Tập 08

Chương 4: Cheat

Chương 4: Cheat

Tháng 7 đến, mùa mưa kết thúc, thay vào đó là cái nóng như thiêu như đốt.

So với cái nóng ẩm ướt ở khu vực trường đại học, thì khu phố văn phòng nơi tôi làm thêm dường như còn cộng thêm cả cái nóng hầm hập từ bê tông cốt thép. Dù ở đâu thì đây cũng là thời điểm cực hình cho những người phải ra đường.

"Nóng quá đi mất..."

Cái nóng đã đạt đến ngưỡng "gắt" khiến tôi phải buột miệng than vãn.

Tôi đi bộ từ ga tàu điện ngầm đến công ty, mồ hôi nhễ nhại.

"Paisen, chào buổi sáng ạ!"

Từ phía sau, Takenaka cất tiếng chào.

Vẫn như mọi khi, bộ trang phục màu sắc sặc sỡ của em ấy lại hợp với chủ nhân một cách kỳ lạ.

"Chào em. Nóng thế này mà em vẫn tươi tỉnh nhỉ, Takenaka-san."

"Dĩ nhiên rồi, em chỉ được mỗi cái đó để kiếm cơm thôi mà!"

Cũng không hẳn là thế, nhưng đúng là khó mà tưởng tượng ra một Takenaka ủ rũ. Sự tươi tỉnh của em ấy thôi cũng đủ lan tỏa năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh.

Người biết khuấy động không khí, chỉ riêng điều đó thôi đã là một sự tồn tại quý giá rồi.

"Hôm nay, cuối cùng cũng đến ngày công bố vụ đó rồi nhỉ...!"

"Ừ, không biết có chuyện gì đây."

Việc anh Horii có chuyện muốn nói đã được thông báo từ cuối tuần trước.

Tuy nhiên, tôi đã nghe loáng thoáng về chuyện đó từ anh Matsudaira từ trước rồi.

Vừa đi vừa suy đoán xem đó là gì, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến trước tòa nhà.

(Chà, nghe bảo không phải tin xấu, nên cũng không lo lắm.)

Nhưng mà, là anh Horii đấy. Chắc chắn anh ấy phải có toan tính gì đó.

Mang theo chút căng thẳng, tôi bước chân vào tòa nhà.

Vừa đến công ty, tôi và Takenaka đã được gọi vào phòng họp đúng như dự kiến. Anh Matsudaira đã ở đó và mời chúng tôi ngồi.

"Như anh đã nói trước đó, không phải chuyện kỳ quặc hay khó chịu gì đâu. Cứ hào hứng mong chờ là vừa đẹp."

Anh Matsudaira, người nắm rõ tình hình, đang tủm tỉm cười chờ đợi.

Dù bảo không phải tin xấu, nhưng việc chờ đợi một điều chưa biết rõ bản chất cũng đủ khiến người ta bất an. Với những người ghét kiểu "Định nói mà thôi để lần sau nhé", thì tình huống này chẳng khác nào địa ngục trần gian.

"L-L-Làm sao đây, Takenaka, bị đuổi việc vì hạnh kiểm kém rồi!"

"Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, em yên tâm."

"Haha, đúng rồi, tuyệt đối không có chuyện đó đâu."

Tôi và anh Matsudaira đồng thanh.

Bắt đầu làm thêm được 3 tháng, tôi thì không nói, nhưng Takenaka đã hoàn toàn trở thành linh vật của phòng phát triển. Em ấy làm việc chăm chỉ, có năng lực, và hơn hết là sự duyên dáng cùng nguồn năng lượng dồi dào đã tác động tích cực đến toàn bộ phòng ban.

(Đúng như lời thầy giáo nói, quả là một nhân tài.)

Hiếm khi nào sinh viên năm nhất mới nhập học lại được giới thiệu vào môi trường chuyên nghiệp, nhưng nhìn vào hiện trạng này thì con mắt nhìn người của thầy không sai chút nào.

Tóm lại, chuyện em ấy bị đuổi việc là không thể xảy ra.

Nhưng nếu không phải thuyên chuyển nhân sự hay gì đó, thì rốt cuộc là chuyện gì?

"Rồi, xin lỗi để mọi người đợi lâu. Chúng ta bắt đầu nhé."

Đang suy nghĩ thì nhân vật chính của buổi công bố, anh Horii, bước vào phòng họp.

Chúng tôi vội vàng đứng dậy, nhưng anh Horii lập tức bảo: "Được rồi được rồi, ngồi đi". Anh Matsudaira từng bảo anh ấy không thích mấy nghi thức rườm rà.

Khi chúng tôi ngồi xuống, anh Horii đi thẳng vào vấn đề.

"Hôm nay tôi gọi hai bạn đến là có việc muốn nhờ. Để mọi người sốt ruột cũng không hay, nên tôi vào đề luôn nhé. Cậu Hashiba, và cô Takenaka."

"Vâng."

"Vâng ạ!"

Xác nhận tiếng trả lời đồng thanh của chúng tôi bằng một cái gật đầu, anh ấy nói:

"Từ giờ, hai bạn sẽ phải suy nghĩ về một bản kế hoạch (planning). Thời hạn là 2 tuần. Đầu tháng 8 chúng ta sẽ tổ chức cuộc họp kế hoạch nội bộ, nên hãy chuẩn bị tài liệu thuyết trình (presentation sheet) trước lúc đó nhé."

Tôi ngẩn người, miệng há hốc nghe anh nói.

"Hả..."

Trái ngược với tôi không thốt nên lời, Takenaka ngạc nhiên đến mức bật dậy:

"Eeeeeeeh, được ạ? Bọn em được phép nghĩ kế hoạch ạ? Takenaka này là dân nghiệp dư siêu cấp đấy, thế có được không ạ!?"

"Được chứ. Lần này, nghiệp dư lại càng tốt."

Nói rồi, anh Horii phát cho chúng tôi tờ tài liệu khổ A4.

"Mục đích của cuộc thi kế hoạch lần này là tìm kiếm những ý tưởng thuộc loại hình mới. Như các bạn đã biết, Succeed Soft chúng ta là một nhà sản xuất có bề dày lịch sử nhất định trong lĩnh vực phát triển phần mềm. Về mảng làm game, điểm mạnh của chúng ta là kinh nghiệm phong phú có thể xử lý từ PC đến Console, nhưng ngược lại, điều đó cũng dẫn đến sự bảo thủ và khép kín."

Trong tài liệu ghi chi tiết về các phần mềm đã phát hành tính đến hiện tại, cũng như doanh số và phản ứng của thị trường đối với các sản phẩm ra mắt gần đây.

"Nếu tuyển chọn kế hoạch trong nội bộ nhân viên phát triển, kiểu gì cũng sẽ nảy sinh sự thiên lệch. Vì vậy, tôi muốn các bạn đưa ra những kế hoạch từ một góc nhìn hoàn toàn mới, đó là lý do tôi mang câu chuyện này đến cho hai bạn."

Lật tiếp tài liệu, bên trong có ghi những lưu ý khi xây dựng kế hoạch.

"Các bạn có thể thoải mái tra cứu tài liệu của công ty, hoặc hỏi tôi và cậu Matsudaira bất cứ điều gì. Tuy nhiên, xin đừng hỏi các nhân viên khác trong bộ phận nhé."

