Tập 10

Chương 9

Chương 9

Ngày thu âm tập 89 của Kokosei Radio.

Trong buổi họp kịch bản.

Khi Chika và Yumiko đang đợi Asaka trong phòng họp, cánh cửa từ từ mở ra.

Asaka, người lúc nào cũng bơ phờ nhưng chưa bao giờ để lộ vẻ mặt u ám, giờ đây nhìn kiểu gì cũng thấy chán đời.

Cô cất điện thoại với vẻ mặt nhăn nhó, rồi chào như mọi khi: "Hai đứa, chào buổi sáng~".

Yumiko đời nào chịu lờ đi sự bất thường đó, liền hỏi ngay.

"Sao dợ, chị Asaka? Có chuyện gì hả? Mặt bí xị thế kia."

Có vẻ Asaka giờ mới nhận ra mình đã thất bại trong việc chuyển đổi biểu cảm.

Sau khi giật mình, cô ngượng ngùng đưa tay lên miếng dán hạ sốt trên trán.

Không trả lời câu hỏi của Yumiko, cô nói với cả hai.

"Yasumi-chan, Yuuhi-chan. Mùng Một Tết, hai đứa có rảnh không?"

Mùng Một Tết.

Trước lời mời bất ngờ, Chika và Yumiko nhìn nhau.

"Em thì hiện tại chưa có dự định gì đặc biệt. Chắc chỉ nấu món canh bánh dày (Ozoni) thôi."

"Em cũng không có gì. Mùng Hai em mới sang nhà ông bà."

Nếu là mùng Một thì mẹ sẽ ở nhà, nhưng cũng chẳng làm gì cả. Chẳng khác nào một ngày nghỉ bình thường.

Nghe câu trả lời của hai người, Asaka thở phào nhẹ nhõm.

Vừa ngồi xuống ghế, cô vừa nói lý do hỏi chuyện đó.

"Vậy à. Thế thì hai đứa có muốn đi ngắm bình minh đầu năm không? Chị lái xe cho."

"Ủa, gì vậy, sao tự nhiên chị Asaka lại nói thế?"

"Lại định làm dự án camera ẩn gì nữa hả chị? Mới đầu năm đầu tháng mà tham công tiếc việc quá vậy."

"Không không, không phải thế."

Thấy hai đứa nhỏ nghi ngờ vì lời đề nghị quá mức không phù hợp, Asaka cười khổ.

Cô đưa tay che miệng như để giấu đi nụ cười đó.

"Chả là, nãy bố mẹ chị gọi điện tới. Bảo là Tết này con về đúng không~. Mùng Một họ hàng tụ tập đông đủ, mày vác mặt về cho mọi người thấy chút đi, kiểu vậy..."

Vẻ mệt mỏi lộ rõ trên khuôn mặt Asaka.

Yumiko trả lời tỉnh bơ.

"Được mà. Họ hàng tụ tập. Thì chị cứ về đi."

"Không thích. Riêng bố mẹ thôi đã phiền phức rồi. Chị không muốn bị cả họ hàng xúm vào giục lấy chồng hay hỏi han công việc thế nào đâu. Giải thích họ cũng có hiểu đâu, thế mà cứ hỏi, bực cả mình."

Asaka lắc đầu quầy quậy.

Nhắc mới nhớ, trước đây cô từng kể là có xích mích với bố mẹ về chuyện công việc.

Có vẻ với họ hàng cũng y như vậy.

"Chị Asaka không định về quê ăn Tết sao?"

"Không, về thì vẫn về chứ. Chị muốn về lúc nào không có việc gì kia. Nhưng mà bố mẹ cứ nói thế, nên chị lỡ miệng chém là 'Con có lịch rồi' xong cúp máy luôn. Mà đã lỡ nói thế rồi, thì nằm ườn ở nhà cũng thấy tội lỗi đúng không?"

Thấy Asaka ủ rũ cụp vai, Yumiko cười gượng gạo.

Chika nghe chuyện với một cảm xúc lạ lẫm.

Hóa ra ngay cả một người lớn đàng hoàng như Asaka cũng có những suy nghĩ như thế với bố mẹ, cũng biết tìm cách lấp liếm cho bản thân.

Lúc này, Asaka chồm người tới.

"Thế nên chị mới hỏi hai đứa đấy. Cả hai đều là sĩ tử, đi cầu nguyện thi cử đỗ đạt cũng được mà đúng không?"

Ra là vậy.

Chika cũng định đi chùa ít nhất một lần, nếu có người chở đi thì càng tốt.

Chỉ là.

"Chị Asaka. Còn công việc thì sao?"

"Hửm. Cái đó thì không lo. Năm nay chị nghỉ được dịp cuối năm với đầu năm mới. Cơ mà nếu là công việc thật thì chị đã có thể dõng dạc bảo là bận làm việc mà không chút tội lỗi nào rồi, chả biết là hên hay xui nữa."

Asaka vừa khoanh tay vừa cười.

Nếu đã vậy thì cả Chika và Yumiko đều quyết định sẽ đi.

Asaka còn bồi thêm: "À, rủ thêm seiyuu khác cũng được đấy. Miễn là xe còn chỗ. Cơ mà chắc cũng chẳng có mấy ai ra ngoài được vào ngày mùng Một đâu ha."

Nghe vậy, Yumiko ghé sát mặt vào Chika.

"Không biết Mint-chan có rảnh vào ngày Tết không nhỉ."

"A... Sao nhỉ... Biết đâu rảnh bất ngờ đấy... Cậu thử hỏi xem?"

Yumiko lập tức lôi điện thoại ra.

Bình thường thì học sinh tiểu học lớp 5 sẽ chẳng rảnh rỗi vào ngày Tết đâu, nhưng nhà Futaba thì không biết đường nào mà lần.

Nếu cô bé rảnh, chắc Yumiko muốn gọi cô bé đi để xốc lại tinh thần giống như hồi Giáng sinh.

Yumiko còn lầm bầm: "Chắc thêm một người nữa là vừa đẹp".

Và thế là.

Sáng sớm ngày mùng Một Tết, hội seiyuu đã tụ tập lại.

Vì có thể đi lễ đầu năm luôn nên Chika cũng tán thành, nhưng lúc ngủ dậy cô đã thấy hơi hối hận.

Tại vì lạnh quá.

Trời còn chưa sáng, bên ngoài tối om.

Vừa run rẩy trong cái lạnh cắt da, Chika vừa rảo bước nhanh trên con đường tối.

Tại điểm hẹn, Yumiko và Asaka đã đến trước, nên cô cất lời chào năm mới cho phải phép.

"Chúc mừng năm mới ạ."

"Chúc mừng năm mới, Yuuhi-chan."

"Chúc mừng năm mới nha."

Cả hai người kia trông cũng lạnh run cầm cập.

Lúc này là 5 giờ sáng. Là thời điểm lạnh nhất trong ngày, nên thế này cũng là đương nhiên.

Asaka mặc một chiếc áo khoác trắng trang nhã, bên trong là áo len cổ lọ, bên dưới mặc quần ống rộng màu be. Khác với mọi khi, tóc cô được búi gọn gàng, trên trán không còn miếng dán hạ sốt. Cô đeo một chiếc kính gọng đỏ.

Có vẻ cuối năm cô đã được nghỉ ngơi thực sự, quầng thâm dưới mắt cũng biến mất.

"Hửm. Sao thế, Yuuhi-chan."

"...Dạ không. Nhìn thấy giao diện ra đường của chị Asaka, em hơi bối rối chút thôi."

Bản thân bọn họ cũng thế, bộ dạng lúc ở trong hậu trường và lúc ra ngoài khác hẳn nhau, nhưng cô nghĩ người phụ nữ này cũng "biến hình" đẳng cấp chẳng kém.

Nghe vậy, Yumiko vui vẻ vuốt lưng Asaka.

"Chị Asaka nè, bình thường chị cứ ăn diện thế này có phải tốt không."

"Tuyệt đối không."

Asaka bĩu môi. Quả thực trông chị ấy bắt mắt hơn gấp mấy lần so với bộ dạng mặc đồ nỉ thường ngày.

Chỉ là, tôi có cảm giác Asaka đơn thuần thích kiểu ăn mặc luộm thuộm kia hơn.

Đúng lúc đó, một cơn gió rít qua. Yumiko kêu lên "Oa, lạnh quá" rồi bắt đầu giậm chân tại chỗ.

Cô nàng mặc một chiếc áo len trắng phối cùng áo khoác ngắn màu hồng nhạt, dưới chân là đôi bốt trông có vẻ dễ đi.

Và, một chiếc váy ngắn màu đen.

Khoe chân dữ thần.

Bị ngốc hay gì á.

Tôi thử chạm tay cái "bép" vào phần đùi đang lộ ra của nhỏ. Lạnh buốt. Đã thế tôi còn bị nhỏ cốc đầu mắng: "Đừng có sờ mó lung tung thế chứ."

"Ồ, tới rồi."

Trong lúc ba người đang mải nói chuyện thì người cuối cùng cũng xuất hiện.

"Chúc mừng năm mới nha~. Chị Asaka, hôm nay phiền chị giúp đỡ rồi~"

Người đang cúi đầu chào là một cô gái quấn mình trong chiếc áo khoác phao dày sụ.

Khăn quàng cổ quấn kín mít, che lấp cả miệng. Trên đầu đội một chiếc mũ len trông rất ấm áp.

