka cũng thuộc hệ đó, nhưng...
"Không, em không phải thế. Em cứ thử cái này cái kia rồi chẳng đâu vào đâu, toàn bỏ cuộc giữa chừng thôi. Thật sự, em chẳng làm được cái gì cả~"
Đó là một trường hợp hiếm thấy.
"Vậy không phải là em xem HaruSora hay Hoshi Furu Uta xong bị cuốn hút mạnh mẽ bởi tranh hay âm nhạc sao?"
"Tất nhiên, em thấy những người trực tiếp sáng tác thật sự rất tuyệt. Cả tranh, cả nhạc, cả kịch bản, em đều không có gì cả."
Bất chợt.
Trên gương mặt Takenaka dường như thoáng qua một nét gì đó khác với mọi khi.
"Em có ấn tượng là trong thế giới nghệ thuật, nếu không lọt vào top đầu thì không thể nào coi là nghề nghiệp được. Thế nên, em đã luôn buồn bã nghĩ rằng mình chắc không thể bước vào thế giới đó. Nhưng rồi em biết được ở đó còn có một cách làm gọi là 'Produce' (Sản xuất)."
Trong khoảnh khắc, tim tôi hẫng một nhịp.
Ngưỡng mộ việc tạo ra sản phẩm, muốn bản thân cũng được tham gia vào đó, nhưng lại không biết phải làm gì.
Từ đó nảy sinh hứng thú với phương diện sản xuất, thật sự là...
"Thế là em bắt đầu quan sát những người làm hậu cần. Như việc công bố cái gì đó, hay cách đặt tên nhân vật, những đoạn văn bản nhỏ, những thứ không ghi tên người làm chắc chắn là do những người hậu cần đó làm, em nghĩ vậy và thử quan sát. Em cũng hỏi chuyện những người bạn rành rẽ mấy vụ này trên mạng, và cuối cùng, em tìm ra sự tồn tại của tiền bối."
Cô bé nhìn về phía tôi, nở một nụ cười toe toét.
"Dù chưa từng gặp gỡ hay trò chuyện bao giờ, nhưng em đã rất ngưỡng mộ tiền bối. Anh là người thế nào, đang làm những công việc gì, em chỉ biết qua tưởng tượng mà thôi. Nhưng em cảm nhận được rằng, nếu không có người này thì chắc chắn tác phẩm kia đã không thể hoàn thành, hay mọi người đã chẳng thể gắn kết lại với nhau được."
Và thế là, cô bé biết đến sự tồn tại của Đại học Nghệ thuật Oonaka. Cô thay đổi nguyện vọng từ một trường tư thục bình thường ở Tokyo mà mình từng định thi, để chuyển sang thi vào Khoa Hình ảnh.
"Nhưng mà, vào học rồi mới thấy sinh viên năm nhất tụi em chẳng có chút giao lưu nào với các anh chị khóa trên cả. Em cũng từng nghĩ hay là tham gia câu lạc bộ nào đó, nhưng nghĩ lại thì trước tiên cứ hỏi giáo viên đã, thế là em tìm đến chỗ thầy Kanou!"
"Rồi em đàm phán trực tiếp để hỏi về việc làm thêm, và thế là đến được Succeed Soft, đúng không?"
Cô bé tên Takenaka mỉm cười đáp: "Đúng thế ạ!"
"Cơ mà, việc thầy chịu lắng nghe em trình bày cũng hay thật đấy."
Thầy Kanou là người rất quan tâm đến sinh viên và sẵn sàng tư vấn tận tình, nhưng điều đó chỉ xảy ra khi sinh viên đó đã thực sự bắt tay vào làm hoặc suy nghĩ thấu đáo về một vấn đề. Còn với những sinh viên lười biếng, không có mục đích cụ thể, thầy hoàn toàn không tiếp chuyện, đến mức có thể coi là lạnh lùng tàn nhẫn.
Dù Takenaka có nài nỉ nhiệt tình đến đâu, nếu chỉ có lời nói và hành động đơn thuần, chắc thầy cũng chỉ thấy thú vị rồi để đó mà thôi. Có thể thầy sẽ nói kiểu "để hôm nào thầy cho gặp mặt", nhưng việc giới thiệu vào làm thêm tại nơi nổi tiếng khó vào như Succeed Soft thì có vẻ hơi quá mức.
Cô bé này đã dùng "cheat code" gì vậy nhỉ? Khi tôi còn đang thắc mắc, thì...
"A, tất nhiên là em không đi tay không đâu nha~! Em nghe nói thầy siêu bận rộn, nên Takenaka này đã làm hẳn một bản thuyết trình mang đến ạ!"
"Bản... bản thuyết trình...?"
"Vâng ạ!"
