Kurenai Anzu, thủ lĩnh của Mặt trận Tân Nhân Loại bị Fumiya bắt giữ, đã được chuyển đến căn cứ của nhà Yotsuba tại thành phố Shimoda, bán đảo Izu ngay trong ngày hôm đó.
Nơi này được nhà Yotsuba thiết lập làm căn cứ hỗ trợ khi Tatsuya quyết định xây dựng Học viện Ma Công dọc theo bờ biển phía đông nam bán đảo Izu. Họ đã mua lại một khu nghỉ dưỡng dự kiến bán trước khi thông tin được công khai, và cải tạo nó thành pháo đài kiêm nhà tù. Căn cứ được cải tạo từ cơ sở vật chất có sẵn này đã hoàn thành vào mùa hè năm ngoái, trước cả Học viện Ma Công.
Tại sao nhà Yotsuba lại nghĩ cần phải có nhà tù và pháo đài?
Đó là vì Học viện Ma Công được dự đoán sẽ trở thành kho tàng kỹ thuật ma pháp cực kỳ hữu dụng, là mục tiêu của các tổ chức quân sự và tội phạm.
Ưu thế quân sự hay ưu thế kinh tế, yếu tố quyết định chính là kỹ thuật cơ bản cộng với kỹ thuật sản phẩm hóa. Chỉ có kỹ thuật cơ bản hoặc chỉ có kỹ thuật sản phẩm hóa thì không thể thắng trong cuộc cạnh tranh. Mục đích của Học viện Ma Công là đào tạo nhân lực có thể tự lập về kinh tế bằng cách gắn kết ma pháp với kỹ thuật công nghiệp, điều này cũng dẫn đến việc tích lũy kỹ thuật sản phẩm hóa để đưa kỹ thuật cơ bản là ma pháp vào thực tiễn. Đó là khía cạnh còn thiếu trong ma pháp học cho đến nay.
Khác với đảo Miyaki, nơi đặt Học viện Ma Công là bán đảo nối liền với đất liền. Bất cứ ai cũng có thể tiếp cận. Hơn nữa gần đó còn có khu du lịch nổi tiếng, người lạ ra vào cũng không gây chú ý.
Ngay sau khi khai giảng có lẽ chưa trở thành mục tiêu của các hoạt động phi pháp, nhưng nếu đạt được thành tích thì chắc chắn sẽ bị nhắm đến. Việc nhà Yotsuba nhận thấy cần phải chuẩn bị đối phó với các cuộc tập kích của các nhóm hoạt động phi pháp để bảo vệ tài sản trí tuệ của Học viện Ma Công, bảo vệ các học viên Magian và các chuyên gia giảng dạy tại đó hoàn toàn không phải là lo bò trắng răng.
Việc xây dựng trước cơ sở đồn trú cho lực lượng chiến đấu để đối phó với kẻ tập kích và nhà tù để giam giữ những kẻ vô pháp cũng là điều cần thiết dựa trên dự đoán này.
Tuy nhiên, việc đón tù nhân ngay khi vừa bắt đầu vận hành chắc chắn là điều nằm ngoài tính toán. Nhưng nơi này lại rất thích hợp để giam giữ các thành viên Mặt trận Tân Nhân Loại vừa bắt được. Bởi vì đưa những kẻ có khả năng sẽ được thả ra sau này đến những căn cứ có tính bảo mật cao là điều bất tiện. Trước khi Kurenai Anzu bị đưa vào, những thành viên khác bị bắt ở Hida Takayama cũng đã bị giam giữ tại cơ sở này.
Trong khi đó, tại nhà chính Yotsuba đêm hôm ấy, cuộc thảo luận về cách xử lý Kurenai Anzu và thuộc hạ của cô ta đang diễn ra. Tham gia cuộc họp có Maya, cùng với Hayama, Hanabishi và Kurebayashi, tổng cộng bốn người. Hayama và những người kia là các quản gia thuộc "Nội Trận" (Inner), những người nắm giữ bí mật của nhà Yotsuba.
"Trong số những kẻ bị bắt có ai dùng được không?"
Maya hạ câu hỏi.
"Thủ lĩnh Kurenai Anzu sở hữu năng lực khá thú vị, nhưng chúng ta không thể biến người của ngài Kashiwakura, một trong Tứ Đại Lão của Viện Nguyên Lão, thành thuộc hạ của gia tộc được."
Quản gia Hanabishi, người thống lĩnh bộ phận chiến đấu, trả lời câu hỏi đó.
Maya liếc nhìn Hayama.
Hayama im lặng, kính cẩn gật đầu. Ông ta vừa là quản gia trưởng của nhà Yotsuba, đồng thời cũng là người đại diện của Viện Nguyên Lão được phái đến để giám sát động thái của nhà Yotsuba. Tuy nhiên, trong nhà Yotsuba chỉ có mình Maya biết điều này.
"Ngoài Kurenai Anzu ra thì có sáu kẻ có vẻ dùng được. Chà, dù tất cả đều ở mức dùng một lần rồi bỏ. Nhưng có thể nói là một vụ thu hoạch khá khẩm."
"Về đối tượng nghiên cứu thì..."
Tiếp lời Hanabishi, quản gia Kurebayashi, người đứng đầu bộ phận nghiên cứu, lên tiếng.
"Chỉ có mỗi Kurenai Anzu thôi. Cô ta là nhân tài hiếm có ngay cả dưới con mắt của chúng tôi. Ngoài ma pháp đặc thù thiên về tâm linh (Psychic) là 'Gia tốc thời gian cá nhân', cô ta còn sở hữu tố chất của một linh môi."
"Linh môi?"
Maya tỏ vẻ hứng thú.
"Vâng. Mà không phải kiểu cảm ứng với tư niệm tàn dư, mà là kiểu cảm ứng với thuật thức của người khác."
"Cụ thể là làm được gì?"
"Cô ta có thể lưu trữ thuật thức của người khác vào trong mình, thay đổi mục tiêu rồi phóng ra. Tất nhiên là cần phải huấn luyện để làm được điều đó."
"À, ra là vậy..."
"Vâng. Đó là tài năng tối ưu cho một điểm trung chuyển ma pháp. Có thể nói cô ta có độ tương thích cao để làm thuật giả cho 'Phản Nguyền'. Việc ngài Kashiwakura gửi cô ta đến chỗ Izayoi Shirabe có lẽ cũng vì tài năng này."
"Vậy sao... Buông tay thì tiếc thật nhỉ."
"Thưa vâng. Nếu có thể, tôi muốn nghiên cứu kỹ lưỡng khoảng một năm trước khi thả cô ta ra."
"Đáng tiếc là chắc không được đâu."
Thấy Kurebayashi thành thật thổ lộ ham muốn của một nhà nghiên cứu, Maya cười khổ.
"Sáu kẻ dùng được thì giao cho ông Hanabishi giữ... còn mười chín kẻ kia thì tính sao đây."