Dù vậy cô nàng vẫn run cầm cập, hai tay thọc sâu vào túi áo.

Là Ohana Kazari.

Hình như em ấy cũng không về quê mà ở lại đây đón Tết.

Sau khi đáp lại lời chào của Kazari, Asaka mỉm cười.

"Kazari-chan, em tới được là vui rồi. Tết nhất thế này chắc chỗ làm thêm cũng cho nghỉ nhỉ?"

"Em làm ca trưa ạ~. Cuối năm đầu năm là thời điểm kiếm tiền mà lị, nên không nghỉ được đâu á. Hôm qua em cũng làm đến tận ca cuối luôn."

"Hả, thế á? Hôm nay em ổn không đấy? Chắc chưa ngủ được bao nhiêu đâu nhỉ."

"Mà~..., nhưng buổi sáng em rảnh nên là~"

"Kazari-chan vẫn còn để bụng vụ lần tụ tập trước không đến được chứ gì."

Bị Yumiko chọc đúng tim đen, Kazari xụ mặt.

"Không có chuyện đó đâu nhớ," em ấy vừa nói vừa huých nhẹ vào vai Yumiko.

Lần này, bốn người bọn tôi cùng với Mint sẽ đi lễ đầu năm.

Khác với lần trước, quân số đã giảm đi gần một nửa, có vẻ chỉ những thành viên này là không về quê ăn Tết.

Asaka vừa lấy chìa khóa xe ra vừa bước lên trước.

"Vậy thì, trước tiên chúng ta đến nhà bé Mint nhé."

"Ưm. Cảm ơn chị lái xe nha, chị Asaka."

Chúng tôi leo lên chiếc xe mà Asaka lái đến.

Sau khi nhập địa chỉ vào định vị, xe bắt đầu lăn bánh hướng về nhà Mint.

Dĩ nhiên không thể bắt một đứa trẻ tiểu học tự đi ra ngoài vào sáng sớm tinh mơ giữa mùa đông thế này được, nên chúng tôi đã hẹn sẽ đến đón.

Chẳng bao lâu sau, xe của Asaka đã đến địa chỉ được chỉ định.

"......Oa. Là đây hả?"

Định vị thông báo đã đến nơi, chiếc xe giảm tốc độ rồi tấp vào lề đường.

Asaka nhìn qua cửa sổ lên ngôi nhà đó, lẩm bẩm một cách thẫn thờ.

Tôi cũng hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Đập vào mắt là một căn nhà riêng đúng chuẩn biệt thự hào nhoáng.

Một ngôi nhà mang bầu không khí hiện đại với tông màu trắng chủ đạo, vừa sang trọng vừa sành điệu. Nó trải rộng bề thế sang hai bên, được bao quanh bởi bức tường rào cao ngất. Chưa bàn đến kích thước, chỉ riêng phong thái quý phái toát ra từ nó cũng đủ khiến người ta chùn bước.

"Chà, đúng là nhà của đại minh tinh có khác..."

Yumiko cũng ngẩn người ra mà ngước nhìn.

"Nếu được sống trong ngôi nhà to thế này thì tốt biết mấy nhỉ..."

Kazari lẩm bẩm kèm theo tiếng thở dài, nhưng tôi không nhìn thấy biểu cảm của em ấy.

Tắt máy xe, chúng tôi rón rén bước xuống.

Bấm chuông vào sáng sớm thế này cũng hơi ngại, nhưng may là trong nhà đèn đóm đã sáng trưng.

Asaka vừa ấn chuông thì có tiếng phụ nữ đáp lại: "Ra ngay đây ạ." Không phải giọng Mint.

Người giúp việc hôm nọ sao? Sáng sớm mùng Một Tết?

Trong lúc chúng tôi còn đang nhìn nhau, tiếng cửa mở vang lên.

Hai tiếng bước chân tiến lại gần, và chủ nhân của những âm thanh đó xuất hiện sau cánh cổng.

Người thốt lên "Hả" là Yumiko, nhưng có lẽ những người khác cũng đã buột miệng kêu lên như thế.

Bởi vì, đứng đó là Mint đang nắm tay──, và cả Futaba Sumire nữa.

Không ai ngờ Sumire lại đích thân ra tận đây.

"Chúc mừng năm mới. Hôm nay phiền mọi người chăm sóc Mint giúp tôi."

"Dạ, a, không. Vâng, hoàn toàn không sao đâu ạ, a, chúc mừng năm mới..."

Được đại minh tinh cúi đầu chào, Asaka cũng trở nên luống cuống.

Sumire không khoác lên mình phong thái áp đảo như lần trước, cô ấy chỉ mặc một bộ đồ ngủ hết sức bình thường.

Chiếc áo khoác khoác hờ bên ngoài và bộ đồ ngủ trông có vẻ đắt tiền, nhưng nhìn cô ấy lúc này cũng chẳng khác gì một người mẹ bình thường.

Và, nhân vật chính là Mint thì cái đầu cứ gật gà gật gù.

Trang phục thì vẫn y hệt bộ đồ con bé mặc lúc đến nhà Satou lần trước. Chỉ có điều lần này có thêm đôi găng tay bông xù, người thì phồng to lên một cách kỳ lạ, chắc là bên trong mặc nhiều áo lắm.

Đầu con bé cứ lắc lư, mắt thì nhắm nghiền, bảo là ngái ngủ... thì đúng hơn là đang ngủ luôn rồi.

Sumire khẽ đặt tay lên lưng Mint.

"Nào, Mint. Chào các chị hôm nay nhờ các chị giúp đỡ đi nào?"

"Hôm nay em xin nhờ vả hầm bà lằng nhằng ạ..."

"Con nói cái gì thế?"

Mà, bắt học sinh tiểu học dậy sớm cỡ này thì cũng hơi quá sức thật.

Sumire lo lắng nhìn Mint, nhưng khi thấy Yumiko thay mình nắm lấy tay con bé, gương mặt cô ấy có vẻ an tâm hơn đôi chút.

Cử chỉ đó, cùng với dáng vẻ cảm ơn Asaka, trông cô ấy hệt như một người mẹ bình thường vậy.

Cô ấy là mẹ của Mint──, và đồng thời cũng là "Futaba Sumire".

"Mẹ của bé Mint."

Sumire chậm rãi quay mặt về phía này.

Có lẽ vì giọng điệu của tôi quá mức nghiêm túc, nên trong đôi mắt Sumire ánh lên sự sắc bén.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy một áp lực đè nặng từ phía Sumire, suýt chút nữa thì lùi lại.

Công tắc đã được bật lên rõ ràng.

Lúc này, cô ấy không đối diện với tôi với tư cách một người mẹ, mà là một nữ diễn viên.

Dù vậy, tôi vẫn cố gắng trụ vững, mở lời trực diện.

"Cô còn nhớ câu chuyện trước đây không ạ. Cháu đã tuyên bố rằng sẽ chứng minh diễn viên lồng tiếng không hề thua kém diễn viên điện ảnh. Hôm nay cháu vẫn chưa làm được, nhưng trong tương lai gần, chắc chắn cháu sẽ quay lại để giải quyết chuyện này."

Futaba Sumire không trả lời, chỉ nhìn sâu vào mắt tôi.

Tôi cảm giác như sắp bị nuốt chửng bởi khí thế áp bức của cô ấy, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Sau một hồi im lặng trừng mắt nhìn nhau, Sumire ném cho tôi ánh mắt thương hại y hệt như lần đó.

"À, tôi nhớ chứ. Chỉ là, cô bé đừng nên nói ra mấy lời đáng xấu hổ như vậy thì hơn. Đằng nào thì mấy chuyện đó, cô cũng chẳng làm được đâu. Chỉ tổ tốn công vô ích, rồi lại chuốc thêm nhục nhã mà thôi."

Bầu không khí căng như dây đàn.

Tia lửa bắn ra tung tóe, cảm giác như có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Thái độ coi thường đó khiến sự bực bội trong lòng tôi gần như chạm đỉnh.

Nhưng đúng lúc đó, cuộc đối thoại vang lên từ phía đầu xe: "Nào, Mint-chan nhấc chân lên~" "Oaaaii..." "Trả lời mỗi miệng thôi à~. Yasumi-chan, hay bế em ấy lên cho nhanh?"

Sumire nhìn về phía đó, rồi khẽ thở hắt ra.

"...Việc các cô chơi cùng Mint, tôi rất cảm kích. Thế nên cứ giữ nguyên như vậy, quên chuyện kia đi thì tôi cũng chẳng phiền đâu."

Chẳng biết từ lúc nào, khí thế áp bức tỏa ra từ Sumire đã tan biến.

Không đọc được ý đồ của cô ấy, nhưng có vẻ cô ấy không định tranh cãi thêm với tôi nữa.

Đi chơi vui vẻ nhé, cô ấy nói với Mint, rồi lại cúi đầu chào Asaka.

Thấy cảnh đó, tôi cũng đành phải quay trở lại xe.

Xe vừa lăn bánh, Mint đã ngay lập tức ngáy khò khò.

Con bé dựa hẳn đầu vào vai Kazari, nhưng Kazari lúc này có vẻ chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.

"Phù~! Căng thẳng quá đi mất! Lần đầu tiên em được nhìn thấy nữ diễn viên bằng da bằng thịt đó~"

"Chị cũng là lần đầu gặp người nổi tiếng cỡ đó đấy... Chà, hết hồn thật chứ."

