Tập 03

Chương 9

Chương 9

Ngày 24 tháng 12 đã đến. Đêm Giáng sinh.

"Nào, ai tham gia tiệc Giáng sinh thì đi theo tớ nhé!"

Ngay khi tan học, Wakana giơ tay hô to tại chỗ ngồi. Các học sinh tham gia đồng thanh đáp "Okie" đầy vui vẻ.

Mọi người lục tục kéo ra khỏi lớp. Tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi. Chỉ có Chika đi cuối hàng là mặt mày rõ ràng đang đen như đít nồi.

Tôi thản nhiên đi tới chiếm vị trí bên cạnh, dùng khuỷu tay huých nhẹ vào nhỏ.

"Này. Watanabe mà cứ làm mặt khó đăm đăm như thế là Wakana sẽ để ý đấy. Ít nhất cũng tỏ ra bình thường chút đi."

"B... Biết rồi."

Chika luống cuống đưa hai tay lên xoa xoa mặt.

Chắc không phải do nhận ra ánh mắt của ai đâu, nhưng Wakana đi đằng trước bỗng quay lại. Nhỏ cười tươi rói, vẫy vẫy tay. Tôi cũng vẫy lại.

Trước sự nhiệt tình không chút e ngại của Wakana, đến cả Chika cũng không thể tỏ thái độ gay gắt được. Đúng là kiểu người ta hay bảo, khó mà ghét được người thích mình.

"Haizz... Biết thế bảo là có việc cho rồi."

Khi Wakana quay lên trước, Chika thở dài thườn thượt nói.

"Nếu Watanabe bảo có việc, tớ định sẽ xác nhận lại với Naru-san đấy. Tớ biết số liên lạc mà."

"Này. Dừng ngay việc liên lạc với quản lý của người ta đi. Mà sao cô lại đổi số liên lạc với chị ấy chứ... Có cần thiết đâu..."

"Sắp tới bọn tớ đi ăn cơm chung đó."

"Hự... Lại nữa. Tôi thực sự ghét cái nết này của cô..."

Nhỏ đưa tay lên đầu như đang cố chịu đựng cơn đau đầu.

Mà cũng đúng, nếu Chika và Kagasaki mà đi ăn cơm chung thì tôi cũng thấy ghét thật. Có một sự khó xử kỳ lạ khó diễn tả bằng lời. Dù tôi dám khẳng định chuyện đó tuyệt đối không bao giờ xảy ra.

Chika buông lời chửi rủa với vẻ chán ghét lộ rõ.

"A, Naruse-san tội nghiệp. Bị một ả đàn bà trơ trẽn như Satou ép buộc, chắc chị ấy sẽ tốn thời gian quý báu lắm đây. Khiếu nại lên Chocolate Brownie được không nhỉ. Rằng talent của quý công ty đang gây áp lực cho quản lý của công ty chúng tôi, thế này là sao hả."

"Hả? Đi khiếu nại mấy cái đó, bộ cô là seiyuu quái vật à? Gọi tắt là 'Monster Seu'? Nói cho mà biết, Naru-san có vẻ vui lắm, còn bảo 'nhất định phải đi' đấy nhé."

"Ái chà chà, hiếm khi thấy Satou-san, người lúc nào cũng khoe khoang mình có khả năng xã giao, lại ngây thơ thế này. Đúng là 'khỉ cũng có lúc ngã cây' nhỉ. Dù hơi 'múa rìu qua mắt thợ', nhưng cô đã nghe đến từ 'xã giao' bao giờ chưa? À, có khi đây là khoảnh khắc thành ngữ 'xã giao' được khai sinh trong từ điển Gyaru đấy. Nghĩa là tự sướng, ảo tưởng đấy."

"Con nhỏ này... Mày cứ liệu hồn. Tao sẽ chuốc say bả rồi moi hết chuyện xấu hổ của mày ra cho xem."

"Này! C... Cái đó, không được đâu..."

"Hửm? Vậy là có chuyện không muốn bị lộ chứ gì. Thế thì càng đáng để moi tin rồi~"

"Không phải thế, là tuân thủ quy tắc bảo mật (compliance). Đừng có khiến Naruse-san lỡ miệng nói ra những chuyện không được phép chứ."

"À... Ý cô là cái đó hả...? À, ừ, cái đó thì tôi sẽ chú ý..."

Sau màn đối đáp đó, Chika thở dài. Nhỏ lắc đầu với vẻ mặt hốc hác, rồi tiếp tục bằng giọng mệt mỏi.

"Rốt cuộc thì cũng không tránh được việc phải tham gia... Karaoke... Thà ngồi nói chuyện ở đâu đó còn tốt hơn gấp vạn lần. Karaoke... hả."

"Gì. Bộ chị hai ghét Karaoke à?"

"Không phải ghét mà là... tôi không thấy nó giống chỗ để đi chơi. Karaoke chỉ là nơi để luyện hát hoặc diễn xuất một mình, hoặc là nơi để giết thời gian thôi..."

"À... Cũng đúng. Tớ cũng đi 'hitokara' (karaoke một mình) nhiều hơn mà..."

Có lẽ ở đây chỉ có tôi là đồng cảm được với cảm xúc này. Trước mỗi buổi live, tôi cũng hay cắm trại trong quán Karaoke. Dùng để giết thời gian giữa các ca làm việc cũng rất tiện.

"Mà, nếu chỉ nghe hát thôi thì cũng thoải mái."

".................."

Nhỏ nói tỉnh bơ.

...Dù đã lờ mờ đoán được, nhưng quả nhiên là nhỏ không định hát sao? Sẽ không hát cho tôi nghe sao?

Không, biết là khó, nhưng tôi vẫn cứ không kìm được mà kỳ vọng. Thậm chí tôi còn muốn yêu cầu bài hát nữa cơ. Ê nhưng mà, nếu được yêu cầu thì có cả đống bài tôi muốn nhỏ hát...

"Satou sẽ hát chứ?"

Đang lập danh sách trong đầu thì tôi giật mình vì bị nhỏ ghé mặt vào nhìn. Tôi vừa lảng tránh ánh mắt vừa trả lời: "Cũng sương sương như người bình thường thôi."

"Hừm."

Giọng nhỏ nghe có vẻ hơi nảy lên một chút, chắc là do tôi tưởng tượng thôi nhỉ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!