Số thành viên Mặt trận Tân Nhân Loại bị bắt bốn ngày trước là hai mươi bốn người. Giữ lại sáu người cho nhà Yotsuba, vậy phải quyết định cách xử lý mười chín người còn lại bao gồm cả Kurenai.
Bọn họ là nghi phạm trộm cắp, nhưng khi bắt giữ, nhà Yotsuba đã không tuân thủ pháp luật. Không thể cứ thế giao cho cơ quan tư pháp được.
"Tốt nhất là để quân đội quốc phòng nhận lấy."
"Theo trình tự nào?"
Maya hỏi biện pháp cụ thể cho ý kiến của Hanabishi.
"Trong vụ việc lần này, nhà Ichijou đang xây dựng thế trận hợp tác với quân đội quốc phòng. Nếu giao những kẻ bị bắt cùng với công trạng đó cho nhà Ichijou, phần còn lại họ sẽ tự lo liệu ổn thỏa thôi."
Nghe câu trả lời của Hanabishi, Hayama đứng bên cạnh gật đầu.
"Ông Kurebayashi cũng thấy thế là ổn chứ?"
"Vâng, thưa phu nhân."
"Vậy chốt phương châm đó. Việc đàm phán với nhà Ichijou... ừm. Có lẽ nhờ Tatsuya-san đi."
"Như vậy chẳng phải rất tốt sao ạ."
Hayama tán thành phương châm Maya đưa ra, hai người kia cũng cúi đầu đồng ý.
"Tuy nhiên, chuyện với nhà Ichijou hãy để sang tuần sau. Ông Kurebayashi."
Rồi bà nhìn Kurebayashi đầy ẩn ý.
"Cho đến lúc đó, bà sẽ giao Kurenai Anzu cho tôi đúng không ạ?"
Kurebayashi tràn trề hy vọng trên khuôn mặt.
"Ừ, thời gian ngắn quá có thể ông sẽ thấy chưa đủ đâu."
"Thật là vinh hạnh."
Kurebayashi cúi chào bằng một cử chỉ điệu đà quá mức.
"Chắc thế là xong rồi nhỉ... À, nhắc mới nhớ."
Maya nói thêm với giọng điệu như vừa chợt nghĩ ra.
"Đã tìm thấy tên Số Rơi (Extra) của 'Số 2' tên là Fukami gì đó chưa?"
Phó thủ lĩnh của Mặt trận Tân Nhân Loại được xác định là dòng dõi Số Rơi của Viện Nghiên cứu số 2.
"Theo phán đoán của ngài Kuroba, chúng tôi đang thả lỏng cho hắn."
Câu trả lời đến ngay từ Hayama.
"Mitsugu-san sao?"
Tộc trưởng phân gia Kuroba của nhà Yotsuba, Kuroba Mitsugu, trạc tuổi Maya — dù thực tế Maya lớn hơn năm tuổi — nên họ gọi nhau là "Mitsugu-san", "Maya-san".
"Phu nhân muốn bắt hắn sao?"
"Không, chắc Mitsugu-san cũng có suy tính riêng. Cứ để nguyên vậy đi. Chỉ là đừng rời mắt khỏi hắn."
"Vâng. Tôi sẽ truyền đạt lại với ngài Kuroba như vậy."
"Vậy chào mọi người. Vất vả rồi."
Maya gật đầu hài lòng rồi rời khỏi phòng ăn nhỏ được dùng làm phòng họp.
Hanabishi và Kurebayashi quay trở lại công việc của mình, còn Hayama tháp tùng Maya về thư phòng riêng của bà.
◇ ◇ ◇
Gần như toàn bộ thành viên của Mặt trận Tân Nhân Loại đều tham gia nhiệm vụ trộm cổ vật (Relic) ở chân núi Norikura. Hiện tại, chỉ còn chín người có thể tự do hoạt động, bao gồm cả phó thủ lĩnh Fukami Yasuhiro.
Chín người đó đang tập trung tại hang ổ ở bờ vịnh Tokyo thuộc bán đảo Boso, tất cả đều ủ rũ cúi đầu.
Hôm nay là thứ Hai, ngày 7 tháng 6. Trong số này có những kẻ che giấu việc sở hữu tư chất ma pháp để đi làm bình thường. Nhưng dù đã nghỉ làm để tập trung lại đây, họ vẫn lãng phí thời gian một cách vô định từ sáng mà không làm gì cả.
Tin dữ khiến họ suy sụp là việc thủ lĩnh Kurenai Anzu đã bị bắt cóc.
"...Tại sao nhà Yotsuba đó lại xuất hiện chứ."
Một tàn dư lẩm bẩm.
"Đã chắc chắn là nhà Yotsuba bắt cóc thủ lĩnh đâu..."
Một gã khác phản bác yếu ớt.
"Con quái vật của nhà Yotsuba đã xuất hiện tại dinh thự nơi thủ lĩnh ẩn náu, và ngay sau đó cô ấy bị bắt cóc đấy! Mày định bảo đó là trùng hợp sao!?"
Tiếng cãi lại nghe giống tiếng thét hơn là phản bác.
"Thôi đi!"
Phó thủ lĩnh Fukami ngăn cuộc cãi vã vô nghĩa.
"Chúng ta sẽ lấy lại thủ lĩnh. Mọi người tập hợp lại là để bàn bạc việc đó. Không phải lúc để lục đục nội bộ."
"Nói là lấy lại, nhưng chúng ta còn chẳng biết thủ lĩnh bị giam ở đâu, thậm chí là bị ai bắt. Thế thì cứu kiểu gì!?"
Gã đàn ông vừa khăng khăng rằng chưa chắc là nhà Yotsuba bắt giữ quay sang chất vấn Fukami.
"Nếu đợi thông tin chính xác thì có thể sẽ quá muộn. Tôi cho rằng đành phải đánh cược một phen."
Cách dùng từ của Fukami khi trả lời rất trịch thượng, nhưng trong giọng điệu lại lộ ra tính cách thần kinh ở vài chỗ.
"Dù nói là đánh cược, nhưng chúng ta hoàn toàn không biết vị trí..."
Có lẽ gã đàn ông kia cũng hiểu rằng không còn thời gian dư dả. Giọng phản bác không còn chút sức lực nào.
"Chúng ta sẽ không tìm vị trí. Không phải là giải cứu, mà là ép chúng thả thủ lĩnh ra."
"...Bằng cách nào cơ?"
Người đặt câu hỏi là chàng thanh niên đã khẳng định kẻ bắt cóc là nhà Yotsuba.
"Đầu tiên, giả định rằng kẻ đưa thủ lĩnh đi khỏi dinh thự ẩn náu là người có liên quan đến Shiba Tatsuya. Nhìn vào tình hình thì khả năng đó là cao nhất."
Lần này không có tiếng phản đối nào vang lên.
"Trong công ty của gã đó có con gái nhà Saegusa."
