"Thất lễ vì sự đường đột này."
Vừa bước ra khỏi quán cà phê, bác trai liền nói và cúi đầu.
"A, không, không có gì đâu ạ."
"Tên chủ quán đó tính tình hay bốc đồng nên cứ tự tiện nói ra những điều như vậy. Nếu thực sự gây phiền hà thì tôi sẽ rời đi ngay... Ý hai vị thế nào?"
Phiền thì không hẳn, nhưng bảo là hào hứng tiếp nhận bác ấy trong tình huống này thì cũng hơi ngại. Tôi và Nanako nhìn nhau, cả hai khẽ gật đầu.
"Phiền hà gì đâu ạ, được bác hướng dẫn thì còn gì bằng... Nhờ bác giúp cho ạ."
Nghe tôi trả lời, gương mặt bác ấy hơi giãn ra một chút.
"Tôi hiểu rồi. Vậy thì xin phép được bắt đầu lại, tôi sẽ giới thiệu về thành phố này trong lúc chúng ta đi bộ."
Bác ấy hắng giọng một cái, rồi chậm rãi bước đi.
Chúng tôi cũng rảo bước theo bên cạnh.
"Đầu tiên, hai vị có biết từ 'Tiểu Edo' không?"
"Vâng, cháu có thấy trên mấy tấm biển trước nhà ga với trong tờ rơi quảng cáo ạ."
Bác trai gật đầu.
"Vốn dĩ, Kawagoe là thị trấn bao quanh lâu đài của phiên Kawagoe, một phiên thân tộc và chư hầu lâu đời vào thời Edo. Vì là thành phố có mối liên hệ sâu sắc với Edo nên cái tên Tiểu Edo mới ra đời."
Tôi cũng láng máng biết đây là thành phố mang phong cách Edo, nhưng chuyện nó có mối duyên nợ như thế với Edo thì giờ tôi mới biết.
"Và để lưu giữ những dãy phố mang đậm phong tình được xây dựng cho đến thời Minh Trị, khu phố Kawagoe này đã ra đời với việc giữ nguyên bầu không khí của thời đại đó."
Theo lời bác, khu vực này còn lưu giữ rất nhiều công trình kiến trúc có lịch sử 100, 200 năm, và hơn nữa chúng vẫn đang được sử dụng làm cửa hàng thực tế.
(Chà, bắt đầu thấy thú vị rồi đây.)
Vốn dĩ tôi cũng là người thích đi bộ ở những khu phố có phong cảnh hữu tình thế này. Chuyện của Tsurayuki thì để sau hãy dành thời gian suy nghĩ, trước mắt cứ theo sự hướng dẫn này cũng không tệ.
"Vậy đầu tiên là ở đây. Đây là phố Taisho Roman Yume (Đại Chính Lãng Mạn Mộng Mơ)."
Nghe vậy tôi nhìn quanh, quả nhiên, xung quanh tràn ngập những công trình kiến trúc mang bầu không khí của thời đại Taisho.
"Nơi này vốn là một khu phố có mái che mang đậm không khí thời Showa, nhưng từ khi bước sang thời Heisei, phương châm đã thay đổi. Bảo tồn những tòa nhà còn sót lại từ xưa, đồng thời cải tạo những tòa nhà mới theo phong cách Taisho, từ đó tạo nên dãy phố như thế này."
Thoạt nhìn, ngay cả những tòa nhà bê tông trần trụi vốn mang ấn tượng thô kệch, thì phần mái và cửa sổ cũng được thiết kế cách điệu với những đường cong tinh tế. Nếu phải sửa sang các tòa nhà cho đồng bộ với ấn tượng chung của cả con phố thì quả là một công trình đồ sộ.
Vừa thong thả dạo bước, bác trai vừa liên tục thuyết minh: cửa hàng kia kinh doanh mặt hàng gì, tòa nhà nọ có lịch sử ra sao. Quả không hổ danh là Chủ tịch Hiệp hội Du lịch, dường như không có gì ở thành phố này mà bác ấy không biết.
Tuy nhiên, nếu cứ đi tham quan danh lam thắng cảnh theo đà này, thì có bao nhiêu thời gian cũng không đủ mất... Nghĩ vậy, tôi cất tiếng gọi Nanako.
"Tính sao đây, hay là kiếm cớ nói với bác ấy rồi mình chia t..."
Nhìn sang, tôi thấy Nanako đã lấy tờ rơi hướng dẫn du lịch nhận ở khách sạn ra và đang chăm chú nhìn vào thứ gì đó.
Cực kỳ tập trung. Cô ấy lẩm bẩm đọc gì đó trong tờ rơi.
"Nanako?"
Tôi gọi thêm lần nữa.
"Hả! C-C-Cái gì, Kyouya!?"
Nanako lộ rõ vẻ bối rối đến mức quá lộ liễu.
Tờ rơi cô ấy vừa đọc say sưa lúc nãy bị giấu vội ra sau lưng. Có vẻ như đó là thứ gì đó không thể để tôi nhìn thấy, cô ấy định nhét luôn vào túi.
"...Cậu đang xem gì thế?"
"Không có! Không có gì hết!"
...Chắc chắn là đang xem cái gì đó rồi, dù không biết là gì.
Cũng chẳng phải chuyện cần truy cứu đến cùng, nên khi tôi im lặng,
"Nào, đi thôi! Bác ấy đi trước rồi kìa!"
Cô ấy nói lảng sang chuyện khác rồi bước nhanh về phía bác trai đang đi trước.
"Rốt cuộc là xem cái gì vậy trời...?"
Từ vụ việc ở khách sạn hôm qua, cộng thêm hành động này của Nanako, tôi cảm thấy cô nàng đang có toan tính gì đó, nhưng trước mắt tôi cứ đuổi theo họ đã.
Chuyến tham quan Kawagoe bắt đầu một cách tình cờ này xem ra vẫn còn dài.
◇
Phòng sinh hoạt Hội Nghiên cứu Mỹ thuật. Vì là thành viên ở đây nên ngày thường kiểu gì tôi cũng ghé qua căn phòng này. Nghe nói các CLB là nơi thoải mái như vậy, hơn nữa chỗ này lại là nơi đặc biệt lỏng lẻo trong số các CLB, nên nó trở thành chốn chữa lành vừa vặn với tôi. Tuy nhiên, với những người muốn học vẽ nghiêm túc thì có lẽ chỗ này hơi không phù hợp.
Thế nhưng, dạo gần đây trong CLB này bắt đầu xuất hiện những động thái hơi bất ổn.
Không, nói là bất ổn thì có lẽ hơi sai. Kiểu bất ổn thường là mây đen kịt bao phủ xung quanh, cảm giác như trời sắp đổ mưa to đến nơi ấy...
Còn cái sự bất ổn đang bao trùm CLB lúc này, nó giống như từ trong đám mây màu hồng phấn, thứ rơi xuống không phải là mưa mà là kẹo ngọt, một thứ gì đó ngọt lợ đến phát ngấy.
"Nào! Về tiết mục cho lễ hội trường năm nay, tôi xin được đưa ra quyết định cuối cùng!"
Kẻ đầu têu tạo ra sự bất ổn này, Hội trưởng Kiryuu, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể hội viên.
"Tôi xin đề xuất là quán cà phê người hầ..."
"Phản đối tuyệt đối nhé! Khó khăn lắm bé Saikawa mới gia nhập, không đời nào tôi để cái CLB này quay lại cái thời làm mấy trò không ai hiểu nổi đâu!"
"Phản đối đàn áp tự do ngôn luận! Bé Hiyama, sao em cứ phản đối mọi điều anh nói thế hả!"
"Lý do! Thì! Từ lúc gặp anh! Tôi đã nói suốt rồi còn gì!"
Anh Kiryuu làm loạn, còn chị Hiyama thì dùng vũ lực trấn áp. Mọi người xung quanh thì ngáp ngắn ngáp dài hoặc đọc truyện tranh, ai nấy đều tự do làm việc riêng. Lúc đầu tôi cũng thấy cảnh tượng này thật bất thường, nhưng một thời gian sau tôi nhận ra đây chính là chuyện thường ngày ở huyện của cái CLB này.
Thứ mà anh Kiryuu đang liều mạng vật lộn để bảo vệ quan điểm là việc mở quán cà phê hầu gái (Maid Cafe) vào lễ hội trường. Nghe nói năm ngoái cũng làm, và hình dáng hầu gái của chị Aki, chị Nanako cùng một chị tiền bối nào đó được gọi đến giúp đỡ tuyệt vời đến mức quán cực kỳ đông khách. Câu chuyện là trong khi anh Kiryuu vô cùng mãn nguyện thì chị Hiyama lại trưng ra bộ mặt chán ngán đến tận cổ.
"Thì đấy! Chỉ cần mở quán đó thôi là kiếm đủ tiền trang trải phí hoạt động cho cả năm luôn! Thế thì còn lựa chọn nào ngoài việc làm nó chứ! Đến Takenaka Heizou cũng sẽ nói thế cho xem!"
"Ổng không nói đâu! Với lại nhé, sau cái vụ việc kia của bé Saikawa, chưa kể năm ngoái bé Shinoaki cũng suýt gặp chuyện còn gì! Anh nghĩ sao về việc đó hả!"
Anh Kiryuu liếc nhìn về phía tôi.
"Không nhưng mà, bé Saikawa thì chắc là nếu bị làm thế sẽ tát cho một cú 'bốp' thật đau vào má..."
"Đừng có mặc định là em sẽ làm thế chứ! À mà, chắc là em sẽ làm thật..."
"Bé Saikawa không được đâu! Chỉ cần lơ là một chút là gã ông chú này sẽ lợi dụng ngay, em phải cự tuyệt triệt để vào!"
"Thôi mà, bé Saikawa cũng bảo được rồi kìa."
"Được! Lúc! Nào! Hả! Bà vặn tai ông giờ!"
Trong lúc Hội trưởng và Phó hội trưởng tiếp tục vật lộn, bộ đôi tiền bối nam là anh Sugimoto và anh Kakihara đều trưng ra vẻ mặt không quan tâm.