Tiếp theo, chúng tôi được phổ biến về các thông số kỹ thuật của bản kế hoạch.

Quy cách trình bày tự do. Việc sử dụng hình ảnh hay văn bản nhiều ít tùy ý. Âm thanh và video được chấp nhận làm tài liệu minh họa khi thuyết trình, nhưng cấm dùng làm nhạc nền (BGM). Định dạng dữ liệu phải trình chiếu được slide, độ dài quy định dưới 10 trang.

"Cũng chẳng cần dài dòng đâu. Nếu truyền tải sự hấp dẫn một cách đơn giản, anh nghĩ 10 trang là quá đủ."

Anh Horii vừa dứt lời,

"Tôi có câu hỏi."

Anh Matsudaira khẽ giơ tay.

"Lần này tôi cũng tham gia lên kế hoạch có được không?"

Anh Horii gật đầu dứt khoát.

"Được chứ. Để có sự so sánh với nhóm Hashiba-kun, nếu cậu cũng đưa ra kế hoạch của mình thì tốt quá."

"Ra là vậy... tôi hiểu rồi."

Không biết có phải do tôi tưởng tượng không, nhưng hình như anh Matsudaira vừa nhếch mép cười nhạt.

"Nào, hai tuần tới mong mọi người cố gắng hết sức nhé. Nếu kế hoạch được thông qua, người đề xuất sẽ được tham gia vào đội ngũ nhân sự nòng cốt. Hãy dốc toàn lực nhé!"

Vậy là chúng tôi đã nhận bài tập.

Bấy lâu nay công việc chỉ toàn debug (gỡ lỗi) và thu thập tài liệu, giờ đùng một cái dính đến nghiệp vụ quan trọng, thú thật tôi căng thẳng muốn phát cáu.

"P-P-P-Paisen, l-l-làm sao đây? Takenaka này ấy hả, mấy chuyện lên kế hoạch này nọ, em mới chỉ làm mỗi cái nhà ma thử thách ăn bánh crepe siêu cay hồi lễ hội văn hóa cấp ba thôi đó!!"

Nghe cũng thú vị đấy, nhưng mà...

"Em từng soạn tài liệu thuyết trình và đối mặt với thầy Kanou đáng sợ rồi còn gì? Làm được, chắc chắn làm được."

"C-Cái đó... ừm, chỉ là do cảm xúc muốn gặp Paisen dâng trào quá nên em mới làm được thôi..."

Bị nói thẳng mặt làm tôi hơi ngượng, nhưng tóm lại có vẻ cần cảm xúc và động lực mạnh mẽ đến mức đó.

"Mà đừng lo, không sao đâu."

"Hả! Chẳng lẽ Paisen đã có kinh nghiệm rồi sao!?"

"Không, ý anh là anh cũng chưa có kinh nghiệm nên chúng ta là đồng bọn."

Takenaka ôm đầu kêu lên "Sốc quá!!" ngay trước mặt tôi. Nói sao nhỉ, đúng là cô bé nhìn mãi không chán.

"Paisen, em nghe đồn cái này nè."

"Cái gì?"

"Kiểu như tuyệt kỹ bí mật để thông qua mấy kế hoạch này ấy!"

Rõ ràng có mùi mờ ám, nhưng thấy cô bé tự tin như vậy, tôi cũng thử nghe xem sao.

"Đầu tiên nhé, mình phải tận dụng sự quyến rũ sẵn có của bản thân!"

"Cái đó là... gì?"

"Thì đây chứ đâu! Cái body nữ sinh cấp 3 tươi mới này nè! Mấy anh trai hay mấy chú bên đội phát triển chắc chắn yếu lòng 100% trước cái này cho xem!"

A, quả nhiên là hướng đó hả.

"Lúc thuyết trình ấy, em sẽ mặc đồ hở ngực chút xíu, xong giả vờ làm rơi đồ để cúi xuống nhặt, mấy tình huống mọi người thích ấy... Ủa, Paisen có đang nghe không đó?"

"Takenaka này, em nghĩ làm thế là hay thật sao?"

Gương mặt cô bé dần nhăn nhúm, rồi bắt đầu rên rỉ "Ư ư".

"Thiệt tình! Thiệt tình á! Chỉ là đùa chút cho vui thôi mà! Takenaka cũng đâu nghĩ mấy chuyện đó giải quyết được hết mọi thứ! Nhưng mà, cảm giác cứ thế này thì chẳng có cửa nào thắng cả, nên ít nhất thì..."

Mà đúng là không khí đã dịu đi thật.

"Nhưng đây là cơ hội đấy. Với chúng ta, nó rất quan trọng."

"Cơ hội ạ?"

"Ừ." Tôi gật đầu.

"Anh Horii đã nói rồi, bộ phận phát triển của Succeed Soft hiện tại có hình ảnh rất bảo thủ. Bản thân anh cũng cảm nhận được điều đó nhiều lần."

Đặc biệt với mảng ứng dụng di động hiện nay, ý thức rằng bị phân công vào đó là "trúng vé vớt" trong nội bộ công ty rất nặng nề. Quả nhiên vị trí hoa khôi vẫn là mảng Console, còn lại chỉ là phụ. Cách nhìn nhận đó dường như đã thành luật bất thành văn.

Anh Horii muốn lật đổ quan niệm cố hữu đó. Chính vì vậy, anh ấy mới đưa ra đề xuất này cho đám sinh viên ít kinh nghiệm và chưa từng lập kế hoạch như chúng tôi.

"Cho nên, điều tối kỵ ở đây là đưa ra một kế hoạch game chỉ dừng ở mức 'tàm tạm'. Đó chắc chắn là thứ họ không cần nhất."

"Vậy họ đang tìm kiếm điều gì ạ...?"

Tôi mỉm cười đáp:

"Anh không biết."

"Aaaaaa~!! Paisen bắt nạt em với vẻ mặt sảng khoái kìa! Cái này là lạm quyền đó nha, em kiện đó!!"

Hơi có lỗi với Takenaka, nhưng cô bé giống như món đồ chơi cứ gõ vào là kêu vậy. Thú vị thật.

(Trước khi trêu chọc thành thói quen, mình nên giải thích đã.)

Tôi giơ chiếc điện thoại lên.

"Có lẽ thôi, nhưng anh nghĩ gợi ý nằm ở đây."

"Trong điện thoại... ạ?"

Lần này tôi không cười nữa, mà gật đầu chắc chắn.

Ngồi lắc lư trên xe buýt từ ga Kishi, tôi cứ suy nghĩ mãi về bản kế hoạch.

"Sắp xếp lại từ đầu nào."

Cảm giác mọi thứ sắp rối tung, nên tôi quyết định nhìn nhận lại từ những tiền đề cơ bản.

Tôi biết trước tương lai. Đó là thế mạnh, và hẳn là yếu tố đáng tin cậy để xây dựng kế hoạch.

Từ quan điểm đó, năm 2008 tuy là thời hoàng kim của điện thoại nắp gập (Garake), nhưng nói đến game thì Console vẫn thống trị. Có thể nói đây chính là đêm trước của cuộc cách mạng sắp tới.

Vậy nếu tạo ra một kế hoạch đón đầu điều đó, liệu có phải đáp án tối ưu?

"Lấy thiết bị di động làm chiến trường chính, xây dựng hệ thống nạp tiền (billing), rồi đề xuất một tựa game dựa trên nền tảng đó... sao?"

