Một tháng sau. Tôi đang ở Nishi-Ikebukuro.
Băng qua con đường bên hông công viên, tôi đứng trước một tòa chung cư cao cấp nổi bật hẳn lên giữa khu vực.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi nhấn chuông cửa.
"Vânggg~"
Một giọng nói tươi sáng đến mức làm người ta chưng hửng vang lên từ loa.
"Là tôi, Hashiba đây."
"A, tôi đợi anh nãy giờ~"
Vừa xưng tên xong, cánh cửa mở ra dễ dàng y như lần trước.
Đứng trước cánh cửa kính lớn, tôi hít sâu thêm một lần nữa.
"Được rồi..."
Tôi xác nhận lại nội dung câu chuyện trong đầu, quyết tâm bước vào trong.
Căn phòng vẫn như mọi khi, được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
Trái ngược với vẻ ngoài lòe loẹt, tính cách của cô ấy lại thể hiện sự tỉ mỉ và cẩn thận vô cùng.
"Lần này anh Hashiba đi một mình nhỉ."
Minori Ayaka nhấp một ngụm hồng trà, mỉm cười tươi tắn.
Hôm nay cô ấy không mặc đồ Gothic Lolita, mà ăn mặc rất bình thường.
"Vâng, tôi nghĩ đi một mình sẽ dễ nói chuyện hơn."
"Cũng phải ha, có Morishita đi cùng thì kiểu gì cũng thành bàn chuyện công việc ngay từ đầu thôi à~"
Cô ấy khúc khích cười, đặt tách trà xuống đĩa lót.
Rồi cô chụm hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối:
"Vụ lùm xùm hôm nọ, anh vất vả rồi."
"A, không có gì đâu..."
Chuỗi rắc rối liên quan đến Mystic Clockwork đương nhiên cũng đã đến tai cô ấy.
Cô ấy gần như hoàn hảo trong việc sử dụng mạng xã hội. Là người phụ trách thiết kế nhân vật chính, lại thêm việc không kịp hoàn thiện nhân vật khi phát hành, nên cũng có lác đác vài luồng dư luận phỏng đoán và công kích, nhưng cô tuyệt nhiên không phản bác lời nào, vẫn giữ thái độ im lặng theo dõi sự việc.
"Về vụ việc lần này, cũng xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cô."
"Tôi thì có bị thiệt hại gì đâu chứ. Quan trọng hơn là..."
Đôi mắt Ayaka lấp lánh vẻ tò mò.
"Tôi nghe nói dẹp yên được cơn bão dư luận đó là nhờ công của anh Hashiba. Anh đã làm thế nào vậy, kể cho tôi nghe được không?"
Về nguyên tắc, chuyện xảy ra trong công ty được coi là bí mật. Cũng không phải chuyện hay ho gì để đi kể lể với người ngoài, và bản thân tôi cũng không muốn nhắc lại lắm.
Nhưng dù sao cô ấy cũng là người trong cuộc, lại gián tiếp chịu ảnh hưởng. Xét về trách nhiệm giải trình, nếu cô ấy yêu cầu được nghe thì về mặt đạo lý, việc kể lại cũng là điều dễ hiểu.
Có lẽ cô ấy cũng hiểu rõ điều đó nên mới hỏi. Đây là lời khen thật lòng, cô ấy thực sự là một người rất thông minh.
"...Tôi hiểu rồi. Với điều kiện là cô tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài nhé, xin nhờ cô đấy."
"Vâng, tôi hứa mà!"
Ayaka nở nụ cười thân thiện.
◇
Vào ngày xảy ra vụ việc, phòng phát triển bao trùm một bầu không khí kỳ lạ.
Trong phòng, Giám đốc đang gào thét chỉ đạo đủ thứ, còn các nhân viên phát triển thì đáp lại với thái độ nửa vời, buông xuôi.
Đúng lúc đó, tôi đột nhiên hét lớn.
Không gian xung quanh im bặt trong tích tắc, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
"Ha, Hashiba-kun, cái gì thế, tự nhiên lại hét toáng lên vậy!"
Giám đốc chĩa mũi dùi giận dữ về phía này, bước lại gần.
"Xin lỗi, tôi nghĩ làm thế để lấy chút khí thế ấy mà."
"Khí thế? Khí thế là cái gì?"
Rồi Giám đốc chợt làm vẻ mặt như vừa ngộ ra điều gì đó:
"Ồ, ra là vậy, có phải cậu định giải quyết vụ lùm xùm này giống như mọi khi không, thế thì tốt quá!"
Ông ta thay đổi thái độ nhanh như trở bàn tay, cười tươi rói và vỗ vai tôi.
"Ý ông là sao?"
"Thì cậu biết rồi còn gì! Mis-Clo đang bị bão dư luận tấn công dữ dội đấy! Đã thế Kawasegawa còn bảo là chương trình cũng đang gặp nguy nữa đúng không? Nếu không ra tay ngay bây giờ là công ty lâm nguy đấy!"
Mis-Clo là tên viết tắt của Mystic Clockwork. Trong công ty, Giám đốc đã dặn phải gọi đúng tên chính thức hoặc mã số phát triển APG08, nhưng có vẻ giờ không phải lúc để quan tâm chuyện đó.
Mà dù vậy, cái cách ông ta nói năng gạt phăng người đứng đầu bộ phận phát triển là Kawasegawa ra rìa thế kia, thật chẳng ra làm sao cả.
Tôi ra hiệu bằng mắt với Kawasegawa kiểu "cứ để tôi", rồi nói:
"Vậy, tôi được quyền quyết định cách xử lý đúng không?"
"Đ, đúng thế, nhưng mà những phần thuộc về đặc tả kỹ thuật thì cậu phải giữ nguyên cho tôi đấy!"
Đến rồi đây. Chắc hẳn là ông ta đang nói về cái engine "cây nhà lá vườn" của công ty.
"Nghe đây, thưa Giám đốc."
Tôi đứng chắn ngay trước mặt ông ta, dõng dạc tuyên bố.
"Cái engine do công ty tự phát triển ấy, chẳng dùng được đâu. Vứt đi thôi."
Với kiểu người này, nói vòng vo cũng chẳng lọt tai. Tốt nhất là đi thẳng vào kết luận ngay từ đầu.
「…Hả?」
Giám đốc ngớ người, đôi mắt mở to.
「Ngài không nghe rõ sao? Tôi nói là sẽ hủy bỏ engine nội bộ.」
"Cái gì cơ!!"
Tôi thấy rõ mặt Giám đốc đỏ bừng lên.
"Ai cho phép làm thế hả! Cậu có hiểu cái engine 'cây nhà lá vườn' này sẽ trở thành trụ cột quan trọng thế nào đối với công ty sau này không!"
"Tôi hiểu ý Giám đốc, nhưng áp dụng vào dự án này thì quá đỗi vô lý."
"Vô lý cái nỗi gì! Nếu công bố một tựa game lớn cỡ này, chắc chắn sự chú ý sẽ tăng vọt và trở thành tư liệu tốt khi lên sàn chứng khoán!"
À, quả nhiên là nhắm đến sự chú ý sao...
Trước đây tôi không hiểu tại sao ông ấy lại chấp nhận rủi ro để làm vậy, nhưng giờ thì đã rõ.
"Nhưng hiện trạng là lỗi phát sinh liên tục, nếu không có biện pháp xử lý thì uy tín của tựa game này sẽ chạm đáy. Như vậy cũng không sao ư?"
"Thì... thì sửa rồi dùng là được chứ gì! Kawasegawa cũng đã nói là sẽ xoay xở được mà!"
Kawasegawa đứng bên cạnh với vẻ mặt cay đắng. Có lẽ cô ấy cũng đã bị ép buộc phải đồng thuận.
"Thời gian và công sức bỏ ra cho việc đó quá lãng phí. Nếu xét đến việc điều chỉnh ở cấp độ script và tài nguyên, thì thà làm lại từ đầu ngay lúc này còn là thượng sách."
"Vậy cậu định làm thế nào! Không có lập trình viên thì làm sao mà tạo engine được!"
Được rồi, đã dẫn dắt câu chuyện đến nước này.
Tôi biết ông ấy sẽ nói ra những lời này vì luồng suy nghĩ không được bỏ mặc engine hiện tại. Ngay từ đầu tôi đã biết ông ấy đinh ninh rằng không thể nào chuẩn bị ngay được phương án thay thế.
"Có đấy ạ, engine ấy."
"...Hả?"
Sau lưng vị Giám đốc đang chưng hửng, cánh cửa phòng phát triển bật mở đầy khí thế.
"Xin lỗi, em đến muộn!"