Việc Mayumi làm việc tại Magian Company đã trở thành lời đồn trong giới ma pháp. Không chỉ Fukami, mà không ai ở đây là không biết sự thật đó. — Nói chính xác thì đó không phải là "Công ty", nhưng ở đây cũng chẳng có ai bận tâm đến điều đó.
"...Định bắt Saegusa Mayumi làm con tin sao?"
Một kẻ nhanh trí hỏi Fukami. Thực ra, suy luận ra ý đồ của Fukami từ ngữ cảnh hiện tại cũng không khó lắm.
"Đúng vậy."
"...Đối phương là trực hệ của Thập Sư Tộc đấy?"
"Tôi không có ý xem thường thực lực của Saegusa Mayumi. Nhưng dù là Ma pháp sư lão luyện đến đâu, nếu bị đánh úp bất ngờ thì cũng không thể phát huy thực lực vốn có. Hơn nữa, nếu là tập kích bằng ma pháp thì có thể cô ta sẽ nhận ra và phòng thủ, nhưng chắc chắn cô ta không phòng bị cho những cuộc tập kích phi ma pháp."
"Dùng khí gas trong khu phố sao!?"
Tiếng kinh ngạc vang lên từ đồng bọn.
"Nơi ả sống là khu nhà ở nhân viên của doanh nghiệp dưới trướng nhà Yotsuba. Sẽ không lôi người không liên quan vào đâu."
Lý lẽ thô thiển mà Fukami thốt ra là: nếu là người liên quan đến Magian Company thì có bị cuốn vào cũng không sao.
Tuy nhiên, không có ý kiến phản đối. — Có thể nói đây là màn kịch hé lộ bản chất Mặt trận Tân Nhân Loại rốt cuộc cũng chỉ là một tổ chức tội phạm.
◇ ◇ ◇
Thứ Tư, ngày 9 tháng 6 năm 2100. Thời gian sắp sửa đến 6 giờ 30 phút chiều.
Nơi làm việc của Mayumi, Học viện Ma Công, áp dụng chế độ làm việc siêu linh hoạt (Super Flex). Đi làm lúc nào cũng được và giờ tan làm cũng do bản thân quyết định. Nhưng Mayumi về cơ bản vẫn đi làm lúc 9 giờ sáng và tan làm lúc 5 giờ chiều. Thời gian về đến khu nhà ở nhân viên nằm trong khoảng cách đi bộ thường là trước 6 giờ chiều.
Nhưng hôm nay cuộc họp với công ty quảng cáo kéo dài, khi rời văn phòng thì đã quá 6 giờ. Bình thường cô sẽ ghé đâu đó uống trà hoặc mua sắm rồi mới về, nhưng hôm nay cô đi thẳng về nhà mà không la cà.
Hiện tại đang là mùa ngày dài nhất trong năm. Hôm nay trời lại hửng nắng từ chiều nên giờ này vẫn còn khá sáng. Dù người qua lại không đông đúc như quanh khu nhà bố mẹ cô gần trung tâm Tokyo, nhưng cũng không đến mức vắng tanh không một bóng người. Dù muộn hơn mọi khi, lẽ ra cũng chẳng có gì nguy hiểm.
Vì sức khỏe, cô đi bộ đi làm chứ không dùng xe máy hay xe đạp. Hôm nay cô cũng đi bộ từ Học viện Ma Công về, và ngay trước khi bước vào khuôn viên khu nhà ở...
— Cô đột nhiên bị cơn chóng mặt tấn công.
(Thiếu máu...? Không, cái này là...)
Mayumi sở hữu tuyệt kỹ đối kháng là bắn những khối đá khô vào mặt đối thủ, hóa khí chúng ngay trước khi trúng đích để đưa khí CO2 vào khí quản đối phương, gây thiếu oxy và ngộ độc CO2.
Vì vậy, cô đã nghiên cứu cách đối phó khi bị tấn công bằng ma pháp tương tự. Kể cả các triệu chứng chủ quan khi hít phải khí độc và cách ứng phó khi phát hiện loại tấn công đó.
(Không khí sạch trên cao, khí độc, ư...)
Cô suy đoán triệu chứng mình đang gặp phải là do loại khí gas gây mê sảng.
Mayumi định dùng ma pháp di chuyển "Hạ Giáng Toàn Phong" (Lốc Xoáy Giáng Xuống) để hút một lượng lớn không khí từ trên cao xuống tạo luồng khí giáng, thổi bay khí độc đang bao trùm quanh mình.
Nhưng, cô nhận ra quá muộn.
Sự tập trung ý thức cần thiết để kích hoạt ma pháp không thể thực hiện đầy đủ.
Lúc này, nếu CAD mà Mayumi đang cầm là loại thao tác nút bấm kiểu cũ, thì có khả năng cô vẫn kích hoạt được ma pháp từ trạng thái này.
Nhưng loại CAD thao tác hoàn toàn bằng suy nghĩ không cần dùng tay, đổi lại đòi hỏi phải ý thức rõ ràng, minh bạch nội dung thao tác. Trong trạng thái ý thức bị bao phủ bởi màn sương mù, thao tác cần thiết để xuất lực khởi động thức không thể diễn ra suôn sẻ. Đây là "cái bẫy không ngờ tới" thường nảy sinh cùng với sự tiến bộ của kỹ thuật.
Mayumi ngồi bệt xuống đường. Cô đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cô nhìn thấy những bóng người lao tới từ chỗ ẩn nấp, nhưng không thể phân biệt được khuôn mặt, cũng chẳng thể kháng cự hay bỏ chạy.
(Làm, ơn... Có ai... không...)
Mayumi cũng là một cô gái trẻ. Dù ý thức mơ màng, nhưng nỗi sợ hãi vẫn trào dâng.
Không, chính vì ở trong trạng thái không thể kháng cự, nỗi sợ hãi càng phình to hơn.
(Ai đó, làm ơn...! Tatsuya-kun... Juumonji-kun... Mari... Ai cũng được... Làm ơn...!)
Người đàn em đáng tin cậy. Người bạn đáng tin cậy. Nhưng họ là những người lẽ ra không có mặt ở gần đây hôm nay.
Với dòng suy nghĩ không còn tự chủ, Mayumi tìm kiếm ai đó ở gần có thể cứu mình.
(Cứu, tôi với... Toakami-san...!)
"Các người làm cái gì đấy! Tránh xa Saegusa-san ra!"
Mayumi nghi ngờ tai mình. Cô sợ rằng đó là ảo thính do mình tự tưởng tượng ra vì quá mong chờ.
Và rồi trong tầm nhìn mờ ảo, khi thấy rõ ràng Ryousuke đang chạy về phía mình, cô mất đi ý thức như sợi dây bị cắt đứt và nằm sóng soài trên đường.
◇ ◇ ◇
Kể từ khi được Tatsuya nhờ quay lại Vancouver làm sứ giả gặp Lina (Lena Fehr), Ryousuke rơi vào trạng thái không thể tập trung làm việc.
