Ngày cuối cùng của Lễ hội trường, Kawasegawa Eiko xuất hiện trong bộ đồng phục áo khoác blazer.
Nanako ngạc nhiên là người đầu tiên lên tiếng:
- Ủa, bộ đó là sao vậy?
- Trang phục này đâu có trong kho... mà khoan, chất vải xịn quá! Cứ như đồng phục thậ...
Saikawa đang nói dở thì chợt nhận ra và khựng lại.
Nhìn kỹ thì mặt Kawasegawa đã đỏ bừng.
- X-Xin lỗi nhé, tôi lôi đồng phục cấp ba ra mặc. Tại... ừm, khách bảo chắc tôi hợp với blazer lắm hay sao ấy.
Kawasegawa cố gắng lắm mới thốt ra được đến đó, rồi giật mình nhìn mọi người.
Cô nàng giờ mới nhận ra toàn bộ nhân viên quán cà phê cosplay đang nhìn mình với ánh mắt cười nham hiểm.
- Ư... ư ư ư ư ư ư ư...
Phát ra tiếng rên rỉ đáng yêu chưa từng thấy, Kawasegawa chạy biến đi đâu mất.
- Eiko, ổn không đó? Liệu cậu ấy có quay lại không ta?
Vừa khúc khích cười, Nanako vừa tỏ vẻ quan tâm cho có lệ.
- Ổn mà! Chị Kawasegawa giờ ghiền cosplay lắm rồi, hôm qua chị ấy còn hỏi em về mấy sự kiện cosplay nữa cơ!
- Sự kiện á? Thiệt hả!?
Cái người mà ban đầu chỉ bị nhìn thấy mặc đồ cosplay thôi là đã quát tháo ầm ĩ, Kawasegawa đó mà lại...
- Thiệt đó! Nhưng mà lúc em rủ "Chị có muốn tham gia cùng không?", bả quạu "Đ-Đừng có mà giỡn mặt!", nên chắc em hơi vội rồi. Nhìn thái độ đó, em cứ tưởng đẩy thêm chút nữa là đổ ngay chứ.
Saikawa vừa gật gù vừa nghiêng đầu. Không, cái đó chắc đẩy thêm cái nữa là được rồi đó.
- Hôm nay là ngày cuối rồi, Kawasegawa cũng nổi tiếng nên chắc khách sẽ đông lắm đây~
Nghe Shinoaki nói, chị Hiyama gật đầu lia lịa.
- Không đùa đâu, hôm nay chắc chắn sẽ rất vất vả. Nếu thấy đuối quá thì bảo ngay để nghỉ nhé. Cùng lắm thì treo biển "Đang chuẩn bị" cũng được. Lễ hội hiếm có mà, cứ tận hưởng sao cho không quá sức là được!
Vâng ạ, tất cả đồng thanh đáp. Và rồi, ngày cuối cùng của Lễ hội trường cũng chính thức mở màn.
Đúng như dự đoán, hay phải nói là vượt ngoài dự đoán, quán cà phê cosplay cực kỳ đắt khách.
Tiếp nối thành công của quán cà phê hầu gái năm ngoái, lần này các câu lạc bộ khác cũng đua nhau làm mô hình quán cà phê khiến sự cạnh tranh tăng đột biến, nhưng Hội Nghiên cứu Mỹ thuật với sự nâng cấp toàn diện và rút kinh nghiệm sâu sắc đã không còn góc chết.
Tuy nhiên, mở quán thành công đồng nghĩa với việc hiện trường sẽ trở nên hỗn loạn khủng khiếp.
- Vâng, xin mời khách số 3 đến số 7! Mời quý khách vào... Ơ, chưa vào được hả? Xin lỗi, xin lỗi ạ! Quý khách số 3 đến số 7 vui lòng đợi thêm chút nữa. A, quý khách đừng ngồi chỗ đó ạaa!
- Kính chào quý khách! Đây là thực đơn ạ... Ủa? Đâu rồi? Nè, thực đơn đâu mất tiêu rồi? Đằng kia hả? Đằng kia thì sao mà biết được!
- Sugimoto! Chỗ này xong rồi, rửa bát đi! Kakihara ra giúp sắp xếp hàng lối, tiện thể đá đít cái thằng ngốc đang lượn lờ bên ngoài, tống cổ vào trong này luôn!
- Trà sữa đậm đặc có rồi đây~. Nóng lắm nên cẩn thận nha... Ủa, a, cái này là trà đá mà ta... nhầm mất tiêu rồi, hi hi.
- Xin lỗi đã để quý khách đợi lâu. Đây là Parfait trái cây và bánh Hotcake ạ. A, hôm qua quý khách cũng đến... Vâng, ừm, vội quá nên tôi mặc đại áo blazer... Không có đâu, không hợp chút nào đâu ạ...
- Aaa không được rồi, hàng chờ bên này dài quá, đưa những người đầu tiên vào quán luôn đi!
- Nè, đã bảo là để thực đơn ở đây mà lị~!
- Hết chịu nổi rồi! Để tớ đi cốc đầu tên Kiryuu một cái!
- Lần này là nóng thiệt đó nha~
- H-Hả? Đồ bơi? Ai mà thèm mặc chứ!
Chẳng biết những bài học kinh nghiệm lần trước được áp dụng đến đâu, hay chính nhờ áp dụng mà mới đông khách thế này, nhưng bỏ qua chuyện đó, quán cà phê cosplay ồn ào mà vui vẻ của Hội Nghiên cứu Mỹ thuật có vẻ sắp kết thúc trong đại thắng.
◇
- Phù, mệt quá...
Hết ca trực, ba người cuối cùng cũng được nghỉ giải lao, đồng loạt thở hắt ra.
- Kyouya, lát nữa mấy giờ chiếu phim nhỉ?
- 15 giờ. Nên chắc quán cũng chỉ mở thêm tầm một tiếng nữa là đóng thôi.
Rốt cuộc, sau khi bàn bạc với chị Hiyama hôm qua, chúng tôi quyết định đóng quán sớm.
- Vậy hả, tiếc ghê. Nếu mở lâu hơn chút nữa thì chị Sayuri bảo cũng muốn đến.
- Ồ, vậy sao.
Chị Sayuri rốt cuộc đã đuổi theo Tsurayuki và bắt đầu sống chung với cậu ta luôn.
Tuy nhiên, Tsurayuki chủ yếu ở trường hoặc Share House, và có vẻ chị ấy đã thề sẽ không làm phiền việc sáng tác như trước nữa, nên cũng hiếm khi thấy chị ấy xông vào đây.
Thế là, chị Sayuri rảnh rỗi sinh nông nổi, quyết định đi học lại đại học dưới hình thức chuyển trường. Nghe đâu là một trường tiểu thư danh tiếng ở Osaka, ngày nào cũng có xe riêng đưa đón.
- Cơ mà, bả đến thì thế nào cũng đòi mặc bộ này bộ kia, phiền phức lắm. Thế này là tốt rồi, ừ.
Dễ tưởng tượng kinh khủng.
- Mọi chuyện suôn sẻ là tốt rồi... Tsurayuki...
- Kawasegawa này, cô nói câu đó với cái mặt và giọng điệu kiệt sức thế kia, nghe cứ như lời trăn trối ấy. Tươi tỉnh lên chút đi.
Quả thật, Kawasegawa đang ngồi phịch xuống ghế, miệng há hốc thẫn thờ nhìn trần nhà, hào quang thường ngày tắt ngấm.
- Đừng có đòi hỏi vô lý... Đã làm việc không quen còn bị dội bom mấy lời sến súa, não tôi xử lý không kịp đây này...
Công việc bồi bàn lạ lẫm, lại liên tục bị khen dễ thương, xinh đẹp, xin chụp ảnh, đúng là nổ não thật.
- Thôi, sắp xong rồi, cố lên... Ái chà, điện thoại.
