Một căn phòng chung cư ngập tràn ánh nắng dịu nhẹ.
Trên chiếc bàn đặt tại phòng ăn kiêm bếp, bữa sáng ngon lành đã được chuẩn bị sẵn.
Súp ngô bốc khói nghi ngút, bánh mì nướng tỏa hương thơm phức, salad xanh tươi. Một khung cảnh hoàn hảo đến mức cứ như được dàn dựng để quay phim vậy.
"Mẹ ơi, hôm nọ Maki học được bài hát mới đó!"
"Hihi, thế hả, vậy lát nữa hát cho mẹ nghe nha?"
"Vâng ạ, con sẽ hát thật nhiều!"
Hai mẹ con vây quanh bàn ăn, cười nói rạng rỡ những câu chuyện vụn vặt.
Trong bối cảnh mà cắt góc nào ra cũng thành mẫu mực cho "khung cảnh đời thường hạnh phúc" ấy, chỉ có mình tôi là đang gặm bánh mì với cảm giác lạc lõng vô cùng.
(Không phải... là mơ đâu nhỉ.)
Nãy giờ tôi đã véo má không biết bao nhiêu lần. Cũng đã rửa mặt rồi. Tôi không thể tin những gì đang diễn ra trước mắt là hiện thực, nên đã thử đủ mọi cách vùng vẫy để quay về thế giới cũ.
Nhưng tất cả những nỗ lực đó chẳng mở ra cánh cửa nào, mà chỉ càng củng cố thêm nhận thức rằng thế giới trước mắt là hiện thực không thể chối cãi.
Dẫu vậy, tôi vẫn cứ ngỡ đây chỉ là mơ...
"Bố nó ơi."
Bất chợt, người phụ nữ trước mặt cất tiếng gọi tôi.
"Hả, hả... g-gì cơ?"
Bình thường chẳng bao giờ được gọi bằng cái tên đó, nên tôi phản ứng một cách đầy khả nghi.
"Sao thế, nãy giờ anh toàn gặm bánh mì không vậy... Anh không thấy ngon miệng hả?"
Nhìn lại thì đúng là nãy giờ tôi chỉ cắm cúi ăn mỗi bánh mì nướng.
"Bố ăn gian, bố toàn bảo Maki phải ăn đủ thứ mà bố lại thế~"
Bên cạnh, cô bé con phồng má, hướng vẻ mặt phản đối về phía tôi.
"À, không không, đâu có đâu, bố thấy ngon miệng mà, bố sẽ ăn cả món khác nữa!"
Tôi cuống cuồng cầm tách súp ngô lên và húp một hơi thật mạnh.
Ngay lập tức, chất lỏng nóng rẫy lan tỏa trong miệng.
"Nóng quá!!"
Và rồi, như một diễn biến rập khuôn, tôi bị bỏng lưỡi.
"Oái, anh có sao không?"
Người phụ nữ vội vàng đưa cho tôi cốc nước.
Tôi uống một ngụm rồi thở hắt ra một hơi.
"Xin lỗi, cảm ơn em... Mình đang làm cái quái gì thế này."
"Hihi, cảm giác lâu lắm rồi em mới thấy anh như vậy đó."
Người phụ nữ nở nụ cười dịu dàng về phía tôi.
Dù có chút trưởng thành hơn, đó vẫn là nụ cười tôi đã quá đỗi quen thuộc ở thế giới cũ.
"Chà, món súp ngô này ngon thật đấy..."
Khi nếm lại lần nữa, hương vị đậm đà cùng cảm giác sần sật của ngô lan tỏa trong khoang miệng.
"Đúng không? Ngon là tốt rồi. Không phải đồ làm sẵn đâu nhé, em tự tay làm từ A đến Z đó."
"Hưm," Shinoaki (hay người phụ nữ giống cô ấy) ưỡn ngực đầy vẻ tự đắc.
Dáng vẻ quá đỗi dễ thương ấy y hệt cô ở thế giới cũ, nhưng vốn dĩ Shinoaki đâu có giỏi nấu ăn.
Một cô gái đến việc dùng cốc đong nước còn chẳng nghĩ ra, vậy mà có thể dùng ngô đóng hộp, sữa tươi và kem tươi để nấu thành món súp chuẩn chỉnh thế này, chắc chắn phải trải qua một quá trình không hề đơn giản.
Quả nhiên có gì đó sai lệch. Mà là sai lệch ở rất nhiều chỗ.
(Shinoaki...)
Cô gái lẽ ra phải cùng tuổi 19 với tôi.
Nhưng hiện diện trước mắt tôi lúc này là phiên bản đã chững chạc hơn vài tuổi.
Không, chẳng có bằng chứng xác thực nào cho thấy đây chính là Shinoaki kia cả.
Dù nụ cười có giống đến đâu, nhưng từ bầu không khí, cử chỉ, cho đến lời nói, cô ấy hoàn toàn không còn là cô ấy của ngày xưa nữa.
(Chuyện mình từng nói đùa với Tsurayuki, không ngờ lại trở thành hiện thực theo cách này.)
Nếu biết sẽ thành ra thế này, lẽ ra tôi phải hùa theo mấy câu chuyện "GIẢ SỬ" đó nhiệt tình hơn. Tôi chẳng biết làm cách nào để xác nhận cô ấy có phải Shinoaki hay không, cũng chẳng biết phải cư xử sao cho phải phép.
Thậm chí, ngay cả việc nơi này là đâu, tôi cũng hoàn toàn mù tịt.
(Bình tĩnh nào... Bây giờ việc quan trọng nhất là phải nắm bắt hiện trạng đã.)
"Maki muốn xem Puikyua cơ!"
"Rồi rồi, ăn cơm xong mới được xem Puikyua nha."
Hai người họ vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện mẹ con đầy hạnh phúc.
Còn tôi thì vẫn không ngừng hoang mang trước bầu không khí đầy rẫy những điều sai sai này.
◇
Sau bữa ăn, thoát khỏi sự đeo bám của Maki—đứa bé vừa xem xong "Puikyua" đã lập tức tung chiêu "tấn công đòi chơi cùng"—tôi trở về căn phòng mình đã ngủ lúc nãy.
(...Tóm lại là phải thu thập thông tin đã.)
Ngồi trước chiếc máy tính xách tay mỏng dính đã lâu không hiện diện trong ký ức, tôi mở trình duyệt lên.
Điều đầu tiên khiến tôi ngỡ ngàng lại một lần nữa chính là thời gian hiện tại.
Trước khi tôi nhảy về thế giới 10 năm trước, thế giới gốc vốn là mùa thu năm 2016.
Thế nhưng, đồng hồ trước mắt lại đang hiển thị mùa xuân năm 2018.
"Có một khoảng trống thời gian... hơn một năm sao..."
Nếu là ngày xưa thì không nói, nhưng một năm ở thời đại này tương đương với khoảng thời gian dài khủng khiếp. Đặc biệt là trong ngành truyền thông mà tôi từng làm việc, chắc chắn tình hình đã thay đổi chóng mặt.
Tôi muốn nắm bắt tất cả những điều đó—dù nghĩ vậy, nhưng nếu bây giờ ngồi tra cứu thì thời gian sẽ trôi qua vùn vụt mất. Hơn nữa, giai đoạn này tôi còn chưa biết liệu đây có phải là tương lai nối tiếp với thế giới tôi từng sống hay không.
"Phải tra xem mình đang ở đâu đã."
Tôi mở công cụ bản đồ trên trình duyệt và xác nhận vị trí hiện tại.
"Noborito... là cái chỗ quái nào vậy?"
Căn chung cư tôi đang ở nằm ngay ranh giới giữa Tokyo và Kanagawa. Sông Tama chảy gần đó, và tiếng tàu điện vọng lại từ nãy đến giờ có vẻ là của tuyến Odakyu.
Vốn dĩ tôi từng làm việc ở trung tâm thành phố nên cũng có chút kiến thức địa lý, nhưng đây vẫn là lần đầu tôi sống ở khu này. Quan trọng hơn hết, ngoài gia đình ra thì hiện tại tôi chẳng có lấy một người quen nào.
"Muốn thảo luận với ai đó quá."
Hỏi người phụ nữ giống Shinoaki kia có lẽ là nhanh nhất, nhưng làm vậy rủi ro quá lớn. Cần một người có thể nhìn nhận sự việc một cách khách quan hơn...
Tôi cầm điện thoại lên, lướt danh bạ liên lạc.
Đáng sợ thay, trong đó toàn những người tôi không hề quen biết. Mười năm trôi qua thì quan hệ giao tiếp thay đổi cũng là chuyện thường tình, nhưng sự thật rằng danh bạ của mình toàn tên người lạ khiến tôi lạnh sống lưng.
"Phải rồi, xem lịch sử cuộc gọi còn hơn."
Chỉ cần xác nhận được những người mình vừa nói chuyện gần đây, rào cản để bắt chuyện sẽ thấp hơn rất nhiều.
Nghĩ vậy, tôi lội ngược dòng lịch sử cuộc gọi, nhưng mãi chẳng thấy cái tên nào quen thuộc.
"A..."
Trong số đó, cuối cùng tôi cũng bắt gặp tên của một nhân vật được coi là đáng tin cậy nhất trong tình huống này theo một nghĩa nào đó.
"Ưm, 2 tháng trước à, hơi mong manh, nhưng mà..."
Gọi là "gần đây" thì hơi lâu, nhưng chắc vẫn trong phạm vi chấp nhận được.
Hôm nay là Chủ nhật, giữa tháng Năm. Gọi ngay bây giờ chắc cũng không đến nỗi thất lễ.
Với tâm thế như người chết đuối vớ được cọc, tôi chạm vào biểu tượng gọi điện.
Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.
"A, a lô, Kawasegawa hả? Lâu rồi không gặp nhỉ... à ừm."
Như muốn chặn đứng lời tôi đang định nói, cô gái "đáng tin cậy" ấy bắt đầu tuôn một tràng.
"Này, bỏ qua chuyện đó đi. Vụ mình nói sơ qua lần trước ấy, quả nhiên không suôn sẻ. Thế nên tôi nghĩ cần phải bàn bạc với anh."
"Không, khoan đã, Kawasegawa?"
"Ngày mai, anh đến sớm một chút được không? Trước giờ làm 2 tiếng. Tôi sẽ nói chuyện ở đó. Vậy nhé."
Cuộc gọi bị ngắt cái rụp. Chỉ còn tiếng tút tút tút vang vọng bên tai.
"...Cái quái gì vậy trời."
Tạm thời thì tôi biết được mình đang làm cùng công ty với Kawasegawa. Biết thì biết thế, nhưng ngoài chuyện đó ra thì vẫn mù tịt.
"Định thảo luận với cô ấy, ai ngờ bị cô ấy lôi ra thảo luận ngược lại hả."
Nói là "lần trước" chứ tôi đương nhiên làm gì có ký ức về cái "lần trước" đó. Nghe giọng điệu thì có vẻ là chuyện công việc, nhưng nội dung là gì thì chịu chết.
Trước mắt, có vẻ như tôi đã chốt được việc ngày mai sẽ đến công ty sớm hơn một chút.
◇
"Rốt cuộc cũng chẳng hiểu thêm được bao nhiêu."
Buổi tối, vừa ngâm mình trong bồn tắm, tôi vừa nhìn lại những sự kiện trong ngày.
Tôi bị ném đến thế giới năm 2018. Ở đó có một người phụ nữ giống Shinoaki và một bé gái có vẻ là con gái tôi. Tôi bị ghép vào gia đình ấy và đang sống một cuộc sống thường nhật.
Kawasegawa, người tôi định hỏi cho ra lẽ, thì hầu như chẳng khai thác được gì.
"Chỉ tổ làm bí ẩn thêm sâu sắc thôi sao."
Tôi vục nước bằng hai tay, tạt mạnh lên mặt.
Vốn dĩ là thế này.
Trước khi đến thế giới này, tôi hoàn toàn không nhớ được chuyện gì đã xảy ra ngay trước đó.
Tôi nhớ mình đã có một cuộc trò chuyện quá đỗi đau lòng với Tsurayuki. Và kết quả là cậu ấy đã rời đi.
Nhưng ký ức sau đó cứ như bị bôi đen, mờ dần rồi tắt hẳn.
Có lẽ bí mật của thế giới này đang ẩn giấu trong khoảng trống đó.
"Hưm..."
Đột nhiên, lọt vào tai tôi khi đang trầm ngâm suy nghĩ là...
"Bố ơiii! Maki cũng muốn vào!"
Cùng với giọng nói vui vẻ, cánh cửa mở toang và Maki bước vào.
"Oa oa! Chờ, chờ chút Maki...!"
"Sao thế ạ?"
Maki ngơ ngác. Trên người con bé, hiển nhiên không có một mảnh vải che thân.
"K-Không, à ừm... Bố thấy con không mặc quần áo."
"Hể? Bố là người bảo con lúc vào bồn tắm thì phải cởi quần áo mà?"
Tôi đã nói thế sao! Không, nói thế là đúng, nhưng mà!
"Không sao đâu, con sẽ tắm rửa sạch sẽ rồi mới vào!"
