Tập 03

Chương 2: Chúng tôi bối rối trước những cảm xúc

Chương 2: Chúng tôi bối rối trước những cảm xúc

Tsurayuki đột nhiên có hôn thê.

Cô ấy tên là Jishouji Sayuri, nghe đâu là bạn thanh mai trúc mã, hai bên gia đình cũng đã thề ước tương lai cho cả hai. Tuy nhiên, có vẻ Tsurayuki không chấp nhận mối quan hệ này nên đã bỏ trốn, nhưng cuối cùng vẫn bị cô ấy tìm đến tận nơi.

Mục đích của cô ấy dường như là muốn hẹn hò với Tsurayuki, và nếu may mắn thì sẽ lôi cổ cậu ta về quê. Nhưng khổ nỗi nhân vật chính là Tsurayuki lại hoàn toàn không có ý định đó, nên hiện tại cậu ta đang rơi vào trạng thái "bị cưa cẩm".

Sở dĩ tôi dùng nhiều từ phỏng đoán như vậy là vì Tsurayuki hầu như chẳng chịu hé răng nửa lời, còn chị Sayuri thì cứ dính chặt lấy cậu ta, nên tôi chỉ còn cách suy luận dựa trên mối quan hệ và những câu thoại của họ mà thôi. Mà, dù có nghe kể thì phía chúng tôi cũng chẳng làm được gì...

Dù sao đi nữa, kể từ khi chị Sayuri đột ngột xuất hiện, không biết chị ấy trọ dài hạn ở đâu, nhưng thỉnh thoảng lại ghé qua Share House và bắt đầu tình tứ với "Tsu-kun" – tức Tsurayuki...

"...Nè, giải thích cho tao một câu được không?"

Tsurayuki cất giọng trầm lắng nhưng đầy vẻ u ám.

Nhắc đến mùa đông là nghĩ ngay tới lẩu. Vừa tiết kiệm chi phí, vừa ngon lại bổ dưỡng, nên ở cái Share House này, việc quây quần bên nồi lẩu ba lần một tuần đã trở thành thông lệ.

Chính vì thế, vào một ngày cuối năm rét mướt như hôm nay, quả là thời điểm lý tưởng để ăn lẩu. Lẽ ra đây phải là khoảng thời gian vui vẻ đối với các thành viên mê lẩu của Share House.

Thế nhưng vẻ mặt Tsurayuki lại méo xệch, thái dương còn đang giật giật liên hồi.

"Tại sao đến cả chị Sayuri cũng ngồi ăn lẩu như một lẽ đương nhiên thế hả!?"

Nguyên nhân nằm ở chị Sayuri, người đang ngồi sát rạt bên cạnh Tsurayuki với nụ cười không bao giờ tắt.

"Ơ kìa~ có sao đâu nào, em chỉ nghĩ là muốn ăn cơm cùng Tsu-kun thôi mà."

"Không ổn chút nào. Mà sao bọn mày cũng đồng ý cái rụp thế hả!"

Bị chĩa mũi dùi vào, chúng tôi đồng thanh đáp:

"Không, cái đó... chị ấy bảo muốn ăn cùng nên..."

"Từ chối thẳng thừng thì cũng kỳ... đúng không?"

"Chị ấy còn đóng góp thêm tiền mua nguyên liệu nữa đó~"

Ai nấy đều trả lời theo kiểu "Cậu nói thế thì bọn tớ biết làm sao".

"Bị mua chuộc trắng trợn luôn kìa..."

Tsurayuki ủ rũ gục vai xuống.

"Haizz... Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy công việc lạ lẫm, làm xong lại còn thế này, chẳng có lúc nào để thở cả..."

Thấy Tsurayuki nhăn nhó, chị Sayuri rưng rưng nước mắt hỏi:

"Tsu-kun... em phiền phức đến thế sao...?"

"K-Không... cũng không đến mức đó, nhưng cái gì cũng phải có chừng mực chứ."

Thấy Tsurayuki cuống quýt phủ nhận, chị Sayuri lập tức thay đổi thái độ, vẻ mặt tươi tỉnh hẳn lên.

"May quá đi, cứ tưởng bị Tsu-kun ghét rồi chứ ♪ Nào, vậy thì ăn thôi, ăn thôi~"

Chị ấy dùng đũa gắp thức ăn trong nồi một cách khéo léo, đưa miếng nấm hương đến tận miệng Tsurayuki.

"Nào, a~ đi nào ♪"

"Đã bảo không làm thế mà!"

"Ơ~, hồi xưa em hay làm cho anh lắm mà~. A, phải rồi, anh muốn em thổi cho nguội hả?"

"N-Nếu làm thế thì tao tuyệt đối không ăn đâu đấy!"

Đến đây, tôi và các thành viên khác đều ngừng đũa, nín thở theo dõi diễn biến.

Việc Tsurayuki có một người phụ nữ quan hệ như thế này tất nhiên là đáng ngạc nhiên. Nhưng hơn cả thế, việc chứng kiến gã đàn ông cứng đầu, cộc cằn kia bị xoay như chong chóng thế này đúng là cảnh tượng quý giá hiếm thấy.

Và có vẻ như màn tương tác ngọt ngào này cũng đã ảnh hưởng đến hội con gái.

"Kyouya-kun."

Shinoaki dùng đũa gắp một miếng miến, rồi...

"Nè."

Cô ấy nhẹ nhàng đưa đến trước miệng tôi.

"Nè là sao, ơ, Shinoaki?"

"Nè."

A, kiểu này là sẽ giữ nguyên tư thế đó cho đến khi tôi ăn mới thôi đây.

Quả thật là xấu hổ, làm chuyện này ở đây thì hơi quá, nhưng nếu từ chối thẳng thừng thì cũng không hay chút nào.

Sau một hồi đắn đo, cuối cùng...

"Ham... ực."

Tôi đã ăn.

"Ngon hông?"

"Ừ, ừm... ngon lắm."

"Tốt quá~ cậu cứ bảo là tớ sẽ gắp cho liên tục luôn nha."

Shinoaki cầm đũa ở tư thế sẵn sàng, trông như đã chuẩn bị kỹ càng lắm rồi.

".................."

Và rồi.

Một cô gái khác đang nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt lạnh lẽo.

"...Nanako, sao cậu lườm ghê thế?"

"Có gì đâu nà. A, Kyouya, tớ gắp chả cá cho cậu nhé?"

"A, ừ."

Tạm thời tôi hướng sự chú ý sang Nanako để thoát khỏi áp lực vô hình từ Shinoaki.

Thế nhưng...

"Kyouya, đây~"

Nanako không bỏ vào bát tôi, mà đưa miếng chả cá trực tiếp đến miệng tôi.

"...Cậu định làm gì thế hả."

"Đây~, a~ nào."

".................."

Đến chuyện này mà cũng phải cạnh tranh nhau sao!

Tất nhiên, Shinoaki đang nhìn thấy cảnh này. Dù vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng chắc chắn là không cười. Cô ấy đang nhìn chằm chằm.

Tuy nhiên, trước mặt Nanako đang cười tươi rói thế kia, tôi không thể nói "không được đâu". Dù sao thì tôi cũng đã đáp lại cú "a~" của Shinoaki trước đó rồi.

...Thôi thì, mỗi người một lần vậy.

"Ham..."

Tôi há miệng nhận lấy miếng chả cá được đưa tới.

"Hưm hưm, ngon không?"

Nanako nói với vẻ hơi đắc ý, rồi liếc mắt nhìn sang phía Shinoaki.

"............Hừm."

Có lẽ vì bị khiêu khích trực diện, Shinoaki cũng làm mặt hơi giận dỗi.

"Kyouya-kun, đây, a~ nào."

Lần này cô ấy đưa thức ăn về phía tôi một cách dứt khoát.

"Kyouya, bên này nữa nè, a~."

Tương tự, đũa của Nanako cũng vươn tới từ phía đối diện.

"Đã bảo là thôi đi mà!"

Thấy cái vòng lặp này có vẻ sẽ kéo dài vô tận, tôi đành phải cưỡng ép thoát khỏi đợt tấn công "a~" này.