Thời gian vẫn chưa được chỉ định rõ ràng. Nhưng chắc chắn là không còn xa nữa. "Càng sớm càng tốt" là tiếng lòng của Ryousuke. Nói đúng hơn, anh đang bị ám ảnh bởi nguyện vọng "muốn gặp lại Lina càng sớm càng tốt".
Ryousuke vừa mới nói chuyện với Tinh Khí Thể (Astral Body) của Lina hôm nọ, nhưng có vẻ anh vẫn nhớ mong người thật. Không, có lẽ chính vì đã gặp mặt Tinh Khí Thể giống hệt người thật nên anh càng muốn gặp người thật hơn.
Có vẻ thái độ đó đã lộ ra ngoài. Chiều nay, cuối cùng anh đã bị tân Hiệu trưởng đuổi khéo khỏi văn phòng. Nói là đuổi nhưng không phải sa thải, mà là bị sai đi đưa những tài liệu quan trọng không thể gửi qua đường bưu điện cho một giảng viên của trường đại học công nghiệp nọ, người sẽ hợp tác với Học viện Ma Công, và tiện thể đi gia hạn hộ chiếu luôn.
Thực ra anh định quay về sớm hơn, nhưng lại bất ngờ bị giữ chân tại trường đại học nơi anh đến đưa đồ. Trùng hợp thay, đó lại là trường đại học mà Ryousuke từng theo học một năm.
Lúc định ra về, anh bị một giảng viên từng giúp đỡ mình hồi còn đi học bắt gặp — người khác với giảng viên nhận đồ — và bị hỏi han đủ điều. Trong lúc nói chuyện, vị giảng viên đó có vẻ nảy sinh hứng thú với Học viện Ma Công. Việc đảm bảo đội ngũ giáo dục là ưu tiên hàng đầu của Học viện Ma Công. Không thể thất lễ, anh cứ thế mải mê nói chuyện cho đến tận giờ này.
Được lệnh "Muộn thế này rồi thì về thẳng nhà đi", nhưng khi về đến khu nhà ở nhân viên thì cũng đã muộn hơn mọi khi. Nhưng có thể nói sự tình cờ đó đã mang lại may mắn.
Trước cổng khu nhà, Mayumi đang ngồi bệt xuống đất, và những bóng người khả nghi đang tiến lại gần cô. Việc Mayumi không nhận diện được nhân dạng của kẻ tập kích là điều đương nhiên. Tất cả bọn chúng đều đeo mặt nạ phòng độc.
Khi nhận ra điều đó, Ryousuke cũng đã hít phải một ít khí gas. Nhưng may thay, anh nhận ra sớm. Nơi anh đứng có lẽ nồng độ khí gas còn thấp. Trước khi cơ thể bị ảnh hưởng, Ryousuke đã bao bọc bản thân bằng lá chắn ma pháp.
Gia tộc Toakami là dòng dõi Số Rơi (Extra) của số "Mười" (Tou). Họ gốc là "Togami" (Thập Thần).
Và nguyên nhân khiến "Togami" bị tước bỏ con số chính là ma pháp đang bảo vệ cơ thể anh lúc này.
Ma pháp Giáp Cá Nhân "Reactive Armor" (Giáp Phản Ứng).
Ma pháp sư bảo vệ các cứ điểm quan trọng và nhân vật quan trọng. Đó là mục đích của Viện Nghiên cứu số 10. Nhưng "Reactive Armor" của "Togami" chỉ có thể bảo vệ bản thân người dùng.
Chính vì thế nên bị tước số. Chính vì thế nên trở thành Số Rơi (Extra).
Nhưng nếu nhìn theo hướng khác, chỉ xét riêng việc bảo vệ bản thân, thì "Reactive Armor" sở hữu cường độ xứng đáng với Ma pháp sư mang số "Mười".
Thực ra, "Toakami" có tính chất hơi khác so với những Số Rơi bị vứt bỏ như phế phẩm khác. "Togami", kẻ không thể hoàn thành vai trò "tấm khiên mạnh nhất" bảo vệ đầu não quốc gia, thay vào đó đã được điều chỉnh theo hướng trở thành lính đặc công đơn độc đột nhập vào trận địa địch.
Kết cục, do không được kỳ vọng vào khả năng quyết định cục diện chiến trận, "Togami" bị trục xuất và trở thành "Toakami", nhưng ma pháp của họ đã được cải tiến, không, phải nói là cải tạo ở mức độ không thua kém gì "Juumonji" hay "Tooyama".
Một trong số đó là khả năng kích hoạt tức thì mà không cần dựa vào CAD. Hệ thống hơi khác so với năng lực Psychic. Đầu tiên hình thành một lớp màng Psion chỉ bao phủ một bàn tay — một lá chắn vô hệ thống, rồi lấy đó làm bàn đạp để triển khai lá chắn ma pháp chính thức bao bọc toàn thân.
Và một tính chất đặc biệt nữa là tính thẩm thấu có chọn lọc. Ma pháp giáp cá nhân được hình thành dọc theo cơ thể, bao bọc thuật giả không một kẽ hở. Lá chắn được thiết kế cho chiến trường cũng có hiệu quả với khí độc.
Nhưng nếu ngăn chặn hoàn toàn khí thể, bên trong lá chắn chật hẹp sẽ nhanh chóng thiếu oxy. Tính thẩm thấu có chọn lọc được tạo ra để ngăn chặn điều đó, giúp thuật giả có thể tiếp tục chiến đấu khi đang bật lá chắn. Lá chắn của Reactive Armor cho phép hỗn hợp khí oxy-nitơ với tỷ lệ thành phần tối ưu cho hô hấp đi qua, và thải khí CO2 ra ngoài. Việc thẩm thấu hỗn hợp khí oxy-nitơ là hai chiều, nhưng khí CO2 chỉ được thông qua theo một chiều thải ra.
Chỉ là do đa chức năng hóa quá mức, nên số lần tái triển khai quan trọng lại không tăng lên được, khiến việc hoàn thiện như một lính đặc công bị hủy bỏ, đó có lẽ là điều trớ trêu. — Tuy nhiên, đối với Ryousuke và cha anh, có thể nói đó là một điều may mắn.
Khoác lên mình bộ giáp ma pháp cá nhân đó, Ryousuke lao đến chỗ Mayumi.
Kẻ khả nghi đeo mặt nạ phòng độc — thành viên của Mặt trận Tân Nhân Loại — đã đi trước một bước, nhưng Ryousuke đá bay gã đang định chạm vào Mayumi và đứng chắn trước lưng cô.
Anh không bế cô lên.
Không thể làm thế.
Reactive Armor là ma pháp giáp cá nhân. Nó chỉ bảo vệ thuật giả và cự tuyệt bất cứ ai ngoài thuật giả. — Nói là cự tuyệt nhưng không phải kiểu như con nhím chạm vào là bị thương. Chỉ là không thể vào bên trong mà thôi.