Chiến thuật mà cô bé áp dụng là thế này:
Khi xin hẹn gặp thầy, cô bé nói chỉ xin 30 phút và sẽ gói gọn mọi thứ trong khoảng thời gian đó để chen chân vào lịch trình. Hơn nữa, cô bé còn soạn hẳn một tập tài liệu 10 trang, trình bày đường hoàng trước mặt thầy về việc mình muốn gặp Hashiba Kyouya đến mức nào, lý do tại sao, và tầm nhìn về việc sẽ làm gì sau khi gặp được anh.
"Sau khi em giải thích xong, thầy Kanou cười lớn và bảo: 'Chà, trò thú vị đấy. Được, ta sẽ nối máy cho gặp Hashiba'. A, nếu được thì anh xem qua nhé, bản thuyết trình ấy ạ. Em cứ nghĩ biết đâu sẽ có lúc cho tiền bối xem nên lúc nào cũng mang theo trong cặp!"
Nói rồi, cô bé đưa cho tôi tập tài liệu đã được in ấn và kẹp cẩn thận trong bìa hồ sơ.
"Ra là vậy, anh hiểu rồi."
Nếu là tôi với tâm hồn của kẻ sắp chạm ngưỡng 30, thì chiến thuật này theo một nghĩa nào đó là thủ đoạn thường thấy, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Nhưng Takenaka chỉ mới là học sinh cấp ba cách đây không lâu. Một cô bé như vậy mà đã soạn được bản thuyết trình chỉn chu, lại còn không chút sợ hãi trình bày trước mặt giáo viên, thì chắc chắn thầy Kanou đã đón tiếp với nụ cười mãn nguyện.
(Cái này... hơn nữa còn làm rất tốt là đằng khác.)
Cô bé nói rằng mình đã bỏ dở cả vẽ lẫn viết lách, nhưng văn phong lại rất trôi chảy dễ đọc, cách sử dụng hình ảnh minh họa và bố cục cũng đạt chất lượng vượt xa trình độ sinh viên đại học.
Thảo nào, nếu là cô bé này thì việc giới thiệu vào làm thêm ở Succeed Soft cũng chẳng có gì lạ.
"Rồi sau đó, em vượt qua phỏng vấn làm thêm trót lọt, và giành được thời gian ở cùng anh, đúng chứ?"
"Đúng vậy ạ! Nhưng Takenaka mới là sinh viên năm nhất, còn phải đi học nữa, nên có vẻ chẳng có cơ hội nào để nói chuyện với tiền bối cả."
Nghe câu đó, tôi giật mình.
"Ơ, khoan đã, Takenaka, việc sắp xếp thời gian làm thêm chắc là..."
"Căng lắm đó ạ! Em đã rất khổ sở với cái lịch đăng ký môn học. Nhưng quả nhiên, em đã giác ngộ rằng chỉ có cách này mới được nghe anh nói chuyện trực tiếp thôi."
Ban đầu, khi nghe nói cô bé đuổi theo tôi, tôi đã có ấn tượng đây là một đứa trẻ kỳ lạ. Nhưng cảm giác đó thiên về hướng "thú vị" nhiều hơn.
Tuy nhiên, khi nghe lại câu chuyện từ chính miệng cô bé, tôi mới nhận ra cái sự "kỳ lạ" đó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Thật lòng mà nói, tôi thấy thật tuyệt vời. Không chỉ đơn thuần là đuổi theo vì ngưỡng mộ. Chính vì có sự giác ngộ ở đó, nên cô bé mới có mặt ở đây lúc này.
"Thế nên, tiền bối là người nhiều tội lỗi lắm đó nha."
Cô bé nói đùa một cách hóm hỉnh, nhưng...
"Vậy sao..."
Với tôi, lời nói đó như đâm thẳng vào tim.
Những suy nghĩ lúc nãy lại ùa về. Nghe câu chuyện của cô bé, tôi thấy có rất nhiều điểm tương đồng trong lòng mình.
Bởi vì tôi như đang nhìn thấy chính mình ngày xưa.
Muốn tạo ra một cái gì đó, nhưng lại chẳng có kỹ năng hay đam mê nào vượt trội hơn người khác, tuy nhiên vẫn muốn can dự sâu vào việc sáng tạo. Từ cái nguyện vọng nghe có vẻ mâu thuẫn và đầy tính toán tiện lợi đó, cô bé đã tìm ra con đường Sản xuất (Produce).
Hơn nữa, khác với tôi - kẻ từng từ bỏ ước mơ để chọn con đường an toàn, cô bé vẫn giữ nguyên ước mơ ban đầu, tiếp tục tìm tòi và nỗ lực. Cô bé không viện cớ bất cứ điều gì, liên tục lựa chọn hành động ngay lập tức, và kết quả là đã tìm đến được với tôi.
Nhìn cô bé đang vui vẻ nghịch điện thoại bên cạnh, tôi nhận ra mình đang mang một chút kính sợ, tôn trọng, và cả sự quan tâm rất lớn. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy sự đáng sợ của việc trở thành đối tượng để người khác ngưỡng mộ.