Quả thật, ở thời đại này điều đó chắc chắn mới mẻ. Nó sẽ không phải là kế hoạch theo quán tính hay tập quán như anh Horii nói, mà chắc chắn sẽ được đánh giá là nắm bắt tương lai.

Nhưng mà, làm thế có ổn không?

"Kết cục thì tôi vẫn đang dựa dẫm vào kinh nghiệm."

Dù biết trước đáp án, việc đi tắt đón đầu đưa nó ra có bao nhiêu ý nghĩa? Nếu là tình huống cần thiết thì không nói, nhưng ở đây, tình huống này đang thử thách năng lực của chính tôi, Hashiba Kyouya.

Nếu vậy, dùng "Cheat tương lai" là nước đi tồi.

"──Kiến thức tương lai, lần này mình sẽ không dùng."

Đã quyết định vậy thì phải nghĩ lại từ con số không.

"Việc thể hiện được gì ở đây sẽ quyết định con đường phía trước."

Muốn phá vỡ tập quán. Ông trùm phát triển Horii đã tự mình nói điều đó và giao việc cho chúng tôi. Dù kế hoạch không được chọn, cũng phải làm ra thứ gì đó khiến người ta nghĩ: "Cái này thú vị đấy".

Phải vắt óc suy nghĩ về những trải nghiệm đã qua, và những điều mình muốn làm trong tương lai.

Việc tôi giơ điện thoại làm gợi ý cho Takenaka có hai lý do.

Thứ nhất, đúng như nghĩa đen, so với mảng Console đã định hình sẵn hình ảnh và tiêu chuẩn đánh giá cao ngất ngưởng, thì ứng dụng di động - phần cứng đầy triển vọng - sẽ dễ dàng đưa ra những thứ đột phá hơn.

Lý do thứ hai là dành cho chính tôi.

"Liệu có thể kết nối thứ gì đó khác biệt với game không?"

Ý tưởng chơi game trên điện thoại không quá bất ngờ. Đã có trào lưu mini-game từ sớm. Từ khi điện thoại nắp gập có màn hình màu và độ phân giải cao hơn, hình ảnh của nó như một phần cứng chơi game đã bắt đầu hình thành.

Tuy nhiên, sự triển khai từ đó vẫn chưa ra đời. Đã có phần cứng mới, tôi muốn có thứ gì đó kết nối từ nó. Tôi muốn tìm gợi ý từ tất cả những gì có ở Succeed Soft.

"Mình đã có được... cơ hội không ai có."

Tôi xòe hai bàn tay, như để xác nhận lại những gì mình đang có.

Vốn dĩ tôi không được phép ở đây. Tôi đang ở vị thế được "làm lại" - điều bình thường không thể nào có - nhờ sự may mắn khủng khiếp.

Nếu vậy, tôi muốn gán cho may mắn đó một lý do chính đáng. Bằng việc tôi vượt thời gian đến đây và tạo ra thứ gì đó.

Vì thế, không thể chỉ dựa vào Cheat tương lai, chính tôi cần phải tự suy nghĩ.

Dù chưa có bằng chứng hay ý tưởng nào, nhưng nếu không làm ngay tại đây, tôi sẽ không còn mặt mũi gặp những người bạn đang nỗ lực hết mình cho hiện tại.

(Nếu không cố gắng ở đây thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.)

Tôi lặng lẽ nắm chặt tay, xốc lại tinh thần.

Hôm sau, tôi trở về từ công ty với bài toán lớn trong lòng.

Nhưng tôi lại rơi vào trầm tư về một chuyện khác.

"Nhìn thì có vẻ thuận lợi nhỉ."

Điều tôi đang trăn trở là về Shinoaki.

Kể từ khi bắt đầu kiểm tra và hỗ trợ minh họa Light Novel, tôi đã góp ý về tranh của cô ấy, tùy trường hợp còn đưa ra đề xuất.

Sự cầu toàn của Shinoaki đối với minh họa ở đẳng cấp rất cao, kiểu như muốn nâng tầm những thứ vốn đã tốt lên cao hơn nữa. Những gì cô ấy nộp hiện tại thừa sức vượt qua tiêu chuẩn thương mại, đáng lẽ có thể thực hiện thong thả.

Tuy nhiên, Shinoaki đang rơi vào cơn khủng hoảng (slump) khá lớn.

Dự án Light Novel đã chốt thiết kế nhân vật, đang bước vào giai đoạn dựng bố cục. Quan sát xu hướng hiện tại, tôi nghĩ bố cục cận cảnh (close-up) sẽ tốt hơn nên đã đề xuất. Biên tập viên phụ trách đồng ý, Shinoaki cũng gật đầu, và chúng tôi tiến hành.

Để không đi vào vết xe đổ hồi làm game đồng nhân, tránh việc chọn bố cục dễ vẽ chỉ để tiết kiệm thời gian, tôi cũng tìm cách để Shinoaki không chán, như chọn góc nhìn từ trên cao (fukan) hay tạo dáng nhân vật thật kỹ. Cứ ngỡ đã tìm được điểm rơi hợp lý để tận dụng kỹ năng của cô ấy, nhưng mọi chuyện lại không như ý.

"Không ngờ lại kẹt ở bước này..."

Chỉ riêng góc nhìn từ trên cao, Shinoaki đã chia nhỏ các góc độ và vẽ hàng loạt bản phác thảo (rough). Dưới con mắt nghiệp dư thì cái nào cũng tuyệt vời, nhưng cô ấy dường như không hài lòng với bất kỳ cái nào.

Sợ tiến độ đình trệ, biên tập viên gợi ý vẽ minh họa quà tặng (bonus) trước. Tuy nhiên, cho rằng cắt ngang dòng chảy lúc này sẽ phản tác dụng, tôi đã từ chối.

Vừa hồi tưởng, tôi đã đứng trước phòng cô ấy từ lúc nào.

"Shinoaki, được không em? Anh vào nhé."

Gõ cửa xong, giọng "Vào đi~" quen thuộc vang lên.

Trong phòng, Shinoaki đang chăm chú nhìn màn hình, tay phác thảo. Trước đây cô ấy vẽ trên giấy (analog), nhưng để đổi gió, cô ấy đã chuyển sang vẽ máy (digital).

Vốn đã quen thao tác trên máy tính từ hồi làm anime, nên cô ấy không bị ngượng tay.

Thế nhưng, bản phác thảo vẫn chưa chốt được. Những hình vẽ chỉ có khuôn mặt, hay chỉ có cơ thể rồi bị loại bỏ đang chất đống thành nhiều layer, nhưng dường như vẫn chưa đi đến bước hoàn thiện chi tiết.

"Xin lỗi nha, mãi mà em không ra được bản phác thảo."

Shinoaki xin lỗi, giọng ỉu xìu.

"Không đâu, chính anh mới là người không đưa ra chỉ định tốt..."

Bầu không khí trở nên khó xử.

"Tạm thời, mai em sẽ làm lại phác thảo, rồi mình bàn tiếp nhé... được không anh?"

"Ừ, tất nhiên. Chiều tối nhé?"

"Được nha." Shinoaki gật đầu. Cuộc họp kết thúc.

"Vậy anh không làm phiền em nữa."

Tôi định ra về, vừa đặt tay lên cửa thì:

"Không hề, đâu có phiền gì. Được Kyouya-kun xem giúp, em thấy đỡ lắm đó."

