◇ Ngày 5 tháng 9 ◇
Học kỳ sau đã bắt đầu, nên Hội Nghiên cứu Mỹ thuật cũng hoạt động bình thường trở lại.
Nói là vậy, nhưng chuyện thường thấy ở các câu lạc bộ đại học là dù nghỉ hay không thì lúc nào cũng có người ở phòng sinh hoạt, nên thú thật là chẳng khác mấy so với nghỉ hè, một sự khởi đầu khá là uể oải.
Hôm nay Nanako đi luyện thanh, Shinoaki bận vẽ nên vắng mặt. Nanako chỉ là trùng lịch, nhưng Shinoaki dạo này có vẻ lại tiếp tục chuỗi ngày ru rú trong phòng.
(Trông Shinoaki lúc nào cũng bận rộn nhỉ...)
Hiện tại thì có vẻ em ấy không đến mức cắt bớt giờ ngủ, nhưng vì không thấy được bên trong nên tôi không khỏi lo lắng.
"E hèm, sau đây chúng ta bắt đầu cuộc họp định kỳ của Hội Nghiên cứu Mỹ thuật. Chủ đề hôm nay là về quán cà phê cosplay trong Lễ hội trường."
Anh Kiryuu tuyên bố, và cuộc họp bắt đầu.
Cơ mà, chỉ nghe qua từ ngữ thôi thì đây đúng là tiết mục khiến người ta nghĩ thành viên câu lạc bộ bị điên hết rồi. Triển lãm mỹ thuật hay mấy thứ đại loại thế đi đâu hết rồi?
Bỏ qua quá trình, thì tiếp nối năm ngoái, chúng tôi lại quyết định làm một tiết mục có vẻ sẽ gây tranh cãi. Dù vậy, việc nhỏ Kawasegawa kia lại là người tiên phong thúc đẩy kế hoạch, giờ nhìn lại vẫn thấy khó hiểu thật.
"Nè anh Saikawa, dạo này Kawasegawa có chuyện gì à?"
"Chuyện gì... là sao?"
"Không, tôi thấy cổ lo liệu việc của hội Mỹ thuật chu đáo quá mức nên thấy lạ thôi."
Saikawa há hốc mồm ngạc nhiên.
"Ơ, thì là... do anh Hashiba nhờ vả mà?"
"Đúng là vậy, nhưng chỉ thế thôi mà cổ làm đến mức này thì lạ thật."
Thế là Saikawa nheo mắt lườm tôi.
"......Chính là cái chỗ đó đấy ạ."
"Hả, cái gì cơ?"
"Anh tự nghĩ đi. Tôi không biết đâu."
Rốt cuộc, Saikawa chẳng chịu nói cho tôi biết. Chẳng lẽ tôi lỡ nói gì thừa thãi sao...
Dù sao thì, vì Kawasegawa đang điều hành nên mọi việc tiến triển rất suôn sẻ.
"E hèm, vậy thì về việc chọn nhân vật cuối cùng, tôi sẽ phát tài liệu cho mọi người."
Anh Kiryuu phát những tờ giấy đã in cho mọi người. Ở điểm này, con người này tỉ mỉ một cách kỳ lạ, hay nói đúng hơn là anh ấy thực sự nghiêm túc với thể loại mình thích và nhiếp ảnh.
"Chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ? Nếu không thì chốt thế này..."
Ngay khoảnh khắc anh ấy định nói, cánh tay của Kawasegawa vụt giơ lên.
"......A, ờm, Kawasegawa, em..."
Chẳng hiểu sao anh Kiryuu lại tỏ vẻ sợ hãi trước dáng vẻ đó.
Kawasegawa đứng dậy, ngay từ giai đoạn này cô nàng đã bắt đầu tỏa ra ngọn lửa giận dữ khi nói.
"Đầu tiên em muốn hỏi một câu, được không ạ?"
"Đ, được, mời em."
Anh Kiryuu bắt đầu bị rút cạn sinh khí.
"Cái bảng này, có vẻ khác với các nhân vật đã chốt trong cuộc họp trước... Có ai đã sửa đổi gì từ dữ liệu em tổng hợp không ạ?"
...A, hình như tôi hiểu chuyện gì rồi.
"K, không, anh nhập y nguyên dữ liệu nhận được mà... chắc thế?"
Trước giọng nói thiếu tự tin một cách kỳ lạ đó,
"Sao giọng anh lại lí nhí thế hả."
"Mà cái tài liệu này, sao tự nhiên chỉ có cái bảng này chữ lại bé tí tẹo thế nhỉ."
Cặp đôi tiền bối Sugimoto và Kakihara cũng nhận ra sự bất thường.
"A!"
Saikawa đột nhiên đứng bật dậy, ghế kêu cái rầm.
"Cái này, bị tráo đổi so với danh sách ban đầu anh Kiryuu gửi đến rồi ạ!"
"Em nói cái gì, làm gì có chuyện đđđđó chứ!"
"Khooông, em đã xem kỹ rồi mà! Mở đầu là Taimanin, tiếp theo là Race Queen, chốt hạ là anime mấy cô gái mặc quần lót bay trên trời, cái này đích thị, chắc chắn là gu của anh Kiryuu!!"
Ánh mắt nóng rực của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía anh Kiryuu.
"À ừm, hiểu lầm thôi! Mọi người, hiểu..."
Hai bên tả hữu của anh Kiryuu lúc này đã bị Kawasegawa và chị Hiyama trấn giữ.
"Ơ... a... hai em?"
Tiền môn có hổ, hậu môn có sói, Tả hữu đại thần, Vận Khánh Khoái Khánh, nói chung là hai người họ đứng đó tạo ra cảm giác hội tụ đủ mọi yếu tố đáng sợ, và cất giọng tĩnh lặng đến kỳ quái:
"Tại sao anh lại làm cái trò qua mặt kiểu này hả?", "22 tuổi đầu rồi mà không thấy nhục à?", "Có phản đối thì lúc quyết định sao không nói?", "Anh có bao giờ nghĩ đến cái cảnh đời bị con gái năm 2 thuyết giáo chưa?", "Đằng nào thì trang phục cũng bắt đầu chuẩn bị rồi đấy biết không?", "Tiện đây nói luôn, bị cuốn vào mấy trò hề này", "Anh không thấy là kháng cự vô ích à?", "Tốn thời gian lắm đấy", "Cơ bản là cái nhân phẩm đó đã", "Oáaaaaaaaaaaaa anh xin lỗiiiiiiiiiiii!!"
Cuối cùng, mọi chuyện kết thúc cưỡng bức bằng tiếng kêu trăng trối của đương sự.
Gác lại sự bùng nổ quen thuộc của trưởng nhóm, chủ đề tiếp theo được đưa ra là "Ai sẽ đảm nhận nhân vật nào".
"Tất cả nhân vật ở đây đều có trang phục à. Cosplay ghê thật đấy."
Chị Sugimoto trầm trồ ở một điểm lạ lùng.
"Trông vui đấy chứ. Biết thế tớ cũng chuẩn bị bộ nào đó."
"Công nhận, nếu là Kakihara thì giả gái chắc cũng ổn đấy."
Vốn dĩ anh ta cũng đẹp trai, nếu không có cái vụ nôn xoay vòng đáng tiếc kia thì tôi luôn nghĩ anh ta không phải là người chôn chân ở cái câu lạc bộ này đâu.