(Mình đã lấy một điều đáng sợ như thế làm hạt giống cho động lực sao...)
Chuyện ngưỡng mộ một nhà sáng tạo nào đó rồi đuổi theo bước chân họ là chuyện thường thấy. Nói đâu xa, Saikawa chính là trường hợp như vậy. Tôi đã tận dụng mối quan hệ đó theo một cách nào đó để khích lệ Shinoaki, và cũng kết nối nó với động lực của chính Saikawa.
Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với áp lực của việc thay đổi cuộc đời ai đó. Dù tôi không trực tiếp hỏi họ, nhưng dù ít dù nhiều, chắc chắn trong thâm tâm tôi đã ý thức được điều đó.
Tôi đã giả vờ như không thấy. Tôi đã nói những lời ra vẻ hiểu biết rằng đó là cái tôi của mình, nhưng về việc nó sẽ gây ra ảnh hưởng gì, tôi lại phó mặc cho các cô ấy.
May mắn thay, các cô ấy đã xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp, và trên nền tảng đó cùng nhau cạnh tranh. Đến mức này, có thể nói là mối quan hệ đối thủ lành mạnh, quan hệ tiền bối hậu bối tốt đẹp. Nhưng đó chỉ là do nỗ lực và vận may của các cô ấy đã tác động theo hướng tốt nhất mà thôi.
Đối với người mang lòng ngưỡng mộ mà tiếp cận mình, mình phải tiếp tục là thần tượng của họ.
Tôi nhận ra mình đang nếm trải nỗi sợ hãi đó ngay lúc này.
"Oáp... Tiền bối, nếu em lại ngủ quên bên cạnh thì xin lỗi nha..."
"Không sao đâu, đừng bận tâm."
Cùng với tiếng "Vâng ạ", tiếng thở đều đều của Takenaka vang lên ngay lập tức. Tôi cảm nhận được sự mềm mại và hơi ấm cơ thể nơi bờ vai.
Nhưng cảm giác đó khác xa so với những gì tôi cảm nhận trước đây. Chẳng thể nào có những suy nghĩ tà đạo được. Ở đó, có một áp lực vô cùng to lớn đang đè nặng.
◇
Đánh thức Takenaka ở ga Kishi và tiễn cô bé xong, tôi bắt xe buýt về nhà.
Dạo này tôi hay về muộn. Khi cảnh vật nhìn thấy ít đi, con người ta thường có xu hướng nhìn sâu vào nội tâm.
Vì vậy, vào khoảng thời gian này, tôi hay trăn trở chuyện này chuyện kia.
(Mình có làm được gì nhiều đâu chứ.)
Nói là "Produce" thì nghe oai đấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ứng dụng những gì đã mắt thấy tai nghe mà thôi. Hơn nữa, tôi chỉ mới lôi kiến thức của 10 năm sau ra dùng, chứ với tư cách là Hashiba Kyouya sống ở thời đại này, hầu như chưa xác lập được điều gì cả.
Tôi vừa đi bộ từ trạm xe buýt vừa suy nghĩ miên man như thế. Vừa đi vừa nghĩ khiến quãng đường cảm giác ngắn lại. Khi nhận ra thì tôi đã đứng trước cửa nhà.
Suy nghĩ chẳng đâu vào đâu, tôi vặn chìa khóa mở cửa với tâm trạng rối bời. Phòng khách đã tắt đèn, có vẻ mọi người đều đã về phòng riêng.
"Mọi người đều đang cố gắng nhỉ."
Thở hắt ra một hơi vừa an tâm vừa có chút cô đơn, tôi bước lên tầng hai.
Bật đèn phòng, tôi ngồi vào trước máy tính. Viết tóm tắt nhẹ những chuyện xảy ra hôm nay. Việc viết nhật ký đơn giản thế này giúp tôi nhìn thấy vị trí của bản thân và sự thay đổi trong suy nghĩ, nên gần đây tôi cố gắng viết thường xuyên.
"Gặp Kawasegawa. Dù là công việc gì cũng làm rất nghiêm túc, đúng là phong cách của cô ấy. Và nghe chuyện của Takenaka..."
Viết đến đó thì...
"Hửm?"
Tôi nhận ra có tiếng gõ cửa "cốc cốc" đầy e dè.
"Ai thế nhỉ?"
Tôi đứng dậy khỏi ghế, bước ra cửa. Vặn nắm đấm cửa mở ra, trước mắt tôi là...
"Xin lỗi nha, đột ngột quá. Giờ mày rảnh không?"
Là Tsurayuki.
"Ừ, không sao đâu. Vào trong trước đã nhé?"