Không hề để lộ chút bế tắc nào, cô ấy quan tâm đến tôi bằng giọng nói nhẹ nhàng như mọi khi.

"Cảm ơn em, Shinoaki."

Nhưng lúc này, sự dịu dàng đó lại khiến ngực tôi nhói đau.

Về phòng rồi tôi vẫn nghĩ mãi chuyện Shinoaki.

Tôi rà soát lại quy trình, kiểm tra xem có chỗ nào làm qua loa không. Nếu có, việc kiểm điểm và sửa chữa có thể giúp loại bỏ sai sót lần sau.

Nhưng mà...

"Đặc biệt là không có gì... chẳng có gì cả."

Tôi gãi đầu, thở dài thườn thượt.

Nguyên nhân trực tiếp nằm ở phần đặt hàng (order) minh họa. Nhưng bản thân quy trình không có vấn đề lớn. Chỉ là có khoảng cách giữa hình mẫu lý tưởng trong đầu Shinoaki và nội dung đặt hàng, khiến cô ấy chưa tìm ra nước đi tốt nhất.

Tình huống "không ai có lỗi" này, theo một nghĩa nào đó, lại tàn khốc vô cùng. Bởi không đơn giản là cứ triệt tiêu nguyên nhân thì mọi việc sẽ suôn sẻ.

"Cái này lại phải làm lại từ đầu chút rồi."

Tôi soạn mail tóm tắt việc xem xét phương án đối lập, bao gồm cả thay đổi bố cục, gửi cho biên tập viên. Nhưng cái này cũng không thể nói là có tác dụng tức thì.

Trớ trêu thay, Tsurayuki và Nanako lại đang sáng tác rất thuận lợi.

Tsurayuki, từ bản thảo bị trả về đỏ chót, đã thành công nâng cao chất lượng chỉ trong một lần sửa. Dù la oai oái trước yêu cầu từ tôi - một "độc giả đơn thuần", nhưng nhờ tính hiếu thắng, cậu ta liên tục nghĩ ra các triển khai mới, giờ chỉ còn việc hoàn thiện.

Nanako cũng vậy, trong khi nỗ lực với các ca khúc tôi đề xuất, cô ấy cũng trưởng thành lớn trong việc tự suy nghĩ và hành động. Trong lúc cùng tôi suy nghĩ về việc sản xuất (produce), có vẻ cô ấy đã muốn tự sản xuất chính mình (self-produce).

"Hiện tại hai người đó không cần lo lắng nhỉ."

Rốt cuộc, khác biệt ở đâu?

Đương nhiên tôi không hề có ý định phân biệt đối xử về khối lượng hay chất lượng công việc. Kết quả của việc đối diện công bằng với cả ba là chỉ có Shinoaki không tiến triển như ý.

Việc Tsurayuki và Nanako thuận lợi, không phải do tôi, mà đơn giản do tố chất của họ sao? Những gì tôi đang làm, rốt cuộc chỉ là quấy quá lên thôi sao?

Tôi suýt chìm vào suy nghĩ tiêu cực.

"A, không được không được, không được nghĩ thế."

Tôi lắc đầu, xua tan những suy nghĩ xấu.

Công việc Producer (Sản xuất) nghe thì ngầu, nhưng khi nghĩ đến việc nó quyết định phong độ của người sáng tạo, tôi mới thấm thía đây là một khổ hạnh đầy áp lực.

"Khó quá. Thật sự... khó quá."

Hễ mở miệng là thở dài than vãn. Nghĩ về tương lai, so với việc mọi thứ suôn sẻ ngay từ đầu, có thử thách vẫn tốt hơn. Nhưng nghĩ về Shinoaki, thì đương nhiên suôn sẻ vẫn hơn chứ.

Hơn hết, điều khiến tôi sốc nhất là vẫn chưa hiểu gì về khuynh hướng và đặc điểm của tác giả Shinoaki.

"Dù có dùng mánh lới gì chắc cũng không xong."

Cần phải hiểu Shinoaki nhiều hơn nữa. Những phần bản chất mà chỉ nói chuyện sơ qua sẽ không thể thấu. Nhưng làm thế nào để biết được điều khó khăn đó chứ.

Khóa tu nghiệp Producer, ngay từ đầu đã vấp phải cửa ải khó rồi.

Cơ hội đến trường giảm đi, nơi gặp gỡ hay hẹn hò dần chuyển ra ngoài trường học.

Dễ thấy nhất là Kawasegawa. Trước đây gặp ở quán cà phê "Mirage" trong trường, giờ chuyển sang quán nhậu "Toriyoshi" trước ga Kishi.

Hôm nay chúng tôi tụ tập ăn mừng cho nhóm không uống rượu trong chuyến du lịch hôm trước, nhưng mà...

"Cậu đang phiền não dữ lắm nhỉ."

Ngồi đối diện, Kawasegawa vừa nhìn mặt tôi vừa nói. Trên tay cô ấy là ly Lemon Sour yêu thích.

"Sắc mặt tôi tệ đến mức nhìn là biết luôn hả..."

"Quầng thâm mắt, sắc mặt kém, miệng bảo ngủ nhiều nhưng mắt lờ đờ. Còn nhiều cái nữa, muốn nghe không?"

"Thôi, xin kiếu..."

Tôi từ chối lịch sự, rồi nốc cạn ly Highball.

Quả thật gần đây tôi ngủ không ngon, ăn uống lúc đi làm thêm vẫn đúng giờ, nhưng về nhà mệt quá thường lăn ra ngủ luôn.

"Đến nước này tôi không bảo cậu giữ gìn sức khỏe nữa, nhưng nếu gục ngã thì hãy giác ngộ đi nhé."

Chắc chắn sẽ bị mắng te tua.

"Mà dù sao cũng chúc mừng nhé. Không ngờ công việc đạo diễn đến sớm thế."

Tôi nói. Kawasegawa có chút ngượng ngùng:

"Cũng chẳng có gì to tát. Tôi cứ bảo anh Producer chịu khó nghe lời tôi là 'nếu có chỗ trống thì tôi làm đạo diễn', ai ngờ có người gãy xương nhập viện thật. Thế là họ bảo 'công việc cũng không vất vả lắm, làm thử không', thế thôi. Thật sự chỉ có thế."

Kawasegawa giải thích nhanh hơn bình thường khoảng 30%.

Công ty sản xuất phim nơi Kawasegawa làm việc, nơi cô ấy thường than là cũ kỹ lạc hậu, đang bắt đầu thay đổi dần với nòng cốt là Kawasegawa và các nhân viên trẻ.

Một ví dụ cho điều đó là việc Kawasegawa được đề bạt làm đạo diễn.

"Trong video giới thiệu của một doanh nghiệp nọ có phần phim ngắn (mini-drama), nhưng mấy tay đạo diễn lão làng không ai muốn làm. Thế là chuyện đến tay ba người mới bao gồm cả tôi. Giờ tôi đang cắm đầu đọc kịch bản đây."

"Không, tuyệt lắm đấy. Nếu Kawasegawa không mở lời thì đã chẳng có gì thay đổi rồi."

Vốn dĩ do Kawasegawa đóng góp ý kiến rõ ràng và hành động nên mới có kết quả này. Nếu cô ấy cứ rụt lại, thì công ty vẫn cứ như xưa, hoặc giả sử có cơ hội, khả năng cao nó sẽ rơi vào tay người khác.