Tiếng chuông điện tử vang lên từ máy của Tsurayuki, cậu ta đứng dậy.
- Tao ra ngoài chút. A lô.
Cậu ta ra khỏi phòng, chỉ còn tôi và Kawasegawa.
- Gì chứ... Đến cả cậu cũng cười tôi hả?
- Tôi chỉ nhìn mặt cô chút thôi mà. Đâu có.
Tôi cười khổ.
- Tình hình này, chuyện số liệu nghiên cứu kia để sau hẵng bàn nhé?
Khoảnh khắc tôi vừa dứt lời:
- Chờ chút! Cái đó càng sớm càng tốt, làm ngay bây giờ đi.
Kawasegawa, người vừa nãy hồn xiêu phách lạc, đột nhiên mở bừng mắt, hồi sinh thần tốc.
Có vẻ thứ Kawasegawa cần không phải nghỉ ngơi, mà là nhiệm vụ.
(Cô nàng này mà đi làm chắc thành con nghiện công việc mất thôi.)
Mà đúng hơn là, cô ấy của 10 năm sau mà tôi từng thấy cũng y chang như vậy.
Giả sử có một dòng thời gian mà cô ấy không dính dáng đến tôi, tôi cảm giác cô ấy vẫn sẽ luôn than thở hay trăn trở về công việc.
- Ừm, vậy thì, đầu tiên cho tôi xem dữ liệu toàn thời gian mà tôi đã nhờ nhé.
Kawasegawa gật đầu, lấy tài liệu giấy từ trong túi tote ra.
- Đây, đây là toàn thời gian. Từ trang sau trở đi là chi tiết từng ngày, cậu cần gì cứ nhặt ra.
- Cảm ơn cô.
Tài liệu cô ấy đưa ghi lại danh sách các video trên Nico Nico Douga gần đây.
Tôi đã chọn ra một vài video theo thể loại, và cô ấy đã vẽ biểu đồ lượt xem, bình luận, và số lượng Mylist cho chúng.
- ...Có vẻ ổn đấy.
Kiểm tra xu hướng tổng thể, tôi xác nhận lại rằng "Chiến lược" của mình không sai. Vậy là, mọi việc có thể làm trước đã hoàn tất.
- Có vẻ vậy. Đúng như cậu dự tính.
- Cảm ơn nhé Kawasegawa. Xin lỗi vì đã nhờ vả cô nhiều thứ.
- Không có gì... Ổn mà, mấy việc này tôi quen rồi.
Hứ, Kawasegawa đáp lại tỉnh bơ như mọi khi.
Lúc đó, Tsurayuki nghe điện thoại xong quay lại phòng.
- Xin lỗi nhé, tự dưng ra ngoài.
- Có việc gì không?
- À, nhầm số thôi. Rồi sao? Tài liệu gì đấy?
Tôi giải thích cho Tsurayuki nghe.
- Ghê thật đấy Kyouya, mày chuẩn bị đến mức này luôn hả?
- Là Kawasegawa tập hợp đấy chứ. Tao chỉ nhờ thôi.
- Nảy ra ý tưởng nghiên cứu mới là cái ghê gớm. Đừng có tự hạ thấp mình như thế.
Cách nói chuyện đúng kiểu Kawasegawa thật.
- Giờ chỉ còn chờ đến giờ chiếu thôi.
Nói thì nói vậy, nhưng tôi vẫn còn lo lắng.
Nếu tác phẩm của nhóm Kuroda tràn ngập sức hút đến mức đá bay mọi chiến thuật vặt vãnh...
Thì ba cái dữ liệu hay gì gì đó cũng thành công cốc hết.
(Trước khi ra mắt tác phẩm, chắc lúc nào cũng cảm thấy thế này nhỉ.)
Tôi bắt đầu hiểu một chút tại sao các Producer hay bị đau dạ dày hoặc phải tìm đến rượu.
Còn 3 tiếng nữa là đến giờ chiếu.
◇
Đã đi dạo gần hết Lễ hội trường, tôi đến hội trường chiếu phim trước một bước.
Ở đây ghế ngồi êm, điều hòa mát, mấy bộ phim chán ngắt thỉnh thoảng chiếu lại là bài hát ru tuyệt vời, một nơi lý tưởng để chợp mắt.
Tuy nhiên, hôm nay là buổi xem cùng cả nhóm, lại có cái tên ồn ào bên cạnh nên chẳng ngủ nghê gì được.
- Cuối cùng cũng đến hôm nay, hóng buổi chiếu quá đi mất, ê.
Morito đang phấn khích hơn mọi ngày.
Khi thằng này ở trạng thái này, thường là điềm báo chẳng lành.
- Tao chỉ nhìn thấy cảnh chúng ta thắng trong tràng pháo tay chật kín khán phòng thôi! Đúng không, Kuroda?
- Tao nói bao nhiêu lần mày mới hiểu hả? Đừng lạc quan, đừng chủ quan. Tuyệt đối không.
- X-Xin lỗi.
Quả nhiên, cái tật xấu lại lộ ra.
- Thắng thua là đương nhiên, nhưng chúng ta phải xem kỹ xem tác phẩm mình làm ra có thực sự không có sạn không, tác phẩm đội khác có điểm cuốn hút nào mình không có hay không. Người làm nghề phải nhìn nhận cho rõ để còn rút kinh nghiệm lần sau.
Nghe tao giải thích điều hiển nhiên, Morito lại làm cái mặt kiểu "Ồ...".
- Kuroda ghê thật đấy.
- Chuyện đương nhiên thôi. Mà Morito, trước giờ mày xem với con mắt kiểu gì vậy hả?
Morito gãi đầu sồn sột:
- Thì... xem kiểu "hay vãi~" hoặc "chán phết", đại loại vậy.
Tao muốn ôm đầu luôn.
Mà, đòi hỏi nhiều ở thằng này có khi là sai lầm. Morito trông thế thôi chứ xem lịch trình rất kỹ, báo cáo tỉ mỉ, lại còn giỏi khuấy động không khí, làm người truyền lửa cho cả nhóm cũng được.
Hồi làm bài tập đầu tiên năm nhất, chẳng ai bảo gì mà nó đã tự lập bảng liên lạc điện thoại, tao thấy nó làm được việc nên mới rủ rê.
(Dù thực ra mục đích lập danh sách liên lạc là để kiếm số điện thoại của bọn con gái...)
Lúc biết sự thật tao suýt thì bóp cổ nó, nhưng mà, mấy thằng tích cực với người khác giới thường có khả năng giao tiếp quái vật, miễn không gây họa trong nhóm là được.
- Thôi, vừa xem vừa ghi chú lại đi, chưa biết chuyện gì xảy ra đâu.
- Ok! Cứ để đó cho tao.
Còn tận 3 tiếng nữa mới chiếu mà Morito đã vội mở sổ ghi chép ra.
Coi như mấy chỗ ngớ ngẩn này cũng là một nét duyên dáng của nó đi.
- Ồ, sao thế, trước giờ chiếu mà đang âm mưu gì à?
Đúng như dự đoán, điềm gở đến rồi.
- A, chào thầy Kanou!! Hôm nay thầy vẫn "ngon" quá xá ha!
(Thằng này... biết thế giết quách cho rồi.)
Morito vừa buông một câu chào hỏi cợt nhả ở cấp độ không thể chấp nhận nổi trên quy mô toàn cầu.
- Im đi Morito, đừng có sang khoa khác mà nói mấy câu đó nghe chưa?
Thầy cũng chỉ cười khổ, xua tay như thể chẳng có gì to tát. Cái sự không ai ghét nổi của Morito, chắc là bẩm sinh rồi.
- Chào thầy.
- Vất vả rồi. Mà đến hội trường trước 3 tiếng thì có sớm quá không?
- Hi hi, cũng chẳng có việc gì làm, kệ đi thầy.