"Bé Shinoaki nhỏ nhắn, nên làm cô phù thủy tóc hồng này chắc dễ thương lắm nè."
Chị Hiyama chỉ vào Louise và nói.
"Không, em nghĩ không hợp tính cách lắm đâu. Nếu thế thì thà là Nagato còn hơn."
Nhân vật tóc ngắn nên không cần đội tóc giả, có vẻ vừa vặn.
"Vậy cái này để cho bé Nanako nhé."
"A, ờm~ theo ý kiến của tớ thì bé Nanako hợp với cái này..."
"Chị nhét đất sét vào mồm bây giờ đấy."
Kết quả của màn tranh luận đó là vai của tất cả các bạn nữ đã được quyết định.
Chà, nhìn chung là khá an toàn, à không, tôi nghĩ là phân vai cũng hợp đấy chứ.
Tuy nhiên, tôi có một chút thắc mắc.
(Ủa? Kawasegawa không mặc gì sao?)
Cô gái được Saikawa gọi là người chịu trách nhiệm kế hoạch kia, cứ như thể thế là xong việc, đang điền vai đã chốt vào hồ sơ và bắt đầu dọn đồ.
Thế thì hơi thiếu tự nhiên, hay nói đúng hơn là không công bằng... ngay lúc tôi vừa nghĩ thế.
"Nào, vậy là xong nhé... ơ, c, cái gì?"
Vừa định đứng lên, trước mặt Kawasegawa bỗng xuất hiện...
"Hư hư hư, định lấp liếm rồi chuồn êm à, không dễ thế đâu."
Saikawa đứng chắn đường, tay giơ cao một cái túi giấy, cười nham hiểm.
"......C, cô nói cái gì thế hả."
"Tiền bối Kawasegawa cũng sẽ phải mặc cái này nhé!!"
Nói rồi, em ấy lôi từ trong túi giấy ra một bộ trang phục kiểu quân phục và giơ ra trước mặt mọi người.
"Ồ, cái gì thế này, ngầu quá!"
"Ủa, cái này bé Kawasegawa mặc á? Thiệt hả!"
"Bộ đồ bó sát phết đấy, có ổn không vậy?"
Đúng như chị Hiyama lo lắng, bộ đồ này khá là lộ đường cong cơ thể, hay nói cách khác là hơi thiên về hướng gợi cảm.
Cái này... định bắt Kawasegawa kia mặc sao?
"C, cô kia, tôi đã bảo cất cái này đi rồi mà!"
"Em cất rồi. Và hôm nay em lại mang đến!"
"Hự... nói cái kiểu lý trấu trẻ con thế mà nghe được à...!"
"Nhưng mà, đây là kế hoạch có cả tiền bối Kawasegawa tham gia mà... rõ ràng chị cũng phải tham gia chứ. Mọi người cũng nghĩ thế đúng không?"
Saikawa quay ngoắt lại hỏi, đám con trai (chủ yếu là anh Kiryuu) đồng thanh hô "Đúng thế, đúng thế!".
"Cô... cứ nhớ đấy."
Kawasegawa nghiến răng ken két, lườm Saikawa đầy oán hận.
"Aaa, ánh mắt và câu thoại lạnh lùng đó, y hệt Tư lệnh Ryuuzouji Kaori luôn, thưa tiền bối!"
Saikawa chẳng hề hấn gì, vẫn giữ nguyên vẻ mặt đê mê.
Rốt cuộc, do mưu kế của Saikawa, việc Kawasegawa sẽ cosplay trong Lễ hội trường đã chính thức được quyết định.
(Kawasegawa, có khi lại dễ bị ép hơn mình tưởng...)
Vậy là nội dung Lễ hội trường của Hội Mỹ thuật gần như đã chốt.
Giờ chỉ còn việc chuẩn bị trang phục, thực đơn và những thứ cần thiết cho ngày hội chính thức.
"À, lúc chiếu phim thì nhớ đóng cửa quán nhé."
Lời của Kawasegawa kéo tôi về thực tại.
Đúng vậy, vào ngày cuối cùng của Lễ hội trường, một sự kiện lớn khác ngoài quán cà phê cosplay đang chờ đợi.
"Cái gì cơ! Thế thì khách và anh mày sẽ rắc rối to... Ự hự."
"Đương nhiên rồi. Chiều ngày cuối cùng nhỉ?"
Chị Hiyama tung một đòn tay chém gục anh Kiryuu, rồi xác nhận lại với Kawasegawa.
"Vâng. Thời gian cụ thể em sẽ thông báo sau."
Video thứ hai mang tính định mệnh dự kiến sẽ được công chiếu tại một hội trường đặc biệt trong Lễ hội trường. Đương nhiên, gần như toàn bộ sinh viên năm nhất và năm hai của Hội Mỹ thuật sẽ tham gia.
Có vẻ sẽ là một Lễ hội trường bận rộn theo nhiều nghĩa đây.
"Vậy, lịch trình cũng bắt đầu sít sao rồi, tháng 9 này chúng ta sẽ họp 2 buổi một tuần nhé. Ai có phần việc chuẩn bị thì nhờ cả nhé."
Với lời kết của chị Hiyama, cuộc họp giải tán êm đẹp. Mọi người bắt đầu tản ra, người đi học tiết tiếp theo, người đi về.
(Nào, giờ thì chỉ còn việc suy nghĩ thật kỹ về video thứ hai thôi.)
Hai tháng tới, tôi buộc phải tập trung vào nó.
Tôi cất tiếng gọi cô ấy.
"Kawasegawa, lát nữa cậu rảnh chút không?"
"Họp về tác phẩm thứ hai chứ gì? Được thôi."
Tôi tự hỏi, sự nhạy bén này của Kawasegawa đến từ đâu nhỉ...
Sắc sảo quá mức khiến đôi khi tôi thấy hơi sợ. Mà, bù lại thì cực kỳ đáng tin cậy.
◇
Lượt xem gấp ba, lượt thêm vào danh sách yêu thích gấp đôi, thứ duy nhất còn có thể so sánh được là số lượng bình luận. Đó là khoảng cách giữa chúng tôi và nhóm Kuroda.
"Xét đến số ngày kể từ khi công bố, thì lúc video thứ hai được tung ra, khoảng cách sẽ còn nới rộng hơn nữa đấy."
Trong cuộc họp chiến lược tại quán cà phê Spade, Kawasegawa vừa nói vừa làm động tác bó tay.
Theo luật lần này, điểm số cuối cùng sẽ được chốt vào thời điểm hai tháng sau khi video thứ hai công bố, tức là vào cuối năm.
Dù có khoảng thời gian du di, nhưng có lẽ ngay ngày đầu tiên hoặc ngày thứ hai sau khi công bố, cục diện sẽ được định đoạt.
Để lội ngược dòng ngoạn mục, chúng tôi phải tạo ra một sự cách biệt đáng kể từ phía mình.
Nhưng ở giai đoạn hiện tại, đó là một rào cản khá cam go.
"Chà, so với đánh giá trong trường thì có vẻ bên Niconico vẫn còn chút hy vọng."
Lần này, nhóm Kuroda làm tác phẩm hoàn toàn nguyên bản (original). So với họ, việc chúng tôi sử dụng tác phẩm phái sinh (Meku) có lợi thế là dễ thu hút người xem mới hơn.