Qua lớp lá chắn, anh có thể ôm người, cầm vật. Nhưng qua lớp lá chắn thì không có xúc giác, nên không biết được lực tay.
Hơn nữa lá chắn không cho chất rắn đi qua. Không phải là triệt tiêu động lượng mà là kiểm soát vật chất bài ngoại. Từ bên ngoài lá chắn nhìn vào, trạng thái này gần giống như đang mặc một bộ giáp kim loại trong suốt không bao giờ biến dạng. Nếu giữ nguyên Reactive Armor mà bế người lên và lỡ dùng quá sức, người được bế có thể không chỉ đau thôi đâu.
Nếu không cần quan tâm đến đối phương thì vác lên vai cũng được. Nhưng với một người phụ nữ không thể đối xử thô bạo, dù là để đưa ra khỏi vùng nguy hiểm, anh cũng không thể làm hành động có thể gây thương tích cho cô ấy.
"■■■■■■■!"
Thành viên Mặt trận Tân Nhân Loại gào lên "Đừng có cản đường!" và vung thứ vũ khí giống dùi cui chuyên dụng lao vào đánh.
Giọng nói qua mặt nạ phòng độc bị nghẹt lại, Ryousuke không nghe rõ.
"Tao không hiểu mày nói cái gì!"
Vừa đáp trả, Ryousuke vừa đưa cẳng tay trái lên đỡ đòn dùi cui đang giáng xuống.
Cú đánh kết hợp với ma pháp gia trọng đó nặng hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Nếu đỡ bình thường, ít nhất cũng gãy xương. Nếu xui xẻo, uy lực đó có thể nghiền nát hoặc làm đứt lìa cánh tay.
Nhưng Ryousuke hoàn toàn không hề hấn gì. Cánh tay trái chịu cú đánh kèm áp lực nặng nề chỉ hơi hạ xuống một chút.
Ma pháp giáp cá nhân Reactive Armor là loại ma pháp tự cường hóa tương ứng với đòn tấn công phải chịu. Thực ra, khi chịu cú đánh của chiếc dùi cui được khuếch đại khối lượng quán tính, lá chắn của Ryousuke đã bị vỡ một lần. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lá chắn đã được tái triển khai với khả năng phòng thủ cao hơn đối với "đòn tấn công ma pháp khuếch đại động lượng".
Dù bị che khuất bởi mặt nạ phòng độc, nhưng gã đàn ông vừa vung dùi cui chắc hẳn đang lộ vẻ dao động trên khuôn mặt còn non trẻ. Tuy nhiên, Mặt trận Tân Nhân Loại vì để đạt được mục đích, có lẽ mỗi thành viên đều đã trải qua rèn luyện khắc nghiệt. — Khoan bàn đến tính đúng đắn hay hiệu quả của mục đích đó.
Gã thanh niên của Mặt trận Tân Nhân Loại lập tức chuyển sang hành động tiếp theo. Hắn lùi lại một bước nhỏ, lần này gia trọng cả cơ thể mình rồi lao tới, vung dùi cui xuống Ryousuke một lần nữa.
Nhưng.
Lần này, cánh tay đỡ đòn của Ryousuke thậm chí còn không hề nhúc nhích.
Ryousuke quét chân gã thanh niên đang cứng đờ ở tư thế vung dùi cui — tác dụng phụ của ma pháp tự gia trọng.
Không hẳn là quét chân, mà là một cú đá thấp (low kick).
Cơ thể gã thanh niên xoay một phần tư vòng với hông làm điểm tựa, bay lên không trung rồi rơi ngửa xuống mặt đường nhựa.
Ryousuke không bỏ lỡ cơ hội, tung đòn truy kích.
Từ cú đá thấp, anh chuyển đà dẫm thẳng xuống (stomping), gót chân xoáy vào chấn thủy của gã đàn ông vừa ngã.
Từ sau chiếc mặt nạ phòng độc phát ra tiếng rên rỉ "Hự!", gã thanh niên co giật tay chân một cái như đang duỗi thẳng ra rồi bất động. Tứ chi buông thõng cho thấy hắn đã bất tỉnh, hoặc đang ở trạng thái gần như vậy.
Thấy đồng bọn bị hạ, Mặt trận Tân Nhân Loại có lẽ đã nhận định Ryousuke là kẻ địch cần loại bỏ trước khi bắt cóc Mayumi. Bốn bóng người bao vây lấy Ryousuke. Tất cả đều đeo mặt nạ phòng độc, nhưng nhìn vào vóc dáng thì có thể đoán một người là nữ.
Nhìn bọn chúng, Ryousuke cảm thấy "Nguy rồi...".
Không phải vì bị bao vây.
Mà là vì những kẻ tập kích — Mặt trận Tân Nhân Loại — vẫn còn đeo mặt nạ phòng độc.
(Nghĩa là chúng đã dùng loại khí gas khó khuếch tán sao...)
(Nếu vậy thì Saegusa-san vẫn đang tiếp tục hít phải khí độc.)
Ryousuke không có kiến thức và kỹ năng để phân tích thành phần khí gas.
(Rủi ro di chứng ở mức độ nào!?)
Hơn nữa, Ryousuke không biết danh tính của đối phương. Đương nhiên cũng không biết mục đích của chúng.
Có vẻ chúng không định giết ngay, nhưng không rõ chúng có quan tâm đến sức khỏe của Mayumi sau khi đạt được mục đích hay không.
(Nếu cứ để mặc tình trạng này thì rủi ro di chứng sẽ tăng cao phải không?)
Không thể để nguyên tình trạng này được. Ryousuke nghĩ vậy.
Anh không giỏi ma pháp.
Không phải là không giỏi lắm, mà là...
Nói thẳng ra là kém — rất tệ.
Cũng đành chịu thôi. Anh chưa từng có kinh nghiệm học ma pháp một cách bài bản.
Đừng nói là Đại học Ma pháp, ngay cả trường Cấp 3 Ma pháp anh cũng không học, và ở nhà anh cũng không được huấn luyện sử dụng ma pháp.
Số Rơi (Extra) là sự tồn tại cấm kỵ của giới ma pháp Nhật Bản. Nhà Yotsuba với thực lực và khả năng hành động "không biết sẽ làm ra chuyện gì" được gọi là "Bất Khả Xâm Phạm" (Untouchable), còn Số Rơi là biểu tượng của sự vô nhân đạo nửa thế kỷ trước, trở thành điều cấm kỵ không được chạm đến. Dùng cách nói thông tục thì bị coi là "lịch sử đen tối không muốn nhớ lại".
Trong giới những người liên quan đến ma pháp, việc phân biệt đối xử với Số Rơi bị coi là điều đáng khinh bỉ. Nhưng mặt khác, những gì gợi nhớ đến Số Rơi đều bị tránh né theo luật bất thành văn. Cả cái tên, xuất thân, lẫn thứ ma pháp đặc thù đã khiến họ bị tước bỏ con số.