- Cũng phải, chỗ này chợp mắt là chuẩn bài rồi.
Hóa ra ổng cũng dùng chỗ này để ngủ à? Tao suýt thì buột miệng.
- Mà, nhớ đừng có làm trò gì bậy bạ đấy.
Thầy nói rồi phẩy tay bỏ đi.
- Hầy, đúng là thầy Kanou sexy thật. Kuroda có thấy thế không?
- Tao nghĩ có mỗi mày nhìn ông thầy đó bằng ánh mắt đấy thôi.
- Thật á!? Người đẹp, ngực to, cực phẩm thế còn gì!
Bỏ qua chuyện mỉa mai, tao nghĩ nếu sống được như nó chắc đời vui lắm.
◇
Giờ nghỉ giải lao kết thúc, cuối cùng tất cả nhân viên phải tổng động viên ra quán.
Lý do là nếu cứ theo ca trực thì quá tải, nên phải thay đổi kế hoạch gấp, tình hình căng thẳng đến mức đó.
Trong khi mọi người làm việc quay cuồng, tôi trở thành nhân viên chuyên dọn dẹp hậu cần.
(Nói là "chỉ" dọn dẹp nhưng cũng vất vả phết đấy chứ...)
Chỉ là dọn bát đĩa trống, rửa rồi đưa ra thôi, nhưng số lượng quá khủng khiếp, bát đĩa lại không có đồ thay thế nên phải cẩn thận không làm vỡ, mệt ra phết.
Tóm lại, giờ phải tập trung vào việc trước mắt. Vừa chuyển đổi tâm thế xong thì:
- Ê, Hashiba! Giờ rảnh chút không?
Lao vào phòng kho là Hikawa đang đeo băng tay của ban tổ chức.
- H-Hikawa? Cậu không ở bên khu lều trại đằng kia à?
- Không sao, tớ đang đi tìm người chút! Khách đến đây, có nhóm ba nữ sinh mặc đồng phục nào không, cậu có nhớ không?
Không những không nhớ, mà là đến nhiều kinh khủng khiếp ấy chứ, cái tổ hợp đó.
- Chịu, chắc là có đến, nhưng tầm nào thì tớ hoàn toàn không biết.
- V-Vậy hả, xin lỗi nha! Cố lên nhé!
Vỗ vai tôi cái bốp, Hikawa lại phóng vù đi đâu mất.
- Trẻ lạc hay gì à...?
Tuy có hơi tò mò mục đích là gì, nhưng rửa bát một hồi tôi cũng quên béng mất.
Và 30 phút cuối cùng đúng là cơn sóng dữ, quán cà phê cosplay hỗn hợp đã kết thúc trong sự thịnh vượng vượt xa năm ngoái.
- Cảm ơn quý khách đã ghé thăm ạaa!
Cuối cùng, toàn bộ nhân viên cùng cúi chào, được tiễn bằng tràng pháo tay của những vị khách cuối cùng, tạo nên một màn kết thúc hoành tráng.
Đóng cửa ra vào, nhìn quanh quán chỉ còn lại nhân viên, chị Hiyama khen ngợi tất cả.
- Chà, mọi người vất vả rồi... Đi ăn mừng hoành tráng nhé~
Mọi người có vẻ đã kiệt sức, vừa cười vừa đáp lại yếu ớt "Yê~".
- Lần này ai cũng dễ thương hết á. Nhìn thích mắt ghê~
Shinoaki vui vẻ nói.
- Aaa, chị Aki, làm ơn một lần cuối thôi cũng được, hãy gọi em theo kiểu Cáo nương đi ạ...
Saikawa van nài Shinoaki như thể cầu xin.
Shinoaki mỉm cười gật đầu, rồi vừa tỏa nụ cười thiên thần, vừa nói:
- Bé Minori, hãy cùng thiếp nghỉ ngơi thư giãn nào...
Cô ấy dùng cái đuôi lớn gắn ở mông quấn lấy Saikawa, rồi chữa lành cho cô bé bằng giọng "Noja" đã luyện tập thành thục.
- Hịiii... H-Hạnh phúc quá... đi mất...
Saikawa gục ngã hoàn toàn. Cô bé cứ vuốt ve cái đuôi mãi, nũng nịu với Shinoaki.
- Trang phục của Nanako được đấy... vừa ngầu, vừa dễ thương.
Kawasegawa vừa sờ vào bộ giáp Nữ hiệp sĩ Nanako đang mặc, vừa trầm trồ mãi.
Phần giáp bạc có chất liệu chân thực đến mức không tin nổi là làm bằng xốp, còn chiếc váy đỏ thẫm được may rất chắc chắn bằng vải cao cấp.
- Nè! Bình thường dễ bị trông rẻ tiền lắm, nhưng nhờ em ấy làm kỹ càng đó.
Cái "em ấy" đó đang được quấn trong người Shinoaki và phát ra những tiếng rên rỉ hạnh phúc.
- Chà, chuyện Saikawa có tài năng ở mảng này là không thể bàn cãi rồi.
Có vẻ không muốn thừa nhận thẳng thắn, Kawasegawa vừa thở dài vừa đánh giá cô bé.
- Cơ mà, lần này thì, nhỉ?
Nanako nhìn Kawasegawa, cười nham hiểm.
Chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt của Shinoaki, Saikawa và cả chị Hiyama cũng đều hướng về phía Kawasegawa.
- T-Tôi có làm gì đâu! Chỉ là tiếp khách bình thường và để khách cười vào cái sự lóng ngóng của mình thôi...
Định bao biện nhưng nhận ra vô ích.
- Được rồi, đã đến nước này thì tôi chấp nhận.
Cô ấy túm nhẹ vạt váy đồng phục mình mang đến.
- Cũng hơi... à không, khá là vui đấy, quán cà phê cosplay này.
Đó là khoảnh khắc cả nhóm vỡ òa.
Dù chính Kawasegawa đề xuất, nhưng ban đầu không biết cô ấy có tận hưởng được cosplay hay không. Nhưng giờ đây, chính miệng cô ấy đã xác nhận điều đó.
(Vui là tốt rồi, Kawasegawa.)
Từ chỗ phản đối kịch liệt đến mức có thể nói được như vậy, coi như cũng là một điều tốt.
- Chị ơi! Em đã tin là chị sẽ về đội này mà! À, tạm thời thì tháng 12 có sự kiện Lễ hội mùa thu Cosplay Square ở Ontex Osaka, giờ nộp đơn vẫn còn kịp...
- Không đi! Saikawa, có vẻ tôi phải giáo dục lại cô một chút rồi đấy!!
Đôi tay giận dữ của Kawasegawa bắt đầu nhéo má Saikawa.
- A hị! Đau, đau quá! Nhưng... nhưng mà nhưng mà, nếu chị đã thức tỉnh với cosplay thì chút đau đớn này có là gì, á!
Saikawa vừa kêu đau vừa nở nụ cười đê mê. Nữ Kiryuu... gọi thế thì tội nghiệp quá nhỉ, chắc vậy.
- Cơ mà, mệt thật đấy. Tao nhấc tay không nổi nữa rồi.
- Hiểu mà. Tao cũng đau cơ hết cả rồi.
Tôi và Tsurayuki cùng cười khổ.
- Chà~ mọi người mệt ghê ha! Anh mày chẳng mệt tí nào, đây là chênh lệch thể lực đó nha!
- Anh có làm cái gì đâu mà mệt!
Màn tấu hài vợ chồng quen thuộc của anh Kiryuu và chị Hiyama lại diễn ra.
- Mà nè, mọi người bên Khoa Hình ảnh lát nữa có buổi chiếu phim đúng không?
Nghe anh Kakihara nói, mấy người bên Khoa Hình ảnh giật mình phản ứng.
- Đúng rồi, sắp tới là sự kiện to bự cuối cùng mà.
Tsurayuki đứng dậy, vẻ mặt mệt mỏi đã bay biến.