Tsurayuki đáp "Ừ" rồi bước vào phòng. Cậu ta ngồi xuống chiếc đệm mà ngày trước, khi cả nhóm còn cùng nhau làm game, cậu ta vẫn hay ngồi như một chỗ cố định, nhưng lần này lại ngồi xuống một cách từ tốn lạ thường.
"Chuyện là, sao rồi? Làm thêm có bận lắm không?"
"Ừ, nhờ trời nên tôi được làm việc cật lực lắm. Vẫn còn là lính mới tò te nên đang trong giai đoạn vừa học vừa làm để trở nên có ích thôi."
Nghe tôi trả lời, Tsurayuki rên rỉ "Ưm..." rồi gãi đầu.
"Vậy hả, đúng rồi ha... Bận rộn mà, làm gì có thời gian đâu ha."
Rõ ràng là cậu ta đang do dự muốn nói điều gì đó.
"Tsurayuki, ông có chuyện gì muốn nhờ tôi hả?"
Tôi đoán ý và hỏi trước.
"Không! Không phải kiểu đó đâu, cái này chỉ là chuyện của tao thôi, nhưng mà tao muốn xin ý kiến khác một chút, hay là..."
Tsurayuki ngập ngừng rồi đột nhiên chống hai tay lên bàn trà.
"Kyouya, tao lạy mày! Mày xem giúp tao tác phẩm này với!"
Cậu ta cúi đầu khẩn khoản.
"Hả?"
Tôi chỉ biết thốt lên kinh ngạc.
"T... Trước hết ông nói rõ xem chuyện là thế nào đã."
"À, ừ."
Tsurayuki ngẩng đầu lên và bắt đầu trình bày vấn đề với tôi.
Vấn đề tuy đơn giản nhưng đúng như dự đoán, nội dung giải quyết có vẻ khó khăn.
Tôi có nghe nói cậu ta đang chật vật sửa bản thảo Light Novel, nhưng nỗi khổ tâm là khi sửa, cậu ta không biết phải bổ sung chỗ nào theo cách của riêng mình.
"Hình như không phải cứ sửa những chỗ bị bút đỏ gạch là xong đâu."
Nghe đâu biên tập viên phụ trách bảo rằng, chữ đỏ chỉ là chỉ ra những điểm cần lưu ý, còn việc từ đó phát triển thêm, làm cho thú vị hơn hay không là tùy thuộc vào nỗ lực và cảm quan của nhà văn.
"Nói thì nói thế chứ... Mơ hồ quá, tao thật sự đếch biết phải bổ sung chỗ nào và bổ sung thế nào cả."
Tác giả thì dù thế nào cũng không thể nhìn tác phẩm một cách hoàn toàn khách quan được. Có những điều phải đợi đến khi lọt vào mắt độc giả mới vỡ lẽ ra.
"Vậy là, ông muốn tôi đóng vai độc giả đó hả..."
Yêu cầu của Tsurayuki là muốn tôi trở thành người đưa ra ý kiến, vừa đóng vai trò bộ lọc vừa giúp bổ sung trước khi gửi lại cho biên tập.
"Tất nhiên là mày chỉ cần cho tao biết mày đọc xong thấy thế nào là được. Nghe cảm nhận của mày xong, tao sẽ tự giải thích và phản ánh vào bản sửa."
"Ra là vậy... Ừm..."
Nếu chỉ đọc và trả lời cảm nghĩ thì tôi có thể làm ngay. Bản thân việc đó không phải chuyện gì quá to tát. Tuy nhiên, nếu xét đến mức độ phải đưa ra những chỉ trích hay cảm nhận có ý nghĩa, thì đây bỗng trở thành một yêu cầu khó nhằn.
Dù sao đi nữa, đây sẽ là tác phẩm đưa cái tên Kawagoe Kyouichi ra thế giới. Trách nhiệm rất nặng nề. Nhưng nếu tôi trốn tránh, nỗi khổ của Tsurayuki sẽ không được giải tỏa.
Không còn lựa chọn nào khác ngoài nhận lời.
"Được rồi, tôi sẽ thử xem sao."
"Thật hả! Mày cứu tao rồi, vậy nhờ mày giúp đỡ nhé!"
Vẻ mặt Tsurayuki bừng sáng ngay lập tức. Có vẻ công việc sửa chữa này đã dồn ép cậu ta hơn tôi tưởng.
(Trước mắt, chắc mai phải đi mua một đống Light Novel về thôi...)
Đầu tiên là phải đọc thật kỹ những bộ Light Novel đang thịnh hành ở thời đại này. Thời này cái gì đang hot, thể loại nào được ưa chuộng, tôi cần phải nạp lại kiến thức một cách chắc chắn chứ không thể dựa vào trí nhớ mang máng được.
Sau đó, tôi quyết định sẽ so sánh bản thảo hiện tại với những tác phẩm bán chạy, chỉ ra rõ ràng sự khác biệt trong cách diễn đạt và cấu trúc.