Maki với động tác thuần thục, lấy dầu gội ra và bắt đầu gội đầu.
(Ư... Dù đã dặn lòng không được để ý, nhưng nó cứ đập vào mắt.)
Dù không có sở thích lệch lạc, nhưng chẳng gã đàn ông nào nhìn thấy một bé gái không mặc gì mà lại không có phản ứng. Huống hồ, đây lại là một cô bé rất giống người con gái mình yêu thích. Kiểu gì cũng sẽ bị để ý thôi.
(Cố gắng không nhìn, cố gắng không để tâm.)
Về mặt ký ức thì tôi mới gặp con bé hôm nay, nhưng về mặt thiết lập thì đây là con gái tôi.
Nhìn con gái mình trần truồng mà cơ thể lại xuất hiện phản ứng sinh lý nào đó thì chắc tôi muốn chết vì tội lỗi mất.
Thế nhưng, trái ngược với tôi đang phải chiến đấu với những tà niệm ập tới,
"Bố ơi, tắm cho con đi!"
"Hả, hể!?"
Maki đưa ra một đề nghị động trời.
"Sao thế, mọi khi bố vẫn làm mà?"
Mọi khi tôi vẫn làm sao? Ý chí sắt đá thật đấy, tôi của thế giới này...
"À, à nè Maki."
Nhưng tôi của hiện tại thì không thể nào giữ bình tĩnh mà tắm cho con bé được.
"Maki cũng sắp phải học cách tự tắm một mình rồi đó."
"Thế ạ?"
"Đúng rồi! Cứ làm trẻ con mãi là xấu hổ lắm đó nha."
Ở thế giới cũ tôi từng nghe em gái kể. Trẻ con tầm tiểu học thường rất thích làm người lớn. Nên nếu đánh vào tâm lý đó, chắc chắn con bé sẽ tự tắm cho mà xem...
"Con biết rồi! Vậy con sẽ tự tắm một mình!"
"Ừ, tốt lắm tốt lắm! Tắm xong nhớ dội nước sạch sẽ rồi hãy vào bồn ngâm nhé."
"Vâng ạ!"
Tạm thời là thoát nạn.
Nhưng mà, nếu là trường hợp tôi nhìn thấy con bé từ lúc mới lọt lòng thì chắc đã không bối rối đến thế này. Nếu lần nào đi tắm cũng phải trải qua cảm giác này, thì các ông bố trên đời này làm sao mà tắm chung với con gái được chứ.
(Lần sau phải tìm cách dụ con bé tự đi tắm một mình mới được...)
Nếu chuyện đó suôn sẻ, tinh thần tôi mới có thể bình yên được, chắc thế.
"Nè bố ơi!"
Bất chợt Maki gọi tôi.
"Hửm? Oa, oa oa!"
Khi tôi quay lại, đập vào mắt là cơ thể Maki với làn da trơn láng, bọt xà phòng đã được dội sạch sẽ.
"Nhìn đi nhìn đi, con tắm sạch rồi nè!"
"Ừ, ừm, con tắm sạch lắm..."
"Bố có nhìn kỹ đâu chứ!"
Tôi đang cố lảng mắt đi thì con bé lại nhảy bổ vào chính diện tầm nhìn!
"Nh-Nhìn rồi! Bố nhìn kỹ rồi mà!"
Nhìn rồi. Mà còn nhìn rõ mồn một nữa chứ.
"Bố ơi, con vào được chưaaa?"
"A, ừ..."
Maki hớn hở bước vào bồn tắm. Con bé có vẻ rất vui, hai chân đập nước tung tóe.
"Nóng quá đi, người ấm sực luôn nè. Mặt bố cũng đỏ chót luôn kìa~!"
"Ừ, ừm, nóng thật ha, nước ấy..."
Lý do mặt tôi đỏ không phải do nước nóng, nhưng đời nào tôi dám nói ra.
Tạm thời tôi quyết tâm rồi. Phải làm cho Maki tự đi tắm một mình càng sớm càng tốt. Nếu không, lỡ đâu xảy ra một sự cố động trời nào đó thì sao.
『Mẹ ơi mẹ biết không, lúc tắm bố mọc thêm một cái chân nữa, nó cứ trồi lên ấy!』
Tưởng tượng ra cái dòng tweet có thể đạt 30.000 lượt retweet đó, tôi rùng mình run rẩy trong bồn nước nóng.
◇
Sau khi khiến cơ thể run rẩy đủ điều trong cái bồn tắm chẳng có chút thư giãn nào, tôi ăn bữa tối tràn ngập tình yêu thương của Shinoaki, rồi ngồi nghỉ ở phòng khách.
"Mình có con gái... à."
Maki đang dùng máy tính bảng một cách điêu luyện, xem video của YouTuber trên mạng và cười khanh khách. Tôi nhìn cảnh tượng đó bằng ánh mắt như đang nhìn người lạ.
Dù thiết lập bảo thế, nhưng không thể nào có chuyện "Vâng, thế thì đứa bé này là con tôi" rồi quen ngay được. Huống chi lại bắt đầu ở chế độ khó: nhìn thấy khỏa thân ngay lập tức. Không bối rối mới là lạ.
Đây thực sự là hiện thực sao?
Nó quá khác biệt so với nơi tôi ở cách đây không lâu, nên chỉ cần lơ đễnh suy nghĩ một chút là cảm giác sai lệch và những câu hỏi lại ồ ạt ùa về trong đầu.
"Thế giới này sẽ kéo dài đến bao giờ nhỉ."
Nếu biết trước thì đã chẳng khổ, nhưng đương nhiên, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy tôi sẽ biết cả.
Hiện tại, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc sống ở thế giới này sao cho không bị nghi ngờ, đồng thời dò tìm thông tin.
"Uống nước đã..."
Cổ họng tôi khô khốc một cách kỳ lạ. Tôi đứng dậy đi vào bếp, rót nước vào cốc.
Vừa uống ực một hơi, tôi vừa nhìn quanh.
Nhà bếp được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Chắc là Shinoaki dọn dẹp thường xuyên, chẳng thấy dấu vết bừa bộn nào sau khi nấu nướng. Để khắc phục chiều cao khiêm tốn, trên sàn có đặt sẵn một chiếc bệ đứng dành riêng cho cô ấy.
Chẳng còn thấy đâu cái sự hậu đậu hay làm đổ nước của cô ấy ngày xưa nữa.
"Á, chết cha!"
Do mải uống nước trong vô thức, tôi lỡ tay làm đổ ướt sũng cả áo.
"Aaa..."
Phần trước áo ướt nhẹp hoàn toàn.
Không ngờ cái việc Shinoaki từng làm ngày xưa, giờ chính tôi lại mắc phải...
"Bố ơi, sao thế ạ?"
Có lẽ nghe thấy tiếng tôi, Maki tiến lại gần.
"Oa, bố ướt nhẹp rồi kìa."
Maki nhảy cẫng lên, giọng nghe có vẻ thích thú lạ thường.
"Maki, khăn tắm để ở đâu nhỉ?"
Nghe tôi hỏi, con bé chỉ tay cái rụp.
"Trong phòng tắm ấy ạ."
"Cảm ơn con..."
Nghĩ bụng phải lau ngay, tôi chạy vội vào phòng tắm.
◇
Nước từ chiếc áo phông ướt sũng nhỏ tong tong xuống sàn. Có vẻ tôi làm đổ nhiều hơn mình tưởng.
"Uwa, dính nhiều phết, phải lau nhanh thôi..."
Chỉ chăm chăm muốn lấy cái khăn, tôi mở cửa phòng thay đồ (thông với nhà tắm) mà chẳng mảy may suy nghĩ.
Tôi đương nhiên biết bên trong đó là nhà tắm. Tôi cũng biết Shinoaki vào tắm ngay sau khi tôi vừa ra.
Nhưng tôi cứ đinh ninh cô ấy mới vào chưa được bao lâu. Thực tế là thời gian đã trôi qua khá lâu rồi, nhưng do mải suy nghĩ nên tôi không nhận ra điều đó.
Thế nên, người đang ở đó là,
"A."
Shinoaki, đang trong lúc dùng khăn lau tóc.
"............Hả?"
Vô thức, chính tôi lại là người thốt lên câu nghi vấn.
Toàn thân cô ấy ửng hồng. Vừa tắm xong nên máu huyết lưu thông tốt là chuyện đương nhiên, nhưng đó là một cơ thể vô cùng xinh đẹp.
Lôi lại ký ức lúc nhìn thấy cô ấy mặc đồ bơi ngày xưa ra so sánh, tôi thấy cũng không thay đổi là bao. Mái tóc ướt rũ xuống bóng mượt, bộ ngực đầy đặn so với chiều cao, cơ thể đầy đặn hơn tưởng tượng, và không, hơn cả những điều đó, trong trạng thái không có hơi nước che mờ cũng chẳng có vật cản nào, cô ấy...
Hoàn toàn khỏa thân.
"Oa, oa oa oa."
Cuối cùng tôi cũng thốt nên lời.
"X-X-Xin lỗi, cái đó, cái kia, anh lấy cái khăn."
Nhưng Shinoaki, mặc kệ tôi đang bối rối tột độ,
"A, khăn hả. Chờ em chút nha."
Chẳng thèm che chắn phía trước, cô ấy lấy chiếc khăn từ trên kệ xuống,
"Nè, của anh đây."
Rồi đưa cho tôi một cách tỉnh bơ.
"A... cảm ơn."
Tôi cũng đáp lại một câu ngớ ngẩn rồi đứng chết trân tại chỗ trong giây lát.
...Cũng phải thôi.
Cả Shinoaki và tôi đều đã kết hôn, thậm chí đã có con. Chắc chắn chúng tôi đã nhìn thấy cơ thể trần trụi của nhau không biết bao nhiêu lần.
Chuyện lỡ chạm mặt nhau trong phòng tắm lúc này đâu có gì đáng để làm ầm ĩ.
Đúng vậy, cả hai đều đã khỏa thân vô số lần...
"Ư..."
Tôi lỡ tưởng tượng mất rồi. Cảnh tôi và Shinoaki khỏa thân bên nhau. Những chuyện xảy ra sau đó xin được lược bớt, nhưng chắc chắn mặt tôi lúc này đã đỏ lựng lên đến kịch trần.
"C-Cảm ơn em, vậy nhé!"
Bỏ lại Shinoaki đang ngơ ngác, tôi chạy vội về phía nhà bếp.
Mặc cho Maki đang dán mắt vào video, tôi cố gắng hết sức để trấn an sự dao động trong lòng.
"H-Hít thở sâu nào, hít thở sâu..."
Vừa lau khô những chỗ bị ướt, tôi vừa lặp đi lặp lại động tác hít vào thở ra.
Đến khi bình tĩnh lại đôi chút, tôi lại thở dài trước sự bất thường của không gian này.
"Chuyện này, chưa nói đến cơ thể, liệu tinh thần mình có chịu đựng nổi không đây...?"
Cái thế giới mà tôi đột ngột bị ném vào này dường như chẳng tồn tại bất cứ hướng dẫn tân thủ thân thiện nào cả.
◇
Sau khi một mình tôi làm loạn cả lên, cả nhà bắt đầu chuẩn bị đi ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Maki, con đã đánh răng kỹ chưa đó?"
"Dạ rồiii, con đánh xong rồi ạ!"
Cô con gái nhe răng cười toe toét, còn người mẹ thì mỉm cười xoa đầu khen: "Giỏi lắm".
Tôi nhìn cảnh tượng đó, quả nhiên vẫn thấy như đang nhìn chuyện nhà người khác.
Và rồi, trước khi ngày mới sang, tôi đã chui vào trong chăn.
(Cơ mà... lúc sáng dậy mình không để ý nhưng mà...)
Tôi đã nghĩ cái giường này to quá mức so với một người nằm. Dù có nằm dang tay chân hình chữ đại thì bề ngang vẫn còn dư dả chán, đúng là kỳ lạ thật.
"Bố nó sao thế? Anh cứ trầm ngâm nãy giờ."
Trong chăn, Shinoaki cất tiếng hỏi ở khoảng cách cực gần.
"À, không... không có gì đâu."
Chiếc giường quá khổ này, lẽ dĩ nhiên, là giường đôi cỡ King size. Có lẽ tôi nên nhận ra ngay từ lúc thấy hai chiếc gối đặt trên đó mới phải.
(Mình cứ tưởng là để cho Maki ngủ cùng chứ.)
Đến lúc đi ngủ thật, người chui vào chăn không phải cô con gái mà là mẹ của nó.
"Hôm nay Maki vui lắm luôn đó."
Shinoaki vừa khẽ cười khúc khích vừa nói.
"Vậy sao?"
"Vâng. Quả nhiên có bố ở nhà là khác hẳn ha."
Có vẻ như bình thường tôi bận rộn công việc đến mức ngày nghỉ cũng không có nhà.
"Xin lỗi em, anh bận quá..."
"Không sao đâu mà. Anh đang làm việc vất vả vì mẹ con em cơ mà."