(Chuyện này, Shinoaki thì không nói, nhưng Nanako bị sao thế nhỉ, ý thức đối kháng à...?)

Trước đây, cũng có lúc tôi bị trêu chọc vì ở cùng Shinoaki, nhưng cảm giác như từ một thời điểm nào đó, cô ấy bắt đầu tỏ thái độ hờn dỗi, hoặc can thiệp mạnh bạo như lần này.

Nếu suy nghĩ một cách khách quan, thì điều đó chỉ có thể chỉ ra một vài khả năng giới hạn.

(...Chắc không phải đâu nhỉ.)

Trước giờ Nanako chưa từng có biểu hiện nào như thế, và tôi cũng chưa từng tỏ thái độ gì như vậy.

Dù tôi có chậm tiêu đến đâu thì việc nghĩ rằng Nanako có ý gì với mình chỉ qua chuyện cỏn con này đúng là tự ý thức quá mức rồi.

Chắc cái này chỉ là kiểu nhắc nhở về việc tôi và Shinoaki tình tứ quá mức trước mặt mọi người thôi. Đúng là dạo gần đây, chúng tôi tiếp xúc hơi nhiều thật.

(Phải chú ý chút mới được... cơ mà, Tsurayuki sao rồi, uwaa.)

Và ngay trước mắt tôi là hình ảnh Tsurayuki với đôi mắt vô hồn, người đã bị ép ăn bằng chiêu "thổi phù phù" rồi "a~" không biết bao nhiêu lần.

"Trông vui vẻ gớm nhỉ, Kyouya..."

"Vui gì nổi, nhưng trông Tsurayuki có vẻ thê thảm thật đấy..."

Hai thằng đàn ông thở dài trong một tình huống mà cả hai đều chẳng hiểu mô tê gì.

Nếu nhìn theo cách thông thường thì đây hẳn là cảnh tượng đáng ghen tị đến mức đáng trách, nhưng rốt cuộc chúng tôi lại chẳng cảm nhận được vị lẩu ra sao, chỉ thấy kiệt sức hoàn toàn.

Tuy có khách không mời xuất hiện, nhưng việc làm game cũng đã bắt đầu được triển khai.

Đầu tiên là phải hiểu cơ chế của game và học cách sử dụng công cụ.

Bởi lẽ, cả Shinoaki, Nanako, và ngay cả đương sự Tsurayuki cũng gần như là dân nghiệp dư trong thể loại game này. Vì vậy, tôi định để họ hiểu rõ nội dung trước khi làm, đồng thời nắm bắt các gợi ý và mẹo khi thực hiện.

"Á á á á á không hiểu nổi!! Cái quái gì thế này!!"

Sáng hôm nay, vừa mới sớm bảnh mắt đã nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết vọng ra từ phòng Tsurayuki.

"Sao thế, Tsurayuki?"

Tôi gõ cửa rồi bước vào, thấy cậu ta đang cầm chuột quay lại nhìn tôi.

"Nè, Kyouya... chỉ cho tao với."

"Lần này là gì nữa?"

"M-Mấy con nhỏ này, chẳng có lý do hay sự kiện gì sất, game vừa mới vào đã lăn ra thích tao rồi là sao!!"

Trên màn hình đang hiển thị một tựa game học đường mà tôi cho Tsurayuki mượn.

Tôi bảo cậu ta chơi thử để tham khảo cho việc viết kịch bản.

"Xong rồi nhé, tự nhiên có đoạn đến nhà, tao cứ thế click chuột... thế là nó bắt đầu cởi đồ luôn!!"

Tsurayuki vò đầu bứt tai.

"Làm gì có đứa con gái nào như thế! Vô lý đùng đùng! Thế này thì tao biết suy nghĩ tâm tư tình cảm hay nguyên lý hành động kiểu gì hả!!"

Cậu ta thở dài một hơi sâu đến mức như muốn lún xuống sàn nhà.

"Nghe này Tsurayuki. Tớ hiểu cậu muốn nói gì, nhưng game thiếu nữ có yếu tố 18+ nó có cái gọi là vẻ đẹp hình thức kiểu vậy đó."

Tôi cố gắng thuyết phục, nhưng...

"Th-Thế còn con nhỏ này là sao! Cuối tất cả các câu thoại đều thêm chữ 'nyu' vào! 'Nyu' là cái quái gì! Phải có chủ nghĩa hay cuộc đời thế nào thì con người ta mới thêm chữ 'nyu' vào cuối mỗi câu nói chứ!"

"Th-Thì có sao đâu! Chắc là... cần thiết để thể hiện cá tính nhân vật đấy..."

Nói thì nói vậy, chứ quả thật bênh vực cho cái từ "nyu" này cũng hơi khó.

"Ư, ư ư... được rồi, nếu Kyouya đã nói thế thì chắc nó là thế..."

Tsurayuki quay lại màn hình, tiếp tục click chuột.

"Takumi-kun, công việc ở ủy ban vất vả rồi nyu!"

Một giọng nói "moe" đến cực điểm phát ra từ màn hình cùng với tiếng "nyu" đó.

"Gwaaaa!! Quả nhiên là không ngửi nổi mà."

"Cố chịu đi Tsurayuki! Đoạn hội thoại tiếp theo ở phòng âm nhạc là danh cảnh của game này đấy..."

Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa từ phía sau.

"Tsu-kun! Vẫn đang chơi game hả??"

Quay lại nhìn, tôi thấy chị Jishouji Sayuri đang đứng sừng sững ở đó.

"Ch-Chị Sayuri! Em đang làm việc một chút nên để sau... oái!"

Chẳng nói chẳng rằng, chị Sayuri chồm người đè lên Tsurayuki.

"Mấy cái game đó thì có gì hay chứ, ở bên cạnh em đi mà, ufufu."

Tôi đang ngẩn người nhìn cảnh đó thì...

"...À ừm, Kyouya-san?"

"D-Dạ có!"

Đột nhiên chị Sayuri bắt chuyện với tôi.

"Cậu hiểu mà đúng không... đừng có làm kỳ đà cản mũi nhé?"

"Đã rõ ạ!"

"N-Này, Kyouya! Đã rõ cái gì mà đã rõ! Cứu tao khỏi bà chị này vớiiii á á á á!"

Tôi nhẹ nhàng khép cửa lại, thở dài thườn thượt.

Cứ đà này mãi thì Tsurayuki cũng chẳng tập trung làm việc được.

"Thời gian làm game cũng chẳng có nhiều, phải vạch rõ giới hạn ở đâu đó thôi..."

Tuy nhiên, Tsurayuki cũng không có vẻ gì là xua đuổi quyết liệt, và tôi cũng không thể tỏ thái độ quá gay gắt được. Vì thế, tôi đành tiếp tục cái kiểu ngoại giao yếu thế là vừa quan sát tình hình vừa chú ý động thái tiếp theo...

"Nanako ơi, tớ vào nhé."

Tiếp theo, tôi gõ cửa phòng Nanako.

"Vâng..."

Từ bên trong vọng ra một giọng nói thiếu sức sống.

"Xin phép... uwa, gì thế này, tối om!"

Trong phòng tắt đèn tối thui.

"Tớ định tập trung một chút... mà mãi chẳng làm được gì cả."

Chỉ có máy tính và màn hình là sáng trưng, ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt thiếu sinh khí của Nanako.

"À ừm, cái đó... sao rồi? Có vẻ làm nhạc được không?"

Nghe tôi hỏi, Nanako làm mặt như sắp khóc.

"Oaaaa, nghe tớ nói nè, Kyouyaaa!"

"C-Cái gì cơ?"

"Cái phần mềm này á, toàn là mấy cái thanh xếp hàng thôi, tớ chẳng hiểu sao cái này lại thành nhạc được nữa..."

Nhìn vào màn hình, tôi thấy vô số các thanh dài ngắn khác nhau được xếp hàng loạt.

Đó là màn hình làm việc của phần mềm sequencer.