Kishida, phó nhóm team B bước vào.
"Vụ engine anh nói trước đây ấy, giờ triển khai luôn được không nhỉ?"
Kishida cười nhếch mép:
"Đương nhiên rồi, chỉ cần có script và tài nguyên là chạy được ngay."
Kishida gửi đường link chứa engine từ máy tính của mình cho các thành viên team A.
"Mọi người load file script nguyên trạng từ file tôi vừa gửi nhé?"
"Ơ, nhưng không cần điều chỉnh gì sao?"
"Được mà, cứ để nguyên thế."
Director của team A copy file từ máy tính với vẻ mặt bán tín bán nghi. Làm theo lời chỉ dẫn, anh ta đưa dữ liệu script vào engine đó ngay lập tức và chạy thử.
"Hảảả!?"
Một lát sau, những tiếng kinh ngạc vang lên.
"Điêu hả... Nó chạy ngon ơ mà không cần chỉnh sửa gì luôn này!"
"Thiệt luôn, mà lại còn nhẹ tênh nữa chứ! Không hề bị crash do lỗi luôn!"
Các nhân viên bắt đầu tụ tập quanh bàn của Director.
"Rốt cuộc... cậu đã làm cái gì vậy?"
Kawasegawa nhìn tôi với vẻ không thể hiểu nổi.
◇
"...Thế, anh đã làm gì vậy?"
Ayaka nãy giờ đứng nghe chuyện cũng có vẻ không hiểu đầu cua tai nheo gì.
"Từ trước đó, quá trình phát triển Misukuro đã cho thấy sự bế tắc. Thế nên tôi đã nói với phó nhóm Kishida, chỉ thị cậu ấy điều tra và tìm phương án xử lý."
Nếu không phải dùng đến thì coi như may mắn. Nhưng đáng tiếc thay, cái engine này lại trở thành chìa khóa của câu chuyện.
◇
"Vì là engine 'hàng thửa' của công ty Enide vốn nổi tiếng về độ ổn định, nên dĩ nhiên là mượt rồi."
"E... Enide sao! Chỗ đó đắt đỏ lắm mà!"
"Chà, tiền nào của nấy mà lị."
"Cậu dám tự tiện đặt hàng thứ đó... Đây là vấn đề lớn đấy!"
Thì đúng là nếu tự nhiên đặt mua engine mà không có lý do gì thì sẽ là vấn đề thật.
"Vâng, thế nên tôi dùng ngân sách của team B đấy ạ."
"Thế chẳng phải hoàn toàn là sử dụng sai mục đích sao! Này, cậu là trưởng nhóm mà rốt cuộc cậu đang..."
Tôi đưa ngón trỏ lên chặn lại như muốn bịt miệng Giám đốc:
"Xin hãy bình tĩnh. Đúng là tôi đã dùng ngân sách team B. Nhưng là dùng làm chi phí engine để vận hành game cho team B."
Kawasegawa gật đầu.
"Ra là vậy, anh biến cái engine dùng cho team B thành loại đa năng mà team A cũng dùng được chứ gì."
"Chính là thế."
Ồ ồ, tiếng trầm trồ vang lên từ mọi người, nhưng Giám đốc trừng mắt quát lớn.
"Nhưng... nhưng phí sử dụng và phí tùy chỉnh chắc chắn sẽ vượt mức! Nếu đến đó mà không được thì chẳng phải công cốc sao... Ơ, mà giấy tờ gì đây!"
Giữa lúc ông ấy đang nói, tôi chìa ra một tờ giấy.
"Xem đi ạ. Tôi đã cắt giảm ngân sách của team một cách hợp lý và để dành ra một khoản cho những tình huống bất trắc. Tôi đã cân đối để bù trừ vào đó rồi."
Tôi biết ngay từ đầu là sẽ bị bắt bẻ mà.
Chính vì thế, tôi đã chuyển phần dư ra từ ngân sách sang bên này. Làm thế này thì trên sổ sách cũng tránh được việc chi tiêu của team B bị vọt xà và gây thâm hụt.
"Hết ý kiến rồi chứ ạ."
"............"
Giám đốc quay mặt đi vẻ cay cú.
Thực tế thì ngoài cách này ra cũng chẳng còn phương án nào tốt hơn. Nếu không dùng lối thoát này, tôi đã thấy trước tương lai tất cả cùng chết cháy.
"Được rồi, vậy quyết định phương án xử lý chính thức nhé. Cái này tôi đã bàn bạc và chốt với Producer Kawasegawa rồi."
Các thành viên trong team xôn xao.
"Khoan, khoan đã Hashiba..."
Mặc kệ Kawasegawa định chen ngang, tôi tiếp tục:
"Không sao đâu. Đầu tiên là người phụ trách chính thức các kênh như SNS..."
Tôi quay lại phía sau, nhìn vào mặt cô Morishita đang đứng ngay đó.
"Cô Morishita, làm đi."
"Hả, ơ ơ ơ, tôi á!?"
Người được chỉ định có vẻ ngạc nhiên hơn bất cứ ai.
"Trong số những người ở đây, cô là người có cái nhìn bao quát sự việc nhất, và hơn hết là có góc nhìn gần gũi với người dùng nhất."
Nghiêm túc nhưng cũng có sự hóm hỉnh và khả năng ứng biến. So với những người cứng nhắc, kiểu người như cô ấy sẽ xoay xở tốt hơn.
"Đăng bài viết thế nào thì ban đầu Kawasegawa sẽ kiểm duyệt. Nhưng khi đã nắm được bí quyết rồi thì tôi sẽ giao phó cho cô."
"Vâng, tôi hiểu rồi ạ!"
Cô Morishita đáp lại bằng kiểu chào quân đội.
"Hãy liên hệ với văn phòng của cô Suenomori bằng cả điện thoại và email để xin lỗi, hứa rằng sẽ công bố rõ ràng là phía họ hoàn toàn không có lỗi. Ngoài ra, hãy nhắn là việc casting nhân vật mới xuất hiện sau này, tạm thời chúng ta sẽ chuyển quyền sang cho bên đó."
"Này! Chuyển quyền casting, cậu đang nói cái quái gì vậy! Thứ quan trọng như thế..."
"Chính vì quan trọng nên mới phải chuyển. Thay vào đó nếu bị kiện tội bôi nhọ danh dự và phải bồi thường tiền thì bên mình thiệt hại lớn hơn nhiều đúng không?"
Bên kia cũng là làm ăn. Nếu xây dựng được mối quan hệ cho tương lai thì họ sẽ không đưa ra những yêu cầu vô lý đâu.
"Được rồi, tiếp theo... Ai phụ trách script, giơ tay lên."
Một người đàn ông ngồi ở bàn trong cùng rụt rè giơ tay.
"Điều chỉnh chi tiết với hệ thống, kiểm tra các thứ mất bao lâu?"
"À ừm... Tôi không dám nói chắc chắn, nhưng nếu tính cả kiểm chứng chi tiết thì chắc mất khoảng 6 ngày."
Nghe vậy, Giám đốc nhảy dựng lên.
"6 ngày!? Dù gì thì cũng quá dài! 3 ngày, xoay xở trong 3 ngày cho tôi!"
"Được rồi, vậy tôi cho cậu 2 tuần, cố gắng lo liệu nhé."
"Đừng... đừng có nói ngu ngốc thế! Dừng dịch vụ 2 tuần, cậu có tỉnh táo không đấy!?"
Tôi phớt lờ tiếng gào của Giám đốc và tiếp tục.
"Tính theo ngày làm việc là 10 ngày: điều chỉnh 5 ngày, kiểm chứng 3 ngày, phản hồi 2 ngày. Thế nào?"
"Vâng, chừng đó thì quá đủ rồi ạ!"
"Vậy nhờ cậu nhé. Rồi tiếp theo..."
Vừa nhìn bảng tiến độ, tôi vừa hỏi Director.
"Đá đền bù ấy, bình thường thì phát bao nhiêu nhỉ?"
"À ừm... tất nhiên còn tùy vào game, nhưng nếu phát cho dự án này thì khoảng 2 hoặc 3 lần quay gacha 10 liên tiếp là hợp lý."
"Hừm. Vậy chuẩn bị gấp 10 lần số dự tính đó đi."
"Mười... gấp 10 lần á!?"
"C... Chưa từng nghe thấy game nào phát đá nhiều như thế cả! Mấy thứ đó, cộng thêm 1 lần là được rồi còn gì!"
Director và Giám đốc cùng lúc nhảy dựng lên.
