Tập 08

Chương 5: Play miss

Chương 5: Play miss

Thời gian trôi qua trong chớp mắt.

Mùa hè oi ả chạy khắp toàn vùng Osaka, và khi nhận ra thì tháng Bảy cũng sắp kết thúc.

Sự thay đổi ở Share House có lẽ chỉ nằm ở việc các món ăn đã hoàn toàn chuyển sang thực đơn mùa hè. Những món lạnh như mì somen hay udon trở nên phổ biến, nên để tránh kiệt sức vì nóng, chúng tôi cũng làm những món đó nhiều hơn.

Nhưng riêng hôm nay, những món ăn cầu kỳ như đồ chiên hay thịt nướng lại được bày biện trên bàn.

"E hèm, vậy thì, để chúc mừng tác phẩm debut Light Novel của Tsurayuki đã được 'lên khuôn'... Cạn ly!!"

Mọi người nhao nhao hô "Cạn ly!" thật lớn trong niềm vui sướng khôn xiết.

"Lên khuôn" (Kouryou) là trạng thái đã hoàn tất việc kiểm tra lỗi chính tả trong bản thảo và không còn chỗ nào cần sửa chữa trong khâu hiệu đính nữa. Để tiến tới công đoạn in ấn thì hình như còn các công việc như thiết kế, nhưng nhìn từ góc độ tác giả thì coi như công việc đã hoàn thành.

Tức là, cậu ấy đã đạt đến cột mốc lớn của việc ra mắt với tư cách nhà văn.

"Không, thật sự cảm ơn tụi mày nhiều lắm! Thế là tao cũng thành nhà văn Light Novel rồi...!"

Tsurayuki nhìn vào khoảng không với vẻ mặt hơi ngẩn ngơ. Cũng phải thôi. Từ rất lâu rồi, cậu ấy luôn muốn trở thành nhà văn, cứ viết mãi, trải qua cả thất bại, và cuối cùng cũng đã nắm được cái đuôi của ước mơ đó.

"Ừm, cái đó... cậu, quả nhiên là ghê gớm thật đấy. Tớ khen đấy nhé."

Nanako hơi chu môi khen ngợi.

"Haha, sao tự nhiên được mày nói thế tao lại thấy vui vãi chưởng thế này! Cảm ơn nhé, Nanako!"

"N-Này, sao nghe ghê thế! Cứ gây sự như mọi khi đi chứ, thiệt tình!"

Riêng hôm nay, có vẻ Tsurayuki cũng đón nhận một cách thành thật.

"Giỏi thiệt đó nha, cuối cùng Tsurayuki cũng thành nhà văn rồi ha."

"Cả Shinoaki cũng cảm ơn nhé! À, mong là chuyện bên đằng ấy cũng suôn sẻ!"

Nghe lời Tsurayuki, Shinoaki cũng gật đầu lia lịa.

Đúng vậy, công việc Light Novel của Shinoaki tuy đã chốt được phác thảo bìa, nhưng những công đoạn sau đó vẫn còn nhiều điểm chưa rõ ràng.

(Tsurayuki đã về đích rồi, mong là điều đó sẽ khích lệ cô ấy chút ít.)

Tôi vẫn tiếp tục hỗ trợ Shinoaki như mọi khi. Ít nhất, biên tập viên phụ trách đã nói rằng chỉ cần hoàn thành minh họa bìa thì các tư liệu khác có thể kéo dài thời gian thêm một chút. Vì họ cũng sẽ sắp xếp lại lịch trình, nên tôi ưu tiên việc hoàn thành minh họa bìa lên hàng đầu.

"Nè, Kyouya."

"Hửm?"

Nanako khẽ kéo vạt áo tôi.

"Xin lỗi vì làm phiền lúc cậu đang bận nhé. Tớ muốn làm video cho bài hát kia rồi... cậu dành chút thời gian cho tớ được không?"

"Ừ, tất nhiên rồi. Là bài hát cậu định đăng solo mà cậu nói trước đó hả?"

Nanako gật đầu:

"Ừ. Tiến độ bên Gajiberi-P không khả quan lắm. Tớ hỏi hoài cũng ngại, nên tính vừa đăng bài solo vừa chờ xem sao."

Dự án hợp tác quy mô lớn tiến hành từ trước thì chỉ có phần của Nanako là trôi chảy, còn phần quan trọng của Gajiberi-P thì hầu như không tiến triển gì. Cứ chờ đợi mà không làm gì thì cũng không hay, nên Nanako quyết định nhân cơ hội này tung ra các bài hát solo gốc.

"Chà, bên đó họ cũng làm kiêm nhiệm mà, đành chịu thôi. Hiểu rồi."

Tương lai thì chắc chắn cậu ấy sẽ làm âm nhạc chuyên nghiệp, nhưng giai đoạn này thu nhập vẫn chưa đủ sống nếu chỉ làm mỗi việc đó, nên tôi nghe nói cậu ấy vẫn hoạt động song song với việc làm thêm ở quán karaoke.

"Cảm ơn cậu. Vậy tớ sẽ đưa dữ liệu hình ảnh và bản thu nháp, cậu xem qua một lượt rồi mình bàn xem làm thế nào nhé."

"Ok, tớ sẽ xem ngay."

Video bài hát solo của Nanako gần đây bắt đầu sử dụng tranh minh họa fanart. Đây là phần tôi không can thiệp vào, mà do Nanako tự thương lượng với đối phương và xin phép sử dụng trong video.

"Haizz, giá mà bên kia làm nhạc nhanh lên thì tốt, cứ họp hành mãi mà chẳng tiến triển gì mấy."

Gajiberi-P hình như sống ở phía Bắc thành phố, nên họ thường chọn điểm giữa là Namba hoặc Shinsaibashi để họp. Nhưng nghe nói cơ bản toàn là tán gẫu, mãi chẳng đi vào chi tiết bài hát được.

"Mà, chuyện này cũng đành chịu thôi. Mỗi người một phong cách mà."

"Là vậy sao ta... Mai tớ lại gặp họ, để tớ thử thúc giục xem sao."

Không cần tôi mà cậu ấy cũng đã có thể trao đổi như vậy rồi sao. Có thể chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng tôi cảm thấy xúc động khi thấy một Nanako từng rụt rè và kém giao tiếp với người lạ, nay đã có thể tự mình tiến hành mọi việc đến mức này.

(Nếu vụ hợp tác lớn này suôn sẻ, Nanako cũng sẽ phát triển hơn nữa.)

Niềm vui cứ thế mở rộng hướng về những diễn biến phía trước.

"Tao ấy, sách mà ra lò là tao sẽ phát cho tụi mày đầu tiên, lúc đó nhớ viết review ủng hộ tao đấy nhé!"

Tsurayuki nói với vẻ vui sướng.

"Nếu mà chán thì tớ sẽ cho 1 sao đấy, liệu hồn mà chuẩn bị tâm lý đi."

"Hả! Tao nhìn thấy tương lai mày vừa khóc vì cay cú vừa chấm 5 sao rồi đấy!"

Nanako đáp trả với giọng điệu quen thuộc, còn tôi và Shinoaki đứng nhìn.

Cái khung cảnh vẫn luôn tiếp diễn này, có lẽ cũng sắp đến lúc mất đi sự cân bằng rồi chăng.

(Tsurayuki sẽ tốt nghiệp đầu tiên. Rồi nếu thuận lợi thì đến Nanako. Và rồi...)

Tương lai của Share House bắt đầu hiện ra cụ thể. Cảnh tượng mà trước đây mỗi lần tưởng tượng tôi đều thấy cô đơn, giờ sắp trở thành hiện thực.

Sắp rồi, ngay kia thôi.

Đầu tháng Tám, chiều thứ Sáu.

Tôi và Takenaka đang đối mặt với tình huống căng thẳng tột độ kể từ khi bắt đầu làm thêm tại Succeed. Phòng họp nằm bên cạnh bộ phận phát triển. Bình thường, nơi đó chỉ lèo tèo vài người ngồi so với diện tích rộng lớn, nhưng giờ đây đã chật kín.

"T-T-Tiền bối, e-e-em không biết mình đang nói gì nữa, k-k-không biết..."

Tôi trấn an cô gái đang trông như ảnh chế của bộ truyện tranh bóng rổ nổi tiếng kia.

"Họ đâu có định lấy mạng em đâu, không sao đâu, yên tâm đi."

"Th-th-thật không ạ, những người ở đây, không ai là kẻ địch đâu đúng không ạ?"

"Nếu là kẻ địch thì họ còn chẳng thèm nghe em nói đâu."

Tôi liếc nhìn về phía "kẻ địch".

Những gương mặt của đội phát triển đang ngồi xếp hàng kia, tất cả đều là những người đã trở nên quen mặt kể từ khi tôi bắt đầu làm thêm. Ai cũng có sự tương tác riêng, người thì thân thiện, người thì dễ nói chuyện, chẳng có ai cực kỳ đáng ghét cả.