"Tớ cứ tưởng... nó phải dễ hiểu hơn cơ. Kiểu như đánh đàn phím thì nó kêu píp hay pông gì đó, rồi thu âm lại xong tổng hợp, kiểu vậy á."

...Mà, nghĩ thế cũng chẳng sai đâu.

"Mới đầu nên bỡ ngỡ cũng phải thôi, nhưng quen rồi thì tiện lắm đó. Nhé?"

"Ư, ừm... biết rồi. Kyouya nói thế thì chắc là vậy thôi..."

Có vẻ cô ấy đã chấp nhận.

"Nhưng mà chắc tớ mất chút thời gian để hiểu cái này quá. Có ổn không đây, mình đâu có dư dả thời gian."

"Ổn mà. Dù vậy tớ vẫn muốn nhờ Nanako làm."

"...Vậy hả, cậu đã nói thế thì tớ sẽ cố gắng hết sức."

Nanako cười toe toét, giơ ngón cái lên một chút. Biểu cảm ngây thơ đáng yêu đến mức khiến tôi suýt nữa thì đưa tay lên xoa đầu cô ấy theo phản xạ.

"Ừ, ừm. Tớ mong chờ lắm đấy."

Hình ảnh Nanako hôm ăn lẩu vẫn còn lởn vởn trong đầu tôi.

Dù tôi đã kết luận đó là lời nhắc nhở đừng có tình tứ quá, nhưng khi được cô ấy hướng nụ cười này về phía mình, tim tôi vẫn đập thình thịch.

"Kyouya."

"Hửm, gì thế?"

"Tiếp thêm chút... năng lượng cho tớ đi. Để tớ còn cố gắng nữa chứ."

"...Hả."

Tim tôi vẫn tiếp tục đập mạnh.

Tiếp năng lượng, là sao nhỉ? Là lời nói, hay là hành động?

"Ơ, tiếp năng lượng, là sao cơ."

Dù tôi đã hỏi lại, nhưng Nanako không trả lời.

Cô ấy im lặng, vừa nhìn màn hình trước mặt vừa click chuột lách cách.

(Oa—, l-làm sao bây giờ đây.)

Nếu đang hẹn hò hay ở giai đoạn gần như thế, thì đây là cảnh được mong đợi sẽ có nụ hôn hay cái ôm.

Nhưng tất nhiên, tôi và Nanako không có quan hệ đó.

(...Thử làm điều mình vừa nghĩ lúc nãy xem sao.)

Hành động theo cảm xúc chân thật đôi khi lại là câu trả lời chính xác.

Nghĩ vậy, tôi...

"Ngoan nào ngoan nào... bé ngoan, cố lên nhé."

Tôi xoa đầu Nanako.

Có thể không phải là phương án tốt nhất, nhưng tôi nghĩ đó là câu trả lời khá ổn. Tiếp xúc cơ thể ít, không mang tính gợi dục, khoảng cách cũng không quá xa cách.

A, nhưng mà, hình như xoa đầu mà bị người mình ghét làm thì ấn tượng sẽ tệ hại lắm thì phải. Nhưng ấn tượng của Nanako về tôi chắc cũng không đến mức tệ hại phải lo lắng...

"Hưm..."

Nanako chỉ khẽ thốt lên một tiếng.

Rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh về phía trước người mình.

"Sao thế... oái, oái."

Và rồi, cô ấy bất ngờ ôm chầm lấy lưng tôi.

"Na, Nana... a, a a...!"

Tôi không thốt nên lời.

Căn phòng mờ tối, không khí hơi se lạnh. Cơ thể ép sát vào nhau. Mùi nước hoa của Nanako và hơi ấm cơ thể. Và cả hai độ phồng mềm mại tôi cảm nhận trực tiếp trên lưng.

"Chờ chút, cho tớ sạc pin thế này một lát thôi."

"H-Hahi..."

Cái "một lát" mà Nanako nói, tôi cảm giác nó dài đằng đẵng. Thực tế thì có lẽ cũng khá lâu thật. Hơi thở của Nanako phả vào lưng tôi, nóng hổi. Những tiếng "ưm..." hay "hà..." thở ra nghe ngọt ngào đến mức khiến tôi suýt bật ra tiếng.

Tiếng thở của Nanako vang vọng. Vì cô ấy áp mặt trực tiếp vào lưng tôi nên tôi còn nghe thấy cả tiếng hít vào nhè nhẹ.

(K-Không, Nanako, thế này là...)

Tôi đang chắp nối các dữ kiện trong đầu. Những điều cô ấy nói, hành động, biểu cảm và giọng nói từ trước đến giờ.

"...Rồi, xong!"

Vòng tay của Nanako cuối cùng cũng buông tha cơ thể tôi. Tôi chưa thể trở về thực tại ngay được, đứng dậy loạng choạng.

"Cảm ơn nhé, tớ có năng lượng rồi, giờ tớ sẽ cố gắng!"

Nanako quay lại cười với tôi. Nhưng trong nụ cười đó thoáng chút cảm giác chinh phục kiểu "thấy chưa hả tên kia".

"H-Ha ha, thế thì tốt... quá."

Tôi rời khỏi phòng Nanako với khuôn mặt kiệt sức, bước đi xiêu vẹo.

(C-C-Cái cái cái gì thế kia...!)

Hành động đó không thể giải thích bằng sự kiềm chế, nhắc nhở hay ý thức đối kháng được.

Đây là lần thứ hai tôi bị Nanako ôm. Lần trước là ngay trước lễ hội trường, khi công việc chuẩn bị đã hòm hòm.

Lần đó sau khi xong việc, Nanako đã có lời biện minh, nên mọi chuyện êm xuôi.

Nhưng lần này thì chẳng có gì cả. Hơn nữa, nó giống như được khơi mào từ sự không thỏa mãn đối với hành vi của tôi.

"Hà... mềm thật đấy... thơm thật đấy..."

Ông chú 28 tuổi bên trong tôi lại ló mặt ra. Thật ra lúc nãy suýt nữa thì lão ta đã chui ra rồi, nhưng tôi đã liều mạng kìm lại.

Hơn nữa khác với lần trước, lần này là ở trong nhà. Lại còn coi như là chỉ có hai người (tuy tường mỏng không kín hoàn toàn). Thật may là không có chuyện gì sai lầm xảy ra.

Nhưng nếu lần tới, Nanako lại chủ động hành động.

Và nếu lỡ như cô ấy bày tỏ tình cảm.

"...Tạm thời, giờ đừng nghĩ nữa."

Có quá nhiều thứ phải suy nghĩ khiến đầu tôi sắp nổ tung. Trước mắt tôi lắc đầu xua đi ý nghĩ đó, quyết định đi lên tầng 2.

Hai người ở tầng 1 có vẻ gặp nhiều bỡ ngỡ vì lần đầu làm việc, chắc sẽ còn khổ chiến dài dài.

"Nhưng mà, tố chất của họ tuyệt vời lắm... cả hai người."

Đúng vậy, chỉ cần mở được cánh cửa nhập môn, sau đó chắc chắn họ sẽ tạo ra những sản phẩm tuyệt vời.

"Shinoaki, tớ vào nhé."

Tôi gõ cửa phòng cô ấy, nghe tiếng "Vào đi~" nên bước vào.

Phòng Shinoaki khác với Nanako, rất sáng sủa. Không chỉ độ sáng của căn phòng, mà bản thân cô ấy cũng không có vẻ gì là buồn phiền hay lo lắng.

"Người này vẽ đẹp ghê ha. Tô màu cũng khéo nữa."

Nhìn vào hình CG hiển thị trên màn hình, Shinoaki có vẻ thán phục từ tận đáy lòng.

Vốn đã vẽ minh họa kỹ thuật số từ trước, nên công việc lần này đối với cô ấy khá dễ hiểu. Do đó, nếu chỉ nói về khả năng thích ứng ban đầu thì cô ấy hơn hẳn hai người kia.

Tuy nhiên, tất nhiên cũng có những điểm khác biệt. Vì vậy tôi đang cho cô ấy xem qua chế độ CG của game mẫu để học hỏi về tông màu và phong cách.