- Được rồi, vậy mọi người cùng đi nhé. Shinoaki đi được không?
- Ừ, tớ đi cùng Nanako~
- A, vậy em tuy khác khoa nhưng cũng xin đi ké ạ!
- Saikawa là nhân viên nên có ghế đàng hoàng, yên tâm.
Dù muốn đắm mình trong dư âm thành công của quán cà phê cosplay thêm chút nữa, nhưng đã đến lúc phải đến hội trường rồi.
- Vậy, đi thôi nào. Bọn mình cũng thay đồ...
Kawasegawa vừa nói thì điện thoại reo.
- A lô...? A, vâng, anh đang ở đó rồi ạ. Tôi hiểu rồi, vậy lát nữa gặp ở cổng vào. Vâng.
Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng, nhưng...
- Xin lỗi, nhà cung cấp vật liệu bổ sung có vẻ đã đến hội trường rồi, tôi ra chào hỏi chút nhé.
- Vậy hả, thế bọn tôi đi trước đợi nhé.
Thế là, nhóm đi trước gồm các thành viên Team Kitayama Triangle, trừ Kawasegawa, hướng về phía hội trường.
◇
Cùng lúc đó, trong lều của Ban tổ chức Lễ hội trường, một cảnh tượng khá hỗn loạn đang diễn ra.
- Sao thế hả! Đã bảo chắc chắn sẽ đến mà sao mãi không thấy đâu!
Gã đàn ông để tóc Mohawk đeo thẻ Trưởng ban đang gào lên giận dữ.
- Đáng lẽ phải lùa vào hội trường từ trưa và không cho ra ngoài mới đúng.
- Chắc lại sướng quá nốc rượu vào rồi chứ gì, chắc thế.
- Biết thế tổ chức cuộc thi Hoa khôi bợm nhậu thì đã không vắng mặt rồi, phải không?
Tiếng cười hô hố vang lên, nhưng tắt ngấm khi bị Trưởng ban lườm.
- Trưởng ban, không được rồi. Tìm khắp nơi không thấy!
Lúc đó, Hikawa chạy về lều báo cáo.
- Vẫn không được sao... Đành chịu, đôn số báo danh lên một số rồi tổ chức thôi.
- Vâng...
Cuộc thi Miss Geidai (Hoa khôi Đại học Nghệ thuật) vất vả lắm mới kiếm đủ người tham gia, nhưng nào là không liên lạc được, nào là xin rút lui gấp, lần này ngay từ đầu đã sóng gió rồi.
Dù vậy, cũng đã chốt được 15 người để vào vòng chính thức, thế mà đến ngày lại có người bùng kèo. Điện thoại không gọi được, thông tin duy nhất có được là hôm nay thí sinh đó cosplay đồng phục học sinh, thế là bó tay toàn tập.
- Thôi thì 14 người cũng không phải không làm được, nhưng vốn dĩ đã lên lịch trình cho đủ số lượng rồi, mấy vụ này làm ơn tha cho tôi đi.
Trưởng ban lên kế hoạch gục vai thất vọng. Sự kiện có thể mang hơi hướng tấu hài, nhưng bên vận hành đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Nếu bị coi nhẹ thì thật đáng buồn.
- Có ai thay thế được không nhỉ...
- Còn có 30 phút nữa thôi, giờ này thì chịu rồi.
Đang định tuyệt vọng thì bất ngờ một sinh viên Khoa Âm nhạc giơ tay.
- A, được đấy! Có em năm nhất khoa em bảo chịu diễn! Em ấy đang cosplay đồng phục học sinh luôn, dùng luôn hồ sơ đó là được!
- Thật hả!
Tất cả mọi người ở đó đồng loạt đứng dậy.
- A, nhưng em sắp phải vào hội trường rồi nên không đi được, ai đó đi gọi em ấy giùm được không ạ?
- Hikawa đi được không?
- Xin lỗi, em sắp có buổi chiếu phim của khoa.
- Được rồi, vậy Mizuno và Saitou, hai đứa mày đi đi. Em năm nhất đó có điện thoại đúng không, biết số không?
- A, tự tiện cho số thì hơi kỳ, để em hỏi đặc điểm trang phục nhé.
◇
- Hẹn ở đây có ổn không nhỉ... mong là nhận ra nhau.
Để đợi nhà cung cấp, tôi đã đến trước tòa nhà số 11, cổng chính của trường. Giá mà chỉ định địa điểm cụ thể hơn thì tốt, nhưng điện thoại của bên kia sóng yếu, gọi lại sau thì cứ tút tút mãi không được.
Thôi, đợi tầm 10 phút không thấy thì đi đến hội trường chiếu phim trước vậy.
Cơ mà, nãy giờ cứ có cảm giác bị nhìn ngó sao ấy. Chắc tại bộ đồng phục này rồi.
- Hồi cấp ba mình chẳng nghĩ gì... nhưng đúng là đồng phục có tác dụng thật.
Tôi từng đọc trên mạng là chỉ cần mặc vào giá trị sẽ tăng 50%. Còn bản thân tôi thì thấy mặc đồ thường dễ cử động hơn nên không thích lắm.
- Giờ nhìn lại thì thấy cũng dễ thương đấy chứ, bộ này...
Nếu gặp lại bản thân hồi đó, tôi muốn nói đôi chút về cái hay của nó, giờ tôi mới cảm nhận lại được sức hút này. Thế nên, chuyện mặc đồng phục ở quán cà phê cosplay, giờ tôi cũng chẳng thấy sao nữa, ngược lại còn thấy may vì có cơ hội.
- Hay là nói với Saikawa nhỉ...
Không phải ngay bây giờ, nhưng để một thời gian nữa, tham gia mấy sự kiện kiểu đó cũng được. Vốn dĩ tôi cũng chẳng có sở thích gì ra hồn.
- Xin lỗi~ cho hỏi chút ạ.
- Vâng...?
Đang mải suy nghĩ thì bất ngờ bị gọi.
Hai cậu con trai trông khá trẻ đang nhìn chằm chằm vào bộ đồ của tôi.
(Thích đồng phục hay sao ấy nhỉ.)
Nhưng mà, họ nhìn như đang đối chiếu với tờ ghi chú trên tay.
Đang thắc mắc thì một cậu nghiêng đầu:
- Là người đã hẹn trước đúng không ạ?
- A, vâng... đúng, là tôi.
Cuối cùng cũng đến. Không còn nhiều thời gian, chào hỏi nhanh rồi đi gấp thôi.
(Ủa... nhưng mà)
So với nhà cung cấp thì trẻ quá mức, chuyện này là sao.
Với lại, giọng qua điện thoại lúc nãy chắc chắn là của một ông chú, đây là con trai ông ấy chăng?
- Đấy, thấy chưa, đúng rồi còn gì. Mặc đồng phục, áo blazer.
- Đúng thì đúng, nhưng mà sao khác với đặc điểm nghe được thế nhỉ?
Rốt cuộc là đang nói chuyện gì vậy.
Định xác nhận lại lần nữa, vừa mở miệng thì:
- Uầy, hết giờ rồi, đi thôi đi thôi!
- Ơ, đi là đi đâu cơ?
- Thế nhé, xin lỗi chị, gấp lắm rồi ạ!
- Hả? A, vâng!
Gì vậy, chuyện thanh toán hay gì à.
Tôi chẳng hiểu mô tê gì, cứ thế bị hai người đó dẫn chạy về phía hội trường.
◇
Hội trường chiếu phim đã chật kín người.
Ngoài ghế dành cho nhân viên và người liên quan đã chuẩn bị trước, hai bên cánh gà còn có vài ghế dành cho khách mời VIP.
Tại một trong số đó, nơi một người đàn ông hơi đẫy đà đang ngồi.
- Không ngờ anh cũng đến đấy. Vất vả rồi.