"Ano... hai anh không có ý kiến gì ạ?"
"Em nghĩ có không?"
"Thà là xem đi xem lại một cảnh, giờ bọn anh muốn có diễn biến mới hơn."
Diễn biến mới à. Chà, xem lâu hơn tôi 2, 3 năm thì chắc sẽ có cảm tưởng như thế thật.
"Cơ mà nói gì thì nói. Thiếu vắng Hashiba và bé Shinoaki, cảm giác cứ mất cân bằng thế nào ấy nhỉ."
Anh Sugimoto lẩm bẩm.
"Đúng thật ạ. Anh Hashiba thì đi vắng thật rồi, còn chị Aki thì..."
Chị ấy đang ở nhà. Ở nhà, nhưng không thể ra ngoài.
Là vì công việc sản xuất video kia đang bước vào giai đoạn cao điểm. Tôi không biết nội dung chi tiết vất vả đến mức nào, nhưng khoảng thời gian chị ấy giam mình trong phòng đã nói lên tất cả.
Thỉnh thoảng chị Kawasegawa lo lắng ghé qua xem tình hình, thấy chị ấy sực nhớ ra rồi ăn uống nên cũng yên tâm phần nào.
"Nè, bé Saikawa! Em nói lại cho cái tên ngốc này một câu thật nặng vào được không? Rằng Maid Cafe là trò điên rồ, đừng có mà giỡn mặt!"
"Này! Chơi thế là ăn gian đó bé Hiyama! Nhưng mà, được bé Saikawa nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng rồi mắng nhiếc thì cũng tuyệt đấy chứ á á á á!"
Hai người tiếp tục giằng co, cuối cùng đã lôi kéo bên thứ ba vào cuộc để giải quyết tình trạng chiến sự đang bế tắc.
(Maid Cafe à...)
Nếu tán thành theo đà này thì tội nghiệp chị Hiyama, vả lại nếu mọi chuyện cứ diễn ra đúng theo ý đồ của anh Kiryuu thì đúng là nguy hiểm thật.
Nhưng trong thâm tâm, tôi lại nghĩ làm cũng được. Vụ việc làm thêm kia đã giải quyết xong, từ đó đến giờ tôi cũng không tham gia sự kiện nào, nên thực tình cơn khát cosplay đang dâng cao mà không có chỗ xả khiến tôi cứ bứt rứt không yên.
(Có cái gì thay thế được không nhỉ...)
"A."
Tôi lỡ buột miệng thốt lên.
"Hả, em muốn nói gì sao?"
"Hí, mắng, sắp mắng rồi hả? Thế thì thà em cứ giẫm đạp lên người anh đi á á á á!"
Trước mặt chị Hiyama và anh Kiryuu đang bị siết cổ, tôi nói:
"Dạ... Maid Cafe thì, đúng là không nên đâu ạ."
Nghe vậy, chị Hiyama nở nụ cười mãn nguyện và siết chặt tay hơn nữa.
"Thấy chưa! Quả nhiên bé Saikawa cũng ghét kìa!"
"Hự... hự hự..."
Cảm giác như thắng bại đã phân định, tôi bồi thêm một câu với hai người họ.
"Nhưng mà, nếu là quán cà phê Cosplay... thì em nghĩ là được ạ."
Trong khoảnh khắc, cả phòng im phăng phắc. Tất cả thành viên đều nhìn tôi với vẻ mặt ngỡ ngàng.
"A, ơ, bé Saikawa, em vừa nói gì cơ...?"
Chị Hiyama hỏi lại tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Dạ, ơ, quán cà phê Cosplay ạ..."
"Cosplay là cái kiểu, mặc đồ của nhân vật trong anime hay game hay phim ảnh ấy hả, cái đó á?"
"Vâng, đúng rồi ạ."
Chị Hiyama ngậm cái miệng đang há hốc lại cái "bộp", đẩy anh Kiryuu ra rồi lao nhanh đến chỗ tôi.
"C-C-C-C-Cái gì thế Saikawa!! Em bị trúng độc của tên ngốc này rồi hả? Tỉnh táo lại đi!!"
"K-Không sao đâu chị Hiyama! Em hoàn toàn bình thường mà...!"
"Nh-Nhưng mà, quán cà phê Cosplay, Cosplay cơ mà! Nếu là tên kia nói thì còn hiểu được, đằng này lại là người có ý thức thường thức như em nói ra, sao có thể..."
Tôi đặt tay lên vai chị Hiyama, khẽ cụp mắt xuống.
"Em xin lỗi. Nhưng đúng là em đã nói thế. Đó là sự thật."
"Sao lại thế..."
Thay cho chị Hiyama đáng thương đang sụp đổ tại chỗ, ông chú đầy dục vọng là Hội trưởng đứng phắt dậy với vẻ "thời của ta đến rồi" đầy sảng khoái.
"Đúng! Đúng rồi đó bé Saikawa! Quả nhiên em rất hiểu, hiểu được giấc mơ và sự lãng mạn của ông chú này!"
"Không, nói trắng ra thì em nghĩ đó chỉ là sự kết tinh dục vọng của đàn ông thôi ạ."
Hội trưởng kêu lên "Hự!" rồi ngã lăn ra.
"Saikawa, cô có suy tính gì rồi đúng không? Nói cho tôi nghe xem nào."
Giữa lúc Hội trưởng và Phó hội trưởng đều gục ngã, một giọng nói lanh lảnh vang lên khắp phòng.
Là lời của chị Kawasegawa, người đang tham gia cuộc họp thay cho nhóm anh Hashiba.
Tôi gật đầu và bắt đầu giải thích.
"Maid Cafe năm ngoái đúng là một kế hoạch thú vị, và nhờ vào sức hút từ trang phục hầu gái của các chị mà quán đã rất thành công."
"Đúng đúng đúng! Thế nên năm nay làm tiếp đi."
Anh Kiryuu, người tưởng đã gục, lại bật dậy định hùa theo.
"Nhưng cũng có nhiều vấn đề nảy sinh, nên em nghĩ không nên làm lại lần hai."
"Hự!"
Kêu lên y hệt lúc nãy, anh Kiryuu lại chìm xuống sàn.
"Hơn nữa, nếu muốn thành công về mặt kế hoạch, thì làm lại y hệt năm ngoái cũng chẳng có tác dụng gì. Dù những người đam mê có bỏ qua cho lần một, nhưng đến lần hai thì mắt nhìn của họ sẽ khắt khe hơn. Nếu vậy thì thà cứ 'bung lụa' luôn có khi lại dễ làm hơn, em nghĩ vậy... mọi người thấy sao ạ?"
Nói rồi tôi nhìn về phía Hội trưởng và Phó hội trưởng, nhưng một người thì gục trên sàn, một người thì ôm đầu sốc nặng trước diễn biến bất ngờ, tình trạng này khó mà xin ý kiến được.
(Chỉ còn biết trông cậy vào người này thôi.)
Tôi nhìn về phía chị Kawasegawa lần nữa.
"...Vì những lý do trên, em nghĩ làm quán cà phê Cosplay cũng được, chị thấy sao ạ?"
Chị Kawasegawa im lặng đứng dậy.
"Lý luận nghe cũng lọt tai đấy. Ý đồ kế hoạch cũng rõ ràng, ý kiến mọi người thế nào?"
Nhìn quanh, Phó hội trưởng đang gục mặt xuống bàn, Hội trưởng lén giơ tay, các tiền bối nam cũng lén lút giơ tay.
"Đa số tán thành. Vậy kế hoạch lễ hội trường năm nay sẽ là quán cà phê Cosplay, bắt đầu chuẩn bị thôi."
Trong khi Hội trưởng và Phó hội trưởng gục ngã, chị Kawasegawa như một tân thủ lĩnh đứng lên giữa đống đổ nát. Chị ấy bắt đầu đi sâu vào nội dung cụ thể của kế hoạch.
"Đầu tiên là trang phục. Đi hỏi bên Hội Nghiên cứu Manga và Hội Nghiên cứu SF xem. Nếu không thuê được thì phải tự làm thôi, Saikawa, khoản này cô lo được không?"
"Dạ, a, vâng! Về cơ bản thì em làm được hết ạ..."
"Vậy thì, quyết định xong sẽ làm cái gì rồi bàn tiếp. Tiếp theo là chi phí nguyên vật liệu──"
Chị Kawasegawa xúc tiến công việc một cách nhanh gọn. Liệu có ai đáng tin cậy như thế này khi cần thúc đẩy một việc đã được quyết định không chứ. Hèn gì anh Hashiba lại dựa dẫm vào chị ấy. Đây mới là con người thật của chị ấy, còn cái dáng vẻ luôn lùi về phía sau anh Hashiba, xem ra chỉ là vỏ bọc, là dạng thứ nhất của trùm cuối mà thôi.
"Ano, xin lỗi chị. Tự nhiên em lại đưa ra yêu cầu vô lý quá."
Thấy tôi khép nép nói vậy,
"Sao lại xin lỗi? Tôi thấy ý tưởng của cô hay nên mới tiến hành nó như một kế hoạch thôi. Chẳng phải nể nang gì đâu."
Tôi thầm nghĩ câu nói này thật đúng chất của chị ấy.
"Mà, với lại..."
"Với lại?"
Chị ấy thoắt cái lảng mắt đi chỗ khác.
"Đằng nào thì, nếu có hắn ta ở đây cũng sẽ làm y như vậy thôi, rốt cuộc cũng chỉ là diễn thay vai."
"Hả..."
Hắn ta, tôi hiểu ngay là đang ám chỉ anh Hashiba. Tin tưởng nhau thật đấy. Đến mức những lúc bình thường thế này cũng nhắc đến, chứng tỏ sự gắn kết giữa họ mạnh mẽ đến nhường nào.
(Cơ mà...)
