Tập 10

Chương 3

Chương 3

"Ok nhé."

Tiếng nói vang lên từ phòng điều chỉnh, Yumiko tháo tai nghe ra.

Đây là chương trình "Tiara☆Stars Radio" lần thứ 33 do ba người Yumiko, Chika và Mint đảm nhận vai trò dẫn chương trình.

Phần thu âm diễn ra suôn sẻ, không gặp vấn đề gì, nhưng mà...

"Mọi người vất vả rồi ạ."

Mint đứng dậy, cúi đầu chào rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng thu.

Cơ thể vốn đã nhỏ nhắn của cô bé trông lại càng nhỏ bé hơn. Giọng nói cũng chẳng chút sức sống.

Nếu là mọi khi, chắc chắn cô bé đã nói gì đó với bọn Yumiko rồi.

Trước khi thu âm em ấy cũng đã thẫn thờ như vậy, rõ ràng chuyện của Futaba Sumire vẫn còn để lại dư âm.

"Mint-chan, quả nhiên là không vui lên nổi ha..."

Yumiko buột miệng thốt lên, Asaka liền phản ứng:

"Hửm~, đúng là có hơi thiếu sức sống thật. Nhưng trong lúc thu âm mà không để lộ ra chút nào, đúng là chuyên nghiệp."

Vừa dọn dẹp, Asaka vừa đáp.

Vốn dĩ biên kịch của "Tiara☆Stars Radio" là người khác, nhưng nghe đâu vì lý do riêng nên đã rút lui.

Tuy người viết kịch bản đã thay đổi, nhưng bầu không khí hiện tại vẫn chưa có gì biến chuyển.

Nói gì thì nói, làm việc với Asaka khiến Yumiko thấy dễ thở hơn.

Chắc tại vậy mà tôi lỡ mồm buông lời châm chọc theo thói quen.

"Nè, đúng là gừng càng già càng cay ha. Chẳng bù cho tân binh bên này, cứ ngáo ngơ đến mức nhầm cả câu chào hỏi."

Tôi liếc nhìn Chika, nhỏ liền lườm lại ngay lập tức.

"Vâng vâng, lại bắt đầu rồi đấy, lại cái thói lên mặt dạy đời sở trường. Có mỗi cái lỗi ở phần mở đầu mà cũng nhớ dai nhớ dẳng đến tận lúc thu xong. Chắc trong lúc thu cô cũng háo hức mong chờ để được chỉ trích tôi lắm nhỉ? Tính nết xấu xa."

"Cái lỗi ấn tượng như thế thì quên làm sao được. Đi đọc câu chào của chương trình khác, bộ bị hâm hả? Nếu chỉ có bọn mình thì còn đỡ, đằng này có cả Mint-chan ở đó mà cũng nhầm được? Bình thường ai mà thế."

"Ồn ào quá đấy, cứ lải nhải mãi... Với lại, cô không có tư cách gọi tôi là tân binh đâu. Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi từng ở trong đoàn kịch nên tuổi nghề là năm năm rồi đấy nhé, hậu bối."

"Ghê ha ghê ha, hóa ra cứ hễ làm nghề được năm năm là sẽ bắt đầu nhầm lẫn câu chào hả?"

"Lại nữa rồi! Cái nết đó của cô, tôi thực sự ghét cay ghét đắng!"

Câu chuyện lại biến thành một cuộc cãi vã ồn ào.

Tuy nhiên, việc Chika mải suy nghĩ dẫn đến nhầm lẫn câu chào, có lẽ là do... vụ của Mint và chuyện mẹ của nhỏ.

Thế nên tôi quyết định không chọc ngoáy thêm nữa.

"Mint-chan gặp chuyện gì sao?"

Asaka thản nhiên hỏi.

Chị ấy rất nhạy cảm với những thay đổi bất thường của người dẫn chương trình, lại còn định đứng ra hỗ trợ thế này, đúng là đáng nể.

Cảm nhận được ánh mắt Chika đang liếc về phía này, Yumiko trả lời:

"À thì... một chút ạ. Có vẻ như em ấy đang gặp nhiều chuyện rắc rối."

Tôi không thể tự tiện kể chuyện riêng tư của cô bé, nên chỉ nói lấp lửng.