Tuy nhiên, một tác phẩm khiến người xem choáng ngợp với full animation như thế thì không thể nào không gây tiếng vang, nó dễ dàng gạt bỏ bất lợi của thể loại original và trở nên nổi tiếng đến mức lăm le vị trí đầu bảng xếp hạng tổng hợp.
Chỉ có điều, đánh giá về từng nguyên liệu riêng lẻ của chúng tôi khá cao. Bài hát của Nanako được tách riêng phần âm thanh và lan truyền, còn Saikawa hình như cũng nhận được lời mời làm việc thương mại.
"Nhạc của Nanako và tranh của Saikawa đều được đánh giá cao, có thể coi như phần nguyên liệu không có gì để chê."
Đúng vậy, Kawasegawa gật đầu.
"Giờ thì, chỉ còn lại việc cậu sử dụng chúng như thế nào thôi."
Phải, từ giờ trở đi, sống hay chết là do tôi. Chiến lược tôi nung nấu có thành công hay không, giờ phán quyết đang đến rất gần.
Hạn chót đăng video còn hai tháng. Dù có dư dả hơn so với tác phẩm đầu, nhưng nếu không hành động sớm thì sẽ không có cửa thắng.
"Hashiba."
Giọng nói tĩnh lặng của Kawasegawa vang lên trong quán.
"Tại sao cậu lại cho dừng việc sản xuất? Chẳng phải đã chuẩn bị xong hết rồi sao?"
Cô ấy nói đúng. Tôi đã chuẩn bị xong để bắt đầu đặt hàng các nguyên liệu.
"Một chút nữa thôi. Đợi tớ thêm một chút nữa thôi. Tớ sẽ cố gắng không để công việc bị đình trệ."
"Đợi cái gì chứ? Cả âm nhạc lẫn minh họa, nhiệt huyết đang lên cao thế kia, chẳng phải nên hành động sớm sao?"
Có lẽ đã nắm được bí quyết từ tác phẩm đầu, cả Nanako và Saikawa đều đang trong tư thế sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Người đang kìm hãm điều đó, không ai khác chính là tôi.
"Xin lỗi, thật sự xin lỗi. Nhưng chỉ một chút nữa thôi. Nhờ cậu đấy."
Một tiếng thở dài ngán ngẩm thốt ra.
"Chà, đã đến nước này thì bọn tôi chỉ còn biết giao phó cho cậu thôi. Cậu muốn làm gì thì làm... nhưng mà..."
Những lời thầy giáo nói hôm trước lại thấm thía trong tôi.
Tôi xoay người khác như chong chóng, và thay đổi cuộc đời họ.
Nếu không thực sự ý thức được điều đó theo đúng nghĩa đen, tôi sẽ lại phạm phải sai lầm không thể cứu vãn lần nữa.
Dù cho ở Kawagoe, tôi đã mạnh miệng đến thế.
"Tớ sẽ quyết định sớm thôi. Lúc đó tớ sẽ chốt toàn bộ nội dung video thứ hai và cho mọi người xem."
Kawasegawa không đáp lại. Thay cho câu trả lời, cô ấy nói:
"Đừng để đổ bệnh đấy nhé. Cậu mà gục là mọi người xong phim luôn đấy."
"Ừ."
"Tuyệt đối không được để gục rồi mới bảo là 'tôi gục rồi'. Tôi không tha đâu. Hãy nói là 'tôi sắp gục đây'. Như thế thì ít nhất tôi còn có thể đỡ trước được."
"......Cảm ơn cậu."
Tôi uống cạn cốc cà phê đã nguội ngắt, ngước nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Không may là mây đen đang bao phủ kín bầu trời. Chắc mưa sắp tới rồi, tôi nghĩ.
Rời quán và chia tay Kawasegawa, tôi vội vã về nhà. Dù nói là đang chờ đợi để bắt đầu sản xuất, nhưng việc cần làm vẫn còn rất nhiều.
Những đám mây xám xịt nặng nề che kín cả bầu trời, chỉ nhìn thôi đã thấy bất an vô cùng. Giống hệt như cảm giác trong giấc mơ tôi vẫn luôn nhìn thấy.
Một cơn gió nồm thổi qua. Vừa nghĩ là sắp mưa rồi, thì những hạt mưa lớn bắt đầu trút xuống.
Tôi vội vàng rảo bước. Dưới chân đã bắt đầu hình thành những vũng nước. Tôi chạy, giẫm mạnh lên chúng tạo ra những tiếng động lớn.
Mưa nặng hạt hơn tôi tưởng. Cứ nghĩ là sẽ không ướt lắm, nhưng khi về đến Share House thì tôi đã ướt như chuột lột.
Vừa mở cửa, Nanako đã về từ trước ra đón.
"Mừng cậu về. Mưa bất chợt quá ha."
"Ừ. Xin lỗi, lấy giúp tớ cái khăn được không?"
Nanako nói "biết rồi" và đưa cho tôi cái khăn mặt từ phòng tắm. Tôi cảm ơn rồi lau mặt và đầu.
"Lúc nãy, Eiko có liên lạc với tớ đấy."
Chắc là nói về việc sản xuất tiếp theo.
"......Xin lỗi, tớ vẫn cần thêm chút thời gian nữa."
Thấy tôi xin lỗi, Nanako gật đầu "ừ" một cái.
"Tớ cũng muốn thế mà. Nói gì thì nói, tớ vẫn muốn đợi."
Cậu ấy khẽ thở dài, ánh mắt như nhìn về nơi xa xăm.
"Không biết cậu ấy có nói được không nhỉ."
"Sao biết được. Chẳng thể nói trước điều gì, nhưng mà..."
Tôi tin tưởng. Tin vào cái cảm xúc vẫn còn âm ỉ cháy trong lòng cậu ấy.
"Tsurayuki chắc chắn không hề muốn kết thúc như thế này đâu."
Nếu không thì cậu ấy đã chẳng thèm nhận lấy bản kế hoạch tôi đưa.
Một khi đã nhận và đọc nó, chắc chắn cậu ấy sẽ đưa ra câu trả lời nào đó.
"......Ừ, đúng ha."
Nanako cũng gật đầu.
"Tớ cũng sẽ đợi, đợi cậu ấy."
◇
Đêm khuya, khi ngày mới sắp sang, tôi ngồi một mình trong phòng khách gõ bàn phím máy tính xách tay. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà vang vọng khắp căn phòng. Cả Shinoaki và Nanako đều đang tập trung làm việc trong phòng riêng.
Tôi thu đồ giặt vào phơi lại trong nhà, rồi ôm laptop xuống tầng một.
Trước đây, tôi thường lên storyboard hay tổng hợp kế hoạch ngay trong phòng mình. Nhưng khi quá trình sản xuất tiến triển, nhu cầu kiểm tra chéo với mọi người ngày càng tăng, nên tôi dần chuyển sang làm việc ở phòng khách nhiều hơn.
"Hôm nay có vẻ... mọi người đều đang làm việc cả nhỉ."
Lạ thay, phòng khách im phăng phắc. Bình thường ít nhất cũng phải có một người ở đây, đúng là chuyện hiếm thấy.