Kanou Misaki bước lại gần và bắt chuyện.
- Cô sắp đến giờ làm MC rồi phải không? Cô cũng vất vả rồi.
Người đàn ông đáp lại Kanou bằng giọng nói nhẹ nhàng, có vẻ rất ôn hòa.
- Chà, cũng không rảnh rỗi gì, nhưng vẫn thua xa cậu Horii. Bài báo trên PS News dạo trước, tôi đọc rồi đấy.
- Cái đó hả? Mà, tôi cũng sắp nói chuyện với giám đốc Matsudaira để xin ổng cho làm theo ý mình rồi. Tùy theo diễn biến câu chuyện mà có khi tôi cũng "vất vả rồi" với công ty luôn đấy.
- Nghỉ việc hả?
- Cũng có khả năng đó, ý là vậy. Đằng nào thì đến lúc cậu quý tử nhà đó lên nắm quyền, game Nhật Bản chắc cũng thay đổi hoàn toàn rồi.
Horii nói vậy rồi khẽ xoa đầu. Chẳng biết có phải do nỗi vất vả đã thấm ra ngoài hay không mà mới hơn 30 tuổi, mái tóc anh ta trông đã khá thưa thớt và cô đơn.
"Hậu bối hả... là thằng nhóc Kou đúng không nhỉ? Đứa trẻ đó cũng phức tạp lắm đấy."
"Mà thôi, chuyện công ty để sau đi. Hôm nay tôi mong chờ lắm đấy. Lâu lắm rồi mới thấy hội tụ đủ những nguyên liệu tốt thế này."
"À, anh cứ việc kỳ vọng đi. Thôi, tôi đi trước đây."
"Ừ, lát nữa gặp lại."
◇
Dù đông người, nhưng bao trùm bên trong hội trường lại là một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Khác với những buổi chiếu phim nội bộ khoa thông thường, sự hiện diện của đông đảo khán giả bên ngoài khiến bầu không khí trở nên giống hệt một rạp chiếu phim thực thụ.
"Kawasegawa đến muộn thế."
Dù bảo sẽ đến sau, nhưng rốt cuộc đã đến giờ chiếu mà Kawasegawa vẫn chưa thấy mặt.
Tuy có thể vào rạp giữa chừng, nhưng tôi thấy chuyện này chẳng giống phong cách của cô ấy chút nào.
"Liệu có gặp sự cố gì không nhỉ?"
Nanako nghiêng đầu thắc mắc.
"Cái người cẩn trọng đến mức gõ nát cả cầu đá rồi mới xây lại như Kawasegawa ấy hả? Cô ta chắc chắn phải chuẩn bị kỹ càng lắm rồi, tôi không nghĩ là có chuyện đó đâu."
"Ồ, tao cũng nghĩ thế! Nhỏ đó là nữ nhân tường sắt mà lị!"
Lời của Hikawa nghe cứ sai sai, nhưng tôi cũng không nghĩ là có sự cố gì nghiêm trọng.
"Chắc là bị cuốn vào cuộc nói chuyện dài dòng với nhà cung cấp nào đó thôi. A, bắt đầu rồi."
Cả hội trường càng thêm im phăng phắc.
Trên bục sân khấu, người phụ nữ mặc bộ vest đen quen thuộc xuất hiện, cầm micro nói:
"Chào mừng những quý vị rảnh rỗi đã đến tham dự buổi chiếu phim của Khoa Hình ảnh!"
Dù lời lẽ đã có phần tiết chế hơn mọi khi, nhưng cả hội trường vẫn cười ồ lên.
"Nào, buổi chiếu phim này là một phần trong môn học sản xuất hình ảnh của sinh viên năm 2 Khoa Hình ảnh. Giải thích ngắn gọn thì..."
Thời gian sản xuất, quy trình chia thành tiền kỳ và hậu kỳ, cũng như sự liên kết với Nico Nico Douga. Những điều đã được phổ biến trước đây giờ được xác nhận lại một lần nữa.
"Đúng vậy, những tác phẩm các vị xem tại đây ngày hôm nay, ngay khi về đến nhà, các vị có thể xem lại ngay trên trình duyệt máy tính. Thế giới đã trở nên tiện lợi quá nhỉ."
Cả hội trường vang lên tiếng "Ồ~" đầy thán phục.
(Chỉ vài năm nữa thôi, thời đại mà người ta có thể xem ngay trên điện thoại di động trên đường về nhà sẽ đến.)
Năm sau, mẫu iPhone đầu tiên sẽ được công bố. Từ đó trở đi, thời đại của smartphone sẽ ập đến, thay thế cho PC trong chớp mắt.
Tôi thấm thía nhận ra mình đang sống trong một thời đại chuyển giao khủng khiếp đến mức nào.
"Về các tác phẩm, nếu thấy hay thì vỗ tay, thấy dở thì la ó hay im lặng cũng được, miễn là đừng buông lời thô tục, các vị cứ thoải mái thưởng thức. Có điều..."
Thầy cười nhếch mép, ngắt lời:
"Comment trên Nico Nico Douga sẽ không hiện tên đâu, nên cứ thoải mái để lại cảm nghĩ nhé."
Câu này khiến cả hội trường cười rầm rộ.
Đúng vậy, ở đó sẽ không có sự nể nang hay kiêng dè nào cả, chỉ có những ý kiến trần trụi và chân thật nhất.
(Kết quả ở đó sẽ ra sao... mới là vấn đề.)
Tôi nắm chặt hai tay.
"Hồi hộp quá."
Ngồi ngay bên cạnh, Nanako cũng đang siết chặt hai tay trên đùi y hệt tôi.
"Ừ, đúng thật."
Tôi liếc nhìn Shinoaki đang ngồi ở hàng ghế phía trước.
Vừa vào hội trường, cô ấy đã trao đổi vài câu với các thành viên của Nhóm Kuroda rồi đi vào hàng ghế của họ. Lúc này, cô ấy đang cười nói vui vẻ về tác phẩm cùng với các nhân viên nữ.
(Tác phẩm của bọn Kuroda, cuối cùng cũng được xem rồi.)
Tất nhiên tôi cũng mong chờ các tác phẩm khác, nhưng nếu chỉ nói về chuyện thắng thua, thì cuộc đua này chỉ gói gọn giữa đội của tôi và Nhóm Kuroda mà thôi.
"Vậy thì, bắt đầu nào. Đến ngay với tác phẩm đầu tiên."
Cùng với thông báo "Mã số dự thi số 1", tên tác phẩm và tên nhóm được xướng lên, tiếng chuông vang lên và hội trường chìm dần vào bóng tối.
◇
Trong hội trường, các tác phẩm lần lượt được công chiếu.
Nói là "bất ngờ" thì hơi thất lễ, nhưng tác phẩm của các nhóm khác cũng đã có sự nâng cấp toàn diện trong khoảng nửa năm đến một năm qua. Những lỗi kỹ thuật sơ đẳng như cấu trúc lỏng lẻo hay thoại khó nghe đã không còn tồn tại, cuộc chơi giờ đây đã được nâng tầm lên thành cuộc đấu về nội dung thuần túy. Thực tế, có nhiều tác phẩm khiến tôi tò mò về quá trình thực hiện của họ.
(Thì, toàn là những người đã được tuyển chọn cả mà...)
Hiện tại, đội của tôi và Kuroda có thể đang vượt trội hơn đôi chút, nhưng nếu cứ tiếp tục học tập và sản xuất thêm một, hai năm nữa, chẳng ai biết trước được điều gì.
Chỉ cần lơ là một chút, sẽ bị soán ngôi ngay lập tức. Có thể nói buổi chiếu phim này là cơ hội quý giá để củng cố lại sự giác ngộ đó.
Và rồi, khoảnh khắc ấy cũng đến.
Mọi người trong hội trường đều biết tác phẩm tiếp theo là gì. Vì thế, so với phản ứng dành cho các tác phẩm trước, tiếng xì xào bàn tán có phần nhiều hơn.