Asaka dường như cũng đoán được phần nào, chỉ đáp: "À, ra là vậy".

Thầm cảm ơn Asaka vì đã không gặng hỏi thêm, Yumiko chủ động hỏi:

"Nè chị Asaka. Chị nghĩ làm thế nào để vực dậy tinh thần cho một đứa trẻ đang buồn bã?"

"Hả? Câu đó mà Yasumi-chan lại đi hỏi chị sao? Chị tưởng mấy vụ này là sở trường của Yasumi-chan chứ."

"Thì đúng là vậy..."

Nghe Asaka nói thế, Yumiko vò đầu bứt tai.

Tôi thở hắt ra, ngả người dựa vào lưng ghế.

"Nếu là em bình thường thì sẽ rủ đi ăn đồ ngọt hay gì đó rồi. Nhưng hình như Mint-chan bị bắt không được la cà quán xá mà phải về nhà ngay. Còn phải ăn cơm tối nữa, nên có vẻ cũng không được phép ăn vặt nhiều."

Cách đây ít lâu, Yumiko từng rủ Mint đi uống trà để làm thân.

Câu trả lời khi đó cũng giống như tôi vừa nói: "Không thể la cà", "Vì còn bữa tối".

Điều kiện này quả thực khá khắt khe.

"Giờ mà rủ đi chơi vào thứ Bảy, Chủ Nhật thì lại lộ ra là mình đang cố quan tâm quá mức, đúng không? À mà, nếu là kiểu người hiểu được ý tốt đó mà chịu đến thì tốt biết mấy..."

"Cũng phải ha. Mint-chan có vẻ sẽ ghét mấy kiểu như thế."

Nghe giọng nói đầy vẻ thấu hiểu của Asaka, Yumiko gật đầu.

Lỡ em ấy nói "Đừng có quan tâm thừa thãi!" rồi mọi chuyện trở nên phức tạp thì khổ.

Asaka ậm ừ một lúc rồi nhìn ra phía ngoài phòng thu.

"Chị không biết rõ sự tình, nên có thể sẽ nói trật lất... Nhưng lý tưởng nhất chẳng phải là loại bỏ nguyên nhân khiến em ấy buồn sao?"

"Nguyên nhân hả..."

Làm được thế thì nói làm gì... nhưng tình hình đâu có đơn giản như vậy nên tôi mới đau đầu đây.

Thấy Yumiko đang rên rỉ, Chika nãy giờ im lặng bỗng khịt mũi.

"Tôi cũng cùng ý kiến với chị Asaka. Cách tốt nhất là loại bỏ nguyên nhân đó. Làm vậy thì em ấy sẽ vui vẻ trở lại thôi."

Nguyên nhân lớn nhất: Việc Futaba Sumire không công nhận nghề seiyuu.

Nếu Futaba Sumire công nhận seiyuu và Mint, rồi xin lỗi vì đã nói những lời quá đáng, thì gánh nặng của Mint sẽ biến mất.

Vì đó là nguyên nhân khiến em ấy buồn, nên chắc chắn em ấy sẽ phấn chấn trở lại.

...Yumiko cũng từng nghĩ như vậy.

"Về chuyện đó ấy, Watanabe. Cậu có chắc đó thực sự là điều Mint-chan mong muốn không?"

Sợ Asaka nghe thấy thì không hay, nên tôi thì thầm thật nhỏ.

Chika tỏ vẻ khó chịu ra mặt, ghé sát lại gần tôi.

"Đó đâu phải chuyện cần nghi ngờ. Được công nhận bản thân với tư cách là seiyuu, đó chẳng phải là điều Mint-chan mong muốn sao? Gì chứ, giờ này mà cô còn tỏ thái độ phủ định thì kỳ quá đấy."

"Không, nhưng mà... Tôi chưa nghe Mint-chan nói 'muốn làm thế' từ chính miệng em ấy. Điều Watanabe định làm và điều Mint-chan mong muốn... Tôi bắt đầu lo không biết hai cái đó có giống nhau không nữa."

Chika đã tuyên bố sẽ 'chứng minh seiyuu là nghề nghiệp không hề thua kém diễn viên'.