Tôi chiếm cứ vị trí trước bàn sưởi kotatsu, mở laptop ra. Đống tài liệu đặt phịch xuống bên cạnh là cốt truyện thứ hai mà tôi đã suy nghĩ bấy lâu nay.
Cốt truyện thứ nhất: Một thiếu nữ quên mất cách hát cho đến khi gặp được Meku.
Cốt truyện thứ hai: Thiếu nữ nhớ lại cách hát và song ca cùng Meku.
Mọi thứ đã được định hình đến đó. Phần còn lại là quyết định nội dung lời bài hát và hình ảnh sao cho phù hợp, nhưng cái nào cũng sáo rỗng và thiếu đi sự tinh tế.
"Những lúc thế này mới thấy rõ sự chênh lệch về thực lực..."
Nhìn vào vô số ý tưởng mà chẳng cái nào đủ sức chốt hạ, tôi thở dài.
Tiếng mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Tiếng rào rào át đi mọi âm thanh khác, khiến tôi có cảm giác như chỉ riêng phòng khách này đang bị đưa đến một không gian nào đó biệt lập.
Có lẽ do đã trải qua những cú nhảy thời gian cực đoan quá nhiều lần, tôi bắt đầu có những ảo tưởng kỳ lạ. Rằng những khoảnh khắc ngày xưa tôi chẳng mảy may để ý thế này, thực ra lại là cánh cửa dẫn vào chuyến du hành thời gian mà tôi không hề hay biết.
"Ngày hôm đó trời cũng... mưa."
Làm sao tôi quên được. Trên ngọn đồi nhỏ phía trên con dốc sau lưng Share House. Tại đó, tôi đã đánh mất một người bạn không gì thay thế được.
Dù có gặp lại cậu ấy, dù có nói rằng tôi muốn cậu ấy quay lại, tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần rằng mình sẽ không thể cư xử như trước kia được nữa.
"──Em có thể sẽ đánh mất tất cả bạn bè đấy."
Lời của thầy vẫn găm chặt trong đầu tôi, không sao rút ra được.
Bước đi trên con đường bá đạo có lẽ là như vậy. Biến những người thân thiết thành những cái xác, dùng họ làm cầu nối để tiến về phía trước. Trong khi bản thân vẫn dương dương tự đắc giương cao ngọn cờ mang tên lý tưởng.
"A..."
Bất chợt, tôi nhìn quanh và ngẩn ngơ trước không gian rộng thênh thang này.
"Phải rồi, đâu còn ai nữa..."
Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên của năm nhất.
Ban đầu, mọi người đều tụ tập ở phòng khách này, vừa bàn luận chuyện sáng tác, vừa nói về các dự án.
『Thế nên là, làm thế này thì phí hoài mất fukusen (ẩn ý), chèn thêm thoại vào giữa cảnh này với cảnh này thì tốt hơn chứ hả?』
Đó là khi mọi người cùng làm bài tập được giao trong giờ Kịch bản.
Tsurayuki là người hướng dẫn cho cả nhóm, cậu ấy chỉ ra chính xác những mảnh ghép còn thiếu.
『Của Shinoaki là chỗ này. Chỉ cần đưa yếu tố của nửa sau vào trong hội thoại là sẽ thú vị ngay.』
『Đúng thật nè, Tsurayuki-kun giỏi ghê ha~』
『Của Nanako là cái này, cảnh này hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả còn gì.』
『Cái gì mà không có ý nghĩa chứ!』
『Đừng có giận. Vì cái này, đặt vào sau đoạn này sẽ hay hơn đúng không?』
『Hả? A... đúng thật. Nó kết nối đàng hoàng rồi nè.』
『Thấy chưa. Cả cảnh lẫn thoại, trong câu chuyện cái gì cũng có ý nghĩa hết, nên làm ơn đặt đúng vào chỗ cần đặt giùm cái!』
Những điều Tsurayuki nói lúc đó, đến giờ tôi vẫn nhớ.
Rằng câu chuyện bao gồm tất cả những mảnh ghép cần thiết, từ thứ tự đến số lượng, nếu thiếu đi thì sẽ hỏng bét.
Tôi không bao giờ quên chuyện lúc đó.
Với lòng kính trọng dành cho người đồng đội tuyệt vời nhất đã dạy tôi điều ấy.
Và, để thể hiện sự quyết tâm sẽ thay đổi hoàn toàn chúng tôi của sau này.
Trên lộ trình của "Câu chuyện", vẫn còn một khoảng trống bị bỏ ngỏ giữa chừng.
Để dành cho người sáng tạo tuyệt vời nhất bước vào đó.
"Vẫn... chưa sao."
Mấy ngày nay, tôi cứ chốc chốc lại nhìn vào điện thoại.
Xem có cuộc gọi đến hay không. Nếu có, tôi định sẽ gọi lại ngay.
Đối phương, dĩ nhiên không cần nói cũng biết, là hắn.
"Cậu đã xem chưa, Tsurayuki."
Trong bản kế hoạch tôi đưa cho Tsurayuki, rõ ràng có những phần đầy toan tính. Trong khi rải rác rất nhiều bí ẩn, trang cuối cùng lại ghi ngày tháng sẽ đăng tải video lần này.
Nếu là cậu ấy thì đương nhiên sẽ nhận ra ý đồ đó, và chắc chắn sẽ xem video ngay trong ngày đăng tải.
Thế nhưng, sau đó cậu ấy không có bất kỳ động thái nào. Tôi cứ nghĩ sẽ có câu hỏi về nội dung, nhưng cũng tuyệt nhiên bặt vô âm tín.
"Không sao đâu, nếu là hắn..."
Nếu là Tsurayuki.
"Nếu là hắn, chắc chắn hắn đang suy tính."
Từ việc thấu hiểu toàn bộ ý đồ, cho đến việc làm thế nào để truyền tải lại cho tôi bầu nhiệt huyết đang sôi sục như magma kia.
Vì thế tôi đã chờ đợi. Tuyệt đối không tự mình hành động.
Lượt này là của cậu ấy.
Nếu cậu ấy không quyết tâm, không tự mình hành động, thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
◆ Ngày 1 tháng 9 ◆
Đêm khuya, khoảnh khắc ngày mới bắt đầu.
Tao cứ nhìn chằm chằm vào màn hình laptop.
Trước mắt là cửa sổ Niconico Douga đang mở, trên đó có một video.
Team Kitayama △ Try, cột người đăng được ghi như vậy.
Không sai vào đâu được, là video do bọn nó làm.
"Ý mày là bảo tao xem cái này đi, phải không?"
Bàn tay cầm chuột của tao dừng lại khi chỉ còn cách một cú click.
Kể từ hôm đó, tao đã đọc đi đọc lại bản kế hoạch mà Kyouya để lại. Lần nào đọc xong cũng ném nó đi. Bản kế hoạch chỉ toàn những mảnh ghép rời rạc, dù có vắt óc tưởng tượng thế nào cũng chẳng hiểu được gì.
Và hôm nay. Yếu tố cụ thể duy nhất, có thể nói là duy nhất được ghi trong bản kế hoạch.
Ngày 1 tháng 9.
Hôm nay. Ngày được ghi là ngày đăng tải.
"Xem rồi... sẽ hiểu ra cái gì sao."