Tại sao chị Kawasegawa lại giao vai trò lãnh đạo cho anh Hashiba, còn mình thì lui về hỗ trợ nhỉ. Khả năng sản xuất của anh Hashiba, theo tôi thấy thì đúng là rất giỏi, nhưng nếu so với sự mạnh mẽ của chị Kawasegawa thì cũng chưa chắc đã vượt trội hơn hẳn...
"Thật tình, Hashiba đúng là tốn công tốn sức quá mà."
Chị ấy vừa nói vừa thở dài.
"A..."
Nhìn thấy biểu cảm tuy ngán ngẩm nhưng lại ẩn chứa sự ấm áp đó, tôi chợt nghĩ đến một khả năng.
(...Kh, không lẽ nào...!)
Không, nghĩ vậy thì mọi chuyện lại rất hợp lý. Khi quyết định hay bàn bạc điều gì, chị Kawasegawa gần như lúc nào cũng hỗ trợ cho anh Hashiba.
Những ý kiến và kế hoạch anh Hashiba đưa ra đúng là có nhiều phần mới lạ và đáng kinh ngạc, nhưng cũng chính vì thế mà dễ gây phản đối. Nhưng nhờ có chị Kawasegawa hỗ trợ, mọi người cảm thấy yên tâm hơn, và điều đó trở thành yếu tố có lợi cho việc ra quyết định.
Chị Kawasegawa là người nghiêm khắc với cả bản thân lẫn người khác, nên chắc chắn chị ấy làm vậy là vì công nhận năng lực của anh Hashiba. Chắc chắn là vậy nhưng mà...
(Chắc là chị ấy thích... anh Hashiba mất rồi.)
Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy người chị tiền bối nghiêm nghị trước mắt trở nên thật đáng yêu, đến mức muốn ôm chầm lấy. Dù để thực hiện điều đó thì cần khá nhiều dũng khí.
◇
Đi hết phố Taisho Roman Yume, chúng tôi cuối cùng cũng bước vào con phố trung tâm, có thể gọi là trái tim của Tiểu Edo.
Từ ga Hon-Kawagoe, đi thẳng về phía Bắc dọc theo con phố ngay trước mặt. Khi đó, một quang cảnh khiến những người từ nơi khác đến cảm thấy lạ lẫm sẽ hiện ra trước mắt.
Đầu tiên, tất cả các tòa nhà đều thấp hẳn xuống. Chẳng thấy bóng dáng tòa chung cư cao tầng nào. Một thành phố cỡ Kawagoe thì lẽ ra những thứ đó phải mọc lên nhan nhản khắp nơi mới đúng, nhưng khu vực này lại toàn những tòa nhà thấp bé như thể bị khoét một lỗ hổng vậy.
Khu vực này cũng hoàn toàn không có cột điện. Chắc là đã được chôn ngầm hết rồi, nhưng so với lượng người qua lại đông đúc, cảm giác như đang lạc vào phim trường hay công viên giải trí nào đó.
Và hơn hết, đặc điểm lớn nhất của nơi này là,
"Mời xem. Tất cả những gì trong tầm mắt đều mang dáng dấp của thời Edo."
Một quần thể kiến trúc mái ngói san sát nhau.
"Tuyệt quá... cứ như phim trường ấy nhỉ."
Trước quang cảnh tráng lệ ấy, Nanako cũng ngẩn ngơ ngắm nhìn.
"Mấy cái này, toàn bộ là đồ từ thời Edo ạ?"
Nghe tôi hỏi, bác trai lắc đầu.
"Vào thời Minh Trị, đã có một trận đại hỏa hoạn gọi là Đại hỏa hoạn Kawagoe. Đáng tiếc là rất nhiều tòa nhà quý giá đã bị thiêu rụi. Vì thế, những tòa nhà hiện tại hầu hết là bản phục dựng. Tuy nhiên, chúng cũng đều là những công trình đã trải qua 100 năm kể từ khi xây lại."
Ra là vậy, tôi gật gù. Dù vậy, việc bảo tồn được chúng chắc chắn từ đó đến nay hẳn là một nỗ lực phi thường.
"Và rút kinh nghiệm từ trận Đại hỏa hoạn Kawagoe, người ta đã áp dụng một loại kiến trúc chịu lửa, gọi là kiến trúc Kurazukuri (nhà kho)."
Vì là con phố có những tòa nhà đó xếp hàng dài nên gọi là phố Kurazukuri.
"Và Tháp chuông này, hay còn gọi là Chuông Thời Gian (Toki no Kane), chính là biểu tượng của cả vùng này."
Giữa những tòa nhà thấp bé, một công trình cao nổi bật đập vào mắt tôi.
"Ngày xưa hay bây giờ cũng vậy, cứ đến giờ là chuông lại ngân vang. Tiếc là giờ chưa đến lúc, nhưng tiếng chuông được đánh giá là rất hay đấy."
Tôi ngước nhìn tháp chuông, nơi được cho là đã luôn dõi theo vùng đất này từ quá khứ.
Nghe nói tòa nhà này cũng được xây lại vào thời Minh Trị, nhưng dẫu sao cũng mang sức nặng của 100 năm lịch sử. So với chuyến du hành thời gian nhỏ bé của tôi, nó nặng gấp 10 lần.
Vậy mà, tôi lại bị khoảng thời gian 10 năm này trêu đùa, dù cố gắng tiến về phía trước nhưng vẫn liên tục bị xoay như chong chóng. Tôi lại càng thấm thía rằng thời gian là thứ không chiều theo ý người đến nhường nào.
(10 năm sau, chắc nó vẫn đứng sừng sững ở đây y như vậy nhỉ.)
Nếu một ngày nào đó tôi trở lại tương lai, lúc đó tôi sẽ ghé thăm nơi này một lần nữa. Chắc chắn sẽ bồi hồi lắm đây.
Khi đi ngang qua một tiệm đậu phụ gần Chuông Thời Gian, bỗng có tiếng gọi chúng tôi từ những người đi đường.
"A, chào Thầy! Thầy vất vả rồi ạ, hôm nay Thầy đi hướng dẫn khách sao!"
Hóa ra là gọi bác trai chứ không phải chúng tôi.
"Vâng, cũng là cái duyên. À đúng rồi, cho tôi 3 cái bánh rán bã đậu nhé."
Quả nhiên là Chủ tịch Hiệp hội, có vẻ là người nổi tiếng ở địa phương nên hễ thấy bác ấy là rất nhiều người bắt chuyện. Lần nào bác ấy cũng chào hỏi và đáp lại rất lịch sự.
Cơ mà, không phải là Chủ tịch mà là Thầy (Sensei) sao. Có khi nào ngày xưa bác ấy từng là giáo viên không. Nhìn phong thái này thì cũng thuyết phục đấy chứ.
"Mọi người gọi bác là Thầy ạ."
Bác trai không đổi sắc mặt.
"Do đặc thù công việc nên người ta gọi thế thôi, cũng đành chịu."
Ra là vậy, có vẻ danh xưng đó là cố định rồi.
"Bánh rán xong rồi đây ạ. Mời mọi người dùng khi còn nóng."
Ba người chúng tôi cùng lúc cắn vào chiếc bánh rán nóng hổi vừa được đưa cho.
Vì vừa mới chiên xong nên lớp vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm xốp, cùng vị ngọt hòa quyện tạo nên sự cân bằng tuyệt hảo lan tỏa trong miệng.
"Đúng thật, ngon quá đi!"
Nanako vui sướng tấn công miếng thứ hai, rồi quằn quại kêu "Ưm~!" vì nóng.
"Cô nương, mời dùng cái này. Tôi nghĩ nó sẽ hợp với bánh rán đấy."
Cốc trà bác trai đưa cho có vị hơi đậm, quả thực rất hợp với đồ ngọt.
"A, cảm ơn bác ạ, xin lỗi bác, bác lo cho bọn cháu từ A đến Z thế này."
Cả bánh rán lẫn trà, bác trai đều trả tiền một cách hiển nhiên, không cho chúng tôi cơ hội rút ví.
Được hướng dẫn tận tình thế này, tôi và Nanako rối rít cảm ơn, nhưng,
"Không sao. Đây là công việc của tôi mà."
Bác trai vẫn giữ nguyên vẻ mặt không đổi, nói rồi lại tiếp tục bước đi.
"Tiếp theo là đằng này. Cẩn thận xe cộ khi sang đường nhé."
Băng qua đường, chúng tôi đi vào một con đường nhỏ hẹp chạy dọc theo phố trung tâm.
Cứ ngỡ đường tắt sẽ vắng, nào ngờ,
"Ủa, đường bên này chẳng phải còn đông hơn sao?"
Đông đến mức Nanako phải buột miệng thốt lên.
"Nơi chúng ta sắp đến là nơi thu hút nhiều khách nhất ở Kawagoe. Có khi độ nổi tiếng của nó còn hơn cả Tiểu Edo ấy chứ."
Bác trai giải thích như vậy, nhưng Nanako vẫn nghiêng đầu thắc mắc.
"A... Hình như cháu có chút ký ức về chỗ này."
Hình như trong chương trình du lịch nổi tiếng của đài địa phương Hokkaido có cảnh ghé thăm nơi này. Cái gì ấy nhỉ, hình như có thi ăn nhanh đồ ngọt hay sao đó.
"Mứt mơ, với lại bánh xốp Fugashi khổng lồ... đúng không ạ?"
"Bánh xốp Fugashi?"
"Ừ. Không phải loại thường đâu, mà là loại dài ngoằng như tấm áp phích cuộn tròn lại được bày bán ấy."
Nghe tôi nói, bác trai gật đầu.
"Đúng vậy. Đây chính là Hẻm Kashiya Yokocho (Phố Bánh Kẹo) trứ danh, nơi các cửa hàng bánh kẹo rẻ tiền nằm san sát nhau dọc cả con phố."
Bác ấy lặng lẽ gật đầu, rồi nhìn quanh các cửa hàng đang xếp hàng dài.
"Trăm nghe không bằng một thấy, cứ đi xem thực tế sẽ rõ hơn."