Kazari và Asaka không biết hoàn cảnh của Mint nên đang chìm đắm trong sự phấn khích khi được gặp đại minh tinh.

Tuy nhiên, có vẻ họ không định cứ thế mà buôn chuyện rôm rả.

Kazari liếc nhìn tôi, sau đó chuyển ánh mắt sang Yumiko.

"Hai người có vẻ hơi có vấn đề gì đó nhỉ~? Có chuyện gì với Futaba Sumire sao?"

Kazari bước tới ranh giới.

Bầu không khí khó nói như vậy mà em ấy vẫn bất chấp hỏi, là không biết đọc bầu không khí, hay là giả vờ không biết đây.

Asaka chắc cũng nhận ra điều tương tự, nhưng chị ấy lại làm bộ mặt kiểu "Chị không thấy gì đâu nhé".

Tôi nhìn sang Mint đang ngủ say sưa.

Cái dáng ngủ há hốc mồm kia, đúng là trẻ con thật.

"...Chắc là, bé Mint sẽ sớm thảo luận với em thôi."

Kazari là đồng đội cùng nhóm Tiara, Asaka là biên kịch chương trình có liên quan, năng lực của họ có lẽ cũng là thứ Mint đang cần. Có thêm người để thảo luận, thêm cái đầu để suy nghĩ chắc chắn là điều đáng mừng.

Nhưng, tôi hay Yumiko không thể tự tiện nói ra được.

Kazari có vẻ không hài lòng vì không nhận được câu trả lời, nhưng Asaka chỉ nói "Hưm. Vậy à" rồi nhanh chóng lái sang chuyện khác, nên chủ đề này kết thúc tại đây.

Trong lúc đó, chúng tôi cũng đã đến nơi.

Là một ngôi đền nổi tiếng nằm cách đó một đoạn.

Trời còn chưa hửng sáng, nhưng người qua lại đã đông dần lên, bãi đỗ xe cũng chật kín.

Phải vất vả lắm mới đỗ được xe vào bãi đỗ chật ních, Asaka tắt máy.

Lúc này, Mint mới chịu mở mắt.

"...Hể? Đây là đâu ạ? Ủa? Chị Yuugure với chị Ohana? Sao lại? ...A, đi lễ đầu năm! Ơ, tới nơi rồi á!"

Ý thức phục hồi nhanh chóng, Mint cất cao giọng.

Mặc kệ lời trêu chọc "Mồ~, Mint-chan đúng là con nít~" của Kazari, con bé lao ra khỏi xe.

Dang rộng hai tay, đôi mắt con bé lấp lánh.

"Vẫn còn tối mà đã có nhiều người thế này rồi! Tuyệt quá đi!"

"Sắp sáng rồi mà lị."

Tuy nói vậy nhưng vẫn còn một lúc nữa mặt trời mới mọc.

Để được ngắm nhìn ánh mặt trời đó, dòng người đang hì hục leo lên những bậc thang đá dài của ngôi đền đông nghịt.

Mint vừa nhìn đám đông vừa xoay một vòng tại chỗ.

Không thể nhanh nhẹn như Mint, nhóm chúng tôi lề mề bước xuống xe.

Con bé chạy lại gần như thể không đợi được thêm giây phút nào nữa.

"Vậy thì! Rốt cuộc đi lễ đầu năm là làm gì thế ạ?"

Đã đến tận đây rồi mà còn hỏi câu đó khiến tôi muốn xỉu ngang.

Yumiko cười ha hả, rồi chỉ tay về phía khuôn viên đền.

"Là đi khấn vái đó. Xong rồi ăn gì đó ở mấy quầy hàng giết thời gian, chờ ông mặt trời mọc."

"Ra là vậy ạ!"

Chẳng biết có hiểu hay không, Mint nhảy cẫng lên.

Tóm lại là phấn khích lắm.

Mà, học sinh tiểu học được đi chơi vào buổi tối (thực ra là sáng sớm) thì thế này cũng là lẽ thường tình.

"...Ưm. Cái này, lẽ ra nên đến đây theo kiểu quay chương trình hay gì đó thì tốt hơn nhỉ."

Có lẽ vì phản ứng của Mint tốt quá mức mong đợi nên Asaka lẩm bẩm buông một câu.

Tôi khẽ nhún vai, thì thầm đáp lại.

"Tết nhất mà chị ham công tiếc việc quá đấy. Với lại, nếu là quay chương trình thì bé Mint sẽ 'diễn' ngay."

"A, đúng rồi ha. Mà, đầu năm đầu tháng đã phải quay phim thì ai cũng ghét nhỉ."

Cùng với Asaka đang nở nụ cười xòa, nhóm tôi cũng gia nhập vào dòng người xếp hàng lên cầu thang.

Trước tiên là đi lễ đã.

Có vẻ nhiều khách tham quan cũng có suy nghĩ kết hợp ngắm bình minh đầu năm, nên nhìn mức độ đông đúc kia tôi đã thấy ngán ngẩm.

Như muốn lảng tránh dòng suy nghĩ ấy, Chika cất tiếng hỏi Yumiko đang ngồi bên cạnh.

"Satou cầu nguyện điều gì thế? Vẫn là cầu thi đỗ sao?"

"Hưm... Cũng có ý đó, nhưng quan trọng nhất chắc là chuyện của bé Mint. Còn thi cử thì kiểu gì chẳng qua."

Yumiko trả lời tỉnh bơ.

Mới trước đó không lâu, nhỏ này còn cuống cuồng lên kiểu "Ôi vãi, ôn thi nguy to rồi!", thế mà giờ đã bình chân như vại.

Kể ra tháng Một đã đến chân rồi, giờ này mà còn hoảng loạn thì đúng là khó mà cứu vãn nổi.

Nhưng nếu thế thì thà cầu cho công việc nhiều lên còn hơn.

Bởi trước đây, cũng vì chuyện đó mà nhỏ đã suy sụp nặng nề.

Trường hợp của cô nàng này chẳng qua là do trùng hợp có khoảng thời gian trống việc thôi. Anime tháng Một vẫn xuất hiện bình thường, thi xong chắc nhỏ sẽ lại lao đầu vào đi audition ngay ấy mà.

Thế nên bây giờ, có lẽ nhỏ cũng chẳng còn sốt ruột đến thế nữa.

Chika chợt nhớ lại chuyện trong phòng học trống, lúc bị nhỏ túm lấy cổ áo.

Cô gái khi ấy ngập ngụa trong ghen tuông, phơi bày hết cảm xúc kịch liệt, nghiến chặt hàm răng như thể muốn nhe nanh múa vuốt.

Biểu cảm lúc đó, dù có đi đến đâu chăng nữa...

"Hả? Gì thế?"

"...Không có gì."

Hình như cô đã nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của Yumiko từ lúc nào không hay.

Cô cứ nghĩ nhìn vào mặt nhỏ thì sẽ bớt khó chịu hơn giữa cái đám đông này.

Chika ngoan ngoãn quay mặt về phía trước.

"...Ư ư."

Chika ngồi phịch xuống chiếc ghế dài trong khuôn viên đền, người rũ rượi.

Dù đã cố gắng viếng đền xong xuôi, nhưng cả lúc đi vào lẫn lúc quay ra đều bị dòng người chen lấn xô đẩy tơi bời. Tha cho tôi đi mà.

Trong khuôn viên đền người qua kẻ lại nườm nượp, số người đang ăn uống tại các quầy hàng cũng không ít.

Nhưng cô chẳng còn chút tâm trí nào để đứng dậy từ đây và hòa mình vào đám đông kia nữa.

"Wahahaha. Say người rồi kìa."

Yumiko trêu chọc, nhưng cô chỉ còn đủ sức để đáp lại bằng giọng yếu ớt: "Lại thế rồi... Tớ ghét cái nết này của cậu thật sự..."

"Sắp mặt trời mọc rồi đấy ạ! Chị Yuugure! Nhanh lên trên thôi! Việc thiện chớ chần chừ! Một năm... à ừm, cái gì mà khởi đầu vào ngày mùng Một ấy nhỉ! Đi thôi ạ!"

Mint với tâm trạng hưng phấn tột độ chỉ tay về phía bậc thang đá, điệu bộ như sắp lao vút đi đến nơi.

Ngôi đền này có một nơi giống như đài quan sát, rất nhiều khách viếng thăm đang chờ đón bình minh ở đó.

Đương nhiên là đông nghẹt thở.

Đã mất công đến đây thì cũng muốn ngắm mặt trời mọc từ trên cao thật đấy, nhưng cô chẳng còn chút sức lực nào để lao vào biển người đó nữa.

Định mở miệng từ chối thì Yumiko đã lên tiếng trước.

"Mấy đứa Mint cứ đi trước đi. Tớ sẽ ở lại trông Yuu cho. Khi nào khỏe lại bọn tớ sẽ lên sau."

Trước cách nói chuyện tự nhiên như không của Yumiko, nhóm Mint nhìn nhau.

Asaka đáp lại: "Vậy nhờ em nhé", rồi bắt đầu hướng về phía bậc thang đá.

Chắc chị ấy nghĩ rằng nếu cùng ở lại đây sẽ càng khiến Chika thấy áp lực.

Mà bắt Mint đang háo hức phải chịu trận cùng thì cũng tội con bé.

Yumiko thả người ngồi phịch xuống bên cạnh Chika.

Nhỏ im lặng, vui vẻ ngắm nhìn những vị khách viếng đền náo nhiệt.

