Tháng Tư. Vào thời điểm năm học mới bắt đầu, cuộc sống của chúng tôi cũng có chút thay đổi.
Tại hiện trường sản xuất anime điện ảnh do Kuroda khởi xướng, một công việc lớn đã bắt đầu chuyển động ngay lập tức. Saikawa Minori, người được quyết định sẽ trở thành trụ cột cho dự án đó, sau khi trăn trở đã quyết định chuyển khỏi Share House.
"Em xin lỗi, thật lòng em muốn ở lại đây mãi cơ."
Cũng không trách được, một tuần chỉ về lấy quần áo thay, còn lại toàn ngủ ở khách sạn thương mại hoặc studio, thì việc nghĩ đến chuyện chuyển nhà là lẽ tự nhiên.
"Việc có thể lựa chọn chuyển nhà chính là sự trưởng thành của Saikawa đấy."
Con đường làm anime, theo một nghĩa nào đó là sự chia tay với Shinoaki mà cô bé vô cùng yêu quý. Cô bé đã vững bước trên con đường đó, và kết quả là quyết định chuyển nơi ở.
"Em có thể đến chơi bất cứ lúc nào mà. Chị chờ đó nha~"
"Ư, ư ư, chị Aki, chị nói vậy làm em không nỡ đi mất~"
Cái cảnh ôm chầm lấy Shinoaki rồi khóc sướt mướt thì tôi thấy vẫn còn trẻ con lắm, nhưng mà...
Tuy nhiên, tôi nghe Kuroda nói rằng Saikawa đang trưởng thành với tốc độ chóng mặt. Chắc chắn chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, cô bé sẽ trở thành một nhà sáng tạo đáng gờm.
Hy vọng rằng, đến lúc đó, Shinoaki - thần tượng của cô bé - sẽ trở thành người chịu ảnh hưởng ngược lại... thì tôi sẽ rất vui.
(Anh mong ngày đó sẽ đến, Saikawa à.)
Cứ thế, hết tháng Ba chuyển giao năm học, Saikawa Minori đã rời khỏi Share House.
Khi tôi đang nghĩ Share House sẽ trở nên vắng vẻ ngay lập tức, thì...
"Tao định dọn vào phòng này để viết lách."
Như buồn ngủ gặp chiếu manh, tôi nhận được lời bàn bạc từ Tsurayuki, vốn là cư dân cũ ở đây.
"Cơ bản là sáng tao đến đây làm việc, cuối tuần thì về nhà, kiểu vậy. Tao định bàn với chủ nhà, nếu không có ai muốn thuê thì tao ký hợp đồng ngay... Mày thấy sao?"
Tất nhiên, chẳng có lý do gì để từ chối cả.
"Nhưng mà, sao đột ngột vậy? Trước giờ ông vẫn viết ở nhà mà, tôi tưởng ông sẽ cứ thế mãi chứ."
Khi tôi hỏi, Tsurayuki gãi đầu có vẻ ngượng ngùng.
"Không, ở nhà thì bà chị Sayuri cứ chọc ghẹo suốt, tao chẳng có thời gian tập trung viết lách gì cả. Tao cũng thử chui vào quán cà phê hay nhà hàng gia đình rồi, nhưng mà cứ thấy không ổn sao ấy."
Một câu chuyện cực kỳ thuyết phục.
"Nhưng làm thế có ổn không? Chị ấy không đuổi theo như lần trước chứ?"
"À, vụ đó thì ổn. Tao quy định cứ một tiếng nhắn tin một lần rồi."
Nói là ổn mà nghe có vẻ bị trói buộc ghê gớm...
Dù sao thì, nhờ vậy mà cuộc sống 4 người như cũ lại quay trở về.
◇
Sinh viên Khoa Hình ảnh chúng tôi đã tiến lên năm ba mà không có ai bị lưu ban. Theo thông báo dán ở khoa, trong khi mỗi năm đều có 2-3 người bị giữ lại năm hai, thì khóa này được đánh giá là khá xuất sắc.
"Cơ mà cũng nguy hiểm lắm đấy nhé? Nhờ thành tích của tao tốt nên mới xoay xở được thôi."
Trong bữa sáng, Tsurayuki vừa cười khổ vừa nói.
"Đúng ha, kết quả là nhờ vốn liếng tích lũy trước đó phát huy tác dụng nhỉ."
Tôi gật đầu, nhớ lại lời thầy Kanou.
Không cần phải nói, trong thời gian bảo lưu, Tsurayuki hoàn toàn không tham gia lớp học nào, và cũng không nộp bất kỳ bài tập nào trong thời gian đó.
Bình thường thì dù có đi học lại cũng khó mà lấy được tín chỉ, nhưng Tsurayuki được đánh giá cao nhờ thái độ và thành tích trước đó, nên đã có cơ hội gỡ gạc ở hầu hết các môn.
Và kết quả của việc hoàn thành xuất sắc các báo cáo và bài tập là...
"Cậu lên được năm ba đàng hoàng rồi ha, giỏi ghê."
Shinoaki nói với vẻ thán phục.
"Thì nhờ mọi người giúp đỡ cả mà. Tao đâu thể để bị đúp được."
Tsurayuki gãi đầu ngượng ngùng.
"Cảm giác Tsurayuki cũng thay đổi rồi ha~. Không ngờ cậu lại có thể nói lời cảm ơn thành thật như thế."
Nanako vừa nhìn vừa cười tủm tỉm.
"Con người ai cũng thay đổi mà. Chỉ có cậu là chẳng thay đổi gì thôi!"
"N-Này, tớ cũng thay đổi chút đỉnh chứ bộ! Mấy liên lạc mời hát hò này kia á, đang tăng ầm ầm đây này!"
Bàn ăn hôm nay cũng ồn ào như mọi khi.
Tsurayuki nói thì Nanako chọc vào, Shinoaki mỉm cười nhìn hai người cãi nhau, rồi cuối cùng tôi đứng ra hòa giải.
Nhưng mà, mọi người đã khác trước rồi.
"Cảm ơn vì bữa ăn~. Thôi, tớ quay lại làm việc đây."
"Ừ, tao cũng viết tiếp bản thảo đầu đây."
"Tớ cũng phải viết trả lời lời mời hợp tác nữa!"
Mọi người dọn dẹp bát đĩa của mình, rồi cứ thế trở về phòng riêng.
"Vậy, tôi đi đây."
Và chỉ có mình tôi là đến trường. Được tiễn bằng tiếng "Đi nhé" của mọi người, tôi vẫn đang sống cuộc sống thường nhật của một sinh viên.
Shinoaki đã chốt được công việc minh họa Light Novel và hiện đang tiến hành thiết kế nhân vật. Nanako nhận được lời mời hợp tác lớn và đang vùi đầu vào việc trao đổi với đối tác cũng như sáng tác ca khúc gốc, còn Tsurayuki thì đang tập trung viết lại bản thảo để ra mắt với tư cách tác giả Light Novel.
Tất nhiên, họ vẫn có những ngày đến lớp. Nhưng vì nghĩ cho việc sáng tác của bản thân, họ đã cắt giảm số ngày đó đi đáng kể. Thế nên, việc cả nhóm cùng nhau đến trường như trước kia không còn nữa, và tự nhiên những hoạt động riêng lẻ ngày càng tăng lên.
Ít nhất thì hãy cùng ăn sáng nhé. Quy định mà ai đó đã đặt ra ấy, ngược lại càng cho thấy thời gian của mọi người đang dần tách xa nhau.
◇
"Có phải gia đình đâu, chuyện đương nhiên còn gì."
Người đàn bà thép Kawasegawa Eiko đã thẳng thừng gạt phăng cái sự cảm thương đó của tôi.
"Không, thì lý thuyết là vậy, nhưng cảm giác cô đơn thì vẫn có chứ?"
"Này nhé, chúng ta đến đây để học. Nếu muốn lập hội bạn thân thì ngay từ đầu chọn mấy cái câu lạc bộ hay trường đại học kiểu đó là được rồi, đằng này mọi người đều đang bước đi trên con đường riêng của mình thì chẳng phải là chuyện quá tốt sao."
Thì đúng là như vậy, nhưng mà chuyện cỏn con cỡ tán gẫu ở nhà ăn sau giờ học thế này, có cần phải nghiêm khắc đến thế không.
(Kể ra thì cũng đúng phong cách cô ấy thật.)
Kawasegawa hiểu hầu hết những suy nghĩ của tôi đối với mọi người trong Share House.
Thế nên, ở điểm đó, hễ tôi tỏ ra yếu đuối là cô ấy không nương tay chút nào.
"Hashiba, nếu muốn ở cùng nhau thì có cách hay đấy!"
Hikawa đang ở cùng bất ngờ lên tiếng.
"Cách gì? Cách nào cơ?"
"Thì mày cứ hẹn hò với Shinoaki hoặc Nanako là xong chuyện!"
"Phụt!!"
Tôi và cả Kawasegawa đồng thời sặc nước.
"Ô, sao thế hai người này?"
"Tại mày đột nhiên tóm ngay vào cái chỗ nhạy cảm đó chứ sao!"
"Đúng đấy! Hikawa, cái tên này thật tình chẳng tinh tế chút nào cả!"
Cả hai cùng phản đối chủ đề mà Hikawa ném vào, nhưng...
"Hả, thế á? Nhưng tụi mình cũng đi hết nửa đời đại học rồi còn gì? Nghĩ đến chuyện tương lai này nọ, thì tao thấy giờ là lúc suy nghĩ về chuyện đó rồi chứ."
"Ư..."
Lần này, cả tôi và Kawasegawa cùng cứng họng.
Nghĩ kỹ thì đúng là vậy thật.