Chẳng có gì đảm bảo cả. Vì rốt cuộc chỉ có mỗi ngày tháng được viết ra thôi. Nhưng, manh mối còn lại chỉ nằm ở đây.
Tao do dự. Nhưng dù do dự, tao vẫn đặt hy vọng vào màn hình trước mắt.
Tao nuốt nước bọt. Rồi nín thở.
Dù ở đây có cái gì đi nữa, tao cũng sẽ đón nhận.
Quyết tâm rồi, tao click vào nút phát.
Gạch vụn.
Bóng tối.
Bầu không khí lạnh lẽo.
Trong thế giới rộng lớn, chỉ có những thứ đó trải dài.
Trong thế giới đơn sắc, những mảnh vỡ bê tông lớn nhỏ nằm rải rác.
Có một thiếu nữ.
Với vẻ mặt chán chường, cô bước đi giữa đống đổ nát.
Trên tay là một cuốn sổ. Thi thoảng cô mở nó ra, viết lại điều gì đó.
Nhưng, cô không hề có ý định đọc lại.
Cùng với tiếng thở dài, cô lại tiếp tục bước đi, tiếp tục viết.
Thiếu nữ đã mệt mỏi với cuộc sống trong thế giới xám xịt này.
Đồ ăn thức uống đều được tạo ra bởi máy móc tự động hóa.
Cũng có rất nhiều hình thức giải trí do nền văn minh cũ để lại.
Bệnh tật thì được tự động chữa khỏi.
Nếu muốn sống thì có thể sống bao lâu tùy thích.
Nhưng thiếu nữ đã định chọn cái chết.
Ở đây có tất cả mọi thứ, nhưng không có gì là thứ tôi có thể làm được.
Một nỗi tuyệt vọng quá đỗi bi thương bao trùm lấy thiếu nữ.
Sụp đổ, cái tôi, tồn tại, ý nghĩa, cứu rỗi.
Những dòng chữ vô hình chồng chéo lên lời bài hát vốn dĩ rất trừu tượng.
Tao cảm thấy thân nhiệt mình đang tăng lên nhanh chóng.
Tao bất giác mở bản kế hoạch ra.
"Ra là vậy... là như thế sao."
Đúng như tao nghĩ.
Những yếu tố mà tao cứ ngỡ chỉ là những mảnh vụn, thực ra lại là những mảnh ghép để lấp đầy các khoảng trống của hình ảnh.
Tao cẩn thận lật từng trang của bản kế hoạch. Những từ ngữ từng vô nghĩa đến thế, giờ đây khi xem video, tất cả đều liên kết lại với nhau. Những mảnh vỡ đầy màu sắc kết thành một bức tranh trải rộng trong đầu tao.
Thiếu nữ rồi sẽ gặp được ca nương điện tử.
Sự tồn tại đã từng ban tặng tiếng hát cho những người không thể hát.
Ở tương lai nơi thiếu nữ sống, ca nương ấy giờ đã trở thành công nghệ lạc hậu.
Cô ấy dạy hát cho thiếu nữ, và thiếu nữ bị mất giọng hát rồi sẽ dần tìm lại được giọng của chính mình.
Và rồi, thiếu nữ đứng lên.
Với những lời lẽ đã ghi chép suốt bấy lâu.
Với những tâm tư đã kìm nén suốt bấy lâu.
Cùng với giọng hát trong trẻo của ca nương, và giọng hát của chính mình cất lên.
Quyết tâm đó, kết thành một đường thẳng.
"Nào, mày sẽ cho tao thấy thế nào đây."
Những manh mối (fukusen) đã được rải ra. Một dòng chảy thu hồi tất cả trong một hơi.
Ngay khúc sắp sửa... thì,
『Nếu không hát, tôi sẽ không còn là tôi nữa』
Video hiển thị một đoạn lời bài hát rồi kết thúc.
Và rồi, nó tắt ngấm như thể bị thứ gì đó cắt đứt.
"Cái gì... thế này."
Một cái kết dở dang, đường đột.
Tao đang hưng phấn khi lắp ghép các mảnh vỡ lại với nhau, thì cảm giác như bị rút thang và bỏ mặc chơ vơ.
Tao nhìn chằm chằm vào màn hình tĩnh lặng. Dù có chờ bao lâu cũng không có phần tiếp theo.
"Cái gì vậy chứ..."
Cứ như thể đang ám chỉ cái hiện tại của tao vậy.
Dòng staff roll hiện lên không một tiếng động, chẳng có gì chỉ thị cho điều kế tiếp.
"Ha ha... cái gì thế, thằng kia."
Tao nhận ra bàn tay cầm chuột của mình đang run rẩy.
Tao đã nhận ra rồi.
Nhân vật chính của câu chuyện này là ai.
"Gớm ghiếc thật... Thư tình đấy à?"
Và tao đã hiểu.
Video này dành cho ai, và muốn bắt người đó làm gì.
"Viết đi, ý mày là thế hả."
Cách để xem tiếp, chỉ có một.
"...Được thôi, chơi thì chơi."
Tao nhìn vào bản kế hoạch.
Một lần nữa đọc lướt qua tất cả các trang.
Mỗi lần lật một tờ, tim tao lại đập mạnh.
Đến trang cuối cùng, tao đóng bản kế hoạch lại và nhắm mắt.
Hít một hơi thật sâu.
Lần đầu tiên trong đời, tao trải nghiệm cảm giác máu dồn lên não là như thế nào.
Với một sức mạnh khủng khiếp, những hình ảnh như dòng thác lũ ập đến. Chữ nghĩa, tranh vẽ, biểu cảm của thiếu nữ, lời thoại, những chuyện đã xảy ra và những chuyện sắp xảy ra, cùng với cảm xúc tuôn trào từ các cô gái ấy, tất cả ùa vào với tốc độ không thể xử lý kịp.
Nhưng, đó là những thứ chưa tồn tại trên thế giới này. Chỉ có ở trong đầu tao thôi.
"Tao sẽ làm cho mày xem!"
Tao bắt đầu gõ phím. Tao không muốn quên, chết cũng không muốn quên. Tao muốn ghi lại tất cả những mảnh ghép xếp hình đã khớp này. Và rồi cẩn thận lắp ráp chúng, cùng bọn nó tạo nên tác phẩm này.
"Phải làm tiếp. Tao sẽ viết."
Có thứ gì đó trào ra không kìm lại được từ khóe mắt. Tao chẳng buồn lau đi, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình. Tao gõ phím điên cuồng, viết ra những ý tưởng về thế giới phía sau đó.
Và rồi, tao nhận ra.
Việc tao tiếp tục ở lại đây là không thể nữa rồi.
"...Được."
Tao đứng dậy hít sâu một hơi để đi giải quyết dứt điểm với ông già.
Tuyệt đối, tao sẽ xoay sở được. Tao thốt ra những lời mà thằng đó đã nói đến mòn cả miệng, rồi cười thầm trong bụng rằng chẳng hợp với mình chút nào.
Trước khi đóng cửa, tao khắc ghi hình ảnh trên màn hình đó vào mắt một lần nữa.
Dòng staff roll nổi lên trên nền đen kịt.
Ở chính giữa, có một hình ngôi sao nhỏ tỏa sáng.
Thứ được ám chỉ, rõ ràng là "Tương lai".
◆
Tao quay lại phòng khách, mở cửa shoji.