Tôi chợt nghĩ, cuộc hội thoại này sao mà giống như được sắp đặt trong phim truyền hình thế nhỉ.
Shinoaki ở đây là người thật, cả Maki cũng vậy. Thế nhưng, những lời trao đổi với họ lại thiếu đi cảm giác thực tế, cứ như thể chúng tôi đang đọc những lời thoại đã được soạn sẵn.
Tôi nhớ lại một cuốn tiểu thuyết SF từng đọc ngày xưa. Nhân loại đã diệt vong, chỉ còn một người đàn ông sống sót. Anh ta được cấy những ký ức hạnh phúc vào não và sống trong một không gian ảo. Tuy nhiên, anh ta dần nhận ra bản chất của thế giới giả tạo đó, bắt đầu chất vấn xung quanh và gào thét điên cuồng. Khi ấy, thế giới bắt đầu sụp đổ, và tiếng thở dài của Đấng Sáng Thế vang lên cùng câu nói: "Quả nhiên vẫn không được sao...".
Rồi sân khấu tối sầm lại, thế giới tan biến, chỉ còn lại người đàn ông trơ trọi.
(Lại tưởng tượng linh tinh rồi. Thôi ngay...)
Từ ngoài cửa sổ, tiếng tàu điện chạy vọng lại. Tôi biết âm thanh đó thay đổi rõ rệt khi tàu đi qua cây cầu bắc ngang sông Tama. Chắc hẳn trên đó đang chở rất nhiều người, và mỗi người đều có một quá khứ mà họ đã trải qua.
Nhưng với tôi... cho đến lúc này, tôi chỉ có ký ức được sinh ra từ sáng nay. Càng nắm bắt thông tin thì những điều chưa biết càng giảm đi, nhưng nỗi bất an vì bị bỏ lại phía sau vẫn còn nguyên đó.
Liệu mọi chuyện sẽ cứ thế này mãi sao? Hay là...
"Kyouya-kun."
Đột nhiên Shinoaki gọi tên tôi. Giọng nói ấm áp lúc nãy giờ đây dường như pha chút ướt át.
"Hửm?"
Ngay khi tôi quay lại, có thứ gì đó khẽ chạm vào môi tôi.
"A... ưm..."
Trước nụ hôn bất ngờ từ Shinoaki, tôi lỡ buột miệng phát ra một âm thanh thảm hại.
"Ưm... Kyouya-kun... chụt, ha... ưm..."
"Shinoaki... ưm, chụt..."
Khác hẳn với nụ hôn chỉ có một lần, hay nói đúng hơn là do tình thế xô đẩy lúc trước.
Đây là nụ hôn mà cả hai cùng khao khát nhau. Đôi môi cứ dính vào rồi lại tách ra không biết bao nhiêu lần, thi thoảng, hai đầu lưỡi chạm vào nhau không chút ngần ngại, một nụ hôn của những người yêu nhau say đắm.
Tôi và Shinoaki vẫn chưa có mối quan hệ như thế này. Dù có dự cảm rằng sau này có thể sẽ thành đôi, nhưng lẽ ra chuyện đó cần thêm thời gian nữa.
Vậy mà, chúng tôi bây giờ đang làm những việc của một đôi tình nhân. Gian lận bỏ qua hết các cảnh đời thường để nhảy cóc thẳng vào nửa đầu của route riêng.
(Đầu mình... cứ lâng lâng...)
Rõ ràng mới hôm qua còn là bạn bè. Tại sao chúng tôi lại đang hôn nhau thế này?
(Nhưng mà... mình thấy nhẹ nhõm.)
Bàn tay cô ấy đang đặt lên ngực tôi. Hơi ấm truyền đến từ đó dường như đang làm tan chảy nỗi bất an trong lòng tôi.
Một cách tự nhiên, tôi vòng tay ôm lấy cơ thể cô ấy. Giữa nỗi bất an không thể chia sẻ cùng ai, hơi ấm của cô ấy là thứ duy nhất tôi cảm thấy thực sự là hiện thực.
Tôi chợt nhớ lại cơ thể trần trụi của cô ấy mà mình lỡ nhìn thấy lúc nãy. Nghĩ đến việc cơ thể ấy đang ở ngay đây, cảm xúc trong tôi càng dâng trào mạnh mẽ hơn.
Mùi hương dầu gội sau khi tắm và thân nhiệt hơi cao của cô ấy thật dễ chịu. Tôi bị cuốn vào ảo tưởng rằng nếu cứ thế này mà tan chảy cùng thế giới thì chắc sẽ tuyệt vời lắm đây.
"Kyouya... kun."
Môi Shinoaki khẽ rời ra. Đôi mắt mơ màng nhìn tôi chằm chằm.
Cô ấy thì thầm như rót mật:
"Được rồi đó anh..."
Nói xong, cô ấy nhắm mắt lại và phó mặc cơ thể cho tôi.
(Hả, cái này là...)
Sự ấm áp nhanh chóng chuyển thành sức nóng hừng hực. Ý nghĩa trong lời nói và hành động của cô ấy, dù tôi có đần độn đến đâu thì cũng thừa sức hiểu được.
Nghĩ kỹ thì, chuyện này xảy ra lúc nào cũng chẳng có gì lạ.
Tôi và cô ấy là vợ chồng mà.
Phải làm chuyện đó thì mới có con được chứ, và có lẽ bây giờ chuyện này không còn là điều gì đặc biệt nữa, mà diễn ra như cơm bữa hàng ngày... chắc vậy.
Nhưng trong ký ức của tôi, tôi và cô ấy vẫn chưa làm gì cả. Cảm giác tội lỗi khi làm chuyện ấy đương nhiên là có, và nó đóng vai trò như một cái phanh kìm hãm.
Thế nhưng thật thảm hại, bản năng đàn ông trong tôi đã hoàn toàn sẵn sàng. Hơi ấm cơ thể và mùi hương ngọt ngào của cô ấy đang kích thích, xúi giục tôi xóa bỏ cảm giác tội lỗi đó đi.
Tim tôi đập mạnh đến mức bất thường.
Làm sao đây, mình sẽ làm... luôn ở đây sao?
"À, ừm..."
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, tôi...
"H-Hôm nay, ừm, mình dừng ở đây nhé... Mai anh phải dậy sớm nữa."
Đã lựa chọn không làm.
"Vậy à... Em biết rồi."
Cô ấy gật đầu nhẹ nhàng rồi mỉm cười.
"Lâu lắm rồi anh mới gọi em là Shinoaki đấy."
"A... Ra là vậy."
"Hihi, tự nhiên làm em thấy hoài niệm ghê."
Tên hiện tại của cô ấy hẳn là Hashiba Aki. Đột nhiên bị gọi bằng biệt danh trước khi cưới, chắc hẳn cô ấy cũng có những ký ức ùa về.
Không biết đã có những chuyện gì xảy ra nhỉ. Liệu đó là một câu chuyện hạnh phúc? Hay là một quá khứ đắng cay ngọt bùi?
Shinoaki khẽ lè lưỡi tinh nghịch, đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ, rồi nói:
"Chúc ngủ ngon, bố nó nha."
Nói rồi, cô ấy ngửa mặt lên trần nhà và nhắm mắt lại.
"Ừ, chúc em ngủ ngon..."
Tôi cũng nhắm mắt, hướng mặt về phía trần nhà tối om.
Có vẻ chuyến tàu cuối cùng đã chạy xong, tiếng tàu điện cũng không còn nghe thấy nữa. Âm thanh tắt lịm, hình ảnh biến mất, cơn buồn ngủ ập đến dữ dội do sự mệt mỏi sau bao nhiêu chuyện xảy ra.
Liệu tỉnh dậy mình vẫn ở thế giới này, hay sẽ đi đến một thế giới khác? Ký ức trước khi chìm vào giấc ngủ kết thúc bằng câu hỏi đó.
◇
Khi mở mắt ra, tôi đã bình an vô sự đón ngày mai tại thế giới năm 2018.
Thú thật, tôi đã tính đến trường hợp bị ném ngược về năm 2007. Vốn dĩ việc quay lại 10 năm trước đã là chuyện phi thường ngoài sức tưởng tượng rồi. Điều kiện nào kích hoạt bước nhảy thời gian, quy tắc đó không phải do tôi quyết định, nên tôi làm sao biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
"Hôm nay sẽ có chuyện gì đây..."
Đầu óc tôi vẫn còn lơ mơ. Shinoaki dường như đã dậy và đang chuẩn bị bữa sáng. Từ phòng khách vọng lại tiếng nô đùa của Maki và âm thanh phát ra từ TV.
"Phải đi làm thôi."
Tôi lắc đầu, xua đi cơn buồn ngủ.
Vừa đứng dậy khỏi giường, một cơn đau quen thuộc chạy dọc vai và thắt lưng tôi.
"Hả, đùa chứ."
Hôm qua do căng thẳng nên không nhận ra, hay có lẽ cơn đau vai và lưng do mệt mỏi tích tụ giờ mới bắt đầu ngấm dần vào cơ thể.
Từ 19 tuổi thành 30 tuổi thì chuyện này là đương nhiên, nhưng vì tâm hồn trẻ trung vừa mới sống lại nên tôi đã quên béng mất, cảm giác thật không cam tâm chút nào.
"Hừ... Giá mà cắt bỏ được cái khoản này một cách tiện lợi thì tốt biết mấy."
Tôi vừa xoa bóp vai và lưng như thói quen ngày xưa, vừa đi về phía phòng khách.
"A, bố dậy rồi! Chào buổi sáng bố!"
Khoảnh khắc tôi mở cửa, Maki chạy ùa tới ôm chầm lấy tôi.
"Chào con. Maki đã chuẩn bị đi học chưa nào?"
Nghe tôi hỏi, Maki làm vẻ mặt ngạc nhiên:
"Trường học 8 giờ mới vào lớp cơ mà, con chưa chuẩn bị đâu~"
"Tại Maki yêu bố lắm, nên muốn tiễn bố đi làm đó mà."
Tiếng Shinoaki vọng ra từ bếp.
"Vâng ạ! Đúng rồi đó~"
Maki gật đầu lia lịa, ôm chặt lấy người tôi.
(Ôi trời...)
Chẳng hiểu sao, dù mới gặp cô bé này hôm qua, tôi bỗng thấy yêu thương con bé vô cùng.
Cảm giác kết hôn còn chưa thấy đâu, thì làm sao mà có cảm giác làm cha cho được. Nhưng khi nghĩ đến việc cô bé đáng yêu thế này rồi cũng sẽ kết hôn và rời xa vòng tay mình, tôi cảm thấy như thấu hiểu được nỗi lòng đau khổ của các ông bố trên thế giới này.
(Rồi cũng đến lúc con bé không tắm chung với mình nữa, quần áo cũng giặt riêng cho xem...)
Chẳng biết có thật sự như thế không, nhưng nghĩ đến thôi cũng thấy sốc nặng rồi.
Tôi ăn sáng, thay quần áo và chuẩn bị sẵn sàng để ra ngoài.
"Vậy, anh đi nhé."
Tôi nói với hai mẹ con đang đứng tiễn ở cửa, rồi xỏ giày vào.
"Đây, cơm hộp của anh."
Shinoaki không chỉ làm bữa sáng mà còn chuẩn bị cả cơm hộp cho tôi. Thức ăn phong phú, so với cái thời mà món duy nhất tôi nấu được là mì gói thì đúng là thay đổi như hai người khác nhau.
"Cảm ơn em. Maki đi học cẩn thận nhé."
"Vâng ạ!"
Maki nhảy cẫng lên trả lời đầy năng lượng.
Tôi mở cửa, bước ra hành lang chỗ thang máy.
Bất chợt ngoảnh lại, tôi thấy hai mẹ con đã ra tận bên ngoài vẫy tay chào.
Tôi cũng cười và vẫy tay lại, nhưng chắc chắn nụ cười ấy trông gượng gạo lắm.
◇
Rời khỏi chung cư, tôi đi bộ ra ga.
Tôi đã tra bản đồ nên không bị lạc, nhưng nhìn khung cảnh lần đầu tiên thấy này, trong lòng tôi trào lên sự bất an lẫn thích thú.
"Ra là chỗ này có công viên. Rồi đi xuyên qua đây là đường tắt, đi hướng ngược lại là phố mua sắm... ra là vậy."
Hồi trước sống ở Kanto tôi toàn ở Saitama, nên không khí của một thị trấn mới mẻ thế này làm tôi thấy rất lạ lẫm.
Tại cửa tiệm kết hợp giữa nhà sách và cửa hàng game trước ga, rất nhiều thông tin về các tác phẩm nổi tiếng và game mới được trưng bày.
Truyện tranh có nguồn gốc từ trên mạng ngày càng nhiều hơn. Light Novel cũng xuất hiện thêm nhiều tựa sách lạ hoắc. Tôi có cảm giác tỷ lệ truyện hài lãng mạn (Rom-com) cao hơn hẳn so với trước đây.
Mảng game cũng thay đổi chóng mặt. Phần cứng mới của Jintento đang là chủ đề nóng hổi mà tôi đương nhiên không hề hay biết, và phiên bản mới nhất của dòng game săn quái vật cũng đã ra mắt, thật thú vị.
