Chương 2: Hội đồng thẩm vấn
1
Cuối cùng ngày điều trần cũng đến.
Ta được triệu tập đến phòng hội đồng nằm ở tầng trên cùng của trụ sở Guild - tháp Babel để tham gia phiên điều trần.
Vì mọi chuẩn bị đã xong xuôi, ta dùng dịch chuyển để đến thẳng phòng hội đồng.
"Chà chà. Có vẻ đông đủ cả rồi nhỉ. Ta đến muộn sao?"
"Không, đúng giờ đấy. Silver."
Kẻ vừa lên tiếng là một gã đàn ông tóc vàng.
Gã hơi béo, đeo kính, đôi mắt sau tròng kính đang nheo lại cười mỉm.
Ngồi ở phía đối diện ta bên kia chiếc bàn tròn, gã đàn ông đó tên là Troshin.
Đó là người đứng đầu Guild Mạo hiểm giả, "Guild trưởng", đồng thời là Chủ tịch Hội đồng.
Ngồi bên phải ông ta là "Phó Guild trưởng" Clyde. Bên trái là một gã đàn ông cao kều gầy guộc đến thảm hại. Dù sắc mặt trông như kẻ ốm yếu, gã lại đang trừng mắt nhìn tôi như thể nhìn một món nợ đời.
Hắn là "Trưởng ban Giám sát", kẻ giám sát các Guild trên toàn lục địa và duy trì trật tự của tổ chức. Chính hắn là kẻ đầu têu đề xuất việc thẩm vấn tôi. Tên hắn là Pittman. Người ta đồn rằng hắn là tay sai đắc lực của Guild trưởng Troshin, và việc hắn ngồi được vào cái ghế hiện tại hoàn toàn là nhờ ơn của Troshin, đó là một sự thật mà ai cũng biết.
Các ủy viên hội đồng khác bao gồm "Trưởng ban Thư ký" phụ trách các công việc hành chính của Guild, "Trưởng ban Ngoại vụ" chủ yếu lo việc điều phối với các quốc gia, và "Trưởng ban Quản trị" thống lĩnh trụ sở chính.
Tổng cộng sáu người bọn họ tạo thành Hội đồng Guild.
Và trong sáu người đó, có năm người tán thành việc thẩm vấn tôi.
Tại sao ư?
Bởi vì Troshin, kẻ có sức ảnh hưởng lớn nhất trong Guild, đã tán thành việc này. Kẻ duy nhất dám đi ngược lại ý ông ta chỉ có Clyde mà thôi.
Clyde leo lên được địa vị hiện tại từ xuất thân là một mạo hiểm giả thực chiến, đó là nhờ ông ấy có cái đầu thông minh không kém gì nhân viên Guild chuyên nghiệp và khả năng làm việc xuất sắc.
Để vận hành một tổ chức khổng lồ như Guild, càng lên cao càng đòi hỏi những kỹ năng khác biệt so với việc lăn lộn ngoài hiện trường. Vì lẽ đó, ngoại trừ Clyde, toàn bộ các thành viên Hội đồng hiện tại đều xuất thân từ nhân viên hành chính của Guild.
Không phải là họ không biết gì về hiện trường, nhưng chắc chắn là họ đã rời xa nó quá lâu.
Tuy nhiên, nếu hỏi liệu mạo hiểm giả thực chiến có thể vận hành Guild được không? Câu trả lời là Không. Vì thế, việc nhân viên Guild leo lên các vị trí lãnh đạo chưa bao giờ gây ra bất mãn.
Thực tế, dù bộ máy lãnh đạo toàn là dân văn phòng, Guild vẫn được vận hành một cách thích hợp. Hội đồng ở bất kỳ thời đại nào cũng luôn dành sự tôn trọng cho những mạo hiểm giả cấp SS – đỉnh cao của thực chiến – và không bao giờ đối xử tệ bạc với họ. Bởi vì làm vậy mới có lợi cho Guild.
Nhưng Troshin, Guild trưởng hiện tại, thì khác. Ông ta có năng lực của một người đứng đầu tổ chức khổng lồ có chi nhánh trên toàn lục địa.
Thực tế, từ khi Troshin lên nắm quyền, các chi nhánh được mở rộng thêm, và ảnh hưởng của Guild đối với lục địa cũng gia tăng.
Đó là thành quả của Troshin, nhưng khi trở thành Guild trưởng, ông ta đã đẩy tất cả những kẻ không phục tùng mình vào những vị trí ngồi chơi xơi nước. Từ đó có thể thấy, Troshin không bao giờ tha thứ cho kẻ nào không nghe lời.
Vì vậy, đối với Troshin, sự tồn tại của mạo hiểm giả cấp SS là một cái gai trong mắt không thể chấp nhận được.
"Vậy thì, Silver cũng đã đến rồi, tôi xin phép bắt đầu phiên thẩm vấn Silver."
Tôi ngồi đối diện trực tiếp với Troshin, lắng nghe lời của Pittman.
Pittman hỏi các ủy viên còn lại xem có dị nghị gì không để xác nhận lần cuối.
Đáp lại, Clyde giơ tay lên.
"Xin phép một chút được không?"
"Chuyện gì vậy? Phó Guild trưởng."
"Bây giờ vẫn chưa muộn đâu. Chúng ta hủy bỏ phiên thẩm vấn này đi được không?"
"Ông vẫn còn nói những lời đó sao? Chuyện này đã được quyết định rồi."
"Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện đưa mạo hiểm giả cấp SS ra thẩm vấn bao giờ. Sự cân bằng giữa Hội đồng và mạo hiểm giả cấp SS sẽ sụp đổ đấy."
Trước lời của Clyde, các ủy viên hội đồng đều nhăn mặt.
Chính họ cũng đang ôm trong lòng nỗi lo ngại tương tự.
Nhưng mà.
"Clyde này. Tôi lại thấy cách làm từ trước đến nay mới là kỳ lạ đấy."
"Ý ngài là sao? Guild trưởng."
"Việc vận hành Guild do Hội đồng quyết định. Vậy mà Hội đồng lại không thể nói gì với mạo hiểm giả cấp SS, ông không thấy thế là vô lý sao?"
"Mạo hiểm giả cấp SS khác với những mạo hiểm giả thông thường. Thưa Guild trưởng."
"Tôi hiểu chứ. Nhưng dù sao thì họ vẫn là mạo hiểm giả. Một khi tôi đã là Guild trưởng, tôi sẽ phá bỏ cái tập quán ngu xuẩn về việc không can thiệp vào mạo hiểm giả cấp SS."
Nói rồi, Troshin hướng ánh mắt về phía tôi.
Tôi thừa hiểu toan tính của Troshin.
Hắn muốn thẩm vấn tôi, bới móc đủ thứ về hành động của tôi. Và rồi dùng nó làm cớ để đặt ra các giới hạn cho hành động và quyền hạn của tôi.
Chắc chắn tôi chỉ là sự khởi đầu. Hắn muốn dùng tôi làm tiền lệ, để rồi sau này sẽ đặt tất cả các mạo hiểm giả cấp SS dưới sự quản lý của Hội đồng.
Tuy nhiên, Troshin không hiểu gì cả.
Những kẻ không chịu đứng dưới trướng tổ chức mới là mạo hiểm giả cấp SS, và cái danh hiệu mạo hiểm giả cấp SS được tạo ra để tìm cách sử dụng đám người đó như một lực lượng chiến đấu.
Lý do mạo hiểm giả cấp SS không bị đặt dưới quyền Hội đồng chính là vì thế. Mang danh là mạo hiểm giả, nhưng cấp SS là một ngoại lệ riêng biệt.
Có yêu cầu thì làm, ngoài ra thì tự do hành động. Hội đồng các đời trước đều chấp nhận điều đó. Bởi họ biết rằng bản thân việc chịu nghe theo yêu cầu đã là một sự nhượng bộ của mạo hiểm giả cấp SS rồi.
Troshin nói hắn hiểu, nhưng cái hiểu của hắn quá nông cạn.
"Silver. Trước khi thẩm vấn, cậu có điều gì muốn nói không?"
"Tôi muốn xác nhận về lý do thẩm vấn. Được chứ?"
"Tất nhiên rồi. Pittman."
"Rõ! Mạo hiểm giả cấp SS Silver bị nhận thấy có sự thiên vị quá mức đối với Đế quốc. Trong cuộc phản loạn của Đệ tam Hoàng tử Đế quốc Gordon Lakes Adler, ngươi đã tiêu diệt tới hai con Thánh Long do Liên hiệp Vương quốc tung vào. Hơn nữa, nhân cơ hội đó, ngươi còn dùng ma pháp tầm xa để kiềm chế quân đội Vương quốc và quân đội Phiên quốc đang tiến sát biên giới, chặn đứng bước tiến của họ. Đây là hành vi quá mức ngông cuồng. Do đó, việc thẩm vấn Silver là hoàn toàn thỏa đáng!"
Nói xong một tràng như thể đã chốt hạ, Pittman liếc mắt ra hiệu với Troshin rồi quay sang trừng mắt nhìn tôi.
Pittman là kẻ đứng đầu các quan chức giám sát đi tuần tra các chi nhánh, nên từ các báo cáo, hắn tiếp xúc nhiều với những hành vi gây rắc rối của mạo hiểm giả cấp SS.
Có lẽ vì thế mà lòng thù địch của hắn đối với mạo hiểm giả cấp SS mạnh hơn bất cứ ai trong Hội đồng.
Mà, đám người đó cũng chẳng có chút thường thức nào. Tỷ lệ gây rắc rối khắp nơi của họ thì tôi không so bì được.
"Là như vậy đấy, Silver. Cậu thấy thuyết phục chưa?"
"Thuyết phục? Hoàn toàn không. Ngược lại, tôi muốn hỏi các người. Vào lúc đó, tôi phải làm gì mới là đúng?"
"Cậu nên liên lạc với Tổng bộ Guild và chờ phán quyết của chúng tôi."
"Hừ... Trong khoảng thời gian đó sẽ có bao nhiêu người chết hả?"
"Đó là sự hy sinh không thể tránh khỏi. Một mạo hiểm giả cấp SS có sức mạnh ngang với cả một đạo quân. Cậu theo phe nào thì phe đó thắng. Giống như hành động lần này của cậu vậy. Nếu cứ thế thì chẳng bao lâu nữa Guild Mạo hiểm giả sẽ mất uy tín. Vì vậy hành động của cậu không thể bỏ qua. Guild luôn luôn trung lập."
"Luôn luôn trung lập sao? Vậy thì các người không thấy hành động của tôi là đương nhiên à? Việc Guild công nhận rồng của Liên hiệp Vương quốc là Hộ Quốc Thánh Long và loại khỏi danh sách tiêu diệt là để họ chuyên tâm vào việc phòng thủ đất nước. Nhưng họ lại dùng nó để xâm lược. Vì thế tôi mới tiêu diệt, và kiềm chế luôn cả đám quân đội lợi dụng tình hình đó. Có vấn đề gì sao? Tôi tưởng mình đã giữ thể diện cho Guild rồi chứ?"
"Việc cá nhân cậu tự đưa ra phán quyết đó mới là vấn đề, và Hộ Quốc Thánh Long lúc đó vẫn chưa tấn công Đế quốc."
"Vượt qua biên giới thì cũng coi như đã tấn công rồi."