Chúng tôi đều đã thành người lớn, đang ở giai đoạn suy nghĩ về con đường phía trước. Thế nên, dù muốn dù không thì cũng sẽ phải suy nghĩ về cuộc đời sau này.
Do quá tập trung vào chuyện sáng tác nên tôi không hề nghĩ tới, nhưng chuyện hẹn hò hay kết hôn sẽ trở thành vấn đề thực tế trong tương lai.
Chuyện Hikawa nói, cũng không hẳn là chuyện viển vông.
"C-Cái kiểu suy nghĩ dùng chuyện yêu đương để đánh dấu cột mốc đó cổ hủ quá."
"Haha, Kawasegawa đúng là kiểu vậy ha! Trông có vẻ mê công việc mà!"
"Cái gì hả, cái hình ảnh tự biên tự diễn đó!"
Trong lúc Hikawa và Kawasegawa đang lời qua tiếng lại, tâm trí tôi lại trôi về phía mọi người trong Share House.
Tạm gác chuyện Tsurayuki đang rục rịch kết hôn với chị Sayuri sang một bên, thì Nanako rõ ràng đang có ý với tôi. Dù tôi nghĩ bây giờ chưa phải lúc, và Nanako cũng từng nói những lời đại loại như thế, nhưng rốt cuộc "cái lúc đó" là bao giờ thì chẳng ai trong chúng tôi quyết định cả.
Còn về Shinoaki, kể từ sau vụ tiếp cận bất ngờ ở lễ hội trường năm kia, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng không có tiến triển gì đặc biệt. Cô ấy dần dần chịu mở lòng nói về bản thân hơn, khoảng cách giữa hai đứa cũng từ từ được thu hẹp lại, nhưng tuyệt nhiên đó không phải là những câu chuyện xoay quanh tình yêu, mà dựa trên sự tin tưởng giữa người với người thì đúng hơn.
Hiện tại, ai nấy đều đang ôm ấp những bài toán lớn trong sáng tác. Tuy nhiên, nếu đạt được thành tựu nào đó, hoặc giả như lâm vào bế tắc, thì việc đột ngột nảy sinh những câu chuyện thiên về tình cảm cũng chẳng có gì là lạ.
Cả Nanako lẫn Shinoaki, biết đâu ngày mai quan hệ giữa chúng tôi sẽ thay đổi cái rụp cũng nên.
"Sao thế, mặt mũi đần thối ra vậy."
"A, không không, không có gì. Tôi đang suy nghĩ chút thôi."
"Hừm..."
Kawasegawa ném cho tôi cái nhìn chằm chằm đầy ẩn ý, chẳng thèm giấu giếm.
Phải, ngay cả cô nàng này nữa, nếu nghĩ đến chuyện của 10 năm sau, khả năng quan hệ hiện tại thay đổi là rất lớn. Chỉ là vào lúc này, có vẻ như ý chí sắt đá của cô ấy đang ngăn không cho điều đó bộc lộ ra ngoài.
Dù sao đi nữa, tôi dường như đang bị đặt vào một tình thế không thể lơ là chút nào. Mặc dù nếu so với cái tương lai không bạn gái, không bạn bè, cũng chẳng có việc làm kia, thì tình cảnh hiện tại đáng ghen tị đến mức không thể so sánh.
"M-Mà, hiện tại thì chưa có gì đâu, ừ."
Tôi trả lời, dù trong lòng có chút, à không, khá là dao động.
"Thế hả, nói chung là hẹn hò tuyệt lắm đó! Mong bọn mày cũng sớm tìm được đối tượng ưng ý nha!"
Vẫn như mọi khi, vừa châm chọc vào chỗ hiểm, Hikawa vừa cười ha hả thật lớn.
Cậu ta có lý do để tỏ thái độ bề trên như vậy. Gần đây Hikawa mới bắt đầu hẹn hò với một em khóa dưới trong cùng câu lạc bộ Ninja, và hễ có cơ hội là cậu ta lại khoe khoang chuyện tình cảm với mọi người xung quanh.
(Mọi người đều đang thay đổi nhỉ.)
Kawasegawa đã bắt đầu đi làm thêm vị trí trợ lý đạo diễn tại một công ty sản xuất phim, lại còn phải tham gia các hoạt động của cuộc thi Miss Đại Nghệ mà cô ấy trót bị dính vào dù không muốn (vừa làm vừa cằn nhằn).
Hikawa cũng nghe đâu đang ra vào một studio chuyên xử lý hiệu ứng đặc biệt để chuẩn bị cho việc quay bộ phim hành động hằng mong ước. Mọi người đều đang bắt đầu tiến bước về phía con đường mình muốn đi.
Kể cả Kuroda và Saikawa, những người đã đi trước một bước đến những sân khấu lớn hơn, các thành viên của Đại Nghệ đều đang rục rịch chuyển mình.
"Hashiba định đến công ty game hả?"
Kawasegawa hỏi lại. Những chuyện đại khái thì tôi đã thông báo trước qua điện thoại rồi.
"Ừ, Succeed Soft. Nhờ thầy giới thiệu nên tuần sau tôi bắt đầu."
"Ồ, gắt dữ! Chỗ đó đang hừng hực khí thế tiến công từ game thiếu nữ sang mảng Console đấy!"
Hikawa ngạc nhiên. Đúng vậy, Succeed Soft thời điểm này đang ở giai đoạn bắt đầu leo những bậc thang từ một công ty tầm trung lên thành một ông lớn.
"Ra vậy. Tôi hầu như không đụng vào game, nên có gì cậu kể cho tôi nghe cảm tưởng với nhé."
Nghe đề nghị của Kawasegawa, tôi gật đầu.
"Ừ, tôi cũng muốn nghe chuyện làm phim, chúng ta trao đổi thông tin nhé."
Ở tương lai phía trước, mọi người sẽ ra sao đây? Ôm ấp cả kỳ vọng lẫn bất an, chúng tôi bắt đầu bước đi trên con đường tiếp theo.
◇
Thứ Hai đầu tuần, tôi lên tàu từ buổi trưa và hướng về trung tâm Osaka.
Đối với sinh viên Đại Nghệ, trung tâm Osaka là một nơi không quá quen thuộc. Chỗ đi chơi chủ yếu là Shinsaibashi hay Nanba, còn từ Higashi-Umeda đi xuống phía Nam, những nơi như Yodoyabashi hay Honmachi thì rõ ràng là phố văn phòng, nếu không phải đi xin việc thì chẳng ai mò đến.
Thế nên, đây mới là lần thứ hai tôi đến đây kể từ buổi phỏng vấn, và tôi đã lạc đường một cách thảm hại.
"Lần trước đi ngon ơ mà nhỉ... A, đây rồi."
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy tòa nhà mình đến lần trước. Tòa nhà 10 tầng, trong đó Succeed Soft chiếm 5 tầng.
Tôi đi thang máy lên tầng 3 nơi có quầy lễ tân. Cửa vừa mở, ngay trước mặt là một cánh cửa kính lớn in logo của Succeed Soft.
Succeed Soft kể từ khi thành lập vẫn luôn đặt trụ sở chính tại Osaka. Tuy nhiên, khoảng năm 2012, với mục đích mở rộng kinh doanh, họ đã xây dựng tòa nhà riêng tại Tokyo và chuyển trụ sở chính về đó. Bộ phận phát triển tại Osaka bị đóng cửa và chuyển thành chi nhánh chủ yếu lo mảng kinh doanh.
Theo thông tin tôi đọc được trên tạp chí game và mạng internet, Succeed Soft đã thay đổi tính chất rất nhiều giữa "Thời kỳ Osaka" và "Thời kỳ Tokyo". So với thời kỳ Tokyo trở thành một ông lớn vững chãi với 2500 nhân viên, thì thời kỳ Osaka với khoảng 300 nhân viên lại mang không khí gia đình, hay nói đúng hơn là có nhiều giai thoại giống như một câu lạc bộ đại học.
Vốn dĩ xuất phát điểm là làm game thiếu nữ, nên họ giao lưu với người dùng rất nhiều. Có những chuyện mà bây giờ vì vấn đề an ninh nên không thể tưởng tượng nổi, chẳng hạn như mời người dùng trực tiếp đến thăm bộ phận phát triển rồi đấu game đối kháng, hình ảnh đó thậm chí còn được đăng tải lên website.
Thế nhưng, nhiệt huyết đối với việc làm game và cảm giác kỳ vọng vào những điều mới mẻ được sinh ra thì thời kỳ Osaka ăn đứt, đó là ý kiến chung của tất cả mọi người.
Tôi sắp sửa bước vào nơi huyền thoại đó.
(Còn hồi hộp hơn cả lần trước nữa...)
Tôi hít vào thở ra liên tục, rồi hô "Được rồi" để lấy tinh thần trước khi mở cửa.
Quầy lễ tân không có ai, chỉ có một chiếc điện thoại nội bộ đặt ở đó để liên lạc.
"2200, xem nào."
Tôi ấn số nội bộ ghi bên cạnh dòng chữ "Bộ phận Phát triển" và áp ống nghe lên tai.
Ngay lập tức, có tiếng trả lời.
"A lô, phát triển nghe đây..."
"Hả?"
Đột nhiên, một giọng nói rõ ràng là đang ngái ngủ vang lên từ đầu dây bên kia.
"A, ừm, tôi là Hashiba, hôm nay bắt đầu đến làm thêm, mong được giúp đỡ ạ."
Tôi tạm thời chào hỏi.
"Nhóc làm thêm hả? À, cứ vào đi nhé. Từ đó rẽ phải, đi thẳng vào trong cùng, nguyên khu đó là bộ phận phát triển đấy~"
"D-Dạ, tôi hiểu rồi ạ."