"...Thú thật là tôi muốn ở lại đây điều tra mấy cái này mãi thôi."
Nhưng giờ công ty mới là ưu tiên hàng đầu. Hơn nữa, bản thân mình là ai còn đang mơ hồ, đâu phải lúc đắm chìm vào sách báo với game gủng.
Dù còn luyến tiếc, tôi vẫn liếc nhìn nhà sách rồi rảo bước nhanh về phía nhà ga.
Trước nhà ga, các cửa hàng san sát nhau còn nhiều hơn nữa. Ngoài những quán ăn có từ xưa, còn có cả những tòa nhà thương mại có vẻ mới xây gần đây. Nghe đâu vài năm trước khu vực trước ga được quy hoạch lại cho đẹp đẽ hơn, nên không khí của thị trấn cũng thay đổi theo.
Nếu tôi đến đây vào năm 2007, chắc chắn phố xá sẽ hoàn toàn khác biệt.
Từ chung cư nhà tôi, đi bộ hơi nhanh một chút mất khoảng 6 phút. Tôi đã đến ga Noborito.
"Ái chà, là đây sao."
Ga Noborito là nơi giao nhau của nhiều tuyến đường sắt, có lẽ do lượng khách chuyển tàu đông nên nhà ga cũng to lớn và bề thế.
Dù vẫn còn khá sớm so với giờ đi làm, nhưng hành khách lên xuống đã đông nghịt.
"Nghĩa là... ặc, đúng rồi."
Thật ngớ ngẩn, đến tận lúc đó tôi mới nhận ra.
Đã làm nhân viên văn phòng ở trung tâm thủ đô, thì gần như chắc chắn không thể tránh khỏi địa ngục đang chờ đợi phía trước.
◇
Chuyến tàu chật cứng người sau bao năm xa cách, cảm giác hoài niệm chỉ thoáng qua trong tích tắc, ngay sau đó biến thành nỗi thống khổ.
"T-Tàu điện ở Tokyo kinh khủng thế này sao, hự."
Bị nhồi nhét vào chuyến tàu tốc hành, tôi hoàn toàn không thể cử động được nữa. Ở Osaka thi thoảng tôi cũng đi tàu giờ cao điểm, nhưng xét về cấp độ thì sự đông đúc của Tokyo đúng là không phải dạng vừa.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Kawasegawa, tôi kiểm tra túi và ví thì tìm thấy danh thiếp. Trên đó có ghi địa chỉ nơi làm việc.
Đi tuyến Odakyu đến ga Yoyogi-Uehara, từ đó đổi sang tuyến Chiyoda để đến Meiji-Jingumae. Đi bộ một chút về phía Shibuya là đến nơi.
(Vị trí công ty đắc địa thật đấy chứ.)
Cùng là ở Kanto nhưng khá xa chỗ cũ, hơn nữa nếu so với cái tòa nhà tồi tàn nơi tôi từng bị nợ tiền nhà thì đúng là một trời một vực.
Nhưng hiện tại, tôi vẫn chưa rõ mình đang làm công việc gì.
(Nếu là công việc không cần ký ức cũng làm được thì tốt biết mấy...)
Nếu là công việc đòi hỏi kỹ thuật tích lũy trong 10 năm trống rỗng kia, thì chắc tôi sẽ vất vả lắm mới quen được đây. Nghĩ đến chuyện xin nghỉ vì mất trí nhớ, chỉ nghĩ thôi cũng thấy tốn sức rồi.
Tàu đến Yoyogi-Uehara trễ hơn giờ định một chút, dòng người chuyển tàu ùa sang chuyến tàu bên cạnh như thác lũ.
Đến Meiji-Jingumae, tôi bước lên mặt đất. Vì là ga nằm cạnh Harajuku nên xung quanh tràn ngập những người trạc tuổi sinh viên đại học.
"Phải rồi, mình đâu còn là sinh viên nữa."
Vừa mới nghĩ họ cùng trang lứa với mình, tôi liền nhận ra ở thế giới này tôi đã già hơn họ cả chục tuổi.
Vừa xoa bóp cơn đau vai gáy như một lời nhắc nhở về tuổi tác, tôi vừa rảo bước trên đường Meiji hướng về phía Shibuya. Những tấm biển quảng cáo game mobile, thứ mà mười năm trước hiếm khi nhìn thấy, giờ đây giăng mắc khắp nơi.
"Mình phải làm quen lại từng chút một thôi..."
Tôi ngắm nhìn biểu tượng của một tựa game mobile tiêu biểu mà mình đã cài đặt tối qua.
Đôi tay vốn đã quá quen với điện thoại nắp gập giờ đây cần phải thích nghi với cảm giác thao tác trên smartphone và thói quen chơi game hiện đại. Và việc đó cần phải thực hiện càng sớm càng tốt.
Một khối kiến trúc hình cầu lớn hiện ra ngay trước mắt. Đó là cột mốc tôi đã tra cứu trước trên bản đồ trực tuyến.
"A, tới nơi rồi."
Một tòa nhà thương mại mới toanh nằm dọc theo con phố.
Công ty phát triển game xã hội chiếm dụng một nửa trong tổng số 10 tầng của tòa nhà này.
Công ty Cổ phần Attraction Point. Đây chính là nơi làm việc của tôi ở thế giới này.
"Lễ tân ở tầng 5... à khoan, không cần qua lễ tân, mình đến thẳng phòng phát triển là được."
Tôi ấn nhầm nút thang máy, vội vàng ấn lại nút tầng 3.
Attraction Point vốn dĩ đã là một nhà sản xuất game nổi tiếng ngay cả ở thế giới năm 2016 mà tôi từng sống. Họ đã tạo ra những tác phẩm ăn khách từ thời phát triển ứng dụng cho điện thoại nắp gập, sau đó mở rộng thành công sang mảng smartphone và trở thành một công ty quy mô tầm trung. Tuy chưa niêm yết trên sàn chứng khoán, nhưng tôi nghĩ họ cũng không rơi vào cảnh nguy cơ phá sản.
Có vẻ như tôi đang làm việc tại nhà sản xuất đó với tư cách là một quản lý. Trưởng phòng Phát triển - Ban Giải trí số 3 - Bộ phận Phát triển. Một chuỗi từ tiếng Anh dài ngoằng mà tôi chẳng hiểu mô tê gì, nhưng đã gọi là Trưởng phòng (Manager) thì chắc hẳn cũng là một chức vụ quan trọng.
Khi đến tầng 3, một văn phòng sang trọng được ngăn cách bởi kính mờ hiện ra.
"Chào buổi sá... Oái!"
Vừa quẹt thẻ từ bước vào, một không gian hoàn toàn trái ngược với vẻ hào nhoáng bên ngoài đập vào mắt tôi. Từ dưới vô số những chiếc bàn làm việc, tiếng ngáy và những tiếng rên rỉ khổ sở vang lên. Những tờ giấy ghi chú viết nguệch ngoạc trên bìa các tông với nội dung "Cấm gọi dậy trước 0 giờ" như đang tố cáo sự bi thảm của hiện thực.
"Chủ nhật mà nghỉ ngơi bình thường thế này có ổn không ta..."
Tôi băng qua cái địa ngục khiến người ta phải lo lắng đến mức đó để đi về phía bàn làm việc của mình.
Sàn làm việc của bộ phận phát triển rất rộng. Số lượng bàn chắc cũng phải lên đến hàng chục, được chia thành nhiều cụm đảo ngăn cách bởi các vách ngăn.
Ban Giải trí số 3 nơi tôi trực thuộc nằm ở phía bên phải từ cửa vào. Có một dãy khoảng 8 chiếc bàn. Ở vị trí "ghế sinh nhật" trong cùng chính là bàn của tôi.
"May quá, chỗ này trông vẫn còn đỡ chán."
Khu vực tôi làm việc có vẻ vẫn chưa có ai đến. Cũng không thấy nhân viên nào ngủ lại. Cái địa ngục ban nãy chắc là của team đang sắp sửa phát hành sản phẩm. Vì đây là cảnh tượng tôi đã thấy quá nhiều trong quá khứ nên bỗng cảm thấy một nỗi hoài niệm kỳ lạ.
Tạm thời tôi ngồi xuống ghế.
Trên bàn có đặt một bức ảnh của Shinoaki và Maki. Có gia đình rồi thì làm việc này cũng là lẽ đương nhiên thôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy lấn cấn với chính hành động của mình.
"Kawasegawa... vẫn chưa đến sao?"
Tôi nhìn quanh sàn làm việc nhưng không thấy ai có vẻ là cô ấy.
Ngay khoảnh khắc tôi cầm tờ danh sách số nội bộ lên định gọi thử.
"A, anh Hashiba!"
Bất ngờ bị gọi tên, tôi ngẩng mặt lên.
Khoảng chừng 24, 25 tuổi. Một cô gái trẻ đeo kính nhìn thấy tôi liền vội vã chạy tới. Trên đường chạy, cô ấy va đập cơ thể vào khắp nơi, làm rơi rớt thùng hộp và tài liệu lung tung, vừa kêu "Oa oa", "Trời ơi!" vừa bực bội thu dọn chúng lại.
Trên tấm thẻ tên đeo trước ngực có ghi "Morishita Miki". Có vẻ cô nàng hậu đậu này tên là Morishita.
"Dạ, Producer đang gọi, anh mau tới Tahiti gấp đi ạ!"
Cô ấy đột nhiên thốt ra một câu nghe chẳng đâu vào đâu.
"Hả, bây giờ á!? Cái đảo ở phương Nam đó hả?"
Thấy tôi ngạc nhiên đáp lại, Morishita phồng má:
"Em biết gọi anh vào sáng thứ Hai là có lỗi lắm! Nhưng giờ không có thời gian để đùa đâu ạ, làm ơn đi nhanh giùm em với!"
Nói rồi, cô ấy lại vừa va đập đùng đùng vừa chạy về phía cửa ra vào.
"Cái gì vậy trời, Tahiti là sao... a."
Chợt nhớ ra điều gì đó, tôi nhìn vào bảng danh sách số nội bộ.
Chuyện thường thấy ở các công ty có văn phòng kiểu mới, họ không quản lý tên phòng họp bằng số mà đặt theo tên động vật hoặc tên quốc gia.
"...Ra là vậy."
Đúng như dự đoán, trên bảng danh sách liệt kê một loạt tên các hòn đảo phương Nam như Tahiti hay Hawaii.
Tôi đi cầu thang bộ xuống tầng 2, thấy trước mỗi phòng đều dán bảng tên. Tôi tìm phòng Tahiti trong số đó.
Vừa gõ cửa, một giọng nữ sắc sảo vang lên đáp lại.
"Mời vào."
Bên trong là cô bé Morishita ban nãy và một người phụ nữ mặc vest, để tóc bob đang ngồi đó.
Trái ngược với vẻ căng thẳng của Morishita, người phụ nữ kia lại cực kỳ bình tĩnh, hay đúng hơn là toát ra một bầu không khí không gì có thể lay chuyển được. Và trong ký ức của mình, tôi biết một người phụ nữ luôn tạo ra khí chất như thế.
Do kiểu tóc nên thoáng chốc tôi không nhận ra là ai, nhưng ánh mắt sắc sảo và dung mạo xinh đẹp kia thì không khác một ly nào so với ký ức ngày xưa.
"Kawase... gawa?"
Tôi buột miệng gọi tên, người phụ nữ tóc bob thở dài một tiếng "Haizz".
"Xin lỗi nhé, mới sáng sớm ngày ra. Có chút chuyện rắc rối ấy mà."
Nói rồi, cô ấy gõ gõ xấp tài liệu trên tay cho ngay ngắn.
(Cơ mà cô ấy xinh thật đấy, vẫn y như ngày nào.)
Hồi sinh viên cô ấy đã xinh đẹp nổi bật rồi, nhưng mười năm trôi qua vẫn chẳng hề thay đổi. Thậm chí, vẻ đẹp trưởng thành bắt kịp với tuổi tác càng khiến cô ấy tiến gần đến sự hoàn hảo hơn.
Tôi cũng đã già đi chừng ấy, nhưng Kawasegawa trông điềm tĩnh hơn hẳn, thú thật là tôi cảm thấy hơi bị lép vế. Cô ấy đã chiến đấu từ thời sinh viên, và có lẽ đây là kết quả của việc kiên cường trụ vững suốt 10 năm qua.
"Sao thế? Sao cứ nhìn chằm chằm mặt người ta vậy?"
Lỡ nhìn ngắm say sưa quá nên tôi bị cô ấy nhìn với vẻ mặt nghi hoặc.
"À, không, không có gì. Cậu nói tiếp đi."
"Vậy à. Thế tôi nói nhé."
Kawasegawa bắt đầu trình bày ngắn gọn sự tình như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp phòng Tahiti (phòng họp) buổi sáng sớm.
◇
Hai tiếng sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện tại phòng họp, tôi và Morishita đang ngồi trên tàu điện ngầm.
"Thật sự xin lỗi anh, tự nhiên lại lôi anh vào việc này."