"Theo phía Liên hiệp Vương quốc, những con Thánh Long bị kích động nên đã lỡ bay vào lãnh thổ Đế quốc. Đó chỉ là tai nạn, và họ nói rằng các Kỵ sĩ Rồng đã nỗ lực để giúp chúng lấy lại bình tĩnh. Chính cậu đã kích động những con Thánh Long không có ý định tấn công."
"Không nắm được dây cương thì là lỗi của Liên hiệp Vương quốc. Loại bỏ mối đe dọa từ trước là việc của mạo hiểm giả."
"Dù vậy đi nữa, cậu đã tiêu diệt những con rồng mà Guild tuyên bố không được tiêu diệt. Hơn nữa kết quả là Đế quốc đã được hưởng lợi lớn. Ảnh hưởng đến tình hình toàn lục địa là rất lớn. Người ta có thể nói rằng Guild đã đứng về phía Đế quốc."
"Nực cười. Sao không nói thẳng ra đi? Rằng các người bị các nước khác gây sức ép và đã cúi đầu khuất phục."
Trước lời nói của tôi, Troshin khẽ nhướng mày.
Pittman thì nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Các ủy viên khác thì lộ rõ vẻ bất an trên mặt.
Chắc là thái độ ung dung của tôi làm họ thấy rợn người.
"Mà thôi. Lý do thẩm vấn tôi đã hiểu. Tôi gọi người biện hộ cho việc đó đến cũng không sao chứ? Là Đại sứ Đế quốc, tiểu thư Fine."
"Không sao. Phía Đế quốc chắc cũng có lý lẽ riêng của họ."
Nói rồi Troshin đưa ra sự cho phép.
Nhận được sự đồng ý, tôi mở Cổng Dịch Chuyển ngay sau lưng mình.
Và rồi, Fine bước ra từ đó.
Nhưng, chuyện không chỉ dừng lại ở đó.
"Ái chà chà, cuối cùng cũng tới lượt ta rồi sao?"
"Chậc, hết rượu rồi nên người cứ khó chịu sao ấy."
"Nói thế mà người ông nồng nặc mùi rượu kìa? Jack. Chắc chắn hôm qua ông đã uống đẫy tễ rồi chứ gì?"
"Im đi. Chừng đó thì bõ bèn gì. Phải không lão già?"
"Đúng thế. Chừng đó chưa tính là uống. Mặc dù ta chả nhớ gì cả. Wahahahaha!"
"Trò hề đến đây là hết. Mau kết thúc chuyện này thôi."
Sau Fine, nhóm của Egor lần lượt bước ra từ Cổng Dịch Chuyển, vừa đi vừa nói mấy chuyện tào lao rồi ngồi vào bàn tròn.
Chứng kiến cảnh tượng đó, các ủy viên hội đồng đều há hốc mồm kinh ngạc.
Đương nhiên rồi. Trong nhận thức của Hội đồng, chuyện các mạo hiểm giả cấp SS hợp tác với nhau là điều không thể xảy ra. Thực tế, những kẻ có cá tính mạnh như cấp SS rất ít khi bắt tay nhau. Vì thế họ mới được trao quyền hạn ngang hàng với ủy viên hội đồng. Bởi người ta nghĩ rằng họ sẽ chẳng bao giờ tụ tập lại để làm gì cả.
Tuy nhiên, lần này họ đã làm thế.
Khi tất cả đã yên vị, No Name mở lời.
"Đột ngột thế này quả là thất lễ. Mạo hiểm giả cấp SS No Name. Xin tham gia vào phiên thẩm vấn Silver."
"Mạo hiểm giả cấp SS Lina cũng vậy nha~"
"Mạo hiểm giả cấp SS Egor cũng thế."
"Chậc, cứ phải nói ra mới được à? Mạo hiểm giả cấp SS Jack. Tao sẽ tham gia thẩm vấn. Biết ơn đi. Vì vụ này mà sáng nay tao phải nhịn rượu đấy."
Khi tất cả chào hỏi xong, các ủy viên hội đồng đã hoàn toàn mất đi biểu cảm trên khuôn mặt.
Đối diện với bọn họ, tôi chống hai khuỷu tay lên bàn tròn và tuyên bố.
"Nào, đã đông đủ cả rồi. Chúng ta bắt đầu thẩm vấn được chưa?"
Nhìn khuôn mặt méo xệch đi trông thấy của Troshin, tôi nở một nụ cười nhếch mép bên dưới lớp mặt nạ.
***
"Lũ... Lũ các người! Rốt cuộc đến đây làm gì!?"
Kẻ đầu tiên mở miệng là Pittman.
Dù câu trả lời đã rõ rành rành, nhưng việc hắn hỏi câu đó chắc hẳn là một dạng trốn tránh hiện thực.
"Đến làm gì thì ban nãy đã nói rồi còn gì. Đến tham gia phiên thẩm vấn Silver chứ làm gì."
"Ta không nhớ là có gọi các ngươi!"
"Không gọi thì không được đến à?"
"Đương nhiên! Hội đồng không phải là chỗ vui chơi!"
"Ara? Thế à? Tại tôi không thấy ai phổ biến về việc mạo hiểm giả cấp SS có quyền tham gia và bỏ phiếu trong Hội đồng, nên tôi cứ tưởng các ông làm vì đam mê chứ."
"Cái, gì...?"
Pittman cứng họng.
Nhìn bộ dạng đó thì chắc là hắn không biết thật.
Mà, đó cũng là loại kiến thức dù có nhớ cũng chẳng bao giờ dùng đến, thường là vậy.
"Đó là sự thật. Trưởng ban Giám sát Pittman."
"T-Tôi biết chứ! T-Tôi chỉ ngạc nhiên là họ cũng biết điều đó thôi! Đừng có coi thường tôi! Tất nhiên là tôi biết!"
"Nếu vậy thì tốt."
Bị Clyde chỉ điểm, Pittman đỏ mặt tía tai, cố cãi chày cãi cối rằng mình đã biết.
Clyde cũng không xoáy sâu vào chuyện đó. Chắc vì ông ấy thấy không cần thiết.
Nói trắng ra, ngay khoảnh khắc năm mạo hiểm giả cấp SS tề tựu đông đủ, bọn họ đã bị chiếu tướng rồi.
"Là một mạo hiểm giả cấp SS, tôi rất có hứng thú với phiên thẩm vấn của một mạo hiểm giả cấp SS khác. Vì vậy tất cả chúng tôi sẽ tham gia. Xin mời bắt đầu."
"Ta sẽ không phá đám đâu. Chỉ ngồi nghe thôi. Nếu nói chuyện đàng hoàng thì ta sẽ không ý kiến gì sất."
"Tao cũng chả rảnh đi phá đám. Tao cũng đếch quan tâm."
"Không quan tâm thì đừng có đến! Về ngay đi!"
"Hả? Tại sao tao phải nghe mày chỉ đạo? Thôi bắt đầu đi. Nếu Silver sai với tư cách mạo hiểm giả, thì cứ phạt. Đây là phiên thẩm vấn để xác định chuyện đó đúng không? Có tụi tao hay không thì cũng có khác gì đâu?"
"Cái đó..."
Bị Jack trừng mắt, Pittman lảng mặt đi chỗ khác.
Trách hắn nhát gan thì cũng hơi tội nghiệp. Bị Jack lườm mà vẫn dám nhìn thẳng vào mắt hắn để nói chuyện thì chẳng có mấy ai đâu.
Giữa lúc đó, Troshin nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng.
"Các vị mạo hiểm giả cấp SS, cảm ơn đã cất công đến đây. Các vị cùng tụ họp một chỗ thế này quả thực là một cảnh tượng hùng vĩ. Tuy nhiên, tôi không lường trước được việc tất cả các vị đều đến. Rất xin lỗi, nhưng hôm nay tôi định chỉ thực hiện một buổi lấy lời khai nhẹ nhàng thôi. Phiên thẩm vấn sẽ kéo dài. Mong các vị thông cảm cho điểm này."
Troshin nói vậy và nở nụ cười.
Ra là thế. Chiến thuật câu giờ sao.
Quả thực cách đó rất hiệu quả. Bởi lẽ cả lục địa chỉ có năm mạo hiểm giả cấp SS.
Mỗi người tản đi một nơi là để đối phó với những dị biến trên khắp lục địa. Mà, trong năm người thì có hai người ngay cả Guild cũng chẳng nắm được tung tích, nên thực chất chỉ có ba người bao quát hết thảy.
Việc những mạo hiểm giả cấp SS như vậy cứ tập trung mãi ở Tổng bộ là điều không hay nếu xét đến sự cân bằng của lục địa.
Năm người chúng tôi ở cùng một chỗ quá lâu không phải là chuyện tốt.
Tuy nhiên.
"Tôi không thông cảm đâu. Hãy kết thúc ngay trong hôm nay."
"Đừng có nói những lời vô lý như vậy. Linares."
"Tôi nói vô lý sao? Tôi không nghĩ là vô lý đâu. Các ông đã có cả đống thời gian trước đó rồi mà. Chắc chắn giấy tờ và thông tin đều đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?"
"Tất nhiên. Nhưng chúng tôi cũng không thể cứ dồn hết tâm trí vào mỗi việc thẩm vấn được."
"Thế nên tôi mới bảo là hãy kết thúc trong hôm nay. Hay là có lý do gì khiến các ông không thể kết thúc trong hôm nay?"
"Nghe này, Linares. Thẩm vấn mạo hiểm giả cấp SS là chuyện chưa từng có tiền lệ. Đây là vụ việc cần sự thận trọng. Cô không nghĩ rằng đưa ra kết luận vội vàng ngay hôm nay là nguy hiểm sao?"
"Tôi không nghĩ vậy. Cô cũng thấy thế đúng không? Fine."
Linares cười khẩy rồi ném câu chuyện sang cho Fine đang đứng sau lưng tôi.
Bà ấy tự mình giải quyết cũng được, nhưng lại cố tình chuyền bóng cho Fine.
Đáp lại, Fine không hề nao núng, chỉ lẳng lặng gật đầu.
"Vâng. Với tư cách là Đại sứ Đế quốc, tôi yêu cầu một kết luận nhanh chóng. Một khi cuộc thẩm vấn được tiến hành dưới danh nghĩa hành động của ngài Silver là thiên vị cho Đế quốc, thì việc kéo dài thời gian sẽ gây khó khăn cho phía chúng tôi. Chừng nào chưa có câu trả lời rõ ràng, Đế quốc sẽ rất khó để sử dụng mạo hiểm giả. Xin hãy sớm đưa ra ranh giới và quan điểm chung của Guild."
"Đó chỉ là chủ trương từ phía Đế quốc thôi. Đại sứ Fine. Chúng tôi không có nghĩa vụ phải kiêng nể Đế quốc."
"Ra là vậy. Nói thế tức là Guild xem nhẹ sự ổn định của lục địa sao?"
"...... Ý cô là gì?"
"Đúng như lời tôi nói. Mối quan hệ giữa một cường quốc và mạo hiểm giả cấp SS đang là vấn đề, vậy mà các ông lại trì hoãn nó. Điều đó trực tiếp dẫn đến việc xem nhẹ sự ổn định của lục địa. Nếu không đưa ra kết luận nhanh chóng ngay tại đây, nghĩa là Guild chấp nhận việc ngài Silver thiên vị."