Tôi vừa trả lời xong thì điện thoại ngắt cái rụp.
"Cái gì vậy trời, vừa rồi là..."
Hôm nay là thứ Hai, lại còn là ban ngày. Bình thường thì đây là ngày đi làm sau kỳ nghỉ, lẽ ra phải là khung giờ mọi người đang làm việc nghiêm túc mới phải.
Thế nhưng, người nghe điện thoại ban nãy rõ ràng là đang buồn ngủ. Có thể đơn giản là do sinh hoạt không điều độ, nhưng khả năng cao hơn là...
"Chắc hôm qua cũng đi làm rồi ngủ lại luôn quá... Công ty game mà."
Cảm nhận được bầu không khí "công ty đen", tôi rón rén bước vào bên trong văn phòng.
Căn phòng bật điều hòa mát lạnh, thậm chí hơi lạnh một chút, không khí khá dễ chịu. Ngay lối vào có vẻ là khu vực kinh doanh, đa số mọi người đang nói chuyện điện thoại hoặc gõ bàn phím. Một khu vực mang đậm chất văn phòng dễ nhận biết.
Đi qua khu đó là bộ phận quảng cáo. Chỗ này không tất bật như bên kinh doanh, nhưng thấy họ đang làm các công cụ bán hàng hay chồng chất các bản in thử tạp chí, khiến tôi thực sự cảm nhận được mình đang ở trong ngành.
Tôi luồn lách qua những người đang bận rộn làm việc, cố gắng đi nhanh để không làm phiền. Cuối cùng, tôi đến một nơi có bầu không khí khác hẳn so với những chỗ trước đó.
"Vậy, đây là bộ phận phát triển sao."
Một bộ phận nằm sâu trong cùng, được ngăn cách bởi những tấm vách ngăn to và dài. Đó chính là khu vực của bộ phận phát triển.
Bầu không khí thật dị thường. Thứ được dùng để ngăn cách các bàn làm việc chủ yếu là những tấm thảm treo tường in hình nhân vật, chẳng thấy bóng dáng mấy tấm vách ngăn đơn giản đâu cả. Trên sàn là túi ngủ, tiếng ngáy và tiếng thở đều đều vang lên khắp nơi, trong khi đó một số người vẫn thản nhiên như không, cắm cúi tập trung vào công việc của mình giữa tình cảnh này.
(Làm phiền lúc này thì ngại quá nhỉ.)
Rõ ràng là sẽ làm mất sự tập trung của họ, tôi định cất tiếng gọi nhưng lại ngập ngừng.
Tuy nhiên, cứ thế này thì sẽ chẳng ai chỉ đạo công việc cho tôi cả.
"Ừm, xin lỗi."
Tôi quyết tâm bắt chuyện với một người đang vẽ bối cảnh 3DCG ngay gần đó.
Và rồi, khoảnh khắc tiếp theo.
"Hí...!"
Bất chợt, một vật lạnh toát dí vào lưng tôi.
"Từ từ giơ hai tay lên. Đây là súng."
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau.
Hả, cái gì? Thời đại này đã có khủng bố rồi sao? K-Không, hơn hết là, khủng bố bằng súng tại một công ty game ở Osaka, vụ án như thế tôi đâu có ký ức gì đâu.
Trong lúc tôi đang cố lục lọi ký ức trong não, nhân vật phía sau tiếp tục nói.
"Cậu có quyền lựa chọn. Đầu hàng ngay lập tức, hoặc là kết thúc cuộc đời tại đây."
Làm gì có quyền lựa chọn chứ. Giả sử tôi là cao thủ võ lâm thì may ra có thể chộp lấy khẩu súng phía sau rồi bẻ tay hắn hay gì đó, nhưng tiếc thay cả quá khứ lẫn tương lai tôi chưa từng học được kỹ năng nào như thế.
"T-Tôi đầu hàng, đầu hàng ạ."
Khoảnh khắc tôi buông xuôi và cất tiếng.
"Được rồi được rồi, đến đây thôi."
Từ sau cây cột, một bóng người thình lình xuất hiện trước mặt tôi.
Dáng người mảnh khảnh, xinh đẹp, rất hợp với mái tóc bob ngắn. Thoáng qua tôi cứ tưởng là phụ nữ... nhưng nhìn dáng vẻ khoác chiếc áo vest kia thì rõ ràng là nam giới.
Và rồi, người trước mặt tôi nói:
"Thật là, không được đâu anh Horii, người mới đang sợ kìa."
Anh ấy vừa cười khổ vừa nói, rồi:
"Xin lỗi xin lỗi, tại nghe tin có người mới đến nên tôi vui quá ấy mà."
Giọng nói lạnh lùng phía sau lưng bỗng chốc chuyển sang tông giọng vui vẻ, thong dong. Tôi ngạc nhiên quay lại nhìn, thì thấy ở đó là...
"A, người hôm nọ..."
Người bên bộ phận phát triển mà tôi đã gặp trong buổi phỏng vấn đang cười tít mắt và chìa tay ra.
"Chào cậu. Tôi là Trưởng phòng Phát triển, Horii Kazuhisa. Mong được giúp đỡ nhé, cậu Hashiba."
Vừa bắt tay, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng vì sự việc đột ngột vừa rồi.
◇
Sau màn chào hỏi qua loa, chúng tôi di chuyển về phía phòng họp.
"Nghi thức chào đón người mới... đấy ạ?"
"Đúng đúng, thành truyền thống từ ngày xửa ngày xưa rồi đấy."
Bộ phận phát triển của Succeed Soft vốn dĩ xuất phát từ một nhóm làm game đồng nhân, nên có xu hướng coi trọng sự hài hước và tính vui chơi. Vụ chơi khăm tôi ban nãy có vẻ cũng là từ tập quán đó mà ra.
"Lần trước làm bọn tôi còn hóa trang thành zombie để đón tiếp cơ. Nhưng mà làm em ấy khóc thét lên nên phải giảm bớt quy mô lại đấy."
"Rốt cuộc là thật đến mức nào vậy ạ..."
Nhờ có "nạn nhân" đó mà tôi mới chỉ bị dọa ở mức độ này thôi sao.
"Anh Horii thích trêu chọc người khác lắm. Nhưng mà anh phải biết điểm dừng chứ, không thì mấy em làm thêm mới đến chạy mất dép hết đấy."
"Haha, đúng nhỉ. Thôi làm nốt lần này thôi."
Bị người đẹp trai ban nãy nhắc nhở, anh Horii nở nụ cười hiền lành và gãi đầu.
"Phải rồi, còn vị này là?"
"A, tôi chưa giới thiệu nhỉ. Đây là Matsudaira Kou, cũng đang làm thêm hỗ trợ giống cậu."
Anh Horii giới thiệu, và anh Matsudaira cúi đầu chào.
"Cậu Hashiba nhỉ. Anh là Matsudaira. Rất vui được gặp."
"Em cũng vậy ạ. Mong anh giúp đỡ."
Tôi nói rồi cúi đầu, anh Matsudaira cũng cúi đầu đáp lễ một cách lịch sự.
"Cậu ấy đang phụ trách quản lý chung nhóm làm thêm. Có gì không hiểu thì cậu cứ hỏi Matsudaira trước nhé."
Tôi đáp "Vâng ạ", anh Matsudaira cũng cười hiền từ như để xác nhận:
"Hashiba là sinh viên năm 3 nhỉ?"
"Vâng. Còn anh Matsudaira...?"
"Anh năm 4. Sang năm là tốt nghiệp rồi. Nên cũng hầu như chẳng còn việc gì phải làm ở trường nữa."
Theo lời anh Matsudaira, anh ấy đã làm thêm ở Succeed được 4 năm rồi. Từ năm nhất đến giờ, quả là một nhân viên kỳ cựu.
Nhìn kỹ lại thì anh Matsudaira có khuôn mặt thực sự giống phụ nữ. Cảm giác rất thanh tú, nhưng ánh mắt lại dịu dàng nên không tạo cảm giác lạnh lùng.
Trông có vẻ rất đào hoa. Tuy nhận xét hơi sáo rỗng, nhưng đó là ấn tượng đầu tiên của tôi.
Anh Horii chêm vào như chợt nhớ ra:
"Nhắc mới nhớ, tôi có xem tác phẩm hồi lễ hội trường của nhóm Hashiba, các cậu đã làm rất công phu đấy. Dùng bình luận để tạo hiệu ứng video, đúng là một mánh lới tận dụng hệ thống rất hay."
Chà, chỉ là ở thời đại này thì nó mới trở thành vũ khí được thôi, nhưng tôi thấy vui vì đã có thể hiện thực hóa nó một cách trọn vẹn.
"Cảm ơn anh ạ. Nhưng thầy giáo cũng đã nói rồi, cách làm đó vẫn không thể thắng được con đường chính đạo."
"Hẳn là vậy rồi. Tôi cũng nghĩ xét về tổng điểm tác phẩm thì nhóm cậu Kuroda thắng thế hơn."
Nói rồi, anh Horii gật đầu:
"Nhưng mà, thứ cậu làm ra có chứa đựng ý tưởng. Có cái khí phách muốn dùng nguồn lực hạn chế để xoay chuyển tình thế. Tư duy đó là thứ không thể thiếu trong việc làm game."
"Vậy... sao ạ."
"Ừ, thế nên tôi mới nhờ cô ấy gọi cậu đến. Nếu là người biết thử nghiệm và sửa sai, có lẽ sẽ mang lại làn gió thay đổi thú vị nào đó cho bộ phận phát triển."
"Cô ấy" ở đây, chắc là đang nói đến thầy Kanou.
Anh Horii và thầy Kanou có quan hệ thế nào nhỉ? Tôi biết họ từng là đồng đội làm game cùng nhau, nhưng có vẻ giữa họ có một sự tin tưởng rất mạnh mẽ.