...Thế nhưng.

(Hôm nay chắc không dễ dàng thế đâu nhỉ.)

Câu nói tôi vừa bảo với Takenaka, theo một nghĩa nào đó, chỉ là lời nói dối để trấn an mà thôi.

Kế hoạch là sinh mệnh đối với đội phát triển. Ít nhất, tôi quan niệm như vậy. Dù là kế hoạch do sinh viên nghĩ ra, nhưng đã đụng đến thứ sinh mệnh là kế hoạch đó mà lại sơ sài hay vô hồn, thì họ sẽ không nương tay đâu.

(Họ sẽ đến để giết chết nó, chắc chắn rồi.)

Dù sao cũng chỉ là kế hoạch của sinh viên. Bị nghĩ như vậy cũng đành chịu, nhưng tôi cũng đã chuẩn bị đủ vũ khí để chiến đấu. Bên này cũng vì yêu thích game mà đã trải qua một hành trình dài đằng đẵng, nên tôi không đến chiến trường này chỉ để bị hạ gục một cách dễ dàng đâu.

"Cũng đến giờ rồi nhỉ. Vậy chúng ta bắt đầu thôi."

Anh Horii liếc nhìn đồng hồ rồi cất tiếng nói với cả phòng. Ánh đèn trong hội trường vụt tắt, màn hình chiếu slide lặng lẽ hạ xuống không một tiếng động.

Ánh sáng chiếu vào tôi, người sẽ thuyết trình đầu tiên. Tôi dùng bút chỉ laser trên tay chiếu vào bốn góc màn hình để kiểm tra xem có hiển thị rõ ràng không.

(Được rồi, không vấn đề gì.)

Tôi ra hiệu bằng mắt với chị Matsuhira đang quản lý thiết bị, rồi hít một hơi thật sâu, đứng trước những "kẻ địch" đang xếp hàng và mở lời.

"Tôi là Hashiba Kyouya thuộc Đội Debug, Phân khu 1, Bộ phận Phát triển. Tôi xin phép bắt đầu phần giải thích kế hoạch."

Slide đầu tiên được chiếu to rõ trên màn hình. Tôi bắt đầu nói như thể đang khiêu chiến.

Cùng ngày, ba tiếng sau.

Trời đã về chiều, cái nóng cũng dịu bớt, tôi và Takenaka, hai kẻ đang trong trạng thái thất thần, nằm dài trên đệm tại khu vực nghỉ ngơi của công ty.

"Chà, dù đã chuẩn bị tinh thần rồi nhưng mà... đội phát triển làm căng thật đấy..."

"Thật đấy ạ... Takenaka còn chẳng nhớ đoạn cuối mình nói gì nữa..."

Cuộc họp kế hoạch đã diễn ra "vô cùng thuận lợi".

Quy trình cơ bản là chúng tôi thuyết trình trước, sau đó sẽ đến phần hỏi đáp. Lúc thuyết trình thì im phăng phắc, nhưng đến phần hỏi đáp thì không khí bỗng trở nên sôi nổi hẳn lên, và chúng tôi đã bị đánh bại bởi mức độ nghiêm túc của phần đó.

(Mà, dù sao cũng đã đưa ra được phương án mang đậm chất riêng của mình... chắc vậy.)

Gạt bỏ những chuyện tương lai sẽ ra sao sang một bên, đây là kế hoạch mà tôi muốn thực hiện.

Thể loại là game phiêu lưu. Nền tảng chính là máy console, nhưng tùy theo tiến độ game, người chơi cần phải thao tác trên ứng dụng điện thoại di động được liên kết để tiếp tục, và phải chơi song song cả hai mới có thể đi đến kết thúc cuối cùng.

Các tác phẩm của Succeed gần đây hoàn toàn tập trung tất cả vào một phần cứng duy nhất, hoàn toàn không có cái nào yêu cầu hành động từ phía người dùng. Vì vậy, tôi muốn đề xuất một cảm giác chơi khác biệt bằng cách liên kết với điện thoại di động.

Và hơn hết, điều quan trọng đối với tôi là đây phải là một "Game bishoujo".

Vốn dĩ, Succeed là nhà sản xuất từng làm game bishoujo, và ngay cả sau khi đã chuyển trọng tâm sang máy console, tàn dư của nó vẫn còn sót lại đến mức bị mỉa mai rằng tác phẩm này chẳng có chút yếu tố thiếu nữ nào cả.

Về phía công ty thì có cảm giác muốn xóa bỏ bầu không khí đó, nhưng tôi lại nghĩ ngược lại, tại sao không tận dụng nó để làm ra một thứ đưa sức hấp dẫn của nhân vật lên hàng đầu.

Về cốt truyện, tôi không có ý định quá chú trọng. Tôi định thiết kế cơ bản là Happy End, chủ yếu để người chơi tận hưởng sự giao tiếp với các nhân vật, và sự tương tác 1-1 thông qua chế độ điện thoại di động.

Trên máy console Full HD thì tận hưởng đồ họa tuyệt đẹp, còn trên ứng dụng điện thoại thì chơi bằng cách gửi và nhận tin nhắn ngắn, tạo ra một cách chơi đa chiều, đó là ý tưởng của tôi.

Cốt truyện dày dặn với bối cảnh hoành tráng... đúng là cũng tốt thật, nhưng giữa lúc những thứ như vậy đang tràn lan, tôi nghĩ đến những thứ thuần túy khiến người chơi muốn thử, muốn tò mò, và rồi tôi đã đi đến kết luận này.

Đúng vậy, đây là kế hoạch mà tôi muốn Succeed của thời điểm đó "làm", đồng thời cũng là thứ tôi muốn đề xuất cho game trong tương lai.

Là thứ như vậy, nhưng mà...

"Làm sao để kiểm soát hệ thống liên kết với ứng dụng điện thoại, chưa có tiền lệ thì việc viết lại engine sẽ thế nào, chi phí nhân sự, chi phí phát triển thuần túy... chà, bị vặn vẹo tơi tả luôn ha."

Kế hoạch thì ban đầu cứ tự do là được. Từ đó mới cần công đoạn xác nhận xem có khả thi hay không, nên với những ý kiến dựa trên quan điểm thực tế, tôi chỉ biết nói là tôi chưa biết, xin được học hỏi thêm, chứ chẳng có gì để phàn nàn.

Nhưng mà, có những cái không thể tha thứ, hay đúng hơn là không nên nói ra.

"Bắt người dùng chơi trên hai thiết bị thì họ sẽ thấy phiền phức, rồi thì giờ này còn quay lại làm game bishoujo sao, cổ lỗ sĩ quá, mấy cái đó thì hơi..."

Cái vế trước, đúng là nếu cứ thế nhét vào mà không có chút công phu nào thì có thể sẽ có ý kiến như vậy, nhưng việc biến nó thành một cơ chế khiến người ta thấy "thú vị" chẳng phải là điều quan trọng sao. Hơn nữa, nếu không phải là điện thoại di động mà là máy chơi game cầm tay, thì hệ thống tôi đề xuất cũng đã có tiền lệ. Chưa làm mà đã nói thế thì rất nhiều thể loại sẽ bị đánh trượt ngay từ đầu mất.

Và cái vế sau. Chắc là do họ từng làm game bishoujo nên mới thốt ra lời đó, nhưng đây mới thực sự là chuyện nực cười. Tác phẩm có thể cũ đi nhưng thể loại thì không bao giờ lỗi thời, chính vì thế tôi mới nghĩ ra hệ thống biến tấu như lần này, vậy mà chưa đụng vào đã phản ứng cự tuyệt ngay thì còn làm ăn gì được nữa.

Tôi sẵn sàng tiếp nhận những lời phản biện xác đáng. Nhưng nếu chỉ bị cười nhạo bởi những định kiến, thì sẽ chẳng có kế hoạch mới mẻ nào ra đời được đâu.

"Đúng thật đấy ạ!!"

Takenaka bật dậy, bắt đầu tuôn một tràng về kế hoạch của tôi.

"Em cũng nghĩ là Succeed từng làm ra những game bishoujo rất thú vị, vậy mà họ chẳng chịu tận dụng gì cả, tại sao chứ! Với lại, cái vụ chuyển sang điện thoại tùy theo ngữ cảnh, chắc chắn là thú vị, vậy mà lại bảo là phiền phức, em thấy chả ra làm sao cả!!"

"Cảm ơn em. Nhưng mà, cũng bị 'vùi dập' tơi tả nhỉ."

"Cái đó là! Cái đó... nói ra thì hơi thất lễ, nhưng là do mấy người bên phát triển không có mắt nhìn đấy ạ!"

"N-Này, em không sao chứ?"

Thấy Takenaka đường hoàng chỉ trích mạnh mẽ như vậy, tôi cũng phải nhìn quanh một chút.