"Đó là lý lẽ ngang ngược!"
"Không, chừng nào chưa có kết luận, thì dù bị hiểu như vậy các ông cũng không thể phàn nàn được đâu. Việc kéo dài thời gian đồng nghĩa với việc nếu có vấn đề tương tự xảy ra trong lúc đó, các ông cũng sẽ bỏ mặc. Nếu đưa ra kết luận nhanh chóng, các ông có thể cho cả lục địa thấy thái độ của Guild. Tại sao lại không làm thế? Không gọi đây là xem nhẹ thì gọi là gì?"
Trước những lời của Fine, Troshin im bặt.
Nếu ở vị thế ngang hàng thì Troshin còn có thể phản bác, nhưng hiện tại Fine đang chiếm ưu thế tuyệt đối.
Bởi vì.
"Tuy nhiên, tôi cũng hiểu lời của Hội trưởng. Trong trường hợp ý kiến đối lập, Hội đồng sẽ quyết định thế nào?"
"Cô không phải là nghị viên."
"Chúng tôi là người mong muốn giải quyết sớm chuyện này đấy. Cái lý lẽ đó không dùng được đâu."
"...... Nếu ý kiến đối lập thì sẽ cân nhắc kỹ lưỡng."
"Phó hội trưởng. Còn cách nào khác không?"
Fine chuyển hướng sang Clyde.
Clyde vừa nhún vai vừa trả lời.
"Nếu đối lập thì hoặc là cân nhắc kỹ, hoặc là biểu quyết theo đa số thôi."
"Vậy thì biểu quyết theo đa số đi. Nhanh gọn lẹ. Nào, những ai muốn thẩm vấn nhanh chóng thì giơ tay lên."
Linares không cho Troshin kịp xen vào, lập tức hối thúc việc giơ tay.
Những người giơ tay là năm mạo hiểm giả cấp SS và Clyde, tổng cộng sáu người.
Biểu quyết theo đa số đã ngã ngũ.
"Quyết định vậy nhé."
"Đừng có đùa! Nếu các người làm tròn trách nhiệm của mạo hiểm giả cấp SS thì còn nghe được, đằng này Egor và Jack gần đây ở đâu còn chẳng nắm được kia mà!? Những kẻ như thế làm gì có quyền bỏ phiếu!"
"Vậy thì lẽ ra nên tước danh hiệu mạo hiểm giả cấp SS của bọn này từ trước chứ. Giờ mới nói thì muộn rồi đấy?"
"Cái gì!?"
"Ngoan ngoãn mà bắt đầu thẩm vấn đi. Các người chỉ còn mỗi đường đó thôi."
"Không, cũng chưa chắc."
Troshin nói vậy để phủ nhận lời của Jack.
Và rồi hắn nhìn về phía tôi.
"Silver. Cậu là người bị thẩm vấn. Phiếu của cậu vô hiệu. Và trong trường hợp số phiếu bằng nhau, Chủ tịch sẽ là người đưa ra quyết định."
"Thế thì phiếu của Chủ tịch cũng phải vô hiệu chứ."
"Rất tiếc, không có quy định nào như vậy cả. Nào, những ai cho rằng cuộc thẩm vấn cần sự thận trọng, xin hãy giơ tay."
Troshin vừa cười khẩy bằng mũi vừa hối thúc giơ tay.
Đáp lại hành động đó, Linares gằn giọng như vắt ra từ tận đáy bụng:
"Đám nghị viên ở đây nghe cho rõ này. Mạo hiểm giả chúng tôi cược mạng sống ở hiện trường. Người hỗ trợ điều đó là nhân viên Guild. Chúng tôi không phàn nàn gì về chuyện đó, và việc các người tham gia điều hành Guild là điều đương nhiên. Thế nhưng, một khi đã mở cuộc thẩm vấn vì lý do mạo hiểm giả cược mạng sống ở hiện trường để thảo phạt quái vật, thì đằng này cũng hãy chuẩn bị tinh thần đi. Mạng sống của bản thân, mạng sống của người dân. Các người đang bới lông tìm vết quyết định của những mạo hiểm giả đã hành động vì những điều đó, nên là... cái mạng này ── cũng đem ra cược luôn đi nhé?"
Ánh mắt của Linares quét qua tất cả các nghị viên.
Cánh tay của Trưởng ban Bản bộ, Trưởng ban Sự vụ, Trưởng ban Ngoại vụ đang định giơ lên bỗng khựng lại.
Troshin dùng ánh mắt trách móc họ, nhưng Linares quát lớn:
"Đừng có bày mưu tính kế lằng nhằng nữa, nhào vô lẹ đi!! Đừng có mà coi thường mạo hiểm giả quá đáng! Bọn này không có kiên nhẫn đâu!"
"Dạo này ta thiếu vận động quá, chán quá nên chắc vung kiếm khởi động chút chơi ha."
"Lâu rồi tao cũng chưa tập luyện nhỉ. Đã thế thì kiếm cái tòa nhà nào to to đập phá cho hoành tráng ha?"
"Nếu không bắt đầu nhanh thì tôi về đây. Chuyện dọn dẹp sau đó các người tự lo liệu."
Troshin hướng ánh mắt về phía No Name với hy vọng cô ta sẽ ngăn cản, nhưng No Name lại buông lời phũ phàng.
Lời đe dọa đó mang tính quyết định.
Trưởng ban Bản bộ, Trưởng ban Sự vụ, Trưởng ban Ngoại vụ xin bỏ phiếu trắng.
"Có vẻ đa số tán thành rồi nhỉ. Vậy thì bắt đầu được chưa? Tôi cũng không rảnh đâu. Làm nhanh gọn giùm, Hội trưởng."
Thấy dáng vẻ dư dả ung dung của tôi, má của Troshin và Pittman đồng loạt giật giật.
3
"Vậy thì... tôi xin bắt đầu cuộc thẩm vấn Silver."
Pittman liếc nhìn Troshin, sau khi xác nhận cái gật đầu mới mở lời.
Chắc hẳn bọn họ thấy trò câu giờ đã vô nghĩa rồi.
Dù làm gì cũng bị áp đảo bằng số đông thì thà bắt đầu sớm cho xong.
"Cuộc thẩm vấn lần này sẽ xác nhận từng hành động một của Silver."
Pittman đọc to văn bản có lẽ đã được chuẩn bị từ đầu.
Nếu cuộc thẩm vấn này kết luận hành động của tôi là không phù hợp với tư cách mạo hiểm giả cấp SS, e rằng sẽ có hình phạt nào đó được đưa ra.
Troshin và đồng bọn định dùng hình phạt đó để hạn chế hành động của tôi.
"Trước hết, như mọi người đã biết, tại Đế quốc hiện đang diễn ra cuộc tranh giành ngai vàng. Ứng cử viên chiến thắng cuộc tranh giành này sẽ trở thành Hoàng đế kế nhiệm, Hoàng Thái tử. Cuộc tranh giành ngai vàng của Đế quốc - một trong Tam cường lục địa và là bá chủ trung tâm lục địa - có ảnh hưởng rất lớn đến lục địa, nên Guild Mạo hiểm giả cũng đã dành sự quan tâm đặc biệt. Trong bối cảnh đó, Silver được cho là đang thiên vị một trong các ứng cử viên, Đệ bát Hoàng tử Leonard Lakes Adler Điện hạ. Về bằng chứng cho việc này thì..."
"Tôi thừa nhận."
Trước khi Pittman kịp liệt kê tràng giang đại hải bằng chứng, tôi đã nhanh chóng thừa nhận sự thật đó.
Không ngờ tôi lại thừa nhận dễ dàng như vậy, Pittman há hốc mồm đứng hình. Thấy Pittman như thế, Troshin phải hắng giọng để thúc giục.
"A, v, vậy thì Silver. Với tư cách là mạo hiểm giả cấp SS, cậu đã tham gia vào một cuộc đấu tranh chính trị cực kỳ trọng đại, không sai chứ!?"
"Tôi đã bảo là đúng rồi mà."
"Đây là hành vi vi phạm rõ ràng! Mạo hiểm giả cấp SS sở hữu sức mạnh sánh ngang quân đội, là những sự tồn tại đại diện cho giới mạo hiểm giả! Mạo hiểm giả khác thì không nói, nhưng việc một mạo hiểm giả cấp SS thiên vị một thế lực có thể khiến tính trung lập của Guild và sự tồn tại của mạo hiểm giả bị nghi ngờ! Buộc phải nói là hoàn toàn thiếu suy nghĩ!!"
Được đà lấn tới, Pittman tuôn ra một tràng.
Đáp lại, tôi chỉ nhún vai.
Có nói dối cũng chẳng được gì. Nói dối ở chỗ này thì lại phải nói thêm dối nữa để lấp liếm. Vốn dĩ tôi mới là người đang ở thế thượng phong tuyệt đối. Chẳng có lý do gì để nói dối cả.
Ai nhìn vào cũng thấy tôi đang tiếp tay cho Leo. Chắc chắn Pittman và đồng bọn đang nắm giữ bằng chứng. Từng cái lẻ tẻ thì có thể không đáng kể. Nhưng gộp lại thì sẽ thành tư liệu để xem xét.
Nếu kết quả đằng nào cũng bị phán là thiên vị thì thừa nhận cho xong.
"Silver. Cậu có lời biện minh nào không?"
Clyde hỏi tôi với vẻ hơi lo lắng.
Đáp lại, tôi gật đầu một cái.
"Đầu tiên, sự thật là tôi có quan hệ hợp tác với Hoàng tử Leonard. Thông qua tiểu thư Fine đang có mặt ở đây, chúng tôi đã trao đổi thông tin nhiều lần."
"Vâng. Không sai ạ."
"Vậy thì coi như đã định đoạt rồi! Silver! Cậu đã làm điều không được phép làm với tư cách là mạo hiểm giả cấp SS!!"
"Hút máu."
Trước sự quy chụp của Pittman, tôi bình thản nói.
Các thành viên trong Hội đồng nghiêng đầu thắc mắc không hiểu chuyện gì.
Thấy vậy, tôi vừa cười khổ vừa nói tiếp.
"Hải Long, Ác ma, Linh Quy, Thánh Long. Các người có hiểu những thứ này là gì không?"
"Cậu đang nói về những con quái vật mà mình đã thảo phạt sao!? Định lấy công chuộc tội à!? Đừng tưởng chuyện đó mà thông qua được!"
"Đúng, đó là những quái vật cấp cao mà tôi đã thảo phạt. Không thấy lạ sao?"
"Lạ cái gì!?"
"Dù là mạo hiểm giả cấp SS, nhưng việc tiếp xúc với chừng ấy quái vật chỉ trong một khoảng thời gian ngắn là điều bất thường, ý cậu là vậy sao?"
Tôi gật đầu trước lời của Clyde.
Nghe vậy, các nghị viên lộ vẻ mặt quả đúng là thế.
Gần đây quái vật cấp cao xuất hiện nhiều quá nên có thể họ đã bị chai sạn cảm xúc rồi.