"Được anh gọi đến em vui lắm ạ. Nhưng em vẫn chưa có kỹ năng gì cả, nên là..."
Anh Horii mỉm cười:
"Ban đầu ai chẳng thế. Mà, cứ dần dần làm quen là ổn thôi."
"Vâng, em sẽ cố gắng ạ."
May mà anh ấy không nói kiểu "dùng tinh thần mà làm" hay gì đó. Tất nhiên, giữ vững tinh thần là quan trọng, nhưng nếu đùng cái lôi lý thuyết về sự nỗ lực ra thì cách nhìn nhận vấn đề sẽ khác đi hẳn.
(May quá, họ có vẻ là người tốt.)
Vì là công ty game đang tăng trưởng nóng nên tôi cứ lo không biết toàn người quái tính thì sao, nhưng có vẻ không cần lo chuyện đó.
"Cậu Hashiba, cậu muốn trở thành Producer sao?"
Ngay sau khi tôi vừa thở phào, anh Horii hỏi câu đó.
"Dạ, vâng, em đang hướng tới mục tiêu đó."
Tuy hơi bất ngờ nhưng tôi nghĩ ở đây mà nói chuyện mơ hồ cũng chẳng được gì, nên đã trả lời dứt khoát.
"Ra vậy, nhìn vào những gì cậu đã làm thì tôi thấy đó là một dòng chảy tự nhiên. Cố lên nhé."
"Cảm ơn anh ạ."
"Nhưng mà..."
Biểu cảm của anh Horii đang từ ôn hòa bỗng chốc trở nên cứng rắn.
"Hiện tại tôi đang làm Producer, nhưng nếu hỏi cảm nghĩ về nghề này, thì thú thật là yêu ghét lẫn lộn. Một mặt có hứng thú và cảm giác thành tựu, nhưng mặt khác cũng có vô số lúc phải đưa ra những quyết định lạnh lùng."
Bầu không khí khiến tôi không thể chen ngang lời nào.
Về nghề Producer, tôi cũng biết sơ sơ, nhưng lời nói từ một người đang thực sự làm nghề này quả thực rất nặng ký.
"Thế nên, đối với những người trẻ muốn theo nghề này, cảm xúc của tôi chia làm hai nửa: một nửa rất vui mừng, nửa kia lại muốn khuyên can hãy từ bỏ đi. Tuy nhiên."
Anh Horii lại thả lỏng cơ mặt.
"Cô ấy... Cậu Kanou đã nói với tôi. Rằng cậu là người biết được nỗi đau khi đưa ra những quyết định như thế. Là người biết trăn trở tại những thời điểm đó. Vì vậy, tôi hoan nghênh cậu."
Những lời thật đáng mừng. Cả việc anh Horii nói vậy, lẫn việc thầy Kanou đã đánh giá tôi như thế.
Tôi ngoan ngoãn cúi đầu:
"Cảm ơn anh ạ, chuyện đó... em muốn học hỏi để trở nên mạnh mẽ hơn."
"Mạnh mẽ, ừ, hay đấy. Sự mạnh mẽ sẽ trở thành vũ khí tối thượng đối với cả bản thân lẫn người khác."
Dù mới chỉ đứng ở cửa ngõ, nhưng tôi cảm thấy vô cùng biết ơn vì có thể học được những bước đầu tiên của việc sản xuất tại công ty này.
(Nhưng mà, hoàn toàn không "ngọt" chút nào... nhỉ.)
Cảm giác nhẹ nhõm ban nãy vì không gặp phải kiểu quân đội kỷ luật thép đã bay biến đi đâu mất. Nếu không tự kỷ luật bản thân và làm việc bán sống bán chết, thì đây là chiến trường mà tôi sẽ bị bỏ lại phía sau ngay lập tức.
Người này, ẩn sau vẻ hiền lành là một sự đáng sợ như thế. Qua câu chuyện vừa rồi, tôi đã cảm nhận được điều đó.
"Phải rồi, hôm nay dự kiến còn một người nữa sẽ đến, cậu Hashiba có nghe nói không?"
Bất chợt, anh Horii hỏi tôi. Nhưng tôi chẳng hiểu anh đang nói gì.
Người biết chuyện tôi vào Succeed Soft thì chỉ có mỗi thầy Kanou. Hay nói đúng hơn, thầy là điểm tiếp xúc duy nhất để tôi nhận được công việc này, nên nếu có được báo trước thì chỉ có thể là từ phía thầy thôi.
"Nghe nói...? Dạ không, em không nghe gì cả."
Thế nên, tôi thành thật trả lời.
"Lạ nhỉ. Tính cả cậu là có 2 người từ khoa Hình ảnh phỏng vấn đậu, cậu thực sự không nghe gì sao?"
Hai người? Ngoài tôi ra, còn ai đó phỏng vấn và đậu nữa sao, chuyện đó...
"Lần đầu em nghe đấy ạ, rốt cuộc là..."
Ngay khi tôi định hỏi là ai, thì...
"X-Xin lỗi em đến muộn ạaa!"
Cửa phòng họp bật mở sầm một cái, một cô gái hổn hển lao vào.
Mái tóc nâu sáng dài ngang vai vểnh ra ngoài đầy sức sống, chiếc khăn quàng cổ buộc trên ba lô và chiếc áo hoodie màu cam cứ nhảy múa trước mắt tôi.
Mặc kệ mọi người đang ngơ ngác, cô gái thở hồng hộc, đấm thùm thụp vào ngực, rồi đứng thẳng lưng dậy, sau đó gập người xuống một góc 90 độ dứt khoát để cúi chào.
"Vô cùng xin lỗi mọi người ạ!! Ngày đầu đi làm thêm mà đã đến muộn, Takenaka này vô cùng hổ thẹn, xấu hổ muốn chết đi được!"
Cô nàng tuôn ra một tràng xin lỗi mang phong cách thể thao, nhưng lại dùng những từ ngữ nghe có vẻ cổ kính hay mang hơi hướng phim kiếm hiệp.
Trong khi mọi người còn đang á khẩu, cô nàng ngẩng phắt mặt lên, dáo dác nhìn quanh, và rồi, khi ánh mắt dừng lại ở tôi...
"A..."
Với vẻ mặt như nhận ra điều gì đó, cô nàng bắt đầu hí hoáy điện thoại.
Rồi có lẽ là mở ra một hình ảnh nào đó, cô nàng nhìn điện thoại rồi lại nhìn mặt tôi so sánh, và rồi:
"L-Là thầy Hashiba kìaaa!! Không sai vào đâu được!"
"Hả, t-tôi á?"
Đột nhiên gọi tên tôi kèm theo chữ "Thầy", cô nàng bước rầm rập lại gần với tiếng bước chân hào sảng như có thể chèn cả hiệu ứng âm thanh vào, rồi...
"Cuối cùng cũng gặp được rồi!! Em đã muốn diện kiến thầy từ lâu lắm rồi, thầy Hashiba ơi!!"
Cô nàng nắm chặt lấy tay tôi bằng cả hai tay, rồi:
"Kẻ bất tài Takenaka này, từ hôm nay mong được thầy chỉ giáo ạ!"
Cô nàng nhìn thẳng vào tôi với đôi mắt lấp lánh và chào hỏi một cách đường đột.
"Ơ, ừm... ơ kìa, cái đó."
Cứ tưởng chỉ có một mình, ai ngờ người làm thêm từ khoa Hình ảnh lại tăng lên thành hai, đã thế còn là một cô gái lạ hoắc nhưng lại biết tôi vì lý do nào đó.
Đến nước này thì các yếu tố gây sốc đã tắc nghẽn hoàn toàn, tôi làm sao mà đưa ra câu trả lời khôn khéo cho được.
Nên bắt đầu nói từ đâu, nên hỏi cái gì đây, trong lúc não bộ tôi đang "bug" toàn tập, một khoảng lặng bao trùm không gian.
Mãi không thấy ai cứu bồ, tôi đang khổ sở thì anh Horii cười khổ nói:
"À ừm, cô bé này. Là Takenaka-san. Cậu Hashiba... có vẻ chưa nghe nói gì nhỉ."
"Chuyện đó thì đúng là một chữ em cũng không biết ạ."
Tôi chỉ biết lắc đầu trong bối rối.
◇
"Hảaa! Vậy là thầy Kanou không nói gì với thầy Hashiba ạ!?"
"Ừ-Ừm. Với lại cái vụ thầy Hashiba là sao?"
"Thì tại em tôn trọng thầy nên gọi là thầy Hashiba chứ sao ạ!"
Sau khi chào hỏi và giới thiệu bản thân xong xuôi, chúng tôi rủ nhau đi ăn tạm cái gì đó tại một quán cà phê ngay gần công ty.
Trong khi tôi và anh Matsudaira chỉ gọi burger và nước đơn giản, thì Takenaka-san mở màn bằng một combo burger cỡ LL kèm thêm 2 cái burger lẻ, một kiểu gọi món như vận động viên thể thao khiến tôi choáng váng.
Takenaka... tên đầy đủ là Takenaka Rio.
Tuy nhiên, vì mới nhìn qua ít ai đọc đúng là Takenaka Rio, nên trong mail hay giấy tờ ghi chú, cô bé đều dùng tên Katakana.
Cô bé là sinh viên năm nhất khoa Hình ảnh, mới nhập học năm nay. Vì mới bắt đầu đi học chưa bao lâu nên phong thái và cảm giác vẫn y hệt học sinh cấp ba.
"Cơ mà, Takenaka-san khỏe thật đấy nhỉ."
Anh Matsudaira vui vẻ nói.