Thế là chúng tôi cứ thế đi theo lời bác ấy.
Quả đúng như lời bác trai nói, nhìn tận mắt dễ hiểu hơn nhiều. Những tiệm bánh kẹo mang bầu không khí hoài cổ tập trung lại một chỗ, tiệm nào cũng tấp nập khách khứa.
Kẹo cao su 10 yên, bánh rán mini, kẹo dẻo cola... những món bánh kẹo gợi nhớ tuổi thơ được bày bán la liệt, chỉ ngắm thôi cũng đủ giết thời gian rồi.
"A, cái bánh Fugashi này chẳng phải là cái Kyouya vừa nói sao?"
Nghe tiếng Nanako, tôi quay lại thì,
「A, đúng rồi! Cái này nè, cái này nè, to chà bá luôn!」
Vô số những thanh bánh xốp Fugashi khổng lồ, to cỡ cây gậy bóng chày được bày la liệt.
「Cái này... ăn làm sao ta……?」
「Tớ cũng không biết nữa, chắc cứ thế mà gặm thôi nhỉ.」
Sợ cồng kềnh nên chúng tôi không mua, nhưng đám học sinh cấp hai đi dã ngoại thì đứa nào đứa nấy thi nhau mua lấy mua để. Đám con trai thì càng dễ hiểu, có mấy đứa vừa mua xong đã lôi ra làm kiếm, đấu nhau chí chóe.
「Kể ra tầm hồi cấp hai thì tớ cũng hiểu sao tụi nhỏ lại muốn mấy cái này ha~」
Nanako vui vẻ nhìn ngắm khung cảnh ấy.
「Kyouya nè, hồi đi dã ngoại cậu có mua mấy món quà lưu niệm kỳ quặc không?」
「Có chứ, có chứ. Mấy cái móc khóa bí ẩn có khắc chữ "Nỗ Lực" hay gì đó ấy.」
Đến giờ tớ vẫn không hiểu sao mấy thứ đó lại xuất hiện ở khắp các khu du lịch như vậy.
「Hiểu luôn! Với lại còn cái kia nữa, kiếm gỗ!」
Nanako hào hứng nói.
「Kiếm... gỗ?」
「Hả? Thì đấy, mấy cái đặt bên cạnh mấy bộ áo Happi ấy. Có cả bao kiếm đàng hoàng nha, xong rồi cứ thế vung vẩy……」
Đến đây, Nanako dường như nhận ra quá khứ của mình và tôi có chút khác biệt.
「……Thôi, coi như chưa có vụ kiếm gỗ đi nha.」
「Ừ, ừm.」
Mua về rồi thì Nanako dùng nó vào việc gì nhỉ?
Tôi chỉ biết cầu mong là không phải dùng để "thanh toán" học sinh trường khác thôi……
Rời khỏi Phố Bánh Kẹo, nơi tiếp theo chúng tôi được dẫn đến là một cửa tiệm gốm sứ.
Tầng một bày bán đủ loại bát đĩa, bình lọ cùng mấy món đồ nhỏ xinh và móc khóa khiến tôi khá hứng thú, nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi lại được dẫn lên tầng hai.
「Ở đây chúng tôi có tổ chức lớp trải nghiệm làm gốm. Trong cuộc sống thường ngày chắc hai bạn ít khi làm việc này, nên tôi nghĩ sẽ khá mới mẻ đấy.」
Chú hướng dẫn viên nói rồi chuẩn bị đồ nghề, nhưng mà...
「Năm ngoái mình làm rồi ha……」
「Nhắc mới nhớ, hình như mình chưa nói với chú ấy là tụi mình học trường Nghệ thuật.」
Chúng tôi đã từng học lớp làm gốm trong môn tự chọn ở Đại học Nghệ thuật Oonaka.
「Cơ mà, hồi đó làm game đồng nhân bận quá nên ai cũng buồn ngủ rũ rượi. Giờ thử làm lại đàng hoàng xem sao ha?」
「Cũng được. Biết đâu lại làm ngon ơ ấy chứ~」
Thế là hai đứa bắt đầu xoay bàn xoay, nhưng kết quả là...
「Ủa, ủa…… sao khó dữ vậy nè……?」
Đầu tiên, Nanako nặn ra một cái bình mang phong cách tiền vệ đầy trừu tượng.
「Nanako, cái đó cậu nên cố định tay lại một chút thì hơ... oái!」
「Kyouya, cái của cậu hình thù cũng "gắt" lắm đó nha?」
「C-Cậu có tư cách nói tớ hả……?」
Nói qua nói lại thế thôi chứ cả hai chẳng phát huy được chút lợi thế nào của sinh viên trường Nghệ thuật.
「Hừm…… Có vẻ hơi khó với hai bạn nhỉ.」
Kết quả thảm hại đến mức bị chú ấy nhận xét như vậy.
「Sao tự nhiên thấy cay cú ghê gớm……」
「……Tớ hiểu mà.」
Dù không phải chuyên ngành, nhưng làm ra mấy thứ méo mó thế này rồi bày ra trước mặt người khác thì đúng là đau lòng thật.
Sau khi được nhân viên cửa hàng hướng dẫn tận tình, cuối cùng hai đứa cũng làm ra được thứ gì đó trông giống cái đĩa.
Phần hoàn thiện còn lại sẽ nhờ thợ thủ công lo liệu và nung giúp.
「Một tháng sau, chúng tôi sẽ gửi sản phẩm về tận nhà cho hai bạn.」
Cảm giác khi đã quên bẵng đi mà tự nhiên nhận được hai cái đĩa bí ẩn gửi đến Share House chắc sẽ thú vị lắm đây.
◇
Kết thúc trải nghiệm làm gốm, chúng tôi quay trở lại con phố trung tâm.
「Dãy phố kiến trúc Kura-zukuri kết thúc tại đây. Phía trước là những ngôi chùa và tượng Địa Tạng nổi tiếng, nhưng trong số đó……」
Đang nói dở thì từ ngực áo chú ấy vang lên tiếng đàn guitar lạc quẻ.
「Xin thất lễ, tôi có điện thoại.」
Có vẻ là nhạc chuông. Chú ấy nhanh chóng lấy điện thoại ra.
「Vâng, có chuyện gì không ạ…… Vâng, tôi hiểu rồi.」
Sau cuộc trao đổi ngắn chừng một phút có vẻ là liên lạc công việc, chú ấy quay lại:
「Xin lỗi hai bạn, tôi có chút việc đột xuất nên chỉ có thể hướng dẫn đến đây thôi. Thật lòng xin lỗi vì phải dừng lại giữa chừng.」
Chú ấy cúi đầu tạ lỗi lịch sự đến mức khiến chúng tôi thấy ngại.
「Không sao đâu ạ, chúng cháu đã rất vui rồi.」
「Đúng đó, nếu chỉ có hai đứa cháu thì chắc chắn không thể đi tham quan kỹ càng thế này được đâu ạ.」
Cả hai cùng nói lên cảm nghĩ chân thành với chú ấy.
Tuy khởi đầu là do yêu cầu vô lý của chủ quán cà phê, nhưng chú ấy đã hướng dẫn rất đúng trọng tâm và tinh tế, chừng đó là quá đủ để chúng tôi hài lòng rồi.
Vì thế chúng tôi chẳng có gì bất mãn cả, nhưng...
「Không, ít nhất tôi cũng muốn giới thiệu thêm một địa điểm nữa…… À đúng rồi.」
Chú ấy lại lấy điện thoại ra.
「Bữa trưa nay, nếu không phiền thì hai bạn có muốn dùng bữa cùng tôi không?」
「Dạ…… vâng, nhất định rồi ạ.」
Lời mời đột ngột khiến tôi gật đầu theo quán tính.
「Cảm ơn hai bạn. Lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ quán, xin thất lễ nhưng cho tôi xin số điện thoại được không?」
「A, vậy để cháu……」
Tôi làm theo lời chú ấy, hiển thị số điện thoại rồi đưa cho chú xem.
「Cảm ơn cậu, khoảng một tiếng nữa tôi sẽ liên lạc. Xin chào.」
Lại một cái cúi chào chuẩn mực nữa, rồi chú ấy nhanh chóng biến mất vào dòng người đông đúc.
「Chú ấy đi mất rồi ha……」
「Ừ, có vẻ là công việc mà.」
Có lẽ là nhân vật quan trọng nào đó cần hướng dẫn gấp chăng.
Người dẫn đường nãy giờ đột nhiên rời đi khiến chúng tôi bỗng chốc mất phương hướng.
「Tạm thời giờ mình làm gì đây?」
Đi thăm mấy ngôi chùa và tượng Địa Tạng như chú ấy nói, hay là ghé vào quán cà phê nào đó nghỉ ngơi……
Dù sao thì một tiếng nữa cũng sẽ gặp lại chú ấy. Tôi cũng muốn suy nghĩ về chuyện của Tsurayuki, nhưng chắc phải để sau khi ăn trưa đã. Suốt buổi tham quan chuyện đó vẫn lởn vởn trong đầu, tôi cần tìm một nơi để sắp xếp lại suy nghĩ.
Trong lúc tôi đang cân nhắc các lựa chọn, Nanako lên tiếng:
「Nè, Kyouya…… Tớ có chỗ này muốn đi một chút……」
Thật bất ngờ, cô ấy đưa ra một địa điểm cụ thể.
Chỉ là, thái độ ấp a ấp úng, lại còn tránh ánh mắt của tôi, có chút…… không, phải nói là cử chỉ khá kỳ lạ.
「Được thôi, ở đâu?」
「Ch-Chỗ tớ muốn đi một chút thôi mà!」
Là chỗ nào mà phải giấu giếm thế?
Dù sao tôi cũng chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đi, cũng không có lý do gì để từ chối.
「Ừ, vậy đi thôi. Cậu biết đường không?」
Nghe tôi hỏi, Nanako gật đầu cái rụp.
「Nãy tớ xem tờ rơi xác nhận rồi nên không sao đâu!」
Lần này cô ấy đỏ mặt, kéo tay áo tôi.