====================
Vì vậy, Ryousuke chỉ được cha dạy duy nhất phương pháp kiểm soát ý thức để "Reactive Armor" không tự kích hoạt. Bởi lẽ "Reactive Armor" là loại ma pháp đặc thù có thể thi triển mà không cần CAD, khác biệt với các ma pháp khác, nên sự huấn luyện càng thêm nghiêm khắc và khắt khe đến mức thần kinh.
Tuy nhiên, trong thế hệ trẻ như Ryousuke, cảm giác cấm kỵ đối với "Extra rớt số" hầu như không còn, nên có thể nói cách giáo dục của cha cậu là sai lầm. Có lẽ chính ông cũng nhận ra và hối hận, bằng chứng là với cô em gái kém cậu bảy tuổi, phương châm giáo dục của cha đã thay đổi hoàn toàn.
Nhưng sự thật là thời niên thiếu, cậu không hề có ý định trở thành pháp sư và cũng không được giáo dục về ma pháp. Thay vào đó, cậu đắm mình vào việc tu luyện võ thuật.
Do đó, ngoại trừ "Reactive Armor" được rèn luyện khả năng kiểm soát triệt để, cậu không thể sử dụng các ma pháp khác ở mức độ hài lòng. Sau khi gặp Lena, cậu đã tự học ma pháp để trở nên có ích cho cô ấy, cũng như được các đồng đội trong FEHR chỉ dạy, nhưng đến giờ trình độ ma pháp của cậu vẫn rất tệ.
(Dù vậy, nếu chỉ là ma pháp cấp độ này!)
Ryousuke vừa duy trì "Reactive Armor", vừa kích hoạt "Hạ Giáng Toàn Phong".
Khối không khí trong lành bị kéo xuống từ trên cao va vào mặt đất, tạo thành cơn gió xoáy hướng ra ngoài, thổi bay lớp khí gas đang ứ đọng... lẽ ra phải là như vậy.
Ryousuke liếc nhìn ra sau. Saegusa Mayumi với mái tóc rối bù vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Dù khí độc xung quanh đã hết, nhưng ảnh hưởng của nó chắc chắn không thể biến mất ngay lập tức. Cậu chỉ còn cách tin rằng tình hình đã được cải thiện.
Mặt Trận Tân Nhân Loại không bỏ lỡ khoảnh khắc lơ là ngắn ngủi của Ryousuke. Hai sợi dây thừng được ném về phía cậu từ hai bên trái phải. Không, đó không phải dây thừng mà là xích mảnh. Trên đó có gắn những quả nặng nhỏ cách đều nhau.
Đó là loại vũ khí cầm tay được chế tạo cho pháp sư gọi là "Tự Tại Tỏa - Flexible Chain". Bằng cách tác động ma pháp gia tốc lên từng quả nặng, sợi xích được điều khiển như một sinh vật sống. Nó không đòi hỏi nhiều sức mạnh ma pháp nhưng lại yêu cầu kỹ thuật cao để sử dụng.
Hai kẻ thuộc Mặt Trận Tân Nhân Loại dường như sở hữu kỹ thuật đó thừa thãi. Những sợi xích uốn lượn quấn chặt lấy hai tay Ryousuke, phong tỏa chuyển động của cậu... thoạt nhìn là như vậy.
(Chỉ thế này thôi sao!)
Tình huống này cậu đã trải qua nhiều lần trong quá trình tu luyện vũ khí. Trong số những võ sư dạy cậu thời cao trung, có một ông lão kế thừa kỹ thuật "bắt trói". Chuyển động dây thừng của vị sư phụ đó phức tạp và tinh vi hơn nhiều.
(Ít nhất thì cách trói của ông ấy không hề lỏng lẻo thế này!)
Ryousuke rung cánh tay phải nhiều lần với biên độ nhỏ và phức tạp. Thoạt nhìn có vẻ như cậu đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng thực chất lại tuân theo nguyên lý võ thuật.
Dĩ nhiên, các thuật giả của Mặt Trận Tân Nhân Loại không đứng nhìn. Họ cố tác động ma pháp lên quả nặng trên xích để chặn cử động của Ryousuke.
Nhưng sợi xích đang quấn trên bề mặt lá chắn của ma pháp hộ giáp cá nhân. Đó là không gian mà ma pháp của Ryousuke đang tác động. Bị cản trở bởi lực can thiệp sự tượng của Ryousuke trên "Reactive Armor", ma pháp của kẻ địch không thể chạm tới quả nặng.
Sợi xích quấn quanh tay phải Ryousuke lỏng ra và tuột xuống.
Ryousuke lao mạnh về phía gã đàn ông đang giữ sợi xích bên tay trái.
Khoảng cách ba mét được thu hẹp trong nháy mắt, cậu tung cú đấm phải vào vùng chấn thủy!
Nắm đấm của Ryousuke, nhờ được bao bọc bởi "Reactive Armor" mà đạt được độ cứng như sắt thép theo đúng nghĩa đen, đã đánh ngất gã đàn ông chỉ sau một đòn.
Ngay lúc đó, một luồng khí tức ma pháp mạnh mẽ tỏa ra từ một trong ba kẻ còn lại.
Một lực lượng ma pháp ngang ngửa với "Reactive Armor" của Ryousuke được giải phóng.
Không ngưng tụ trong không gian hẹp như ma pháp của Ryousuke, sức mạnh ma pháp này lấp đầy một không gian rộng lớn, bán kính ít nhất mười mét.
Tâm điểm của không gian ma pháp là Saegusa Mayumi, và Ryousuke cũng nằm trong phạm vi đó. Nó không đủ lực can thiệp để xâm lấn ma pháp hộ giáp của cậu. Thay vào đó, nó nuốt chửng cậu cùng với lá chắn "Reactive Armor".
Khói đen xuất hiện.
Tầm nhìn lập tức bị khói bao phủ.
Ryousuke trực giác hiểu rằng đây là ma pháp của kẻ địch.
Và trực giác cũng mách bảo làn khói đen này không chỉ đơn thuần che khuất tầm nhìn.
Khói đen không xâm nhập vào bên trong "Reactive Armor".
Nhưng Saegusa Mayumi đang hứng trọn làn khói đen này.
(...Một lần nữa!)
Ryousuke kích hoạt "Hạ Giáng Toàn Phong".
Cơn gió thổi xuống nhắm vào Saegusa Mayumi đã thổi bay khói đen... tạm thời.
Nhưng khói đen lập tức hồi phục và che khuất tầm nhìn của Ryousuke.
(Chết tiệt... lại lần nữa!)
Lá chắn bao quanh cơ thể Ryousuke bật lại những viên đạn bay tới. Trong màn khói này, dường như phe địch có thuật giả xác định chính xác vị trí của họ.
Ryousuke phớt lờ làn mưa đạn, thi triển "Hạ Giáng Toàn Phong" lần thứ ba.
Nhưng kết quả chỉ là sự lặp lại. Trong làn khói đen ngày càng đậm đặc, Ryousuke lao đến bên cạnh Saegusa Mayumi.