Cô gái ngồi bên cạnh tôi nãy giờ cứ vừa thở dài vừa cúi đầu xin lỗi.
"Đừng bận tâm. Chuyện nằm trong khả năng của tôi mà."
"Cảm ơn anh nhiều lắm, đúng là như chị Kawasegawa nói thật."
Nói rồi, cô ấy mới lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm.
"Kawasegawa đã nói gì sao?"
"Vâng. Chị ấy bảo cứ giao cho anh Hashiba là ổn thôi, cứ yên tâm đi. Tại em lúc nào cũng lo lắng chạy loạn lên nên hay bị chị Kawasegawa mắng lắm ạ."
Chà, nhìn bộ dạng đó là tôi đoán được rồi.
Cơ mà, có vẻ tôi ở thế giới này là một người được Kawasegawa đặt trọn niềm tin nhỉ.
"Dạ, anh Hashiba nè... anh với Producer là bạn học cùng khóa đại học đúng không ạ?"
Hóa ra Kawasegawa là Producer. Quả thực rất hợp với cô ấy, nhưng tôi cũng hơi bất ngờ khi thấy cô ấy rời xa công việc sáng tạo trực tiếp một chút.
"Đúng rồi, bọn tôi đã cùng nhau làm phim suốt."
"Hể, vậy là thân nhau lắm nhỉ."
"Ừm, thì..."
Dùng từ "thân nhau" để diễn tả mối quan hệ đó thì hơi có vấn đề, nhưng tôi nghĩ có thể nói là cả hai đã thấu hiểu nhau ở mức độ nào đó và cùng hợp tác.
"Dạ... thế rốt cuộc là... hai người có từng hẹn hò hay gì đó không ạ?"
Cô bé này hỏi câu gì mà chấn động vậy!
"Kh-Không có đâu, hoàn toàn không, chỉ là bạn bè bình thường thôi."
"Vậy ạ. Tại vợ anh cũng là bạn cùng khóa, nên em nghĩ biết đâu đấy."
"À, ừ thì... cũng phải."
Nghe cô ấy nói mới thấy, tôi đã kết hôn với Shinoaki cùng khóa, nên người ta có nghĩ tôi với Kawasegawa có gì đó thì cũng chẳng trách được.
Mà tôi không có ký ức nên cũng chẳng có bằng chứng xác thực. Chắc là không có gì đâu... nhỉ?
Bảng hướng dẫn trên tàu hiện tên ga Ikebukuro.
"Ga tới là xuống rồi nhỉ."
"A, đúng rồi ạ."
Morishita gật đầu rồi đứng dậy khỏi ghế. Tôi cũng làm theo.
Vì từng làm việc cho một nhà sản xuất ở Saitama nên trong số các đô thị ở Tokyo, Ikebukuro lẽ ra phải là nơi quen thuộc với tôi...
Nhưng Tokyo sau khoảng một năm xa cách không gợi lại trong tôi nhiều cảm giác hoài niệm. Có lẽ do tôi đã trải qua khoảng thời gian xám xịt, nhưng dù trừ đi điều đó, cảm xúc vẫn không dâng trào.
Chỉ là một thành phố lớn. Tokyo mà tôi đang nhìn thấy lúc này, vẫn chỉ là một nơi như vậy.
Chúng tôi xuống tàu điện ngầm ở Ikebukuro và đi lên mặt đất từ cửa Tây.
"Lối này ạ. Hình như rẽ ở góc công viên rồi đi thẳng là..."
Morishita vừa xem bản đồ trên smartphone vừa dẫn đường, dù có nhầm lẫn vài lần nhưng cuối cùng cũng đến đích.
So với cửa Đông có Sunshine City và con đường Otome Road, cửa Tây mang đậm ấn tượng về phố nhậu nhẹt và có vẻ không liên quan lắm đến Otaku. Một người như tôi đến giờ vẫn cảm thấy hơi rụt rè khi đến đây.
"A, tới rồi! Là chỗ này ạ."
Một tòa chung cư cao hơn mười tầng nằm gần đồn cảnh sát.
Tuy không phải là chung cư cao cấp chọc trời (Tower Mansion), nhưng kiến trúc rất sang trọng, toát lên vẻ đắt tiền. Cây cối bao quanh được cắt tỉa tỉ mỉ, trông cứ như một khu vườn thượng uyển.
"Ghê thật, cô ấy sống ở nơi thế này sao."
"Là tác giả siêu nổi tiếng mà lị... Phải là em thì chắc tiền lương chỉ đủ trả tiền thuê nhà thôi."
Đứng trước hệ thống liên lạc nội bộ ở sảnh vào, Morishita bỗng khựng lại.
"Dạ..."
Thấy cô ấy nhìn tôi với vẻ khó mở lời.
"Ừ, vậy từ đây để tôi thay cho."
"Xin lỗi anh..."
Tôi thay thế cô gái đang hoàn toàn mất tự tin kia, ấn nút gọi.
Tiếng chuông "Ping pong" khô khốc vang lên, một lúc sau.
"Vâng~"
Giọng một người phụ nữ có vẻ hơi uể oải vang lên từ loa.
"Tôi là Hashiba bên Attraction Point, người vừa gửi mail lúc nãy đây ạ..."
Tôi vừa mới chào được một nửa thì...
"A, anh Hashiba, em đợi anh mãi! Em mở cửa ngay đây~"
Một giọng nói thân thiết đến lạ lùng vang lên, và cánh cửa sảnh chính lặng lẽ mở ra.
"Thế này là OK rồi nhỉ?"
Tôi quay lại nhìn về phía Morishita.
"Hả... Quả nhiên anh Hashiba ghê thật đấy."
Gương mặt cô ấy hiện lên vẻ nhăn nhó cùng tiếng thở dài.
Chúng tôi bước qua cửa và đi vào trong.
"Cơ mà, anh học đâu ra chiêu đó vậy ạ?"
Thấy cô ấy thắc mắc, tôi giải thích từ đầu.
"Nếu đột ngột bấm chuông, họ chưa chuẩn bị tinh thần đón khách, hơn nữa khả năng cao là sẽ giả vờ đi vắng vì ngại giải thích lằng nhằng, đúng không?"
Dù là ai đi nữa, gặp khách đến bất ngờ cũng sẽ cảm thấy bối rối hoặc muốn từ chối.
"Vâng, thực tế là em bị cho leo cây suốt."
Morishita phụng phịu.
"Thế nên, đầu tiên phải gửi mail. Sau khi check mạng xã hội xác nhận họ có ở nhà, thì gửi một cái mail nội dung kiểu: 'Tôi đang ở trước cửa rồi, tôi lên gặp được không ạ?'. Kiểu vậy."
"Ủa, nhưng cái mail anh gửi lúc nãy là tầm 30 phút trước mà...?"
"Thì người ta cũng cần trang điểm hay chuẩn bị nhiều thứ chứ?"
"À", Morishita có vẻ đã hiểu ra.
"Vậy nên mình gửi mail trước, để họ chuẩn bị và cũng là để họ chuẩn bị tâm lý. Kèm theo cả cái không khí 'Tôi không có giận đâu nha'. Chỉ cần làm thế thôi là tỷ lệ gặp được sẽ tăng lên rất nhiều."
"Ra là vậy", Morishita gật gù thán phục.
Không phải lúc nào cũng thành công 100%, nhưng nếu đối phương đang cảm thấy có lỗi hay mặc cảm, thì điều quan trọng là mình phải thể hiện "ý chí không thù địch" trước.
"Anh siêu thật sự, ngày xưa anh từng làm thám tử hả?"
"Không, hoàn toàn không. Anh chỉ là một đạo diễn (Director) bình thường thôi."
...Mà, trong cái ngành công nghiệp game bishoujo này, chuyện nhân viên bỏ trốn hay mất liên lạc xảy ra như cơm bữa, nên tự nhiên cũng quen với mấy chiêu này thôi.
Nếu được thì tôi thực lòng không muốn nạp mấy kiến thức này chút nào. Thật đấy.
"Mà, giải quyết êm đẹp thế này là tốt rồi."
"Êm đẹp... nghĩa là sao ạ?"
"Anh không nói là phạm pháp, nhưng cũng từng có lúc phải dùng đến những thủ đoạn tàn nhẫn hơn nhiều..."
Nghe tôi bình thản nói, Morishita rùng mình một cái.
Kiểm tra đồng hồ điện xem có quay không để biết có người ở nhà, hay rà soát hết các quán ăn gia đình quanh khu vực... Nghĩ lại thì đúng là thám tử thật.
◇
Chúng tôi đi thang máy lên tầng cao nhất và ấn chuông cửa một lần nữa.
"Vâng, đợi em xíu~"
Cùng với tiếng nói vọng ra từ chuông cửa, tiếng bước chân lạch bạch vang lên từ bên trong.
"Để anh chờ lâu rồi ạ!"
Người bước ra là một cô gái khoảng đầu 20, hoặc có khi còn trẻ hơn. Dù mới tháng Năm nhưng cô ấy ăn mặc khá mát mẻ với áo hai dây màu đỏ và váy ngắn, trông cực kỳ gợi cảm.
Tóc nhuộm vàng hoe, ngón tay đeo trang sức bạc, là kiểu người mà dạo gần đây tôi hoàn toàn không gặp trong vòng tròn quan hệ của mình.
Trong lúc tôi đang ngạc nhiên nhìn bộ dạng đó.
"Anh Hashiba~, mời anh và... ủa?"
Cô ấy mỉm cười gọi tên tôi, rồi...
"A... Morishita-san cũng đến à?"
Cô ấy quay mặt đi với vẻ ngượng ngùng.
"...Thưa tác giả Minori, đã lâu không gặp. Nói vậy chứ suốt một tuần qua, ngày nào tôi cũng đến đây chầu chực cả."
Một giọng nói như vang lên từ tận đáy địa ngục phát ra ngay trước cửa.
"Ha... ha ha ha, dạ, cái đó thì..."
Mặc cho vẻ ngoài hào nhoáng, họa sĩ minh họa đắt khách - Minori Ayaka, vừa gãi đầu vừa cúi đầu với vẻ mặt vô cùng hối lỗi.
Minori Ayaka. Tên thật là Saikawa Minori. Một họa sĩ minh họa siêu nổi tiếng với hơn 200 ngàn người theo dõi.
Vốn xuất thân là họa sĩ nguyên họa cho game thiếu nữ và minh họa light novel, nhưng ba năm trước, một nhân vật trong tựa game xã hội do cô thiết kế bất ngờ nổi đình nổi đám. Nhân dịp game được chuyển thể thành anime, tên tuổi cô vụt sáng, bước thẳng vào hàng ngũ ngôi sao... hình như là vậy.
Đó là thông tin tôi mới nghe lần đầu trong phòng họp lúc nãy. Cô ấy vốn không tồn tại trong thế giới ban đầu của tôi. Không, có lẽ vẫn tồn tại, nhưng chưa bao giờ lọt vào tầm mắt tôi cả.
Nếu đã đạt đến đẳng cấp 200 ngàn người theo dõi, lẽ ra tôi cũng phải biết đến cái tên, hay ít nhất là một bức tranh nào đó chứ. Việc tôi hoàn toàn mù tịt chứng tỏ ở thế giới cũ, cô ấy vốn dĩ không nổi tiếng đến thế.
Tuy nhiên, ở thế giới này, cô ấy lại là một người cực kỳ nổi tiếng.
Có lẽ ở đâu đó, những bánh răng vận mệnh đã khớp vào nhau theo một hướng khác để dẫn đến kết quả ngày hôm nay... chắc là vậy.
"Không phải đâu, thật sự là em không có ý xấu đâu mà, thật đó."
Được mời vào phòng, tôi và cô Morishita chuyển sang giai đoạn ngồi nghe cô ấy thanh minh không hồi kết.
Hộp bánh macaron mang đến làm quà và tách hồng trà do Ayaka chuẩn bị vẫn chưa ai đụng đến. Chúng tôi ngồi đối diện nhau bên bộ bàn ghế tiếp khách gọn gàng, chỉ đơn thuần trao đổi qua lại bằng lời nói.
"Mọi người biết mà, có những lúc mình không thể nào vào guồng làm việc được ấy. Dù có đặt bút vẽ bao nhiêu nét thì cũng chỉ ra toàn mấy thứ nguệch ngoạc gì đâu không à."
Minori Ayaka, trái ngược với vẻ ngoài có phần khó gần, hóa ra lại là một cô gái khá cởi mở. Theo tài liệu, nhờ tính cách thân thiện này mà các buổi livestream vẽ tranh của cô rất được yêu thích; cô cũng được biết đến rộng rãi như một họa sĩ có khả năng kéo khách đến các sự kiện giao lưu.
Tại Attraction Point đang có nhiều dây chuyền sản xuất hoạt động song song, trong đó có một tác phẩm do Minori Ayaka đảm nhiệm thiết kế nhân vật chính. Việc mời được họa sĩ nổi tiếng bậc nhất đương đại đã giúp tác phẩm thu hút sự chú ý cao độ, nhưng cái giá phải trả cũng sớm lộ diện.
