Tập 03

Chương 2

Chương 2

"...Chào buổi sáng."

"Ch-Chào, buổi, sáng..."

Dù cố đáp lại, nhưng tôi cứng đờ người vì quá kinh ngạc.

Đó là lúc tôi đang lấy giày trong tủ ở lối vào.

Đột nhiên, tôi được chào buổi sáng.

Là Watanabe Chika.

Tất nhiên trong công việc thì chúng tôi cũng từng chào hỏi nhau vài lần.

Nhưng ở trường mà cô ta chủ động chào hỏi thì chắc là lần đầu tiên nhỉ?

Nếu Chika đang cực kỳ vui vẻ thì tôi còn hiểu được.

Thế nhưng, cô nàng hiện tại đang cực kỳ, cực kỳ khó ở.

Ánh mắt nhìn về phía này lạnh tanh, một luồng hắc khí tỏa ra từ sau lưng.

Nó nồng nặc đến mức nếu trên tay cô ta có đang cầm con dao làm bếp thì cũng chẳng thấy sai trái chút nào.

"Ờ thì... c-có chuyện gì thế?"

Đã thế, Chika cứ nhìn chằm chằm vào tôi mà không nhúc nhích.

Có vẻ mục đích không phải là chào hỏi.

Nhưng cô ta cũng chẳng nói thêm gì, cứ thế lạnh lùng bỏ đi.

"C-Cái gì vậy trời... Đáng sợ quá..."

Tôi đã làm gì khiến cô ta giận sao?

Có khả năng tôi đã chạm vào vảy ngược của cô ta và bị ghim thù?

"Nhiều manh mối quá nên chả biết là cái nào nữa..."

Nếu nói về chuyện có làm cô ta giận hay không, thì lúc nào tôi chả làm cô ta giận.

Cái nào là vảy ngược thì chịu chết, không thể biết được.

Tôi vừa bước vào lớp vừa rà soát lại trong đầu, ngay lập tức Wakana đã gọi với tới.

"Chào buổi sáng, Yumiko. Nè, Watanabe-chan bị sao thế?"

Wakana ghé sát mặt vào tai tôi, thì thầm hỏi nhỏ.

Nhìn theo hướng ngón tay Wakana chỉ trỏ, Chika đang ngồi ở chỗ của mình.

Quả nhiên vẫn đang tỏa ra luồng hào quang khó ở.

Vốn dĩ ánh mắt đã dữ dằn, nay lại càng thêm phần áp bức lạ thường.

"Ai biết... cậu hỏi tớ thì tớ cũng chịu."

Ngược lại, tớ mới là người muốn biết đây này.

Thấy vậy, Wakana bĩu môi.

"Nhưng mà, lý do khiến Watanabe-chan khó ở thì ngoài Yumiko ra còn ai vào đây nữa?"

"Làm gì có chuyện..."

Đau lòng thay, tôi không thể khẳng định chắc nịch "Không có đâu".

Cũng chẳng có ý nghĩa đặc biệt gì, chỉ là người có tiếp xúc với cô ta chỉ có mỗi mình tôi mà thôi.

"Sao thế? Cãi nhau với Watanabe-chan à?"

"Chuyện cãi nhau xảy ra như cơm bữa..."

"Chắc cậu nói gì làm cậu ấy giận rồi chứ gì."

"Lúc nào tớ chả làm cậu ấy giận..."

Thật sự không hiểu nổi. Tình hình hiện tại chỉ có thể nói là bó tay.

Chỉ là, cũng chẳng liên quan gì.

Chika có giận hay khó ở thì, vậy thì sao nào? Chuyện là thế đấy.

Cứ mặc kệ là được.

Ai rảnh hơi đâu mà đi dỗ dành Chika chứ, đừng có đùa.

...Nếu là bình thường thì tôi đã nghĩ như vậy rồi.

"Đúng là xui xẻo thật..."

Nhưng hiện tại tình hình hơi khác một chút.

Hôm trước, tôi đã nhận được liên lạc thông báo đậu audition "Chiến Binh Huyễn Ảnh Phantom".

Chưa kịp vui mừng thì cảm giác "Tại sao?" đã ập đến trước, lại còn cảm thấy rén khi phải đến một hiện trường toàn những bậc lão làng. Tôi đã xem bảng phân vai, nhưng ngoài Chika ra thì chẳng có ai gọi là người quen cả.

Nói trắng ra là, tôi đang sợ.

Tôi muốn hỏi Watanabe về sự việc ở hiện trường, và biết đâu chừng, tôi còn phải nhờ cậy cậu ấy ngay tại đó nữa.

Chính vì thế, việc Watanabe dỗi tôi vào lúc này quả là một rắc rối lớn.

"Cơ mà, tớ thật sự không hiểu sao nhỏ đó lại giận luôn á. Có quá nhiều manh mối để mà đoán."

"Nghe cũng hơi cạn lời nha... Nhưng mà thôi, cứ xin lỗi đại đi? Chắc chắn là lỗi của Yumiko rồi."

"Bị cậu khẳng định chắc nịch vậy tớ chẳng vui chút nào đâu... Với lại nhỏ đó á, nếu tớ xin lỗi suông, thế nào cũng sẽ gắt lên kiểu 'Cô có biết tại sao tôi giận không hả?' cho mà xem. Chắc chắn luôn."

"Oa, phiền phức vãi. Phen này Yumiko toang rồi."

Trái với lời nói, trông Wakana có vẻ vui vẻ lạ thường.

Coi chuyện người khác như trò đùa ấy hả... Tôi ném cho nhỏ cái nhìn đầy oán trách, nhưng cô nàng chỉ cười tủm tỉm.

Chà, giờ phải làm sao đây.

Dù nguyên nhân khiến cậu ấy khó ở nằm ở phía tôi, thì tôi cũng chịu chết không biết đường nào mà lần.

Nhưng lúc này, nguyên nhân là gì cũng chẳng quan trọng nữa.

Vấn đề bây giờ là làm sao để cậu ấy vui vẻ trở lại. Chỉ cần tâm trạng cô nàng tốt lên là được.

Và nhắc đến phương pháp hữu hiệu để dỗ dành Watanabe thì——

"Đồ ăn, hả?"

Nghe cứ như dỗ trẻ con, nhưng đúng là cậu ấy rất hay bị đồ ăn làm cho xao nhãng.

Nếu đưa cho thứ gì đó ngon ngon, chẳng phải cậu ấy sẽ tự nhiên hết giận sao?

Nghĩ vậy, tôi khẽ liếc nhìn chiếc cặp của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!