"...Satou. Cậu cũng cứ đi đi. Không cần phải lo cho tớ đâu."

"Hả? Thôi, không sao. Cũng chẳng phải thứ gì đáng xem đến mức vứt cậu lại một mình để đi."

Cách nói chuyện cộc lốc nhưng lại ẩn chứa sự ấm áp.

Dù thấy hơi bực mình nhưng cảm giác dễ chịu lại nhiều hơn, Yumiko bỗng đứng phắt dậy.

Nhỏ quay lại với một lon sữa trứng nóng và một lon cà phê đen trên tay.

"Nè." Nhỏ chìa một lon ra.

"Cảm ơn..."

Sự quan tâm thản nhiên ấy làm cô thấy phát cáu.

Vừa thấy lấn cấn trong lòng vừa đưa lon nước lên miệng, vị ngọt và hơi ấm khiến cô thở phào nhẹ nhõm.

Cô ngồi cạnh Yumiko, ngắm nhìn dòng người đi lễ.

Từ hôm nay, một năm mới lại bắt đầu.

Vào một ngày như thế này, lại còn từ lúc trời tờ mờ sáng, việc được ở cùng Yumiko thật kỳ lạ.

Tâm trạng cô cứ bồn chồn lạ thường, lâng lâng khó tả.

Cũng có thể chỉ là do say hơi người nên thấy khó chịu thôi.

Nhưng đâu đó trong thâm tâm, có lẽ cô cảm nhận được rằng khoảng thời gian như thế này sẽ chẳng còn kéo dài bao lâu nữa.

Bởi lẽ, mùa xuân này bọn cô sẽ tốt nghiệp cấp ba.

Sẽ không còn cơ hội gặp nhau như cơm bữa nữa, và kéo theo đó, những khoảng thời gian thế này chắc chắn cũng sẽ ít đi.

Cô sẽ chẳng bao giờ nói ra những cảm xúc nảy sinh từ việc đó đâu.

Say người, đi lễ đầu năm, ý thức về chuyện tốt nghiệp... trong lúc vô vàn yếu tố chồng chéo lên nhau.

Khóe miệng Chika đã giãn ra từ lúc nào không hay.

"Nè, Satou."

"Gì?"

"Tớ đã nói là tớ sẽ sống một mình nhỉ."

"À... ừ ha. Cả chuyện cãi nhau với mẹ cậu nữa."

Nghe nhỏ nói vậy, cô bỗng cảm thấy chuyện đó như đã xảy ra từ rất lâu rồi.

Dù thực tế mới chỉ là chuyện của mấy ngày trước.

Những cuộc cãi vã lặp đi lặp lại với mẹ, lôi cả nhà Satou vào cuộc, vấn đề sống một mình của Chika.

Tuy bị lẫn vào câu chuyện của nhà Futaba, nhưng vấn đề đó vẫn y nguyên ở đó.

Trong hoàn cảnh ấy, Chika bắt đầu nhận ra cảm xúc thật của bản thân.

Việc nói điều đó cho người khác nghe, đối với Chika là chuyện không thể tin nổi.

Nhưng, nếu là Yumiko thì...

Cô muốn người cộng sự đã bị cuốn vào rắc rối này nghe được điều đó.

"Tớ đã bị chị Asaka hỏi là: 'Tại sao em lại muốn sống một mình?'. Tớ đã trả lời là 'Vì em muốn tự lập'. Nhưng tớ nghĩ lý do đó có chút sai lệch."

Trong lúc lắng nghe câu chuyện của những người khác, cô đã nhận ra một điều.

Chika hoàn toàn có thể đi học đại học từ nhà bố mẹ đẻ.

Dẫu vậy, Chika vẫn muốn ra khỏi nhà.

Liệu đó có phải là vì "muốn tự lập"?

"Tớ từng có suy nghĩ là không muốn bị trói buộc. Không, nói đúng hơn là sự can thiệp. Tớ không muốn mẹ chõ mũi vào cuộc sống hay công việc của mình thêm nữa. Trước khi gặp cậu, bọn tớ đã xích mích rất nhiều lần."

Mẹ phản đối hoạt động lồng tiếng của Chika.

Không đếm xuể bao nhiêu lần cô phải nghe những lý lẽ áp đặt và cảm thấy chán ngán mẹ mình.

Chuyện đó cô cũng từng kể cho Yumiko, và Yumiko cũng từng chứng kiến một Chika yếu đuối.

Chỉ là...

Đến giờ phút này, đó đã là chuyện quá khứ.

"...Nhưng mà, bây giờ thì không còn như thế nữa. Mẹ không còn nói ra nói vào về chuyện lồng tiếng nữa rồi. Giờ giấc sinh hoạt lệch nhau, nên vốn dĩ sự can thiệp cũng chẳng nhiều. Nhưng không phải vì thế mà bản thân tớ thấy hào hứng với việc sống một mình."

Vậy thì, tại sao cô lại muốn sống một mình?

Câu trả lời ấy, cô đã hiểu ra khi nhìn vào bóng lưng của Mint.

Ban đầu cô không thể tin nổi, cũng đã tự vấn bản thân bao nhiêu lần.

Nhưng rốt cuộc, câu trả lời còn sót lại chỉ có một.

Và vì lý do nào đó, cô muốn Yumiko nghe được điều duy nhất ấy.

"Thế nên... thế nên là..."

Cô uống một ngụm sữa trứng, để hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực.

Như để đuổi theo cảm giác ấy, Chika vuốt ngực và truyền đạt cảm xúc của mình tới Yumiko.

"Có lẽ... tớ muốn được mẹ 'nghĩ' là... tớ đã tự lập. Tớ muốn cho mẹ thấy dáng vẻ trưởng thành của mình. Chuyện đó không thể nói là không liên quan đến việc lồng tiếng được. Chắc chắn là tớ... muốn mẹ phải công nhận 'tớ của vai trò diễn viên lồng tiếng'... công nhận 'Yuugure Yuuhi'."

Tiếp xúc với cảm xúc của Mint, tiếp xúc với câu chuyện của những cặp cha mẹ con cái khác, tiếp xúc với mẹ của Mint.

Trong lúc nghe chuyện của Mint và Sumire, cô dần hiểu ra cảm xúc của chính mình.

Đó là: "Muốn được công nhận Yuugure Yuuhi, cái tên mà mẹ vẫn luôn phủ nhận".

Điều đó, dù vô thức, nhưng lại liên kết chặt chẽ với chuyện sống một mình.

"Vì con người tớ chưa chín chắn, nên tớ không được công nhận tư cách diễn viên lồng tiếng. Không thể khiến mẹ công nhận Yuugure Yuuhi. Tớ nghĩ mình đã cảm thấy như vậy. Dù chuyện đó chẳng liên quan gì cả."

Cô cảm thấy mẹ mãi vẫn coi Chika như một đứa trẻ con.

Vì chưa tự lập, vì mãi là trẻ con, nên không được công nhận là diễn viên lồng tiếng sao?

Nếu vậy thì, cô muốn trở thành một người lớn thực thụ.

Chắc hẳn trong vô thức, cô đã nghĩ như thế.

Như để lảng tránh sự thật đó, Chika ngậm ngụm sữa trứng ấm nóng trong miệng.

Yumiko im lặng, nhìn chằm chằm vào mặt cô.

Ánh mắt đó đang thúc giục cô nói tiếp.

Một cơn đau nhói chạy qua lồng ngực.

Việc phơi bày cảm xúc này ra, quả nhiên vẫn khiến cô thấy kháng cự.

Đã cho thấy tâm can đến mức này rồi mà vẫn còn cảm thấy như vậy sao.

Nhưng mà, nếu là Yumiko...

"...Chắc chắn là tớ đã chồng hình ảnh bản thân lên bé Mint. Thế nên tớ mới thấy không thể tha thứ cho Futaba Sumire hơn bất cứ ai, và muốn bắt cô ta phải công nhận. Tớ muốn mẹ công nhận mình, nên mới phản kháng lại Futaba Sumire. Buồn cười thật nhỉ, làm thế thì bọn tớ có thay đổi được gì đâu."

Câu hỏi "Làm thế là vì ai?" của Yumiko lúc đó, chính xác là đang ám chỉ Chika.

Khi ấy Chika đã trả lời "Cũng là vì bản thân tớ nữa".

Điều đó không chỉ với tư cách là "Yuugure Yuuhi", đồng nghiệp lồng tiếng của Mint.

Mà cô nghĩ mình đã trả lời với tư cách là "Watanabe Chika", người bị phản đối làm diễn viên lồng tiếng.

Nghĩ lại thì, liên quan đến vụ này, Chika đã liên tục làm những việc mà chính cô cũng thấy "không giống mình".

Việc khuyên bảo Mint, hay phẫn nộ vì chuyện của người khác, đều rất không giống Chika.

Chắc chắn là cô đã không giữ được bình tĩnh suốt thời gian qua.

Trước những lời của Chika, Yumiko đáp lại bằng chất giọng dịu dàng: "Chẳng có gì buồn cười cả."

Sau khi uống một ngụm cà phê, nhỏ hơi khom lưng xuống.

Mỗi khi chỉ còn hai người, thỉnh thoảng Yumiko lại ngồi khom lưng như con mèo thế này.

Nhỏ nhìn về phía trước, lầm bầm như đang độc thoại.