"Cái mức độ đó thì chẳng lên nổi tin tức đâu mà chỉ tổ làm nổi bật mặt tiêu cực rồi chìm nghỉm thôi. Phải làm cú chấn động để thành chủ đề bàn tán thì mới vừa đẹp."
Mặc kệ Giám đốc vẫn đang la lối, tôi đứng trước mặt toàn thể thành viên.
"Và đây là nhiệm vụ quan trọng hơn cả, mong mọi người hãy khắc cốt ghi tâm. Nghe rõ đây."
Dường như có thể nghe thấy cả tiếng nuốt nước bọt của mọi người.
Khi không gian trở nên tĩnh lặng như tờ, tôi nói:
"Từ hôm nay đến 2 ngày tới, tất cả thành viên nghỉ ngơi hoàn toàn. Cấm làm việc. Các biện pháp vừa nói để thứ Tư bắt đầu cũng được."
Tôi thấy rõ vẻ mặt mọi người đồng loạt ngớ ra.
Và như một lẽ tất nhiên, Giám đốc cất tiếng.
"Ngh... Nghỉ á!? Trong tình huống khẩn cấp này mà không làm gì lại đi nghỉ là ý gì!"
"Tất nhiên, chỉ thực hiện các đối ứng SNS ban đầu thôi. Sau đó thì tạm dừng dịch vụ luôn cũng chẳng sao đâu."
"Hừ, hừ hừ hừ..."
Liếc nhìn Giám đốc đang cứng họng, tôi quay sang Kawasegawa:
"Đó, kiểu như thế chắc cô cũng đang nghĩ tới đúng không?"
Tôi nói với Kawasegawa, và cô ấy cũng im lặng gật đầu.
Bắt những con người đang làm việc đến giới hạn phải gánh thêm gánh nặng thì họ chỉ có nước gục ngã hoặc bỏ chạy thôi.
Thế nên trước tiên phải cho họ nghỉ. Để đầu óc và cơ thể sạch sẽ rồi mới suy nghĩ việc tiếp theo thì hiệu quả hơn nhiều, và thành quả cũng sẽ tăng lên.
"Cứ im lặng thì cậu nãy giờ...!"
Cuối cùng Giám đốc cũng túm lấy cổ áo tôi.
"Cậu cứ tự tiện quyết định hết cái này đến cái khác, đây là dự án trọng đại liên quan đến cả công ty đấy! Cậu có hiểu không hả!"
"Chính vì hiểu nên tôi mới suy nghĩ kỹ càng để đưa ra phương án xử lý đấy chứ."
"Hiểu cái gì! Những điều cậu nói toàn là những thứ gây bất lợi cho công ty thôi! Nghe này, công ty là phải tạo ra lợi nhuận, từ đó mới có được niềm tin..."
Như muốn chặn lời Giám đốc, tôi gạt phăng bàn tay đang túm cổ áo mình ra.
Và rồi.
"GIÁM ĐỐC."
Tôi quát lớn đến mức tất cả mọi người ở đó đều giật mình.
Cả tầng lầu im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này.
Ngay cả các nhân viên phát triển khác cũng nín thở theo dõi động tĩnh của chúng tôi.
"Híc... C... Cái gì chứ."
Giám đốc rõ ràng đã nao núng, nhưng vẫn cố phản bác.
Tôi tiếp tục với giọng điệu bình tĩnh nhất có thể.
"Giám đốc từng nói là tin tưởng tôi đúng không ạ?"
"À, ừ có nói. Nhưng thì sao."
"Và ông cũng nói thế này. Rằng đây là thời điểm quan trọng đối với uy tín của công ty."
"Có nói... thì phải."
"Ông đã nói. Giám đốc rất hiểu tầm quan trọng của thứ gọi là niềm tin. Đó là điều rất tốt. Và từ đây mới là điều quan trọng."
Tôi thở hắt ra một hơi. Rồi nói:
"Đúng là kịp thời hạn giao hàng là một loại niềm tin. Về điểm này, tất cả nhân viên phát triển ở đây đều đang kiểm điểm sâu sắc về việc không giữ được nó."
"Đ... Đúng thế! Vậy nên ít nhất hãy mở lại dịch vụ sớm hơn dù chỉ 1 ngày."
"Nhưng mà, sau khi đã xảy ra một thất bại lớn, thì việc khôi phục niềm tin không phải là sớm mở lại dịch vụ. Mà là phải thể hiện rõ sự hối lỗi bằng hành động cụ thể, và đưa ra các biện pháp ngăn chặn tái diễn một cách chắc chắn nhất có thể."
Vận hành theo kiểu chắp vá, chia nhỏ từng phút giữa các lần bảo trì. Trong tình trạng đó, làm sao mà chơi game tử tế được.
"Hiện tại, ấn tượng về tựa game này đang ở mức tệ nhất. Chính vì thế, nếu không làm những điều vượt xa mức bình thường, người dùng sẽ không quay lại đâu."
Mặt Giám đốc đã hoàn toàn tái mét.
"...Tiếng tăm của game này, tệ đến mức đó sao."
"Vâng, rất tiếc là vậy."
Danh tiếng của game này, đáng tiếc thay đã chạm đáy.
Niềm tin một khi đã mất, lấy lại là điều vô cùng khó khăn.
Nhưng chúng tôi, từ giờ phải dấn thân vào cái "game khó" đó. Để làm được vậy, cần phải làm những điều khác thường.
"Hãy giải thích một cách trung thực. Rằng chuyện gì đang xảy ra với game này, và chúng tôi sẽ xử lý như thế nào vì điều đó. Chỉ khi nói chuyện không dối trá, ta mới có thể nhận được niềm tin. Niềm tin đã mất trong game, chỉ có thể lấy lại bằng chính game mà thôi."
Chính vì thế mới có thời gian tạm dừng dịch vụ dài chưa từng có, và việc phát vật phẩm tạ lỗi. Dù vậy vẫn chưa thể gọi là đủ.
"...Trước đây tôi đã từng nói dối một lời nói dối rất lớn."
Đó là câu chuyện tôi không muốn nhớ lại.
Nhưng tôi nghĩ bây giờ chỉ có thể kể câu chuyện này thôi.
"Để hoàn thành thứ mình đang làm, và để có được lòng tin, tôi đã khua môi múa mép nói những lời đối phó qua chuyện. Mọi người đã tin vào những lời đó. Nhưng sau khi thứ đó hoàn thành, mọi người đều tan đàn xẻ nghé. Những lời nói sáo rỗng, không đi đôi với thực tế, sẽ không kết nối được với niềm tin đâu."
Kawasegawa định nói gì đó nhưng lại ngậm miệng lại.
"Giám đốc cũng vậy, khi ứng dụng di động ông phát triển ngày xưa phát sinh lỗi nghiêm trọng, ông đã công bố không giấu giếm và tự mình xin lỗi đúng không? Dù có thể im lặng, nhưng ông đã gạt bỏ sự phản đối của nhân viên kinh doanh để không nói dối người dùng mà."
Giám đốc với vẻ mặt ngạc nhiên:
"Hashiba, chuyện đó..."
"Tôi đã nghĩ điều đó thật tuyệt vời. Và nhờ việc công bố trung thực, kết quả là độ tin cậy của ứng dụng đã tăng lên đúng không. Ông không nghĩ là... có chút giống nhau sao?"
Ngay sau khi cuộc khủng hoảng phát triển lộ rõ, tôi đã tìm gặp một người từng là đồng nghiệp của Giám đốc và nghe kể về thời điểm phát triển ứng dụng hit đó.
Giám đốc cũng từng là một trong số rất nhiều nhà khởi nghiệp mạo hiểm. Ban đầu chỉ làm vì thấy thú vị. Cùng vui vẻ với người dùng thông qua dịch vụ. Nhưng khi quy mô lớn dần lên, ông ấy buộc phải thay đổi.
Nỗi khổ đó, tôi hiểu đến đau lòng. Dù đi đến đâu thì tiền bạc vẫn bám theo, và khi số lượng nhân sự phải gánh vác tăng lên thì điều đó càng rõ rệt.
"Về mặt lập trường, tôi hiểu những điều Giám đốc nói. Nhưng dù vậy, trong tình huống khẩn cấp này... ông có thể suy nghĩ lại một lần nữa xem điều gì là quan trọng không?"
Tôi nhìn thẳng về phía Giám đốc.
"Không cần tất cả đâu. Chỉ cần ông hướng mắt về phía này thêm một chút nữa thôi, có được không?"
Đối với Giám đốc, mọi người ở đây chắc hẳn là hình ảnh của chính ông ngày xưa.
Ánh mắt của tất cả thành viên đội phát triển đều đang hướng về ông ấy.