"Vốn dĩ, Đế quốc là vùng không có quái vật cấp cao. Dù có xuất hiện thì đa phần cũng là những con đã thoát khỏi sự truy đuổi. Tức là quái vật trôi dạt từ nơi khác đến. Những con quái vật tôi vừa nêu, chỉ cần một con xuất hiện trong Đế quốc một năm một lần thôi cũng đủ gây náo loạn rồi. Chuyện Hải Long tuy xảy ra trong lãnh hải Công quốc, nhưng việc Đế quốc có liên quan là không thay đổi."
"Thế thì đã sao!? Cậu nghĩ quái vật xuất hiện nhiều thì được phép can dự vào tranh chấp chính trị à!?"
"Chính là chỗ đó. Đúng vậy, lũ quái vật này bắt đầu hành động kể từ khi cuộc tranh giành ngai vàng chính thức bắt đầu. Chính xác hơn là từ khi Đệ bát Hoàng tử Leonard tuyên bố tham gia tranh giành ngai vàng. Kỳ lạ thay, Hoàng tử Leonard đều có liên quan đến tất cả những con quái vật này."
Kể ra thì cũng là đương nhiên. Hầu hết các trường hợp tôi và Leo đều hành động cùng nhau, và những lúc tôi can thiệp dưới thân phận Silver cũng là lúc Leo gặp nguy hiểm.
Tuy nhiên, những rắc rối mà Leo bị cuốn vào trong thời gian ngắn này đúng là vượt xa lẽ thường. Tại sao lại bị cuốn vào nhiều như vậy?
Đó là vì Leo là ứng cử viên cho ngai vàng.
"Sự xuất hiện của quái vật cấp cao tại Đế quốc gần đây có liên quan mật thiết đến cuộc tranh giành ngai vàng. Vụ Hải Long thì tôi không rõ, nhưng chuyện phong ấn được giải trừ khi Hoàng tử Leonard được phái đến Công quốc thì có vẻ hơi quá trùng hợp. Còn Linh Quy thì sao? Ngẫu nhiên à?"
"Biết đâu đấy. Cái đó là thiên tai mà. Cơ mà mấy kẻ ngu ngốc kích động để phá vỡ kết giới có khi lại dính dáng đến âm mưu nào đó cũng nên."
"Tạm thời bỏ qua chuyện đó thì vẫn là bất thường. Đương nhiên, tôi là người phải đối phó với chúng nên cũng rất bận rộn. Hồi phục ma lực cũng cần thời gian. Đã như vậy thì cần phải có thông tin chính xác. Tôi đã trao đổi những thông tin như thế với Hoàng tử Leonard, người có liên quan đến cuộc tranh giành ngai vàng. Tất nhiên đổi lại tôi đã hành động để cậu ta có lợi thế, nhưng chẳng phải vẫn tốt hơn là để Đế quốc rơi vào đại hỗn loạn chưa từng có sao?"
Sự xuất hiện của quái vật cấp cao liên quan đến tranh giành ngai vàng, và trong nhiều trường hợp, Leo bị cuốn vào đó. Nếu nhận thông tin từ Leo, tôi có thể hành động ngay khi có biến. Đúng là tôi đã thiên vị Leo vì những thông tin đó, nhưng đó là việc chẳng đặng đừng.
Tôi dẫn dắt câu chuyện theo hướng đó.
Trước lập luận này, Pittman im bặt.
Hắn đang phân vân không biết nên bắt bẻ thế nào.
Trong khi tôi khẽ liếc Pittman, Troshin chen vào.
"Silver. Với thực lực như cậu thì tôi nghĩ dù không có thông tin cậu vẫn xoay xở được chứ? Đúng là có thể đã tránh được đại hỗn loạn chưa từng có, nhưng việc can thiệp vào tranh giành ngai vàng đồng nghĩa với việc thay đổi lịch sử Đế quốc. Sự can thiệp của cậu đang đưa Hoàng tử Leonard đến gần ngai vàng hơn."
"Đưa Hoàng tử Leonard đến gần ngai vàng cũng có nghĩa là đẩy các ứng cử viên khác ra xa. Tôi nghĩ điều đó tốt cho sự ổn định của lục địa đấy chứ? Bởi lẽ vụ triệu hồi Ác ma có liên quan đến hai ứng cử viên ngai vàng. Ác ma được triệu hồi là do một thiếu nữ mang Tiên thiên ma pháp bị mất kiểm soát. Tổ chức bắt cóc thiếu nữ đó có liên quan đến Hoàng nữ Zandra, còn thí nghiệm khiến trẻ em mang Tiên thiên ma pháp mất kiểm soát có sự tham gia của phe Diều hâu trong quân đội Đế quốc. Thủ lĩnh của phe Diều hâu đó là Hoàng tử Gordon. Tôi nghĩ mình đáng được khen ngợi vì đã ngăn chặn bọn họ tiếp cận ngai vàng mới đúng?"
Dù là Hội đồng nhưng họ cũng không thể nắm hết thông tin mật trong nội bộ Đế quốc.
Nếu đào sâu chi tiết, họ sẽ hiểu ra rằng các ứng cử viên khác ngoài Leo nguy hiểm đến mức nào.
Khi đó, bầu không khí sẽ chuyển sang hướng việc tôi thiên vị Leo là điều bất khả kháng.
Tuy nhiên.
"Dù là vậy, cũng không có nghĩa là cậu được phép can thiệp vào tranh chấp chính trị. Cậu lẽ ra nên liên lạc với Guild Mạo hiểm giả và yêu cầu viện quân từ Guild."
"Nếu yêu cầu viện quân thì các ông có đáp lại không?"
"Đương nhiên."
"Vậy sao. Nhưng tiếc là tôi không tin tưởng các ông. Gửi đến mấy kẻ ngáng đường chỉ tổ làm tôi thêm việc thôi."
"Bỏ cái kiểu nói chuyện cảm tính đó đi."
"Không phải cảm tính. Tôi đang nói dựa trên sự thật. Trước hết, trong trận chiến với Linh Quy, các ông đã có động thái muốn loại tôi ra đúng không? Nếu là một Hội đồng nắm rõ tình hình nội bộ Đế quốc và biết phân bổ chiến lực thì không đời nào lại có động thái loại tôi ra ở đó. Thực tế là Linh Quy đã bị tiêu diệt nhờ tôi, lão Egor, cộng thêm cả Dũng Giả và Tiên Cơ. Nếu để cấp S xử lý thì sẽ ra sao..."
"Chắc chết sạch cả lũ, và miền Bắc Đế quốc sẽ bị diệt vong. Thiệt hại chỉ dừng lại ở mức thay đổi địa hình là nhờ Silver đã tham chiến và tập hợp những kẻ có thực lực ra tiền tuyến đấy."
Lời của Egor mang tính quyết định.
Vụ việc đó Hội đồng đã để lộ quá nhiều sai sót.
Càng trách cứ tôi thì sai lầm của chính họ càng bị phơi bày.
Troshin nhanh chóng nhận ra điều đó và lập tức kết thúc chủ đề này.
"Tôi hiểu chuyện rồi. Đúng là chúng tôi có thiếu sót. Tôi xin lỗi về điều đó. Tôi cũng đã hiểu lý do cậu không báo cáo với Guild mà tự mình giải quyết. Do đó, vụ việc can thiệp vào tranh giành ngai vàng sẽ không bị truy cứu."
Muốn kết thúc câu chuyện trước khi bị thương nặng hơn sao.
Tuy nhiên.
Có vẻ ông ta quên mất, nhưng ở đây vẫn còn đại diện của Đế quốc.
"Xin chờ một chút. Với tư cách là Đại sứ Đế quốc, tôi có điều muốn hỏi Hội đồng về vụ việc đó."
Vẫn chưa xong đâu.
"Thưa Đại sứ Fine. Về việc thiếu hiểu biết tường tận nội tình Đế quốc, chúng tôi xin thành thật tạ lỗi. Tuy nhiên, mong ngài cũng hiểu cho rằng nguyên nhân bắt nguồn từ cuộc tranh đoạt Đế vị của quý quốc. Dù có chú ý quan sát, cũng có những thông tin không thể nào nắm bắt được."
"Về chuyện đó, tôi sẽ không buông lời oán trách. Tôi cũng sẽ không cáo buộc các ngài đã đẩy Đế quốc vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Rốt cuộc, nhờ sự hợp lực của hai mạo hiểm giả cấp SS thuộc Guild Mạo hiểm giả mà Linh Quy đã bị tiêu diệt. Vốn dĩ việc thảo phạt Linh Quy là chiến dịch phối hợp giữa Đế quốc và Guild. Tôi sẽ không làm những chuyện như truy cứu trách nhiệm của Guild đâu."
"Vô cùng cảm kích. Thế nhưng, ngài muốn hỏi về điều gì?"
"Về việc tuyển chọn nhân sự các mạo hiểm giả cấp S phái đến Đế quốc. Do bận rộn với lễ kỷ niệm và cuộc phản loạn sau đó nên tôi chưa có cơ hội kháng nghị... nhưng rốt cuộc việc tuyển chọn nhân sự đó mang ý đồ gì vậy?"
"Ý đồ ư? Chúng tôi chỉ đơn thuần chọn ra những người có thực lực thôi mà?"
Trosin tỉnh bơ đáp lời.
Gương mặt lão hiện rõ vẻ coi thường, như thể mấy lời truy vấn của một con nhãi ranh chẳng bõ bèn gì để lão phải bận tâm.
Nhưng liệu có dễ dàng thế không?
"Vậy còn về hạnh kiểm thì sao? Ngay từ đầu, trong số các mạo hiểm giả phái đến Đế quốc, có đến hai nhóm xuất thân từ Hoàng quốc Sorcal, tôi cảm thấy có sự sắp đặt trong chuyện này."
"Khi đó, trong số các mạo hiểm giả cấp S đang rảnh rỗi, những người đủ khả năng chịu đựng nhiệm vụ chủ yếu hoạt động quanh khu vực Hoàng quốc mà thôi. Bọn họ không có quan hệ gì với Hoàng quốc cả."
"Tuy nhiên, cả hai nhóm đều gây ra vấn đề. Soldat thuộc Lôi Dũng Binh Đoàn Gloom đã phớt lờ chỉ thị tập hợp tại Đế đô, tự ý tấn công Linh Quy, khiến Linh Quy thức tỉnh sớm hơn dự kiến. Còn Ignat thì cấu kết với Ma Áo Công Đoàn Grimoire, tiếp tay cho mưu đồ chống lại Đế quốc. Tôi yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng về việc này."
Trong trận chiến với Linh Quy, Hội đồng đã phạm quá nhiều sai lầm.
Fine, với tư cách là Đại sứ Đế quốc, có thể lôi chuyện đó ra bất cứ lúc nào, nhưng cô ấy đã cố tình để dành đến tận thời điểm này. Bởi đây là lúc nó phát huy hiệu quả tối đa.
Dĩ nhiên, Hội đồng chắc chắn cũng nắm được sự thật này.
Tất cả bọn họ đều lộ vẻ mặt như thể "Cuối cùng cũng bị chọc vào điểm đó rồi".
"...Về việc đó, chúng tôi có trách nhiệm bổ nhiệm. Tuy nhiên, bọn họ đều là những mạo hiểm giả độc lập. Hành động độc đoán là do phán quyết của cá nhân bọn họ."