"Kệ đi ạ! Em đã nghĩ rồi. Cái kiểu dị ứng với những thứ mới mẻ như thế, cảm giác như nó lan truyền như không khí vậy. Và vì thấy nó nguy hiểm nên anh Horii mới nói những lời đó, không phải sao ạ!!"

Tôi cũng đồng tình với điều đó.

Xóa bỏ những thứ bảo thủ, khép kín và đón nhận những điều mới mẻ. Mục tiêu của anh Horii, trước cả việc có áp dụng kế hoạch của chúng tôi hay không, có lẽ là muốn những người trẻ như chúng tôi đưa ra những thứ "trên trời dưới biển" để mở ra đột phá khẩu cho sự thay đổi.

Thực tế, tôi nghĩ điều đó đã thành công. Kế hoạch tôi đưa ra tuy có phần khiến họ dè dặt quan sát, nhưng kết hợp với kế hoạch của Takenaka đưa ra ngay sau đó, tôi thấy chúng tôi đã khuấy đảo khá nhiều đấy chứ.

"Thực tế là anh Horii, và cả chị Matsuhira nữa, đã khen kế hoạch của tiền bối hết lời còn gì! Đó chính là câu trả lời đấy ạ!"

Đúng vậy, đó chính xác là mục đích của cuộc họp kế hoạch lần này, nên khi hai kẻ chủ mưu đó đã khen ngợi, tôi tin rằng ít nhất cũng đã đạt được một "thành công" bước đầu.

Nhưng mà.

"Không, nhưng lần này, đối với anh thì thu hoạch lớn lắm đấy."

"Hả? Là phản ứng của mọi người bên phát triển ạ?"

"Hơn cả thế, là bản kế hoạch mà em đưa ra ấy."

Đúng vậy, kế hoạch mà cô bé đưa ra lần này, thực ra mới chính là phương án được xây dựng trên một vùng đất mới mà tôi đã muốn đưa ra.

"K-Không... làm gì có, kế hoạch của Takenaka so với của tiền bối thì cứ như là thứ gì đó khó hiểu, kiểu 'đang làm cái quái gì vậy' ấy chứ."

Takenaka gãi đầu có vẻ xấu hổ.

Tuy nhiên tôi lại nghĩ rằng, thứ cô bé đưa ra mới chính là thứ đã tạo nên một lỗ hổng lớn trong đội phát triển.

Cô bé đã đề xuất một game tiểu thuyết 1-1 toàn màn hình dọc, lấy nền tảng là smartphone ngay trong thời kỳ điện thoại nắp gập vẫn còn đang cực thịnh này. Vì là màn hình dọc nên có thể hiển thị nhân vật rất lớn, và nội dung kế hoạch tận dụng triệt để đặc tính đó đã khiến ngay cả những thành viên cứng nhắc nhất cũng phải cất lời khen ngợi.

Nếu là tôi, người biết trước tương lai thì đưa ra được là chuyện đương nhiên, nhưng ở giai đoạn này mà đã nghĩ đến việc tận dụng smartphone hiệu quả, thì có thể nói cô bé sở hữu một tầm nhìn xa tuyệt vời.

"Nhưng mà, điều khiến anh thấy hứng thú nhất, quả nhiên là tranh vẽ."

"Cái đó mới là bị 'vùi dập' tơi tả nhất đấy ạ... ahaha."

Takenaka, với lý do kế hoạch lần này hoàn toàn tập trung vào kỹ thuật số, đã đề xuất sử dụng những bức minh họa có màu sắc mạnh dựa trên hệ màu RGB mà không hề cân nhắc đến việc in ấn. Và những bức minh họa đó do chính tay cô bé thực hiện.

Mười năm sau, sự xuất hiện của những họa sĩ minh họa lấy tông màu đó làm chủ đạo đã khiến phong cách này được đánh giá cao, nhưng ở thời điểm này, việc sử dụng màu sắc chuyên biệt cho RGB vẫn chưa được coi là trào lưu chính thống.

Vào khoảnh khắc cô bé đường hoàng tuyên bố: "Từ giờ trở đi cái này sẽ lên ngôi đấy ạ", tôi cảm thấy chấn động như thể vừa bị tát một cú trời giáng. Ngay cả tôi, kẻ đã biết trước tương lai còn nghĩ như vậy, thì với những người mang tư tưởng bảo thủ đang có mặt ở đó, chắc chắn họ có cảm giác như đang nhìn thấy người ngoài hành tinh.

"Không, nhưng mà... kết quả là tất cả... Anh Horii và anh Matsudaira cũng đã nói là cần thêm chút sức thuyết phục, và em cảm thấy đúng là như thế thật."

"Kh-Không có chuyện đó đâu!"

Bất giác, tôi đứng bật dậy.

"Ơ, a, anh tiền bối...?"

Trước thái độ hùng hổ của tôi, Takenaka-san ngạc nhiên đến mức giật nảy người.

"Thứ mà em đưa ra ấy... hiện tại có thể nhiều người chưa hiểu được, nhưng chắc chắn nó là thứ sẽ kết nối tới tương lai."

Những điều thực sự mới mẻ chẳng bao giờ được công nhận ngay từ đầu. Lịch sử đối đãi với những cái mới khi chúng vừa xuất hiện đã chứng minh điều đó.

Chính vì vậy, những người tiên phong mới được đánh giá cao. Tôi muốn cho cô bé biết rằng việc tung ra nước đi này vào thời đại này là một điều vô cùng giá trị.

"Anh thật sự, thật sự đã giật mình đấy. In ấn thì màu sắc có giới hạn, nên việc em đột ngột tuyên bố 'từ giờ trở đi chắc chắn là hướng này', ý kiến đó cực kỳ... khiến anh cảm thấy được tương lai."

Tôi hơi băn khoăn liệu có nên nói ra hay không. Bởi lời đó, nếu không biết trước tương lai thì không thể nào thốt nên lời.

Nhưng tôi không thể không nói. Chỉ vì cô bé là một sinh viên chưa có thành tích gì nên mới nhận phản ứng như thế. Chứ nếu người nói câu đó là Jobs, thì có lẽ mọi ấn phẩm in ấn đều có nguy cơ trở thành quá khứ, và thực tế tương lai đang dần trở nên như vậy.

"Thế nên... anh muốn em hãy tự tin lên. Dù có bị ai đó phản đối đôi chút, anh muốn em hãy có đủ sự mạnh mẽ để kiên định đến cùng."

Theo đà cảm xúc, tôi nhìn thẳng vào mắt cô bé và nói một tràng.

"Xin lỗi, tự nhiên anh nói hăng quá, mà cái đó..."

Thấy xấu hổ, tôi lảng ánh mắt đi chỗ khác.

Đối phương là hậu bối, vậy mà tôi lại lỡ trở nên quá khích. Nhưng thứ hiện hữu ở đây chắc chắn là tương lai, và nếu nghĩ cho chặng đường sắp tới của cô bé, thì tuyệt đối...

"A, ahaha... ahahaha."

Takenaka-san chớp mắt liên tục, nở một nụ cười ngượng ngùng, nhưng rồi chẳng bao lâu sau:

"A, cái đó, anh tiền bối..."

"Hả, sao cơ?"

Cô bé mở miệng định nói, rồi lại cúi gằm mặt bẽn lẽn, giọng lí nhí đến mức không biết cái chất giọng hào sảng mọi khi đã đi đâu mất.

"Em ấy mà, thật sự làm cái gì cũng... cứ bị người ta nói mãi là chẳng hiểu đang làm cái gì."

"Chuyện đó là về những thứ em làm ra hả?"

Takenaka-san gật đầu "Vâng", rồi tiếp tục:

"Những thứ em làm ra cũng vậy, mà những điều em nói cũng thế. Em thích những điều mới mẻ, thích những thứ chưa từng thấy bao giờ, nên bản thân em cũng muốn tạo ra những thứ như vậy. Nhưng khi bắt tay vào làm thật thì toàn bị nói là 'chả hiểu gì cả', chứ chưa từng được ai khen là thú vị."

Nói một hơi đến đó, cô bé ngẩng mặt lên.

Gương mặt Takenaka-san đỏ bừng thấy rõ. Đôi mắt cô bé hơi ươn ướt, mang lại cảm giác khác hẳn thường ngày.

"Cho nên là... được người ta công nhận trực diện thế này, thật sự đây là lần đầu tiên với em. Mà người đó lại là anh Hashiba mà em luôn kính trọng... em..."

Rồi cô bé lại cúi xuống vẻ xấu hổ.

"A, à... t-tốt quá rồi, ừ."

Tôi lỡ miệng đáp lại một câu mà nếu bị ai nghe thấy chắc sẽ bị mắng cho một trận là "tốt cái gì mà tốt".

Tôi đã truyền đạt cảm nghĩ của mình một cách rất thành thật. Về việc đó tôi hoàn toàn không hối hận, và tôi nghĩ đó là phản ứng đúng đắn, nhưng mà...