(Cứ làm thử đã, chuyện gì đến sẽ đến.)
Tôi ghi chú việc ghé nhà sách vào lịch trình ngày mai rồi thở phào nhẹ nhõm.
◇
Ngày hôm sau, sau giờ học, tôi ghé nhà sách, mua gom hết những cuốn Light Novel mới ra như đã định hôm qua, rồi ôm túi giấy đầy ắp quay về Share House.
"Tôi về rồi đây."
Vừa khệ nệ đỡ túi giấy bằng hông vừa mở cửa, tôi thấy Shinoaki đang nấu mì ramen trong phòng khách.
"Mừng anh về. Anh mới đi nhà sách ạ?"
Thấy tôi khệ nệ đồ đạc, em ấy lên tiếng hỏi.
"Anh có chút việc cần nghiên cứu ấy mà. Nên mới mua về."
Shinoaki gật gù "Hưm~" rồi nói:
"Cái đó, có phải là chuyện của Tsurayuki không?"
"Ơ, sao em nghĩ vậy?"
Tôi định trả lời lấp lửng vì nghĩ Tsurayuki muốn giấu mọi người, nhưng...
"Hôm nọ, lúc Kyouya không có nhà cậu ấy có nói mà. Rằng đang hơi bí nên có thể sẽ nhờ Kyouya tư vấn."
Ra thế, cậu ta cũng đã nói sơ qua rồi à.
"Chà, cũng chỉ là giúp chút đỉnh thôi. Thế còn Shinoaki, vụ minh họa sao rồi?"
Tôi chỉ buột miệng hỏi thăm tiến độ thôi, nhưng...
"Ưm..."
Ngoài dự đoán, Shinoaki nghiêng đầu ấp úng.
"Anh nghe em nói chút được không?"
Nói rồi, em ấy nhờ tôi sang phòng.
Hồi làm game, tôi đã qua phòng Shinoaki không biết bao nhiêu lần. Nên chỗ ngồi khi vào phòng cũng gần như cố định, nhưng vì đã lâu không vào nên tôi có chút hồi hộp.
(Sách lại nhiều thêm rồi...)
Những chồng sách tranh và tài liệu vốn đã nhiều, nay lại càng tăng thêm về số lượng, trông thật áp đảo.
"Xin lỗi anh nha, lúc nào cũng bừa bộn hết."
"Không sao đâu, anh quen rồi. Mà chuyện em muốn nói là gì?"
Shinoaki mỉm cười, ngồi thu lu giữa căn phòng ngập tràn tài liệu như mọi khi, rồi nhìn về phía tôi.
Tôi cũng bắt chước em ấy, ngồi xuống ngay phía đối diện.
"Vậy em nói nhé."
Nỗi lo của em ấy, theo một nghĩa nào đó là một nỗi lo xa xỉ. Tuy nhiên, xét đến tính cách và ý thức sáng tạo của Shinoaki, thì đó là một nỗi trăn trở sâu sắc.
Hiện tại, bộ Light Novel mà Shinoaki phụ trách minh họa đang chuẩn bị xuất bản. Bản thảo cũng đang tiến triển thuận lợi qua từng tập, thiết kế nhân vật cũng hầu như đã chốt xong.
Tình hình có vẻ chẳng có gì đáng lo ngại, nhưng...
"Không bị ai nói gì cả, em thấy hơi bất an."
Đó chính là nỗi lo của Shinoaki.
Biên tập viên phụ trách lần này là người trẻ, tính tình hiền lành điềm đạm, tạo ấn tượng rất tốt, nhưng mặt khác, việc người đó duyệt OK ngay lập tức cho bất cứ thứ gì em ấy đưa ra lại khiến em ấy lo lắng.
Nghe đâu người đó là fan cứng của tựa game "Blue Planet" do Shinoaki vẽ, nên có vẻ như đang tin tưởng quá mức vào những sản phẩm được nộp lên.
"Tất nhiên họ là biên tập viên chuyên nghiệp, em nghĩ họ cũng xem xét kỹ rồi."
Và thế là, chuyện Shinoaki muốn nhờ vả là...
"Nghĩa là, anh sẽ kiểm tra lại (double check) minh họa cho em hả?"
"Đúng rồi đó, nếu là Kyouya thì em thấy yên tâm hơn."
Việc kiểm tra (check) minh họa là việc tôi đã làm suốt, kể cả ở công việc trước đây (tương lai). Tôi tự tin mình có thể làm tốt hơn người thường trong việc xác nhận cách thể hiện, tư thế, biểu cảm phù hợp với bối cảnh.
Nhưng đây là minh họa Light Novel. Chắc chắn sẽ có những điểm khác biệt so với cách thể hiện trong game hay video, và cũng có nhiều yếu tố chưa từng gặp như sự khác biệt giữa tranh màu và tranh đen trắng.
