Thế giới này tràn ngập sự thỏa hiệp.
Với những sản phẩm được tạo ra bởi tập thể, nơi toan tính của nhiều người đan xen vào nhau, điều đó lại càng lộ rõ hơn.
Làm thế này thì người nọ sẽ nghĩ sao, làm thế kia thì công ty kia sẽ thấy thế nào. Cứ thế, người ta gọi mớ hỗn độn được nhào nặn từ vô số sự thỏa hiệp chồng chất đó là một "khối sáng tạo", định giá cho nó rồi tung ra thị trường. Nghĩ kỹ thì, chuyện đó thật đáng sợ.
Người sáng tạo buộc phải chọn một trong hai con đường: trăn trở dằn vặt hoặc chấp nhận buông xuôi cho xong chuyện. Những người chọn vế trước sẽ sớm bỏ nghề. Vì không thể làm được những gì mình muốn, họ thà ngừng sáng tác hoặc chuyển sang hoạt động cá nhân hoàn toàn; mỗi người chọn một cách riêng để dứt khoát với thế giới của sự thỏa hiệp. Có người cắt đứt được hoàn toàn, cũng có người ôm nỗi hối hận. Chắc chắn đó là một con đường đầy chông gai.
Vậy những người chọn vế sau có hạnh phúc hơn không? Cũng không hẳn. Bóng tối chắc chắn sẽ gặm nhấm họ. Từng giọt, từng giọt bóng tối tích tụ bên trong, đến một lúc nào đó sẽ vỡ tung và nhuộm đen toàn bộ cơ thể. Một khi đã trở nên như thế... họ sẽ không thể nhúc nhích thêm một bước nào nữa.
Tạo ra một cái gì đó chính là như vậy. Luôn tiềm ẩn hiểm nguy, vừa làm vừa dò dẫm xem cơ thể mình còn chịu đựng được không, vừa thử nghiệm vừa sáng tác và biến nó thành công việc. Lý do duy nhất để không bỏ cuộc, rốt cuộc vẫn là vì thấy công việc này thú vị và yêu thích nó. Thế nhưng, cũng có một thực tế chắc chắn rằng, chỉ dựa vào những lời hoa mỹ như phép màu ấy thì không thể giải quyết được vấn đề.
"Bokutachi no Remake" (Cuộc Sống Làm Lại Của Chúng Ta) là câu chuyện tôi viết ra để khắc họa điều đó. Kyouya mang theo ước mơ sáng tạo và quay trở về 10 năm trước. Và rồi, cậu đã phải nếm trải liều thuốc độc của hiện thực. Cậu cũng đã can dự vào vận mệnh của những người bạn. Nhưng tất nhiên, cậu sẽ không dừng lại ở đây. Từ đây mới là cuộc làm lại cuộc đời thực sự đối với Kyouya. Mọi chuyện sẽ không chỉ toàn điều tốt đẹp như trước nữa, nhưng chắc chắn cậu đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Xin hãy dõi theo câu chuyện đó đến tận cùng.
Lời cảm tạ. Lần này, trong bảng xếp hạng "Kono Light Novel ga Sugoi! 2018" (Cuốn Light Novel này thật tuyệt!) do nhà xuất bản Takarajimasha phát hành, "Bokutachi no Remake" đã vinh dự lọt vào top cao. Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả các bạn độc giả đã bình chọn và ủng hộ.
Và, lời bình trên đai sách (obi) của tập 3 này, tôi đã nhờ vị tiền bối đáng kính là thầy Maruto Fumiaki viết giúp. Nhìn vào những lời bình thầy viết cho các tác giả khác, tôi đã đoán là nó sẽ không phải kiểu khen ngợi thẳng thắn đâu, nhưng mà... chà, cảm ơn thầy vì một lời bình "tuyệt vời" theo một nghĩa nào đó. Tôi chỉ lo không biết mình có bị người hâm mộ của thầy "ném đá" như ngày xưa hay không thôi (Chúc mừng thầy đã hoàn thành bộ Saekano, thầy vất vả rồi!).
Eretto-sensei, lần này cũng cảm ơn anh rất nhiều. Tôi lại càng thấm thía rằng sự tuyệt vời trong tranh của Eretto-san nằm ở những biểu cảm nghiêm túc ẩn sau vẻ dễ thương. Tôi đã bị sức mạnh của những bức tranh ấy đánh gục không biết bao nhiêu lần. Xin cảm tạ từ đáy lòng.
Biên tập viên T, nhờ có anh mà bản thảo nặng nề như một bài tự phê bình này mới có thể trở thành một tác phẩm giải trí. Lúc nào tôi cũng nói cảm ơn, nhưng lần này cũng xin cảm ơn anh. Cảm ơn anh rất nhiều.
Và gửi đến tất cả quý độc giả đã mua và đọc cuốn sách này lời cảm ơn sâu sắc nhất. Như mọi khi, tôi không biết liệu có tập tiếp theo hay không, nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn muốn tiếp tục viết về quá khứ và tương lai của họ. Nếu có thể, mong mọi người hãy tiếp tục ủng hộ.
Vậy thì, hẹn gặp lại mọi người ở đâu đó. Chúc mọi người luôn mạnh khỏe.
Kio Nachi kính bút.
1 Bình luận