Cái đó...

(Hình như có cái công tắc kỳ lạ nào đó vừa được bật lên thì phải.)

Cách gọi không còn là "Paisen" nữa, cách xưng hô "bản thân" (jibun) cứng nhắc cũng chuyển thành "em" (watashi). Tôi không giải thích rõ được, nhưng chắc chắn bầu không khí đã trở nên khác hẳn với Takenaka-san mọi khi.

Nếu có Kawasegawa ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, thở dài thườn thượt và nói:

『Thế nên Hashiba mới là đồ sơ suất đấy.』

(Vâng, tôi xin lỗi...)

Tôi thầm tạ lỗi trong lòng với cô nàng giờ này chắc đang hắt xì hơi thật to ở trường quay.

Trở lại phòng phát triển, tôi được anh Matsudaira gọi ngay vào phòng họp.

Tôi đoán chắc chắn là chuyện về bản kế hoạch lúc nãy, và đúng như dự đoán.

"Đầu tiên thì thật sự vất vả cho cậu rồi. Chắc là khó khăn lắm nhỉ?"

Nhận được lời động viên, tôi cũng thành thật cảm ơn.

"Dạ không, có gì đâu ạ. À, tôi có thể hỏi một chút được không ạ?"

"Ừ, được chứ. Tôi cũng nghĩ là cậu sẽ hỏi mà."

Anh Matsudaira vẫn giữ nụ cười sảng khoái thường lệ.

"Cuộc họp kế hoạch lần này là để thông qua kế hoạch của anh Matsudaira, đúng không ạ?"

Tôi hỏi thẳng.

Trong cuộc họp, đầu tiên là tôi đề xuất, tiếp theo là Takenaka-san, và cuối cùng là anh Matsudaira trình bày.

Phương án của tôi tuy có nhiều điểm bị bắt bẻ, nhưng xét về mặt kế hoạch thì tạm thời ở mức OK. Phương án của Takenaka-san thì về mặt kế hoạch rất đáng tiếc, nhưng ý tưởng và sự mới lạ lại vượt trội.

Và... phương án cuối cùng của anh Matsudaira là một bản kế hoạch xuất sắc, chắt lọc những điểm tốt trong phương án của tôi và Takenaka-san, đồng thời được trang bị lý luận hoàn hảo.

Kết quả, phương án của anh Matsudaira đã đi đến bước được cấp trên xác nhận và đưa vào xem xét phát triển thực tế. Nếu xét đây là ý tưởng khởi phát từ sinh viên thì có thể nói là một thắng lợi lớn.

Nhưng xét từ cấu trúc ban đầu, cuộc họp kế hoạch lần này có chút méo mó.

Không phải tôi giận vì bị lợi dụng, nhưng tôi muốn nghe xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

"Trước hết, tôi phải nói điều này."

Anh Matsudaira thong thả đứng dậy và mở lời.

"Tôi không hề nhìn trộm phương án của các cậu, cũng không hề có chuyện biến nó thành bàn đạp hay công cụ để thông qua phương án của mình. Làm vậy thất lễ lắm."

"Vâng, tôi cũng nghĩ như vậy."

Thực tế, phương án của tôi và Takenaka-san tuy có trao đổi sơ qua với anh Matsudaira, nhưng việc nói ra toàn bộ kế hoạch thì cuộc họp đó mới là lần đầu tiên.

"Nói trên tiền đề đó nhé, tôi đã dự đoán được phần nào những kế hoạch mà các cậu sẽ đưa ra."

"Vâng, tôi cũng nghĩ chắc là anh đoán được."

Mấy tháng nay làm việc cùng anh Matsudaira, tôi nhận thấy anh ấy thực sự là một người ham học hỏi khủng khiếp, hơn nữa còn có tư duy vô cùng linh hoạt.

Thế nên, những điều chúng tôi nghĩ ra chắc anh ấy đã nắm rõ trong lòng bàn tay. Chính vì vậy anh ấy mới đưa ra được một kế hoạch kết hợp khéo léo giữa máy console và điện thoại thông minh - dung hòa phương án của tôi và Takenaka-san, hơn nữa còn đề cập chắc chắn đến các biện pháp đối ứng thực tế cho những lỗ hổng trong kế hoạch của chúng tôi.

"Nhưng mà, không phải vì tôi coi thường nên mới dự đoán được đâu. Ngược lại là đằng khác, chính vì tôi kỳ vọng vào các cậu đấy."

"Kỳ vọng... sao ạ?"

"Ừ. Thú thật là tôi đang tích tụ khá nhiều bất mãn với bộ phận phát triển hiện tại."

Bất giác, tôi nhìn quanh. Dù là trong phòng họp, nhưng ngay sát vách chính là bộ phận phát triển mà anh ấy đang bất mãn.

"Được rồi, yên tâm đi. Chuyện tôi bất mãn với bộ phận phát triển thì ai cũng biết cả rồi."

Haha, anh ấy cười sảng khoái rồi nói tiếp:

"Thế nên, tôi muốn các cậu trở thành đồng minh. Tôi rất muốn các cậu cùng tham gia vào những điều mới mẻ mà tôi và anh Horii sắp sửa bắt đầu."

"Là về kế hoạch đó ạ?"

"Cũng có phần đó. Nhưng cậu cứ nghĩ đến những điều lớn lao hơn cũng được."

Anh Matsudaira nhìn thẳng vào tôi đầy tự tin. Vẫn là biểu cảm dịu dàng thường ngày, nhưng ở đó toát lên một sự mạnh mẽ, hay nói đúng hơn là một bầu không khí không cho phép phản bác.

"Cậu định đi học đại học đến cùng sao?"

"Đại học Nghệ thuật Oonaka ấy ạ? Vâng, tôi định là như thế."

Mắt anh Matsudaira dường như lóe lên.

"Nếu cậu chỉ đến đó vì cảm giác nghĩa vụ thì phí phạm lắm, nên nghỉ ngay đi thì hơn. Đại học ấy mà, nhận được những thứ cần thiết rồi thì chẳng còn giá trị gì để ở lại lâu đâu."

Anh ấy thẳng thừng khuyên tôi bỏ học đại học.

"Thực tế tôi cũng đang cân nhắc việc bỏ đại học đây."

"Hả, anh định bỏ... Đại học Kyoukoku sao ạ?"

Nghĩ theo lẽ thường, việc bỏ một trường đại học ở đẳng cấp đó là chuyện không tưởng.

"Sang năm thứ tư rồi, nhiều thứ trở nên vô nghĩa. May mắn là tôi đã học xong tất cả những gì muốn học, nên tùy vào công việc sắp tới mà chuyện đó cũng có thể xảy ra."

Trước sự ngạc nhiên không giấu nổi của tôi, anh Matsudaira vẫn tiếp tục.

"Việc làm thêm từ Đại học Nghệ thuật Oonaka, nhờ có sự bảo lãnh mạnh mẽ từ anh Horii, nên mang ý nghĩa thực tập nhiều hơn. Tất nhiên không phải là tuyển dụng ngay lập tức, nhưng sẽ có rất nhiều điểm cộng khi thi tuyển."

Tôi không thốt nên lời, cứ thế im lặng vì quá bất ngờ.

Thấy tôi như vậy, anh Matsudaira tung ra đòn quyết định.

"Cậu thấy sao? Tôi nghĩ cũng đáng để thử thách đấy chứ."

Tôi cảm giác lồng ngực mình thắt lại.

Cuối cùng, tôi cũng đã đi đến được đây. Được vào công ty mơ ước, được đánh giá năng lực đàng hoàng, và được chính người làm việc ở đó mời gọi.

Nếu là bình thường, đây là chuyện vui đến mức run rẩy. Bởi vì được vào công ty này thực sự là một trong những mục tiêu ban đầu của tôi.

Nhưng mà...

"Thật sự là một lời đề nghị rất đáng quý... nhưng tôi xin phép từ chối ạ."

"Cho tôi nghe lý do được không?"

"Vâng." Tôi gật đầu và bắt đầu nói.

"Được tham gia cuộc họp kế hoạch lần này, bên cạnh việc được đánh giá cao, tôi cũng cảm thấy rõ ràng thực lực của mình còn thiếu sót. Đó là lý do lớn nhất."

"Nói một cách xấu tính thì, đánh giá từ tôi và anh Horii vẫn chưa đủ sao?"

"Dạ không, ngược lại tôi rất vui là đằng khác. Nhưng mà..."

Tôi nhớ lại quang cảnh cuộc họp.

"Tôi muốn có đủ sức thuyết phục để khiến những kẻ hoài nghi phải im lặng."

Biểu cảm của anh Matsudaira thay đổi. Gương mặt trở nên nghiêm túc.