Giám đốc nhìn vào khoảng không như đang nhớ lại điều gì đó.
Rồi ông thở dài một hơi thật sâu và lớn.
"...Hiểu rồi. Các cậu muốn làm gì thì làm."
Nói xong, ông bước ra khỏi phòng phát triển.
Tiếng hoan hô vang lên từ các thành viên.
"Tốt quá... thế này là ổn rồi!"
"Tạm thời cứ chuẩn bị các bước kiểm tra đã, xong việc là về nhà ngay!"
Bầu không khí uể oải và cam chịu từng bao trùm đội ngũ phát triển, giờ đây đã nhanh chóng tràn trề sức sống trở lại.
"Nội dung đăng mạng xã hội xong rồi ạ! Nhờ chị kiểm tra giúp em với!"
Morishita chạy vội đến chỗ Kawasegawa.
Cô ấy giữ vẻ mặt nghiêm túc, chăm chú xác nhận lại nội dung.
"Cả anh nữa, về nhà nghỉ ngơi đàng hoàng đi. Không thì chẳng có ý nghĩa gì đâu."
"Không cần cô nhắc tôi cũng về. Thật tình, giờ tôi chỉ muốn tắm một cái rồi lăn ra ngủ thôi."
Thở dài một hơi rõ to, Kawasegawa quay sang phía tôi, mỉm cười:
"...Hashiba."
"Cảm ơn anh."
"Không có chi."
Sau khi xác nhận bộ phận phát triển đã bắt đầu guồng quay công việc, tôi rời khỏi phòng và đến gõ cửa phòng Giám đốc.
Cửa vẫn mở. Tôi chỉ gõ lấy lệ rồi bước vào.
"...Cảm ơn Giám đốc rất nhiều."
Vừa vào cửa, tôi đã cúi đầu thật sâu.
"Cậu dồn tôi vào thế buộc phải gật đầu, vậy mà còn khéo mồm gớm."
Giám đốc trả lời, giọng có chút hờn dỗi.
"Ngồi không?"
"Dạ thôi, tôi đứng thế này được rồi ạ."
Giám đốc nói "Vậy sao", rồi chầm chậm chớp mắt.
"Cậu biết tôi sẽ nhượng bộ nên mới đưa ra đề xuất đó hả?"
"Không, thú thực là tôi không biết."
"Cậu đúng là tay cờ bạc liều lĩnh thật đấy. Chỉ cần sai một bước là mất việc như chơi."
"Đó không phải là cá cược đâu ạ. Chỉ là... vì tôi thực sự nghiêm túc, nên tôi không còn câu trả lời nào khác ngoài nó cả."
"Hư hự," một tiếng cười khổ vang lên.
"Nghiêm túc sao. Thảo nào mà mạnh mẽ đến thế."
Chính vì đã nghe câu chuyện về quá trình phát triển game ngày xưa, tôi mới có thể chạm đến cảm xúc của ông. Nếu không nghe giai thoại đó, tôi đã chẳng thể nào thuyết phục được ông.
Giám đốc cũng là người đã chiến đấu hết mình để đứng được ở vị trí này. Vì thế, tôi cũng đã có thể chiến đấu.
Tôi muốn bày tỏ sự kính trọng vì ông đã đối diện trực tiếp với tôi.
"Để đáp lại, tôi xin hứa với Giám đốc một điều."
"Lời hứa... là gì thế?"
Trước vẻ mặt thắc mắc của Giám đốc, tôi chậm rãi mở lời.
◇
"...Đó là việc mời cô vẽ nhân vật mới cho ông ấy."
Ayaka cười ha hả rồi ngước nhìn lên trần nhà.
"Tôi bị cuốn vào kịch bản một cách ngoạn mục thật đấy."
"Vâng, là tôi đã sắp đặt đấy."
Tựa game Mystic Clockwork sau đó đã thành công dập tắt ngọn lửa phẫn nộ của dư luận. Tất nhiên, vẫn có những chỉ trích về việc bảo trì kéo dài, nhưng nhờ việc công bố nguyên nhân và kế hoạch cụ thể, đã xuất hiện những người dùng đứng ra bênh vực.
Và rồi, khi dịch vụ mở lại, số lượng "đá tạ lỗi" nhiều ngoài sức tưởng tượng cùng với hệ thống nhẹ mượt hơn hẳn trước kia đã giúp xoay chuyển ấn tượng của người chơi. Vì chất lượng gốc của game vốn đã tốt, cộng thêm tâm lý "hào phóng thế này thì chơi thử xem sao", lượng người dùng mới cũng tăng lên.
Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi vẫn còn thiếu một mảnh ghép cuối cùng.
Đó chính là việc chế tác nhân vật mới bởi Minori Ayaka.
"Cô... có thể giúp tôi được không?"
Sự im lặng kéo dài.
Cuối cùng cô ấy cũng mở lời, nhưng...
"...Nếu được thì tôi cũng muốn làm, nhưng mà..."
Lời nói thốt ra cùng tiếng thở dài mang sắc thái phủ định.
"Tự tôi cũng đã thử suy nghĩ rất nhiều lý do vì sao mình không thể vẽ được nữa."
Cô ấy là kiểu họa sĩ chuyển hóa những kích thích từ bên ngoài thành sự thể hiện trong tác phẩm.
Chính vì vậy mà trước đây, cô liên tục thử thách những điều mới mẻ. Hoạt động ở nước ngoài, vẽ trực tiếp (live drawing), hay dành cả mấy tháng trời để hoàn thành một bức tranh vẽ tay (analog).
Cũng vì lẽ đó, khi đã leo lên đến đỉnh cao, sự thiếu vắng những kích thích mới lạ lại trở thành nguy cơ lớn nhất đối với cô.
Tôi chậm rãi cất lời.
"Lý do cô Ayaka bắt đầu vẽ tranh. Chẳng phải gợi ý nằm ở đó sao?"
Sự ngạc nhiên lan tỏa trên gương mặt cô.
"Anh Hashiba, chuyện đó... tôi có thể nói ra sao?"
Câu nói ấy giúp tôi tin chắc vào giả thuyết mình đặt ra.
"Hôm trước, khi tôi đến đây, cô đang vẽ một bức tranh phải không?"
"Vâng, tôi nhớ lại nét vẽ của người mà ngày xưa mình từng ngưỡng mộ..."
"Tranh của người đó... tôi biết rất rõ. Rất, rất rõ..."
Nét vẽ màu nước. Bối cảnh trải rộng, nhân vật hiện lên đầy sức sống. Một khoảnh khắc sống động như thể sắp chuyển động ngay tức khắc.
Lý do Minori Ayaka bắt đầu vẽ tranh một cách nghiêm túc.
Có vẻ như tôi của thế giới này đã phong ấn sự thật đó suốt bấy lâu nay. Và dường như cô ấy cũng hiểu lý do tại sao.
Vì mất đi ký ức trước đây, tôi đã không nắm được ngọn ngành câu chuyện. Thế nên, dù có gặp và nói chuyện với Ayaka, tôi vẫn mãi không hiểu được ý nghĩa đằng sau thái độ thiện chí của cô ấy dành cho mình.
Nhưng, bằng cách thu thập những mảnh ghép rời rạc và lần theo quá khứ của họa sĩ minh họa Minori Ayaka, cuối cùng tôi cũng tìm ra đáp án.
"Cái này, tôi xin tặng lại cho cô."
Tôi mở gói đồ mang theo và trải ra trước mặt cô ấy.
"A, cái này là...!"
Ayaka đưa tay che miệng, nhìn chằm chằm vào vật vừa được mở ra trước mắt với vẻ kinh ngạc.
"Vâng. Đây là hình ảnh chủ đạo của tựa game HaruSora mà tôi từng làm ngày xưa."
Đối với tôi, việc làm game indie (doujin) đó là một ngã rẽ lớn, quá lớn trong cuộc đời.
Trong quá trình đó, tôi đã ép Shinoaki - người đảm nhiệm phần minh họa - phải thỏa hiệp vô số lần.
Tuy nhiên, chỉ có duy nhất một điểm, một bức tranh tôi để cô ấy vẽ theo ý thích của mình.
Đó là hình ảnh chủ đạo (image visual) được dùng làm ảnh bìa trang web suốt từ khi công bố dự án.
Một bức tranh được xây dựng bao gồm cả nhân vật lẫn bối cảnh, mang đậm bản sắc của cô ấy. Trong cơn mưa cánh hoa anh đào bay ngợp trời, các nhân vật trong game, tùy theo tính cách và thiết lập của mình, người thì cười, kẻ thì giận, người lại bối rối, tất cả cùng nhau bước đi.