Và một lần nữa, dùng ma pháp thổi bay khí đen.
Ngay khi tầm nhìn quang đãng, Ryousuke giải trừ "Reactive Armor".
Bên cạnh Saegusa Mayumi là gã đàn ông cậu hạ gục đầu tiên đang nằm ngửa.
Ryousuke giật lấy chiếc mặt nạ phòng độc từ gã đó, đeo lên mặt Saegusa Mayumi thay vì bản thân mình.
Cậu thở phào nhẹ nhõm vì Saegusa Mayumi sẽ không bị khí độc xâm nhập thêm nữa.
...Đó là sự lơ là chết người.
Nhanh hơn cả việc triển khai lại "Reactive Armor", sợi xích "Flexible Chain" đã quấn chặt lấy cổ Ryousuke.
Cậu không thể hình thành lá chắn ở vị trí áp sát da thịt. Để Ryousuke kích hoạt ma pháp hộ giáp cá nhân, cần có khoảng trống ít nhất ba centimet quanh cơ thể, ngoại trừ lòng bàn chân đang chạm đất.
Nếu vật tiếp xúc với cơ thể là chất lỏng thì không sao, nhưng với chất rắn, cậu chỉ có thể triển khai "Reactive Armor" bằng cách bao trùm toàn bộ vật đó. Tuy nhiên, lá chắn hộ giáp cá nhân chỉ có thể được cấu trúc ở vị trí tối đa ba mươi centimet tính từ cơ thể. Việc bao phủ sợi xích dài hơn ba mét là bất khả thi về mặt tính chất ma pháp. "Reactive Armor" là loại ma pháp phải hoàn tất việc triển khai lá chắn rồi mới bước vào chiến đấu.
Ryousuke định đánh bại thuật giả điều khiển xích để phá vỡ tình thế.
Nhưng sợi xích bị cố định ở trạng thái kéo dài, khiến cậu không thể tiếp cận kẻ đó.
Khói đen tăng nồng độ, nuốt chửng Ryousuke.
Ryousuke nhắm mắt, nín thở. Nhưng cậu không thể làm gì hơn nữa.
...Vạn sự hưu rồi sao.
...Ngay khi cậu sắp bỏ cuộc.
...Một cơn gió mạnh thổi xuống, đánh tan toàn bộ khói đen!
Một "Hạ Giáng Toàn Phong" mạnh mẽ đến mức ma pháp của Ryousuke không thể nào so sánh được.
Có lẽ do diễn biến bất ngờ khiến thuật giả kinh ngạc, sợi xích quấn quanh cổ Ryousuke lỏng ra.
Cậu dùng tay gỡ xích, và trong tầm nhìn đã quang đãng, tái kích hoạt "Reactive Armor".
Kẻ địch để lộ sự dao động dữ dội, cố gắng tạo ra khói đen ma pháp bao phủ khu vực một lần nữa.
Tuy nhiên.
Không chỉ gã đó, mà cả gã cầm xích và ả cầm súng, tất cả kẻ địch đều bị tấn công bởi màn đạn đá khô (dry ice).
Màn đạn trông có vẻ bừa bãi nhưng lại nhắm chính xác vào tay chân.
Gã đàn ông dùng xích và người phụ nữ cầm súng lục ngã gục, máu chảy ra từ tay chân.
Máu không phun thành tia mà chỉ thấm qua lớp quần áo dài tay và dài đến mắt cá chân. Có lẽ quần áo họ mặc có chức năng chống đạn đơn giản. Xương cốt có vẻ không gãy. Nhưng chấn động từ đạn đã gây sát thương lớn cho cả hai. Họ không thể đứng dậy, thậm chí không có dấu hiệu bò đi để chạy trốn.
Chỉ riêng thuật giả tạo khói đen là chịu được màn đạn đá khô. Nhưng trên hai cánh tay gã cũng rỉ máu ở vài chỗ. Có vẻ không phải do lá chắn ma pháp chặn lại. Có lẽ khả năng chống đạn của trang phục gã tốt hơn hai người kia. Hoặc đơn giản là gã chịu đòn giỏi hơn.
Trong một khoảnh khắc, Ryousuke bị thôi thúc muốn quay đầu lại. Màn đạn vừa rồi chắc chắn, không, chắc chắn là do Saegusa Mayumi.
Biệt danh của Saegusa Mayumi là "Elfin Sniper" (Xạ Thủ Yêu Tinh). Việc cô sử dụng đạn đá khô là chuyện nổi tiếng, đến mức Ryousuke - người ít giao du với giới ma pháp Nhật Bản - cũng từng nghe qua.
Kỹ thuật đó còn cao siêu hơn cả lời đồn. Tạo ra lượng đá khô lớn như vậy từ lượng carbon dioxide chỉ chiếm chưa đầy một nửa của 0.1% trong không khí, dung lượng và lực can thiệp sự tượng của cô vượt xa sức tưởng tượng của Ryousuke.
(Đây chính là Thập Sư Tộc sao...)
Ryousuke cảm thấy một nỗi niềm lẫn lộn giữa thán phục và ghen tị.
Nhưng nén lại sự thôi thúc muốn quay đầu cùng sự ghen tị và những cảm xúc hỗn tạp khác, Ryousuke lao thẳng vào thuật giả tạo khói đen.
Ryousuke cảm nhận được đòn tấn công ma pháp đang phóng về phía mình.
Nhưng cậu không dừng bước. Thậm chí không thủ thế phòng ngự.
Ma pháp của "Extra" vốn thường là gánh nặng của cuộc đời,
Giờ đây, cậu đặt trọn niềm tin vào nó.
Ryousuke tung nắm đấm theo một đường thẳng!
Nắm đấm được bao bọc bởi hộ giáp cá nhân của Ryousuke xuyên thủng lá chắn ma pháp của đối phương,
Thọc sâu vào vùng chấn thủy của tên pháp sư tạo khói.
Gã đàn ông đổ gục không một tiếng động.
Cú va chạm khi ngã sấp mặt xuống đường làm chiếc mặt nạ phòng độc văng ra.
"Hắn là...?"
Ryousuke thấy góc nghiêng khuôn mặt này rất quen.
Fukami Yasuhiro. Gã đàn ông tự xưng là "Extra rớt số 2" đã xông vào phòng cậu hôm trước.
"...Toakami-san."
Một giọng nói nghẹt nghẹt vang lên từ phía sau Ryousuke, nghe có vẻ rụt rè.
Khác với giọng nói thường ngày, nhưng cậu vẫn nhận ra đó là của Saegusa Mayumi.
Ryousuke quay lại... và suýt nữa thì phì cười.
Saegusa Mayumi vẫn đang đeo mặt nạ phòng độc. Sự kết hợp giữa bộ âu phục nữ sành điệu và chiếc mặt nạ phòng độc thô kệch thực sự rất mất cân đối, không, phải nói là siêu thực.