"Tại chỗ đó, tôi nghĩ anh Horii và anh Matsudaira đã xem xét kế hoạch của tôi một cách công bằng. Nhưng xét về lập trường, thì đã có sẵn một cơ cấu thiên về ý kiến khẳng định."

Nếu xét đến mục đích vĩ mô là phá bỏ những lề thói cũ, thì tại nơi đó, tôi và Takenaka-san đã ở trong tình thế được nhận sự yểm trợ.

Tuy nhiên, những nhân viên có tư duy cũ không thuộc nhóm đó thì không đưa ra nhiều ý kiến tán thành cho lắm. Nếu không có đủ năng lực để khiến họ phải thốt lên "cái này thú vị đấy" vượt qua cả rào cản lập trường, thì sau này sẽ rất khó để làm việc ở vị trí quy hoạch phát triển.

"Thế nên, tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn. Việc học cũng vậy, nhưng ở ngôi trường đó, tôi vẫn còn rất nhiều điều chưa làm xong."

Kể từ ngày đó, đã có biết bao chuyện xảy ra.

Vào đại học, quen biết với bạn bè đồng trang lứa và các tiền bối, học được vô số điều ngoài kiến thức sách vở, và cũng nhận ra còn rất nhiều điều mình chưa học. Hơn nữa, ngay cả với hậu bối, tôi cũng đã có những cuộc gặp gỡ thú vị như với Takenaka-san.

Và trên hết là những người đồng đội thuộc Thế hệ Bạch Kim. Tsurayuki, Nanako, và cả Shinoaki. Về cô ấy, tôi vẫn chưa biết gì cả, và ngày càng có nhiều điều tôi muốn tìm hiểu hơn.

Đối với cô ấy, và cả những người khác nữa, tôi muốn trở thành một con người có thể hỗ trợ họ từ tận gốc rễ.

"Tôi vẫn muốn ở lại đại học."

Vì vậy, tôi đã từ chối dứt khoát con đường bỏ học giữa chừng để vào công ty.

Anh Matsudaira im lặng lắng nghe câu chuyện của tôi, nhưng rồi chẳng bao lâu sau:

"---Quả nhiên, tôi ghen tị với cậu thật đấy."

Anh ấy mỉm cười.

"Dạ?"

"Môi trường đại học, và cả bạn bè. Sự sung túc đến mức có thể nói về những kỷ niệm sâu sắc như vậy, tôi không có được."

Nói rồi, anh Matsudaira trông có vẻ hơi cô đơn.

Từ câu chuyện lúc nãy, có thể thấy anh ấy là một kẻ dị biệt trong bộ phận phát triển. Dù có đồng minh mạnh mẽ là anh Horii, nhưng e rằng kẻ địch cũng không ít.

Anh ấy đã dùng năng lực và nhân cách của mình để, theo một nghĩa nào đó, khuất phục tình thế bất lợi ấy. Là một người mạnh mẽ, nhưng mặt khác, có lẽ bên trong nội tâm cũng có những chỗ yếu mềm.

(A... ra là vậy.)

Cuối cùng, tôi cũng hiểu được một chút những điều thầy Kanou đã nói. Tôi từng nghĩ một người mạnh mẽ nhường này thì có điểm yếu nào được chứ, nhưng quả thật, sự cô lập giữa tập thể là một tình huống rất bào mòn tinh thần.

Thế nên, việc có thêm đồng minh có lẽ sẽ là một sự cứu rỗi.

"Xin lỗi anh, vì đã làm trái mong muốn của anh Matsudaira."

"Không sao đâu, với tôi thì chuyện này cũng đường đột mà. Nhưng..."

Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Sau này, nếu cậu có thay đổi suy nghĩ---thì hãy trao đổi lại với tôi nhé."

"V-Vâng."

Quả nhiên, người này là một người mạnh mẽ.

Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, tôi đã cảm nhận rõ điều đó.

"Vậy thì, chuyện đến đây là hết. Quay lại làm việc thôi."

"Vâng." Tôi đáp lời và hướng ra cửa, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó.

"Nhắc mới nhớ..."

Với một chút tò mò, tôi hỏi anh Matsudaira.

"Anh Matsudaira có thích game không ạ?"

Đó là câu hỏi mà anh Horii từng hỏi tôi trong buổi phỏng vấn ngày trước.

Chân ý của nó, và cả thời điểm hỏi, tất cả đều là bí ẩn, nhưng tôi tò mò không biết anh Matsudaira sẽ trả lời thế nào.

Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ trả lời ngay, nhưng mà...

".................."

Biểu cảm của anh Matsudaira cứng đờ trước câu hỏi của tôi.

Tôi đã hỏi một cách thoải mái, nhưng có những chủ đề mà sau đó người ta mới thấy hối hận vì đã hỏi. Ví dụ như chuyện đời tư, đội thể thao yêu thích, hay vấn đề tôn giáo.

Nhưng những thứ đó, qua quá trình duy trì quan hệ, ta sẽ tự nhiên hiểu là không nên hỏi. Vì vậy, trừ những người quá lơ đễnh, còn lại ai cũng có thể tự nhiên tránh được những chủ đề cấm kỵ.

Tuy nhiên, thi thoảng vẫn có những chủ đề cấm kỵ mà ta không hề dự liệu trước. Những chủ đề khiến ta phải nghiêng đầu thắc mắc sau đó rằng: Chuyện đó mà cũng để tâm hay giận dữ đến thế sao?

Và tôi của lúc này, chính xác là...

"Thích game, à..."

Đã nhìn thấy khoảnh khắc anh Matsudaira thay đổi sắc mặt.

"Này, cậu Hashiba."

"D-Dạ."

"Cậu có nghĩ rằng những thứ mình thích, là những thứ mình có thể vứt bỏ tất cả để tiếp tục thích nó không?"

Ý anh ấy là sao nhỉ?

Tôi thích game, và chính vì thế, dù công việc ở Succeed có bận rộn hơn bình thường, tôi vẫn nghĩ mình có thể làm việc mà không hề bất mãn.

Còn tùy vào việc đem cái gì ra so sánh, nhưng với hầu hết mọi thứ, tôi nghĩ mình có thể dùng cái sự "thích" đó để vượt qua tất cả.

"Tôi nghĩ là có. Vì 'thích' là thứ mang lại sức mạnh mà."

Tôi trả lời với một mức độ tự tin nhất định, nhưng:

"Tôi thì nhé, tôi không nghĩ như vậy đâu."

Với giọng điệu mạnh mẽ đến bất ngờ, anh Matsudaira phủ nhận lời tôi.

"Thích là thứ cảm xúc dễ đổi thay. Đúng là nó có thể có sức mạnh nhất thời, nhưng khi cơn nhiệt huyết trôi qua cổ họng, tôi nghĩ nó sẽ kết thúc tại đó."

Giọng điệu khiến người ta lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra không, và hiếm thấy ở anh ấy, có vẻ hơi thiếu đi sự bình tĩnh.

Rồi dường như tự mình nhận ra điều đó:

"Xin lỗi nhé, tự nhiên bầu không khí lại nghiêm trọng quá."

Anh ấy cười, nói đỡ cho lời lẽ của mình.

"A, không... tôi mới là người phải xin lỗi."

Đó là tông giọng khiến tôi cảm thấy một bầu không khí "không được chạm vào".

Tất nhiên, tôi không định hỏi chân ý ngay tại đây, và sau này dù có cơ hội biết, tôi cũng sẽ không hỏi vì tò mò.

Nhưng mà, ở trong một công ty mà lẽ ra người ta vào vì thích game, lại có biểu cảm như thế trước câu hỏi có thích game hay không, thì rốt cuộc là sao chứ?

Anh Matsudaira đúng là một người tiền bối lý tưởng. Nếu cứ thế này mà vào Succeed, chắc chắn tôi sẽ muốn làm việc cùng anh ấy.

Nhưng, câu trả lời cho câu hỏi vừa rồi có gì đó khiến tôi lấn cấn.

Đang định suy nghĩ thêm gì đó, bất chợt tiếng chuông điện tử vang lên từ trong túi. Là chuông báo tin nhắn.

"Ơ? Tin nhắn. Xin lỗi, để tôi kiểm tra chút..."

"Ừ, vậy tôi về trước nhé."

Anh Matsudaira lặng lẽ rời khỏi phòng họp.

Nhìn vào màn hình điện thoại, trên đó hiển thị tin nhắn từ Nanako.

『Bây giờ, nếu được thì anh có thể ra ngay Shinsaibashi được không』

Nội dung thật đáng kinh ngạc. Ở phần tiêu đề còn ghi chữ 『Khẩn cấp』.

"Hả, sao chứ, giờ này thì..."

Vừa đúng sát giờ tan làm. Giờ mà bấm thẻ rồi đi luôn thì Shinsaibashi cũng gần, đi đến đó không thành vấn đề.

"Có chuyện gì vậy, Nanako..."