"Thế là bình thường mà. Thấy người khác gặp khó khăn giống mình thì sẽ muốn làm gì đó giúp họ thôi. Sẽ đồng cảm hơn bất cứ ai. Việc Watanabe muốn giúp đỡ bé Mint và hành động vì điều đó đâu phải là dối trá. Với lại, chuyện Watanabe bảo muốn được công nhận 'tớ của vai trò diễn viên lồng tiếng', cũng giống với bé Mint và..."

Yumiko đang nói dở thì khựng lại.

Gì thế? Cô ghé mặt vào nhìn nhưng nhỏ không phản ứng.

Tay vẫn che miệng, Yumiko lẩm bẩm một mình.

"...Cái Mint cần không phải là được công nhận 'nghề lồng tiếng'...? Mà là công nhận 'bản thân với tư cách diễn viên lồng tiếng'... không, là được biết đến... sao?"

"Satou?"

Nghe tiếng gọi tên, Yumiko chớp chớp mắt.

Nhỏ ôm đầu, rên rỉ "Ưm~".

"...Không được. Chả tổng hợp được suy nghĩ gì cả. Để sau đi."

Lầm bầm mấy câu khó hiểu xong, nhỏ uống cạn lon cà phê một hơi.

Như để lấy lại tinh thần, nhỏ đặt cái "cạch" lon cà phê xuống ghế.

"Tớ hiểu cảm xúc của Watanabe rồi. Tớ cũng đã nghe chuyện từ mẹ cậu và cả Watanabe nữa, nên tớ hiểu sao cậu lại cảm thấy thế. Cũng xảy ra nhiều chuyện mà... Dựa trên những điều đó tớ hỏi nhé: dù vậy, Watanabe vẫn muốn giúp bé Mint đúng không?"

"Ừ. Cảm xúc đó không thay đổi."

Cô trả lời ngay lập tức.

Chỉ vì nhận ra cảm xúc ẩn giấu của bản thân không có nghĩa là những cảm xúc ban đầu sẽ biến mất.

Cô vẫn không tha thứ cho Futaba Sumire, và vẫn muốn bắt cô ta phải công nhận nghề lồng tiếng.

Khi Chika xác nhận lại cảm xúc ấy, Yumiko gật đầu rồi ghé vai sát vào.

Nhỏ rụt rè mở lời.

"Cơ mà này, Watanabe. Lần trước tớ cũng đã nói rồi... Tớ nghĩ điều cậu cần làm là phải nói chuyện nghiêm túc với mẹ một lần. Hãy hỏi xem bác ấy nghĩ thế nào về nghề seiyuu, liệu đến giờ bác ấy đã thay đổi suy nghĩ chưa... Tớ hiểu cậu sợ phải mở lời... nhưng tớ nghĩ chuyện này quan trọng lắm đấy."

Tuy vẫn còn chút ngại ngần, nhưng Yumiko đã nói rất rõ ràng.

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

Tôi vẫn chưa kể cho cô ấy biết chuyện tôi đã hỏi mẹ và bị bà lảng tránh.

Việc tôi lùi bước ở thời điểm đó, quả nhiên là vì sợ phải nghe câu trả lời.

Yumiko mỉm cười nhẹ, dường như cô ấy không đòi hỏi một câu trả lời từ tôi.

Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được bầu không khí đã thay đổi.

Yumiko đan hai tay vào nhau, như thể vừa xốc lại tinh thần.

"Thế rồi sao, Watanabe? Hôm nay cậu cũng đã 'chiến' sương sương với mẹ của bé Mint rồi ha... Cậu có nghĩ ra cách nào hay ho chưa?"

Vì câu chuyện đã quay trở lại vấn đề của Mint, tôi cũng quyết định thay đổi tâm trạng.

"Vấn đề nằm ở chỗ đó đấy..."

Tôi chống tay xuống băng ghế, buông một tiếng thở dài thườn thượt, cả người rã rời.

Cách để khiến Futaba Sumire công nhận diễn viên lồng tiếng.

Kể từ lúc đó, tôi cứ suy nghĩ mãi, suy nghĩ mãi.

Chắc hẳn Yumiko cũng thế, và những người khác cũng vậy.

Chính vì không ai nói gì cả, nên có lẽ mọi người cũng đang bế tắc giống như tôi.

Yumiko vừa vuốt tóc với vẻ mặt đăm chiêu, vừa mở lời:

"Nếu nói về độ dễ hiểu thì tớ nghĩ là sự kiện hoặc liveshow ấy. Vì nhiệt lượng của khán giả quả thực rất ghê gớm mà. Như mấy cái live của chị Otome á, không khí khủng khiếp luôn. Nếu cảm nhận được cái đó, bả sẽ thấy chúng ta là những tồn tại có thể lay động lòng người đến mức nào! Kiểu như truyền tải được sự tuyệt vời của seiyuu ấy."

"Đó là ý kiến của chị Rio nhỉ. Tớ nghĩ nó cũng không tệ, nhưng mà..."

Tôi nghĩ đó là một cách suy nghĩ rất hay, một ý kiến tốt.

Đúng như bọn Yui nói, có thể trong đó có chút thiên vị của người nhà.

Nhưng dù có trừ đi phần đó, thì nhiệt lượng kia vẫn là thứ khiến người ta phải trố mắt nhìn.

Chỉ có điều, vẫn còn điểm đáng lo ngại.

"Nếu phải nói thì cái đó thiên về phần 'Idol' trong 'Idol Seiyuu' hơn là seiyuu..."

Vấn đề nằm ở chỗ đó.

Futaba Sumire coi thường seiyuu với tư cách là diễn viên.

Tôi và mọi người đang đau đầu vắt óc thế này là vì muốn phủ định điều đó.

Thế nhưng nếu cho bà ấy thấy sức mạnh của một Idol Seiyuu, cảm giác lại cứ sai sai.

...Mà.

Nếu là Utatane Yasumi khi để Leon nhập vào người trong trận chiến giữa "Orion" và "Alphecca", thì tôi nghĩ có thể khiến bà ấy cảm nhận được thực lực của seiyuu.

"...? Sao thế, Watanabe. Vẫn thấy khó chịu hả? Nằm nghỉ chút không?"

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, cô ấy lại hiểu lầm là tôi đang âm thầm kêu cứu.

Yumiko bắt đầu nhẹ nhàng xoa lưng tôi, khiến tôi phải bảo "Không phải đâu" để cô ấy dừng lại.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng không thể bảo là "Tôi nghĩ nếu cho bà ấy xem diễn xuất của cậu thì sẽ ăn ngay".

Cơ bản là, nếu không hiểu về nhân vật Umino Leon thì xem cái đó cũng chẳng hiểu mô tê gì.

Futaba Sumire chưa xem tác phẩm của Mint, nên không thể dùng những phương pháp đòi hỏi phải nắm được bối cảnh như vậy.

Chính vì thế nên mới có những chỗ bế tắc.

Sự tuyệt vời của seiyuu mà ngay cả người không có hứng thú cũng có thể cảm nhận được, rốt cuộc là gì?

Thấy tôi đang chìm vào suy tư, Yumiko lại khom lưng xuống như con mèo, lầm bầm:

"Tớ ấy mà... tớ nghĩ rốt cuộc vẫn là diễn xuất thôi. Người ta bảo diễn viên điện ảnh cũng có thể diễn xuất bằng giọng nói được. Nhưng nếu hỏi liệu Futaba Sumire có vượt qua được cô Mori hay cô Oono không, thì tớ không nghĩ là bả làm được đâu. Chính vì chuyên tâm vào con đường này nên mới có những cảnh giới mà chỉ chúng ta mới chạm tới được. Tớ tin chắc chắn là có thứ đó."

Không thể thắng được chuyên gia trong lĩnh vực của họ.

Đó cũng là điều tôi từng nghĩ tới.

Vai Shirayuri của Utatane Yasumi, hay kỹ năng diễn xuất quái vật của những cây đa cây đề như cô Mori và cô Oono.

Dám khẳng định luôn, đó tuyệt đối không phải là thứ mà Futaba Sumire có thể vượt qua.

Tuy nhiên, đó cũng không phải là một phương án thực tế.

"Khổ nỗi là không có nơi nào để cho bà ấy xem cái đó... Không thể dẫn Futaba Sumire đến hiện trường làm việc của cô Mori hay cô Oono được. Mà bắt bà ấy ngồi xem anime thì cũng cảm thấy sai sai..."

"Đúng là vậy ha..."

Yumiko khoanh tay, thở dài thườn thượt.

Nếu cho bà ấy thấy kỹ năng diễn xuất đỉnh cao ngay trước mắt, có thể nhận thức sẽ được thay đổi.

Nhưng ngặt nỗi, không tìm ra phương pháp để làm điều đó.

Nếu là anime thì có thể cho xem ngay, nhưng tôi không nghĩ một người có quan điểm giá trị như thế lại chịu ngoan ngoãn ngồi xem.

Yumiko làm mặt khó, nghiêng cả người qua.

Cô ấy dính sát vào tôi, mái tóc trượt dài trên vai tôi.

Ngay sát bên cạnh, Yumiko thốt lên bằng giọng chán nản:

"Không có hình ảnh hay vật trung gian nào khác thì không thể diễn xuất được... Bà ấy nói thế tuy khó phản bác thật. Dù là anime, lồng tiếng phim nước ngoài hay game. Đúng là phải có những thứ đó thì mới diễn được."