"Sao rồi? Tông màu kiểu này, Shinoaki có vẽ được theo cách của mình không?"

"Có vẻ như họ đi nét bằng path, chỗ đó là điểm mấu chốt nè. Tớ thì toàn scan nét bút chì lên."

Đúng là thời điểm này, việc đi nét bằng path (công cụ vẽ vector) là chủ đạo.

Việc chuyển sang kỹ thuật số hoàn toàn bao gồm cả nét vẽ là xu hướng của vài năm sau này.

"Nhưng tớ sẽ thử. Làm được cái gì khác biệt cũng vui mà."

"Vậy hả, thế thì nhờ cậu nhé."

May mà Shinoaki có tính tò mò cao. Có những người chỉ cần thay đổi một chút quy trình là không vẽ nổi nữa, nhưng cô ấy thì đặt ý muốn "học hỏi" lên hàng đầu.

Vậy là yếu tố hình ảnh tạm thời đã đứng ở vạch xuất phát, giờ thì quan trọng nhất là phải hỗ trợ Tsurayuki.

(Lại qua phòng cậu ta xem sao...)

Nếu đang diễn ra chuyện gì đó ghê gớm thì chắc tôi không dám lại gần phòng đâu.

Tôi rời mắt khỏi màn hình, đang suy nghĩ vẩn vơ thì...

"Kyouya-kun, cảnh này là sao vậy?"

Bất ngờ Shinoaki cất tiếng hỏi.

"Đâu... ơ, uwa."

Nhìn vào màn hình, tôi thấy một cảnh quay cận cảnh khuôn mặt nữ chính dưới góc nhìn của nhân vật chính.

Nhân vật chính đang để lộ phần thân dưới, và đang dụ dỗ nữ chính đưa miệng về phía cái ấy của mình.

Shinoaki chắc chắn chỉ hỏi vì tò mò thuần túy và mục đích học hỏi. Tuy nhiên, nếu nói toạc ra thì có khi tôi còn bị vỡ mộng hơn cả lúc nói với Nanako ban nãy.

"C-Cái này là, cảnh 18+... đó."

Không thể trả lời thẳng thừng, tôi đành nói lấp lửng.

Thế nhưng...

"Không phải cái đó, ý tớ là họ đang làm gì ấy?"

Tôi bị truy hỏi đến cùng một cách không ngờ tới.

"Ơ, th-thì là... cái đó, cái của nhân vật chính... ngậm, vào."

"Ngậm cái gì cơ?"

Shinoaki à, tớ đã nói lấp lửng đến thế này rồi thì làm ơn hiểu là đang hỏi chuyện nhạy cảm đi chứ!

Dù nghĩ vậy, nhưng Shinoaki vẫn ngước nhìn tôi với vẻ tò mò tột độ.

Đành phải dùng thuật ngữ y học để trả lời vậy.

"Cái gì thì là... ừm, cái đó... Dươ..."

Vừa mới nói rõ được chữ cái đầu tiên thì...

"Ưm... cái này chắc phải thử ở vị trí đó thật mới biết được ha."

Shinoaki nói...

"Thực tế, á...?"

Cô ấy rõ ràng vừa thốt ra một điều không tưởng.

"Kyouya-kun, cậu ngồi xuống đó chút được không?"

"Sh-Shinoaki... rốt cuộc cậu định làm gì?"

"Được rồi, cứ ngồi đi."

Trước thái độ không cho phép từ chối, tôi đành im lặng làm theo lời cô ấy.

Shinoaki rời khỏi ghế...

"Ừm, là ghé sát mặt vào kiểu như thế này đúng không?"

Đột nhiên, cô ấy đặt tay lên đùi tôi, rồi ghé sát mặt vào vùng háng tôi.

"O-Oaaaaa! Cậu làm cái gì thế Shinoaki!"

"Ngồi yên nào."

Shinoaki quan sát chằm chằm vị trí đùi và tình trạng vùng háng của tôi, rồi hí hoáy vẽ vào cuốn sổ phác thảo trên tay.

"Nó sẽ to lên cỡ này nhỉ."

"C-Cái gì, cái gì to cơ!"

"Đùi ấy mà. Đùi nam giới to bằng chiều ngang mặt con gái nhỉ."

"A... a, à, là đùi, hả."

Trong khoảnh khắc, tôi đã tưởng tượng đến độ to của một thứ không tưởng theo một cách không tưởng.

Nhân tiện thì nãy giờ, cái thứ không tưởng đó đang ở trong tình trạng khá nguy hiểm.

(May mà hôm nay mặc quần Jean, chứ mặc quần Chino bình thường là chết chắc.)

Hiện trạng thì chắc chắn là nó đang phồng lên rồi, nhưng so với các loại quần áo khác thì tương đối khó nhận ra hơn.

"Chỗ này nó nhô cao lên một chút nè."

Shinoaki thản nhiên dùng tay ấn vào bên cạnh chỗ nhạy cảm đó một chút.

"Uwaaaaaa—"

Tôi hét toáng lên, lùi lại ngay cả khi đang ngồi.

"Kyouya-kun, cậu lùi lại thế thì sao tớ biết kích thước chuẩn được?"

"K-Không, thì đúng là thế nhưng mà..."

"Nào, lại đây."

Tay Shinoaki vươn tới, và hạ bộ của tôi lại một lần nữa bị kéo về ngay trước mắt cô ấy.

"K-Khôngggggggggggg."

Giọng tôi lúc này nghe chẳng khác gì một thiếu nữ ngây thơ cả.

"C-Cuối cùng cũng được tha..."

Yêu cầu làm mẫu tạo dáng bất ngờ của Shinoaki may mắn thay đã kết thúc chỉ với một cảnh đó. Cũng có lý do là công việc đang dồn dập, nhưng trên hết là tôi muốn thoát khỏi tình huống đó càng nhanh càng tốt.

"Thiệt tình, nhỏ đó nghĩ cái gì không biết."

Chắc chỉ là tham khảo để vẽ thôi... nhưng hành động đó quá mức gợi đòn rồi.

"Chắc là, cậu ấy không thích mình đâu nhỉ..."

Cảm giác mềm mại chạm vào môi hôm nào tôi vẫn còn nhớ rõ.

Nhưng khi Shinoaki vô tư đến mức này, tôi thậm chí bắt đầu nghĩ rằng đó chẳng qua chỉ là skinship đơn thuần không hơn không kém.

...Mà, cũng giống như Nanako, giờ có nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì.

"Nào, giờ xem tình hình Tsurayuki thế nào."

Vừa bước ra khỏi phòng Shinoaki và xuống tầng 1 thì...

"Đã bảo là không được mà, chị Sayuri!!"

Tsurayuki lao ra khỏi phòng, xỏ vội đôi giày vào chân như kiểu móc vào cho có, rồi cứ thế chạy biến ra ngoài.

"Thằng đó, nãy có phải nó đang kéo khóa quần dở không?"

Có thể là do tôi tưởng tượng, nhưng trông cậu ta cứ như vừa chạy ra ngoài vừa thắt dây lưng và kéo khóa quần lên vậy... có vẻ thế.

"Ơ kìa~, chờ em với~, Tsu-kun!"

Và ngay sau đó, chị Sayuri với nụ cười bao dung tủm tỉm, hai tay vẫy vẫy dễ thương đuổi theo sau.

"...Không lẽ nào, chị Sayuri...?"

Xâu chuỗi lời nói của Tsurayuki, tình huống hiện tại và lời của chị Sayuri, khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Nếu tin vào lời cậu ta hôm nọ, thì Tsurayuki vẫn còn là trai tân, nhưng mà...

"Hai người đó rốt cuộc là quan hệ gì vậy trời."

Sự kiện xảy ra y như trong game thiếu nữ, và cũng đúng chất game thiếu nữ, bí ẩn ngày càng chồng chất thêm.

Khi Tsurayuki bình an trở về và quay lại làm việc, tôi liên lạc với chị Keiko để báo cáo.

"Hyahyahya, thế à, mọi người đang vất vả ha."

Chị Keiko vẫn cười sảng khoái như một bà thím, trái ngược hẳn với vẻ ngoài như bé gái, có vẻ rất thích thú.