「Đi nào!」
「Ừ, ừm.」
Không hiểu sao cô ấy lại phấn khích thế, nhưng tôi vẫn chiều theo Nanako, bước về phía đích đến đó.
Rời khỏi phố trung tâm đi về phía Bắc, chúng tôi đi bộ một đoạn rồi rẽ sang phía Đông.
Vừa qua khỏi khu phố Kura-zukuri thì khách du lịch thưa dần, nhưng ngay khoảnh khắc bước vào con đường này, lượng người đột ngột tăng vọt.
「Chà, chắc mấy người này cũng đang đến chỗ đó hả?」
「Ừ, ừm…… Chắc là vậy đó!」
Nanako vẫn nhất quyết không chịu nói tên địa điểm.
Nhìn kỹ mới thấy, khách du lịch đi trên cùng con đường này phần lớn là các cặp đôi. Lúc nãy còn thấy nhiều gia đình và học sinh đi dã ngoại, nhưng ở đây xu hướng lại cực đoan một cách rõ rệt.
(Chẳng lẽ là, cái kiểu……)
Tôi vừa nghĩ thầm "chắc là nơi dành cho mấy người đó", thì đúng lúc ấy...
「A, đây rồi……」
Nghe tiếng Nanako, tôi ngẩng mặt lên, thấy một khu rừng lớn và chiếc cổng Torii sừng sững trấn tọa phía trước. Và bên trong đó, thấp thoáng mái của tòa kiến trúc có vẻ là chính điện.
「Đền thần……?」
Nanako gật đầu.
「Nghe nói gọi là Đền Hikawa á. Trong tờ rơi cũng in hình to lắm, với lại, ừm thì, thấy bảo là danh lam thắng cảnh nên tớ muốn đến thử xem sao!」
Cô ấy giới thiệu một cách hăng hái lạ thường.
Cặp đôi đông đúc, đền thần, danh lam thắng cảnh.
Đến đây thì tôi đã lờ mờ đoán ra tại sao ngôi đền này lại trở thành điểm nóng như vậy.
(Điều mình vừa suy luận ra, tốt nhất là không nên nói thì hơn……)
Với tính cách của Nanako, chắc chắn cô ấy sẽ đỏ bừng đến tận mang tai rồi im bặt cho mà xem.
Lại gần mới thấy quy mô ngôi đền khá lớn. Bảo vệ đang điều tiết giao thông trước cổng, nhắc nhở các xe chạy qua chú ý.
Chẳng lẽ cái "công năng" mà tôi dự đoán lại thu hút được nhiều người đến thế sao?
Chúng tôi tạm thời bước vào bên trong đền.
Đền Hikawa tuy quy mô không quá lớn, nhưng so với diện tích đó, lượng khách đến viếng thăm rõ ràng đông hơn hẳn các đền khác.
Có thể nói gần như 100% người đến đây đều đi theo cặp. Thi thoảng cũng có người đi một mình, nhưng chắc chắn đó là nữ giới.
「Đông thật đấy.」
Trong đó, quầy bán thẻ xăm và bùa hộ mệnh xếp hàng dài dằng dặc.
「Nào Kyouya, mình vào khấn đi!」
「A, ừ……」
「Có nhiều điều cần cầu nguyện lắm đó nha.」
Đúng là tôi có rất nhiều điều muốn thần linh giúp cho thành hiện thực. Chuyện của Tsurayuki là đương nhiên, cả chuyện tác phẩm nữa. Xa hơn thì là tương lai của mọi người trong nhóm, có quá nhiều điều muốn cầu xin.
Sau khi rửa tay tẩy trần ở khu Temizu, chúng tôi xếp vào hàng bái lễ tương đối vắng. Trước chính điện uy nghi có bốn hàng người đang xếp. Đương nhiên, chúng tôi đứng thành cặp với nhau.
Hai đứa xếp hàng, nhích từng chút một về phía trước. Tấm bảng dựng bên hông ghi đủ loại công năng của ngôi đền.
Trong số đó, dòng chữ được viết to nhất, bắt mắt nhất chính là:
(『Cầu tình duyên, Kết mối lương duyên』 hả……)
Đúng như dự đoán, đây mới là mục đích chính. Chắc chắn nếu vạch trần ra thì sẽ to chuyện lắm, nên tôi quyết định giả vờ như không biết.
「Nè, Kyouya định cầu gì thế?」
「Hả, tớ á? Ừm……」
Chắc là những chuyện tôi vừa nghĩ lúc nãy, nhưng nếu bắt buộc phải chọn một thì khó thật. Bây giờ quan trọng hơn cả vẫn là chuyện của Tsurayuki.
「Hiếm khi mới đến, cứ cầu thật nhiều vào.」
「Đúng ha, cứ nói nhiều vào, biết đâu được duyệt một cái.」
Chắc thần linh sẽ thấy phiền lắm đây, nhưng chỗ này thì Nanako nói đúng.
「Ừm, cầu xin được 5000 tỷ yên chẳng hạn, cứ ước cái gì to to vào!」
Nói rồi, cô ấy cười tươi với tôi. Nhận được chừng đó tiền chắc nguy hiểm đến tính mạng mất.
Tôi cười khổ, hướng mắt về phía chính điện.
Tiếng vỗ tay Kashiwade vang lên lanh lảnh giữa không gian náo nhiệt của khuôn viên đền.
(Cảm giác nhẹ nhõm hơn chút rồi.)
Nhờ Nanako nói chuyện này chuyện kia mà chuyện của Tsurayuki vốn ám ảnh trong đầu tôi nãy giờ cũng tạm thời được gỡ bỏ.
(A……)
Có khi nào, Nanako...
Chuyện muốn đến đây là một phần, nhưng hơn thế nữa...
(Cậu ấy đang cố làm mình vui lên sao……)
Nếu đúng là vậy, thì thay vì thấy vui hay biết ơn, cảm giác có lỗi lại dâng lên trong tôi trước tiên.
Mọi chuyện đều do lỗi của tôi, nhưng mỗi lần nhìn thấy những nét đáng yêu này của Nanako, tôi lại cảm thấy tội lỗi vô cùng.
Tôi đâu có hẹn hò với Shinoaki, cũng chẳng có ai đặc biệt, nhưng cái tình trạng không thể quyết định chọn "ai" của bản thân khiến tôi thấy mình thật thảm hại.
(Nanako, cậu ấy không còn giấu giếm tình cảm dành cho mình nữa rồi……)
Tôi nhớ lại buổi tiệc chào mừng Saikawa hôm trước.
Không chỉ là do say rượu. Nanako lúc đó đã bộc lộ rõ ràng cảm xúc hướng về tôi. Dù vẫn còn hay xấu hổ, nhưng số lần cô ấy chủ động tiếp cận đang tăng lên rõ rệt.
Đến lượt chúng tôi. Bỏ tiền công đức vào, cúi chào hai lần, rồi vỗ tay hai cái.
(Nanako đang cầu nguyện điều gì nhỉ……)
Vừa cúi đầu, tôi vừa lén nhìn biểu cảm của Nanako.
Cô ấy nhắm nghiền mắt, miệng lẩm bẩm điều gì đó. Dù không đọc được nội dung, nhưng đến nước này rồi thì đối tượng mà cô ấy đang cầu nguyện là ai đã quá rõ ràng.
(Thật thảm hại khi bây giờ mình chẳng thể đáp lại gì cả.)
Không phải Shinoaki, mà là hẹn hò với Nanako, rồi lập gia đình, một tương lai như thế cũng có thể xảy ra lắm chứ. Không, biết đâu sau này sẽ thành như vậy thật, nhưng bản thân tôi lúc này không có đủ sự thảnh thơi để mơ tưởng về tương lai đó.
Hạ tay xuống, cúi chào thật sâu một lần nữa, nghi thức bái lễ kết thúc.
Dường như đã gửi gắm được tâm tư, vẻ mặt của Nanako trông có vẻ thanh thản hơn hẳn.
◇
Lễ xong, chúng tôi quyết định đi dạo một vòng quanh khuôn viên đền.
「Hình như đang có sự kiện gì đó nè.」
Nanako nói rồi chỉ vào tờ rơi.
Phong linh kết duyên (Enmusubi Fuurin). Những chiếc chuông gió đủ màu sắc được treo dọc con đường nhỏ trong đền, cùng reo vang và bay múa trong gió để du khách thưởng thức. Nhắc mới nhớ, ngay chỗ vừa qua cổng Torii lớn ở lối vào cũng có treo vài cái chuông gió.
「Tuyệt thật, có tới 2000 cái lận hả.」
「Ở cửa hàng cũng hiếm khi thấy nhiều thế này ha.」
Tuy tò mò nhưng...
「……Tớ muốn đi vệ sinh chút để lát nữa ngắm cho thoải mái.」
「Oki, vậy tớ đợi ở đây nha.」
Có một tấm bia đá nằm hơi khuất bên trong, nên chúng tôi hẹn gặp nhau ở đó.
Vào nhà vệ sinh giải quyết nhanh gọn, tôi quay lại khuôn viên đền. Bỗng thấy ba gã đàn ông đang nhìn về phía Nanako và bàn tán gì đó.
「Ủa?」
Thi thoảng lại chỉ trỏ, bầu không khí trông chẳng lành mạnh chút nào.
「……Gì vậy, mấy gã này.」
Nhớ lại đám phiền phức hồi lễ hội trường, tôi vô thức cảnh giác.
「Con bé đó xinh vãi chưởng không?」
「Đi một mình hả ta.」
「Không, nãy thấy đi với trai. Xinh thế kia làm gì có chuyện chưa có bạn trai.」
Rồi cả đám cùng thở dài.
Hóa ra là định bắt chuyện nhưng không thành.
(May quá, không có chuyện gì.)
Vừa thở phào nhẹ nhõm thì...
「Mà, cả bọn kia nữa……!?」
Hai gã đứng gần bia đá nãy giờ cũng cứ liếc nhìn Nanako chằm chằm. Kiểu như đang bàn nhau xem có nên bắt chuyện không…… cái điệu bộ đó.