"Tsurayuki──"
Gương mặt ông già có chút ngạc nhiên.
"...Bố, đây là câu trả lời của con."
Tao ôm cái thùng các-tông lớn, bước vào trong phòng.
"Ra là vậy, thế này thì dễ hiểu thật."
Ông già gật đầu.
"Thấy không thắng nổi bằng lời nói nên lại bỏ trốn chứ gì. Đúng như dự đoán."
Bị nhìn thấy cảnh này thì đúng là có thể nghĩ như vậy thật.
Cười khổ trong lòng, tao lắc đầu phủ nhận, rồi nói:
"Không phải vậy. Con muốn bố... xem cái này."
Tao mở thùng các-tông, bày những thứ bên trong lên bàn.
"Cái này là..."
Thứ được bày ra là đủ loại giấy tờ.
Giấy viết văn, giấy in, giấy ghi chú, cả mặt sau của những tờ tài liệu phát ở trường, đủ chủng loại.
"Đây là những thứ con đã viết liên tục từ trước đến giờ. Từ viết tay cho đến bản in, số lượng nhiều đến mức con không biết là bao nhiêu tờ nữa."
Tao cẩn thận giải thích từng cái một.
"Cuốn tiểu thuyết đầu tiên con định viết là cái này. Giữa chừng tắc tịt, nhưng sau này viết được nên con đã mất 3 năm để hoàn thành. Cái này là bài dự thi giải thưởng tiểu thuyết. Cái này cũng mất rất nhiều thời gian để viết xong."
Từ những ghi chú ý tưởng, cho đến các đoạn văn ngắn, tao nhớ rõ mồn một tất cả. Lúc đó tao đã nghĩ gì, vì sao nó lại được viết ra.
Cuối cùng, sau khi giải thích xong tác phẩm cuối cùng, tao nhẹ nhàng đóng nắp thùng lại.
"Hết rồi ạ."
Ông già im lặng nghe tao giải thích.
"...Vậy, anh cho tôi xem cái này để nói lên điều gì?"
Tao gật đầu:
"Tất cả tiểu thuyết, câu chuyện ở đây, những thứ bỏ dở giữa chừng──không có cái nào cả. Dù là thứ nhỏ bé, tầm thường đến đâu, con cũng nhất định hoàn thành nó."
"Tất cả... sao?"
Giọng ông già nghe có vẻ ngạc nhiên một chút.
"Vâng. Vì đã bắt đầu làm thì con nhất định muốn nó thành hình. Chỉ khi làm vậy, con mới thực sự cảm thấy mình đang tạo ra một cái gì đó."
Tao nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm.
"Từ hồi cấp ba, chưa một lần nào con ngừng viết. Không có chuyện gì con cũng viết. Có chuyện gì thì con lại càng viết nhiều gấp mấy lần. Tiểu thuyết, văn ngắn, thơ... chỉ việc viết những thứ này mới giúp con sống như một con người."
Và rồi, tao lặng lẽ ngồi ngay ngắn trước mặt ông già.
Với ý chí kiên định rằng tuyệt đối sẽ không chạy trốn.
"Đúng là con đã định từ bỏ sáng tác. Con tưởng làm thế sẽ nhẹ nhõm hơn. Nhưng đó chỉ là phút yếu lòng nhất thời thôi. Nếu đánh mất thứ tạo nên bản thân mình, thì ở đó chẳng còn gì cả, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch."
Nói rồi, tao nhìn về phía xa xăm.
"Cuối cùng con cũng hiểu ra điều đó. Nhờ mấy kẻ bao đồng kia đã dùng một cách thức công phu đến đáng sợ để tát cho con tỉnh người."
Tao quay lại đối diện với ông già.
"Con thực sự biết ơn bố đã nuôi nấng con đến ngày hôm nay. Trong môi trường sung túc này, con đã có thể sống mà không thiếu thốn gì. Vậy mà giờ đây con lại định chọn cuộc sống có thể sẽ phải chịu cảnh thiếu thốn."
Tao biết những lời của ông già là vì lo lắng cho tương lai của tao.
"Con biết mình là đứa con bất hiếu. Nhưng mà..."
Tao nín thở.
"Bố ơi, đây chính là con. Nếu bỏ nó, con sẽ chết mất."
Cuối cùng tao cũng biết mình là ai.
Chống hai tay xuống chiếu,
"Xin hãy cho con đi."
Trước mặt ông già, tao dập đầu sát xuống sàn.
"Tsurayuki..."
Ông già gọi tên tao, rồi nghẹn lời.
Lần đầu tiên trong đời, tao nghe thấy ông già... dao động như vậy.
Một lần nữa, âm thanh biến mất khỏi nơi này. Ngoại trừ tiếng ống tre gõ vào đá vang vọng từ xa xăm, và tiếng thở khẽ của hai cha con, tất cả đều chìm trong tĩnh lặng.
◇ Ngày 6 tháng 9 ◇
"Ưm... hự."
Đã sáng rồi. Có vẻ như tôi đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khó khăn lắm mới ngồi dậy được, tôi nhìn quanh. Cơn mưa dữ dội kia đã tạnh, bầu trời đã quang đãng trở lại.
Vươn vai một cái thật dài. Cơ thể còn trẻ nên tất nhiên không phát ra tiếng rắc rắc, nhưng cũng nghe thấy tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Tôi quay lại đối diện màn hình. Và rồi, nhanh chóng ôm đầu.
"Quả nhiên là... không kết nối được."
Ý tưởng cho phần mở đầu của video thứ hai, mãi mà không nghĩ ra.
Chèn chữ vào thì dài dòng, mà không chèn thì khó hiểu.
Tôi muốn một sự cân bằng vừa phải, nhưng vẫn phải có phần mở đầu thật ấn tượng.
Biết là cần yếu tố đó, nhưng nguyên liệu thì không lòi ra.
Thật bứt rứt. Tôi lại thấm thía rằng chỉ một mình mình thì thực sự chẳng làm được gì cả.
"Thế nên là."
Bất chợt, có tiếng nói vang lên từ phía sau.
Ngay gần vai tôi.
"Thế này thì fukusen sẽ phí hoài mất, phải chèn cái gì đó vào giữa cảnh này với cảnh này chứ."
Tôi khẽ cười.
"Chèn cái gì thì tốt nhỉ?"
Hứ, tiếng cười mũi vang lên.
"Thoại chứ gì nữa. Đừng có mà chèn chữ đấy nhé? Chỉ âm thanh thôi là đủ rồi. Làm thế để khiến lũ người xem tò mò 'cái gì thế nhỉ' rồi lôi tuột bọn nó vào. Nghe vui đúng không?"
Tôi gật đầu.
"Cảnh tiếp theo cũng... thế này thì yếu quá. Chỉ cần chèn thoại của video trước vào là thú vị hơn hẳn ngay."
"Đúng thật."
"Rồi tiếp theo là... ê, cái gì đây, cảnh này hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả còn gì."
"Thất lễ quá nha, cái gì mà không có ý nghĩa chứ."
"Đừng có giận. Vì cái này, đặt vào sau đoạn này sẽ hay hơn đúng không?"
"Hả? A... kết nối đàng hoàng rồi nè."