"Đúng vậy, nên tôi phải cảm ơn cậu."

"Cảm ơn tôi?"

"Nhờ cậu mà tôi nhận ra, nếu không có sự tích cực kiểu 'hành động rồi mới suy nghĩ' như cậu thì không được. Tôi thực sự khâm phục cái sự liều lĩnh ngu ngốc (man dũng) đó cũng là một loại dũng khí."

Cách nói chuyện vi diệu quá, không biết khen hay chê nữa.

"Gần đây tôi mới thấm thía, chỉ hành động thôi thì cũng có những việc không suôn sẻ."

"Chuyện Shinoaki hả?"

Tôi khẽ gật đầu. Chuyện Shinoaki không ổn định tôi đã nói từ đầu buổi nhậu.

"Gần đây tôi cũng không nói chuyện kỹ với cô ấy. Lúc đi du lịch hôm nọ trông vẫn vui vẻ bình thường mà."

"Dáng vẻ vẫn như mọi khi. Cho nên nguyên nhân không phải chuyện đời sống thường nhật."

Không có vẻ gì là suy sụp đặc biệt, hay có nguyên nhân rõ ràng nào cả.

"Tôi ấy nhé."

Uống một ngụm Lemon Sour, Kawasegawa nhìn vào hư không.

"Tôi vẫn chưa hiểu rõ về cô bé Shinoaki đó."

"Không hiểu... là ý gì?"

"Tiếp xúc bình thường thì thấy là một cô bé rất tốt, nghiêm túc, và hơn hết là hiếm có ai đối diện với việc sáng tạo chân thành như thế. Với tư cách người sáng tạo, tôi rất tôn trọng cô ấy."

Cô ấy nhẹ nhàng đặt ly xuống, nói tiếp: "Nhưng mà."

"Tôi cứ cảm giác cô ấy đang che giấu điều gì đó. Có lẽ là điều tiêu cực. Tất nhiên tôi không có bằng chứng, có khi chỉ là nghĩ quá. Nhưng nếu điều đó thực sự tồn tại, thì chắc hẳn cô ấy thường ngày đang sống với một sự cân bằng tuyệt diệu nào đó."

"Từ góc nhìn của Kawasegawa thì thấy vậy sao."

Cô ấy khẽ gật đầu.

"Bình thường ấy, ai cũng có những phần xấu xí, hay những mặt không thể phơi bày trước người khác mà, đúng không."

"Ừ, tôi hiểu."

"Như tôi thì mấy phần đó còn nhiều hơn. Ngay cả những đứa được gọi là ngoan hiền, đa phần đều có. Nhưng mà, Shinoaki thì thực sự... không thấy những thứ đó."

"Nhưng chỉ vì thế mà kết luận cô ấy giấu kín trong lòng thì hơi khiên cưỡng."

"Cậu không thấy sao? Rằng Shinoaki có chút khác biệt so với những cô gái khác."

Nghe cô ấy nói thì không thể phủ nhận.

Khi sáng tác, cô ấy không quá quan tâm người khác nghĩ gì, mà coi trọng quy tắc và cảm xúc bản thân hơn. Tất nhiên, nếu trễ hẹn cô ấy sẽ xin lỗi đàng hoàng và cố gắng khắc phục, nhưng hơn thế nữa, cô ấy bao quanh mình một bầu không khí kỳ lạ.

Chỉ là tôi không biết chân tướng nó là gì.

"Cũng khó nói lắm, vì là chuyện riêng của Shinoaki."

"Tôi cũng nghĩ vậy. Hiện giờ vẫn trao đổi bình thường, chẳng có gì khó chịu, thậm chí tôi còn thấy áy náy ngược lại. Nhưng mà, cứ nghĩ đến lúc sự cân bằng đó sụp đổ, tôi lại nghĩ liệu có thể làm gì trước không."

Hiếm khi thấy Kawasegawa nói đến mức này.

Nhưng với người vốn không hay làm thân với bạn bè sinh viên như cô ấy, người mà cô ấy vừa kính trọng trong công việc vừa thân thiết thì chỉ có Nanako và Shinoaki.

Vì là chuyện của số ít bạn bè đó, nên việc cô ấy bận tâm cũng là lẽ đương nhiên.

"Đang nói chuyện công việc của cậu mà, xin lỗi nhé."

"Không sao đâu."

Tuy không nhận được lời khuyên trực tiếp nào, nhưng tôi đã thoáng thấy hình ảnh Shinoaki qua lăng kính của Kawasegawa, và lại một lần nữa quan tâm đến điều đó.

Lại thêm 3 ngày trôi qua. Tình trạng bất ổn của Shinoaki vẫn kéo dài. Dù đã chuyển chế độ sang đi làm thêm, đâu đó trong tim tôi vẫn nghĩ về Shinoaki.

"Anh Matsudaira, đây là bảng phân công đội Debug ạ."

Tôi vừa cho anh xem bảng tính trên máy, vừa giải thích.

"Dựa trên mức độ thành thạo và năng khiếu của từng Debugger (người gỡ lỗi) mà chúng ta đã trao đổi, em đã thử số hóa và phân chia công việc."

Anh Matsudaira đã giao cho tôi bài tập riêng biệt với chuyện kế hoạch. Anh nhờ tôi đưa ra ý tưởng xây dựng hệ thống hiệu quả cho công việc Debug mà chúng tôi đang làm nòng cốt.

Tôi nhìn vào báo cáo của đội Debug 10 người, và đưa ra kết luận rằng nếu phân công game hoặc phân cảnh phù hợp cho từng người thì có thể rút ngắn thời gian.

"Ừm, làm tốt lắm. Phân tích từng Debugger cũng gần như chính xác."

"Cảm ơn anh ạ!"

Được người ưu tú như anh Matsudaira khen, chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi tự tin.

Vừa xác nhận động thái cả đội vừa đề xuất phương án hiệu quả hóa là kinh nghiệm rất tốt để nhìn sự việc bao quát. Thực tế, theo lời anh Horii, trường hợp quản lý đội Debug được chuyển thẳng sang làm quản lý sản xuất (Production Manager) trong bộ phận phát triển là khá nhiều.

(Khoản này đúng như lời thầy Kanou nói thật.)

Cứ tích lũy kinh nghiệm Producer từng chút một thế này, biết đâu con đường sẽ mở ra. Tôi cảm thấy an tâm hơn chút.

So với việc không có gợi ý nào, thì thỉnh thoảng nhận ra những điểm thế này làm tôi rất vui.

"Vậy tuần sau chúng ta thử triển khai theo bảng này xem. Nhắc mới nhớ, Takenaka đâu?"

Tôi im lặng, chỉ về phía chỗ ngồi của cô bé.

Ở đó,

"Hự... ộc... ư ư ư ư, ý tưởng... ý tưởng ơi, lòi ra giùm cái đi mà... hự hự hự, cái gì đó, ra đi mà... ư ư."

Một cô bé đang rên rỉ với giọng điệu như đến từ địa ngục.

"P-Paisen... cứu em vớiii, kiểu này chắc em chết mất... ít nhất hãy nhặt xác em về nhé."

Nhận ra ánh nhìn của chúng tôi, một giọng nói như trăng trối gửi về phía này.

"Giọng điệu nghe như sắp nôn ra cái gì khác ngoài lời nói ấy nhỉ..."