Nếu thực sự là liên lạc khẩn cấp thì đáng lẽ phải gọi điện chứ không nhắn tin. Thế nên, việc tin nhắn gửi đến có thể nói là chưa đến mức khẩn cấp như vậy.

Nhưng đó là trong trường hợp có thể gọi điện được. Biết đâu đấy, lý do không gọi điện là vì muốn gọi cũng không thể gọi được thì sao.

Hôm nay có vẻ cũng không phải tăng ca. Giờ về luôn cũng không gây phiền phức cho bộ phận phát triển.

"À, xin lỗi ạ! Hôm nay tôi xin phép về trước!"

Tôi quyết định đi. Quay về bàn mình, tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc ra về.

"A, Takenaka cũng xin phép về tr...!"

"Xin lỗi, hôm nay anh có chỗ phải đi gấp, chào nhé!"

Như thể cắt đuôi Takenaka-san đang định gọi với theo, tôi vội vã vào thang máy, rảo bước nhanh ra ga.

Hôm nay đúng là một ngày đặc biệt, hay nói đúng hơn là một ngày xảy ra quá nhiều chuyện.

Vừa có cuộc họp kế hoạch diễn ra trong căng thẳng, chưa gì đã bị Takenaka-san làm cho giật mình, rồi lại được anh Matsudaira hỏi có định nghỉ học đại học không.

Theo dòng sự kiện đó, Nanako lại liên lạc. Dù chưa nói là khẩn cấp, nhưng qua câu văn cũng thấy cô ấy muốn tôi đến gấp, và vốn dĩ cô ấy chưa từng nhắn tin kiểu đó bao giờ.

Chắc chắn là có dự cảm chẳng lành. Vì thế, tôi chỉ biết cầu nguyện từ tận đáy lòng rằng đó chỉ là do tôi tưởng tượng mà thôi.

Vừa đến Shinsaibashi, tôi kiểm tra lại tin nhắn. Tôi nhận ra là sau khi báo đang đến chỗ Nanako, cô ấy đã nhắn tiếp địa điểm chi tiết.

"Trong quán...?"

Tên quán và vị trí bàn đã được chỉ định. Từ nội dung này thì có lẽ cô ấy đang gặp ai đó và xảy ra chuyện xích mích chăng.

"Không lẽ là đối tác collab kia."

Tôi nghe nói cô ấy cũng có gặp trực tiếp Vocaloid Producer (Boca-P) để trao đổi. Có thể giữa chừng đã phát sinh rắc rối nào đó.

Quán được chỉ định trong mail là một quán cafe bar sang trọng, sành điệu, kiểu mà sinh viên bình thường khó lòng bước vào.

Thông thường, không ai dùng quán này để họp hành. Nếu xét đến mục đích sử dụng thì...

"Là một buổi hẹn hò đầy tâm huyết... chăng."

Nanako đang ở đây, và gửi mail bảo tôi đến ngay.

Tình huống này xem chừng không khả quan cho lắm.

"Phải nhanh lên!"

Tôi chạy về phía thang máy, lòng như lửa đốt chờ đợi thời gian lên đến tầng 7.

Cửa vừa mở, tôi lao ngay vào quán, nhân viên lập tức cất tiếng.

"Quý khách có đặt trước..."

"Bạn tôi đang ở bên trong!"

Tôi gần như xông bừa vào trong, nhìn quanh tìm cái bàn được chỉ định.

"Đâu rồi... chết tiệt."

Quán được thiết kế lắt léo một cách kỳ lạ, lại thêm ánh sáng mờ ảo để tạo không khí nên rất khó nhìn.

Dù vậy, cuối cùng tôi cũng xác định được chỗ ngồi, thoáng thấy mái tóc nâu quen thuộc của Nanako. Tôi vội vã chạy lại, xác nhận đúng là cô ấy rồi cất tiếng.

"Xin lỗi đã để chờ! Ơ, mà...?"

Nanako quay lại. Gương mặt cô ấy hơi căng thẳng, nhưng cũng không có vẻ gì là đang giữa tâm bão rắc rối. Và người ngồi đối diện là...

"A... Gajiberi-P, phải không ạ?"

Mái tóc xanh nhạt, kính gọng bạc, trang phục đậm chất đường phố. Tuy có vẻ ngoài trông khá ăn chơi nhưng đường nét gương mặt thì có thể gọi là đẹp trai, sâu sắc.

Gương mặt quen thuộc ở Nico Nico Chokaigi hay các sự kiện live anime, lúc này đang ngồi đó với vẻ thư thái.

"Ủa, mình từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ? Tôi có lộ mặt làm chương trình gì rồi hả ta?"

Chết dở, tôi nghĩ thầm. Do tôi đơn phương biết mặt anh ta từ tương lai nên mới nhận ra, chứ vào thời điểm này, anh ta vẫn gần như vô danh.

"A, không, cái đó, tôi nghe Nanako nói là sẽ collab, nên tôi nghĩ không biết chừng là anh."

Tôi lấp liếm cho qua chuyện.

"Ra là vậy, hiểu rồi! Ây chà, thế thì phải nói sớm cho tôi biết chứ, làm chuyện thất lễ quá đi."

"Hả?"

Hình như câu chuyện đang trôi theo một hướng kỳ lạ.

"Em Nanako cũng thế, có bạn trai thì phải nói sớm cho anh biết chứ!"

"!!"

Tôi ngạc nhiên nhìn sang Nanako.

Và lúc đó, cô ấy không nói gì, chỉ trưng ra vẻ mặt cứng đờ nhìn về phía tôi.

(Hiểu giùm em đi)

Cô ấy cầu cứu bằng ánh mắt.

(...Hình như tôi hiểu sơ sơ rồi.)

Tôi cũng hùa theo, ngồi xuống bên cạnh Nanako.

"Rất hân hạnh, tôi là Hashiba, người đang sản xuất cho Nanako."

"Chào anh, cảm ơn anh nhiều nha~ Tôi là Okada, hay còn gọi là Gajiberi-P~"

Tên thật là Okada à... bỏ qua việc nghe được thông tin bất ngờ đó thì...

"Ây dà, xin lỗi anh bạn nhé! Tại dòng câu chuyện nó đưa đẩy, nên thành ra em Nanako... à không, cô Nanako đây mới bảo là muốn gặp anh Hashiba."

"À, vâng..."

Là một người rất biết hùa theo, nhưng tóm lại một câu là có vẻ ăn chơi, và ấn tượng là người thuộc thế giới khác.

"Thế nên mới phải gọi anh đến gấp, nhưng mà tôi hiểu rồi! À, nhân tiện đây thì, về cái collab định làm sắp tới ấy mà~"

Như thể chuyện lúc nãy đã xong xuôi, Gajiberi-P bắt đầu nói về dự định và những gì muốn làm. Tôi liếc nhìn sang Nanako, thấy cô ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó xử, không hề giãn cơ mặt chút nào.

"Thật sự, thật sự, thậậậậật sự xin lỗi anh!!"

Chia tay Gajiberi-P, đi bộ được một lúc, Nanako lập tức cúi gập người chắp tay tạ lỗi với vẻ toàn diện.

"Cái đó, anh cũng đoán được lờ mờ rồi. Em giả vờ anh là bạn trai để lấp liếm chuyện gì đó hả?"

Nanako gật đầu lia lịa.

"Em ấy mà, bị tỏ tình."

"Hả, t-tỏ tình?"

"Em cứ tưởng là buổi trao đổi bình thường thôi. Nhưng mà sau khi ngồi xuống, thấy anh ta cứ nói kiểu vòng vo tam quốc, rồi đùng một cái nói luôn."

Haizz, cô ấy thở dài thườn thượt.

"Thế là trong lúc đang nghĩ không biết từ chối thế nào, em buột miệng nói tên Kyouya ra... Thật sự em thấy có lỗi lắm, nhưng em nghĩ làm thế có thể đánh trống lảng được, ai dè anh ta bảo muốn gặp mặt."

Có lẽ là anh ta muốn xác nhận xem có phải bạn trai thật hay không.

"Thế nên, dù biết là anh vẫn đang giờ làm việc, nhưng em nhắn tin thử xem nếu anh đi được thì đến. Nếu không được, thì em sẽ bịa lý do gì đó rồi chuồn."

Kết quả là nhờ tôi đến ngay nên mọi chuyện đã êm xuôi.

"Tóm lại là, hoàn toàn do em bất cẩn. Em xin lỗi."

Một lần nữa, Nanako cúi đầu thật sâu.

"Không phải chuyện Nanako cần xin lỗi đâu. Vốn dĩ vấn đề nằm ở sự thiếu thường thức của đối phương khi đi tỏ tình ngay trong buổi họp mà..."

Đúng vậy, Nanako chẳng có trách nhiệm gì cả.