"Mã số dự thi số 9, tác phẩm của Nhóm Kuroda, 'Blue Planet'."
Thông báo vang lên, bầu không khí trong hội trường căng lên như dây đàn.
◆
Tháng 8. Cuối cùng việc sản xuất tác phẩm thứ nhất cũng tạm ổn, là lúc chuẩn bị chuyển sang làm tác phẩm thứ hai.
"Tác phẩm thứ hai sẽ đi theo chủ đề này. Tất cả xem tài liệu trên tay đi."
Trong phòng họp ở nội thành, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt vang lên.
Trên giấy viết dòng chữ: "Kiến tạo hành tinh".
Các nhân viên đồng loạt nhìn tao với ánh mắt thắc mắc như muốn hỏi: "Cái quái gì đây?".
Tao bắt đầu nói về chủ đề đó với sự tự tin tuyệt đối.
Ở tác phẩm đầu tiên, bọn tao đã vẽ một khu rừng chìm trong nước. Và nhân vật chính là một cô gái di chuyển tự do trong làn nước đó.
Dựa trên chất lượng tác phẩm, tao đã dự đoán sẽ nhận được nhiều lời khen ngợi. Nhưng điều tao suy tính là những phản ứng mang tính chỉ trích.
Đại loại như: bằng cách cắt bỏ miêu tả các nhân vật khác ngoài cô gái, tác phẩm trở nên mơ hồ, muốn hiểu sao cũng được; chỉ đưa ra chủ đề mà không có câu trả lời xác đáng; sa đà vào những biểu hiện sáo rỗng của thể loại hậu tận thế... vân vân và mây mây.
Tao nghĩ kiểu gì cũng sẽ có mấy thứ đó, và y như rằng, những ý kiến đó đã xuất hiện. Việc diễn tả nước bằng hoạt họa khó đến mức nào, trong 5 phút video đã nhồi nhét bao nhiêu thông điệp, lũ khốn đó chỉ biết diễn giải mọi thứ theo hướng có lợi cho lời chỉ trích của bản thân, đúng là rác rưởi đến cùng cực.
Thế nên, tao đã quyết định.
Tao sẽ dùng thực lực để cười vào mặt tất cả những thứ rác rưởi sẽ ném vào tác phẩm thứ nhất đó.
Sự tồn tại của nền văn minh mà tao cố tình không đưa vào phần trước, sự miêu tả nhiều nhân vật, và cô gái người cá nhân vật chính, lần này sẽ được gắn thêm đôi cánh để bay lượn giữa bầu trời rộng lớn. Thời lượng được kéo dài từ 5 phút lên 15 phút, tao cùng đạo diễn đã rà soát kỹ lưỡng để không có bất kỳ cảnh nào bị lỏng lẻo.
Tuy nhiên, thứ thể hiện sự khủng khiếp nhất, không cần phải nói, chính là sự hiện diện của Shino.
Chính cô ấy là người đã bất ngờ lên tiếng về cách thể hiện nước ở phần trước rằng: "Tiếp theo tớ muốn làm cái gì đó khác cơ". Vốn dĩ tao cũng định làm cái gì đó khác, nên chuyện được chốt rất nhanh.
Trong buổi brainstorm về việc sẽ vẽ cái gì, thứ cô ấy đề xuất là "Mật độ". Ở phần trước, chúng tao đã suy nghĩ về cách bố cục trong một màn hình trắng, nhưng lần này cô ấy muốn cô đặc nó lại.
"Có rất nhiều nhân vật, tất cả đều chuyển động riêng biệt, tớ muốn không có cái nào giống cái nào hết, liệu có làm được không ta?"
Cô ấy nói bằng cái giọng đó thì tao cũng chỉ biết trả lời là "Được".
Nhưng nghĩ theo lẽ thường, nếu muốn làm thứ đó bằng hoạt hình thì cần phải có đội ngũ họa sĩ diễn hoạt và tô màu hàng đầu Nhật Bản. Vì vậy, tao đã đề xuất ngược lại với Shino.
"Những cảnh cậu nhất định muốn làm, tớ muốn Shino tự tay lo cả phần tô màu và diễn hoạt."
Tao biết yêu cầu này quá vô lý. Cả đạo diễn lẫn Morito đều ái ngại. Nhưng tao có niềm tin chắc chắn. Đây là tác phẩm chỉ có thể thành hình nhờ có Shino. Vì vậy, ở những điểm mấu chốt, nếu không có giác ngộ sẵn sàng chết cùng nó thì không thể nào làm tốt được.
Sau khi suy nghĩ và thuyết phục các nhân viên khác, tao đã đưa ra đề nghị với chính Shino.
"Được thôi~ Tớ cũng định thế mà."
Cô ấy trả lời với nụ cười tươi rói như mọi khi. Tao đã nghĩ, đúng là con quái vật.
Tao nhờ giới thiệu các đàn anh đại học đang làm việc tại các xưởng phim hoạt hình ở Tokyo, chuẩn bị trước quy trình sản xuất anime, điều phối thiết bị, và cả các phương án để bán lẻ tác phẩm này. Mấy chuyện đó với tao dễ như trở bàn tay.
Cứ thế, bọn tao đã thực hiện một cú nâng cấp ngoạn mục từ rừng rậm lên hành tinh.
Đây là lời tuyên chiến rõ ràng gửi đến lũ nhu nhược và đám chỉ biết nhìn đời bằng con mắt mỉa mai.
◆
Mở đầu, màn hình hiện lên bầu trời xanh ngắt.
Khiến người xem tưởng rằng phần trước là biển thì lần này là trời, nhưng từ đây bối cảnh thay đổi chóng mặt. Một thành phố trên biển phát triển theo cách riêng biệt, những khu vườn lơ lửng trên không, loài người có cánh. Một cơn lũ hình ảnh đầy choáng ngợp ập đến đầu tiên, và từ đó câu chuyện liên kết với tác phẩm thứ nhất được triển khai.
Nhân vật chính, cô gái có vây ở chân lại xuất hiện, và lần này cũng di chuyển ngang dọc khắp nơi. Hơn nữa lần này không phải trong nước, mà là trên trời. Từ giữa thảo nguyên bay đến giữa những tòa nhà chọc trời nơi đô thị, cô bay lượn khắp mọi chốn. Như thể dự đoán trước được mọi cảm giác "muốn thử làm thế này" của người xem, thiếu nữ chuyển động như trong một giấc mơ.
Cốt truyện phần trước không quá dày đặc, nhưng lần này điểm đó cũng được bổ sung kỹ lưỡng.
Chủng tộc người có cánh, và thiếu nữ là tộc trưởng của họ. Em gái của cô, nhân vật chính, vì khao khát tự do nên đã rời bỏ chủng tộc, nhưng khi giống loài gặp nguy cơ, cô đã quay về cố hương và hành động vì chị mình. Cuộc đối thoại của hai chị em ngắn gọn nhưng bi thương và đẹp đẽ.
Cuối cùng, sau khi mọi chuyện được giải quyết, nhân vật chính lại trở về với biển cả. Người chị đã nhiều lần níu kéo, để cả hai không quên nhau, đã trao cho cô viên đá quý kỷ vật. Cảnh cuối, cả hai cùng giơ viên đá lên bầu trời, dòng chữ trắng "FIN" hiện lên trên nền trời xanh.
Sau khi buổi chiếu kết thúc, cùng với tiếng xôn xao, một tràng pháo tay lớn vang dội khắp hội trường. Tiếng vỗ tay kéo dài mãi, tưởng chừng như dù bao nhiêu phút trôi qua cũng không dứt.
Shinoaki bắt tay với các nhân viên xung quanh, miệng cười tươi rói suốt. Chắc chắn đây là tác phẩm sẽ nâng cao danh tiếng của cô ấy lên rất nhiều.