"Làm gì có! Takenaka này cũng là thiếu nữ 18 tuổi đàng hoàng đấy ạ! Trông thế này thôi chứ em cũng ra dáng con gái lắm đấy chứ bộ!"
Vừa ngoạm cái hamburger trên tay, Takenaka-san vừa bất mãn đáp trả.
"Ừm thế quay lại chuyện lúc nãy."
"A, xin lỗi ạ! Tính em hay nói chuyện lan man nhảy cóc, chạy đông chạy tây. Thế thầy định hỏi gì ạ?"
Cách dùng từ có vẻ hơi sai sai, nhưng mà thôi kệ đi.
"À, lúc nãy em có vẻ biết tôi, em biết qua đâu vậy?"
Cuối cùng cũng hỏi được điều khiến tôi tò mò nãy giờ. Từ đầu đến giờ, nhịp độ câu chuyện gần như bị cô bé nắm giữ nên mãi mới lái về đây được.
Thường thì bị một cô gái mới gặp lần đầu biết mặt biết tên, tôi chỉ nghĩ đến mấy vụ mời chào đa cấp mờ ám. Đang lo sốt vó không biết có phải chuyện kiểu đó không thì...
Nghe câu hỏi của tôi, vẻ mặt cô bé bừng sáng.
"Đúng rồi! Chuyện đó em phải nói ngay và luôn mới được!!"
Cô bé đột ngột đứng dậy, lại một lần nữa nắm chặt lấy tay tôi bằng cả hai tay.
"Ơ, này, khoan đã!"
"Em thực sự, cực kỳ respect thầy Hashiba luôn ạ! Thế nên gặp được thầy ở đây em đang sướng rơn người lên đây này!!"
Hả?
Respect (tôn trọng) ấy hả?
"Ừm, tôi... có từng gặp Takenaka-san rồi hả?"
"Chưa ạ! Vừa nãy là lần đầu tiên luôn! Nhưng chắc em là người hiểu rõ về thầy thứ 30 trên thế giới này đấy ạ!"
Cái sự khiêm tốn vi diệu đó tạm bỏ qua, nhưng thế là sao?
"Thầy có làm game đồng nhân đúng không ạ?"
"Ừ-Ừm, đúng là có làm..."
"Xong rồi năm ngoái, thầy còn up cái video siêu đỉnh lên Nico Nico Douga nữa chi!"
"Ừ-Ừm, có up thật... mà khoan, sao em biết cả hai cái đó đều là tôi!?"
Rõ ràng tôi dùng danh nghĩa khác nhau mà, sao lại thế được...?
"Mấy cái đó, trên mấy diễn đàn người ta đồn ầm lên là cùng một người mà! Nghe thế xong em đã điều tra kỹ lắm luôn!"
"Ra vậy..."
Mà, vốn dĩ bài hát của Nanako hay tranh của Shinoaki, nếu muốn tìm hiểu thì vẫn có manh mối để lần ra, nhưng dù sao thì cô bé cũng giỏi thật khi xâu chuỗi được chúng lại.
"Xong rồi nghe nói người đứng ra tập hợp tất cả đang học ở Đại Nghệ, nên em mới quyết định thi vào khoa Hình ảnh hồi tháng 4 đấy ạ! Rồi em tức tốc đi hỏi thầy Kanou đủ thứ, năn nỉ ỉ ôi mãi thầy mới giới thiệu cho chỗ làm thêm ở Succeed đấy ạ!"
Và hôm nay, vì sắp được gặp thần tượng nên cô bé hồi hộp không ngủ được, dẫn đến đi muộn.
"Được làm cùng chỗ làm thêm với thầy Hashiba thế này cứ như mơ ấy. Vì vậy, một lần nữa mong thầy giúp đỡ ạ!!"
──Đúng là trên đời có những chuyện thật ly kỳ.
Chính tôi cũng đang ở đây vì tìm kiếm những nhà sáng tạo thuộc Thế hệ Bạch Kim mà mình ngưỡng mộ, nên về mặt tâm lý, tôi rất hiểu cảm giác của cô bé.
Nhưng thường thì người ta dễ ngưỡng mộ những thứ có sản phẩm sáng tạo rõ ràng như tranh, văn hay nhạc.
Đằng này cô bé lại nhắm ngay vào "người tổng hợp" là tôi ngay từ nước đi đầu tiên và lao thẳng đến. Mặc dù tôi không dùng mạng xã hội, cũng chẳng bao giờ tự mình đứng ra trước ánh đèn sân khấu.
(Cô bé này lạ thật.)
Cứ như chiếc xe mất phanh vậy, nhưng được người ta ngưỡng mộ thế này cũng không phải là cảm giác tệ.
"Nhưng mà này, tạm thời bỏ cái vụ gọi là thầy đi được không."
"Hảaa, tại sao ạ? Đối với Takenaka thì thầy chắc chắn là thầy, nên từ giờ về sau em vẫn muốn gọi là thầy ạ!"
(A, kiểu này là không thèm nghe, hoặc là ý chí sắt đá không lay chuyển được rồi.)
Trường Nghệ thuật, như tôi đã nói nhiều lần, là nơi tụ tập của những kẻ lập dị. Lập dị không chỉ là khác người, mà còn rất nhiều kẻ cứng đầu cứng cổ.
Cô bé này chắc cũng thuộc dạng đó rồi. Thế thì phản kháng cũng vô ích, có lẽ phải chuẩn bị biện pháp cứng rắn hơn chăng.
Quả là một khởi đầu báo hiệu nhiều gian nan đây.
"Nhìn hai đứa làm anh thấy ghen tị ghê. Sinh viên đại học thích thật đấy."
Nhìn màn tấu hài... à không, màn kịch của chúng tôi, anh Matsudaira mỉm cười vui vẻ.
"X-Xin lỗi ạ! Takenaka hơi quá trớn rồi! Bỏ mặc anh Matsudaira mà nói liến thoắng, thành thật xin lỗi anh!"
Takenaka-san buông tay tôi ra cái rụp, rồi cúi đầu thấp xuống y như cảnh chiếu lại ban nãy.
"Chà, dù sao cũng đã làm cùng chỗ rồi, sau này làm việc chung thì hai đứa cứ bàn bạc sao cho cả hai cùng thoải mái là được."
"Húuu! Quả là lời khuyên tuyệt vời, cảm ơn anh ạ!"
Anh Matsudaira đã ý tứ nói đỡ cho, nhưng tôi hơi nghi ngờ không biết cô bé có định bàn bạc gì không qua cái cách trả lời đó.
"Xin lỗi anh, tự nhiên hai đứa em lại ồn ào quá."
Dù tôi hoàn toàn bị cuốn theo thôi, nhưng cũng tạm thời xin lỗi.
"Không sao không sao, được gặp người mình ngưỡng mộ là chuyện vui mà."
Đúng như lời nói, anh Matsudaira không có vẻ gì là khó chịu với tình huống này.
(Chỉ hơn có một khóa thôi mà người lớn ghê.)
Chắc giờ này có một nghiên cứu sinh khoa Nhiếp ảnh nào đó đang hắt xì hơi to lắm đây. Mà, người đó tùy lúc cũng người lớn lắm.
"Nào, vậy chúng ta quay lại thôi, anh sẽ dẫn đi tham quan bộ phận phát triển và giải thích công việc. Chắc anh Horii cũng chuẩn bị xong rồi đấy."
"V-Vâng ạ."
Chúng tôi lập tức đứng dậy và đi theo anh Matsudaira.
Quay lại bộ phận phát triển, chúng tôi được phân ngay bàn làm việc riêng.
Tuy nói vậy nhưng tất nhiên không được rộng rãi như nhân viên chính thức, chỉ là một không gian chung với cái kệ nhỏ và máy tính xách tay thôi.
Dù vậy, việc có được một chỗ ngồi riêng tại công ty game mơ ước cũng khiến tôi vô cùng xúc động. Ở công ty cũ tôi cũng có chỗ ngồi, nhưng trang thiết bị được cấp thì đúng là một trời một vực.
(Cái thời dùng băng dính dán ghế gãy nghĩ lại cứ như chuyện đùa.)
Tất nhiên, ghế ngồi cũng là hàng xịn của hãng nước ngoài nổi tiếng.
Tuy bị cấm bén mảng đến các tầng khác ngoài bộ phận phát triển, nhưng ngược lại trong nội bộ bộ phận phát triển thì được đi lại thoải mái. Tất nhiên, việc mang dữ liệu bí mật ra ngoài là tuyệt đối nghiêm cấm, nhưng điều đó đã được nhắc nhở kỹ khi nhận việc nên giờ tôi cũng không bỡ ngỡ gì.
Từ ngày mai là bắt đầu làm việc rồi. Chắc chủ yếu là debug và làm tạp vụ thôi, nhưng nghe nói dần dần sẽ được giúp đỡ việc phát triển nên tôi rất mong chờ.
Ngày hôm nay kết thúc với việc giới thiệu nhân sự và sắp xếp bàn làm việc. Khi tôi bấm thẻ chấm công định ra về, chợt nhận ra anh Matsudaira vẫn đang làm việc nên cất tiếng hỏi.
"Anh Matsudaira còn ở lại ạ?"
Anh cười khổ:
"Ừ, vì còn việc phải làm cho xong mà. Hôm nay chắc tăng ca rồi."
"Ồ..."
Cùng là làm thêm nhưng có vẻ lĩnh vực công việc anh ấy làm đã khác hẳn rồi.
"Vậy, em xin phép về trước ạ."
"Em chào anh ạ!!"
Tôi và Takenaka-san cúi đầu chào, kết thúc ngày làm thêm đầu tiên trong sự hồi hộp.