Khi nhận được bản hoàn thiện của bức tranh mà Ayaka nói là "vẽ để tìm lại sơ tâm", tôi đã cảm thấy vô cùng hoài niệm. Từ đó, việc liên tưởng đến tranh của Shinoaki không còn là điều gì quá xa vời.
Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng máy tính cá nhân của mình. Tôi tin rằng nếu là mình, chắc chắn sẽ không nỡ vứt đi mà lưu lại ở đâu đó. Và trực giác ấy đã đúng.
Tôi phóng to file tìm được ra khổ lớn và đóng khung trang trọng. Để trao nó cho người họa sĩ đang ôm ấp những tình cảm đặc biệt với bức tranh này.
"Hồi cấp ba, đã có lúc tôi định bỏ vẽ đấy."
Ayaka nhìn bức tranh đầy hoài niệm và bắt đầu kể về ký ức.
"Tôi được khen về kỹ năng phác họa, cấu trúc màu sắc cũng được đảm bảo là đủ sức thi vào đại học mỹ thuật. Nhưng thầy giáo lại bảo tranh của tôi chỉ có kỹ thuật thôi. Rằng nó hoàn toàn không có sức hút. Tôi đã suy sụp, trở nên ghét vẽ... Đúng lúc đó, nhờ một đàn anh thích chơi game mà tôi biết đến HaruSora."
Cô ngước mắt lên nhìn tôi. Một ánh mắt ngây thơ, trong sáng.
"Tôi đã rất xúc động. Rằng một bức minh họa có hồn lại tuyệt vời đến thế. Nó có thể làm lay động lòng người mạnh mẽ đến thế. Và rồi..."
Ánh mắt cô như nhìn về một nơi xa xăm.
"Tôi thực lòng mong muốn được vẽ một bức tranh như thế này. Và ước rằng một ngày nào đó... sẽ được cùng vẽ với người đã tạo ra nó."
Ayaka biết chuyện của tôi và Shinoaki. Và trên hết, cô ấy cũng biết hiện giờ Shinoaki ra sao. Vì thế, cô ấy mới kể chuyện này ở thì quá khứ.
Tôi nghĩ rằng tôi vốn có ở thế giới này chắc hẳn cũng rất đau lòng khi nhìn thấy tranh của Shinoaki. Vì vậy mà những cuộc trò chuyện với Ayaka chưa bao giờ đi quá giới hạn nhất định.
Nhưng, nhờ sự ngẫu nhiên khi sự tồn tại mang tên "tôi" bị hoán đổi, tranh của Shinoaki và cô ấy đã có thể gặp lại nhau.
"Cảm ơn anh. Bức tranh này đã cứu rỗi tôi đến hai lần rồi nhỉ. Tôi sẽ trân trọng nó... mãi mãi."
Ayaka đứng dậy, cúi đầu chào tôi, rồi nói:
"Cho tôi một tuần để lên phác thảo (rough). Từ lúc đi nét đến khi tô màu thì chỉ cần vài ngày là xong. Còn mấy cái như biến thể (diff) thì... anh cứ gửi mail cho tôi nhé."
Đó là lời tuyên bố cô ấy sẽ thiết kế nhân vật mới.
Tôi cũng đứng dậy, cúi đầu trước Ayaka.
"Cảm ơn cô, thưa cô giáo."
"Được người đã khơi nguồn cảm hứng vẽ tranh gọi là 'cô giáo', tôi thấy nhột lắm ạ."
Ayaka cười ngượng ngùng nói.
◇
Minori Ayaka bắt đầu hoạt động sôi nổi trở lại, như thể khoảng thời gian ngưng trệ trước đây chỉ là dối trá.
"A, a a anh Hashiba! Cô giáo Ayaka gọi điện tới ạ!"
Tại công ty, Morishita run rẩy báo cáo với tôi trong sự kinh ngạc tột độ.
"Cô ấy nói gì?"
"D-Dạ là, phác thảo nhân vật đã xong rồi. Cô ấy bảo sẽ gửi ngay, nhưng em bảo gửi thế phí lắm, để em trực tiếp đến lấy ạ!"
"À, chắc cô ấy sẽ vui lắm đấy."
Sau buổi "họp bàn" hôm đó, tôi đã được nghe chính Ayaka nói rất nhiều lời tin tưởng dành cho Morishita.
Và cả những lời vui mừng vì cuối cùng cũng có thể đền đáp lại cô bé.
"Vâng... ơ, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm, anh Hashiba!"
Morishita cúi chào thật sâu như mọi khi, rồi xốc lại chiếc túi xách lên vai.
"V-Vậy em đi đây ạ!"
Cô bé lại va chỗ nọ đụng chỗ kia, tất tả chạy ra khỏi công ty.
"Thế này là ổn rồi... nhỉ."
Nhìn theo bóng dáng cô bé, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Và rồi, cô ấy đã đăng tải bản thiết kế nhân vật mới đúng như kỳ hạn đã hứa.
Chất lượng không có gì để chê trách, một bức tranh đầy ý nghĩa trong sự nghiệp của cô ấy khi vừa kế thừa phong cách cũ, vừa thử thách kiểu tô màu mới.
"Cô giáo Ayaka liên lạc bảo là nhất định hãy để cô ấy làm nhân vật tiếp theo nữa!"
Morishita báo cáo với vẻ mừng rỡ khôn xiết.
"Vậy à, thế thì tốt quá."
Với việc là tác phẩm mới của một họa sĩ đã lâu không ra tranh, nhân vật mới đó thực sự trở thành cứu tinh cho Mystic Clockwork. Những tiếng xấu hồi mới phát hành như tan biến, người dùng tràn trề hy vọng mong chờ những diễn biến tiếp theo.
"Thế này là tạm yên tâm rồi... phải không ạ?"
"Tạm thời là thế. Nhưng kỳ vọng đã tăng lên rồi, từ giờ mới vất vả đây."
Thực ra, đưa ra các biện pháp khi đang ở mức âm cũng có cái dễ. Vì kỳ vọng ban đầu thấp, nên chỉ cần một chút tốt đẹp cũng sẽ được nhìn nhận qua lăng kính tích cực và chuyển hóa thành điểm cộng.
Nhưng từ giờ sẽ khác. Một khi đã được nhìn nhận là "nhà vận hành đàng hoàng", thì chỉ một điểm trừ nhỏ nhặt cũng sẽ bị soi xét rất kỹ.
"Không sao đâu ạ, vì chị Kawasegawa đã soạn một bộ hướng dẫn siêu dày rồi mà."
Cách xử lý sau đó của Kawasegawa quả nhiên rất xuất sắc.
Từ những thay đổi nhỏ do đổi game engine, đến các điểm cần lưu ý khi trả lời mạng xã hội, và cả các phương án triển khai trong tương lai, cô ấy đều đưa ra những đối sách và phương châm cực kỳ chi tiết, tỉ mỉ.
"Không ngờ cô ấy lại lôi cả Giám đốc đi đàm phán."
Hơn nữa, sau khi chia sẻ phương án triển khai đó với Succeed Soft, cô ấy còn buộc họ chấp thuận việc bên này sẽ nắm quyền chủ đạo để phát triển trong tương lai.
Theo lời Giám đốc, quyền chủ đạo trong cuộc họp hoàn toàn nằm trong tay Kawasegawa.
"Chị Kawasegawa bảo là: 'Chị làm thế này để không có chị thì mọi thứ vẫn vận hành được trong ba năm tới'."
"Quả nhiên cô ấy giỏi thật."
Do những tình huống xấu chồng chất nên cô ấy chưa thể phát huy hết tốc độ, nhưng năng lực gốc vốn đã cao, nên sau khi mọi thứ vào guồng thì không còn gì phải lo lắng nữa.
Vừa đúng lúc chuông báo 12 giờ vang lên. Giờ nghỉ trưa đến, xung quanh bắt đầu ồn ào.
"Vậy thì, đi ăn trưa với đương sự cái nào."
Nói rồi, tôi nhìn về phía chỗ ngồi của cô ấy.
"Ủa, anh Hashiba chưa nghe gì sao? 14 giờ chiều nay chị ấy bay từ Haneda rồi."
"Hả?"
Tôi nhìn vào chỗ ngồi của Kawasegawa. Bàn làm việc của cô ấy lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp, nhưng hôm nay sự gọn gàng ấy lại nổi bật một cách bất thường. Trên bàn không còn lại gì, trống trải đến kỳ lạ.
Cô ấy là kiểu người coi tinh thần trách nhiệm như quần áo mặc trên người vậy. Kiểu người không tự tay làm thì không yên tâm, chính vì thế cô ấy mới lúng túng ở vị trí quản lý.