Tôi vội vàng chạy tới chỗ Nanako.
「X-Xin lỗi tớ tới muộn!」
Nanako nhìn tôi cười toe toét:
「Không sao không sao! Đi xem thôi nào!」
Nói rồi cô ấy hướng về phía con đường treo đầy chuông gió.
Tôi vừa đuổi theo sau, vừa kín đáo quan sát xung quanh.
(Đám lúc nãy…… vẫn đang nhìn kìa.)
Đương nhiên là họ xem tôi như bạn trai của cô ấy rồi. Bị nhìn bằng ánh mắt "ghen tị" rõ ràng như thế khiến tôi thấy cứ nhột nhột sao đó.
Chúng tôi thường sống trong một cộng đồng rất hẹp, nhưng thi thoảng khi giao lưu với bên ngoài, có những điều mới hiện ra rõ rệt.
Nanako rất dễ thương. Và là ở đẳng cấp rất đặc biệt.
Dù sao thì vài năm nữa cô ấy cũng sẽ trở thành ca sĩ nổi tiếng toàn quốc mà. Dù nói sức hút nằm ở giọng hát, nhưng ngoại hình xinh đẹp của cô ấy cũng nổi tiếng đến mức sách ảnh được quyết định phát hành ngay khi vừa ra mắt.
Ở bên cạnh nhau lâu quá khiến tôi đôi khi suýt quên mất sự thật đó.
Rằng việc được ở bên cạnh cô ấy là một điều đặc biệt đến nhường nào.
「A, Kyouya, nhìn kìa!」
Nhìn theo ngón tay Nanako chỉ, tôi cũng...
「Oa……」
Bất giác thốt lên, không thể rời mắt.
Bên trên những tấm thẻ gỗ Ema được xếp hàng dài là vô số những chiếc chuông gió đủ màu sắc, nhiều đến mức khó mà đếm xuể.
Những sắc màu rực rỡ vẽ trên thủy tinh và gốm, những mảnh giấy Tanzaku treo bên dưới đung đưa đón gió, chồng lên nhau.
Hòa quyện cùng ánh mặt trời, màu sắc và ánh sáng chi phối toàn bộ tầm nhìn.
Giữa những âm thanh trong trẻo vang vọng, cảm giác như chỉ riêng nơi này đã bị tách biệt sang một thế giới khác.
Cộng hưởng với không gian nơi đây, một cảm giác như không thuộc về thế giới này ập đến.
Nếu chỉ dùng một từ "đẹp" để miêu tả thì thật sự quá phí phạm cho bầu không khí này.
Chúng tôi lặng người đứng chôn chân ngay lối vào.
Cả hai cùng mang một cảm xúc gì đó gần giống như kính sợ trước khung cảnh trước mắt.
「Mình... vào trong thử ha……?」
Nanako lên tiếng.
「Ừ.」
Tôi gật đầu ngay tắp lự, cùng bước vào hành lang nơi những chiếc chuông gió đang nhảy múa.
Vừa bước vào, tôi đã choáng ngợp trước cường độ ánh sáng đang loạn vũ. Ánh lấp lánh dệt nên từ nắng và chuông gió sắc bén hơn nhiều so với khi nhìn từ xa.
Thị giác và thính giác. Lượng thông tin ập vào cơ thể nhiều đến mức não bộ không kịp xử lý, tạo nên một cảm giác kỳ lạ.
Cảm giác hướng sáng và sự cân bằng màu sắc thay đổi liên tục này có gì đó gần giống như đang bước vào bên trong một chiếc kính vạn hoa.
Nhưng, còn hơn thế nữa...
(Cái này là……)
Khi đến gần, tôi nhận ra một yếu tố nữa tạo nên nơi này.
Trên những mảnh giấy Tanzaku buộc vào chuông gió là những tâm tư được viết lên. Đương nhiên, với tính chất của nơi này, toàn là những lời liên quan đến tình yêu.
Thích một ai đó, nhưng không chạm tới được, muốn chạm tới, muốn được đền đáp, những tình cảm thiết tha và ngay thẳng được viết bằng những ngôn từ trực diện. Chính vì không hoa mỹ nên chúng tác động trực tiếp vào cảm xúc của người xem.
Những tấm thẻ gỗ Ema treo trên tường còn trực diện hơn. Chúng xếp chồng lên nhau thành nhiều lớp, chi chít những lời tâm sự. Nhìn từ xa chỉ là phong cảnh, nhưng lại gần thì cảm xúc của con người ập đến như thác lũ.
"Em rất thích anh", "Hãy hiểu cho em", "Tại sao không chạm tới được", "Hãy nhìn em nhiều hơn nữa".
「Ư……」
Tôi buột miệng rên rỉ. Tâm tư có sức mạnh, và khi tập hợp lại, nó mang tính bạo lực. Thị giác và thính giác bị lay động, cộng thêm áp lực từ những ngôn từ này, thú thật là đáng sợ.
Bởi vì, người đang đứng cạnh tôi lúc này cũng đang mang một tâm tư mãnh liệt.
Và bởi vì tôi biết, tâm tư đó đang hướng về ai.
Khung cảnh trước mắt hơi chao đảo. Tôi biết giác quan đang có vấn đề, nhưng cũng chẳng thể làm gì được.
Giống như uống rượu, sắp sửa say mèm. Không, cảm giác còn dễ chịu hơn thế nhiều, như đang được đưa đến một nơi nào đó rất xa xôi.
「Đẹp quá, nhưng mà, cảm giác lạ thật đấy.」
Nanako thở hắt ra, nhìn về phía tôi.
「Cậu có thấy vậy không? Kyouya……」
Giữa những ánh sáng chớp tắt, Nanako trông thật huyền bí. Khuôn mặt thanh tú và đôi mắt to tròn đang nhìn thẳng vào tôi.
Cô gái mà lúc nãy tôi vừa bảo là đặc biệt. Cô gái dễ thương nhường này. Sự thật ấy khiến ý thức tôi như muốn bay biến đi đâu mất.
Tôi thấy đầu óc quay cuồng. Chắc chắn là do say trước sự chuyển động của chuông gió, nhưng hơn thế nữa, ánh mắt của Nanako đang làm tôi phát điên.
「Kyouya……」
Nanako gọi tên tôi. Trong đầu tôi, giọng nói của Nanako vang vọng như có tiếng vang.
「Nanako……」
Tôi cũng gọi tên Nanako.
Ủa, tại sao tôi lại đang dần tiến lại gần Nanako thế này? Đặt tay lên vai, cái này chẳng phải là khúc dạo đầu cho chuyện đó sao? Làm gì bây giờ, đâu phải lúc làm mấy chuyện tán tỉnh thế này, mà khoan, chẳng lẽ đây là do vị thần kết duyên……
Đúng khoảnh khắc trước mắt tôi sắp nhuộm một màu trắng xóa bồng bềnh.
「……Kyouya.」
Biểu cảm của Nanako đột nhiên trở lại bình thường.
Và ánh mắt cô ấy lướt nhanh sang bên cạnh.
「……Nanako?」
Tôi cũng nhận ra và nhìn theo hướng đó.
Không biết từ lúc nào, một nhóm nam nữ học sinh cấp hai đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Rõ ràng là ánh mắt đang mong chờ hành động tiếp theo.
「Không làm hả ta?」
Một thằng nhóc buột miệng nói, liền bị mấy đứa khác huých tay.
Nhờ đó chúng tôi mới hoàn hồn, vội vàng tách nhau ra.
「Ch-Chuông gió đẹp ha!」
「Đúng ha! Đẹp cực kỳ!」
Cả hai đỏ mặt cười trừ lấp liếm, chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm chuông gió, cứ thế rảo bước đi nhanh qua con đường nhỏ.
(Vừa rồi, nguy hiểm thật……)
Trong lòng tôi toát mồ hôi hột.
Hoàn toàn bị bầu không khí nuốt chửng. Địa điểm, tình huống, cộng thêm sự dễ thương và đáng yêu của Nanako hợp lại, khiến tôi mất sạch sự tự chủ thường ngày. Nếu cứ để trôi theo dòng cảm xúc đó, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện cực kỳ khó xử.
Sao thế nhỉ? Trước giờ giữa tôi và Nanako chưa từng có dấu hiệu sẽ xảy ra chuyện như vậy. Nhưng từ khoảng tiệc chào mừng tân sinh viên, cảm giác như bánh lái đã bị bẻ ngoặt sang hướng khác. Kể cả vụ ở Shirahama, cô ấy dần trở nên chủ động hơn.
Nhưng đó chỉ là chuyện từ phía cô ấy, còn tôi vẫn giữ được sự tự chủ. Tuy nhiên, chuyện vừa xảy ra ở đây, dù có phần là do bị cuốn theo không khí, nhưng chúng tôi suýt nữa đã "làm thế" theo ý muốn của cả hai.
(Đâu phải lúc nghĩ đến chuyện đó…… Mày đang làm cái quái gì vậy, Kyouya.)
Giữa hai chúng tôi, có lẽ những thay đổi đang dần nảy sinh từng chút một. Đến đây rồi, tôi lại bị trêu đùa bởi sự thay đổi trong ý thức mà chính mình cũng không ngờ tới.
◇
Tại chiếc bàn sưởi Kotatsu ở phòng khách - hay còn gọi là Tổng hành dinh Share House Kitayama, chị Kawasegawa đang ngồi khoanh tay ra dáng một vị tư lệnh.
Tôi ngồi đối diện, tuy không chào kiểu quân đội nhưng tinh thần thì cũng gần như thế, chờ đợi mệnh lệnh được ban xuống.