"Thấy chưa. Cả cảnh lẫn thoại, trong câu chuyện cái gì cũng có ý nghĩa hết. Làm thế thì quá khứ của nhân vật chính mới sống động lên được, nên làm ơn..."
Tôi quay lại.
Tôi cứ tưởng có một cái cột nhà ở đó. Ánh sáng buổi sớm ngược chiều khiến tôi không nhìn rõ mặt.
"...đặt đúng vào chỗ cần đặt giùm cái."
Tôi nghĩ trong bóng râm đó hẳn là một nụ cười ngượng ngùng.
"Kyouya, cái này không thú vị đâu."
"...Đúng vậy, tại vì cái tên viết kịch bản biến mất rồi mà."
"Vậy hả, lỗi tại tao. Có vẻ tao đi vắng hơi lâu quá."
Cái cột bật cười. Điệu cười không thay đổi so với ngày xưa, giống hệt một ai đó.
"Tao đọc nát đống tài liệu mày đưa rồi. Đọc đến thủng cả giấy. Video đăng lên tao cũng xem rồi. Chắc phải replay hơn 500 lần."
"Bài hát hay chứ?"
"Ừ, hay đến mức không tin nổi là do bà chị Yankee kia làm."
Cả hai cùng khúc khích cười.
"Lời bài hát, thấm lắm."
Giọng nói thật khẽ. Nghe thấy tiếng sụt sịt mũi.
Sau một thoáng cả hai cùng im lặng, tôi mở lời.
"Này, tớ có một thỉnh cầu."
Tôi ngồi thẳng dậy. Đứng lên, đối diện ngay trước cái cột.
"Tớ muốn cậu biến câu chuyện nhàm chán ở đây thành thứ thú vị nhất trần đời."
Tôi gom xấp giấy lại, chìa ra về phía cái cột.
Cái bóng của một bàn tay thò ra, đón lấy xấp giấy đó.
"...Khó đấy. Nhưng mà, có một thằng làm được chuyện đó đấy."
Cái cột toét miệng cười.
"Ừ, tớ biết."
Chúng tôi ngượng ngùng, rồi cả hai cùng bật cười ha ha.
Ánh nắng bên ngoài dường như bị mây che khuất nên yếu đi một chút.
Nhờ đó, từ cái cột trước mắt, một biểu cảm ngượng ngùng lộ ra.
"Xin lỗi vì đã đến muộn, Kyouya."
"Không sao, mừng cậu đã về, Tsurayuki."
Nhìn thấy gương mặt thân thương ấy, cảm xúc chực trào dâng suýt nữa thì vỡ òa.
Nhưng tôi kìm lại. Bây giờ chưa phải lúc. Vì chúng tôi chỉ mới vừa quay lại như cũ thôi. Phải bắt đầu từ đây.
"Cậu đã... nói chuyện đàng hoàng chưa?"
Tsurayuki gật đầu thật mạnh.
"Ông già... Bố tao, đã đồng ý chu cấp học phí đàng hoàng rồi."
Tuyệt thật, đến mức đó... cậu ấy đã nói chuyện được đến mức đó.
"Cơ mà, bị bảo là đừng có vác mặt về lần thứ hai nữa!"
Nói một cách đầy sảng khoái, Tsurayuki cười nhăn nhở.
"Thế này là tao chính thức độc lập rồi, một mình một ngựa."
Tôi định nói cảm ơn, nhưng lại thôi.
Câu nói đó, chắc chắn phải để dành cho sau này, rất lâu sau này.
Khi chúng tôi cùng nhau đối mặt với một tác phẩm lớn hơn nữa, ở một tương lai xa xôi.
Cho đến lúc đó, phải cất kỹ nó cùng với những giọt nước mắt.
"Phải rồi Kyouya, có một điều tao phải phủ nhận lời mày nói."
"Chuyện gì...?"
Tsurayuki nhẹ nhàng đấm vào ngực tôi, bộp một cái.
"Mày đã nói nhỉ. Rằng không phải với tư cách đồng đội hay bạn bè gì đó. Nhưng, đáng tiếc là sai rồi."
Cậu ấy hơi xấu hổ, quay mặt sang hướng khác.
"Mày là bạn thân của tao. Dù mày có nói gì đi nữa, tao đã quyết định như vậy rồi. Cho nên, hôm nay tao đến đây, một nửa là vì quyết tâm của tao, và một nửa... là vì mày, thằng bạn thân của tao."
Gương mặt Tsurayuki khi quay lại nhìn tôi, đã hoàn toàn... trút bỏ được gánh nặng.
"Cuộc đời tao, giao cho mày đấy. Nhờ cả vào mày, bạn hiền."
Bàn tay cầu mong một cái bắt tay chìa ra trước mặt tôi.
"...Hiểu rồi, Tsurayuki."
Tôi nắm lấy bàn tay đó, siết chặt, thật chặt.
"Không có xuống địa ngục đâu. Hãy cùng đến thiên đường mà chúng ta tạo ra nào."
Tsurayuki nói vậy rồi cười lớn như thể vừa trút bỏ được tà ma ám ảnh.
"Nào, bàn về tác phẩm tiếp theo đi. Tao có cả núi điều muốn nói đây!"
Tsurayuki quàng vai tôi thật mạnh.
"Tớ đã đợi điều đó đấy."
Bằng việc trò chuyện, và cùng nhau tạo ra tác phẩm, tôi và Tsurayuki sẽ dần trở lại như xưa.
Đây là sự tái khởi động (Reboot) của chúng tôi.
◇
"Thật~~~ tình, cái tên ngốc đó, về muộn quá thể!"
Ngày hôm sau khi Tsurayuki trở về, cơn giận của Nanako bùng nổ.
Tôi đang làm việc trong phòng suốt. Vì cậu ấy đã về nên có rất nhiều thứ tôi muốn triển khai.
Giữa lúc đó, cô ấy đột nhiên xông vào, ngồi phịch xuống với vẻ đầy phẫn nộ. Và rồi ngay lập tức, tuyên ngôn giận dữ mở đầu đã được tung ra như thế đó.
Vừa nhai sô-cô-la rào rạo, cô ấy vừa tuôn ra một tràng phàn nàn, nào là cái tên đó cứ ủ rũ quá mức, nào là cậu cũng chẳng có tư cách nói người ta đâu.
"Nói thì nói vậy, chứ Nanako cũng vui mừng lắm còn gì."
Nanako-san, khi biết Tsurayuki đã về, cô ấy đã bật khóc ngon lành và ngay lập tức bị Tsurayuki trêu chọc. Lý do của cơn giận có lẽ cũng nằm ở đó một phần.
"Thì, thì đúng là tớ vui thật, nhưng chuyện nào ra chuyện đó! Vì trong lúc hắn ta ủ rũ thì chúng ta đã làm xong video rồi còn gì."
"Đúng ha."
"Kyouya chắc cũng khốn đốn lắm nhỉ?"
Chà, thì đúng là nếu cậu ấy ở đây từ tác phẩm đầu tiên thì đỡ biết mấy, không sai vào đâu được.
"...Nhưng mà, thế này là tốt rồi."
"Tại sao?"
"Vì đây là câu chuyện bao hàm tất cả mọi thứ."
Câu chuyện mà tôi luôn tìm kiếm. Đó không chỉ là hư cấu nằm trong video, mà còn bao gồm cả hoàn cảnh chúng tôi đang đối mặt.