Dù có soạn hướng dẫn kỹ càng, nhưng rốt cuộc cô ấy vẫn sẽ dựa vào đó mà tự mình làm hết. Thế nên, việc soạn thảo hướng dẫn nằm trong dự tính. Nhưng chuyện sau đó mới là bất thường.
Không có tôi thì vẫn vận hành được.
Đột ngột đi máy bay.
Bàn làm việc dọn sạch trơn.
"Morishita!"
Tôi vội vã quay lại chỗ ngồi, chộp lấy cái cặp và lao đi.
"Báo với mọi người chiều nay anh nghỉ phép nhé!"
"D-Dạ a á?"
Chưa kịp nghe cô bé trả lời, tôi đã lao xuống cầu thang với tốc độ như lăn, rồi chạy ra ngoài.
Tôi chặn ngay chiếc taxi vừa trờ tới.
"Đến ga nội địa sân bay Haneda, làm ơn nhanh giúp tôi!"
Tại sao mình lại không nhận ra chứ?
Ở hiện trường mà cô ấy đang chịu trách nhiệm, nếu tôi xông vào can thiệp, chắc chắn vị thế của cô ấy sẽ trở nên khó xử. Dù Giám đốc có bảo đảm chiếc ghế đó, thì niềm tin từ cấp dưới cũng sẽ sụt giảm.
Dù nói là quyết định của tôi và Kawasegawa, nhưng với những người có mặt ở đó, rõ ràng tôi là người đứng mũi chịu sào.
Đúng là mọi chuyện đã diễn ra suôn sẻ. Nhưng tôi cứ nghĩ chuyện sau đó rồi sẽ ổn thôi.
Cô ấy ưu tú, hiểu chuyện, nên chắc sẽ không sao đâu.
Nhưng tôi đã lầm.
Ngược lại. Hoàn toàn ngược lại.
Cô ấy càng ưu tú bao nhiêu, thì lại càng bị dồn vào chân tường bấy nhiêu.
Tôi chẳng học được bài học nào từ chuyện của Tsurayuki cả. Không suy nghĩ xem sau khi hành động thì kết cục sẽ ra sao, chỉ biết tìm ra giải pháp theo kiểu "đốt sạch" bất chấp hậu quả.
Rốt cuộc cũng chỉ vì bản thân mình. Chỉ cần mình ra vẻ ngầu là được, phải không?
"Mình đúng là thằng ngu mà...!"
Tôi đấm liên tiếp vào ghế ngồi.
Tôi muốn đến bên cô ấy, dù chỉ sớm hơn một giây.
Khi đến Nhà ga số 1, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nhận tiền thừa, cứ thế lao vào sảnh chờ như một kẻ mất trí.
Đồng hồ đã điểm hơn 13 giờ. Máy bay sẽ đóng cửa ra tàu bay trước 30 phút. Thời gian chỉ còn tính bằng giây.
Tôi đảo mắt nhìn hàng người đang kiểm tra hành lý. Nhưng không thấy bóng dáng cô ấy đâu.
"Kawasegawa, làm ơn vẫn còn ở đó đi..."
Tôi đi, tôi chạy, tôi căng mắt nhìn khắp xung quanh.
Nhưng dù nhìn vào các hàng ghế hay lùng sục khắp sảnh chờ, vẫn không thấy cô ấy.
"Kawasegawa...!"
Tôi thở hổn hển, ngồi sụp xuống tại chỗ.
Không kịp rồi. Chắc chắn cô ấy sẽ gửi đơn từ chức từ nơi cô ấy đến. Một khi đã gửi đi, chắc chắn sẽ không thể nào thay đổi ý định được nữa.
Và rồi cô ấy rời đi ngay trước mắt tôi. Hệt như Tsurayuki đã từng.
"Xin lỗi, xin lỗi..."
Tôi quỳ gối trên sàn nhà, hai nắm tay siết chặt.
Lý do mình đến thế giới này là gì chứ? Cái gì là nghiêm túc chứ? Với một kế hoạch non nớt như vậy, mình định mang lại hạnh phúc cho mọi người kiểu gì đây?
Rốt cuộc, tôi chỉ là một kẻ chẳng thể bảo vệ nổi bất cứ ai. Tôi đã diễn giải quá mức những lời Nanako nói, tự tiện hiểu theo hướng có lợi cho bản thân rồi hành động, và đây là kết quả.
"Ư ư... ư..."
Chẳng biết là tiếng khóc hay tiếng rên rỉ, những cảm xúc bế tắc cứ như muốn trào ra khỏi cổ họng. Trong cái kết của thế giới này, bộ dạng thảm hại này trông thật xứng đôi vừa lứa.
Sàn nhà trắng toát được đánh bóng loáng phản chiếu trọn vẹn hình dáng đáng thương của tôi.
Có một thứ gì đó đang tiến lại gần cái bóng ấy. Một chiếc vali du lịch màu đỏ rực, cùng một người phụ nữ mặc chiếc váy cùng màu đang bước đến bên cạnh tôi.
Giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu.
"S-Sao... Hashiba lại ở đây?"
Tôi quay lại, và ở phía đó.
"Kawase... gawa..."
Người mà tôi đang tìm kiếm, chính là người đang đứng sừng sững ở đó.
◇
Tôi ngồi đợi cô ấy ở một chiếc ghế dài gần sảnh khởi hành.
Chẳng bao lâu sau, cô ấy quay lại với hai cốc cà phê trên tay.
"Nè, của cậu."
"A, ừ. Cảm ơn..."
Tôi cảm ơn rồi nhận lấy, đưa lên miệng nhấp một ngụm.
Hương thơm đắng nhẹ lan tỏa từ khoang miệng lên mũi, khiến tâm trạng tôi bình ổn lại đôi chút.
"Thật tình, nhắn RINE hay gọi điện thoại, cậu không hề có chút tư duy nào về mấy việc đó hả?"
"...Xin lỗi."
"Mà, chuyện tôi bỏ đi mà không nói gì với cậu, tôi cũng thấy mình có lỗi."
Hóa ra Kawasegawa thực sự chỉ đi nghỉ phép để thư giãn, chẳng có gì bất thường cả.
Việc cô ấy tỏ ra khác lạ so với mọi ngày là ngẫu nhiên, việc dọn dẹp bàn làm việc sạch sẽ hơn bình thường cũng là ngẫu nhiên nốt.
"Sao mà tôi nghỉ việc được chứ. Bị cậu lật kèo ngoạn mục đến thế, nếu bỏ chạy khi chưa kịp trả ơn thì thảm hại quá mức cho phép rồi. Tôi phải trả đũa lại thật đau, bắt cậu phải nói 'Tôi thua rồi' thì mới hả dạ được."
Tôi đã đánh giá thấp cô ấy rồi. Kawasegawa Eiko dù có trưởng thành thì vẫn chẳng thay đổi gì cả. Cô ấy vẫn hừng hực khí thế, chưa bao giờ từ bỏ việc chiến đấu. Vụ việc lần đó có lẽ chỉ là trùng hợp rơi vào lúc cô ấy đang yếu lòng mà thôi.
Rốt cuộc, là do tôi nhanh nhảu đoảng.
"À, thế còn chuyến đi Okinawa?"
"Đổi ý rồi. Tôi hủy rồi, nên thôi kệ đi."
"...Xin l..."
"Không cần xin lỗi nữa đâu, thật là."
Kawasegawa tỏ ra bực bội một cách kỳ lạ. Mà cũng phải, tự nhiên có một gã đàn ông to xác hiểu lầm rồi chạy hộc tốc đến, cảm giác muốn đi thư giãn bay biến hết cũng là chuyện thường.
Sân bay ngày thường tràn ngập những người đi công tác. Khác với ngày nghỉ, không khí ở đây có phần hối hả, thời gian dường như trôi nhanh hơn.
Cả tôi và Kawasegawa đều là những kẻ lạc lõng giữa dòng người đó. Tôi mặc áo polo và quần jeans, cô ấy mặc áo thun dài tay khoác cardigan và váy. Cứ như thể chúng tôi bị cắt ra từ một không gian khác, mang theo bầu không khí của ngày nghỉ lễ.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ xem nên xin lỗi thế nào, Kawasegawa lên tiếng.
"Tại sao cậu lại lo lắng đến mức đó?"
"...Chuyện đó là."
Lời nói nghẹn lại.
Giữa đám đông ồn ào, chỉ có mình tôi đang quay ngược thời gian.