Con đường seiyuu mà Mint đang đi tuyệt đối không phải thứ để người ta coi rẻ, nhỏ muốn đập thẳng điều đó vào mặt Futaba Sumire.

Làm vậy thì Mint có thực sự thỏa mãn không?

Em ấy có mong cầu hành động đó không?

Yumiko cảm thấy nếu điều đó không được nói ra từ chính miệng Mint, thì tôi không thể bước tiếp được.

Nếu hỏi tại sao tôi lại nghĩ vậy thì... tôi cũng không diễn tả thành lời cho xuôi được.

Nhìn vào thái độ đối với nghề và ý thức chuyên nghiệp của Mint, có thể thấy em ấy rất tự hào về việc làm seiyuu. Em ấy cũng đặt mục tiêu là được mẹ công nhận.

Thế nên, việc Chika chủ trương như vậy không có gì lạ, và Yumiko ban đầu cũng nghĩ y hệt thế, nhưng mà...

Chỉ có thể nói là tôi cảm thấy lấn cấn.

Chika đời nào chấp nhận cái lý do mơ hồ đó, và nhỏ cũng chẳng hề đồng cảm.

Nhỏ nhướng mày, chỉ thẳng tay vào mặt tôi.

"Vậy ý cô là cứ mặc kệ thế này là được hả? Cô nghĩ làm thế thì tình hình sẽ tốt lên sao? Sao tự nhiên lại gió chiều nào che chiều nấy quá vậy? Bình thường tôi đã nghĩ cô nên trầm tính lại bớt, nhưng đột nhiên lại trầm quá mức rồi đấy. Nếu muốn ngồi ngoài hiên nhâm nhi trà thì cứ việc làm theo ý thích!"

Có lẽ vì câu chuyện đã đi xa khỏi hoàn cảnh của Mint, nên nhỏ lại khiêu khích tôi với âm lượng như mọi khi.

Máu nóng dồn lên não, Yumiko cũng bật lại:

"Con nhỏ này... Cậu khỏe lại rồi thì đừng có mà cắn càn. Tôi đâu có nói thế. Chỉ là, chưa nghe trực tiếp từ Mint-chan mà đã cầm đèn chạy trước ô tô thì có ổn không, ý tôi là vậy."

"Lại nữa rồi. Tôi cực kỳ ghét cái kiểu đó của cô. Bình thường thì toàn bảo người ta phải tự hiểu ý, phải biết đọc bầu không khí, thế mà đến lúc này lại bảo chưa nói thành lời thì chưa biết tính sao hả? Tiêu chuẩn kép nó vừa vừa phải phải thôi."

"Nè nhé ──"

"Hư hứ."

Trong lúc hai đứa đang gân cổ cãi nhau chí chóe, chẳng hiểu sao chị Asaka lại mỉm cười dịu dàng.

Bên này đang cãi nhau sứt đầu mẻ trán, thế mà khán giả bên ngoài lại bày ra vẻ mặt đó làm mình thấy sượng trân.

"......Gì vậy, chị Asaka. Sao chị lại cười kiểu đó?"

"À không. Chị chỉ nghĩ là trông giống cuộc đối thoại giữa ông bố muốn tôn trọng sự chủ động của con cái và bà mẹ hổ ấy mà."

"........................"

Cách nói chuyện đáng ghét kinh khủng.

Bị nói mát mẻ như vậy, mình cũng khó mà tiếp tục đấu võ mồm được nữa.

Chắc đây là cách can ngăn của chị Asaka, nhưng hiệu quả tức thì luôn.

Quan trọng hơn là Chika đã dính sát thương chí mạng.

"Mẹ tớ cũng nói cái kiểu này...... Eo ôi...... Mấy cái nết này cũng di truyền hả......? Ghét thật sự luôn á......"

Nhỏ suy sụp, người rũ rượi hẳn ra.

Câu chuyện chấm dứt tại đây, Yumiko vòng tay ra sau đầu.

"......Mà. Tớ sẽ thử nghĩ cách giúp bé Mint vui vẻ trở lại xem sao."

Chika đang gục mặt xuống bàn, chỉ đáp lại vỏn vẹn: "Vậy hả."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!