Anh Matsudaira đáp với vẻ thương hại.

"Mà em cũng chưa nghĩ ra gì, nên tiến độ cũng chẳng khác cô ấy đâu ạ."

"Kế hoạch hay không phải thứ ra lò ngay được. Mà vẫn còn thời gian, cứ thong thả làm."

"Vâng, em sẽ cố gắng."

"Đừng để cạn kiệt khí lực và sức khỏe. Trước khi đổ bệnh thì phòng ngừa là quan trọng đấy."

"Vâng." Tôi gật đầu. Anh Matsudaira chăm sóc rất kỹ lưỡng thể trạng và tinh thần cho đám làm thêm chúng tôi.

Tại sao lại đến mức đó? Tôi từng thử hỏi, và nhớ rất rõ anh ấy nói chắc nịch rằng đó là điều đương nhiên của một người lãnh đạo.

(Mình thì... hoàn toàn chưa làm được ha.)

Tôi muốn sớm trở thành người có phong thái ung dung như thế.

Đang nhìn anh Matsudaira với ánh mắt ngưỡng mộ, bất chợt điện thoại nội bộ ở chỗ tôi reo lên. Tôi vội chạy đi nhấc máy.

『A, Hashiba-kun. Đến chỗ tôi một chút được không.』

Là giọng anh Horii.

"D-Dạ."

Tôi trả lời ngay, báo lại với anh Matsudaira rồi rời chỗ.

Đến chỗ anh Horii, anh kéo ghế phụ bên cạnh bảo tôi ngồi.

"Xin lỗi nhé, tự nhiên gọi cậu ra."

"Không sao ạ, có chuyện gì thế anh?"

Anh Horii nhấp chuột vào thư mục trên máy tính phụ, mở cho tôi xem.

Bên trong chứa lượng lớn hình minh họa, tệp tài liệu ghi tên tuổi, và cả dữ liệu bảng tính danh sách.

"Năm ngoái, cậu có biết tựa game 'Brain the Darkness' công ty mình phát hành không?"

"Vâng, là game nhập vai mô phỏng (Simulation RPG) do chị Kurase Sasami thiết kế nhân vật. Thế giới giả tưởng trung cổ pha trộn văn minh máy móc."

Biệt danh là "BTD". Hệ thống game cân bằng khá "chua" ở mức khó (Hard), nhưng nhờ hình ảnh đẹp lung linh nên rất nổi, lan rộng chủ yếu trong giới sáng tác thứ cấp (fanfic/doujin). Tôi cũng đã mua vài cuốn doujinshi.

"Đúng đúng. Tác phẩm đó ấy nhé, chúng ta sẽ làm một cuốn Fanbook. Tôi muốn nhờ cậu giúp một tay."

Anh bảo mở tệp tài liệu ở thư mục cấp trên, tôi làm theo thì thấy bên trong là bản kế hoạch gửi từ nhà xuất bản.

"Năm ngoái đã làm một cuốn Fanbook đăng tải tài liệu thiết lập game rồi, nhưng một cuốn không chứa hết. Thế nên quyết định làm cuốn thứ 2."

Đúng như giải thích, bảng phân trang (flatplan) cho thấy phần lớn nội dung là hình minh họa chưa công bố.

Tuy nhiên, đó chỉ là nửa đầu cuốn sách, còn nửa sau hầu hết là hình minh họa vẽ mới đơn lẻ.

"Hình minh họa khách mời nhiều thật đấy ạ."

"Ừ, được vẽ nhiều trong giới sáng tác thứ cấp đến thế cơ mà, nên chúng ta quyết định tập hợp thật nhiều. Bên xuất bản đã thu thập mẫu của các họa sĩ có phong cách gần gũi..."

Đến đây, cuối cùng tôi cũng hiểu công việc của mình.

"A, tức là em sẽ phân loại hình minh họa ở đây ạ?"

Anh Horii gật đầu:

"Đoán trúng rồi đấy. Nhưng mà, trách nhiệm nặng nề hơn chút nhé?"

"Nặng nề...?"

Anh Horii cười tươi rói:

"Ở đây có gần 200 họa sĩ, nhưng anh muốn em lọc xuống còn khoảng 50 người. Tóm lại là..."

"Em sẽ thực hiện vòng tuyển chọn đầu tiên ạ?"

Anh Horii gật đầu thật mạnh.

"Uwa... cái đó đúng là trách nhiệm nặng nề thật."

Tóm lại, phán đoán của tôi sẽ quyết định xem họa sĩ đó có nhận được công việc từ Succeed Soft hay không. Trong số các họa sĩ, chắc chắn có những người coi việc nhận được công việc chính chủ (official) là vinh dự. Vì vậy, cuộc tuyển chọn này cần phải hết sức cẩn trọng.

"Thời gian thì... xem nào, cứ tính 2-3 ngày đi. Trong quá trình làm, nếu có chỗ nào phân vân hay suy nghĩ, cứ thoải mái thảo luận nhé."

"Em hiểu rồi. Em sẽ cố gắng xong trong ngày mai."

Và thế là, hội đồng tuyển chọn với trách nhiệm nặng nề không ngờ tới đã bắt đầu.

Gọi là hội đồng tuyển chọn, nhưng tôi chỉ việc xác nhận hình minh họa và hồ sơ người vẽ, rồi quyết định xem cái này có hợp thế giới quan không, cái kia có hợp không. Từ những cái đã phân loại, sau cùng anh Horii sẽ đưa ra quyết định cuối cùng.

May mắn thay, tôi từng chơi qua tựa game này và cũng có kiến thức về gu thẩm mỹ mà người hâm mộ ưa chuộng. Nhờ vậy, bản thân việc tuyển chọn không khiến tôi phải do dự quá nhiều.

Tuy nhiên, tách biệt khỏi công việc đó, trong lòng tôi vẫn còn canh cánh chuyện của Shinoaki.

Giữa vô vàn họa sĩ minh họa ở đây, Shinoaki chắc chắn sẽ trở thành một sự hiện diện đặc biệt. Thế nhưng, nếu tôi không dẫn dắt tốt ngay từ lúc này, hoạt động của cô ấy có thể sẽ rẽ sang hướng khác, hoặc chẳng thể thành hình như tôi mong đợi.

Dù chỉ một chút thôi, tôi cũng muốn tham khảo ý kiến của ai đó.

"Anh Horii, anh vẫn luôn phụ trách công việc tuyển chọn này sao?"

"Đúng vậy. Nếu là việc đơn giản thì tôi cũng tự vẽ, nên từ xưa đã thường xuyên bị bắt làm tuyển chọn và đặt hàng rồi."

"Đặt hàng... sao ạ?"

Đó chính xác là điểm tôi đang trăn trở.

"Phải. Cậu có điều gì băn khoăn ư?"

"Vâng, chính là về khâu đặt hàng, tôi đang có chút phiền não."

Được nghe lời khuyên từ dân chuyên nghiệp là điều rất đáng quý. Tuy nhiên, mượn cớ công việc để hỏi chuyện riêng thì cũng có chút ngại ngùng.

Nhưng rồi, anh Horii đã chủ động mở lời:

"Nếu là chuyện trong ngành thì biết đâu tôi có thể tư vấn được đấy. Không phiền thì cậu cứ thử nói xem."

Anh ấy đã nói vậy để khơi chuyện giúp tôi.