Đột nhiên phải kiểm tra những thứ đó. Hơn nữa, nội dung kiểm tra của tôi có vẻ sẽ được coi trọng khá nhiều, nên tôi không thể nhận lời một cách hời hợt được.
(Nhưng mình cũng hiểu tại sao Shinoaki lại lo lắng.)
Việc kiểm tra là công đoạn quan trọng bao gồm cả tác động tâm lý. Dù nội dung có vẻ hoàn hảo đến đâu, nhưng nếu bị bảo là không có chỗ nào cần sửa, người ta thường hay nghi ngờ liệu có thật thế không.
Vì thế, thậm chí còn có phương pháp cố tình chỉ ra những lỗi nhỏ nhặt để người sáng tạo cảm thấy yên tâm.
Khả năng vẽ của Shinoaki rất tuyệt vời. Nên cũng hoàn toàn có khả năng là thực sự không có gì để sửa, nhưng...
"Được rồi, vậy anh sẽ thử xem."
Nếu chỉ cần thêm một người xem qua mà sự an tâm tăng lên đáng kể, thì tôi sẽ cố gắng.
"Xin lỗi anh nha, anh giúp em nhiều lắm luôn á~"
Shinoaki lộ rõ vẻ nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Chỉ nhìn dáng vẻ này thôi cũng đủ hiểu vị trí người kiểm tra (checker) cần thiết đến mức nào.
Lại phải đi nhà sách, xem qua các tuyển tập tranh, fanbook game và bìa Light Novel thôi. Thời đại này vẫn còn các trang web tổng hợp tranh minh họa, nên việc xem kỹ từ những nguồn đó cũng rất quan trọng.
(Ngày mai chắc phải mang cái túi to to đi mới được.)
Vừa Light Novel vừa sách tranh, xem ra lượng đồ phải mang vác mấy ngày liền cũng kha khá đây.
◇
Hôm sau tôi có ca làm thêm, nên sau khi xong việc tôi ghé nhà sách một mình.
Hôm nay ca trực chỉ có mình tôi nên đường về rất yên tĩnh.
"Chà, cái sự ồn ào náo nhiệt kia dần dần gây nghiện rồi nhỉ."
Cảm thấy chút cô đơn, tôi bước vào hiệu sách gần ga Kishi.
Lần trước khi tìm sách liên quan đến hình ảnh cũng vậy, hiệu sách này tuy quy mô không lớn nhưng lại có những cuốn sách rất "chuẩn". Có lẽ do làm ăn với sinh viên trường nghệ thuật lâu năm nên họ nắm bắt được xu hướng, hoặc là do nhân viên làm thêm cũng là sinh viên nghệ thuật nên nhập sách theo gu, dù sao thì cũng là một sự tồn tại đáng quý.
Vì thế, tôi hay gặp người quen trường nghệ thuật ở đây. Lần trước tình cờ gặp Kuroda, rồi cả những người liên quan đến câu lạc bộ hay cùng khoa, nếu tính cả những người tôi không nhận ra thì chắc con số cũng kha khá.
"Để xem nào, sách tranh thì là... đằng này."
Bên cạnh khu truyện tranh có đầy đủ các loại sách là kệ trưng bày những cuốn sách khổ lớn. Cùng với tranh Nhật Bản, tranh sơn dầu, sách ảnh, các loại sách tranh minh họa thiếu nữ (bishoujo) cũng được bày biện đầy đủ chủng loại.
Khi tôi định cầm lấy cuốn sách tranh của một tựa game mới phát hành gần đây được đặt trên kệ phẳng, thì...
"Ủa, Kyouya đấy à."
Một giọng nói quen thuộc gọi tên tôi.
"Nanako, cậu cũng đến à."
Khác với lúc ở nhà hay ở trường, Nanako hôm nay ăn diện hơn một chút.
"Tớ đi họp về ấy mà. Định ghé xem có bản nhạc nào đang tìm không, nhưng có vẻ công cốc rồi."
Vừa nói, cô ấy vừa nhìn chằm chằm vào cuốn sách tranh tôi đang cầm.
"...Kyouya, cậu thích mấy em kiểu này hả?"
Bìa cuốn sách tranh vẽ một cô bé nhỏ nhắn đến mức khó mà gọi là đối tượng yêu đương được.
"Tớ lờ mờ đoán được cậu định nói gì rồi, nhưng không phải đâu. Chỉ là tài liệu thôi."
Nanako gật gù "Hế~", rồi nói:
"Kyouya chịu khó nghiên cứu nhiều thứ thật đấy nhỉ, quả nhiên là vậy."
"Không hẳn là nghiên cứu, chỉ là thấy hứng thú thì tớ muốn tự mắt mình xem thôi. Nếu cứ tỏ ra hiểu biết mà không tìm hiểu thì chẳng thu được gì vào người cả."