"Thời gian cũng không còn nhiều, em cũng chưa biết sẽ đi đến đâu nữa... nên hơi lo ạ."

Khi tôi thổ lộ suy nghĩ thật lòng...

"Hiểu mà, nhưng dù gì thì cậu cũng là nhân vật chủ chốt của dự án này. Phải quan sát cho kỹ vào, không là không thu dọn nổi tàn cuộc đâu đấy."

"Vậy sao ạ..."

"Chứ sao. Mà, chính vì nghĩ cậu làm được nên chị mới bật đèn xanh đấy chứ."

Cậu làm được.

Đó vừa là câu thần chú, vừa là một lời nói đáng sợ.

"Tất cả tùy thuộc vào cậu đấy, thôi cố lên nhé."

Chị Keiko nói rồi cúp máy.

Chỉ mình tôi làm được. Lời nói đáng sợ thật, nhưng tình huống hiện tại đúng là như vậy.

"...Đúng rồi, lần này mình thực sự phải cố gắng thôi."

Cúp điện thoại xong, tôi ngước nhìn bầu trời và xốc lại tinh thần.

Vậy là, việc làm game đã bắt đầu. Nhưng con đường phía trước xem chừng còn xa lắm, và mọi người vẫn đang vùng vẫy ngay ở vạch xuất phát.

Đại học Nghệ thuật Oonaka (Daigeidai) đúng như cái tên đại học nghệ thuật tổng hợp, có rất nhiều khoa ngành.

Vì thế, thường có chuyện cho đến khi tốt nghiệp vẫn chưa từng giao lưu với khoa khác bao giờ, thậm chí sau khi ra trường mới biết là đồng môn nhưng vì khác khoa nên chuyện trò cũng chẳng rôm rả là bao.

Có lẽ vì vậy, hoặc không phải, mà có một số ít tiết học cho phép sinh viên khoa khác học thử các môn chuyên ngành. Trong đó, các môn như gốm sứ của khoa thủ công mỹ nghệ hay sơn dầu của khoa mỹ thuật thu hút khá nhiều sinh viên khoa khác tham gia vì sự mới lạ.

"Nè, Kyouya-kun..."

Và hiện tại, trước mặt Shinoaki là một cái bàn xoay gốm đúng chuẩn trong tranh vẽ.

"Hửm?"

"Cái bàn xoay này... nó cứ quay mòng mòng, nhìn lâu buồn ngủ quá à... Oáp."

Cùng với cái ngáp, mặt Shinoaki suýt nữa thì đổ ập xuống cái bàn xoay.

"Oa oa, Shinoaki nguy hiểm!"

Tôi vội vàng cứu khuôn mặt Shinoaki ngay trước khi nó chạm vào địa ngục bùn đất.

"Hả... suýt nữa thì ngủ gật ha."

"Suýt gì nữa, ngủ thật rồi còn đâu."

Vừa mới an tâm nhìn xuống tay mình thì...

"Gwa, buwaaa!"

Lần này từ phía ngược lại vang lên tiếng hét thất thanh.

"N-Nanako!?"

"T-Tớ ngủ mơ... u hu hu."

Nanako với khuôn mặt nhuộm nâu màu đất sét, nhìn tôi mếu máo.

"Nào, lấy khăn lau mặt đi... ơ, khoan, Tsurayuki!"

Ở phía bên kia, Tsurayuki đang dùng bàn xoay để tạo ra một vật thể thon dài như cái xúc xích. Mắt cậu ta lờ đờ, một nửa hồn vía đã bước sang thế giới bên kia.

"A...? Kyouya, sao thế?"

"Sao trăng gì, cái đó! Làm bình gốm chứ có phải làm cái gậy đâu, cậu làm cái gì thế hả."

"Hửm... cái này hả...?"

Tsurayuki đần mặt ra nhìn cái gậy dài sừng sững.

"À, đúng là cái này không phải cái bình thật..."

Hỏng rồi, cơn buồn ngủ làm khả năng nhận thức của cậu ta hỏng hẳn rồi.

"Kyouya-kun, quả nhiên cái này... buồn ngủ thật..."

"Oa—, Shinoaki, không được gục mặt xuống nữa! Nanako, cái đó là giẻ lau chứ không phải khăn mặt đâu! Tsurayuki dậy đi, thầy giáo đang lườm cháy mặt kia kìa!"

Vừa nhắc nhở các thành viên team Kitayama, tôi vừa phát hiện ra ngoài thầy giáo còn một người nữa đang lườm chúng tôi với vẻ mặt đáng sợ.

"A..."

Một mỹ nhân tóc dài buộc sau gáy, biểu cảm sắc sảo.

Là Kawasegawa Eiko, cũng đến từ khoa Điện ảnh để học tiết này.

Trên tay cô ấy đã hoàn thành một cái bình tuyệt đẹp, nhưng...

(Làm xong thì đi với tôi một lát.)

Đúng vậy, chỉ bằng ánh mắt, cô ấy ra hiệu cho tôi rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng học.

(…Không biết sẽ bị nói gì đây.)

Trong lòng thầm gào thét, nhưng tôi vẫn cắm cúi hoàn thiện nốt chiếc bình gốm của mình.

"Rốt cuộc là mấy người bị làm sao vậy hả!!"

Khoảnh khắc vừa ngồi đối diện nhau trong quán cà phê, cơn giận của cô ấy lập tức bùng nổ.

"Từ môn đại cương cho đến môn chuyên ngành, lúc nào cũng ngủ gà ngủ gật hoặc lơ mơ, chẳng có tiết nào ra hồn cả!"

Quả thật, chuyện thành viên nhà Kitayama ngủ gục trong giờ học chẳng phải mới ngày một ngày hai.

Môn chuyên ngành mà Kawasegawa chỉ trích chính là tiết lý thuyết quay phim hôm qua. Trừ tôi ra, cả ba người kia đều trong trạng thái "chèo thuyền", chẳng còn chút thể thống nào.

"Xin lỗi, chuyện này có lý do cả."

"Lý do gì chứ?"

Dù sao thì tôi cũng định bàn bạc với Kawasegawa.

Mùa xuân tới, khi lên năm hai, chúng tôi sẽ bắt đầu quay phim điện ảnh chính thức. Việc này đòi hỏi kiến thức chuyên môn sâu, nên một người am hiểu như cô ấy chắc chắn sẽ trở thành trung tâm của nhóm.

Hiện tại, chúng tôi đang học những kiến thức đó. Tuy nhiên, vì mải mê làm game bất kể ngày đêm nên mới ra nông nỗi này.

Do đó, việc có được sự hỗ trợ của cô ấy hay không sẽ tạo ra sự khác biệt lớn trong quá trình sản xuất sắp tới.

"…Ra vậy. Tôi không rõ cách giải quyết thế nào, nhưng đúng là chuyện đó cần được ưu tiên."

Điểm tốt của Kawasegawa là chỉ cần chịu khó nói chuyện, cô ấy sẽ thấu hiểu.

"Là cậu thì chắc hẳn đã thử hết các cách khác rồi phải không?"

"Ừ, ừm."

"Hiểu rồi. Nếu cậu đang nỗ lực vì chuyện này, tôi sẽ giúp một tay."

Rồi cô ấy khẽ thở dài.

"Chuyện của bản thân còn xoay sở được, chứ dính đến phụ huynh thì đúng là bó tay."

Cô ấy cũng đã đoán được hoàn cảnh của Tsurayuki.

"Vậy thì, về chuyện bài vở trên lớp…"

Trước mắt, tôi được Kawasegawa cho phép ôn tập lại nội dung bài học từ cô ấy.

Cô ấy cho tôi xem vở ghi chép từ trước đến nay. Quả không hổ danh, nội dung bài học được ghi chép chi chít bằng những nét chữ ngay ngắn, trật tự.

Tạm thời, chuyện học hành thế này là yên tâm rồi… nhỉ.

"Nhân tiện, tớ còn một việc nữa muốn nhờ cậu."

"Vẫn còn hả?"