"...Hả, cái gì thế này..."
Nanako há hốc mồm, vẻ mặt thẫn thờ.
"Chết tiệt, gắt thật! Biết là sẽ nâng cấp so với phần một nhưng không ngờ nó lại chuẩn bị một thứ khủng khiếp thế này...!"
Tsurayuki đấm thùm thụp vào đầu gối đầy cay cú.
"Cái quái gì đây? Hashiba, mày có hiểu làm sao mà tụi nó làm được thế này không?"
Đến cả Hikawa cũng có vẻ không tin nổi đây là tác phẩm do sinh viên đồng trang lứa làm ra.
Và người chịu ấn tượng mạnh mẽ nhất từ tác phẩm, hơn bất cứ ai, chính là...
"Tuyệt quá... tuyệt vời quá... mình... mình thật sự vui vì đã yêu thích chị Aki và tranh của chị ấy..."
Là Saikawa.
Cô bé cứ khóc nức nở, mắt vẫn dán chặt vào màn hình trắng xóa dù buổi chiếu đã kết thúc.
Vốn là người dành nhiều tình cảm cho Shinoaki, nên khi đứng trước độ hoàn thiện áp đảo này, việc cô bé bị lay động cũng là điều dễ hiểu.
(Làm đến mức này cơ à, đúng là triệt để thật.)
Tất nhiên, tôi đã biết trước chất lượng sẽ rất cao.
Nhưng thành thật mà nói, tôi không ngờ nó lại trở thành một thứ khiến người ta không thể cãi lại, như thể dùng thực lực đấm thẳng vào mặt thế này.
Đứng trước tác phẩm áp đảo này, liệu chiến thuật của chúng tôi có thể đấu lại được không?
"Chúng ta định đấu với cái này sao... nản thật đấy."
Tsurayuki nói với vẻ mặt nhăn nhó.
"Kyouya thấy sao, đến cả mày cũng câm nín rồi hả?"
Tôi gật đầu:
"Ừ, tớ chẳng nói nên lời nữa rồi."
"Này này, mày mà thế thì bọn tao biết làm sao? Thế thì..."
"Chính vì thế, mới tốt đấy."
"Hả?"
"Cứ chờ mà xem."
Tsurayuki nghiêng đầu, trên mặt hiện lên hàng tá dấu chấm hỏi.
Ừ, cũng phải thôi. Trong tình huống này mà bảo là "tốt" thì ai mà hiểu được.
Nhưng tôi tin chắc. Trong tình huống này, với những điều kiện đã hội tụ đủ thế này, chúng tôi hoàn toàn có thể chiến đấu sòng phẳng.
(Câu trả lời, sẽ có ngay sau đây thôi...)
Cuối cùng sự ồn ào trong hội trường cũng lắng xuống, đến lượt tác phẩm cuối cùng được công chiếu.
"Mã số dự thi số 10, tác phẩm của Team Kitayama Triangle..."
Loa thông báo vang lên. Vậy là quãng thời gian sản xuất đằng đẵng cũng kết thúc.
"'Bài Ca Sao Rơi'."
◆
Trong 10 năm qua, thay đổi lớn nhất trong các tác phẩm hình ảnh là gì?
Tôi không được học chuyên sâu về điều đó nên không dám nói những lời đao to búa lớn, nhưng có một điều tôi dám khẳng định chắc chắn.
Đó là hình ảnh đã chuyển dịch từ "thứ bị bắt xem một chiều" sang "thứ cùng xem, cùng cảm nhận và đồng cảm".
Hình ảnh từng là thứ để xem tập thể. Nhưng do sự thay đổi của vật chứa, nó dần chuyển sang thành thứ của cá nhân, và khoảng cách ngày càng được thu hẹp. Cực hạn của nó chính là smartphone và các trang web chia sẻ video.
Khi nghe đề bài lần này là đăng tải lên Nico Nico Douga, tôi đã quyết định một chủ đề lớn.
Đó là:
"Kéo tất cả mọi người lên sân khấu."
"Nói thì hay đấy, nhưng làm thế nào?"
Tsurayuki đặt ra câu hỏi hiển nhiên.
"Đúng đấy, bảo là sân khấu nhưng mình cũng đâu thể gọi họ đến được."
"Cũng chẳng biết họ có chịu đến hay không nữa cơ~"
Saikawa và Nanako cũng nghiêng đầu thắc mắc.
Tôi gật đầu với tất cả ý kiến đó.
"Những gì mọi người thắc mắc đều đúng cả. Chẳng có câu trả lời nào cho việc phải làm thế nào, và dù mình có mời gọi thì cũng khó mà được như ý muốn."
"Vậy phải làm sao?"
Hikawa khoanh tay suy nghĩ, Kawasegawa thở dài rồi cười khổ:
"Hashiba nói thế là đã tính hết cả rồi."
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy tin tưởng.
"Định làm thế nào thì nói mau đi, Hashiba."
Tôi gật đầu thật mạnh.
"Tôi sẽ nói ra một chủ đề nữa. Đó là..."
Đây là vũ khí.
Và đồng thời, cũng là hung khí có thể làm tổn thương chính mình.
Là sự sáng tạo đơn độc nhưng lại có sự can thiệp lớn của người khác.
Để làm được điều đó, phải mở ra chiếc hộp cấm kỵ mà các nội dung trước đây chưa từng chạm tới.
"Đó là──Sự đồng cảm."
◆
Một thế giới mà tất cả, ngay cả sự kết thúc cũng đã mất đi.
Cô gái tiếp tục bước đi, và sau khi kiệt sức, cô gặp một ca nương và định cùng cô ấy cất tiếng hát.
Nhưng dù muốn nói điều gì đó, lời nói lại không thể thoát ra.
Dù muốn hình dung ra cảnh vật, nhưng trong cô vốn dĩ chỉ có một thế giới xám xịt.
Màu sắc, mùi hương, sự tương phản, những thứ chạm được bằng tay hay cảm nhận được bằng da thịt, cô vốn dĩ chẳng có gì cả.
Nhưng dù vậy, cô vẫn muốn hát.
Khát vọng từ hư vô biến thành tiếng thét thoát ra khỏi miệng, dần dần lấy lại được ngôn từ.
Từ "A" đến "I". Và rồi thành "Ai" (Yêu).
Những ký tự nối kết với nhau dần trở thành lời nói, và rồi thành bài hát.
Thế giới từng chút, từng chút một, thực sự rất chậm rãi, bắt đầu lấy lại hình dáng và màu sắc.
Đó là chúng tôi, và là tất cả mọi người.
Một thế giới mà những điều không như ý muốn luôn nhiều hơn.
Mình có thể làm được gì, mình có thể nói được gì.
Điều mà tôi đã từng thử làm với Tsurayuki trước đây.
Giờ tôi sẽ thực hiện nó hướng tới một tập hợp ý thức khổng lồ.
Không áp đặt, nhưng lại xuyên thấu vào tim.
Đây là một câu chuyện, nhưng cũng không phải là câu chuyện.
Bài hát Nanako sáng tác và thể hiện đã hoàn hảo tạo nên sự tinh tế tột cùng, từ những ngôn từ vụn vỡ ngập ngừng dần chuyển hóa thành tiếng hát. Tsurayuki gửi gắm tâm tư của chính mình vào câu chữ, diễn tả trọn vẹn thế giới đang dần được kiến tạo.
Việc sản xuất hình ảnh khó khăn vô cùng. Saikawa đã trăn trở hết lần này đến lần khác để vẽ nên hình ảnh từ màu xám xịt dần có được màu sắc.
Chúng tôi, đội biên tập, đã hoàn thiện những nguyên liệu tuyệt vời đó thành video. Chỉ riêng phần bài hát đã dài 7 phút, tổng thể video lên tới 10 phút, trở thành một tác phẩm dài hơi.