Cô ấy vẽ cực kỳ chậm.
Morishita Miki, nhân viên năm thứ ba, đã bị chuyện này xoay như chong chóng đến mức kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Bế tắc quá nên cô ấy đã tìm đến cấp trên là Kawasegawa để thảo luận, và từ đó chiếc gậy tiếp sức được chuyền sang tay tôi... đại khái là vậy.
Đúng thế. Nhiệm vụ hôm nay là──liên lạc với Minori Ayaka, và nếu may mắn thì bắt cô ấy phải làm việc.
"Thế rồi nhé? Khi rơi vào tình trạng đó là mình chẳng muốn làm gì nữaaa, cũng chẳng muốn nói chuyện với ai luôn. Hiểu không? Mọi người hiểu cho em chứ?"
Trước một Ayaka đang liến thoắng một tràng, Morishita đáp:
"Tôi hiểu chứ. Tôi hiểu họa sĩ cũng có những lúc như vậy, và tôi rất thông cảm."
"Đúng đúng, vậy thì tốt qu..."
"Nhưng mà!"
Giọng Morishita đanh lại.
"Nếu vậy, nếu vậy thì ít nhất cô cũng phải nhắn cho chúng tôi một câu chứ ạaa. Suốt một tuần trời, điện thoại không nghe, chuông cửa không trả lời, làm thế thì chúng tôi biết đường nào mà xoay sở, dạ dày tôi cũng nát bươm rồi đây này!"
Đó là lời than khóc từ tận đáy lòng.
"Ư, ừm... thôi mà, xin lỗi nha."
Về phía Ayaka, trông cô ấy có vẻ chỉ muốn nhanh chóng xoa dịu tình hình cho xong chuyện.
"Ư ư..."
Cô Morishita vẫn lườm Ayaka cháy mắt. Tôi rất hiểu cảm giác đó.
Chà, dù có nói gì đi nữa, việc giả vờ đi vắng và cắt đứt liên lạc hoàn toàn là lỗi của cô ấy. Nếu muốn biện hộ thì chỉ còn cách vin vào tính chất đặc thù của nghề nghiệp mà thôi.
Nhưng vì cô ấy đã lỡ miệng nói ra điều đó trước, nên giờ chỉ còn nước "xin lỗi". Nếu còn cố cãi lý thêm nữa thì sẽ thành ra ngang ngược.
Morishita thở hắt ra một hơi dài:
"Tôi hiểu rồi. Cô cũng đã nói xin lỗi, nên hôm nay chúng ta dừng ở đây. Khi nào cô lấy lại phong độ thì chúng ta sẽ bàn tiếp..."
Như vớ được cọc, Ayaka gật đầu lia lịa.
"Đúng, đúng đó, để lần sau nhé, lần sau em chắc chắn sẽ liên lạc đàng hoàng."
"Nhờ cả vào cô đấy nhé? Vậy thì, về vụ phỏng vấn..."
Morishita bắt đầu mở ứng dụng lịch trên điện thoại để xác nhận về buổi công bố báo chí và phỏng vấn với truyền thông mạng.
Những gì tôi được yêu cầu chỉ là mở cửa và bước vào trong. Còn chuyện sau đó, tốt hơn hết là để Morishita - người nắm rõ toàn bộ dự án - giải quyết, thay vì một kẻ không biết đầu đuôi câu chuyện như tôi.
Không làm chuyện thừa thãi. Tôi đã nghĩ như vậy, thế nhưng...
"...Thưa cô."
Tôi vẫn còn một thắc mắc đối với Ayaka.
Vừa nhìn vào tài liệu về tiến độ công việc, tôi vừa bắt chuyện.
"Nhân vật mới, lịch trình hoàn thiện thiết kế là cuối tháng Hai. Nhưng bây giờ đã qua cả Tuần Lễ Vàng rồi. Trước đây chưa từng có lần nào cô tốn nhiều thời gian đến thế này nhỉ."
Cơ mặt Ayaka giật nhẹ.
"A, ơ kìa, anh Hashiba...?"
Morishita lộ vẻ bối rối, nhưng tôi mặc kệ và tiếp tục nói.
"Cho đến lúc đó mọi thứ vẫn tiến triển khá suôn sẻ, nhưng ngay khi bắt tay vào thiết kế nhân vật mới thì rõ ràng cô đã ngừng bút. Tôi nghĩ đây không đơn thuần là vấn đề thời gian... có phải không?"
Tôi và Ayaka nhìn nhau chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc. Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng, khác hẳn cuộc trao đổi vừa rồi.
Có lẽ tôi không nên nói ra. Có lẽ cứ để mọi chuyện êm xuôi như thế này rồi hôm sau quay lại sẽ tốt hơn.
Nhưng tôi đánh giá rằng nếu bỏ mặc vấn đề này ở đây thì sẽ rất nguy hiểm. Dù gì thì cô ấy cũng đã rơi vào trạng thái cắt đứt liên lạc. Bây giờ trông có vẻ cư xử bình thường, nhưng biết đâu cô bé tên Ayaka này chỉ đang cố gắng diễn kịch mà thôi.
Nếu vậy thì cần phải lắng nghe cho ra nhẽ. Nếu muốn tiến về phía trước dù chỉ một chút.
"...Ưm."
Ayaka nhăn mặt vẻ khó nói, nhưng rồi cô hít một hơi như thể đã hạ quyết tâm.
"Không qua mặt được anh Hashiba rồi, quả nhiên là vậy."
Cô cười khổ một chút, rồi nói:
"Em... chẳng còn gì muốn vẽ nữa."
Cô thì thầm như thể lời nói vô tình buột ra khỏi miệng.
Cô Morishita trố mắt ngạc nhiên:
"Hả, ơ, chuyện đó là... ý cô là cô sẽ nghỉ vẽ sao?"
"Em cũng đang bắt đầu nghĩ đến chuyện đó."
"Kìa, cô vẫn còn mục tiêu mà, như chuyển thể anime hay kịch sân khấu, game lần này cũng đang nhắm tới việc làm movie chiếu rạp trong tương lai, những cái đó..."
"Mấy cái đó, em làm hết cả rồi."
Cảm giác như hết thuốc chữa.
"C-Cô có rất nhiều người hâm mộ mà. Vì những người hâm mộ đó, cô không thể tiếp tục vẽ sao?"
Tôi nghĩ đó là một lời thuyết phục cực kỳ chính đáng.
Thế nhưng Ayaka đáp:
"Tất nhiên là em rất biết ơn người hâm mộ. Nhưng chuyện muốn vẽ hay không lại là một vấn đề khác."
"Sao lại..."
"Cảm giác như không còn động lực ấy, em chẳng biết mình nên nhìn vào đâu để vẽ nữa."
Ayaka đang cười. Nhưng nụ cười ấy trông thật cô đơn.
"Ngồi vào bàn, cầm bút lên, nhìn màn hình rồi lại nhìn trần nhà, nhắm mắt rồi lại mở mắt, thử chuyển sang vẽ tay, làm đủ mọi cách rồi... nhưng tất cả đều không được."
Cô Morishita không thể nói thêm lời nào nữa. Có lẽ cô ấy không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến mức này.
Tôi thì tương đối bình tĩnh. Ở thế giới cũ, tôi thường nghe nói về sự cô độc của những nhà sáng tạo hàng đầu. Nếu có đối thủ hay người để cạnh tranh thì họ có thể mài giũa lẫn nhau mà cố gắng, nhưng khoảnh khắc đứng trên đỉnh cao, họ lại cháy sạch năng lượng và không thể tung ra nước đi tiếp theo.
Tuy nhiên, sự bình tĩnh này không phải vì tôi có giải pháp. Chỉ đơn giản là vì sự việc diễn ra trong phạm vi tôi có thể dự đoán được mà thôi.
(Phải làm sao đó, mình muốn tìm một chút manh mối để đột phá.)
Đã cất công hẹn gặp và nói chuyện được đến đây, nếu kết thúc trong bi quan thế này thì cả Morishita lẫn Ayaka đều sẽ không cam lòng.
Chính những lúc thế này mới là lúc mình có thể làm được điều gì đó.
Trước mắt, tôi nhìn quanh căn phòng.
Căn hộ 3 phòng ngủ, không gian khá rộng rãi.
Tường và đồ nội thất đều lấy tông trắng làm chủ đạo, có lẽ cô ấy là người kỹ tính nên sàn nhà và các kệ tủ đều được sắp xếp ngăn nắp.
Phía trong cùng là không gian làm việc. Có vẻ cô ấy cũng làm việc thủ công nên có một chiếc bàn đặt bàn hắt sáng và bó bút màu, bên cạnh là một chiếc bàn khác đặt bảng vẽ màn hình lớn.
Vô tình, tôi đưa mắt nhìn vào màn hình đó.
"Ủa, bức tranh này."
Tôi đứng dậy, bước lại gần bảng vẽ.
"Khoan, cái đó em vẫn đang vẽ dở, xấu hổ lắm đừng cho ai xem..."
Mặc cho Ayaka ngăn cản, tôi vẫn tiến đến đối diện với màn hình.
"Đây là..."
Đó là một bức minh họa có vẽ cả phong cảnh.
Giữa cánh đồng cỏ lau trải dài ngút ngàn, một cô gái mặc váy liền thân khoác áo cardigan đang e thẹn nhìn về phía này. Mặt trời được vẽ ngược sáng cùng sắc cam bao trùm toàn bộ bức tranh trông thật đẹp, cách tô màu theo phong cách màu nước cũng cực kỳ hợp với hình ảnh.
Trước khi từ công ty đến đây, tôi đã xem qua những bức tranh tiêu biểu mà Ayaka từng vẽ. Tuy nhiên, bức tranh trước mắt tôi không giống với bất kỳ tác phẩm nào trong số đó.
"Rất đẹp."
"Dạ?"
Trước lời nói của tôi, Ayaka lộ vẻ ngạc nhiên.
"Bức tranh rất đẹp. Phong cách có vẻ khác với mọi khi, nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc như thể cô đã vẽ thế này từ rất lâu rồi vậy, nhìn rất thuận mắt. Nội dung và nét vẽ hòa hợp với nhau không chê vào đâu được, thú thật là tôi bị choáng ngợp đấy."
Không phải nịnh nọt hay gì cả, đó là lời nói từ tận đáy lòng tôi.
Vì không phải dân chuyên nghiệp nên tôi không thể đưa ra nhận xét kỹ thuật về phối màu hay hình họa, nhưng sức hút lôi cuốn người xem vào thế giới trong tranh thì chắc chắn là có.
Hơn nữa, tôi đã từng nhìn thấy bức tranh này, không, là một bức tranh có không khí rất gần với bức này ở đâu đó rồi. Chỉ là tôi không nhớ nổi đó là bức nào và ở đâu thôi.
Biểu cảm của Ayaka từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng khôn xiết:
"Oa, em vui quá trời quá đất luôn! Thật hả? Anh Hashiba thật sự thích bức này sao?"
"Ừ, rất thích."
"Tuyệt vời! Bức này em thử vẽ theo nét hồi em mới bắt đầu tập tành vẽ nghiêm túc ấy mà. Tại em cứ thấy lạc lối, nên định tìm về nguyên điểm xem sao."
Ra là vậy. Thảo nào mà tông màu lại khác với những tranh gần đây.
"Đây là nét vẽ của một họa sĩ mà ngày xưa em ngưỡng mộ lắm. Thật sự, em đã rất thích người đó."
Khi nói câu ấy, đôi mắt Ayaka thoáng chốc lấp lánh như một đứa trẻ.
Chắc hẳn đó phải là một sự tồn tại mà cô ấy vô cùng khao khát.
"Lát nữa cô có thể cho tôi xin file bức minh họa này được không?"
"Tất nhiên rồi! Khi nào xong, em sẽ gửi cho anh Hashiba đầu tiên!"
Ayaka nhảy cẫng lên vì vui sướng, rồi quay sang phía cô Morishita, tuyên bố dõng dạc:
"Có khi em lại có chút hứng thú rồi đấy!"
"Hả, hả, thật sao thưa cô!"
"Maa, cũng không phải là xong ngay được đâu, nhưng em thấy... có tinh thần muốn làm thử rồi. Không thể để đứt gánh giữa đường ở đây được, mình lên lịch thảo luận tiếp theo đi!"
"V-Vâng, tôi hiểu rồi! T-Tôi sẽ lấy sổ tay ra ngay, xin chờ một chút."
Cô Morishita lôi cuốn sổ tay từ trong túi xách ra, lật trang mạnh đến mức suýt làm rách giấy.
Tôi lén nhìn biểu cảm của Ayaka.
Gương mặt như đang hoài niệm về quá khứ, lại như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó của cô ấy cứ in đậm trong tâm trí tôi.
◇
"Thật sự, vô cùng cảm ơn anh ạ!"
Trên tàu điện lúc về, khác hẳn lúc đi, cô Morishita cứ cúi đầu cảm ơn tôi lia lịa.
"Cô ấy có vẻ chưa vẽ ngay được đâu, thế có ổn không?"