◇
Cứ tưởng sẽ bị cuốn vào giờ cao điểm tan tầm, nhưng do rời công ty hơi sớm nên lúc về tôi và Takenaka-san đều có ghế ngồi cạnh nhau. Cô bé cũng thuê phòng trọ gần trường đại học, nên từ giờ chắc sẽ hay chạm mặt lúc đi làm.
Ngồi ghế 10 phút, rồi từ Abenobashi về ga gần nhất mất 30 phút. Lúc nào tôi cũng thấy từ trường đến trung tâm thành phố xa thật sự. Có lẽ rồi cũng phải tính đến chuyện chuyển nhà.
"Oáp... Chà, buồn ngủ ghê~"
Takenaka-san ngồi bên cạnh nãy giờ cứ gật gà gật gù, vừa ngáp một cái rõ to vừa nói.
"Trông em buồn ngủ lắm rồi đấy. Nếu muốn thì cứ ngủ đi, đến ga tôi gọi dậy cho."
Takenaka-san đáp "Cảm ơn thầyyy!" đầy năng lượng, rồi hỏi ngược lại:
"Thầy không buồn ngủ sao ạ?"
「Anh thì... không hẳn vậy. Nếu phải nói thật thì cảm giác căng thẳng chiếm phần nhiều hơn.」
「Căng thẳng ạ?」
「Ừ. Dù sao đó cũng là công ty, hay nói đúng hơn là ngành công nghiệp mà anh luôn khao khát bấy lâu nay.」
Công ty game. Đó không phải là chốn cũ chắp vá tạm bợ, mà là nhà sản xuất hội tụ những niềm khao khát. Hơn nữa, những con người ở đó đều xuất sắc, là nơi khiến người ta thực tâm muốn cùng họ tạo ra những sản phẩm tuyệt vời.
Dù chỉ là làm thêm, nhưng anh đã chạm đến cột mốc được phép bước chân vào nơi này. Đương nhiên chuyện đó vô cùng áp lực, và suốt cả ngày hôm nay, tinh thần anh cứ căng như dây đàn.
「Thế nên anh chẳng thấy mệt, cũng chẳng buồn ngủ chút nào. Mà có khi về đến nhà, cơn mệt mới ập đến một thể cũng nên.」
Takenaka-san vừa gật gù "Ra là vậy ạ" trước lời tôi, vừa nói:
「Với em thì... đúng là em biết tên tuổi và thấy công ty hoành tráng thật, nhưng em lại không căng thẳng đến mức đó.」
「Thế thì... giỏi thật đấy. Nghĩa là em không hề e sợ chút nào nhỉ.」
So với việc căng thẳng quá mức đến độ không làm được gì, thì giữ được sự bình thản như vậy có lẽ lại tốt hơn.
「Tại em cũng không rành chuyện thế giới bên ngoài lắm. Với lại, so với chuyện đó thì cái KIA mới quan trọng chứ!」
「Cái kia?」
「Thì đấy, so với Succeed, việc được gặp Thầy khiến em phấn khích hơn nhiều luôn á!」
Cô bé nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt lấp lánh thực sự.
「Này, Takenaka-san.」
「Dạ, gì vậy Thầy?」
「Trước mắt thì, em đã đề xuất chúng ta sẽ tiếp tục thảo luận cùng nhau, nên tạm thời em đừng gọi anh là Thầy nữa... Ơ, hả?!」
Tôi chỉ bảo muốn cô bé ngừng dùng cái danh xưng xấu hổ đó thôi, thế mà chẳng hiểu sao mắt Takenaka-san bỗng rưng rưng, mặt mũi buồn thiu.
「Sao vậyyyy, không được ạ? Em chẳng nghĩ ra được gì khác ngoài việc gọi Thầy là Thầy cả.」
...Cái đó ít nhất em cũng nên nghĩ ra vài phương án dự phòng chứ.
「Không, ý anh là, bình thường thì gọi là Hashiba-san hay Tiền bối (Senpai), thiếu gì cách đâu.」
「Hể... Nhưng mà, gọi thế nghe bình thường quá.」
「Anh nghĩ bình thường là được rồi mà...」
「Em hiểu rồi. Vậy ít nhất em sẽ nghĩ ra một cái tên gọi khác. Em sẽ quyết định trong 30 giây, anh chờ em một chút được không?」
「Ừ, ừm.」
Tôi chẳng hiểu cô bé tìm kiếm sự đặc biệt gì ở đây, nhưng nếu chịu bỏ cách gọi "Thầy" đi thì tôi đồng ý.
Takenaka-san khoanh tay, hì hục rên rỉ suy nghĩ suốt 30 giây, và rồi:
「Được rồi, chốt đơn! Là Paisen!!」
「Hả, hảảả?」
「Được quá còn gì ạ! Nghe gần gũi hơn Senpai một chút mà vẫn có cảm giác đặc biệt. Chốt cái này nha, Paisen!」
「Paisen, sao... Ừm.」
Hết làm Thầy giờ thành Paisen. Hình như hồi xưa có nhóm hài nào đó dùng từ này thì phải. Tôi nhớ mang máng các diễn viên lồng tiếng cũng hay gọi nhau như thế.
「V-Vậy thì... thôi được rồi, cứ thế đi.」
「Hoan hô! Vậy từ giờ em xin phép gọi anh là Paisen nhé! Sắp tới chắc em sẽ hỏi anh siêu nhiều thứ luôn, nên anh chuẩn bị tinh thần đi nha, Paisen!」
「M-Mà, trong phạm vi anh trả lời được thôi nhé, ừ.」
Thấy tôi gật đầu như thể bị ép buộc, Takenaka-san làm động tác chiến thắng "Dô!" đầy vui sướng.
(Cũng có chuyện như thế này sao... Nhưng mà.)
Trước đây, những người đánh giá việc tôi làm chỉ toàn là người nhà. Công việc sản xuất hay hậu cần, vốn dĩ bản chất nó là như vậy.
Gần đây mới bắt đầu có những nội dung hướng sự chú ý vào những ngành nghề này, nhưng về cơ bản nó vẫn là nơi không có ánh hào quang, chuyện bước ra sân khấu và được tung hô là điều không tưởng.
Thế nhưng, cũng có những cô bé như thế này, theo đuổi những sản phẩm đã hoàn thiện, và cuối cùng đi đến tận nơi tạo ra chúng. Điều đó có thể trở thành sự tự tin, và thú thật, tôi cũng thấy vui.
(Mà nói chứ.)
Tôi liếc nhìn khuôn mặt cô bé.
Ấn tượng lúc mới gặp mạnh quá nên tôi đã để việc nhìn kỹ ngoại hình của cô bé ra sau, nhưng giờ nghĩ lại thấy hơi có lỗi, vì cô bé rất dễ thương.
Khác với cô đàn em Saikawa, cô bé này toát lên vẻ sành điệu, hoạt bát, tạo nên sức hút trực diện. Kiểu con gái mà người ta hay bảo là "đắt show" tình cảm.
Được một cô bé như thế nói là ngưỡng mộ, là vui khi được gặp, thì làm sao mà không sướng cho được. Dù sao bên trong tôi cũng là một gã sắp băm rệu rã...
(Kh-Không được không được, phải giữ tâm tịnh, ừ.)
Tôi nhìn thẳng về phía trước, trấn tĩnh lại. Suy cho cùng, cô bé ngưỡng mộ sản phẩm của tôi, chứ đâu có ý đồ gì với bản thân tôi.
Hơn nữa, tôi của hiện tại vẫn đang đi giữa chừng đường. Mới hôm nọ tôi vừa thề sẽ nhắm đến mục tiêu trở thành Producer, sẽ cố gắng để đến gần mọi người hơn dù chỉ một chút, vậy mà mới đó đã cười hề hề sung sướng thế này thì thảm hại quá.
Chỗ này phải thật nghiêm túc, ứng xử cho đàng hoàng mới được...
「Ủa, ơ, hảả?」
Tôi cảm thấy có gì đó ấm áp chạm vào vai. Vừa quay sang xem, khoảnh khắc hiểu ra vấn đề, tôi bối rối tột độ.
「Oáp, Paisen, xin lỗi nha... Em buồn ngủ quá chịu hết nổi rồi, cho em mượn vai đến ga xíu nha...」
Nói rồi, cô bé cứ thế giữ nguyên vẻ mặt không phòng bị, dựa cả người vào vai tôi và bắt đầu thở đều đều, ngủ ngon lành.
(T-T-Tâm tịnh, tâm tịnh...!!)
Choáng váng trước hơi thở nhè nhẹ phả vào vai và hơi ấm dịu dàng, tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào cửa sổ xe tối om với tâm thế của một nhà sư.
◇
Đêm đầu tiên đi làm thêm đã kết thúc như thế.
Sáng hôm sau, khi tôi định bụng sẽ kể cho mọi người trong Share House nghe nhiều chuyện về chỗ làm, thì chủ đề đầu tiên xuất hiện trên bàn ăn sáng lại là:
「Nè~ nghe tao nói đi Kyouyaaa!」
Tiếng than khóc của Tsurayuki.
「Tao ấy mà, cứ tưởng cũng tự tin vào văn mình viết lắm chứ. Kiểu như vừa đủ dễ đọc, vừa có những đoạn đáng đồng tiền bát gạo, lại còn giữ được nhịp độ nữa, gọi là sao nhỉ? Dù không được 100 điểm ngay nhưng chắc cũng ổn áp phết, kiểu thế, mày hiểu không?」
「Ừ, ừ, tao hiểu chứ.」
「Cảm ơn mày! Đấy, biết ngay là Kyouya sẽ hiểu cho tao mà, ừ ừ, đúng rồi, tao muốn sáng tác cùng với một thằng hiểu tao như thế nà...」
「Nói hay lắm nhưng chẳng phải ông đã bỏ chạy một lần rồi sao, cái ông này.」
「Im đê! Tao quay lại đàng hoàng rồi thì thôi chứ! Quan trọng hơn là, tao có cái này muốn cho tụi bay xem, nè!」
Vừa đáp trả ngay lập tức cú "chọc ngoáy" của Nanako, Tsurayuki vừa lôi xấp bản thảo ra khỏi phong bì.