"Ý ông là Hội đồng không liên quan sao? Linh Quy thức tỉnh sớm khiến Đế quốc buộc phải ứng phó khẩn cấp. Người giải quyết vấn đề đó là ngài Silver với ma pháp dịch chuyển. Ngoài ra, Ma Áo Công Đoàn mà Ignat tiếp tay đã dựng kết giới trong Đế quốc, đẩy tính mạng Hoàng đế Bệ hạ vào vòng nguy hiểm. Hội đồng có nắm được sự thật này không?"
"Dĩ nhiên là chúng tôi có nắm được. Thật vô cùng đáng tiếc và..."
"Đã nắm được sự thật, vậy mà lại đòi thẩm vấn ngài Silver, thế là ý gì? Người đã ngăn chặn thảm họa ngay từ trong trứng nước chính là ngài Silver. Mạo hiểm giả do Hội đồng tuyển chọn đã gây hại cho Đế quốc. Vậy mà các người lại đưa người mạo hiểm giả đã ngăn chặn điều đó ra thẩm vấn. Tôi không thấy Hội đồng công chính ở điểm nào cả. Hành động này cứ như thể các người đang mong muốn Đế quốc suy yếu vậy."
"Không hề có chuyện đó. Chúng tôi là trung lập."
"Vậy hãy cho tôi thấy bằng chứng của sự trung lập đó đi. Tôi không cảm nhận được tính trung lập qua hành động của các người. Tôi cảm thấy các người đang thông đồng với nước khác để hạ thấp Đế quốc."
Nói mồm thì dễ lắm. Cứ gào lên mình trung lập là xong.
Nhưng đưa ra bằng chứng thì lại là chuyện khó.
Điều đó chắc hẳn Fine cũng thừa biết.
Bây giờ, cô ấy tung đòn này ra ngay lúc việc ta can thiệp vào chuyện Đế quốc đã được chấp nhận. Khi đó, Hội đồng sẽ không thể vin vào điểm này để bắt bẻ.
Nghĩa là dù bọn họ có rơi vào thế bất lợi, cũng không thể chĩa mũi dùi về phía ta được.
"Ngài đòi bằng chứng thì... Chúng tôi không thuộc về bất kỳ quốc gia nào, và đã cống hiến cho sự ổn định của lục địa trong nhiều năm qua. Thế vẫn chưa đủ sao?"
"Chưa đủ. Đó là thành tích của người đi trước, không phải của các ông, Hội đồng hiện tại. Cái tôi đang hỏi là tính trung lập của Hội đồng lúc này. Nếu không nhận được câu trả lời thỏa đáng, tôi xin phép mang vấn đề này về Đế quốc giải quyết."
"C-Cái đó...!"
Pittman không kìm được phải thốt lên.
Lời của Fine đồng nghĩa với việc Đế quốc sẽ dốc toàn lực vào vấn đề này.
Dưới danh nghĩa của Hoàng đế, một cuộc họp sẽ được triệu tập, và Đế quốc sẽ thực hiện hành động nào đó đối với Guild Mạo hiểm giả.
"Như các vị đã biết, Đế quốc hiện đang trong tình trạng nội loạn, đồng thời cũng đang trong tình trạng chiến tranh với các nước lân cận. Ngay lập tức thì chưa làm gì được đâu. Tuy nhiên... đừng có quá coi thường quân đội Đế quốc mạnh nhất lục địa. Nếu các người chủ quan nghĩ rằng chúng tôi không làm được gì, thì kẻ phải hối hận sau khi mọi chuyện kết thúc chính là các người đấy."
Cả đám người trong Hội đồng, bao gồm cả Trosin, thoáng run lên bần bật.
Đối thủ mà lão coi thường là con nhãi ranh lại là một tay chơi cao tay hơn dự kiến, đó hẳn là một sai lầm trong tính toán của Trosin.
Sự hiểu lầm đó chắc chắn là do Fine đã gặp gỡ các ủy viên Hội đồng nhiều lần trước khi cuộc thẩm vấn này diễn ra. Ấn tượng từ những lần đó đã dẫn đến đánh giá cô ấy chỉ là một con nhãi.
Trong những lần đó, Fine chắc hẳn đã không lật bất kỳ quân bài nào, chỉ lặp đi lặp lại những lời thuyết phục sáo rỗng. Điều đó khiến các ủy viên lầm tưởng cô ấy chỉ là một tiểu thư được chọn nhờ sự tín nhiệm của Hoàng đế.
Bọn họ không ngờ cô ấy đang giấu nanh vuốt, nên đã không chuẩn bị biện pháp đối phó.
Đối với Đế quốc, việc ta bị thẩm vấn là chuyện đại sự. Họ muốn ngăn cản bằng mọi giá. Dĩ nhiên, các ủy viên cũng hiểu tâm lý đó.
Vì vậy, họ nghĩ rằng cô ấy sẽ tung bài ra ngay từ giai đoạn đàm phán trước đó. Và khi thấy Fine không tung bài, họ phán đoán cô ấy chẳng có gì đáng ngại.
Nông cạn thật.
Một khi Fine thực sự ra tay với tư cách Đại sứ Đế quốc, đối tượng bị thẩm vấn ở đây sẽ đổi thành Hội đồng.
"Đại sứ Fine. Có vẻ ngài hơi xúc động quá rồi. Mong ngài bình tĩnh lại một chút."
"Tôi đang rất bình tĩnh. Nếu được phép xúc động, tôi đã ném vào mặt các người nhiều lời oán trách hơn rồi."
Fine mỉm cười tươi rói.
Nhìn nụ cười đó, Jack nhún vai nhìn sang ta.
"Cô em này đáng sợ thật đấy nhỉ? Khác hẳn với Thương Âu Cơ mà tôi tưởng tượng?"
"Gì cơ? Chẳng phải tuyệt vời lắm sao. Hoa hồng đẹp thì phải có gai chứ. Gai càng sắc nhọn thì hoa càng rực rỡ. Giống như tôi vậy!!"
"Oa ha ha ha!! Đừng có chọc cười lão già này chứ!"
"Cụ Egor? Có gì đáng cười sao ạ?"
"Tất cả, là tất cả đấy! Cái ngữ toàn gai là gai như nhà ngươi thì đừng có mà bàn chuyện hoa hòe!"
"Ô kìa! Thất lễ quá đi mất!"
"Haizz... Còn lâu nữa không? Tôi thấy kết quả đã rõ ràng rồi mà?"
Có vẻ đã bắt đầu chán, các mạo hiểm giả cấp SS bắt đầu lên tiếng.
Mà, đám này ngay từ đầu đã không cần thiết cho việc đàm phán rồi.
Lý do cất công tập hợp tất cả lại là để phong tỏa con bài tẩy của Hội đồng: dùng mạo hiểm giả cấp SS để đối đầu với mạo hiểm giả cấp SS.
Thế là Hội đồng bước vào cuộc thẩm vấn trong tình trạng cực kỳ bất lợi.
Bởi về vũ lực, họ tuyệt đối không thể địch lại đối phương.
Dựa trên nền tảng vũ lực đó, Fine đang thúc đẩy cuộc đàm phán theo hướng có lợi.
Và rồi, cô ấy thốt ra lời quyết định.
"Thưa các vị trong Hội đồng. Tôi cũng không nghĩ rằng thế giới này vận hành chỉ bằng những lời hay ý đẹp. Vì vậy, chỉ cần cho tôi xác nhận một điều, tôi sẽ rút lui."
"...Xác nhận điều gì?"
"Đơn giản thôi. Cuộc thẩm vấn lần này, các người đã khuất phục trước áp lực của các nước lân bang, đúng không? Chỉ cần thừa nhận điều đó, tôi sẽ không làm lớn chuyện. Thế nào?"
Đó là yêu cầu có thể lật đổ tận gốc rễ cuộc thẩm vấn nhắm vào ta.
Fine vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng từ nụ cười đó tỏa ra một áp lực không tên.
Hiếm khi thấy cô ấy giận thực sự như thế này.
5
Nào, Trosin sẽ đi nước cờ nào đây?
Áp lực từ các nước lân bang là một bí mật công khai. Tuy nhiên, thừa nhận điều đó đối với Hội đồng là một đòn chí mạng.
Nếu thừa nhận, cuộc thẩm vấn ta sẽ trở nên vô hiệu, và tính trung lập của Hội đồng sẽ bị đặt dấu hỏi.
Nhưng nếu không thừa nhận, Đế quốc sẽ làm lớn chuyện này. Hiện tại có thể chưa có gì, nhưng khi tình hình ổn định lại, đòn tấn công ập đến sẽ là khôn lường.
Hai lựa chọn không có lối thoát. Chọn đường nào cũng là địa ngục.
Việc dồn họ vào thế này cho thấy cơn giận của Fine.
Fine hiếm khi dồn người khác vào đường cùng. Cô ấy luôn chừa lại một lối thoát. Lần này thì không.
Nào nào, ngài sẽ né tránh hai lựa chọn đầy phẫn nộ này thế nào đây? Hội trưởng Trosin.
"Đại sứ Fine... Ngài đột ngột nói những lời như vậy làm chúng tôi khó xử quá."
"Đáng tiếc thay, đây là cái hạt do chính Hội đồng gieo xuống. Nếu là áp lực từ các nước khác, Đế quốc cũng không định phàn nàn gì với Hội đồng. Nhưng nếu không phải vậy, thì trách nhiệm của Hội đồng là rất nặng nề."
Xét đến lịch sử và thành tích của Guild Mạo hiểm giả từ trước đến nay, không thể nào thừa nhận chuyện như vậy được. Bởi lẽ họ đã rêu rao khắp các quốc gia trên lục địa rằng Guild Mạo hiểm giả là trung lập.
Nếu thừa nhận, uy tín sẽ mất sạch. Và uy tín không phải thứ có thể lấy lại ngay lập tức.
Nhưng nếu không thừa nhận, sự việc sẽ càng trở nên nghiêm trọng. Dù Đế quốc có hành động thế nào, trách nhiệm của các thành viên Hội đồng đã gây ra nguyên nhân này là không thể tránh khỏi.
Lòng kiêu hãnh của Guild Mạo hiểm giả, hay sự an toàn của bản thân Hội đồng.
Dù ngã về bên nào thì với Fine cũng chẳng sao cả.
Đáp lại, Trosin khẽ cắn môi, rồi liếc mắt nhìn Pittman chằm chằm.
"Cậu Pittman. Nghe nói gần đây cậu hay gặp gỡ đại sứ các nước lân bang lắm nhỉ?"
"Hả? C-Cái đó là..."
Pittman nín thinh.
Việc liên lạc với nước ngoài thuộc thẩm quyền của Trưởng ban Ngoại vụ. Pittman làm việc đó nghĩa là những cuộc gặp bí mật. Trosin không thể nào không biết.
Cái này là...
"Đại sứ Fine. Tôi xin thề, tôi không hề chịu áp lực nào từ các nước khác... nhưng Trưởng ban Kiểm toán Pittman, người chủ trì cuộc thẩm vấn, có lẽ đã chịu áp lực chăng."
"Cái gì!?"
"Hôm trước khi tôi hỏi, cậu ta trả lời là cần thiết cho cuộc thẩm vấn... nhưng thực tế thì sao nhỉ? Có phải cậu đã chịu áp lực nên mới thúc đẩy cuộc thẩm vấn không?"
Thằn lằn đứt đuôi để chạy thoát thân.