Nhờ cô ấy chuyện này có chút gì đó giống như một canh bạc.

Tuy nhiên, nếu xét đến những gì cô ấy từng làm và tính cách của cô ấy, tôi nghĩ đây là một sự lựa chọn nhân sự khá thú vị.

"Cái gì mà… Opening Movie cơ?"

"Là đoạn phim phát ở đầu game, hiển thị tiêu đề và danh sách nhân viên ấy mà. Đôi khi nó cũng được dùng như trailer để quảng bá nữa."

"Hả, game mà cũng có yêu cầu kỹ thuật lạ nhỉ."

Tôi mở chiếc laptop mang theo, cho cô ấy xem đoạn phim mà Kanshiro đã làm. Dù là ngày xưa hay bây giờ, nhắc đến OP Movie của Bishoujo Game (Game thiếu nữ) thì người này vẫn là một tượng đài Creator.

"…Khá là chuyên nghiệp đấy."

"Tất nhiên, tớ không bảo cậu phải làm ra thứ có chất lượng thế này đâu. Chỉ là để cậu nắm được cấu trúc nội dung thôi."

Vốn ham học hỏi, Kawasegawa vừa tua đi tua lại từng cảnh cắt, vừa ghi chép đủ thứ vào cuốn sổ tay.

"Ra là thế, quản lý và chuyển động hình ảnh tĩnh nhân vật hoặc vật thể bằng keyframe, tận dụng Kinetic Typography (Kiểu chữ động) rồi phối hợp theo nhạc nhỉ."

"…À ừ, chắc là vậy đó."

Mấy đứa học giỏi đúng là… Mà thôi, cũng nhờ vậy mà tôi được nhờ.

"Giúp thì giúp. Nếu Hashiba chịu hỗ trợ tôi, thì tôi nhận lời cũng được."

"Tất nhiên rồi! Cảm ơn cậu, tớ được cứu rồi."

"M-Mà… tôi cũng được cậu giúp nhiều rồi mà. Có chuyện gì thì cứ bàn bạc. Đừng có để nước đến chân mới nhảy hay kiểu vậy nha."

Mặt hơi đỏ lên một cách kỳ lạ, Kawasegawa trả lời như thế.

"Thế nào? Việc làm game có suôn sẻ không? Là cậu thì chắc chắn đang làm đâu ra đấy rồi nhỉ."

Cô ấy ném về phía tôi ánh nhìn như muốn nói "Đương nhiên là thế rồi chứ gì".

"Ừ, ừm… cũng tàm tạm."

Hiếm khi nào tôi lại trả lời lấp lửng như vậy.

Tiết thể dục hôm nay là bóng chuyền. Dưới bầu trời mùa đông, mọi người vừa run cầm cập vừa đánh quả bóng trắng qua lại cho nhau. Tất nhiên, chẳng có ai chơi nghiêm túc cả, chủ yếu là đứng tám chuyện ngoài sân.

"Chị Sayuri sống ngay cạnh nhà tao, dính lấy tao suốt từ hồi mẫu giáo."

Trong giờ nghỉ, tôi và Hikawa ngồi nghe chuyện đời tư của Tsurayuki.

"Hồi nhỏ, khi tao bị bố mẹ với mấy ông anh ngó lơ, chị ấy là người luôn ở bên cạnh tao."

Giọng điệu của Tsurayuki khi kể về chị Sayuri rất dịu dàng. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ hiểu cậu ấy nghĩ về cô ấy như thế nào.

"Ở bên nhau từ lúc chưa biết gì, nên tao cứ đinh ninh là chị ruột. Thế rồi hồi tiểu học, tao bị bảo là không cùng dòng máu. Lúc đó sốc lắm luôn."

"Uôooo, chuyện như trong Bishoujo Game thế này mà có thật hả trời, không thể tha thứ được!!"

Hikawa gào lên đầy phiền não trần tục.

"Cũng chẳng có gì đâu, giờ cũng chẳng có gì sất."

Tsurayuki, nhân vật chính của câu chuyện, trả lời vẻ chán chường.

Trông cậu ấy không giống đang giấu giếm, có lẽ quan hệ giữa họ thực sự không có gì. Ít nhất là về mặt xác thịt.

"Nhưng mà… là hôn thê đúng không?"

"Bố mẹ tự quyết thôi, nhưng mà đúng thế. Ngu ngốc thật."

Ở quê của Tsurayuki, vùng Kawagoe, có hai danh gia vọng tộc là nhà Rokuonji và nhà Jishouji.

Theo mô típ thường thấy, đáng lẽ phải xảy ra xung đột gia tộc kiểu Romeo và Juliet, hai người yêu nhau bị chia cắt bởi hoàn cảnh gia đình… hay đại loại thế.

Nhưng đằng này hai nhà lại thân thiết từ xưa, thế là chuyện hôn ước cứ thế được tiến hành.

"Tao không ghét chị ấy. Nhưng cũng chẳng phải yêu đương gì. Thế mà tao lại làm thế thì có lỗi với chị Sayuri lắm đúng không? Nên tao mới bỏ trốn đấy."

Tsurayuki thở dài, gãi đầu.

"Cơ mà, tao thích chị Sayuri như một con người, tao không muốn tránh mặt lộ liễu làm chị ấy tổn thương. Nên tao mới đang đau đầu không biết làm sao đây."

Người ngoài nhìn vào chắc sẽ nghĩ, có một bà chị xinh đẹp, lại còn chiều chuộng mình như thế làm hôn thê thì sướng biết bao nhiêu.

Nhưng mà, Tsurayuki cũng có nỗi khổ tâm riêng. Nhất là khi liên quan đến chuyện gia đình.

"Ây dà, nhưng nếu là tao, có bà chị như thế thì tao sẽ chẳng nghĩ ngợi gì mà lao vào làm nũng ngay!"

Hikawa vỗ lưng Tsurayuki, vẻ mặt ghen tị từ tận đáy lòng.

"Mày ấy nhé, cứ coi như chuyện người khác rồi nói──"

Tsurayuki vừa đứng dậy định nói lại, thì…

"Này, coi chừng…"

Từ trong sân đấu, cùng với tiếng hô, một quả bóng bay vèo tới với tốc độ kinh hoàng.

"Hự!"

Bốp! Cùng với âm thanh chát chúa, quả bóng đập thẳng vào mặt Tsurayuki.

"N-Này Tsurayuki, không sao chứ!"

Bên cạnh quả bóng đang lăn lóc, Tsurayuki nằm ngửa ra đất theo hình chữ đại.

Rồi cậu ấy đảo mắt nhìn lên trời, thở dài một hơi rõ to.

"Đời tao, đúng là thảm hại thật…"

Cậu ấy lẩm bẩm một câu như thế.

"E hèm~ tóm lại là, năm sau chúng ta sẽ nhắm tới mục tiêu kiếm thêm thành viên mới bằng những thủ đoạn chính đáng nhé!"

Hội Nghiên cứu Mỹ thuật cũng có họp định kỳ. Quy định là 17 giờ chiều thứ Sáu tuần cuối cùng của tháng, nhưng tỷ lệ tham gia rất thấp.

Chủ đề tháng 12 là việc tuyển thành viên mới cho năm sau và các biện pháp thực hiện.

"E hèm, chiến dịch giả chết năm nay đã thành công rực rỡ, giúp chúng ta có được 2 thành viên quý giá. Năm sau tôi cũng đang nghĩ ra bí kíp để kiếm thêm nhiều thành viên hơn nữa…"

Cái chiến dịch sơ sài đó mà cũng tính là hiệu quả sao. Mà nói chứ, người này định học năm thứ 6 luôn hay gì.

"Tóm lại là Kakihara! Sugimoto! Họp bàn chiến thuật nào!"

"V-Vâng ạ."

"Rõ!"

Hô hào khí thế xong, cuộc thảo luận giữa các sinh viên khóa trên bắt đầu ở góc trong cùng của phòng câu lạc bộ.

"Vậy nhé. Lần này chúng ta sẽ dùng mỹ nhân kế của phe kẹp tóc."