"Ổn mà anh, với một người lúc nào cũng chỉ đưa ra mấy cái mốc mơ hồ như cô ấy thì việc chốt được lịch trình cụ thể đã là bước tiến lớn rồi."
Nghĩ đến những gì đã diễn ra trước đây thì đúng là chuyện đau đầu thật.
Trong quy trình sản xuất tập thể, sự chậm trễ không nhìn thấy điểm dừng là điều đáng sợ nhất. Dù có trễ hạn dài ngày, nhưng nếu biết rõ thời hạn thì vẫn dễ dàng đưa ra đối sách.
Ở khía cạnh đó, đúng là có thể coi đây là một bước tiến.
"Cô ấy vẽ đẹp thật sự, nhưng mỗi khi không có hứng là y như rằng chẳng nộp được cái gì cả..."
Cô Morishita lầm bầm với vẻ mặt hốc hác.
"Đúng là tranh rất đẹp."
Dù là trên tàu lúc đi hay tại hiện trường, những bức minh họa mẫu của cô ấy mà tôi xem qua quả thực đều rất xuất sắc, toát lên khí chất của một tác phẩm ăn khách.
Chuyện đã thế này thì tôi càng tò mò hơn về việc tại sao ở năm 2016 cũ của tôi, tôi lại không hề biết đến cô ấy.
(Chà, chắc là vấn đề thời điểm thôi.)
Có hàng núi tác giả dù vẽ cực đẹp nhưng vẫn chìm nghỉm vì chọn sai thể loại hoặc tác phẩm không được chú ý.
"Nhờ ơn trời mà lịch trình tiếp theo cũng chốt xong rồi, thu hoạch lớn luôn ạ."
"Ừ, tạm thời coi như giải quyết xong... nhỉ."
Vừa trả lời, tôi vừa canh cánh một điều trong lòng.
Dù là Kawasegawa hay Morishita, dường như họ đều coi tôi là quân bài để thương lượng với Ayaka. Phải có mối quan hệ nào đó ở đây thì tôi mới được đối xử như vậy.
Thêm nữa là phản ứng của cô ấy khi tôi bấm chuông cửa. Rõ ràng cô ấy nhận ra tôi là "người quen biết rõ".
Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra nhỉ.
"Nhắc mới nhớ, cô bé đó với tôi trước đây có làm việc chung hay..."
Tôi đang nói dở thì điện thoại của cô Morishita reo lên.
"A, xin lỗi anh. Công ty gọi... A lô? A, Giám đốc!"
"Giám đốc...?"
Nghe danh tính người gọi thì có vẻ chủ đề này đành phải gác lại sau rồi.
"Vâng, vâng, đúng vậy ạ, anh Hashiba đang... Vâng, tạm thời đã bàn xong lịch trình nên giờ... Chúng tôi đang trên đường về ạ, vâng, chào Giám đốc."
Đúng như dự đoán, cuộc điện thoại kéo dài, và tôi mất luôn cơ hội hỏi về mối quan hệ với Ayaka.
◇
Vừa về đến công ty, cô Morishita đã thở dài thườn thượt.
"À, anh Hashiba này."
"Hửm?"
"Có thể Giám đốc sẽ nói này nói nọ, nhưng anh đừng để bụng nhé."
Chắc là liên quan đến nội dung cuộc điện thoại ban nãy.
"Ủa, chẳng phải chỉ là báo cáo thôi sao? Có chuyện gì căng thẳng à?"
"Thực ra cũng không có chuyện gì to tát đâu ạ, chỉ là Giám đốc hơi kỳ vọng quá mức vào anh Hashiba nên..."
Tôi nghiêng đầu, chẳng hiểu cô ấy đang nói về chuyện gì.
"Mà, không sao đâu. Dù ông ấy có nói gì thì anh cũng đừng để bụng..."
Ngay khi cửa phòng phát triển vừa mở, một giọng nói oang oang đã chào đón tôi và Morishita.
"Hashiba-kun! Thế này là hơi gay go đấy nhé. Cậu phải thuyết phục đằng ấy chịu vẽ cho chúng ta như mọi khi chứ!"
Đột nhiên, vai tôi bị ai đó tóm lấy, cả người bị lắc lư tới lui.
"Ơ, a, cái đó..."
"Giao cho cậu thì hầu hết mọi việc đều êm xuôi cả mà, nên cứ hễ có xích mích với phía creator là tôi lại nhờ cậu còn gì? Trông cậy vào cậu đấy nhé!"
Mái tóc dài chạm vai, chiếc áo sơ mi phanh ngực trễ nải. Dù có khoác áo vest bên ngoài, nhưng cái màu đỏ chói lọi của nó khiến người ta đau cả mắt.
Tóm lại là trông cực kỳ thiếu đứng đắn. Giọng nói cũng cao một cách kỳ lạ. Đây là cái mà người ta hay gọi là kiểu "dân chơi" hay sao ấy nhỉ. Chẳng cảm thấy chút điềm tĩnh hay sức nặng nào của một người lãnh đạo cả.
(......Đây là Giám đốc sao?)
Morishita thở dài với vẻ mặt ngán ngẩm. Nhìn quanh, các thành viên đội phát triển cũng đang quan sát tình hình với ánh mắt lạnh nhạt.
"Thưa Giám đốc, lúc nãy tôi cũng đã báo cáo qua điện thoại rồi, nhờ có anh Hashiba mà lịch trình tiếp theo đã..."
Morishita chen vào nói đỡ cho tôi, nhưng...
"Nhưng còn lâu mới nhận được thiết kế nhân vật mới đúng không? Thế thì làm sao mà đẩy nhanh tiến độ ngay được!"
Có vẻ không hiệu quả lắm.
"Tóm lại là, làm sao để lấy được hàng sớm hơn một ngày cũng được! Cái dự án đó mà thiếu Minori Ayaka thì coi như vứt đi đấy!"
Nói xong những điều muốn nói, Giám đốc bỏ ra khỏi phòng phát triển.
Để lại phía sau chỉ là những tiếng thở dài và nụ cười khổ. Xem xét tình hình này thì có vẻ tương lai của dự án không mấy sáng sủa.
Sau khi Giám đốc rời đi, tôi đến chỗ Kawasegawa để báo cáo.
Khi tôi cất tiếng gọi, cô ấy dừng tay gõ bàn phím và quay lại nhìn tôi.
"Xin lỗi nhé. Đã cất công nhờ cậu giúp mà lại để cậu phải chịu bực mình."
Và rồi cô ấy mở đầu bằng một lời xin lỗi.
"Tôi cũng chẳng để tâm đâu. Quen đối phó với mấy người kiểu đó rồi."
Nhớ lại thời còn làm game bishoujo, tôi cũng gặp không ít cấp trên kiểu như vậy. Có những kẻ còn vô lý hơn nhiều, nên thế này vẫn còn được coi là khá khẩm chán.
"Dù vậy, nghe nói trước khi ứng dụng này thắng lớn, ổng cũng là người đàng hoàng lắm. Có vẻ đồng tiền làm thay đổi con người nhỉ."
Kawasegawa thở dài.
"Nếu là ngày xưa, chắc tôi đã bật lại Giám đốc ngay tại trận rồi. Nhưng giờ thì chịu. Chắc là do tuổi tác rồi, nhỉ."
Những lời bất ngờ thốt ra từ miệng cô ấy.
"Làm gì có chuyện đó, nghe chẳng giống cô chút nào."
"Người nói với tôi câu đó, giờ chắc chỉ còn mỗi cậu thôi."
Cười khổ, cô ấy lại hướng mắt về phía màn hình máy tính.
"Về báo cáo thì tôi nghe Morishita nói rồi. Cảm ơn cậu."
Có vẻ cô ấy đã nhận được email báo cáo tình hình, nên đã nắm được hiện trạng về Minori Ayaka cũng như các dự định sắp tới.
"...Nói là vậy, nhưng chắc sẽ tốn chút thời gian đấy."
"Không sao. Dù gì thì vấn đề này cũng đã có bước tiến lớn rồi."
Trên gương mặt cô ấy thoáng lộ vẻ mệt mỏi. Nhìn vào tình trạng của phòng phát triển lúc tôi đến công ty, chắc hẳn bản thân cô ấy cũng đang phải cố gắng quá sức.
Rời chỗ Kawasegawa, tôi quay về bàn làm việc. Trên đường đi, tôi suy nghĩ rất nhiều điều.
Ngoài vụ của Ayaka ra, rõ ràng là có những chuyện nên giúp đỡ. Nhưng khổ nỗi tôi chẳng biết phải làm gì, mà cứ hành động lung tung thì chỉ tổ khiến người ta nghi ngờ.
(Tóm lại, nếu không nắm bắt được hiện trạng thì chẳng bắt đầu được gì cả.)
Trở về bàn, tôi khởi động chiếc máy tính cứ như là đồ của người lạ.
Thứ đầu tiên tôi kiểm tra là dịch vụ lịch biểu chạy trên trình duyệt web.
"Nếu là mình thì chắc chắn sẽ ghi đủ thứ vào đây... Có rồi."
Đúng như dự đoán. Bên cạnh lịch biểu là danh sách ToDo, trong đó ghi lại một loạt các công việc cần thiết theo thứ tự ngày tháng.
Mấy cái này, một khi đã từng đi làm rồi thì cảm giác sẽ quay lại rất nhanh. Thật may quá.
"Hầu hết là họp hành với bên ngoài và các việc liên quan đến kiểm tra thôi nhỉ. Được rồi..."
Ở thời điểm hiện tại, có vẻ không có việc gì đòi hỏi kỹ thuật đặc biệt.
Trước mắt, về công việc hiện thời, chỉ cần giải quyết những thứ ở đây là ổn.
"Vậy thì, xem thử các tác vụ thực tế nào."
Những tiêu đề lạ lẫm, những tập tin bí ẩn nằm chất đống như núi.
Nghĩ đến cảnh phải kiểm tra từng cái một, chưa làm mà nhuệ khí đã muốn xẹp xuống rồi.
"Ưm..."
Chắc chắn có rất nhiều bản kế hoạch và thiết lập mà tôi lẽ ra đã phải nằm lòng.
Trước đó nữa, còn cả núi những điều cần biết như cơ cấu công ty hay hệ thống tổng quát.
Phải tìm cách nào đó để giảm bớt công đoạn dù chỉ một chút.
Nhưng hiện tại, tôi chưa nghĩ ra phương án nào chắc chắn cả.
"À, anh Hashiba."
Morishita sau khi xong việc giấy tờ đã đến bàn tôi và cúi đầu chào.
"Hôm nay thực sự cảm ơn anh rất nhiều ạ. Ừm, em muốn đáp lễ anh chút gì đó, nếu là việc em có thể làm thì..."
Tôi ngắt lời cô ấy:
"Vậy, ngay bây giờ được không?"
"Dạ, dạ?"
Nhận được sự đồng ý của Morishita đang ngạc nhiên trước lời đề nghị đột ngột, tôi lập tức đặt một phòng họp nhỏ.
◇
"Thực ra là, cuối tuần trước anh gặp chút rắc rối."
Vừa vào phòng họp, tôi liền nói nhỏ với Morishita.
"Anh đi chơi với gia đình, do phấn khích quá đà nên lỡ đập đầu thật mạnh vào gốc cây."
"Hả!? C-Có sao không ạ?"
Morishita luống cuống, trông lo lắng hết mức.
...Có vẻ cái kịch bản tai nạn này hơi tệ nhỉ. Mà thôi, cứ tiếp tục nào.
"Rồi anh đi bác sĩ khám, cũng không có chấn thương bên ngoài hay xuất huyết nội gì cả."
"V-Vậy thì tốt quá rồi, thật sự đấy ạ."
Morishita thở phào nhẹ nhõm. Cô bé này, biểu cảm thay đổi liên tục trông thú vị thật.
"Chỉ là, rắc rối nằm ở chỗ này cơ."
"Dạ? Là sao ạ?"
Lần này lại chuyển sang vẻ mặt bối rối.
"Anh bị mất trí nhớ tạm thời, thành ra ảnh hưởng đến cả công việc."
"H-Hả! Thế thì nguy to rồi còn gì...!"
Mặt cô ấy trông như tận thế đến nơi.
"Không được nói cho ai biết đâu nhé, tất nhiên là cả Kawasegawa nữa."
"V-Vâng! Em sẽ không nói đâu ạ!"
Uy tín của tôi trong thế giới này có vẻ cao gớm nhỉ...
"Bác sĩ bảo theo thời gian sẽ nhớ lại thôi, nhưng trước mắt anh muốn khôi phục ít nhất là những ký ức cần thiết cho công việc. Vì thế, anh cần sự giúp đỡ của Morishita."
"A, sức hèn mọn của em ạ!"
"Ừ, giờ anh sẽ hỏi nhiều thứ, em biết gì thì chỉ cho anh nhé. Chủ yếu là về anh ở trong công ty này."
Morishita gật đầu thật mạnh:
"Em hiểu rồi ạ! Em sẽ cố gắng hết sức để nhớ lại!"
Cô ấy tuyên bố đầy mạnh mẽ. Đúng là cô bé ngoan.