Ngay từ lúc để Pittman chủ trì cuộc thẩm vấn, chắc hẳn trong đầu Trosin đã có kế sách này rồi.
Vạn nhất rơi vào thế bất lợi, lão sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Pittman để kết thúc mọi chuyện.
Quả không hổ danh kẻ leo lên được ghế Hội trưởng bằng mưu mô. Quản lý rủi ro tốt thật đấy.
Có thể gọi là thiên tài giữ mình.
Nhưng mà, cái kiểu đó là thứ Fine ghét nhất.
Liếc mắt nhìn sang, thấy rõ đôi mắt cô ấy đang rực lửa giận.
Trong lòng hẳn đang tính xem nên xử lý thế nào đây.
"Trả lời đi! Cậu Pittman!"
"A, ơ, cái đó... t-tôi là..."
Pittman ấp úng nhìn quanh, nhưng chẳng ai đưa tay ra cứu giúp. Bởi ngày thường hắn ta cứ dựa hơi Trosin mà hành xử ngang ngược.
Bị đem làm vật thế thân cho Trosin cũng là đáng đời thôi.
Pittman đảo mắt tìm cách xoay xở, và rồi hắn nhắm vào ta.
"X-Xin vô cùng xin lỗi! Áp lực từ Liên hiệp Vương quốc, nơi có Thánh Long bị tiêu diệt, là rất lớn...!!"
"Quả nhiên là đã chịu áp lực sao! Chuyện này là vấn đề lớn đấy! Tuy nhiên... không ngờ việc tiêu diệt Thánh Long lại để lại hậu quả dai dẳng đến thế..."
Trosin liếc nhìn ta.
Lão muốn lái câu chuyện theo hướng ta cũng có trách nhiệm chứ gì.
Nhưng việc đổ trách nhiệm lên đầu ta trong vấn đề Thánh Long là bất khả thi.
"Tôi muốn hỏi một câu. Hội trưởng."
"Gì thế?"
"Hội trưởng nghĩ rằng việc tôi tiêu diệt Thánh Long là sai lầm sao?"
"...Về mặt kết quả thì là vậy."
"Vậy tôi xin hỏi tất cả các mạo hiểm giả cấp SS có mặt ở đây. Nếu các người ở vào lập trường giống tôi thì sẽ làm thế nào? Tiêu diệt? Hay là mặc kệ?"
Lý do tập hợp bọn họ lại có hai điều.
Một là để tước đoạt phương tiện đối kháng của Hội đồng.
Hai là để giải quyết vấn đề tiêu diệt Thánh Long.
Hội đồng đặt nặng vấn đề này.
Bởi vì ta đã tiêu diệt con quái vật mà Guild quyết định không tiêu diệt. Đó chẳng khác nào hành động phất cờ chống đối Hội đồng.
Hội đồng bị mất mặt mũi sẽ không bao giờ để yên chuyện này.
Ta biết rõ điều đó. Nên mới tập hợp tất cả lại.
Vì ta cũng biết rõ câu trả lời của bọn họ.
""""——Tiêu diệt.""""
Sau một nhịp, tất cả đồng thanh lên tiếng.
Gương mặt Trosin biến đổi như thể vừa phải nhai phải bọ xít.
Hôm nay biểu cảm của lão thay đổi nhiều thật đấy.
"Vốn dĩ việc coi con rồng của Liên hiệp Vương quốc là Hộ Quốc Thánh Long và loại khỏi danh sách tiêu diệt là do Hội đồng quyết định. Liên hiệp Vương quốc đã dùng con Hộ Quốc Thánh Long đó để xâm lược nước khác. Đây chẳng phải là trách nhiệm của Hội đồng sao?"
"Liên hiệp Vương quốc không có dùng nó để xâm lược."
"Ý đồ thế nào không quan trọng, thưa Hội trưởng. Tôi đang nói về kết quả. Giống như ông đã nói về mặt kết quả thì việc tiêu diệt là thất bại vậy. Thời điểm nó vượt qua biên giới thì đó là xâm lược. Đúng không?"
"Đúng vậy. Nếu chỉ cần nói câu 'nhầm lẫn' là xong chuyện thì đâu cần đến biên giới quốc gia làm gì."
"Cứ giết quách đi cho xong. Vì mấy con rồng đó mà bao nhiêu tàu thuyền quanh Liên hiệp Vương quốc bị đánh chìm, các người có biết không hả? Chỉ có mỗi Liên hiệp Vương quốc là cay cú vì nó bị giết thôi."
"Tuy nhiên, xét đến điều đó, Hội đồng đã kèm theo điều kiện là chỉ được dùng cho mục đích phòng vệ quốc gia."
Giữa những tiếng nói chỉ trích Hội đồng, No Name đưa ra phát ngôn có phần bênh vực.
Thấy vậy, Trosin gật đầu lia lịa tỏ ý đồng tình.
"Đúng! Chính xác là như vậy! Không ngờ Liên hiệp Vương quốc lại phá vỡ điều đó..."
"Chắc họ phán đoán rằng có phá vỡ cũng chẳng sao. Rằng với Hội đồng hiện tại thì có thể bịt miệng được."
"C-Cái gì...?"
"Nói đơn giản là các người đang bị coi thường đấy. Hội đồng hiện tại ấy. Đáng lẽ phải đứng ở lập trường tích cực chỉ trích Liên hiệp Vương quốc, đằng này lại khuất phục trước áp lực của họ, đó là bằng chứng rõ ràng nhất."
"C-Cái đó là do cậu Pittman!"
"Không chỉ trích, cũng không trừng phạt. Không làm gì cả cũng đồng nghĩa với việc khuất phục trước áp lực đấy. Thưa Hội trưởng."
Trước những lời của No Name, đôi vai Trosin run lên vì giận dữ.
Hẳn là hắn đã tin rằng trong số các mạo hiểm giả cấp SS, Noname sẽ đứng về phía mình.
"......Ta nhớ là đã dành cho cậu rất nhiều đặc quyền mà? Noname."
"Tôi rất biết ơn. Tôi cũng muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ tốt đẹp này. Tuy nhiên, ông đã lựa chọn sai lầm."
"Ta mà sai lầm sao?"
"Phải, ông đã biến họ thành kẻ thù. Dù ông có trông cậy vào tôi như một lực lượng răn đe thì tôi cũng khó xử lắm. Một mình chống lại bốn người thì xin kiếu. Tôi đời nào lại đi nhận một vai diễn thiệt thòi như thế chứ? Tôi xin phép rời khỏi con tàu đang chìm này đây."
"......Khốn kiếp......!"
Trosin trừng mắt nhìn tất cả các mạo hiểm giả cấp SS.
Tuy nhiên, đáp lại cái trừng mắt đó, tất cả bọn họ đều trừng mắt nhìn lại.
Trước đòn phản công bất ngờ, Trosin ngã lăn khỏi ghế.
Nhìn bộ dạng đó của Trosin, ta vừa cười khẩy vừa đưa ra đề xuất.
"Một Hội đồng đã khuất phục trước áp lực của các nước lân bang và suy giảm sức ảnh hưởng thì không thể vận hành Guild Mạo hiểm giả một cách thích đáng được. Với tư cách là mạo hiểm giả cấp SS, ta đề xuất giải tán Hội đồng."
Hội đồng Guild được quyết định bởi Hội trưởng Guild.
Những nghị viên chắc chắn có ghế chỉ là Hội trưởng và Phó Hội trưởng.
Chỉ cần Hội trưởng muốn, các Chi hội trưởng ở vùng biên cảnh cũng có thể tham gia Hội đồng.
Tuy nhiên, việc liên lạc với các Chi hội trưởng ở xa rất bất tiện, và việc đưa những người đứng đầu các bộ phận tại Tổng bộ vào sẽ thuận tiện hơn về nhiều mặt, nên cấu trúc cơ bản từ trước đến nay hầu như không thay đổi.
Vậy thì, giải tán nghĩa là sao?
Nhiệm kỳ của Hội trưởng Guild Mạo hiểm giả là ba năm. Kết thúc nhiệm kỳ sẽ bắt đầu bầu cử. Đối tượng bỏ phiếu là các mạo hiểm giả từ một cấp bậc nhất định trở lên và các nhân viên Guild.
Nếu Hội trưởng thay đổi, Hội đồng cũng sẽ thay đổi.
Tóm lại, ta đang yêu cầu bãi nhiệm Hội trưởng Guild.
Trosin đứng bật dậy, trừng mắt nhìn ta.
"......Ta có lý do gì để phải chấp nhận điều đó sao? Nhiệm kỳ của ta vẫn còn hơn một năm nữa!"
"Nếu tất cả mạo hiểm giả cấp SS đều mong muốn điều đó thì sao? Nếu tán thành, xin hãy giơ tay."
Nghe lời ta, tất cả mọi người đều giơ tay lên.
Điều này thì ngay cả Hội trưởng Guild cũng không thể phớt lờ.
6
"......Được thôi. Nhưng chỉ giải tán Hội đồng thôi. Ta sẽ không từ chức."
"Không nói thẳng ra thì ông không hiểu sao? Hội đồng do ông chọn đã phạm sai lầm và đánh mất niềm tin. Chúng ta không chấp nhận việc ông còn ngồi lại vị trí đó. Việc không trực tiếp bảo ông từ chức, hãy coi đó là sự tử tế cuối cùng đi, được chứ?"
"Đừng có đùa......! Nếu mạo hiểm giả cấp SS cứ hễ chút là phàn nàn với Hội đồng, và mỗi lần như thế lại giải tán, thì chẳng phải lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt mạo hiểm giả cấp SS mà sống sao! Ta không thể tạo ra một tiền lệ như vậy được!"
"Nếu nói về tiền lệ, thì việc để nguyên một Hội đồng bị các nước khác coi thường mới là tiền lệ xấu đấy. Dù là quốc gia hay tổ chức, sở dĩ giữ được trung lập là nhờ nắm giữ sức mạnh to lớn. Vì được xung quanh nể trọng nên không ai, không thứ gì dám can thiệp. Hiện tại, điều đó đang sụp đổ. Chính vì thế mới cần giải tán. Nếu ông không chịu, chúng ta sẽ dùng đến vũ lực."
"Cái thói không từ thủ đoạn đó đúng là mạo hiểm giả nhỉ! Silver! Nếu định dùng vũ lực thì ta cũng có cách đấy!"
"Ta chẳng dùng vũ lực đâu. Ta chỉ truyền đạt tới các mạo hiểm giả trên toàn lục địa rằng, các mạo hiểm giả cấp SS không ủng hộ Hội trưởng Guild. Chỉ cần thế thôi là vị thế của Hội trưởng sẽ sụp đổ ngay, ông hiểu chứ? Có ổn không?"
Nếu tất cả mạo hiểm giả cấp SS - những người đứng đầu giới mạo hiểm giả - truyền đi thông điệp không ủng hộ Hội trưởng, thì dù nhiệm kỳ có còn bao lâu đi nữa, hắn chắc chắn sẽ bị kéo xuống.
Trước cách nói của ta, Trosin cau mày.
"Tóm lại...... lần này các ngươi không định nói điều đó cho các mạo hiểm giả biết?"
"Bọn ta không định nói. Về mặt hình thức, cứ nói là Tổng giám sát Pittman đã chịu áp lực từ nước khác là được. Hắn chịu trách nhiệm, dẫn đến giải tán Hội đồng và Hội trưởng từ chức. Nếu muốn tái đắc cử thì cứ việc."