「Cái này là?」
「Là bản thảo sơ khởi chi chít mực đỏ do biên tập viên phụ trách sửa đấy.」
Đây là cái gọi là "Bản trả về" (Modoshi) sao.
Bản thảo Light Novel, đương nhiên không phải cứ viết xong bản đầu là xong tất cả. Tất nhiên, cũng có những tác giả sở hữu độ hoàn thiện khủng khiếp ngay từ bản đầu, nhưng đại đa số đều phải sửa sang bản 2, bản 3, chồng chất các lần sửa chữa cho đến khi hoàn thành.
Thế nên, chuyện bị sửa nhiều ở giai đoạn bản đầu cũng không hiếm. Tôi từng nghe nói có nhiều tác phẩm tiến hành dựa trên tiền đề đó, nhưng mà...
「Tức là, bị sửa đỏ rất nhiều hả?」
Tsurayuki gật đầu không nói nên lời, tay vò đầu bứt tai.
「Aaaa, đúng là thế đấy!! Từ cách hành văn, cách viết thoại, cho đến vị trí cảnh quay rồi nội dung, gần như toàn bộ bị gạch đỏ choét trả về! Mẹ kiếp, thế này thì đến tao cũng mất sạch tự tin chứ đùa à!」
「À...」
Chà, quả nhiên là như vậy rồi.
「Không, tao cũng đâu có bảo là tao không muốn sửa đâu. Chỗ nào cần sửa tao sẽ sửa, chỗ nào chưa đạt chuẩn chuyên nghiệp tao sẽ làm cho tử tế. Nhưng mà, cảm giác nó cứ... uất ức thế nào ấy, cái cách viết nhận xét ấy.」
Nanako cầm xấp bản thảo lên, lật lật vài trang rồi kêu lên "Híccc".
「Eo, cách viết chỗ này đáng sợ thế.」
「Người ta viết gì?」
Nanako chỉ tay vào chỗ đó:
「Một dấu X to đùng gạch chéo cả trang, rồi chỉ ghi mỗi câu 『Hãy đọc lại thật kỹ một lần nữa』...」
「Oa, cái đó thốn thật.」
Nếu chỉ dẫn sửa chữa cụ thể thì còn đỡ, đằng này bị bảo là sai cả tảng phải đọc lại hết, thì lòng tự trọng chắc chắn sẽ bị băm vằm tơi tả.
「Ừ, chỗ đó cũng thốn, nhưng mấy chương cuối ấy, người ta còn ghi là tạm thời chưa đọc đến đây, hãy lo liệu phần nửa đầu cho xong đi đã.」
「Ư... tự nhiên tui cũng thấy đau dạ dày lây.」
Tsurayuki gục vai xuống đầy chán nản.
Thấy nó suy sụp đến mức hơi tội nghiệp.
Trong khi mọi người đang trầm xuống, Shinoaki nhìn Tsurayuki với vẻ lo lắng.
「Shinoaki, nhắc mới nhớ cậu sao rồi, nãy giờ không thấy nói gì.」
「A, ừ thì... tớ thấy là, cùng là công việc Light Novel mà sao khác nhau quá ha.」
Shinoaki vẫn như mọi khi, vừa cười tủm tỉm vừa trả lời.
「Ủa, chỗ Shinoaki không bị như thế này hả, mấy cái sửa đỏ ấy?」
「Đúng rồi, thỉnh thoảng cũng có chỗ bảo sửa lại, nhưng cũng chỉ là mấy chỗ nhỏ xíu thôi à. Cơ bản là người ta toàn khen tốt lắm thôi~」
「Th-Thế hả... sướng nhỉ, Shinoaki.」
Tsurayuki ôm đầu với vẻ mặt tuyệt vọng.
「Nè Kyouya, tao... chắc tiêu rồi. Đã cố gắng đến tận đây rồi, mà tao...」
「Thôi nào, tỉnh táo lại đi. Người ta đã đọc kỹ đến mức này chứng tỏ là một biên tập viên cực kỳ tâm huyết đấy. Mày may mắn lắm mới đúng.」
Ở chỗ làm cũ, tôi từng nói chuyện với một kịch bản gia có kinh nghiệm viết Light Novel.
Theo lời người đó, có những biên tập viên chỉ khen xã giao qua loa mà chẳng đưa ra chỉ dẫn sửa chữa nào. Gặp phải kiểu người đó thì mọi trách nhiệm sẽ đổ lên đầu mình, vất vả kinh khủng khiếp.
Đúng là thoạt nhìn thì biên tập viên sửa đỏ nhiều có vẻ khó chiều. Nhưng, chính nhờ việc nâng cao chất lượng như thế, đánh giá của tác giả chắc chắn sẽ tăng lên. Nhìn về lâu dài, trừ khi là thiên tài xuất chúng, còn không thì cách đó tốt hơn hẳn.
「Thế nên là, đoạn này dù có cay đắng cũng phải cố lên. Tao nghĩ người ta cũng đang quan sát xem mày có phải là kiểu tác giả biết biến những nhận xét đó thành chất lượng tác phẩm hay không đấy.」
「Th-Thế à...?」
Tsurayuki cuối cùng cũng có vẻ đã đổi chiều suy nghĩ.
「Đ-Được rồi, vậy tao sẽ thử cố xem sao. Đúng như Kyouya nói, cứ nghĩ là người ta đang nắn gân cái thói tự mãn vì đạt giải tân binh của tao, thì cũng có động lực hơn.」
「Đúng đúng, cứ giữ tâm thế là bố mày đếch thua đâu, thì chắc chắn sẽ ổn thôi.」
「Biết rồi, tao làm là được chứ gì... Tao nhất định sẽ thắng, tao sẽ viết ra thứ xịn sò để thuyết phục họ!」
Cuối cùng ánh sáng cũng trở lại trong mắt Tsurayuki.
Chà, giai đoạn còn than vãn với mọi người thế này thì vẫn còn là vết thương nhẹ chán. Chứ cái kiểu cứ giữ trong lòng không nói với ai, tích tụ lại mới dẫn đến sự cố như lần trước.
(Không bao giờ muốn thấy cảnh đó lần thứ hai nữa.)
Bản thân tôi, và cả mọi người nữa, để không phụ thuộc vào nhau, hãy nhìn về phía trước của riêng mình. Nếu làm được thế, chắc chắn những chuyện buồn như vậy sẽ không xảy ra nữa.
「A, nhắc mới nhớ, Kyouya này.」
Như để đổi chủ đề, Nanako lên tiếng.
「Tớ có chuyện muốn bàn về vụ collab (hợp tác).」
「Hả? Nhưng vụ đó chẳng phải cậu đã trả lời rồi sao?」
Từ khoảng mùa xuân này, những lời mời hợp tác trên Nico Nico Douga liên tục tìm đến Nanako. Mới hôm nọ cô ấy cũng vừa hỏi ý kiến, và tôi đã đưa ra suy nghĩ của mình cũng như lời khuyên về cách trả lời.
Thế nên tôi cứ tưởng là chuyện đó, nhưng mà:
「Không, không phải cái đó. Có một chuyện khác nữa mới tới cơ.」
「Lại có lời mời mới à, ghê thật đấy.」
Nanako có vẻ đã hoàn toàn trở thành một ca sĩ mạng (Utaite) nổi tiếng rồi. Nếu lời mời cứ đến tới tấp không ngớt thế này, tôi nghĩ đã đến lúc nên chọn lọc đối tác kỹ càng.
「Là một người tên Gajiberi P.」
「Vậy à, Gajibe...」
Tôi lẩm nhẩm lại cái tên Nanako vừa nói, và ngay sau đó, tôi hét toáng lên.
「Hảảảảả, từ Gajiberi P á?!」
「Ơ, s-sao? Đúng là thế, nhưng mà sao cơ...?」
Nanako, và cả hai người kia nữa, đều ngạc nhiên trước giọng điệu của tôi.
(Không, tại vì người đó... 10 năm sau sẽ trở thành một nhân vật tầm cỡ khủng khiếp đấy.)
Vốn dĩ chỉ đăng các bài hát Vocaloid lên Nico Nico, anh ta được một hãng đĩa quan tâm và mời sản xuất cho Idol, từ đó các ca khúc của anh ta bỗng chốc nhận được sự chú ý bùng nổ.
Ở tương lai nơi tôi từng sống, hình như đã có tin đồn anh ta sẽ xuất hiện trong đại nhạc hội cuối năm.
N@NA cũng là một ngôi sao lớn, nhưng nếu nói trong phạm vi xuất thân từ Nico Nico, thì Gajiberi P là một sự tồn tại mang tính biểu tượng ngang hàng, hoặc thậm chí còn hơn thế.
(A, nhưng hiện tại thì chắc vẫn chưa đến mức đó nhỉ.)
Nếu tôi nhớ không nhầm, các bài hát Vocaloid của anh ta bắt đầu liên tục vượt mốc 1 triệu lượt xem là từ khoảng cuối năm 2008. Trước đó thì, nói hơi phũ nhưng anh ta chìm nghỉm, chẳng có hoạt động gì nổi bật cả.
Thế nên chuyện mọi người không hiểu sao tôi lại ngạc nhiên đến thế cũng là điều dễ hiểu.