Nếu cảnh giác quá mức ngay từ đầu thì lại sợ bị cho là tự ý thức quá cao, nên rốt cuộc cũng chỉ có nước tùy cơ ứng biến khi có chuyện xảy ra như thế này thôi.

"Nhưng mà đấy, trước đây cũng từng có chuyện như vậy rồi... đúng không?"

"Đ-Đúng là thế nhưng mà..."

Tôi cũng nghĩ là cô ấy sẽ bận tâm chuyện đó.

Nanako đã tỏ tình rõ ràng với tôi. Trên cơ sở đó, cô ấy hiểu rằng thời điểm này chưa phải lúc, nên tôi cũng đã rạch ròi được mối quan hệ cùng nhau sáng tạo.

Chắc chắn cô ấy cũng nghĩ như vậy, nhưng không ngờ chuyện tình cảm lại bùng lên ở một nơi không ngờ tới.

(Thật tình, toàn làm chuyện thừa thãi không đâu.)

Vừa ngán ngẩm sự thiếu tiết chế của Gajiberi-P, tôi vừa thấy Nanako thật sự đáng thương chỉ gói gọn trong một từ.

Cả hai không nói gì, cứ thế im lặng bước đi trên phố. Shinsaibashi vào hạ người qua lại đông đúc, cũng may là nhờ tiếng ồn xung quanh mà chúng tôi không cần phải nói chuyện. Vì nếu nói bây giờ, rất có thể sẽ dẫn đến những chuyện phiền phức.

"Em ấy mà."

Vẫn giữ sự im lặng, sau khi đi bộ được vài phút.

Bất chợt, Nanako mở lời.

"Em đã trở nên thích âm nhạc hơn nhiều so với tưởng tượng của chính mình."

"Chuyện đó là... sao cơ?"

Tôi hỏi lại, cô ấy cười khổ.

"Bị tỏ tình đột ngột, thú thật là em cũng giận vì cái thời điểm chẳng ra sao cả, nhưng hơn thế nữa, em thấy tiếc vì không nói được chuyện collab hay gì cả."

Nanako đã đi gặp với tâm thế thuần túy bàn về âm nhạc. Tất nhiên là cô ấy đã đánh giá những gì đối phương làm ra và đến gặp với sự tôn trọng.

"Vậy mà, nội dung câu chuyện lại thành ra như thế. Hơn nữa, lời bài hát anh ta bảo sẽ làm xong trước hôm nay cũng chưa có, thật sự là thất vọng lắm luôn."

Nghe chuyện, tôi cảm thấy vui một cách kỳ lạ.

Nanako, từ lúc nào không hay, đã trở thành một người sáng tạo tuyệt vời. Không phải làm vì bị bảo, hay vì được khen, mà cô ấy đã trở thành người có thể ưu tiên những thứ trào dâng từ bên trong mình lên trên hết thảy. Điều đó làm tôi rất vui.

"Em sẽ từ chối collab với người đó nhé. Thay vào đó, em muốn dồn sức cho solo hoặc các collab khác hơn. Được chứ?"

"Tất nhiên rồi." Tôi trả lời.

"Em muốn hát thật nhiều, để nhiều người nghe thấy, và để những người giống em trước kia, muốn làm gì đó nhưng không đủ dũng khí, có thể nghe được."

Tôi nhớ lại. Ở thế giới tương lai, khi tôi tuyệt vọng, tôi đã nghe bài hát của Nanako. Giọng hát thẳng thắn, không chút vẩn đục, chỉ đơn thuần tiếp thêm dũng khí ấy.

"Rất tuyệt, đó là một điều tuyệt vời đấy."

Nanako cười vui vẻ.

"Em không thể dừng lại ở chốn này được. Còn rất nhiều bài muốn hát, rất nhiều bài muốn sáng tác. Thật tình, đừng có làm mất thời gian của người ta vào mấy chuyện vớ vẩn chứ."

Nói một lèo đến đó, cô ấy như sực nhận ra "A", rồi nói:

"Nhưng mà, chuyện với Kyouya thì em không quên... đâu nhé."

"Ừ, anh biết mà."

Hôm nay quả nhiên là một ngày đặc biệt, một ngày có quá nhiều chuyện.

Trải qua sự kiện lớn là cuộc họp kế hoạch, rồi lại biết thêm về Takenaka-san, và cuộc nói chuyện với anh Matsudaira đã trở thành cơ hội để suy nghĩ về tương lai của mình.

Rồi Nanako liên lạc, tôi vội vã chạy đến. Bị cuốn vào rắc rối của gã Boca-P gây phiền nhiễu, xoay xở thế nào cũng xong chuyện, và rồi...

Bất chợt nhận ra, cô gái mà tôi cứ nghĩ đang ở ngay bên cạnh mình...

"Nào, Kyouya, về thôi."

"Ừ, về thôi."

Từ lúc nào không hay, cô ấy đã bước đi ở phía trước tôi rất xa.

Khi tháng Tám trôi qua được một nửa, xung quanh Tsurayuki bỗng trở nên tất bật. Dù sống cùng trong Share House, nhưng cậu ấy thường xuyên rời chỗ để nghe điện thoại, và mỗi khi nghe xong quay lại, cậu ấy đều tỏ vẻ rất vui.

Hôm đó, Tsurayuki đang chuẩn bị đồ đạc từ sáng sớm, gặp tôi cậu ấy bảo sẽ đi Tokyo, và nói:

"Biên tập viên ấy mà, tự nhiên liên lạc bảo sẽ cho tao gặp các tiền bối nhà văn với họa sĩ minh họa. Chắc tháng Chín tao sẽ phải đi đi về về giữa đằng ấy với đằng này suốt thôi."

Vừa xỏ giày ở cửa, cậu ấy vừa buông một câu như vậy.

"Tốt quá rồi, tao nghĩ thế nghĩa là mày thực sự trở thành nhà văn rồi đấy."

"Là như thế sao ta..."

Tsurayuki nghiêng đầu thắc mắc, nhưng tôi thì có sự xác tín ít nhiều.

Người ta sẽ chẳng giới thiệu những người đang hoạt động tích cực cho một kẻ chẳng có triển vọng gì đâu, nên chắc chắn là biên tập viên đã dành cho Tsurayuki một sự đánh giá nhất định.

Tất nhiên, việc sản phẩm thực tế khi phát hành sẽ đạt kết quả ra sao là chuyện của tương lai, chưa ai biết trước được điều gì. Nhưng với bước đi này, Tsurayuki cũng đã bắt đầu tiến về phía trước một đoạn.

Nanako, người từng từ chối lời mời hợp tác, dường như đã nhận được lời xin lỗi từ Gajiberi P, kèm theo đề nghị "hay là chúng ta làm lại từ đầu nhé". Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau thì liên lạc đó cũng bặt vô âm tín, và cô ấy bắt đầu chuẩn bị nghiêm túc cho hoạt động solo.

"Chuyện kia tuy không thành, nhưng tớ lại nhận được lời mời hợp tác khác. Bên đó có vẻ muốn triển khai ngay, nên tớ định sẽ làm song song với hoạt động solo xem sao."

Hỏi ra mới biết, đây cũng là lời mời từ một Vocaloid Producer đầy triển vọng.

"Nếu tớ lại được tỏ tình nữa, lúc đó tớ gọi Kyouya đến ứng cứu được không?"

Cô ấy vừa cười khổ vừa hỏi ý kiến tôi như vậy, nên tôi đáp:

"Nếu chuyện đó mà giúp được gì cho cậu thì lúc nào tớ cũng sẵn lòng."

Nghe tôi trả lời thế, Nanako cười có vẻ rất vui.

Tuy không thể diễn đạt trọn vẹn, nhưng tôi nghĩ cô ấy đã tìm được cách giữ khoảng cách hợp lý đối với những chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi theo cách riêng của mình.

Đó là một ngày nọ, khi tôi bắt đầu ý thức được khoảng cách giữa mình và hai người họ.

Tôi đang ngủ vùi trong phòng khách như mọi khi. Vì biết hôm nay có lịch làm thêm và để không lặp lại sai lầm trong quá khứ, tôi đã đặt báo thức nhiều tầng nhiều lớp.

Và rồi, khi tôi tỉnh dậy an toàn sau hồi chuông báo thức thứ hai.

"Ưm... Shinoaki hả?"

Mở mắt ra, đập vào mắt tôi là gương mặt dịu dàng quen thuộc.

"Anh Kyouya, chào buổi sáng. Hôm nay anh phải ra ngoài hả?"

"Ừ, cảm ơn em. Anh đi đây."

Tôi khoác túi lên vai, chỉnh lại tóc tai một chút rồi xỏ giày ở cửa ra vào. Vẫn còn dư dả thời gian chán mới đến giờ xe buýt.

Khi tôi vừa mở cửa, Shinoaki vẫy tay nhè nhẹ:

"Anh đi cẩn thận nha~. À, minh họa bìa, em gửi đi rồi đó."

"Vậy hả, tốt quá rồi."