"......Cơn gió nào thổi chiều nay vậy?"
"Mạo hiểm giả cấp SS hành động tự do. Không thể để những kẻ như thế quyết định cả người đứng đầu Guild được. Người quyết định là tất cả mạo hiểm giả và nhân viên. Tuy nhiên, chuyện này quá gấp gáp. Không thể lôi kéo các chi nhánh vào cuộc được. Chắc sẽ chỉ là một cuộc bầu cử giản lược với các mạo hiểm giả tại Tổng bộ thôi."
Việc loại bỏ hoàn toàn Trosin ngay tại đây là điều dễ dàng.
Nhưng nếu làm thế, mạo hiểm giả cấp SS sẽ hoàn toàn ngồi lên đầu Hội đồng.
Một tập hợp những kẻ tự do mà đứng đầu thì chắc chắn sẽ loạn.
Hiện tại có ta ở đây thì không sao, nhưng khi ta không còn nữa, nó có thể trở thành vấn đề.
Hội đồng tôn trọng mạo hiểm giả cấp SS, và mạo hiểm giả cấp SS tuân theo quyết định của Hội đồng, đó mới là trạng thái nên có như từ trước đến nay.
Vì vậy, số phận của Trosin sẽ được giao phó cho các mạo hiểm giả và nhân viên.
Pittman là tay sai của Trosin. Một khi Pittman đã thất thố, Trosin sẽ gặp bất lợi. Trong hoàn cảnh đó, nếu Trosin vẫn có thể trở lại làm Hội trưởng, thì cũng đành chịu.
"Coi như đây là ý kiến chung của các mạo hiểm giả cấp SS được chứ......?"
"Không vấn đề gì. Người bị gài bẫy trong cuộc thẩm vấn nhảm nhí này là Silver mà. Tôi sẽ theo quyết định đó. Dù tôi thấy thế vẫn còn nhẹ tay chán."
"Ta cũng vậy."
"Tao đếch hiểu sao lại không tống cổ lão này đi luôn, nhưng mà thôi, sao cũng được."
"Tôi không có ý kiến."
Nhận được sự đồng ý của tất cả, Trosin nhăn nhó tuyên bố.
"Được thôi...... Vậy thì Hội đồng sẽ giải tán, và ta sẽ từ chức Hội trưởng. Sau đó sẽ tiến hành bầu cử Hội trưởng lại một lần nữa. Thế là được chứ gì?"
"Không thành vấn đề. Những chuyện chi tiết cứ để Hội trưởng mới quyết định."
Nói rồi, ta ngả người ra lưng ghế.
Và rồi, vừa gõ ngón tay lên bàn tròn, ta vừa hỏi Trosin.
"Thế nhưng, thưa Hội trưởng. Giờ ông đang cảm thấy thế nào? Chắc ông không ngờ mình lại phải từ chức đâu nhỉ?"
Ta cố tình chọn những lời lẽ khiêu khích.
Đáp lại, Trosin cười khẩy.
"Có vẻ cậu đánh giá cao cậu Clyde quá nhỉ. Cách nói chuyện cứ như không chút nghi ngờ rằng Hội trưởng tiếp theo sẽ là cậu Clyde vậy."
"Đương nhiên."
"Ngây thơ quá...... Cậu nghĩ ta đã trở thành Hội trưởng bằng cách nào? Ta được chọn qua bầu cử đấy. Nhờ sự ủng hộ của đông đảo mạo hiểm giả và nhân viên. Nếu lần này cũng là bầu cử, ta sẽ thắng."
"Liệu có suôn sẻ thế không?"
"Suôn sẻ chứ. Những mạo hiểm giả và nhân viên có quyền bỏ phiếu ấy mà. Cậu nghĩ bọn họ suy nghĩ nhiều điều sâu xa như cậu sao?"
"Ý ông là gì?"
Khi ta hỏi lại, Trosin nở một nụ cười đầy vẻ coi thường.
Nhìn thấy nụ cười đó, Fine đứng bên cạnh nhíu mày khó chịu.
"Mạo hiểm giả toàn là lũ ngốc. Cả đám nhân viên hỗ trợ bọn chúng cũng thế. Hừng hực lý tưởng, liều mạng vì cái đại nghĩa mơ hồ là vì người dân, rồi chịu đựng công việc cực nhọc hàng ngày. Dưới mắt ta, chỉ có thể gọi là lũ ngốc."
"Bất ngờ thật đấy. Không ngờ những lời đó lại thốt ra từ miệng Hội trưởng Guild."
"Ta chưa từng làm việc vì người dân bao giờ. Thế nhưng, ta vẫn làm Hội trưởng. Cậu nghĩ tại sao? Là vì những kẻ bỏ phiếu không có mắt nhìn người. Chỉ cần sắp xếp những lời êm tai, treo ra trước mắt một chút lợi ích, là bọn họ sẽ ủng hộ ta. Trước đây cũng vậy."
"......Quả thật mạo hiểm giả có lẽ là lũ ngốc. Kiếm tiền qua ngày, rồi nướng sạch vào rượu chè gái gú để rồi khóc hận. Lúc nào cũng hành động theo cảm tính, chẳng biết có sống mà suy nghĩ hay không. Thế nhưng...... Ta thích những mạo hiểm giả như thế."
Đa số mạo hiểm giả là những kẻ không thể làm gì khác ngoài mạo hiểm giả.
Dù có thực lực, họ cũng không thể trở thành kỵ sĩ. Bởi họ rất kém trong việc tuân thủ kỷ luật.
Chỉ cần sai một bước, họ đã có thể trở thành tội phạm. Dẫu vậy, họ vẫn chọn dùng sức mạnh đó vì người dân.
Chắc cũng có nhiều kẻ không còn lựa chọn nào khác. Có bao nhiêu kẻ thực sự mang trong tim cái đại nghĩa vì dân?
Cũng có những kẻ làm mạo hiểm giả vì bất đắc dĩ để mưu sinh.
Nhưng dù vậy, nhiều mạo hiểm giả vẫn tận hưởng cách sống đó.
Sống theo ý mình thích, kiếm tiền bằng chính đôi tay mình.
Sống được như thế thì hạnh phúc biết bao.
"Khi Hải Long xuất hiện tại Công quốc...... Tiếng gọi của Công chúa đã truyền đến tất cả các chi nhánh. Các mạo hiểm giả ở Chi nhánh Đế đô đã cảm thấy bực bội vì bản thân không thể đến ứng cứu. Đó chắc chắn là dáng vẻ nên có của mạo hiểm giả. Luôn muốn đáp lại tiếng gọi cầu cứu. Dù là ngốc nghếch, dù là thiếu suy nghĩ, ta vẫn ủng hộ dáng vẻ đó của họ. Ngày hôm đó, những mạo hiểm giả rải rác khắp lục địa, nghe tiếng gọi của Công chúa mà chỉ biết uống rượu giải sầu, chính là lý tưởng của ta. Dù là Hội trưởng Guild, hay là Hoàng đế Đế quốc đi chăng nữa ── Ta cũng không cho phép ai sỉ nhục họ."
"Cao đẹp lắm! Chắc ai cũng sẽ ca ngợi là tuyệt vời! Nhưng mà, con người không thể sống chỉ bằng lý tưởng, và cũng chẳng phải ai cũng là người tuyệt vời! Chỉ cần nhử tiền ra là bọn họ sẽ bầu cho ta, họ mong muốn những thành quả thực tế! Ta đã mở rộng Guild! Nhờ đó mà rất nhiều mạo hiểm giả được hưởng lợi! Dù ta có coi thường họ đến đâu, miễn là ta còn tạo ra lợi nhuận thì họ vẫn sẽ ủng hộ ta! Đó chính là mạo hiểm giả! Ta sỉ nhục thì có gì sai!"
"Hừm, đúng là một kẻ xấu xa nhỉ."
"Thiệt tình."
Egor và Linares lẩm bẩm vẻ ngán ngẩm.
Jack nhăn mặt vẻ phiền phức, còn Noname thì lẳng lặng ngồi đó.
Nghĩ rằng họ đang nói mình, Trosin cười lớn.
"Cứ nói thoải mái đi! Ta sẽ lại tái đắc cử! Đến lúc đó, ta nhất định sẽ đưa mạo hiểm giả cấp SS xuống dưới trướng Hội đồng! Đừng hòng nghĩ có thể hành xử tự do như trước nay nữa!? Ta sẽ không tha cho kẻ nào dám chống đối ta!"
"Hội trưởng...... Nếu là người đứng đầu một thương hội, hẳn ông đã là một nhân vật tuyệt vời."
Clyde nhìn về phía Trosin và nói.
Ta đồng ý với lời đó.
Trosin mang khí chất của thương nhân. Tuy nhiên, khí chất đó lại không hợp với mạo hiểm giả.
"Thế nhưng, thương nhân thì không làm Hội trưởng Guild Mạo hiểm giả được đâu. Nếu chỉ coi trọng lợi ích của bản thân, ông sẽ không thể dẫn dắt các mạo hiểm giả đang rải rác khắp lục địa. Kể từ khi Ma Vương xuất hiện, vai trò của mạo hiểm giả đã trở nên quan trọng. Không thuộc về bất kỳ quốc gia nào, chuyên tâm thảo phạt quái vật. Chúng ta là những người giữ cân bằng cho lục địa. Để duy trì điều đó, cần phải có đại nghĩa. Chính người đứng đầu Guild mới là người không được phép quên cái đại nghĩa đó."
"Đừng có lên mặt dạy đời! Ta giữ cậu lại bên cạnh là vì cậu có uy tín lớn với đám mạo hiểm giả! Nhưng đã chống lại ta thì không cần nữa! Cứ việc giương cao đại nghĩa mà ra tranh cử! Đừng tưởng thế là thắng được! Chung quy cũng chỉ là gom phiếu bầu thôi! Chỉ cần có tiền và quan hệ là thắng tất!"
Trosin khẳng định chắc nịch.
Trước thái độ đó, Fine dường như đã đến giới hạn chịu đựng và định mở miệng.
Nhưng ta giơ tay ngăn lại.
Không cần phải nói những lời thừa thãi.
Chỉ cần nói với Trosin một điều duy nhất.
Điều mà các mạo hiểm giả cấp SS đã đồng thanh tuyên bố.
""""Đừng có xem thường mạo hiểm giả.""""
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ bên ngoài.
Và rồi cánh cửa bật mở mạnh bạo.
"Hội trưởng! Nguy to rồi!"
"Cái gì!? Quái vật xuất hiện à!?"
"Không phải! Các mạo hiểm giả tại Tổng bộ đang làm ầm lên đòi gặp Hội trưởng! Mà không, cả nhân viên cũng tham gia vào nữa......"
"Cái gìii? Thế là sao!?"
"Chuyện là...... Từ nãy đến giờ, những lời của Hội trưởng đã vang vọng khắp cả Tổng bộ......"
Hẳn đó là thuộc hạ thân tín của Trosin.
Trên gương mặt gã hiện rõ vẻ tuyệt vọng.
Cũng phải thôi. Trosin đã tự tay chặt đứt tương lai của chính mình mà.
Trosin từ từ quay sang nhìn chằm chằm vào ta.