Mười năm trước. Tôi đã gặp được những người đồng đội tuyệt vời. Tôi đã nghĩ nếu có thể cùng họ tạo ra những tác phẩm, tôi sẽ làm bất cứ điều gì. Tôi đã hành động điên cuồng. Tôi đã lên tiếng. Và... tôi đã nghĩ mình sẽ tận dụng lợi thế 10 năm kinh nghiệm này.
Kết quả là, tôi mất đi một người đồng đội. Và chờ đợi tôi ở tương lai phía trước, là hình ảnh chính tôi đã đánh mất nốt những người đồng đội còn lại.
"Tôi đã rất sợ. Sợ mọi người sẽ biến mất hết, sợ rằng cả Kawasegawa cũng sẽ biến mất."
Biểu cảm của Kawasegawa trở nên cứng nhắc.
"Hashiba..."
Một gương mặt vừa như lo lắng, vừa như thương hại tôi.
"Cả Shinoaki, cả Tsurayuki... họ đã tuyệt vời đến thế, vậy mà khi tôi nhận ra, cả hai đều đã bỏ nghề sáng tạo. Ngay cả Nanako..."
Dù cô ấy không bỏ hát, nhưng việc tài năng bị thui chột thì vẫn là sự thật.
Tất cả là lỗi của tôi.
Say sưa trong cảm giác toàn năng, tự cho rằng mình có thể giải quyết mọi thứ, rốt cuộc thì dù thế giới có ra sao, bản thân tôi vẫn chẳng hề thay đổi. Một kẻ phá hoại lẽ ra nên sống yên phận, tránh can thiệp vào thế giới, vậy mà tôi vẫn thực hiện những hành động nông cạn.
"Tất cả là lỗi của tôi. Tưởng như đang nghĩ cho người khác, nhưng rốt cuộc tôi chỉ toàn nghĩ cho bản thân mình."
Tôi đã tin rằng nếu làm những điều thế giới này mong cầu, tôi sẽ được đền đáp. Tôi cũng từng nghĩ rằng ít nhiều mình đã được khẳng định nhờ những lời Nanako nói.
Nhưng không phải vậy. Tôi càng hành động, lại càng có ai đó mất đi chốn dung thân.
Produce cái nỗi gì chứ. Trở thành người kiến tạo môi trường sáng tạo cái gì chứ.
Kết quả chỉ là tạo ra một nơi dễ chịu cho chính bản thân mình mà thôi, đúng là một tương lai hoàn hảo để làm gương, một sự trừng phạt thích đáng. Cái đoạn kết Happy End này tồn tại chỉ để cho tôi thấy sự tuyệt vọng đến tận cùng.
"Đúng nhỉ, cậu lúc nào cũng nói thế. Rằng có lỗi với họ, rằng cậu là kẻ vô dụng. Dù tôi có hỏi lý do, cậu cũng chỉ toàn nói là không được."
"Ừ... đúng là vậy."
Quả nhiên, tôi của phiên bản ở thế giới này cũng suy nghĩ y hệt như vậy.
Và chắc hẳn tôi cũng chỉ lẩm bẩm những lời hối hận sáo rỗng mà thôi.
"Mọi người trở nên bất hạnh là do lỗi của cậu, cậu thực sự nghĩ như vậy sao?"
"...Phải. Sự tồn tại của tôi chính là sai lầm."
Sự im lặng bao trùm. Thông báo về chuyến bay đi Okinawa đã kết thúc, cổng soát vé đã đóng lại.
Kawasegawa lặng lẽ quan sát tình hình. Rồi cô ấy nhẹ nhàng đặt bàn tay phải của mình lên bàn tay trái của tôi đang để bên cạnh.
"Kawasegawa..."
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"Vậy à."
Cô ấy trả lời ngắn gọn, rồi nhanh chóng chuyển chiếc túi cầm tay đang để bên trái sang tay phải.
Và rồi,
"Kawasegawa... Ơ? Áaaaa!"
BỐP!!
Cô ấy vung tay hết sức, quất mạnh chiếc túi vào lưng tôi.
"Đau! Cô làm cái quái gì vậy!?"
"Im đi! Thật tình, bực mình chết đi được!!"
Kawasegawa vẫn tiếp tục đập túi chan chát vào lưng tôi. Nói thật là đau điếng người.
Ánh mắt của mọi người xung quanh hoàn toàn tập trung vào chúng tôi. Nhân viên sân bay đang chỉ trỏ, bàn bạc xem có nên can thiệp hay không. Trong số khách hàng, có người còn nhanh tay lôi điện thoại ra định quay phim.
"D-Dừng lại đi Kawasegawa, t-tôi đã nói gì kỳ cục sao?"
"Cậu không có nói!"
"Hả...?"
Tôi đã nhìn thấy một điều không thể tin nổi.
Mắt Kawasegawa đang ngấn nước. Không, đã có hai, ba giọt nước mắt rơi xuống rồi.
"Cái gì cũng tỏ ra ưu tú, cái gì cũng thật thà đến ngốc nghếch, khiến người ta cảm thấy mặc cảm, cậu đúng là chẳng có chỗ nào để chê trách cả, đồ ngốc!!"
"K-Kawasegawa..."
"Tại sao, tại sao cậu không cầu cứu ai hết vậy? Tại sao cậu cứ cố tự mình làm hết mọi thứ? Những người xung quanh trông không đáng tin đến thế sao? Những lúc lạc lối không biết phải làm gì, cậu không nghĩ đến việc dựa dẫm vào ai đó sao...?"
Kawasegawa thở hồng hộc.
"Chính vì thế nên cậu mới không thể tự chống đỡ nổi bản thân nữa. Lúc đó cũng vậy. Cậu cứ mãi đuổi theo cái bóng của Tsurayuki đã bỏ đi, dù thực sự không hợp nhưng vẫn tự mình viết kịch bản. Cậu chẳng hề nghĩ đến việc tìm người viết thay. Cậu cũng không thể phản kháng lại việc Shinoaki nói muốn bỏ vẽ, và cũng chẳng cứu vãn được sự thất bại của Nanako. Nhưng mà... nhưng mà!"
Cô ấy đứng bật dậy. Trừng mắt nhìn tôi từ trên xuống.
"Việc gánh vác trách nhiệm cho tương lai của tất cả mọi người, đâu cần cậu phải làm đến mức đó chứ! Đâu phải cậu bắt họ làm thế! Tại sao cậu lại đổ hết lỗi cho bản thân, rồi tự tiện suy sụp, tự tiện tàn tạ như vậy chứ! Tại sao... tại sao cậu lại nghĩ rằng mình là kẻ vô dụng chứ!"
Rồi, như muốn cho tôi thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt, với đủ loại cảm xúc từ giận dữ đến đau buồn hòa lẫn vào nhau, cô ấy hét lên:
"C-Cậu, lúc nào cũng thực sự, th-thực sự rất cố gắng. Lúc nào cũng xếp bản thân ra sau cùng, lúc nào cũng nỗ lực vì muốn ai đó hành động, muốn ai đó tạo ra tác phẩm. Khi cười thì cười cùng mọi người, khi khóc thì lại khóc một mình. Chẳng có điều gì là xấu cả. Kẻ nào dám nói như thế, tôi tuyệt đối, s-sẽ không tha thứ. Không tha thứ đâu!"
Cô ấy sụt sịt mũi một cái rõ to, rồi tiếp tục:
"Thế nên là!!"
Kawasegawa túm lấy cổ áo tôi.
"Thế nên là, hãy tự tin lên! Sự tồn tại của cậu là sai lầm ư? Làm gì có chuyện đó, nếu vậy thì việc cậu đang ở đây lúc này, và việc cậu đã cứu giúp tôi cũng là sai lầm sao!?"
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
"Đúng không? Cậu rất tuyệt vời! Tôi đảm bảo đấy. Trong số những người tôi từng gặp, cậu là người to lớn nhất, đầy cảm hứng nhất, khó đoán nhất, tôi thích những điểm đó, tôi ngưỡng mộ cậu, thế nên đừng có tự ti như vậy nữa!"
Tôi chỉ biết ngẩn người ra, để mặc cô ấy muốn làm gì thì làm. Kawasegawa lườm đám người hiếu kỳ xung quanh một cái sắc lẹm khiến họ giải tán, rồi đột nhiên đỏ bừng mặt, buông tay khỏi áo tôi.
"...À, ừm..."
Cô ấy bối rối một cách hiếm thấy.
Đến cả tôi cũng hiểu lý do tại sao.
Vì trong câu nói cuối cùng của cô ấy, rõ ràng... có hàm chứa ý nghĩa đó.
"À, ừm."
Có lẽ tôi nên nói gì đó.
Đúng lúc tôi định lên tiếng để xoa dịu bầu không khí thì cô ấy chặn lại:
"...Hai ý cuối là thừa, tôi rút lại."