「Nào, đã quyết định rồi thì phải bắt tay vào chuẩn bị thôi. Saikawa, cô giúp tôi chứ?」
「Rõ! Mà khoan, chị thấy ổn không ạ? Chị đâu phải thành viên câu lạc bộ đâu.」
Tôi hỏi, chị Kawasegawa hừ mũi một cái:
「Không phải thành viên, nhưng cả Hội trưởng lẫn Hội phó đều nhờ tôi làm chủ trì đấy nhé.」
「……Chị nói chí phải.」
Hội Nghiên cứu Mỹ thuật, vẫn tự do như mọi khi, hay nói đúng hơn là họ định lôi kéo chị Kawasegawa vào hội luôn rồi……
Tiết mục cho Lễ hội trường đã được quyết định êm đẹp?
Điểm tốt của cái hội này là một khi đã chốt thì hành động rất dứt khoát. Đương nhiên phe tán thành như chị Kiryuu thì không nói, đến cả phe phản đối kịch liệt như anh Hiyama cũng bắt tay vào hiện thực hóa quán cà phê Cosplay.
Tuy nhiên, cái khó thực sự bây giờ mới bắt đầu, nên tôi và chị Kawasegawa tạm thời quay về Share House để họp bàn đối sách.
「À mà…… đương nhiên là em cũng sẽ Cosplay đúng không ạ?」
Tôi vừa nói vừa lén nhìn sắc mặt chị ấy.
「Nếu không thích thì cô có thể không làm. Dù với tư cách ban tổ chức thì tôi rất muốn cô tham gia.」
「Em làm, chắc chắn em sẽ làm ạ!」
Tôi trả lời ngay tắp lự, cướp lời chị ấy.
Là người đề xuất, lại còn vì bản thân muốn làm nên mới nói ra, đời nào tôi lại không làm chứ.
「Cơ mà, mong chị tránh mấy bộ hở hang quá đà nhé……」
Tôi rào trước một câu.
「Yên tâm. Mấy bộ kích thích hưng phấn tình dục quá mức sẽ bị loại bỏ trong lần này.」
Thế thì tốt quá. Mà "kích thích hưng phấn tình dục" cơ đấy. Thẳng thắn ghê.
「Cô muốn xem danh sách Kiryuu đưa lên không?」
Nãy giờ mới nhớ là có đưa cái đó. Tôi nhận lấy danh sách, lướt qua mấy cái tên tác phẩm và nhân vật được ghi trong đó.
「……Chị Kiryuu, có hơi bị "gắt" quá không ạ?」
「Đồng quan điểm.」
Chị Kawasegawa thở dài một hơi rõ to, rất to.
Trong đó liệt kê toàn những thứ rõ ràng là quá nguy hiểm để Cosplay ở chốn công cộng.
Tôi cũng là đồng đạo nên không phân biệt đối xử với tác phẩm hay nhân vật nào cả. Nhưng mấy bộ hở hang quá mức thì phải thuê studio đàng hoàng hoặc giới hạn người xem, chứ không là cả cái giới này gặp rắc rối to.
Vậy mà, với tiền đề là quán cà phê tổ chức trong trường đại học, lại còn mượn phòng học, thì cái danh sách này chỉ toàn là những thứ "không thể chấp nhận được". Gì mà ngay dòng đầu tiên đã là Taimanin rồi.
「Thế nên, tôi sẽ lập lại danh sách mới. Sau đó cô, Shinoaki và Nanako sẽ chọn những bộ mình thích, thế được chứ?」
「Vâng, nhờ chị ạ.」
Đáp lời, tôi bắt đầu tra cứu về thực đơn cho quán cà phê như chị ấy vừa nhờ lúc nãy. Osaka đúng là thành phố thương mại, rất tiện cho việc mở gian hàng ăn uống.
Thứ tôi đang xem là tạp chí chuyên ngành có đăng danh sách các nhà cung cấp và quy mô ngân sách ước tính, cơ mà chị Kawasegawa kiếm đâu ra mấy cái này hay vậy trời.
(Đúng là con người hoàn hảo thật đấy.)
Qua khe hở của cuốn sách, tôi liếc nhìn khuôn mặt và cơ thể chị ấy.
Đường nét thanh tú, dáng người mảnh mai. Ngực không quá lớn nhưng cũng chẳng phải là nhỏ. Tóc búi cao ra sau nên lúc nào cũng thấy được cái gáy tuyệt đẹp. Tôi chấp nhận bị chửi là biến thái, vì tôi hay ngắm gáy của chị Kawasegawa lắm.
Như búp bê vậy. Chắc hồi nhỏ chị ấy hay được khen thế lắm đây. Tôi nhìn lại cơ thể có phần hơi đầy đặn của mình mà thở dài thườn thượt.
Chắc chị ấy mà mặc mấy bộ Cosplay ngầu lòi mà tôi muốn làm thì sẽ hợp dáng lắm cho xem……
「Á, aaaaaa!」
Tôi buột miệng hét lên rồi đứng phắt dậy.
「C-Cái gì thế!? Tự nhiên hét toáng lên……!」
Chị Kawasegawa tròn mắt ngạc nhiên. Cũng phải thôi, đang nói lí nhí tự nhiên con bé hậu bối hét lên thì ai mà chẳng giật mình.
「Cho em hỏi cái này ạ.」
「R-Rốt cuộc là cái gì……」
Tôi nhìn chị ấy với ánh mắt đầy kỳ vọng:
「Chị không định Cosplay sao ạ!」
Vừa dứt lời, chị ấy giật thót người, đáp ngay lập tức:
「H-Hả!? Sao tôi phải làm chứ!」
……Quả nhiên là vậy. Tôi cũng đoán là sẽ thế mà.
「Tại sao ạ?」
「Tại sao cái gì…… Cô cũng biết thừa còn gì, so với cô, Shinoaki hay Nanako thì tôi…… đâu có xinh đẹp gì, làm gì có ai thèm ngắm chứ.」
A, a, cái phản ứng đó! Cái phản ứng đó là cực phẩm! Khuôn mặt hơi ửng hồng, biểu cảm và dáng điệu hờn dỗi đó, dễ thương quá đi mất, muốn bắt nạt quá đi mất! Sở hữu "nguyên liệu" xịn xò thế này mà bảo không ai thèm ngắm sao! Đùa nhau à!
……Đương nhiên là không thể nói toẹt ra thế được, nên là:
「Em nói thẳng nhé, chị nhất định phải Cosplay. Về sức hút và độ phù hợp thì Saikawa Minori với 10 năm kinh nghiệm Cosplay này xin lấy danh dự ra đảm bảo!」
「V-Vô lý đùng đùng! Với lại, có nhân vật nào hợp với tôi sao? Cái ngực thì lép kẹp, người thì như que củi thế này…… Ơ này, cô đi đâu đấy!?」
Không đợi chị ấy nói hết câu, tôi lao về phòng, lục tung thùng đồ hóa trang lên.
「Đây rồi……」
Rồi tôi quay lại phòng khách, chìa nó ra trước mặt chị ấy.
「Cái gì đây……」
「Chị cứ mặc đi! Mặc ngay cái này vào rồi quay lại đây cho em!」
Bị khí thế của tôi áp đảo, chị ấy cầm bộ đồ đi vào phòng, lục đục thay. Từ trong phòng vọng ra hàng tá câu thoại nghe như phần thưởng tuyệt vời nhất trần đời: "Cái gì thế này, ngầu quá……", "Cơ mà chắc chắn không hợp đâu, con bé đó nghĩ cái gì vậy trời!".
Và rồi...
「Mặc thì…… mặc rồi đây, nhưng quả nhiên là không được, chả hợp tí nà...」
「Chị Kawasegawa!! Đỉnh của chóp luôn ạ! Tuyệt vời, đúng là kiệt tác nghệ thuật! Lần đầu tiên em thấy có người hợp với bộ này đến thế đấy!」
Bộ tôi đưa cho chị ấy là trang phục của nữ tư lệnh trong bộ anime Chiến đội anh hùng chiếu năm ngoái.
Bộ quân phục dạng suit bó sát, cặp kính gọng mảnh tôn lên vẻ tri thức lạnh lùng, và một cây roi nhỏ. Và tình cờ thay, kiểu tóc của nhân vật đó y hệt chị ấy bây giờ.
Nhân vật gốc vốn có dáng người mảnh khảnh, tỷ lệ cơ thể khác xa người Nhật bình thường nên trong giới Cosplay hay gọi là "kẻ thù của Cosplayer", thực tế là tôi cũng từng khóc thét vì nó. Mặc vào chả hợp tí nào.
Nhưng, lý tưởng đang ở ngay đây. Hình mẫu lý tưởng mà tôi hằng ao ước……
「Thật không đấy? Cô đang lừa tôi đúng không? Nếu mà lừa là tôi không tha đâu đấy!」
「Hự!! Chị có xem anime đó không vậy!? Câu vừa rồi nghe y chang câu thoại "chốt hạ" của nhân vật đó luôn, phê quá đi mất!!」
「Hả, tôi không xem, thật thế à……?」
Đúng thế. Chính là thế đấy ạ.
Là nhân vật thuộc nhóm sự nghiệp, tinh anh, ngầu lòi nhưng lại hay bị nhân vật chính lừa, bắt mặc mấy bộ đồ hơi gợi cảm, cái khoảng cách (gap moe) đó đúng là cực phẩm, sách mỏng (doujinshi) về cô ấy chất cao như núi……
「Hà... hà... Chị ơi, tuyệt quá, ngầu quá đi mất...」
Không kìm chế được nữa, tôi lê lết lại gần chị ấy.
Vẻ đẹp này, nhân vật hoàn hảo này, tôi muốn cảm nhận bằng chính cơ thể mình……
「N-Này Saikawa! Mặt mũi cô trông kỳ lắm đấy nhé! Tỉnh lại đi, dừng lại, dừng lại ngay!」
"Sao lại thế chứ? Chẳng phải Tiền bối đã bảo là em có thể nhõng nhẽo bất cứ lúc nào sao?"
"Làm sao mà tôi lường trước được tình huống này chứ! Này, buông ra, đừng có ôm nữa!"
Chị Aki, xin lỗi chị nhé... có lẽ em đã tìm thấy một thiên đường mới rồi...