"Dù nói vậy nhưng tớ nghĩ đó không phải lý do để coi thường. Hơn nữa, nếu là seiyuu thì ngoài mấy cái đó ra vẫn còn nhiều sân khấu để diễn xuất mà. Ví dụ như kịch truyền thanh (radio drama) chẳng hạn. Nếu là các chương trình radio về anime (aniradi), đôi khi cũng có diễn kịch ngắn trong đó nữa."

"A, đúng ha. Drama CD cũng thuộc hệ đó nhỉ. Dạo gần đây còn có cả sách nói (audiobook) nữa. Aaa phải rồi, nếu giới hạn ở 'diễn xuất chỉ bằng giọng nói', thì hóa ra cũng có kha khá cái đấy chứ."

Nghe giọng điệu đầy thán phục của Yumiko, tôi gật đầu.

Cái luận điểm "không có vật trung gian khác thì không thể diễn xuất" là sự hiểu lầm của Futaba Sumire, và tầm nhìn của bà ấy quá hẹp.

Chỉ là độ nhận diện thấp hơn so với anime hay phim điện ảnh thôi, chứ đất diễn của seiyuu thực ra lại rất nhiều.

Nhìn lại những công việc từ trước đến nay, tôi đã trải qua bao nhiêu là 'công việc chỉ dành cho seiyuu'.

Chính vì có sự tích lũy đó, chính vì đã bước đi trên con đường này, nên tôi càng cảm nhận rõ hơn.

Sự tích lũy từ trước đến nay.

"────────"

Nghĩ đến đó, có cái gì đó như sắp lóe lên.

Tuy nhiên, trước khi tôi kịp chạm tới nó, Yumiko đã rẽ sang một hướng khác.

"Nghĩ vậy thì thấy sân khấu kịch dễ hiểu ghê ha. Hồi lễ hội văn hóa tụi mình có diễn kịch đó nhớ không? Giá mà có một sân khấu kiểu như thế nhỉ. Được vậy thì người ta sẽ xem được diễn xuất ngay trước mắt luôn."

"Cũng đúng. Cơ mà, cái đó đúng là sân nhà của diễn viên điện ảnh rồi..."

Tôi và Yumiko đã từng diễn kịch tại lễ hội văn hóa của trường cấp ba.

Lúc đó tôi chỉ tham gia đột xuất, nhưng vở kịch do hai seiyuu chuyên nghiệp nghiêm túc thực hiện đã đạt thành quả tốt, hai đứa đã được bao quanh bởi vô vàn tiếng vỗ tay.

Nếu có thể thiết lập một nơi để Futaba Sumire xem diễn xuất giống như lúc đó.

Điều đó đối với seiyuu thì khá là khó.

"Chuyện seiyuu diễn xuất trước mặt người khác, hiếm lắm..."

Anime hay lồng tiếng phim cũng vậy, radio drama hay audiobook cũng thế, đều là thu âm vào micro. Ít khi làm trước mặt khán giả.

Yumiko nhíu mày, nói như rên rỉ:

"Ghi âm công khai (Public Afureko) thì đâu có tiện tổ chức đến thế..."

"Đúng vậy... Giá mà có sự kiện nào kiểu đó thì tốt biết mấy. Sắp tới thì chắc chỉ có sự kiện của Tiara thôi... Mà cái đó cũng là sự kiện bình thường..."

Bất chợt, tôi khựng lại.

Cùng lúc đó, dường như Yumiko cũng nhận ra.

Hai đứa từ từ quay sang nhìn nhau.

"...Sự kiện Tiara, có mà nhỉ. Sự kiện bắt nguồn từ tác phẩm ấy."

"Tại những sự kiện như thế, cơ hội để diễn xuất. Có mà nhỉ."

Một trong số ít những sự kiện phô diễn kỹ năng diễn xuất trước mặt khán giả.

Đứng trên sân khấu, đọc kịch bản, làm nổi lên nhân vật và bối cảnh trong không gian trống rỗng.

Bản thân nó cũng tồn tại như một sự kiện độc lập, nhưng trong các sự kiện ăn theo tác phẩm, nó cũng thường được đưa vào như một tiết mục.

Cả tôi và Yumiko đều đã từng trải nghiệm vài lần.

Giống như radio drama hay audiobook, đó chính xác là nơi diễn xuất chỉ bằng giọng nói.

Hai người đồng thời chỉ tay vào nhau và thốt lên:

""Kịch đọc!""

Là Kịch đọc (Roudoku-geki).

Thứ diễn xuất mê hoặc lòng người chỉ bằng giọng nói, không cần đạo cụ hay hình ảnh.

Thứ có thể phủ định hoàn toàn câu nói 'Không có vật trung gian thì không thể diễn xuất'.

Nếu có thể thực hiện một màn diễn xuất khiến Futaba Sumire phải tâm phục khẩu phục tại đó.

Chẳng phải bà ấy sẽ buộc phải công nhận seiyuu hay sao.

Tạm thời khoan bàn đến vấn đề chất lượng 'diễn xuất khiến diễn viên điện ảnh phải công nhận', thì đây là một phương án hay.

Yumiko bật dậy đầy khí thế, nhanh tay vứt vỏ lon của cả hai đứa vào thùng rác.

Rồi cô ấy cưỡng chế nắm lấy tay tôi.

"Được rồi, đi hỏi chị Asaka thôi! Nào, Watanabe! Đi thôi!"

"A, khoan, chờ đã...!"

Chẳng thèm nghe tôi nói gì, Yumiko lập tức phóng đi.

Dù bị kéo tay đến mức suýt ngã chúi nhủi, tôi vẫn chạy cùng cô ấy.

Chẳng biết từ lúc nào, cảm giác say người do đám đông đã biến mất.

Hai đứa len lỏi qua dòng người, phăm phăm leo lên những bậc thang đá.

Hơi thở trở nên gấp gáp, mồ hôi bắt đầu rịn ra vì mặc đồ dày, nhưng cô ấy vẫn không buông tay.

Khi hai đứa chạy hết những bậc thang, một tia sáng xuyên qua giữa tôi và Yumiko.

Nhìn về phía đó, mặt trời đang bắt đầu mọc.

Từ phía bên kia đường chân trời, ánh sáng màu cam nhạt bắt đầu tỏa rạng.

Chẳng hiểu sao, tôi lại nhớ đến những cây gậy phát sáng (psyllium) ở hội trường liveshow.

Còn chẳng kịp có thời gian để nghĩ rằng nó đẹp.

Được tắm mình trong ánh bình minh đầu năm, tôi và Yumiko đã leo hết những bậc đá.

Phía trước là một không gian thoáng đãng, rất nhiều người đang bị hớp hồn bởi cảnh mặt trời mọc.

Vừa thở hổn hển vừa nhìn quanh, tôi tìm thấy nhóm Mint.

"Hửm~? A, hai cậu chậm quá đi à. Bình minh lên mất tiêu rồi kìa?"

Kazari nhận ra nhóm tôi liền chỉ tay về phía mặt trời, nhưng giờ đâu phải lúc để ý chuyện đó.

Yumiko sấn lại gần Asaka, hỏi dồn dập:

"Chị Asaka! Sự kiện tiếp theo của Tiara ấy, đã quyết định làm gì chưa?"

Asaka đang có vẻ mặt điềm tĩnh, nghe vậy thì biểu cảm tối sầm lại, thốt lên "Hự".

Tôi cũng thấy tội nghiệp khi mới đầu năm đầu tháng đã bị hỏi tiến độ công việc.

Asaka vừa chụm hai ngón tay vào nhau, vừa khẽ lảng tránh ánh mắt.

"À thì... cuối năm đầu năm mọi người đều bận tối mắt tối mũi mà... Liên lạc cũng khó, nói sao nhỉ, kiểu như đang phải chờ đợi nhiều thứ phát sinh ấy..."

"Tức là chưa quyết định đúng không!?"

"Vâng..."

Asaka ủ rũ buông thõng vai, nhưng chúng tôi ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

Yumiko nhìn tôi.

Yumiko sẽ không tham gia sự kiện tiếp theo của 'Tiara☆Stars'.

Ý là hãy để người tham gia biểu diễn là tôi nói, đúng không.

Tôi đứng sóng đôi bên cạnh Yumiko, rồi trình bày ý kiến với Asaka.

"Chị Asaka. Nếu chưa quyết định gì cả, thì làm Kịch đọc được không ạ?"

"Kịch đọc hả? Chà, nếu là sự kiện kiểu này thì nói là tiết mục tủ thì cũng đúng là tủ thật..."

Asaka đưa tay lên cằm, hừm một tiếng.

Tuy vẻ mặt có vẻ ưng ý, nhưng ngay lập tức chị ấy xua tay, "A" lên một tiếng.

"Không được. Không có thời gian viết kịch bản. Giờ mà đi tìm người viết, rồi nhờ viết, rồi nhờ công ty game giám sát nội dung... thì tuyệt đối không đủ thời gian. Chị chỉ nhìn thấy viễn cảnh tất cả mọi người đều trễ deadline và chẳng cái gì kịp tiến độ cả."

"………………"

Một viễn cảnh thật đáng ghét.

Quả thực, tôi chưa nghĩ đến vấn đề thời gian.

Vừa mới nghĩ "Chỉ có cách này thôi!", giờ bị bảo là không được khiến tôi mất hết cả sức lực.

Đúng lúc đó, một giọng nói khác chen ngang vào.

"Khoan đã. Chị Yuugure. Chị Utatane. Chuyện đó là... về mẹ em sao?"

Không biết từ lúc nào, Mint đã đứng bên cạnh, ngước nhìn nhóm Chika.