Vượt qua được một cửa ải lớn, tôi thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi nhà.

Ngồi lắc lư theo nhịp xe buýt đến nhà ga, tôi suy nghĩ miên man về công việc của Shinoaki.

Tấm minh họa bìa từng gặp muôn vàn trắc trở cuối cùng cũng tìm được điểm đáp và đã hoàn thiện đến bước lên màu. Biên tập viên phụ trách cũng rất vui mừng, nói rằng có cái này là lên thiết kế được rồi, tiến độ sẽ được đẩy nhanh thôi.

Chỉ có điều, tốc độ vẽ của Shinoaki rõ ràng đã giảm sút. Một phần là do quy trình khác với những công việc trước đây, nhưng tôi nghĩ việc bị kẹt ở khâu phác thảo cũng đã để lại hệ quả kéo dài.

"Nhưng mà, mình chẳng biết được sự thật là gì cả."

Shinoaki hiếm khi nói về những việc làm được hay không làm được. Đương nhiên cô ấy cũng chẳng than vãn, nên việc tìm ra điểm cô ấy đang bất mãn là rất khó... hay đúng hơn là tôi chẳng tìm ra được gì cả.

"Ái chà, phải đổi tàu thôi."

Xe buýt đã đến nơi, vài hành khách lần lượt bước xuống.

Tôi cũng làm theo, xuống xe và đi về phía nhà ga.

(Hay là thử nói chuyện nghiêm túc về vấn đề sáng tác xem sao... Không, đột nhiên làm thế chỉ tổ khiến Shinoaki hoang mang thêm thôi.)

Trước khi chuyển sang công đoạn tiếp theo, liệu tôi có nên hành động gì không? Vừa suy nghĩ, tôi vừa bước về phía sân ga đi Abenobashi.

Có lẽ chỉ còn cách vừa tiếp tục công việc vừa tìm kiếm câu trả lời. Tôi quyết định nghĩ như vậy và tiếp tục duy trì đối thoại với Shinoaki.

Nói là vậy, chứ tôi cũng chẳng có phương pháp cụ thể nào.

"Đành phải làm từng chút một thôi vậy."

Bởi vì công việc của tôi với cô ấy cũng chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Khi tôi đến Phòng Phát triển sớm hơn quy định 30 phút, anh Matsuhira, người đã đến trước, gọi tôi: "Đúng lúc lắm", và bảo tôi vào phòng họp.

Vừa thắc mắc không biết có chuyện gì vừa đứng dậy, tôi thấy anh Takenaka, người cũng đến sớm hơn dự định, cũng được gọi vào phòng họp y như vậy.

"Anh Takenaka, anh có nghe nói là vụ gì không?"

"Không, anh cũng vừa mới bị gọi xong đây."

Hai chúng tôi vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa đi vào phòng họp và ngồi cạnh nhau.

"Xin lỗi nhé, mới sáng sớm. Không phải chuyện gì phức tạp đâu, ngược lại là tin tốt đấy."

Cách nói chuyện giống hệt buổi họp kế hoạch trước đó khiến tôi hơi cảnh giác một chút, nhưng rồi:

"Vậy tôi giải thích nhé. Kế hoạch hôm nọ của tôi đã chính thức được bật đèn xanh rồi."

Tôi và anh Takenaka nhìn nhau, rồi cùng vỗ tay nhẹ chúc mừng anh Matsuhira.

"Cảm ơn hai cậu. Vì thế, tôi muốn hai cậu cũng tham gia vào dự án này."

Lời của anh Matsuhira khiến cả hai chúng tôi lại đồng thanh làm mặt ngơ ngác: "Hả?".

"Anh Takenaka sẽ phụ trách thiết kế concept về mặt hình ảnh (visual), còn Hashiba sẽ lo phần liên kết với điện thoại thông minh - hạt nhân của kế hoạch lần này. Tôi muốn mỗi người tham gia vào một mảng."

Trước lời đề nghị bất ngờ, hai chúng tôi ngớ người ra. Có lẽ anh Matsuhira tưởng chúng tôi đang do dự, nên nói thêm:

"Gấp gáp quá cũng ngại, nhưng nếu được thì hai cậu cân nhắc giúp tôi nhé?"

Đã đến nước xác nhận ý muốn, nên tôi đáp ngay:

"Vâng, tất nhiên là được ạ!"

"Takenaka này làm được không ạ? Nhất định, nhất định phải làm chứ ạ!!"

Chúng tôi lập tức trả lời như thế.

"Tốt quá. Vậy thì chỉ thị cụ thể tôi sẽ đưa sau. Khi nào xong việc debug trong tay thì qua chỗ tôi nhé."

Vâng, chúng tôi đáp rồi cùng đứng dậy. Khi vừa bước đi định quay về bàn làm việc, anh Matsuhira đang ở ngay gần đó nói với tôi bằng giọng thì thầm:

"Tôi kỳ vọng ở cậu lắm đấy, Hashiba."

Nghe vậy, tôi cũng đáp lại:

"Em cũng vậy ạ. Em rất mong chờ."

Anh Matsuhira đang đơn thương độc mã chiến đấu để thay đổi bầu không khí của cả Phòng Phát triển. Một người đang âm thầm nung nấu ý chí chiến đấu như vậy sẽ điều hành dự án sắp tới ra sao đây? Với một người đang học làm Producer như tôi, đây quả là câu chuyện rất đáng để tham khảo.

"Tiền bối, anh không thấy hơi tiếc chút nào sao?"

Khi quay về chỗ ngồi, anh Takenaka bỗng nói một câu như vậy.

"Tất nhiên là cũng có chút cảm xúc đó chứ. Nhưng hơn cả thế..."

"Là gì ạ?"

"Đơn thuần là anh thấy vui vì được làm game hơn. Cảm giác cuối cùng cũng đã đứng được ở vạch xuất phát nó mạnh mẽ hơn nhiều."

Không biết có phải là chiêu bài để nâng cao động lực cho chúng tôi hay không, nhưng trong bản sửa đổi kế hoạch của anh Matsuhira, ý tưởng của tôi và anh Takenaka đã được đưa vào nhiều hơn hẳn. Có thể chỉ là những chi tiết nhỏ thôi, nhưng tôi thấy vui thực sự.

Thêm vào đó, tôi nhận thức rõ mình còn non nớt và còn cả núi thứ phải học. Vì vậy, được làm việc dưới trướng một người xuất sắc như anh Matsuhira là điều vô cùng ý nghĩa.

"Đúng vậy ha~. Takenaka này cũng đang hừng hực khí thế lắm đây. Vụ minh họa ấy, giờ thấy phải học hỏi thêm nhiều nữa mới được!"

Anh Takenaka không chỉ giám sát mảng hình ảnh mà còn phải suy nghĩ cả các phương án concept nhân vật. Về phương hướng, vì đã được quyết định là hoàn toàn sử dụng tông màu của anh Takenaka, nên chắc chắn anh ấy cũng vui về điểm đó.

"Với lại, Tiền bối này."

"Hửm?"

Khi tôi ghé tai lại gần, bất ngờ anh ấy thì thầm bằng giọng nhỏ xíu:

"...Anh, sẽ cố gắng."

Nói xong, anh ấy cười toe toét rồi quay về chỗ ngồi.

Còn tôi thì chỉ biết đỏ mặt tía tai mà nín thinh.

(Không không không, chỉ là nói sẽ cố gắng thôi mà, mày đang để ý cái quái gì thế hả.)

Gương mặt ngán ngẩm đến tận cổ của Kawasegawa lập tức hiện lên trong đầu tôi.

Xốc lại tinh thần, tôi bắt đầu công việc hôm nay. Chuyện về dự án mới vẫn còn ở phía trước, giờ phải bắt đầu công việc debug thường ngày đã. Vừa mở trình duyệt mail lên thì...

Điện thoại di động bỗng đổ chuông.

"Gì thế nhỉ, lại mail của ai à..."

Tôi lấy điện thoại ra, hôm nay không phải mail mà là cuộc gọi thoại bình thường.

"Ái chà, ở đâu đây."

Số điện thoại có hiện lên, nhưng không phải từ danh bạ đã lưu. Nhìn mã vùng thì chắc chắn là quanh khu vực Kishi nơi có trường đại học.

Mong là không phải mấy cuộc gọi chào mời kỳ lạ... Tôi vừa nghĩ vừa nhấn nút nghe.

"Vâng a lô, Hashiba xin nghe."

Không một chút ngập ngừng, đầu dây bên kia bắt đầu nói với giọng đều đều.

"Xin lỗi, tôi là Sato từ Bệnh viện Eitai Tondabayashi, xin hỏi anh có phải là bạn của cô Shino... Aki không ạ?"

"Hả..."

Những đoạn hội thoại sau đó, rốt cuộc dù có về sau này tôi cũng chẳng thể nào nhớ lại được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!