◇
Rời khỏi đền Hikawa, chúng tôi quay trở lại con phố trung tâm.
Đúng một tiếng sau, bác trai gọi điện đến. Chúng tôi quyết định dùng bữa trưa tại quán ăn mà bác ấy đã gợi ý trước đó.
"A... là đây rồi."
Nằm dọc con đường rẽ vào từ phố trung tâm là một quán ăn mang dáng dấp ngôi nhà cổ. Nghe nói quán chuyên về lươn nên tôi có chút hồi hộp, cứ ngỡ phải là nhà hàng cao cấp yêu cầu trang phục trang trọng... nhưng trái lại, nơi này mang bầu không khí cực kỳ thân thiện, tựa như về quê vậy.
Khi bước vào trong, bác trai đã ngồi đợi sẵn ở gian phòng chiếu tatami. Vừa ngồi xuống tấm đệm zabuton có vẻ đã sờn cũ vì dùng nhiều, mùi nước sốt nướng thơm lừng lập tức xộc vào mũi, kích thích vị giác dữ dội.
Trong lúc chờ món ăn lên, bác trai giới thiệu cho chúng tôi về "Kawagoe và Lươn".
"Lươn là một trong những đặc sản của Kawagoe. Ngày xưa, loài này có rất nhiều ở sông Iruma và sông Arakawa, trở thành nguồn protein quan trọng cho vùng đất không có biển này."
Và thế là, những hộp cơm lươn (Unajuu) trông cực kỳ ngon mắt được bày ra trước mặt.
"Kyouya này, cái này... trông có vẻ đắt tiền lắm đấy?"
"Ừ, tớ cũng nghĩ vậy."
Những miếng lươn dày thịt, béo ngậy được xếp kín đến mức không thấy cơm đâu. Vì bác ấy đã gọi món từ trước nên tôi không biết đây là hạng Tùng, Trúc hay Mai, nhưng đoán chừng chắc chắn là loại thượng hạng nhất.
"Đừng lo. Đúng là lươn loại tốt, nhưng giá cả rất phải chăng."
"V-Vậy ạ..."
Nói là thế, nhưng tôi nghĩ đẳng cấp này chắc chắn không thể so với kiểu cơm bò ở mấy chuỗi cửa hàng ăn nhanh được.
Có lẽ bác trai cũng đã thanh toán luôn cho bữa này rồi. Từ lúc bắt đầu hướng dẫn đến giờ, bác ấy đã lo cho chúng tôi đủ thứ, lại còn chiêu đãi cả bữa trưa. Tôi cảm thấy chuyện này đã vượt quá mức độ nhiệt tình của một người dẫn đường bình thường...
"Đây cũng nằm trong phần hướng dẫn cả mà."
Tôi nghĩ là không phải đâu.
Dù sao đi nữa, chúng tôi vừa có chút ngại ngùng, vừa bắt đầu thưởng thức hộp cơm lươn.
"Ưm, cái gì thế này, ngon quá đi mất...!"
Nanako vừa ăn miếng đầu tiên đã mở to mắt thốt lên.
"Thật luôn, lươn này xịn quá."
Khoảnh khắc đưa vào miệng, thịt lươn như tan chảy, hòa quyện với hương vị nước sốt tuyệt hảo khiến khoang miệng lập tức ngập tràn hạnh phúc.
"Hợp khẩu vị hai bạn là tốt rồi. Quán này chuyên về lươn từ thời Minh Trị đến giờ, bề dày kinh nghiệm của họ rất khác biệt."
Là một danh quán như vậy nhưng không khí lại nhẹ nhàng, không hề kiểu cách, thật đáng quý. Nếu nơi này mang cảm giác nặng nề như mấy nhà hàng Ryotei sang trọng thì chắc chúng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức hương vị nữa.
Cả hai đứa cứ tấm tắc khen ngon rồi ăn một mạch hết sạch. Đến khi nhận ra thì trà sau bữa ăn đã được mang lên.
"Quả nhiên, người trẻ ăn uống hào sảng thật đấy. Thật đáng ghen tị."
Bác trai nói vậy, nhưng chính bác ấy cũng đã ăn hết phần của mình cùng lúc với chúng tôi. Nhìn kỹ lại thì bác có tạng người rất chắc chắn, bụng không hề phệ, dáng vóc rất đẹp. Cơ thể đó khiến người ta nghĩ rằng bác ấy vẫn đang chơi thể thao thường xuyên.
"Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa biết gì về hai bạn cả. Nếu không phiền, tôi có thể hỏi chút được không?"
"A, vâng, tất nhiên rồi ạ."
Chúng tôi kể cho bác ấy nghe về tên tuổi, trường đại học và những việc mà mỗi người đang làm.
"Ồ... Trường Nghệ thuật sao. Các bạn học chuyên ngành gì?"
"Vâng, chúng cháu học về hình ảnh. Quay phim và đạo diễn ạ—"
Tôi vừa kể vừa lo lắng không biết bác ấy có hiểu được không, nhưng...
"Hay đấy chứ. Ngày xưa tôi cũng từng chơi nhạc. Được học hành bài bản về những thứ đó trong trường lớp, thật là một điều đáng ghen tị."
Bác ấy tỏ ra thấu hiểu đến bất ngờ.
"Có thể kể cho tôi nghe thêm không? Về trường lớp ấy."
Chúng tôi cũng thấy vui lây và kể đủ thứ chuyện. Chuyện quay phim vất vả thế nào, chuyện gây rắc rối trong giờ học nghệ thuật khác ra sao, chuyện cả nhóm đi du lịch quay phim... Bác trai gật gù lắng nghe tất cả với vẻ đầy hứng thú.
"Vậy, tương lai các bạn định trở thành nghệ sĩ ư?"
Trước câu hỏi của bác, chúng tôi làm vẻ mặt không hẳn phủ định cũng chẳng hoàn toàn khẳng định.
"Chúng cháu cũng có suy nghĩ đó... nhưng hiện tại thì vẫn đang học hỏi thôi ạ."
"Không phải ai cũng có thể trở thành nghệ sĩ được, với lại cháu phụ trách khâu sản xuất, nên cháu muốn làm công việc hỗ trợ mọi người."
Bác trai gật đầu:
"Các bạn nghiêm túc thật đấy. Lại còn thực tế nữa. Có vẻ không giống con trai tôi, đứa chỉ biết chạy theo những giấc mơ hão huyền."
Đó là lần đầu tiên bác trai hạ tầm mắt xuống.
"Con trai bác, cũng ở trong giới này ạ...?"
Nghe tôi hỏi, bác lắc đầu.
"Không, nó bỏ rồi. Nhưng tôi nghĩ thế lại tốt. Đắm chìm vào những thứ bất ổn, nhìn thấy trước thất bại mà vẫn lao vào thì thật là ngu xuẩn."
Giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng.
"Ngu xuẩn đến thế sao ạ?"
"Đúng vậy. Bản thân là ai còn chưa biết, kỹ năng không có, ý chí mạnh mẽ để quét sạch mọi trở ngại cũng không, thế mà chỉ vin vào cái cớ 'có ước mơ' để huênh hoang thì chỉ là ngu xuẩn mà thôi."
Tôi hiểu điều bác ấy nói. Khi chọn công việc sáng tạo đầy bất ổn và không thấy trước tương lai, việc tích lũy mọi cơ sở khả thi nhất là điều tối thiểu phải làm. Nếu không làm được điều đó mà cứ đuổi theo giấc mơ, thì bị nói là không biết lượng sức cũng chẳng sai.
Nhưng khi bị nói thẳng là "ngu xuẩn", tôi cảm thấy như thể mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Rõ ràng có rất nhiều khía cạnh không phải như thế. Nhưng hiện tại, tôi chưa đủ tự tin để diễn đạt thành lời phản bác.
"Chuyện đó..."
Tôi định nói gì đó nhưng lại nghẹn lời.
Bởi tôi nhận ra những gì bác ấy nói nãy giờ khớp với "một sự việc" một cách bất thường.
(Khoan đã nào...)
Con trai bác ấy, kẻ chỉ biết chạy theo giấc mơ, đã bỏ cuộc rồi.
Tất cả đều trùng hợp một cách bất thường.
Việc bác ấy kể câu chuyện đó cho chúng tôi nghe, có nghĩa là—
"V-Vậy, ngược lại, cháu có thể hỏi về bác được không ạ?"
Nanako cất giọng vui vẻ, cố gắng thay đổi bầu không khí.
"...Không, không cần thiết đâu."
Nhưng tôi đã ngăn cô ấy lại.
"Hả? Sao thế? Kyouya không muốn biết về bác ấy sao?"
"Tớ muốn biết chứ. Nhưng ít nhất tớ đã biết bác ấy là ai rồi."
Tôi quay sang đối diện với bác trai và nói.
Bác ấy vẫn không đổi sắc mặt, khẽ thở hắt ra một hơi.
"Đúng như con trai tôi đã nói, cậu là một người rất nhạy bén và sắc sảo."
Cuộc gặp gỡ tại quán cà phê quen thuộc.
Người đàn ông trung niên tốt bụng đột nhiên xuất hiện hướng dẫn du lịch.
Được mời mọc, được chiêu đãi đủ thứ. Tôi đã nghĩ nếu chỉ là hướng dẫn viên thì thế này là hơi quá phận sự.
Tất cả những điều đó, nếu dự cảm của tôi là đúng, thì mọi chuyện đều hợp lý.
Vì vậy...
"Bác là... bố của Tsurayuki đúng không ạ?"
Tôi nghĩ chỉ có thể là đáp án đó mà thôi.
"Hả!? C-Của Tsurayuki...?"
Mặc kệ Nanako đang ngạc nhiên nhìn qua nhìn lại, bác trai lên tiếng:
"—Rất hân hạnh. Tôi là cha của Tsurayuki, Rokuonji Mochiyuki."
Vẫn giữ nguyên phong thái điềm tĩnh hệt như lúc mới gặp, bác ấy chào chúng tôi như vậy.
1 Bình luận