「À không, cái đó... Gajiberi P viết nhạc hay lắm. Nên tớ nhớ tên thôi.」
「Ồ, ra là vậy. Tớ không rành lắm, đang thắc mắc không biết là ai.」
...Quả nhiên, độ nhận diện mới chỉ đến mức đó thôi sao.
「Nhưng mà, nếu Nanako không thấy phiền thì tớ nghĩ nên nhận lời collab đi. Chắc chắn sau này sẽ tạo thành mối quan hệ tốt đấy.」
「Hưm, vậy hả.」
Nanako vẫn nghiêng đầu thắc mắc, nhưng rồi:
「Kyouya đã khuyên thế thì tớ sẽ thử làm xem sao.」
Có vẻ cô ấy đã quyết định suy nghĩ tích cực về việc này.
「Nhưng mà, cuối cùng cậu phải tự mình suy nghĩ đấy nhé. Không được làm chỉ vì tớ bảo đâu đấy.」
「Vâng vânggg, tớ sẽ nghe nhạc kỹ rồi mới quyết định ạ.」
Đúng vậy, ở đây cũng thế, nếu phụ thuộc quá mức thì sau này dễ sinh chuyện không hay. Tôi chỉ nên dừng lại ở mức đưa ra lời khuyên thôi, nếu không sẽ tước mất sự chủ động của họ.
「Cảm giác mọi người đều đang cố gắng theo hướng tốt ha.」
Shinoaki mỉm cười rạng rỡ nói với tôi.
「Ừ, những gì chúng ta đã làm chắc chắn đang kết nối lại với nhau đấy.」
Tiếp theo đến lượt tôi phải trở nên mạnh mẽ để có thể dẫn dắt mọi người.
(Nói thì dễ, nhưng làm được hay không mới là vấn đề.)
Kinh nghiệm ở Succeed có phát huy được hay không, cũng tùy thuộc vào sự nỗ lực của tôi thôi.
◇
Ăn sáng xong, mọi người lại quay về với công việc của mình như thường lệ. Tôi có ca làm thêm từ buổi chiều nên chuẩn bị đồ đạc và ra khỏi nhà sớm hơn một chút.
Đang đi bộ từ bãi bồi ven sông ra ga thì điện thoại reo.
「Là Kawasegawa.」
Có việc gì không nhỉ, tôi ấn nút nghe.
「A lô, sao thế, có chuyện gì à?」
Thế là, đầu dây bên kia đáp lại bằng một giọng trầm thấp đến lạ.
『Không có việc thì không được gọi cho cậu chắc?』
Tôi buột miệng cười.
「Này! Có gì đáng cười hả.」
「Xin lỗi xin lỗi, rồi sao?」
Kawasegawa vốn dĩ mù công nghệ, nên chuyện cô ấy gọi điện thoại gần như chỉ giới hạn khi có việc cần.
Tuy nhiên, vào khoảng thời gian chúng tôi tạm ngừng cùng nhau làm tác phẩm và bắt đầu các hoạt động riêng lẻ, bỗng nhiên cô ấy gọi điện cho tôi.
Tôi của lúc đó đương nhiên cũng nói với cô ấy:
『A lô, Kawasegawa sao thế, có chuyện gì à?』
Thế là, kèm theo một tiếng thở dài thườn thượt:
『Phải có việc gì mới được gọi điện thoại sao?』
Cô ấy đáp lại như thế. Kể từ đó, Kawasegawa thỉnh thoảng lại gọi điện như thế này dù chẳng có việc gì đặc biệt.
「Cô ấy là người tốt nhưng hay nói mấy câu xấu tính thật đấy.」
「Ừ, ừm, cái này thì... tôi không phủ nhận được.」
Mà, nhìn phản ứng này của Kawasegawa mà thấy vui thì tôi cũng tự thấy tính cách mình chẳng tốt đẹp gì cho cam.
「Thế, chuyện là thế này.」
Việc của Kawasegawa là muốn bàn về công việc làm thêm hiện tại.
Như cô ấy từng nói trước đây, cô ấy đang đi làm trợ lý đạo diễn tại một công ty sản xuất phim điện ảnh. Và có vẻ cô ấy đã gặp chút ngạc nhiên ở đó.
「Không dùng được gì cả, mấy cái nội dung học ở mức độ sinh viên ấy, chẳng được tích sự gì sất.」
Ra đến hiện trường, dù tạm thời có nhớ được một số thuật ngữ hay cách dùng, nhưng việc ứng dụng chúng hay cách sử dụng ở cấp độ thực tế thì mỗi nơi mỗi khác, nên rốt cuộc chẳng tạo được lợi thế nào cả.
「Cứ tưởng là những thứ đã học ở khoa rồi thì sẽ giúp việc trôi chảy... tôi ngây thơ quá. Lại phải học lại từ đầu.」
「Vậy à, vất vả nhỉ.」
「Mà, việc học thì vui nên không sao. Cái nghiêm trọng hơn là bầu không khí ở hiện trường cơ.」
「Không khí? Tệ lắm à?」
Nghe tôi hỏi, Kawasegawa thở dài thườn thượt:
「Ừ. Mà, nhìn vào tình trạng hiện tại thì cũng phải thôi.」
Công ty sản xuất phim nơi cô ấy làm vốn dĩ có tiềm năng làm ra những tác phẩm chiếu rạp.
Tuy nhiên, trong bối cảnh phim nội địa đang gặp khó khăn, họ không thể cứ làm mãi những tác phẩm ở đẳng cấp đó được. Vì thế, họ bắt đầu nhận những công việc quảng cáo (CM) vẫn còn nhu cầu, nhưng những nhân viên vốn dĩ vào công ty vì muốn làm phim điện ảnh bắt đầu công khai phàn nàn.
「Hiểu thì hiểu thật, nhưng thể hiện thái độ ra mặt như thế thì khó xử nhỉ.」
「Đúng thế, thành ra nhân viên cấp dưới cứ ngày càng u ám.」
Trong 3 nhân viên vào cùng đợt với Kawasegawa, hình như 2 người đã nghỉ việc.
「Thế, Kawasegawa cũng đang nản à?」
Theo mạch chuyện này, tôi tưởng cô ấy cũng thế, ai ngờ:
「Tôi á? Còn lâu. Tôi còn đang nghĩ ai muốn nghỉ thì nghỉ sớm đi cho rảnh nợ. Đừng có đánh đồng tôi với họ.」
Hoàn toàn chẳng có chút lo lắng nào ở điểm đó cả.
「Mà, nên dạo này tôi nói thẳng luôn. Có việc đạo diễn nào không ai muốn làm thì cứ giao cho tôi. Tất nhiên là chưa có việc ngay đâu, nhưng cứ nói mãi thì biết đâu đấy, tôi không muốn trơ mắt nhìn cơ hội tuột mất đâu.」
Thậm chí còn hăng máu hơn, đúng là Kawasegawa.
「Còn cậu? Cậu sao rồi, làm ăn ở công ty game ổn chứ?」
Tôi báo cáo rằng ấn tượng ban đầu khá tốt.
「Được đấy chứ. Làm thêm mà cũng có cơ hội thì đúng là công ty tốt. Hay là nếu công ty hiện tại sập tiệm, tôi nhờ cậu giới thiệu vào đó nhỉ.」
「Kawasegawa mà vào công ty game á.」
「Có gì lạ đâu. Nghe nói dạo này game cũng ngày càng chú trọng vào đạo diễn hình ảnh mà.」
Chính nhờ tầm nhìn rộng này mà mới có Kawasegawa tôi gặp ở tương lai. Biết đâu đấy, ở tương lai phía trước, tôi sẽ được thấy cô ấy làm việc tại một công ty game cũng nên.
「Vậy, tạm thời cậu có vẻ không sao rồi. Tốt quá.」
「Cậu lo cho tôi đấy à.」
「Đương nhiên rồi. Lời cậu nói muốn tôi giúp đỡ, tôi không quên đâu.」
Thú thật, câu nói đó làm tôi hơi rung động.
「...Cảm ơn cậu.」
「Không có gì. Cả hai chúng ta, đừng để mọi thứ dồn nén lại nhé. Vậy nha.」
Cuộc gọi kết thúc chóng vánh. Tôi lại tiếp tục bước đi trên con đường đến nhà ga.
Một người vốn là sinh viên ưu tú vượt trội ở khoa như cô ấy, giờ đây cũng đang bị thực tế phũ phàng vả vào mặt ngay tại hiện trường sản xuất phim ảnh, nơi lẽ ra là con đường trải hoa hồng. Điều đáng buồn là, đó không phải là những vấn đề mà chỉ cần bản thân nỗ lực là giải quyết được.
「Nhưng mà, Kawasegawa đang cố gắng thật đấy.」
Ở cái hoàn cảnh mà người thường sẽ bi quan, cô ấy lại đang suy nghĩ xem mình có thể làm được gì theo cách riêng. Điều đó chắc chắn cũng tiếp thêm dũng khí cho tôi.
Nhìn thấy mọi người nắm bắt được manh mối của thành công và vui vẻ nói về tương lai, thú thật tôi đã thấy cô đơn.
Nhưng khi lắng nghe từng người như thế này, mới thấy đương nhiên ai cũng có những suy tư, những bế tắc riêng, và đang cố gắng tìm cách vượt qua chúng.
Tôi thấy thật xấu hổ vì bản thân cứ dậm chân tại chỗ ở một nơi nhỏ bé.
「Cố lên nào, đường còn dài lắm.」
Đã có được môi trường để rèn luyện kỹ năng rồi, tôi phải nỗ lực để tiến về phía trước nhanh hơn, chắc chắn hơn dù chỉ một chút.
Tôi thực tâm muốn nhanh chóng trở thành một thứ gì đó "hàng thật" mà Takenaka-san hằng ngưỡng mộ.
0 Bình luận