Nói thì nghe hay ho thế, chứ nếu không có lời nhờ vả của Shinoaki thì tôi cũng chẳng để mắt đến minh họa một cách nghiêm túc thế này đâu.
"Cái đó ấy mà. Sự hứng thú của Kyouya, cũng hướng đến cả âm nhạc nữa đúng không?"
Nanako hỏi với vẻ thăm dò, liếc nhìn về phía tôi.
"Tất nhiên là có rồi... nhưng sao thế?"
Khi tôi hỏi lại ý đồ của câu hỏi, thì...
"Kyouya này, lát nữa ấy, cậu rảnh chút không?"
Cô ấy không trả lời, mà đáp lại bằng một lời đề nghị.
◇
Nghe chuyện của Nanako xong, chúng tôi cùng nhau về Share House. Tôi về thẳng phòng mình, đặt đống sách tranh xuống sàn rồi nằm vật ra nệm.
"Chà, tính sao đây ta."
Chuyện của Nanako, cũng giống như Tsurayuki và Shinoaki, là xin tư vấn về những việc đang làm hiện tại.
Hơn nữa, nó còn liên quan trực tiếp hơn đến tác phẩm của cô ấy.
"Produce (Sản xuất), hả."
Tôi lăn một vòng trên nệm, lẩm bẩm lại điều Nanako vừa nhờ vả.
Trước đây, khi Nanako nhận được lời mời hợp tác hay yêu cầu từ giới đồng nhân (doujin), tôi đã cố tình để cô ấy tự mình ứng phó. Vì tôi nghĩ nếu mất đi tính chủ động ở đó thì sẽ cản trở sự trưởng thành của cô ấy trong tương lai.
Kết quả là cô ấy đã có thể tự suy nghĩ và thực hiện việc giao tiếp với bên ngoài cũng như sáng tạo. Dù cũng có lúc cô ấy hỏi những phần không hiểu, nhưng ngoài những cái đó ra, cô ấy đã đạt đến trình độ có thể yên tâm giao phó hoàn toàn.
Nhưng chính vì đã có thể tự làm được, Nanako mới muốn làm những điều ở đẳng cấp cao hơn.
"Dù là sáng tác bài hát gốc, hay đăng tải video 'cover' những bài có sẵn, thì làm với mục đích gì, tương lai muốn thế nào nên hiện tại phải làm sao... nói sao nhỉ, tớ muốn thực hiện việc suy nghĩ và tổng hợp những cái đó thật bài bản."
"Nhưng mà, chẳng phải Nanako hiện tại cũng đang làm được rồi sao?"
Thực tế, Nanako đã bắt đầu hoạt động sáng tạo với sự suy tính khá kỹ lưỡng. Từ việc chọn bài hát đến chọn đối tác hợp tác, có thể thấy rõ đó là những hành động dựa trên suy nghĩ của riêng cô ấy.
"Có thể trông thì có vẻ làm được, nhưng thế vẫn chưa đủ."
Nanako thở dài một hơi, rồi nói "Cậu xem cái này đi" và mở trình duyệt trên máy tính ra.
"Đây là bảng xếp hạng những người đang nỗ lực trong mảng 'cover' hiện nay."
Nico Nico Douga có bảng xếp hạng theo từng danh mục. Các thể loại như 'cover' hay Vocaloid là những mảng hot nhất trong số đó, và bảng xếp hạng thay đổi chóng mặt mỗi ngày.
Trong đó, Nanako đã chen chân vào vị trí khá cao. Với người hâm mộ trong giới, có thể nói cô ấy đã có độ nhận diện ở mức trung bình khá.
Tuy nhiên, cô ấy...
"Nghe có vẻ tham lam, nhưng tớ muốn leo lên cao hơn nữa."
Cô ấy nói rõ mục đích của mình.
"Không phải tớ muốn được tung hô đâu. Chỉ là tớ dần nảy sinh ham muốn được nhiều người nghe giọng hát của mình hơn nữa. Vì thế, tớ nghĩ mình phải cố gắng nhiều hơn nữa."
"Nhưng mà," cô ấy ngắt lời một chút, "cứ đà này, thời gian suy nghĩ sẽ nhiều lên, và có thể tớ sẽ không theo kịp nữa. Thực tế, tớ nghe nói những người ở top trên cũng có trường hợp hoạt động theo nhóm nhiều người, nên tớ nghĩ đã đến lúc mình cũng nên cân nhắc chuyện đó."
"Nghĩa là cậu muốn có người suy nghĩ chiến lược các thứ chứ gì?"
"Đúng, chính là nó! Nhưng nói đến việc nhờ ai, thì tớ chỉ nghĩ đến mỗi Kyouya thôi."
Quả thật, nếu nói về hỗ trợ kỹ thuật hát hay sáng tác thì có thể hỏi Sugimoto bên khoa Âm nhạc, nhưng nếu là chuyện về Vocaloid hay giới mạng mẽo thì tự nhiên sẽ là tôi.