Một yêu cầu xóa bỏ phát ra từ miệng cô ấy với tông giọng trầm thấp như vọng lên từ đáy vực.
"Ờ, ờ..."
Dù là tôi thì cũng không đủ can đảm để truy cứu về hai ý đó ngay tại đây.
Thay vào đó, lời buột ra khỏi miệng tôi là:
"À, x-xin lỗ..."
Một lời xin lỗi thảm hại.
Ngay lập tức, ánh mắt đe dọa của Kawasegawa phóng tới. Ánh mắt ấy như muốn nói: "Xin lỗi cái gì chứ, đồ ngốc!"
"Không, à thì..."
Đúng rồi ha, không phải là xin lỗi ha.
"...Cảm ơn cô, Kawasegawa."
Đã rút lại lệnh. Tia laser từ mắt cô ấy đã tắt.
Cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, tôi lảng tránh ánh nhìn của Kawasegawa. Cô ấy hình như cũng vậy, mặt vẫn đỏ bừng, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
Cà phê đã nguội ngắt. Tôi và cô ấy đồng thời cầm cốc lên, uống một ngụm.
Và đồng thời thốt lên: "Nguội ngắt."
Nhìn nhau, cả hai lại cùng ngượng. Lớn đầu rồi mà còn làm trò gì không biết. Hay nói đúng hơn, đến nước này mà tôi vẫn chẳng thể nói được gì với cô ấy, thật là thảm hại.
"Nếu, nếu như..."
Kawasegawa lí nhí.
"Nếu tôi có thể quay lại trước mặt cậu của ngày đó, lúc cậu đang đau khổ, tôi nghĩ mình sẽ tìm mọi cách để giúp cậu."
Giọng cô ấy rất nhỏ. Nhưng đó chắc chắn là lời dành cho tôi.
"Nhưng mà, cậu của ngày đó... đã chẳng hề cầu cứu tôi nhỉ."
Cô ấy nói, pha chút cười khổ.
"Không có chuyện đó đâu... Cảm ơn cô."
Nếu bản thân tôi của ngày đó nghe được, chắc chắn sẽ vui lắm.
Ở Kawasegawa toát ra một bầu không khí khiến người ta cảm thấy khó mà nhờ vả. Đó là vì bản thân cô ấy cũng đang nỗ lực hết mình để trở thành một ai đó, nên tôi đã sợ phải bước vào thế giới của cô ấy.
"Được rồi, tôi quyết định vẫn sẽ đi Okinawa."
"Hả?"
"Chuyện hủy vé là nói dối đấy. Để tôi hỏi xem có đổi chuyến được không, nếu đi được thì tôi sẽ lên chuyến tiếp theo."
Cô ấy đứng dậy, vươn vai một cái thật sảng khoái.
"Không sao đâu, tôi sẽ quay về đàng hoàng mà."
Nói rồi, cô ấy kéo tay cầm vali và xách túi lên.
Cô ấy định bước đi, nhưng chợt quay lại.
"Với lại, cậu bảo vì cậu mà mọi người đều biến mất."
Như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
"Chẳng phải cậu đã khiến một đóa hoa nở rộ rực rỡ sao?"
"Hả?"
"Minori Ayaka ấy. Cô bé đó, nhờ game cậu làm mà mới bắt đầu vẽ tranh đúng không?"
...Ra là vậy.
Vốn dĩ nếu tôi không làm game, cô ấy sẽ không bước đi trên con đường trở thành họa sĩ minh họa. Việc cô ấy không tồn tại với tư cách là họa sĩ minh họa ở thế giới ban đầu của tôi, nếu nghĩ theo hướng là do tôi không tạo ra cơ hội đó thì hoàn toàn hợp lý.
Cô ấy đã biết ơn tôi. Cô ấy thậm chí còn nói rằng tôi đã cho cô ấy cơ hội để vẽ. Dù thực tế là nhờ tranh của Shinoaki, nhưng quả thật nếu không có trò chơi đó, tranh của Shinoaki cũng sẽ không được ra mắt công chúng rộng rãi vào thời điểm ấy.
Chỉ một điều thôi. Quả thật chỉ một điều thôi... tôi cũng đã tạo ra được một bước ngoặt lớn sao.
"Trên đời này ấy mà."
Kawasegawa ngắt lời, ánh mắt thoáng nhìn về phía xa xăm.
"Chắc chắn chẳng có điều gì là vô ích đâu."
Cô ấy để lại một nụ cười tinh nghịch rồi bước về phía cổng soát vé.
Tôi cứ đứng lặng im, dõi theo bóng lưng hiên ngang ấy của cô ấy mãi.
◇
Tôi không định quay lại công ty.
Tôi đi thẳng lên đài quan sát của sân bay Haneda, ngắm nhìn dòng máy bay qua lại.
Có lẽ vì là ngày thường nên trên đài quan sát chẳng có ai.
Giữa bầu trời xanh, những chiếc máy bay đầy màu sắc lần lượt hạ cánh, rồi lại bay đi đâu đó. Trong số đó, chắc hẳn có cả chuyến bay đưa Kawasegawa đến Okinawa.
Gió từ biển thổi vào rất mạnh. Hứng chịu mùi cát và gió biển tạt vào mặt, tôi quyết định tìm một chỗ để ngồi.
Chẳng mấy chốc, tôi tìm thấy một chiếc ghế dài. Phủi nhẹ lớp cát, tôi ngồi xuống.
"Ây da..."
Tiếng than thở mà 10 năm trước chắc chắn tôi không bao giờ nói, giờ đây ở thế giới này lại thốt ra một cách tự nhiên.
Ngồi trên chiếc ghế dài có cùng màu xanh với bầu trời, tôi lại dõi theo hướng máy bay đi.
Gió đã ngừng thổi. Ngoại trừ tiếng máy bay, không gian hoàn toàn tĩnh lặng.
Kỳ lạ thay, tâm trạng tôi rất bình tĩnh. Với cái đầu sáng suốt đến lạ thường, tôi nhìn lại những chuyện đã qua.
Bị ném vào thế giới năm 2018 mà chẳng hiểu lý do. Dù tuyệt vọng trước tương lai là kết quả của sự hiểu lầm và tự mãn, nhưng tôi đã được Nanako động viên, được tranh của Shinoaki cứu rỗi, và hơn nữa còn được Kawasegawa cứu giúp.
Kawasegawa đã khẳng định sự tồn tại của tôi. Cuộc đời kể từ khi quay lại 10 năm trước mà tôi vẫn luôn phủ nhận, cô ấy đã dùng toàn bộ con người mình để chấp nhận nó.
Lúc đó, tôi suýt nữa đã bật khóc ngay tại chỗ. Nghe có vẻ sến súa, nhưng tôi đã thật lòng nghĩ rằng: "Mình được phép ở lại nơi này."
Tôi từng nghĩ thế giới này là một trò chơi trừng phạt. Một cái kết tồi tệ ngụy trang dưới vỏ bọc hạnh phúc. Thế nhưng, nhờ những lời của Kawasegawa, sự tự ti trong tôi giờ đây đã bay biến, dù có hơi muộn màng. Tôi đến đây vì tôi cần phải đến, và thế giới này tồn tại chính vì nó vô cùng cần thiết cho tôi của sau này.
"Tôi của sau này". Đó chắc chắn không phải là tôi của năm 2018. Mà là tôi của năm 2007.
Vì thế, tôi có một linh cảm mơ hồ. Có lẽ thế giới này sắp kết thúc rồi. Và thế giới tiếp theo đang mở cửa vẫy gọi.
Dù chẳng có căn cứ nào, cũng chẳng thể dự đoán tương lai.
Nhưng thế giới ngập tràn hạnh phúc này, có lẽ sắp đến hồi kết thúc rồi──.
"Hửm?"
Bất chợt, tôi nhận ra có ai đó nơi khóe mắt.
Là một bé gái. Một cô bé dễ thương với mái tóc nhuộm hồng.
"Ai vậy nhỉ..."
Lạc bố mẹ sao? Cô bé nhìn thấy tôi liền đi thẳng tới.
Cô bé đứng trước mặt tôi, rồi...
Cô bé vừa bước tới vừa nhìn tôi cười toe toét,
Và cất giọng Kansai đặc trưng.
"Yo, Hashiba. Khỏe không đó?"
Trong khoảnh khắc, những mảnh ghép ký ức còn thiếu sót ùa về tâm trí tôi như sóng dữ.
"...Keiko-san, lâu rồi không gặp."
Tôi chào cô ấy như thể đã biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy.
***
0 Bình luận