Vì chiếu ngay sau tác phẩm của Nhóm Kuroda nên tôi hơi lo về ấn tượng ban đầu, nhưng ca khúc mà Nanako tạo ra đã nắm chặt lấy trái tim người xem. Chỉ sau khoảng 2-3 phút, khán giả đã hoàn toàn bị cuốn vào thế giới của tác phẩm.
(Sức mạnh ghê gớm thật, cả Nanako, Tsurayuki, và Saikawa nữa.)
Và rồi câu chuyện đi đến cao trào.
Cô gái cùng ca nương Meku lấy lại được tiếng hát,
Cuối cùng định làm sống lại bầu trời đầy sao trên bầu trời đã mất.
Nếu lời cầu nguyện chạm tới, chắc chắn muôn ngàn vì sao sẽ tuôn rơi trên bầu trời.
Theo lời của Meku, cô gái dốc hết sức mình hát vang,
Xin hãy ban cho bầu trời này, bầu trời này những vì sao.
Cùng với cao trào của bài hát, diễn biến câu chuyện tập trung vào điểm đó.
Lúc này, khán giả trong hội trường cũng đang sôi sục con tim,
Chờ đợi xem bầu trời sao như thế nào sẽ mở ra trước mắt.
Nào, hãy cho chúng tôi thấy đi. Diễn biến tuyệt vời nhất. Bầu trời sao mà thiếu nữ hằng mong ước.
Điệp khúc kết thúc, cô gái dang rộng hai tay.
Và máy quay hướng thẳng lên bầu trời.
Cả hội trường ồn ào náo động.
Đã đẩy cảm xúc lên đến mức này, đã cài cắm phục bút, và chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo đến thế, vậy mà cao trào của nó lại quá khác biệt so với dự đoán, hay nói đúng hơn là "trái ngược hoàn toàn với kỳ vọng".
"Theo mạch truyện thì phải có bầu trời sao chứ, nhìn kiểu gì cũng thế mà."
Có người im lặng nhìn chằm chằm vào màn hình, tưởng rằng sao sẽ xuất hiện bất ngờ.
Có người kiểm tra tờ rơi xem có mánh khóe gì không.
Nhưng màn hình chẳng có chuyển động gì cả. Trái ngược với bài hát đang tạo nên cao trào mạnh mẽ, bầu trời đen kịt đến rợn người.
"Hả, thế là hết rồi á?"
Ban đầu khán giả còn lẩm bẩm đầy bối rối, nhưng dần dần tiếng xì xào lớn hơn, và khi dấu hiệu kết thúc hiện ra, sự bất mãn và phàn nàn đã lộ rõ mồn một.
"Sau đây, phần trình chiếu tác phẩm 'Bài Ca Sao Rơi' của Team Kitayama Triangle xin được kết thúc."
Trong tiếng xôn xao lan dần, video kết thúc và đèn trong hội trường bật sáng.
Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng chỉ ở mức độ lịch sự. Tuy nhiên, ai cũng nhận ra sự khác biệt rõ rệt so với tràng pháo tay dành cho Nhóm Kuroda lúc nãy.
Khán giả vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa rời khỏi ghế. Không chấp nhận được tác phẩm bí ẩn cuối cùng, họ đẩy cánh cửa nặng nề của hội trường và bỏ ra ngoài.
Giữa những tiếng phàn nàn vẫn còn văng vẳng đâu đó, tôi khẽ đứng dậy và tập hợp mọi người trong nhóm.
"Mọi người vất vả rồi. Làm tốt lắm."
Tất cả, đều đã kết thúc đúng theo kế hoạch.
◇
"Cái quái gì thế? Đoạn giữa đang hay mà đoạn cuối là sao? Chưa làm xong à?"
Morito cứ nghiêng đầu thắc mắc mãi bên cạnh.
"Mà thôi, thế này là thắng chắc rồi còn gì. Đúng không Kuro..."
Tao không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình.
"Kuroda, sao thế?"
Morito lo lắng hỏi.
"Này, vui lên chút đi chứ! Chúng ta đứng đầu rồi đấy, mày cứ nói mãi là sẽ thắng đội của Hashiba mà..."
Tao ngắt lời Morito:
"Chắc chắn phải có cái gì đó."
"Hả?"
"Tao không biết, rốt cuộc mày đã làm cái gì hả Hashiba."
Morito vẫn nghiêng đầu khó hiểu:
"Không, nhìn là thấy ngay mà! Chưa xong chứ gì nữa, không đưa ra được thứ mọi người mong muốn nên mới có cái kết đó, đúng không nào!"
"......"
Tao không nói thêm gì nữa.
Tao cứ thế đứng dậy.
"Về đây."
"Hả?"
Bỏ lại Morito đang há hốc mồm, tao bước về phía cửa ra hội trường.
"Khoan, chờ chút đã, Kuroda!"
Morito vội vàng đuổi theo.
"Gì vậy trời, bọn mình thắng rồi mà, thắng áp đảo luôn ấy chứ, mày cũng phải nói gì với mọi người trong nhóm đi chứ, này!"
Morito cứ hét bên tai tao suốt.
Nhưng tao, lúc này chẳng muốn nói chuyện với ai cả.
◇
"Ra là vậy."
Ngồi ở ghế khách mời xem hết các tác phẩm, Horii gật đầu thật mạnh sau khi tác phẩm cuối cùng kết thúc.
Trên tờ rơi được phát, ông ấy đã ghi chép lời bình cho từng tác phẩm, trong đó hai tác phẩm cuối cùng được đánh dấu đặc biệt kỹ lưỡng.
"Đấy, đại loại là thế. Cũng thú vị đấy chứ."
Kanou Misaki lại gần và bắt chuyện với Horii.
"Đúng vậy, khá là thú vị. Đặc biệt là hai cái cuối."
"Chà, đúng là hai cái đó. Thế, cậu hứng thú với thành viên bên nào?"
Horii tỏ vẻ suy nghĩ một chút, rồi hỏi:
"Hứng thú với tư cách cá nhân, hay với tư cách nhân viên công ty đây?"
Kanou cười khổ:
"Vậy thì, nghe cả hai đi."
"Được rồi, vậy khoanh tròn bút xanh là cá nhân, khoanh tròn bút đỏ là nhân viên công ty."
Horii lấy ra hai cây bút, khoanh tròn vào hai tác phẩm cuối cùng.
Sau đó, ông chìa tờ rơi ra trước mặt Kanou.
"Thế nào?"
Kanou lại cười khổ, rồi nói:
"Hô~, ừm, đúng là phong cách của cậu."
Nói xong, cô cười lớn thành tiếng.
◇
"Sao rồi, thế nào hả Kyouya?"
Tsurayuki hỏi bằng giọng bình tĩnh.
"Ừm, thì là..."
Ngay khi tôi định trả lời thì...
"Xin lỗi! Tôi đến muộn quá... Chiếu xong hết rồi hả!?"
Tôi nhận ra có ai đó vừa đến cửa hội trường.
"Kawasegawa vất vả... rồi?"
Thành viên chủ lực đáng tin cậy của nhóm tôi, mặc đồng phục thì cũng coi như hợp lý với tình huống lúc nãy đi, nhưng trên đầu cô ấy lại đội một cái vương miện rẻ tiền, và trên vai đeo dải băng ghi dòng chữ "Miss Đại Nghệ Oonaka". Có vẻ cô ấy đã chạy rất gấp nên hơi thở hoàn toàn rối loạn.
"A, aaaaa, cái này, ừm, là! Có nhiều chuyện lắm tôi muốn giải thích, nhưng trước hết!"
Kawasegawa tiến lại gần tôi với vẻ mặt như thể giải thích cũng phiền phức lắm rồi:
"...Sao rồi, thế nào?"
Tôi khẽ gật đầu:
"Ổn cả, kết thúc êm đẹp rồi──tất cả mọi thứ nhé."
0 Bình luận