"Chị ơi, nói thế là bị bắt nam cũng phải làm đấy ạ?"

"Vẫn là cái đó thôi, nướng thịt trong phòng CLB rồi dùng mùi thơm để câu dẫn!"

Tất nhiên, nội dung lọt hết vào tai, nhưng có vẻ chẳng bàn được chuyện gì ra hồn.

"À, chị Hiyama. Chị Kiryuu năm sau…"

Tôi hỏi chị Hiyama khoa Thủ công, thành viên nữ duy nhất trước khi Shinoaki gia nhập.

"À, nghe bảo tốt nghiệp được, nhưng sẽ ở lại phòng nghiên cứu làm trợ giảng. Nên vẫn tiếp tục sinh hoạt CLB đấy."

…Có lý do gì để phải bám trụ lại cái CLB này đến mức đó sao?

Có khi nào là do tinh thần trách nhiệm cao, hoặc có lý do sâu xa nào đó chăng.

"Cổ bảo là làm thế lại được ngắm mấy em gái năm nhất thêm khoảng 5 năm nữa, nên chị đã cốc đầu cổ một cái rõ đau rồi."

Lý do vừa nhạt nhẽo vừa hết thuốc chữa.

"Mà, đằng nào thì năm sau cũng chẳng có em gái nào vào đâu."

"Nhưng mà bí kíp…"

"Là cái chiến dịch cấp độ mà Hashiba-kun đã dính chấu đấy? Em nghĩ con gái có vào không?"

Tôi dám cá một khoản kha khá là không vào.

"Nếu gã đó mà có kế hoạch tử tế thì cái quán Maid Cafe hồi trước đã ra hồn hơn rồi."

"Đúng thật ạ."

"Mà, dù vậy lúc để hắn chụp ảnh thì lại làm khá nghiêm túc, nghĩ cũng bực mình. Được nhận làm trợ giảng cũng là do có thực lực cả đấy."

Chị Hiyama cười khổ.

"Hả…"

…À ra vậy, do không để ý kỹ nên tôi không nhận ra.

(Có khi nào chị Hiyama thích chị Kiryuu không nhỉ.)

Nhắc đến CLB đại học thì mấy chuyện này là cơm bữa, nhưng tôi chợt thấm thía rằng ở đây cũng có những câu chuyện như vậy.

"Ủa? Nhắc mới nhớ, hôm nay bé Shinoaki không đến à?"

Chị Kiryuu đột nhiên quay sang, dáo dác nhìn quanh rồi hỏi.

"Vâng, cậu ấy hơi mệt nên ngủ rồi ạ."

"Cái đó là sao, do làm chuyện gì kịch liệt khiến Hasshi mệt nhoài nên hộc-"

Chị Hiyama tức tốc nhét cả nắm đất sét giấy vào miệng chị Kiryuu.

"Ư, ưm, ưm ưm ưm, ưm ưm ưm!"

Chắc là muốn nói "Làm cái gì vậy, Yama-chan!". Chắc thế.

"Tại chị thấy mùi của mấy câu chuyện bậy bạ nhạt nhẽo. Tự kiểm điểm đi."

"Hự…"

Có vẻ bị nói trúng tim đen, chị Kiryuu ngoan ngoãn quay lại bàn chiến thuật.

Chị Hiyama thở phào một hơi, rồi nói:

"…Mà này, Hashiba-kun."

"Dạ?"

"Thế nào rồi, thực hư ra sao. Có tiến triển gì không?"

"Hả, ơ, cái đó…"

Thấy tôi lúng túng ra mặt, chị Hiyama cười khanh khách.

"Hê~, có gì đó rồi ha. Được đấy."

"Hả, à thì…"

Không biết cái đó có gọi là tiến triển không, nhưng đúng là khoảng cách có thu hẹp lại một chút… có lẽ vậy.

Tuy nhiên, tôi không biết Shinoaki nghĩ thế nào.

(Sao nhỉ… thực tế thì.)

Đâu đó trong lòng tôi cũng muốn nói về chuyện ấy.

Nhưng bây giờ tôi muốn đẩy nhanh tiến độ sản xuất hơn bất cứ thứ gì. Vì vậy, những chuyện khác đành phải gác lại sau…

Trường đại học bước vào kỳ nghỉ đông, bóng dáng sinh viên biến mất khỏi khuôn viên trường. Hầu hết đều về quê, nhưng những kẻ viêm màng túi thì tranh thủ lúc này để cày cuốc làm thêm.

Tại các khu chung cư sinh viên và ký túc xá gần đó, phòng của những sinh viên vừa tậu được chiếc PS3 mới ra mắt đang cực kỳ sôi động. TV lần lượt được chuyển đổi sang kỹ thuật số mặt đất, kích thước màn hình 16:9 quen thuộc với tôi cũng dần xuất hiện nhiều hơn.

Trong bối cảnh đó, tại Share House chúng tôi đang sống, công việc sản xuất những thứ chuyển động trong màn hình 800x600 pixel vẫn âm thầm tiếp diễn ngày qua ngày.

"Kyouya… check giúp tao."

"A, ừ…"

Tôi nhận lấy chiếc laptop từ tay Tsurayuki, người vừa bò ra khỏi phòng như một con sâu.

Kể từ đó, sau khi đã hiểu được "ngôn ngữ của Bishoujo Game", Tsurayuki với bút lực vốn có đã lao vào viết kịch bản game.

Tuy nhiên, viết được ngay một thứ khác hẳn sở trường hay không lại là vấn đề khác, cậu ấy đã phải nhận 3 lần retake (yêu cầu làm lại) và buộc phải viết lại từ đầu.

Lần này là lần thứ 4 rồi…

(Ồ, chỉn chu rồi này.)

Thoại nhiều hơn, văn dẫn chuyện cũng miêu tả tự nhiên, đọc không bị vấp.

Ở bản thảo đầu tiên, thoại cực ít mà văn dẫn lại quá nhiều, hơn nữa thành phần "thơ thẩn" lại cao, nên tôi đã phải điều chỉnh rất nhiều.

Thế này thì chắc sẽ thành một phần mở đầu ổn thỏa đây.

"…………Ừm, tốt đấy. Chốt cái này đi!"

Khoảnh khắc tôi trả lời, vẻ an tâm hiện rõ trên khuôn mặt Tsurayuki.

"Hà~ may quá, thế là tạm thời được ngủ… rồi."

Cứ thế, cậu ấy đổ gục xuống ngay cửa phòng, Tsurayuki bắt đầu ngáy khò khò.

"Được rồi, thế là coi như xong phần đầu… nhỉ."

Danh sách nhân vật đã có, tôi cũng đã gửi yêu cầu phác thảo cho Shinoaki.

Giờ chỉ còn dựa trên mạch truyện mở đầu này để chỉ định background CG, gửi yêu cầu cho chị Yamashina, rồi khi tranh của Shinoaki hoàn thành thì bàn với chị Keiko để đưa vào game. Từ đây trở đi, công việc hậu cần của Đạo diễn sẽ ngày càng nhiều lên.

"Nanako, tiến độ thế nào rồi?"

Bước vào phòng Nanako, căn phòng vẫn hơi tối như mọi khi, cô ấy đang đeo tai nghe và cặm cụi làm việc.

"A, Kyouya. Tớ đang test BGM đây nè."

Nói rồi, cô ấy click chuột vào nút preview trên màn hình.

Tuy còn đơn điệu, nhưng giai điệu piano có thể gọi là một "bài nhạc" vang lên từ loa.

"Hê, cái này Nanako làm hả?"

"Ừ, tạm thời tớ hiểu cách đặt nốt rồi, nên làm thử xem sao."

Với dân chuyên nghiệp thì có thể nó còn non nớt, nhưng với tai của một kẻ nghiệp dư như tôi thì nghe cũng ra dáng lắm rồi.

(Quả không hổ danh N@NA, nắm bắt cách dùng nhanh thật.)

Tôi chợt nhớ mang máng một chuyện. Trong một bài phỏng vấn N@NA, cô ấy nói ban đầu cũng chật vật với nhạc số, nhưng khi đã quen thì lại mê mẩn sự thú vị của nó, từ đó mới bắt đầu đăng video hát thử (Utattemita).