Nhìn Trosin như vậy, ta nở nụ cười nhếch mép sau lớp mặt nạ.
"......Là trò của ngươi sao......?"
"Thất lễ. Chỉ cần một động tác nhỏ là ta có thể kích hoạt ma pháp mượn gió truyền âm rồi."
Nói rồi, ta gõ ngón tay lên bàn tròn.
Ta cố tình nói những lời khiêu khích là để Trosin tự tay siết cổ chính mình.
Hắn đã tự hủy một cách thú vị đúng như mong đợi.
Và các mạo hiểm giả cấp SS đã nhận ra điều đó. Thế nên Egor và Linares mới ngán ngẩm bảo hắn là kẻ xấu, còn Jack thì tỏ vẻ phiền phức trước cách làm vòng vo này.
"Kh-Không giữ lời hứa! Thế này thì cả Tổng bộ đều biết Silver không ủng hộ ta rồi còn gì!"
"Lời hứa là bọn ta sẽ không truyền đạt điều đó. Ta chỉ nói về tình yêu dành cho mạo hiểm giả thôi. Còn lại đều là lời của chính Hội trưởng mà?"
"Ngươi nghĩ cái kiểu ngụy biện đó mà lọt tai sao!?"
"Lọt tai chứ. Chính ông đã nói mà? 'Không phải ai cũng là người tuyệt vời'. Đúng thế đấy. Tổng hợp ý kiến của mọi người xung quanh thì có vẻ ta là kẻ thiếu thường thức. Nên cái việc như khuếch tán lời nói của người khác thì ta dám làm lắm. Thứ lỗi nhé, Hội trưởng. Ta vô ý quá."
Ta vừa dứt lời, Trosin méo xệch mặt vì cay cú, còn các mạo hiểm giả cấp SS, Clyde và cả Fine đồng loạt thở dài ngán ngẩm.
7
Các thành viên Hội đồng bao gồm cả Trosin đã rời khỏi phòng để đi trấn an tình hình.
Chỉ còn lại các mạo hiểm giả cấp SS, Clyde và Fine.
"Làm thế này mà thua thì tôi không biết đâu đấy nhé?"
"Không sao đâu. Cách làm của Hội trưởng vốn đã gây nhiều phản đối và bất mãn. Sau vụ này sẽ chẳng còn ai bỏ phiếu cho hắn nữa đâu."
"Thế thì yên tâm rồi. Bõ công tập hợp toàn bộ cấp SS lại."
"Cảm ơn nhé. Đã làm phiền mọi người rồi. Tất cả mọi người."
"Thật đấy. Lần sau không có nữa đâu nhé? Clyde."
"Tôi biết rồi."
Clyde gật đầu trước lời của Jack.
Trong cuộc bầu cử Hội trưởng Guild, Clyde là ứng cử viên sáng giá nhất. Nếu Clyde ra tranh cử, chắc sẽ có nhiều người rút lui. Uy tín của Clyde lớn đến mức đó.
Vốn xuất thân là mạo hiểm giả nên anh ta hiểu rõ hiện trường, và ngay cả khi vào Hội đồng, anh ta vẫn giữ vững lập trường ưu tiên hiện trường.
Có thể nói anh ta xứng đáng làm Hội trưởng.
"Các thành viên Hội đồng có thay đổi không?"
"Sẽ không thay đổi nhiều. Họ là người đứng đầu các bộ phận. Tôi sẽ nhờ họ tiếp tục tham gia Hội đồng."
"Dù họ đã vẫy đuôi với Hội trưởng cũ sao?"
"Đó cũng là một cách. Trong phạm vi có thể, họ cũng đã làm những gì có thể làm rồi. Họ đã cố hết sức để bảo vệ cấp dưới của mình. Vì có rất nhiều người đã bị Hội trưởng giáng chức mà."
"Chà, nếu anh thấy ổn thì được thôi."
Linares lẩm bẩm như vậy, rồi kết thúc chủ đề đó.
Trên mặt hắn viết rõ là không ưa, nhưng nếu Clyde đã quyết định thế thì chắc hắn sẽ không nói thừa đâu.
"Clyde. Xin lỗi nhé, nhưng lão khát nước rồi đấy?"
"Tôi mang ra ngay đây. Thưa cụ Egor."
"Nếu xong việc rồi thì tôi về đây."
"À, cảm ơn. No Name. Ta không nghĩ đến cả ngươi cũng chịu hợp tác với Silver đấy."
"Chỉ là đi theo phe có lợi thôi. Không cần cảm ơn đâu."
"Không đâu ạ! Cô đã giúp đỡ rất nhiều! Cảm ơn cô, cô No Name!"
"Cô cũng không cần phải nói lời cảm ơn với tôi đâu. Tiểu thư Fine."
"Nhưng cô đã đưa thuyền cứu sinh ra giúp mà! Nhờ đó mà ngài Silver mới dễ nói chuyện hơn!"
"Cái đó là... tôi chỉ ghét chuyện dây dưa kéo dài thôi."
Ghê thật. Thân nhau luôn rồi.
Có thể trò chuyện với No Name kia chỉ sau vài ngày. Quả không hổ danh Fine.
Trong lúc tôi đang cảm thán như vậy, Clyde đưa ra đề xuất với tôi.
"Silver. Nếu tôi trở thành Hội trưởng, tôi định sẽ lập ra một chế độ."
"Chế độ? Chế độ gì?"
"Chế độ Mạo hiểm giả cấp SS. Nếu toàn bộ Mạo hiểm giả cấp SS tán thành, họ có thể giải tán Hội đồng. Tôi nghĩ điều này là cần thiết để ngăn chặn những rắc rối như lần này xảy ra."
"Nếu ngươi muốn làm thì ta không cản, nhưng chẳng có ý nghĩa mấy đâu?"
"Tôi biết. Người duy nhất có thể tập hợp các Mạo hiểm giả cấp SS rải rác khắp lục địa chỉ có cậu thôi. Khi cậu còn ở đây thì nó mạnh, nhưng nếu cậu đi rồi thì hiệu quả sẽ giảm sút. Tuy nhiên, nếu có chế độ đó thì cũng kìm hãm được sự lộng quyền của Hội đồng."
"Thích làm gì thì làm. Dù có chế độ đó hay không, cách sống của Mạo hiểm giả cấp SS cũng chẳng thay đổi. Sống theo ý thích, kẻ nào ngáng đường thì đánh bại. Chỉ vậy thôi."
Nghe lời tôi, Clyde cười khổ.
Thời còn tại nhiệm, Clyde đã từng bay nhảy khắp nơi với tư cách Mạo hiểm giả cấp S, đi đến đâu cũng bị xoay như chong chóng bởi sự tùy hứng của các Mạo hiểm giả cấp SS, nên ông ta hiểu rất rõ về Mạo hiểm giả cấp SS trong Guild.
Tất nhiên, Mạo hiểm giả cấp SS hiếm khi hợp tác với nhau, và ông ta chắc cũng hiểu lần này là trường hợp đặc biệt.
Chính vì thế ông ta mới nói muốn lập ra chế độ.
Là để khiến Hội đồng trong tương lai phải nghĩ rằng những chuyện như lần này có thể sẽ lại xảy ra.
Thật là khổ tâm hết sức.
"Clyde, trà vẫn chưa có sao?"
"Xin lỗi. Có ngay đây."
"Cụ Egor. Đừng có bắt Phó Hội trưởng pha trà nữa đi."
"Lão khát nước mà. Với lại ngày xưa cậu cũng toàn pha trà còn gì? Cái hồi vẫn còn là lính mới ấy."
"Phó Hội trưởng là lính mới thì là chuyện từ đời nào rồi... Thiệt tình, chỉ có một người là cảm giác về thời gian bị lệch lạc thôi đấy."
"Sao cũng được, trà đâu, trà."
"Ta thì rượu."
"Tôi về đây."
Thiệt tình, toàn những kẻ tùy tiện.
Quả nhiên so với đám này thì mình vẫn là người có thường thức chán.
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa chuẩn bị dịch chuyển để tiễn tất cả bọn họ.
Tuy nhiên, việc đó ngay lập tức bị cản trở.
Đột nhiên, cánh cửa bật mở.
"Phó Hội trưởng!! Tình huống khẩn cấp!"
"Sao thế? Hội trưởng lại làm gì à?"
"Không, vụ hỗn loạn đó vẫn chưa lắng xuống nhưng mà... Tại phía Tây Hoàng quốc, trong lúc đang khai quật một hầm ngục mới thì nó bị sập. Theo báo cáo thì... từ hầm ngục bị sập đó đã xuất hiện một con Rồng..."
Người bước vào là một cô gái trẻ.
Chắc hẳn cô ấy vừa nhận được liên lạc qua viễn thoại.
Giữa lúc hỗn loạn thế này mà vẫn làm việc chỉn chu, đúng là nghiêm túc thật.
Tuy nhiên, có vẻ vì quá cuống quýt nên cô ấy chỉ nhìn thấy mỗi Clyde.
"Quân đội Hoàng quốc nghênh kích đã bị đánh bại, con Rồng đó đang tiến về thành phố lớn nhất phía Tây Hoàng quốc, Karelia! Mạo hiểm giả lân cận không phải là đối thủ, các chi nhánh tại Hoàng quốc đang yêu cầu phái cử Mạo hiểm giả cấp SS!"
"Rồng xuất hiện ở Hoàng quốc sao. Chui ra từ hầm ngục thì có khi là di vật phiền toái nào đó... Có cần thông tin chi tiết không?"
"Khỏi cần đâu. Với cái đội hình này thì..."
Nói rồi, tôi mở cổng dịch chuyển đến thành phố phía Tây Hoàng quốc, Karelia.
"Một mình tôi là đủ rồi."
"Đừng nói thế, No Name. Ngồi mãi chán lắm rồi."
"Tôi cũng thế. Yên tâm, đòn kết liễu sẽ nhường cho."
"Ta chỉ đi uống rượu thôi. Karelia nổi tiếng về rượu mà. Đối thủ là Rồng thì giao cho các ngươi."
Lý do thì mỗi người một kiểu.
Tuy nhiên, toàn bộ Mạo hiểm giả cấp SS đều đã rời khỏi ghế.
Lúc này cô gái trẻ đến báo cáo mới nhận ra những gương mặt có mặt tại đây, cơ thể cô bắt đầu run rẩy.
"T-Tất cả... đều ở đây..."
"Với tư cách là Phó Hội trưởng, tôi cho phép toàn bộ Mạo hiểm giả cấp SS tham chiến. Có điều... đã mang lực lượng quá mức cần thiết đi rồi thì hãy giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất. Dù có lỡ tay cũng đừng làm thay đổi địa hình đấy nhé?"
"Tùy vào con quái vật thôi."
"Tôi ấy à, khoản nương tay kém lắm."
"Lão cũng kém khoản đó."
"Ta cũng thế."
"Tôi sẽ cố gắng. Tuy nhiên, đòn kết liễu tôi xin nhận."
"..."
Clyde hướng ánh mắt lo lắng về phía chúng tôi.
Trong khi đó, Fine lặng lẽ cúi đầu.
"Mọi người, chúc thượng lộ bình an."
Tôi khẽ giơ tay chào Fine, rồi chúng tôi bước vào cổng dịch chuyển.
0 Bình luận