Nét mặt trẻ con hớn hở thường ngày đã biến mất không còn dấu vết.

Cô bé nhìn hai người với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Chính vì thế mà bầu không khí dần trở nên nặng nề.

Có vẻ Mint đã kể lại sự tình cho hai người kia trong lúc nhóm Chika vắng mặt.

Cả Asaka lẫn Kazari đều nhìn về phía này với ánh mắt như muốn hỏi: "Là chuyện đó sao?".

Chika gật đầu.

Mint nhắm nghiền mắt một lúc rồi khẽ hạ tầm nhìn xuống đất.

"Kịch đọc... Xét về ý nghĩa muốn phô diễn năng lực của diễn viên lồng tiếng, em nghĩ đó là ý kiến rất hay... Những người tham gia sự kiện lần tới gồm có em, chị Yuugure, chị Sakuramiki, chị Ohana..."

Mint trầm ngâm suy nghĩ rồi liếc nhìn Kazari.

Kazari bối rối nhìn lại.

Mint không nói gì, thu lại ánh nhìn rồi chậm rãi tiếp lời.

"...Nếu là kịch đọc của 'Đêm Nào Bụi Sao Cũng Rơi' thì sao ạ? Các diễn viên chính của tác phẩm đó đều sẽ góp mặt trong sự kiện lần này. Vì đã có sẵn kịch bản gốc nên chắc sẽ không cần viết mới đâu ạ."

"Ồ," Asaka vỗ tay tán thưởng.

Vốn là người chơi game và nắm bắt thông tin kỹ càng, cô nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

"Cái đó có khi được đấy. Kịch bản đó được đánh giá rất cao nên chị nghĩ khán giả cũng sẽ thích. Tất nhiên phải chỉnh sửa lại cho phù hợp với sự kiện, nhưng nếu vậy thì vẫn kịp..."

Đang nói dở, Asaka bỗng khựng lại.

Ngay lập tức, cô lắc đầu quầy quậy vẻ tiếc nuối: "Không được rồi."

"...Kịch bản đó chắc không khả thi đâu. Em nhớ không, nửa sau có cảnh nhân vật chính được rất nhiều khách hàng bắt chuyện ấy. Trong game đoạn đó không có lồng tiếng, nhưng lên kịch đọc thì bắt buộc phải có. Giờ mà đi tập hợp một nhóm diễn viên quần chúng (ensemble) thì xét về ngân sách lẫn thời gian đều không thể nào kịp."

Ensemble.

Trong trường hợp này, từ đó dùng để chỉ những diễn viên đóng các vai quần chúng không tên.

Cao trào của 'Đêm Nào Bụi Sao Cũng Rơi' là cảnh Takizawa Mimi được các khách hàng bắt chuyện và lấy lại tinh thần.

Đương nhiên, bao nhiêu người xuất hiện thì cần bấy nhiêu màu giọng khác nhau.

Yumiko nhíu mày vẻ không cam tâm, rồi rụt rè hỏi:

"...Hay là mình thu âm riêng giọng của vai khách hàng..."

Asaka lắc đầu trước đề xuất đó.

"Đã mất công làm kịch đọc mà lại dùng thu âm sẵn đoạn đó thì mất hứng lắm. Đó là cảnh cực kỳ hay nên càng không được. Khán giả sẽ bị phân tâm vào chuyện đó khiến cảm xúc bị phai nhạt. Đó là điều tối kỵ."

Trước ý kiến của một người nắm rõ tác phẩm và dày dạn kinh nghiệm hiện trường, Yumiko đành im bặt.

Đã mất công tổ chức kịch đọc mà lại làm giảm giá trị tác phẩm thì đúng là lợi bất cập hại.

Dẫu vậy Yumiko vẫn chưa từ bỏ hẳn, cô cất giọng yếu ớt:

"...Vậy, để tớ đóng vai quần chúng cho. Tớ không lấy cát-xê đâu..."

"Không được."

Chika đứng bên cạnh lạnh lùng gạt phăng đề xuất của Yumiko.

Cô ngước mắt lườm, răn đe một cách gay gắt.

"Cậu là dân chuyên nghiệp đấy. Đừng bao giờ mở miệng nói ra mấy câu kiểu diễn không công như thế. Đã vậy đây còn là tác phẩm cậu tham gia với tư cách một trong những vai chính."

"..."

Thấy Yumiko có vẻ bất mãn, Asaka cũng bồi thêm: "Cái đó không được đâu, Yasumi-chan."

Yumiko đành thở dài thườn thượt.

Chắc là cố tình, cô nàng bĩu môi ra chiều hờn dỗi.

"Nhưng mà nè, khó khăn lắm mới có được ý tưởng hay mà? Tớ đã nghĩ là 'Cái này ngon ăn rồi!' vậy mà. Nếu tớ đóng vai quần chúng mà giải quyết được vấn đề thì chẳng phải tốt hơn sao?"

Không phải không hiểu cảm giác đó, nhưng Chika vẫn không rút lại lời phủ quyết.

Không làm thế, nhỏ này dám làm thật lắm.

"Nói thì nói vậy. Nhưng dù thế nào đi nữa, tớ nghĩ một mình cậu cũng không làm nổi đâu. Cảnh đó cần khá nhiều người đấy."

"Thì... cũng có thể là vậy... nhưng mà không xoay xở được sao ta? Tớ nghĩ dạo này quãng giọng của tớ cũng rộng hơn một chút rồi mà. Tớ nhận vai phản diện nhiều hơn, hồi ở trường cũng từng đóng vai nam trong kịch nữa. A, tớ cứ tưởng là sẽ tận dụng được kinh nghiệm tích lũy bấy lâu nay chứ..."

Yumiko vừa nói vừa khua tay múa chân, nhưng rồi động tác dần chậm lại.

Cuối cùng cô đứng hình hoàn toàn, chìm vào suy tư.

"Yasu?"

Yumiko không phản ứng lại tiếng gọi của Chika.

Cô nhìn về phía Asaka, hỏi bằng chất giọng cực kỳ nghiêm túc.

"Chị Asaka. Nếu giải quyết được vấn đề đó thì có làm kịch đọc được không? Nếu đảm bảo được vai quần chúng mà không tốn ngân sách và thời gian ấy."

"Ư, ừm... chắc là được. Chị nghĩ vấn đề chỉ nằm ở chỗ đó thôi..."

Asaka trả lời, có phần bị khí thế của Yumiko áp đảo.

Lúc này Yumiko mới đưa mắt nhìn Chika, Mint và Kazari.

"Nè, tớ có đề xuất này..."

Yumiko chậm rãi trình bày suy nghĩ như để sắp xếp lại ý tứ.

Mọi người chăm chú lắng nghe.

Sau khi cô nói xong, người đầu tiên gật đầu cái rụp "Ra là vậy" chính là Asaka.

"Đúng thật, nếu dùng cách đó thì đáp ứng được các điều kiện rồi. Chị sẽ xác nhận lại, nhưng chắc cũng chẳng có lý do gì để bị phản đối đâu. Để chị hỏi thử xem sao. ...Cơ mà, chuyện này còn tùy thuộc vào mọi người nữa."

Vừa dứt lời, chị ấy đã lập tức lôi điện thoại ra.

Dù nghĩ rằng đầu năm đầu tháng mà đã gửi mail công việc thì hơi phiền phức, nhưng có lẽ cả đối phương lẫn Asaka đều đã quen với việc này rồi.

Biểu cảm của chị đã hoàn toàn chuyển sang chế độ công việc, ngón tay thoăn thoắt gõ mail.

Nếu được duyệt, họ có thể tiến hành chuẩn bị ngay.

Cảm giác cuối cùng cũng tiến thêm được một bước khiến Chika thở phào nhẹ nhõm.

Yumiko cũng thả lỏng, lôi điện thoại ra: "Để tớ cũng hỏi thử chị Otome xem sao~"

"K-Khoan, khoan đã nào, Yasumi-chan! Vấn đề to đấy!"

Thế nhưng, một giọng nói phản đối vang lên cắt ngang.

Là Kazari.

Cô bé sấn lại gần Yumiko với vẻ mặt như bị dồn vào đường cùng.

Bầu không khí vừa mới giãn ra một chút lại lập tức căng như dây đàn.

"Vở kịch đọc đó là để thuyết phục Futaba Sumire đúng không!? Vậy thì mọi người quên mất một việc quan trọng rồi...! Chẳng phải nó phụ thuộc vào kỹ năng diễn xuất của chúng ta sao! Bắt diễn một vở kịch đọc không được phép sai sót với trình độ thế này á...!? Thoại của tớ nhiều lắm đấy biết không? Ý là tớ phải áp đảo được Futaba Sumire ấy hả?"

Không còn là những lời móc mỉa hay giọng điệu thường ngày nữa, Kazari đang gào lên.

Biểu cảm ấy phản chiếu rõ sự sợ hãi và bất an.

Đúng như lời Kazari nói, rào cản được đặt ra là rất cao.

Chính bản thân Chika cũng nghĩ vậy.

Tạm thời gác lại vấn đề chất lượng của 'diễn xuất đủ để được công nhận'.

Áp lực khi bị đòi hỏi một diễn xuất vượt quá thực lực, cả Chika và Yumiko đều từng nếm trải.

Chính vì thế mà Yumiko cũng phải im lặng.

Chika biết rất rõ Yumiko đã bị dồn ép đến mức nào trong buổi thu âm Phantom.