Không hẳn là vì thế, nhưng khi biết Nanako là N@NA, tôi đã định sẽ cho cô ấy tiếp xúc với môi trường DTM (Làm nhạc trên máy tính) vào lúc nào đó. Tuy nhiên, không ngờ cơ hội lại đến sớm thế này.

"Vẫn còn mấy chức năng tớ chưa rõ, nhưng tớ sẽ vừa làm vài bài đầu vừa học dần cách sử dụng."

Tôi đã chia mức độ khó dễ cho các BGM đặt hàng Nanako thành nhiều cấp. Mục đích là để cô ấy vừa làm vừa học dần.

"Vậy à. Thế nhờ cậu tiếp nhé."

"Ừ, giờ tớ thấy vui lắm luôn!"

Cuối cùng cũng vượt qua giai đoạn đầu khó khăn, Nanako cười tươi rói nói vậy.

Tốt quá, thế này thì động lực làm việc cũng sẽ tăng lên.

(Nanako thì OK rồi… Giờ đến bên này.)

Tôi lên tầng 2, gõ cửa rồi bước vào.

Trái ngược với Nanako đang thuận lợi, Shinoaki lại đang gặp chút rắc rối.

"Ư ưm…"

Shinoaki cứ rên rỉ trước màn hình mà tay mãi chẳng động đậy.

"Shinoaki, sao thế?"

Tôi lại gần hỏi, Shinoaki thở dài thườn thượt "Hà…".

"Vẫn chưa ổn lắm… cân bằng khó quá à."

"Ưm, ra vậy…"

Vấn đề Shinoaki đang gặp phải là tỷ lệ cơ thể nhân vật.

Vốn dĩ, cô ấy vẽ nhân vật với tỷ lệ khá thực tế. Nhưng lần này, các nhân vật dự kiến sẽ được xây dựng trên nền tảng 5.5 đầu thân. Mục đích là để phù hợp với thị hiếu người chơi, lấy đó làm mức trung bình.

"Tớ có vẽ thử một chút, Kyouya-kun xem giúp tớ được không?"

Tôi gật đầu, Shinoaki mở vài file ảnh cho tôi xem.

"…Ra là vậy."

Các nhân vật 5.5 đầu thân được vẽ phác thảo đúng là trông có vẻ chưa cân đối lắm.

Tôi biết nguyên nhân là gì. Là đôi mắt. Kích thước và vị trí của đôi mắt đã làm thay đổi ấn tượng của tổng thể.

(Nhưng mà, cũng đâu đến nỗi nào, thế này là đủ đẹp rồi.)

Vốn dĩ trình độ vẽ của Shinoaki ở thời đại này đã thuộc hàng cao thủ rồi. Cô ấy cũng học cách tô màu path rất nhanh, khâu đóng gói cuối cùng gần như không có chỗ chê.

Nếu bây giờ tôi yêu cầu điều chỉnh cân bằng thêm nữa, một người cầu toàn như Shinoaki chắc chắn sẽ xin thêm vài ngày. Nhưng nếu không chuyển sang vẽ Tachie (tranh nhân vật đứng) chính thức ngay lúc này, áp lực lên lịch trình tổng thể sẽ càng gay gắt hơn.

"Không, tớ thấy được mà. Thế này là ổn rồi."

"Hả, thật á?"

Shinoaki có vẻ hơi ngạc nhiên, nhìn lại tranh của mình. Rồi sau đó, vẫn giữ vẻ mặt ngạc nhiên ấy nhìn lại tôi.

"Đúng là mắt và tổng thể có vẻ hơi lệch một chút, nhưng tớ nghĩ điểm đó lại tạo nên nét ấn tượng riêng. Thực tế, ngay cả các họa sĩ đang hoạt động thương mại cũng có người sở hữu những điểm lệch pha như thế mà."

"Ưm… nhưng mà, cái đó là người ta tính toán kỹ rồi mới làm chứ?"

Nghe có vẻ ngụy biện nên Shinoaki hỏi lại cho chắc.

"Cũng có thể có người như vậy. Nhưng cũng có người làm thế một cách tự nhiên, và chuyện đó không thành vấn đề đâu."

Tôi dẫn dắt để Shinoaki không cảm thấy bất an.

Tôi không nói dối. Không nhất thiết phải là một bức tranh hoàn hảo đặc biệt. Đôi khi có chút khuyết điểm lại khiến người ta yêu thích hơn.

Huống hồ bây giờ thứ tự ưu tiên đã được định đoạt. Cứ để cô ấy vẽ đồng bộ theo tỷ lệ hiện tại, lần sau điều chỉnh tiếp cũng được mà. Nhiều họa sĩ cũng điều chỉnh dần dần đấy thôi.

Shinoaki có vẻ đang suy nghĩ.

Cô ấy buông bút, đặt tay lên đùi, rồi nói:

"Tớ tin tưởng Kyouya-kun."

Cô ấy nhìn thẳng vào mặt tôi với vẻ nghiêm túc.

"Lúc quay bài tập video, hay lúc thu âm cho Nanako, Kyouya-kun lúc nào cũng nghiêm túc, dẫn dắt mọi người rất chắc chắn. Những lời cậu nói với tớ, với mọi người, đều chứa đựng sức mạnh. Nhưng mà…"

Cô ấy nhìn chằm chằm vào màn hình.

"Nhưng mà, tớ cảm giác bây giờ cậu đang cố ép mình nói vậy… là tớ tưởng tượng thôi sao?"

Thịch, tim tôi đập mạnh một nhịp.

"Làm gì có…"

Tôi không thể trả lời ngay rằng "Do cậu tưởng tượng thôi".

Từ trước đến nay, tôi luôn đối diện thẳng thắn với Shinoaki về chuyện vẽ vời. Chính vì cô ấy hiểu điều đó nên mới tin tưởng tôi.

Nhưng giờ cô ấy bắt đầu cảm thấy bất an về tôi. Cũng phải thôi. Một người mà cô ấy nghĩ có cùng tiêu chuẩn với mình, giờ lại vạch ra một ranh giới khác, không thấy bất an mới là lạ. Huống hồ lại là người làm sáng tạo.

Dù vậy tôi… vẫn phải nói.

Để làm việc tập thể, những quyết định kiểu này sẽ còn cần thiết trong tương lai.

Nếu cứ mãi giữ cùng một góc nhìn với họa sĩ minh họa, xét trên ý thức chuyên nghiệp của một Đạo diễn, điều đó sẽ gây ra tác động tiêu cực.

Đây là điều cần thiết.

"…Là cậu tưởng tượng thôi. Tớ nhìn vào tổng thể, đánh giá kỹ càng rồi mới nói đấy."

Không phải nói dối. Tôi không lừa dối cô ấy.

Khi nhìn sự việc ở góc độ lớn hơn, thì đây là điều cần thiết.

Nếu tôi tỏ ra thiếu tự tin ở đây, nó sẽ trở thành gánh nặng cho việc sản xuất.

Và nếu tôi cho phép lãng phí thời gian, tôi sẽ phải nhượng bộ tương tự với Tsurayuki và Nanako.

Nên thế này là được rồi.

"Vậy hả… thế này là được rồi ha."

Shinoaki có vẻ vẫn còn suy nghĩ một chút, nhưng rồi:

"Ừ, tớ hiểu rồi. Kyouya-kun đã nói vậy mà. Tớ sẽ thử vẽ theo kiểu này."

Nói rồi, cô ấy giơ bút lên về phía tôi đầy năng lượng.

"Cảm ơn cậu. Vậy mình bàn về Tachie luôn nhé."

"Ừa!"

Tôi lấy bản chỉ định đã chuẩn bị sẵn ra, bắt đầu bàn bạc với Shinoaki.

Thời gian còn lại không nhiều, nhưng tôi sẽ xoay sở được.

Nếu tôi cố gắng ở đây, tôi có thể đưa mọi người đến đích hoàn thành.

Phải sắt đá lên… Đạo diễn là phải như thế.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!