"Cảm ơn anh, thực ra là..."

Về chuyện của Shinoaki, tất nhiên tôi giấu tên nhà xuất bản, nhưng đã tóm tắt lại quá trình cũng như vấn đề hiện tại: yêu cầu từ phía nhà xuất bản, phán đoán và cách đặt hàng của tôi, cùng những điểm đang bị tắc nghẽn.

Nghe tôi kể qua một lượt, anh Horii gật đầu thật sâu.

"Ra là vậy, là bộ 'Blue Planet' đó hả. Vẽ được đến mức đó thì chắc hẳn tình cảm đặt vào cũng sâu đậm lắm, thảo nào lại trở thành vấn đề nan giải."

Có vẻ anh Horii cũng ấn tượng với các tác phẩm của Nhóm Kuroda, nên anh ấy nắm được đại khái phong cách tranh của Shinoaki.

"Vì tôi cũng tham gia vào khâu đặt hàng ở phần bản phác thảo, nên giờ không biết phải làm sao..."

"Cậu Hashiba không cần cảm thấy trách nhiệm quá mức đâu. Dù thế nào thì ý kiến và tư duy giữa bên đặt hàng và bên nhận hàng cũng sẽ có sự khác biệt. Việc con người có thể thấu hiểu trọn vẹn cảm xúc hay những rung cảm tinh tế của người khác, vốn dĩ là điều gần như không thể."

Dù anh ấy đã giải thích rành mạch để gỡ bỏ gánh nặng cho tôi, nhưng suy nghĩ "giá như mình không can thiệp một cách thừa thãi..." vẫn còn đó.

Nếu có giải pháp nào mà tôi có thể tham gia, thì việc gì tôi cũng sẽ làm.

"Đặc biệt là, bản thân công việc đó không phải nguyên nhân gây stress, nên có lẽ chỉ cần một cơ hội đơn giản là mọi thứ sẽ vận hành trơn tru thôi. Chính là cái đó..."

Anh Horii gật đầu như vừa nghĩ ra điều gì.

"Thử thay đổi điểm nhìn trước mắt một chút có khi lại hay đấy."

"Cụ thể là làm gì ạ?"

Nói là thay đổi điểm nhìn, nhưng tôi chỉ nghĩ được đến những việc như thay đổi môi trường hay dụng cụ vẽ mà thôi. Việc thay đổi bố cục tranh ở giai đoạn này e là khó, rốt cuộc ý anh ấy là gì?

"Là thử làm một công việc khác biệt với mảng Light Novel hiện tại xem sao. Chẳng hạn như chính dự án này, minh họa cho Fanbook... cậu thấy thế nào?"

Một đề xuất ngoài sức tưởng tượng.

"Hả, c-cái đó thì... tôi thấy rất tuyệt nhưng mà... có được không ạ?"

"Được chứ. Theo tôi thấy thì cô ấy có vẻ là người vẽ ra những bức minh họa rất có khí chất. Nếu cô Shino này đồng ý thì nhất định phải mời."

Đúng là chuyện không ngờ tới. Nhưng quả thực, trước khi bên xuất bản chọn lựa ngẫu nhiên và gửi lời mời, việc đưa Shinoaki vào danh sách ứng cử viên ngay tại đây cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.

"Cảm ơn anh, hôm nay tôi sẽ về bàn bạc với cô ấy ngay."

Đây không phải chuyện tôi có thể tự ý quyết định ở giai đoạn này, nên tôi cần xác nhận lại với Shinoaki.

"Cậu Hashiba đang làm Producer cho cô ấy sao?"

Bất chợt, anh Horii buột miệng hỏi.

"Không, cái đó... cũng không đến mức to tát như vậy đâu ạ... chỉ là hỗ trợ thôi."

"Nhưng mà, nghe nãy giờ thì tôi thấy cậu can thiệp khá sâu đấy chứ?"

Nghe anh ấy nói vậy, tôi nhận ra đây không phải lúc để khiêm tốn một cách khách sáo.

"Xin lỗi anh, đúng là vậy. Tôi đang định hướng sẽ làm Producer."

"Ra là thế. Vì vậy nên cậu mới muốn học về công việc Produce nhỉ."

Điều đó chỉ là lý do gán ghép sau này, nhưng nếu nghĩ đến tương lai lâu dài thì cũng không sai.

"Vâng, tôi muốn một ngày nào đó sẽ cùng mọi người tạo ra một cái gì đó. Vì mục tiêu ấy, tôi đang học cách làm Producer."

Anh Horii gật gù tán thưởng:

"Một lý do rất thẳng thắn. Có được những người đồng đội như vậy là điều rất tuyệt vời."

Đó là những lời nghe đâu đó thật quen thuộc.

"Nhưng mà, có lẽ cậu cũng hiểu rồi, hãy cẩn thận nhé. Việc cùng làm ra sản phẩm với bạn bè thân thiết đồng nghĩa với việc không thể mãi duy trì mối quan hệ như cũ. Như tôi đã nói trước đây, công việc Producer bao gồm cả việc đưa ra những phán đoán lạnh lùng để tạo ra sản phẩm tốt hơn. Nếu để tình cảm bạn bè xen vào đó thì... cậu hiểu chứ?"

"Vâng. Dù quy mô nhỏ thôi, nhưng trước đây cũng đã từng có chuyện như vậy rồi."

Anh Horii khẽ thốt lên "Vậy sao..." rồi nói tiếp:

"Cô ấy vẽ những bức tranh rất đẹp. Chính vì thế, nếu cứ đà này mà phát triển, khả năng cô ấy đứng trên sân khấu lớn là rất cao. Nhưng sân khấu càng lớn, thì khi vấp ngã, chấn thương sẽ càng nặng."

"...Vâng."

"Xin lỗi, tôi nói hơi nhiều rồi. Tôi xin dừng tại đây."

Đó là những lời khuyên đáng quý, nhưng đồng thời cũng rất đáng sợ.

Trở thành Producer đồng nghĩa với việc nhận lấy nỗi đau. Qua lời nói của anh Horii, tôi càng thấm thía điều đó hơn bao giờ hết.

Khi làm game doujin, tôi đã nhận lấy nỗi đau đó lúc nào không hay, để rồi vết thương toác miệng đẩy tôi đến bờ vực cái chết. Nếu không có trải nghiệm nhảy vọt đến tương lai kia, chắc chắn tôi đã trở thành một cái xác không hồn cứ thế mà sống tiếp.

Giờ đây, khi ngỡ rằng mình đã hạ quyết tâm, tôi lại đang định đối mặt với vấn đề to lớn đó một lần nữa.

Làm Producer cho một con người là như thế nào? Khi tương lai và hiện tại liên kết lại với nhau, cả thân xác lẫn tâm hồn tôi đều run rẩy.

Một ngày nào đó, Akishima Shino sẽ là người thiết kế nhân vật cho tác phẩm lớn được công bố bởi Succeed Soft. Ngay tại đây, con đường dẫn đến manh mối đó đã được chỉ ra.

Việc tuyển chọn minh họa đã kết thúc êm đẹp, và trong số 15 người được chọn cuối cùng có tên Shinoaki.

Tất nhiên, vì giờ mới bắt đầu gửi lời mời nên chúng tôi cũng đã chọn sẵn các ứng viên dự phòng. Tuy nhiên, đối với Shinoaki, nếu bản thân cô ấy đồng ý thì có thể bắt tay vào làm ngay, đó là một đãi ngộ khá ưu ái.