Asaka cũng đã nói rồi.

Rằng "Còn tùy thuộc vào mọi người".

Mint thì đương nhiên rồi, nhưng cả Chika và Otome đều phẫn nộ trước lời lẽ của Futaba Sumire, đều cảm thấy "Mẹ kiếp!" và muốn vùng lên, nên họ sẽ đứng trên sân khấu kịch đọc với tâm thế thách thức bà ta.

Nhưng với Ohana Kazari.

Cô bé không có lý do gì để làm vậy.

"Không thể nào đâu! Tớ vẫn là người mới! Mới năm nhất thôi đấy...!?"

Kazari thẳng thừng phủ định.

Đây vốn dĩ là việc cô bé không cần phải làm.

Dù có đưa ra ý kiến phản đối thì cũng chẳng có gì lạ.

Về cơ bản, cái kiểu "mọi người cùng hợp sức vì ai đó" cũng là giá trị quan mà Chika ghét nhất.

Thế nên, Chika mở lời.

"...Đúng vậy. Chuyện này không phải thứ có thể ép buộc. Cảm thấy không muốn làm vì không liên quan đến mình là chuyện đương nhiên. Tôi chỉ tình cờ muốn hợp tác thôi, chứ lẽ ra tôi cũng thuộc phe bên đó."

Lời lầm bầm nhỏ nhẹ của Chika khiến ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô.

Kazari vẫn giữ nguyên vẻ mặt hoảng loạn, còn Yumiko thì trông có vẻ lo lắng.

Mặc kệ người xung quanh nghĩ gì, Chika vẫn luôn giữ thái độ "Tôi không quan tâm" để vượt qua mọi chuyện.

Cô không có ý định phủ nhận ý kiến của Kazari, cũng như phủ nhận chính bản thân mình.

Chỉ là...

"...Chỉ là, chúng ta là dân chuyên nghiệp. Thâm niên nghề nghiệp không liên quan ở đây. Dốc hết sức mình để diễn cho trọn vẹn, thì dù là tân binh hay lão làng cũng chẳng có gì khác biệt. Cho dù kết quả không đạt được diễn xuất lý tưởng, thì tôi nghĩ ít nhất cũng phải vùng vẫy trong tuyệt vọng để tiệm cận được nó."

Chika nói ra điều đó như một ý kiến thuần túy, chứ không hề có ý định thay đổi suy nghĩ của cô bé.

Thuyết giáo hậu bối, chuyện đó chẳng hợp với Chika chút nào.

Chí ít thì, cả Chika và Yumiko đều đã làm như vậy, chỉ thế thôi.

Dù vậy, họ vẫn bao lần bị những bức tường chặn đứng, phải ngậm đắng nuốt cay.

Yumiko từng bị đòi hỏi diễn xuất 120%, vừa khóc, vừa nghiến răng, nhưng vẫn liều mạng tiếp tục thách thức bức tường cao ngất ấy.

Diễn xuất bằng cả linh hồn khi đó đã khắc sâu vào tận đáy lòng Chika.

Một cảnh giới nằm ở phía trước, nơi áp đảo và mê hoặc bất cứ ai.

Utatane Yasumi đã bước một bước vào nơi đó.

"A..."

Ngay lúc đó, Chika nhận ra.

Là đây.

Cảnh giới đó.

Vùng đất tuyệt đối nằm bên kia giới hạn mà người thường không thể chạm tới.

Diễn xuất ở một tầng bậc khác.

Chạm tới được nơi đó, chính là điều mà Chika đang nhắm tới.

Như Shirayuri của Phantom, như Leon của Tiara.

Việc bản thân cũng đặt chân vào cảnh giới mà Utatane Yasumi đã chạm tới.

Việc đến được cùng một nơi với cô ấy.

Đó chính là mục tiêu của mình.

Bởi vì, chẳng có gì cay cú hơn việc chỉ biết bị cô ấy áp đảo.

Bởi vì cô muốn được ưỡn ngực tự hào rằng mình là đối thủ của Utatane Yasumi.

Vô thức, cô nhìn sang Yumiko.

Cô nàng bối rối khi đột nhiên bị nhìn chằm chằm.

Nhưng không biết đã hiểu lầm ánh mắt của Chika thế nào, cô nàng gật đầu rồi ghé sát mặt vào Kazari.

Và rồi, khẽ thì thầm:

"Kazari-chan. Chị cũng cùng ý kiến với Yuu... Là người mới không phải lý do để né tránh thử thách đâu. Yuu ấy hả, nhỏ đó là người phụ nữ đã vượt qua áp lực vai chính trong anime của đạo diễn Kamishiro ngay năm thứ hai đấy."

Trước lời của Yumiko, gương mặt Kazari méo xệch đi.

Tuy nhăn nhó mặt mày, nhưng dường như trong đó còn pha lẫn những cảm xúc phức tạp.

"Chị Ohana."

Lần này, Mint ngước nhìn Kazari.

Mint có ý thức chuyên nghiệp rất cao, thêm vào đó lại có tật hay phát ngôn hơi quá trớn.

Yumiko thoáng lộ vẻ lo lắng, nhưng ngạc nhiên thay, Mint chỉ lặng lẽ lắc đầu.

"Đây là vấn đề của nhà em. Nếu chị Ohana không muốn thì không cần ép buộc mình tham gia đâu ạ. Dùng công việc vào mục đích thế này cũng là chuyện đáng bàn cãi... Nhưng mà, em nghĩ điều chị Yuugure nói cũng đúng. Nếu cứ mãi né tránh những bức tường cao, sẽ có ngày chị bị bỏ lại phía sau đấy ạ."

"..."

Bị một "tiền bối" dạy bảo, Kazari cứng họng không nói nên lời.

Có lẽ Mint thực sự đang khách sáo. Con bé nói "Nếu không thích thì các chị cứ từ chối cũng được" là có ý tốt, nhưng điều đó lại càng dồn người ta vào thế bí.

Bị một đứa trẻ mười một tuổi nói thế, chẳng mấy ai nỡ lòng nào quay lưng bảo "Thế thì thôi..." đâu.

Kazari siết chặt nắm tay với vẻ mặt cay đắng một lúc, rồi cũng thả lỏng vai.

"...Vâng vâng, em hiểu rồi ạ. Em sẽ làm. Em xin lĩnh hội bài thuyết giáo quý báu từ các tiền bối ạ. Mới đầu năm đầu tháng mà đã thấy bất an rồi, thiệt tình."

Kazari bĩu môi vẻ bất mãn rồi tuyên bố như vậy.

Chika và mọi người đều hiểu đó chỉ là sự phản kháng yếu ớt, là mấy lời móc mỉa để lấp liếm sự ngại ngùng của bản thân. Nhưng Mint lại không nhận ra ẩn ý đó nên đâm ra luống cuống.

"Chị Ohana, có thật là được không ạ?"

Bị hỏi thẳng thừng, Kazari lộ rõ vẻ sượng sùng.

Biết đâu những đòn tấn công trực diện thế này lại hiệu quả nhất với em ấy.

Vừa xoa xoa cánh tay, Kazari vừa lí nhí trả lời:

"...Không sao đâu, chị sẽ hợp tác tử tế mà. Vì chị cũng đang điên tiết với mấy bậc phụ huynh khốn nạn đây. Nếu là để dằn mặt đối tượng như thế thì chị sẽ dốc toàn lực."

Yumiko và Mint nhìn Kazari với biểu cảm phức tạp.

Trước đây Mekuru từng nói, hình như Kazari cũng đang ôm đồm vấn đề rắc rối nào đó với gia đình.

Có vẻ là chuyện liên quan đến cha mẹ.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, Chika lại một lần nữa thấm thía điều đó.

Kazari chỉ lí nhí trong vài giây, rồi ngay lập tức lấy lại giọng điệu thường ngày.

Em ấy nhìn Chika, nói đầy mỉa mai:

"Đã nói đến thế rồi thì các tiền bối cũng phải hợp tác đấy nhé. Để đạt được cái gọi là 'diễn xuất thuyết phục' đó, các chị cũng phải tập luyện cùng em đấy."

Chika gật đầu.

Vốn dĩ cô đã định làm vậy rồi.

Ngay cả Chika cũng chẳng tự tin rằng mình có thể thực hiện được "diễn xuất khiến Futaba Sumire phải tâm phục khẩu phục".

Phải luyện tập liên tục, thấu hiểu vai diễn hơn nữa, và phải mài giũa đến mức vượt qua cả giới hạn.

Đang mải suy nghĩ thì Chika nghe tiếng Yumiko gọi "Kazari-chan".

Cô nàng chìa tay ra với vẻ mặt nghiêm túc.

"Không chỉ nhóm bé Yuu đâu. Cả chị và mọi người nữa, tất cả sẽ cùng hợp tác. Vì đây là cuộc chiến của diễn viên lồng tiếng chúng ta mà."

Đúng vậy.

Đây là cuộc chiến để khiến nữ diễn viên Futaba Sumire phải thừa nhận nghề diễn viên lồng tiếng.

Tất cả phải phát huy sức mạnh vượt trên cả toàn lực để va chạm trực diện.

Trong khi Chika đang tự lên dây cót tinh thần, Yumiko bỗng lẩm bẩm một mình:

"...Nhưng mà, có lẽ điều cần thiết không phải là 'khiến bà ấy công nhận' diễn viên lồng tiếng, mà là..."

Vế sau đã không thể thốt thành lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!