Hơn hết, có lẽ ấn tượng từ trận đấu năm ngoái quá mạnh mẽ.
"Nhưng tớ chỉ là tay mơ về âm nhạc thôi. Tớ sẽ đưa ra ý kiến trên cương vị đó đấy nhé."
"Về âm nhạc thì thế là được rồi. Ngược lại, cậu cứ đóng vai đại diện cho những người nghe phổ thông mà nói là được."
Nanako nói vậy, nhưng xét đến nguyện vọng cô ấy vừa bày tỏ, thì rõ ràng chỉ những ý kiến thong thả như vậy là không đủ.
Tuy nhiên, nếu từ chối vì không đủ năng lực thì cũng thật kỳ quặc. Bởi vì tôi có trách nhiệm đã kéo cô ấy vào con đường này, và hơn hết, tôi là người mong chờ tương lai của cô ấy hơn bất kỳ ai.
Trong lòng đã nghiêng hẳn về phía nhận lời, tôi xác nhận lại lần cuối.
(Để chắc ăn, phải nói trước để cô ấy không dựa dẫm hoàn toàn mới được.)
"Nanako, chắc cậu cũng hiểu rồi, nhưng việc này làm trên cơ sở là Nanako cũng phải cùng suy nghĩ với tớ đấy nhé."
Tuy nhiên, như thể đã đợi sẵn câu nói đó của tôi, Nanako đáp:
"Tự mình suy nghĩ, đúng không. Tất nhiên tớ định thế rồi. Tớ sẽ không nghe theo ý kiến của Kyouya một cách rập khuôn, mà sẽ suy nghĩ kỹ rồi mới trả lời."
Nếu đã có ý định đó, thì tôi chẳng còn gì phải lo lắng nữa.
"Được rồi. Tớ sẽ thử xem."
"Cảm ơn cậu!! Có Kyouya làm cùng thì tớ thấy vững tâm lắm!"
Nanako vui mừng khôn xiết, và thế là việc tôi làm Producer đã được quyết định.
Cứ tưởng từ nay khoảng cách với mọi người sẽ dần xa hơn, nhưng tôi lại dính líu với họ theo một hình thức hơi khác một chút.
Tuy nhiên, tính chuyên môn của mỗi người đã tăng lên đáng kể, và quan trọng hơn, nhiệm vụ đã chuyển sang một mức độ khó khăn hơn là nhắm đến việc nâng cao chất lượng, khác với những toan tính của tôi.
Những việc tôi làm trước đây, vai trò "Tiến độ" trong quản lý sản xuất là rất quan trọng. Nhưng việc bắt tay vào làm từ bây giờ, rõ ràng phần "Sản xuất" (Chế tác) sẽ trở nên quan trọng hơn.
"Producer, hả."
Tôi nhắc lại tên chức danh mà mình từng định hướng tới.
Chèo lái những nhà sáng tạo có chuyên môn cao, vừa ý thức được cái nhìn của người tiêu dùng vừa kiểm soát chất lượng. Đương nhiên, đòi hỏi kiến thức và kinh nghiệm ở mọi mảng, cũng như khả năng phán đoán.
Cuối cùng thì tôi cũng làm việc đó.
Thật lòng thì tôi muốn nâng cao kỹ năng vững vàng hơn rồi mới làm, nhưng công việc này vốn dĩ có lẽ không phải là thứ có thể chuẩn bị hoàn hảo rồi mới làm được.
"Chắc mọi người cũng vừa làm vừa học thế này thôi nhỉ."
Chỉ còn cách quyết tâm thôi.
Dù những việc mình đã làm có ra sao, tôi cũng đã trở thành sự tồn tại gây ảnh hưởng đến ai đó. Tôi lại một lần nữa nhận ra rằng mình không thể trốn chạy được nữa.
Nói chịu trách nhiệm thì dễ, nhưng thực ra đó không phải là điều có thể nói nhẹ tênh như vậy.
"Cả cuộc đời người ta đặt vào đó mà lị."
Nếu nói những lời nặng nề để ra vẻ đạo đức giả, thà rằng cứ nói thẳng đó là cái tôi của mình còn hơn. Mà chẳng phải tôi đã làm thế từ cái ngày ở tương lai đó sao.
Có người để dẫn dắt, có người để mình đưa lưng ra cho họ nhìn theo. Tôi nhận ra điều hiển nhiên ngay tại thời điểm này: để mài giũa bản thân, tôi cũng phải mài giũa cả người khác.
Con đường đến với Producer quả nhiên dài và gian nan. Nhưng chắc chắn đó là một con đường rất thú vị và đáng để bước đi.
"Làm thôi."
Tôi cảm giác như con đường phía trước cuối cùng cũng lờ mờ hiện ra.
0 Bình luận