Dù lý do đầy rẫy những điểm vô lý, nhưng tạm thời tiền đề đã được thiết lập.
"Đầu tiên là về vị trí của anh trong công ty..."
Tôi bắt đầu hỏi từ việc làm sao tôi vào được công ty này. Có vẻ như tôi không vào đây ngay khi mới tốt nghiệp mà là nhân sự tuyển dụng giữa chừng (mid-career).
Tôi chuyển việc đến đây khoảng 3 năm trước, chức vụ là Director (Đạo diễn). Về công việc trước đó, nghe nói chính miệng tôi kể là làm ở công ty cùng ngành, nhưng chi tiết thì không rõ.
"Hình như là hãng làm game bishoujo hay gì đó, xin lỗi anh, đoạn đó em không nhớ rõ."
Mà, chắc cũng thuộc hệ đó thôi.
"Lúc nào nhớ ra thì bảo anh nhé. Rồi, tiếp tục nào."
Phòng Giải trí số 3 là bộ phận chủ lực của công ty, chuyên phát triển game mạng xã hội (social game). Theo cơ chế vài người lập thành một team, trong số 4 team, tôi làm trưởng nhóm Team B, hay còn gọi là "Team Hashiba".
"Team của anh Hashiba nổi tiếng là tiến độ tốt, chuyên tạo ra những sản phẩm có doanh thu ổn định một cách đều đặn với lịch trình không quá sức."
An toàn, đạt chuẩn và kiếm tiền tàm tạm.
Tôi nghĩ thầm, đúng là một team mang đậm phong cách của mình thật.
"Vậy ra Kawasegawa là đại diện ở đây hả?"
Kawasegawa kiêm nhiệm chức Trưởng phòng Giải trí số 3 và Trưởng nhóm Team A đứng đầu.
Hiện tại, cô ấy vừa đảm nhiệm vai trò Producer cho một game social lớn sắp phát hành, vừa giám sát tình hình phát triển của cả 4 team A, B, C, D.
"Công việc nặng thật đấy."
Tôi thành thật đưa ra cảm nhận.
"Đúng vậy ạ. Thú thật là em hơi lo..."
Morishita cũng thành thật gật đầu.
Bản thân Kawasegawa đã vào công ty này trước tôi.
Nghe nói cô ấy vẫn tài năng như xưa và thăng tiến thuận lợi, nhưng...
"Rõ ràng là ôm đồm quá nhiều việc, nhìn là biết chị ấy đang kiệt sức."
Là trợ lý trực tiếp, Morishita không thể không lo lắng về điều đó.
"Đúng lúc đó thì sự cố của Ayaka-san ập đến. Nghĩ rằng không thể để chị Kawasegawa phải lao tâm khổ tứ thêm nữa, nên chính em đã đề xuất nhờ anh Hashiba giúp đỡ đấy ạ."
Xét đến tính cách trước đây của Kawasegawa, chắc chắn cô ấy muốn tránh việc dựa dẫm vào tôi hết mức có thể. Vậy mà cô ấy lại chấp nhận, chứng tỏ đã bị dồn vào thế chân tường lắm rồi.
"Anh hiểu rồi, cảm ơn em nhiều nhé. Có thể anh sẽ còn hỏi thêm, mong em giúp đỡ."
"Dạ không, có gì đâu ạ! Vậy em xin phép."
Morishita lại vừa đi vừa va đập chỗ này chỗ kia y như hồi sáng, quay trở về phòng phát triển.
Tạm thời đã nắm được hiện trạng. Còn việc tiếp theo phải làm gì sẽ phụ thuộc vào phán đoán của tôi.
"Chuyện đời tư, cũng phải tìm hiểu cho kỹ mới được..."
Bức ảnh gia đình của chính mình mà cứ như của người lạ đặt trên bàn.
Về mặt này thì không thể hỏi ai được, nên chắc chắn sẽ khó khăn hơn nhiều.
◇
Khi đồng hồ điểm hơn 6 giờ chiều, tôi đã lắc lư trên tàu điện về nhà.
Lý do lớn nhất là team của tôi vẫn đang ở giai đoạn chuẩn bị phát triển. Nếu đang ở giai đoạn cao điểm, chắc không khí sẽ là kiểu sẵn sàng ngủ lại công ty luôn rồi.
Dù sao thì, việc có thời gian tương đối tự do cũng là một may mắn. Tôi có thể tận dụng thời gian rảnh để tìm hiểu những điều chưa biết.
(Manga Kirakira Time chuyển thể thành game social sao... Ơ, anime này hot dữ vậy vào mùa xuân năm ngoái hả?)
Sự tò mò thắng thế, khiến tôi mải mê xem cả những thông tin không liên quan.
Về điểm này, môi trường hiện tại thuận tiện hơn hẳn so với 10 năm trước. Hầu hết mọi việc đều có thể giải quyết bằng smartphone, chỉ cần tìm kiếm trên Google hoặc xem các dịch vụ khác theo từng năm là có thể truy vết được những gì mình đã làm một cách rời rạc.
Về việc gần đây đã giao lưu với ai, chỉ cần nhìn nhật ký RINE là rõ mồn một, còn công việc hay tài liệu cá nhân thì kiểm tra Dropplebox là đủ.
Tôi lại một lần nữa thấm thía rằng trong 10 năm qua, hầu hết thông tin về bản thân đã được chuyển lên đám mây (cloud).
Nhắc đến nhật ký RINE, điều ấn tượng là chủ đề trò chuyện với bạn bè thân thiết đã chuyển hẳn sang chuyện sức khỏe và con cái.
Ngày xưa thì toàn là game, light novel, anime, rồi thì ai đang hẹn hò với ai, vậy mà giờ nhật ký tràn ngập chuyện phòng khám chỉnh hình nào tốt hay đang uống thuốc gì, toát lên một cảm giác đìu hiu khó tả.
(...Xem nữa lại thấy buồn, thôi nghỉ.)
Tôi xốc lại tinh thần, quyết định vào trang thông tin anime trên trình duyệt xem thử.
(Vậy mùa tiếp theo có cái gì... Oái!)
Đang gõ từ khóa vào ô tìm kiếm thì một lượng lớn hành khách ùa lên tàu, khiến tôi chẳng còn tâm trí đâu mà xem nữa.
"Đi làm... bao giờ mới hết cảnh này đây."
Chỉ riêng chuyện này thì dù 10 năm hay bao lâu trôi qua, có vẻ cũng chẳng có dấu hiệu cải thiện nào.
Sau khi về đến nhà, tôi vẫn tiếp tục điều tra.
Chỉ trong hơn một năm ngắn ngủi, biết bao chuyện đã xảy ra. Các dịch vụ phát trực tuyến video tăng trưởng vượt bậc, tiền ảo vốn chỉ là chủ đề đón đầu xu hướng giờ đã bùng nổ đến mức trở thành vấn đề xã hội.
Chỉ chừng đó thời gian thôi mà tôi cứ như người trên trời rơi xuống, nếu mang ai đó từ năm 2007 đến đây, chắc họ sẽ sốc đến mức nào nữa.
So với hồi đó, có rất nhiều người đã thay đổi hoàn toàn, từ vị thế cho đến mọi thứ. Có người thay đổi công việc theo hướng phát triển hơn, cũng có người đột nhiên xuất hiện và làm nên những tác phẩm để đời.
Nhưng mà, điều đáng ngạc nhiên nhất có lẽ là sự thay đổi trong các công việc liên quan đến game bishoujo. Những người vốn dĩ thuộc về thể loại có phần kén người chơi (minor), trong 10 năm qua đã bước ra ánh sáng một cách đầy thú vị.
"Uoooo, kịch bản gia của Kikokugai viết kịch bản cho anime thiếu nữ ma pháp này, ểểể, thiết kế nhân vật là tác giả của Hidamari Switch á, uooooooo."
Tôi lỡ tự lồng tiếng của Hikawa vào trong đầu luôn. Mà chắc chắn cậu ta sẽ còn ngạc nhiên hơn thế này nhiều.
Và rồi, nơi công bố các tác phẩm thử nghiệm mà trước kia game bishoujo là chiến trường chính, nay đã chuyển sang game miễn phí, ứng dụng smartphone, và các trang tải xuống như Szeam. Hơn nữa, người sáng tạo không chỉ có người Nhật mà còn thấy nhiều tác phẩm đến từ nước ngoài.
Nói tóm lại, thế giới đã trở nên rộng lớn hơn. Rộng lớn đến mức khó tin.
Tôi vẫn đang mải mê tra cứu đủ thứ.
"Bố ơi."
Tôi giật mình quay về thực tại, nhìn về hướng phát ra tiếng nói.
Trước mắt tôi là Shinoaki đang chu môi, và Maki cũng đang bắt chước làm bộ mặt y hệt mẹ.
"Đã bảo là lúc ăn cơm thì cấm dùng điện thoại mà. Không được đâu nha?"
"Không được đâu nha~"
"X-Xin lỗi."
Tôi lỡ mải mê tra cứu quá. Tôi tắt nguồn điện thoại và đặt nó ở chỗ với tay không tới.
"Nào Maki, con cầm bằng tay ăn cho đàng hoàng đi."
"Vâng ạ~"
Bất chợt nhìn quanh, đâu đâu cũng ngập tràn hạnh phúc.
Ban đầu trong lòng tôi chỉ toàn là cảm giác lạc lõng, nhưng khi dần quen, tôi bắt đầu thấy cuộc sống này cũng thật tốt đẹp. Bởi vì ở đây có những người tôi yêu thương nhất đang kề bên, lại có cả công việc ổn định nữa. Không thể nào là tệ được.
Chính vì thế, tôi muốn nhanh chóng tìm hiểu về thế giới này. Tôi muốn tìm kiếm sự an tâm.
"Công việc vất vả lắm hả anh?"
"Ừ, anh có chút việc cần tra cứu cho bản kế hoạch ấy mà."
"Hưm... ra là vậy."
Không thể nói thẳng ra rằng tôi đang tra cứu vì đã mất sạch ký ức về cuộc sống hiện tại, tôi đành trả lời Shinoaki một cách lấp liếm cho qua chuyện.
Trên TV đang phát tin tức về Olympic Tokyo. Vì ngày khai mạc đã cận kề nên tần suất đưa tin cũng tăng lên trông thấy.
"Chỉ còn hai năm nữa thôi anh nhỉ. Chắc mấy bạn nhân viên bên Comiket vất vả lắm đây."
Shinoaki buột miệng lẩm bẩm.
"Phải rồi, Shinoaki đã đăng ký tham gia Comiket Hè chưa? Còn phải lo tìm người phụ bán nữa chứ."
Đó chỉ là một câu nói đời thường, chẳng mang hàm ý gì sâu xa.
Đối với tôi, Shinoaki và hội họa gắn liền với nhau như một định lý bất di bất dịch, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày điều đó lại thay đổi.
Tôi hỏi câu đó một cách cực kỳ tự nhiên, cứ như đang hỏi "Bữa tối nay ăn gì?" vậy.
Chừng nào Shinoaki còn tồn tại trên thế giới này, thì cái tên Akishima Shino đương nhiên cũng phải tồn tại, và cô ấy vẫn đang cho ra đời vô số bức tranh. Tôi đã tin rằng hiện thực là như thế.
——Thế nên,
"Bố nó... à không, anh Kyouya... anh đang nói gì vậy?"
Shinoaki cất tiếng với vẻ mặt đầy bối rối.
"Em đã nghỉ vẽ từ mấy năm trước rồi mà?"
Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi câu nói chấn động ấy.
"Hả..."
Tôi bất giác bật dậy khỏi ghế.
"Hả... Hảaa!?"
Thấy tôi gặng hỏi với vẻ mặt kinh ngạc, Shinoaki cũng nhìn lại tôi với vẻ mặt ngỡ ngàng không kém.
"T-Tại sao chứ...!"
Shinoaki vẫn im lặng. Biểu cảm của cô ấy dần dịu lại, rồi chuyển sang một nét buồn bã.
Cô ấy chớp mắt liên tục. Rồi nhẹ nhàng xoa đầu bé Maki đang nghiêng đầu thắc mắc bên cạnh, và rồi...
"Tại em... chẳng còn gì muốn vẽ nữa cả."
Cô ấy nói với tôi câu nói quá đỗi cô đơn ấy, tự nhiên như thể đã quen nói từ lâu lắm rồi.
Trên TV, chủ đề về Olympic vẫn tiếp tục. Như một tin tức liên quan, kỳ Comiket đặc biệt được tổ chức vào tháng Năm cũng được nhắc tới. Trong số những bức minh họa của các họa sĩ khác nhau được đưa lên màn hình, tuyệt nhiên không tìm thấy dù chỉ một mảnh nhỏ... những bức tranh mà lẽ ra Shinoaki phải có ở đó.
"Không còn gì... muốn vẽ."
Tôi thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế. Không thể đáp lại ánh mắt lo lắng của Shinoaki, tôi chỉ biết đặt dấu hỏi cho tất cả mọi chuyện.
Thế giới lẽ ra phải ấm áp này, dường như đang nguội lạnh đi nhanh chóng.
0 Bình luận