Tan làm thêm, tôi về nhà và ghé qua phòng Shinoaki ngay lập tức.

Quả nhiên bản phác thảo vẫn đang gặp khó khăn. Dáng vẻ của cô ấy không khác ngày thường là bao, nhưng qua từng lời nói, tôi vẫn cảm nhận được sự áy náy vì tiến độ chậm trễ.

"Shinoaki này, tớ có chuyện muốn bàn về một công việc khác."

Tất nhiên tôi không nói là để thay đổi tâm trạng cho công việc hiện tại.

Cô ấy không phải người mù tịt về game, và trong lĩnh vực minh họa tác phẩm phái sinh, cô ấy cũng có kiến thức về 'BTD'. Vì vậy, việc giải thích diễn ra cực kỳ suôn sẻ.

"Được đó nha, nghe thú vị ghê."

Phản ứng của cô ấy cũng không tệ.

Nếu là Light Novel, bắt đầu từ minh họa bìa rồi tính cả quà tặng kèm thì sẽ phải vẽ khá nhiều, nhưng công việc 'BTD' lần này chỉ cần một tấm là xong. Hơn nữa, lại là kiểu minh họa bao gồm cả bối cảnh nền mà Shinoaki rất giỏi.

Tôi nghĩ rào cản để nhận việc này không cao lắm, nhưng...

"Nhưng mà, công việc Light Novel này còn chưa xong, nhận thêm cái đó có được không ta..."

Quả nhiên là Shinoaki, cô ấy đang lo lắng vì công việc Light Novel trước đó vẫn chưa thấy lối ra. Nhưng chính vì thế, sự tham gia của tôi sẽ trở thành mấu chốt để giải quyết vấn đề.

"Không sao đâu, khoản đó tớ sẽ thảo luận lại lịch trình."

Vẫn còn hơn hai tháng nữa mới đến hạn nộp. Hơn nữa, vì nắm rõ tình hình nội bộ nên việc điều chỉnh các trao đổi chi tiết cũng dễ dàng hơn. Lịch trình phía nhà xuất bản không phải phần tôi phụ trách, nhưng biên tập viên cũng dành cho tôi sự tin tưởng nhất định.

Nếu là một dự án tôi không biết rõ, tôi sẽ không dám nhận quản lý dễ dàng như vậy, nhưng nhờ những yếu tố đó, tôi có thể tích cực thúc đẩy việc này.

Có vẻ đó cũng là điểm chốt hạ đối với Shinoaki.

"Vậy thì nhờ cậu nhé. Mong chờ ghê."

Chúng tôi chuyển sang giai đoạn xác nhận chi tiết.

Nói chuyện với Shinoaki xong, tôi trở về phòng mình.

Khi chuyện bên kia đã tạm ổn, giờ tôi phải suy nghĩ về chuyện của bản thân, tức là nội dung bản kế hoạch.

"Kế hoạch, kế hoạch, ưm..."

Tôi dừng tay gõ phím để ghi chú, sắp xếp lại nội dung kế hoạch lần này một lần nữa.

Một thứ có tính bất ngờ, một thứ phá vỡ những thông lệ trước đây. Đó là đại ý của bài toán mà anh Horii đã đưa ra.

Chắc chắn không phải là kế hoạch cho game console. Nếu muốn cái đó thì anh ấy đã nói thẳng rồi, và tôi cũng không nghĩ đó là thứ anh ấy cố tình bắt người mới làm. Vì vậy, đây chắc chắn phải là thứ mà những nhân viên phát triển hiện tại khó chấp nhận.

Tức là, một thứ có nhu cầu nhưng họ không thể chạm tay vào, hoặc không định chạm tay vào.

"Ở điểm đó thì có thể thu hẹp phạm vi lại khá nhiều rồi."

Tiếng gõ bàn phím lại vang lên. Tôi kết nối những gạch đầu dòng thành một đoạn văn hoàn chỉnh. Khi suy nghĩ về kế hoạch, tôi thích công đoạn này nhất. Khi những thứ mơ hồ kết nối lại thành một đường thẳng, cảm giác như trong đầu cũng được sắp xếp lại, và những việc cần làm trở nên rõ ràng hơn.

Trong tủ âm tường là những tờ giấy ghi chú chỉ ra hành động của tôi từ giờ về sau.

Phía sau việc hoàn thành cường hóa Hashiba Kyouya, tức là "Bạch Kim hóa", có một tờ giấy ghi chú viết về giấc mơ mà tôi vẫn chưa thể chạm tới.

『Cùng mọi người làm game』

Thứ nằm ở đó là game, là hình ảnh, hay nội dung, bản thân tôi vẫn chưa nhìn thấy rõ ràng. Nhưng đến lúc này, tựa 'Game' mà tôi ấp ủ ngay từ đầu dường như đang dần hiện rõ hình hài trước mắt.

"Cuối cùng thì cũng đã kết nối được một chút rồi nhỉ."

Từng chút một, dù hình thức có khác đi, chúng tôi vẫn đang tiến về ngày công bố sản phẩm của tương lai đó. Sự việc mà ban đầu tôi nghĩ còn ở rất xa, giờ đã đến ngay gần, trong tầm với.

Vậy mà, tôi vẫn thấy bất an. Tôi thừa hiểu mình còn non kinh nghiệm và chưa đủ tin cậy, nhưng một nỗi lo vô hình vẫn luôn lảng vảng, rằng liệu tôi có đang bỏ quên điều gì quan trọng hay không.

"Liệu mình có thật sự làm được không đây."

Chừng nào chưa phải là những nhiệm vụ hiện rõ mồn một, thì nỗi bất an sẽ không bao giờ biến mất.

Điều tôi có thể làm bây giờ là ở bên cạnh và tiếp tục hỗ trợ cô ấy. Chỉ vậy thôi.

Nói thành lời thì đơn giản, nhưng thực hiện lại vô cùng khó khăn. Những lời anh Horii nói hôm trước lại hiện về.

『Việc cùng làm ra sản phẩm với những người bạn thân thiết đồng nghĩa với việc không thể mãi duy trì một mối quan hệ như cũ』

Đó là sự đổ vỡ, hay là sự phát triển lên một tầm cao mới? Dù là gì đi nữa, chắc chắn không thể giữ nguyên như cũ được.

Shinoaki sau này sẽ đón nhận điều đó như thế nào? Liệu có dẫn đến cái tương lai mà cô ấy từ bỏ việc vẽ tranh kia không?

『Shino có lẽ cũng mong manh tỷ lệ thuận với sự mạnh mẽ đó đấy』

Tôi nhớ lại lời của Kuroda. Lúc đó, dù đã thề thốt, nhưng tôi vẫn chưa nắm bắt được sự mong manh ấy là gì.

Tôi muốn biết về cô ấy. Làm việc cùng nhau, trò chuyện cùng nhau, tôi muốn hiểu từ tận gốc rễ xem người sáng tạo hiếm có này tạo ra tác phẩm như thế nào.

Tôi cảm giác rằng điều quan trọng đang chờ đợi ở phía trước.

Cho đến một ngày, thế giới này đón chào ngày hôm đó của 10 năm sau. Cho đến lúc đó, tôi chỉ còn cách cứ thế mà tiến lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!