Lấy sự vấp ngã của Tsurayuki làm bước "Chuyển" lớn, từ đó làm sao để đưa đến cái "Kết" tốt nhất. Sau khi suy tính điều đó, tôi đã tận dụng bài tập làm 2 tác phẩm lần này để kích thích Tsurayuki phấn chấn trở lại.
"Vậy là, chuyện giao cho Tsurayuki và việc cậu ấy quay về giữa chừng, cậu cũng tính toán từ đầu rồi sao?"
"Ừ, chuyện gặp anh Mochiyuki là ngoài dự tính, nhưng tớ cũng đã suy nghĩ xoay sở dựa trên điều đó."
Nghĩ đến tương lai của Tsurayuki, so với việc trốn chạy khỏi người cha, thì việc giải quyết dứt điểm có ý nghĩa hơn rất nhiều.
Vì thế, tôi cũng đưa điều đó vào câu chuyện.
"Kết quả là Tsurayuki đã suy nghĩ ra rất nhiều thứ. Nếu cậu ấy quay lại một cách suôn sẻ, chắc chắn sẽ không được như thế này đâu."
Niềm vui tái ngộ chưa được bao lâu, Tsurayuki với vẻ mặt hớn hở đã cho tôi nghe ý tưởng của cậu ấy. Ý chí của Tsurayuki, tràn ngập niềm vui sướng khi được sáng tạo bù lại cho những ngày kìm nén, mang một sức mạnh áp đảo đến mức khiến tôi choáng ngợp.
"Ra là vậy..."
Nanako gật đầu vẻ đã hiểu, rồi cắn một miếng sô-cô-la cái rốp.
"Và giờ tớ đang tổng hợp lại ý tưởng đó đây. Cái này mà tổng hợp xong xuôi thì chắc chắn sẽ thành một thứ thú vị lắm cho xem."
Tôi gõ lại các ghi chú và dữ liệu văn bản thành các gạch đầu dòng.
Nghĩ đến việc có thể tận dụng tất cả những thứ này cho tác phẩm thứ 2 là thấy phấn khích rồi.
Đang mải mê gõ phím, tôi nghe thấy tiếng cười khổ của Nanako từ phía sau.
"Kyouya đúng là ghê thật đấy."
Cảm giác giọng nói đã gần hơn một chút.
"Lúc tớ đang lo cuống cuồng không biết làm sao, thì cậu vẫn luôn suy nghĩ đủ thứ chuyện, và cuối cùng sắp xếp cho mọi việc êm đẹp."
"Không có đâu. Thực tế lần này cũng có thất bại mà."
"Không đâu."
Nói rồi, giọng nói lại gần hơn nữa.
"Kyouya rất tuyệt. Trong số những người tớ từng gặp, cậu là người tuyệt vời hơn bất cứ ai. Đầy kích thích, không thể đoán trước, chẳng biết cậu sẽ làm gì, nhưng lại luôn nghĩ cho mọi người rất nhiều. Những điểm đó, tớ ngưỡng mộ lắm."
Giọng Nanako lớn hơn. Tôi biết cả cơ thể cô ấy đang tiến lại gần phía này.
"Nhưng mà, thật sự thỉnh thoảng thôi cũng được, tớ muốn cậu để mắt đến những chuyện khác nữa..."
"Những chuyện khác là sao?"
Tôi hỏi lại như vậy.
Sau này nghĩ lại, lúc đó tôi đã hoàn toàn lơ là cảnh giác.
Ý tưởng Tsurayuki đưa ra quá thú vị, tôi mải mê tổng hợp nó nên cuộc đối thoại với Nanako có chút qua loa.
Vì thế, tôi đã hoàn toàn không nhận ra - thật đáng xấu hổ - rằng đây là phòng tôi, chỉ có hai người, và giọng nói của cô ấy còn pha chút hơi thở hổn hển.
"Kyouya."
Tiếng gọi cất lên.
Tôi quay lại.
"Nana... ưm..."
"...Ưm."
Mái tóc, gương mặt, và đôi môi của cô ấy, ở khoảng cách gần thế này, đương nhiên là lần đầu tiên tôi thấy.
Không, chính xác hơn là, tôi không thể nhìn thấy đôi môi ấy nữa.
Bởi vì, nó đã...
"Ưm..."
Tôi bất giác vặn mình.
Não bộ phải mất một lúc mới nắm bắt được chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao vị sô-cô-la mà Nanako vừa ăn lúc nãy, giờ lại cảm nhận được bằng vị giác của tôi.
Tại sao tôi lại đang nghĩ về việc thân nhiệt của Nanako hơi cao thế này.
Mềm mại, ngọt ngào, ấm áp.
Những cảm giác ấy thay phiên nhau ập đến, làm đảo lộn suy nghĩ của tôi.
"Cứ yên như thế, thêm một chút nữa thôi."
Giọng nói nghe như vỡ ra.
Tôi vẫn im lặng, khẽ gật đầu.
Ngoài cửa sổ, mặt trời ló dạng khỏi đám mây mù, ánh nắng tràn vào trong phòng.
Nó bao bọc lấy khuôn mặt đang kề sát của hai chúng tôi một cách ấm áp, và trong hơi ấm cùng tình cảnh đó, ý thức của tôi như muốn bốc hơi.
Chẳng bao lâu sau, ánh nắng lại ẩn vào trong mây. Như lấy đó làm tín hiệu, chúng tôi khẽ tách ra, nhìn vào mặt nhau.
Nanako khẽ cử động môi. Nhưng không thành tiếng, chỉ có tiếng thở.
Ưm, sau khi khẽ rên nhẹ trong cổ họng, cô ấy mở lời một lần nữa.
"...Tớ... thích Kyouya."
"Nanako..."
Nanako cười lắc đầu:
"Không cần trả lời đâu. Không sao cả."
Thoáng một nét buồn hiện lên trên gương mặt.
"Tớ đã muốn nói mãi rồi, nhưng mãi không nói được. Chuyến đi vừa rồi, tớ cứ nghĩ xem khi nào thì nói, nhưng lại sợ nói lúc đó sẽ làm Kyouya khó xử, nên lại không dám quyết."
Chỉ có ánh mắt là lảng sang hướng khác.
"Tớ cũng biết bây giờ Kyouya đang cố gắng không nghĩ đến những chuyện đó. Với lại, bây giờ tớ phải làm nhạc cho cả nhóm, và tớ biết Kyouya đang rất kỳ vọng vào điều đó."
Cô ấy lại nhìn về phía tôi. Đôi mắt thẳng thắn, to tròn và xinh đẹp.
"Cho nên, trước mắt tớ sẽ cố gắng làm nhạc. Tớ sẽ làm ra thứ khiến Kyouya phải thốt lên là tuyệt quá. Cố gắng hết mình như thế xong... sau đó, tớ sẽ lại nói thích cậu."
Như để rũ bỏ sự ngại ngùng, cô ấy nở một nụ cười gượng gạo nhưng tươi tắn:
"Thế nên, câu trả lời để lúc đó cũng được. Đổi lại, lần tới cậu phải trả lời đàng hoàng đấy nhé."
"...Ừ, tớ biết rồi."
Tôi chỉ có thể gật đầu và đưa ra câu trả lời tối thiểu như vậy.
0 Bình luận