Nhìn thấy khuôn mặt co giật của Ryousuke, có lẽ cô đã nhận ra tình trạng của mình. Saegusa Mayumi luống cuống tháo mặt nạ ra.
"À, ừm."
Một tay cầm mặt nạ, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, Saegusa Mayumi tiếp tục nói mà không đợi Ryousuke trả lời.
"Cảm ơn cậu đã cứu tôi."
Nói xong, Saegusa Mayumi cúi đầu thật thấp.
Được cảm ơn một cách trang trọng như vậy, Ryousuke cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Nhưng cậu cũng không thể cứ im lặng mãi.
"À thì... chị có bị thương không? Chị thấy trong người thế nào?"
Ryousuke cố nặn ra một câu hỏi xã giao an toàn.
"Tôi không bị thương. Cảm giác cũng..."
Đến đây, Saegusa Mayumi nghiêng đầu. Khuôn mặt đỏ bừng lúc nãy đã trở lại sắc thái bình thường.
"Như chưa từng có chuyện gì xảy ra, sảng... vẫn như mọi khi."
Từ mà Saegusa Mayumi định nói nhưng kìm lại là "Sảng khoái". Cô sửa lại thành ý là dù có mệt sau giờ làm nhưng vẫn bình thường như mọi ngày.
"Vậy sao. Chắc là loại thuốc hết tác dụng nhanh nhỉ. Nhưng mà khí gas gì mà hết tác dụng nhanh thế được...?"
Ryousuke nghiêng đầu thắc mắc.
Nửa sau câu nói của cậu biến thành lời lẩm bẩm một mình.
"Không..."
Vì thế, Saegusa Mayumi không trả lời rõ ràng câu hỏi của Ryousuke. Chỉ là trong lòng cô đã có một đáp án khác. Điều đó thể hiện rõ trên nét mặt Saegusa Mayumi, nhưng Ryousuke đang mải mê với nghi vấn của mình nên không nhận ra.
◇◇◇
Saegusa Mayumi bị Mặt Trận Tân Nhân Loại tấn công ngay trước khu nhà ở nhân viên của Học viện Ma Công.
Thực ra toàn bộ sự việc đã được camera giám sát của khu nhà ghi lại, và hình ảnh truyền về đang được theo dõi trực tiếp tại trụ sở Tokyo của gia tộc Yotsuba.
"Có vẻ xong rồi nhỉ."
"Cảnh sát sắp đến hốt đám Mặt Trận Tân Nhân Loại rồi."
Ayako thính tai phản ứng lại lời lầm bầm của Lina.
"Cảnh sát đã xuất phát rồi sao?"
Nghe vậy, Shiba Miyuki hỏi Ayako.
"Em đã báo cảnh sát một lúc trước rồi. Vì bên này đã chuẩn bị xong."
"Việc chuẩn bị là do Fumiya-kun làm à?"
"Vâng, đúng theo kế hoạch."
Ayako nở nụ cười tinh quái.
"Nếu biết chúng ta đã nắm được kế hoạch tập kích, chắc chị Mayumi sẽ giận lắm đấy."
Lina cũng cười với vẻ mặt tương tự.
"Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho tình huống khẩn cấp, và kết quả là không có thiệt hại thực tế nào. Không vấn đề gì đâu."
Trước lời trách cứ không mấy nghiêm túc của Lina, Ayako đáp lại bằng giọng điệu tỉnh bơ.
"Chị nói là không có thiệt hại thực tế, nhưng loại khí gas đó thực ra khá nguy hiểm đấy chứ?"
"Không sao đâu. Dù điều trị bình thường thì di chứng cũng sẽ hết sau một tháng thôi mà."
Câu nói của Ayako nghe khá tàn nhẫn.
Tuy nhiên, cô không có quan hệ thân thiết với Saegusa Mayumi. Nếu cần thiết cho mục đích, và xét đến tính chất của gia tộc Kuroba, việc trở nên vô tình với người ngoài cũng là điều khó tránh khỏi.
Theo kế hoạch tiếp theo mà Ayako nhắc đến, ngoài năm tên bị Ryousuke đánh bại, mười tám thành viên khác của Mặt Trận Tân Nhân Loại (trừ thủ lĩnh Kurenai Anzu) sẽ được tìm thấy trong một chiếc xe buýt nhỏ đậu gần khu nhà ở của Học viện Ma Công.
"Mà, kết quả là không sao cả... Người chữa trị cho Mayumi là Tatsuya đúng không? Cô ấy đang bất tỉnh mà đột nhiên tham chiến được như thế, ngoài ma pháp của Tatsuya ra thì không còn khả năng nào khác."
"Chắc chắn Tatsuya-sama cũng đang xem cùng một đoạn video này tại Miyakijima."
Trước câu hỏi của Lina, Shiba Miyuki chỉ trả lời như vậy.
◇◇◇
"Rời khỏi đây thôi. Nhanh lên!"
Trên con đường cách khu nhà ở của Học viện Ma Công một đoạn, Fumiya đang chỉ huy việc rút lui.
Thuộc hạ đều mặc đồ đen, đeo kính đen. Fumiya mặc bộ âu phục cao cấp màu sáng, giày da đế cao, kính râm hàng hiệu. Thoạt nhìn cứ như phong cách của xã hội đen cổ điển.
Vốn dĩ vẻ ngoài này đã khiến dân lành tránh xa, nhưng lúc này, việc xung quanh không có bóng người không phải do nguyên nhân đó.
Fumiya bước lên chiếc xe hơi tự lái cao cấp nội địa. Tuy là xe sang nhưng là dòng sedan thường được dùng làm taxi, nên việc thấy nó chạy trên đường cũng khá phổ biến. Ít có nguy cơ bị xác định danh tính chỉ qua loại xe.
Gần đó có một chiếc xe buýt thuê cỡ nhỏ đang đậu. Bên trong là mười tám thành viên Mặt Trận Tân Nhân Loại đang bất tỉnh. Đây là những kẻ mà nhóm Fumiya đã bắt giữ tại Hida Takayama, tạm thời giam giữ tại nhà tù tư nhân xây dựng trong nội địa bán đảo Izu. Kịch bản được dựng lên là tất cả bọn chúng đã vô tình hít phải khí độc do chính mình chuẩn bị và ngất xỉu.
"Thiếu gia, đã dọn dẹp xong."
Không tin hoàn toàn vào báo cáo của tên thuộc hạ mặc đồ đen ngồi ghế phụ, Fumiya tự mình xác nhận kết giới xua đuổi người đi đường đã được giải trừ.
"Được rồi, xuất phát."
Ba chiếc sedan chở đội công tác của gia tộc Kuroba lăn bánh rời đi.
Cảnh sát ập đến chỉ năm phút sau đó.
◇◇◇
Cảnh sát ập đến hiện trường trước Học viện Ma Công, nơi Saegusa Mayumi bị tấn công và Ryousuke chiến đấu, chưa đầy mười phút sau khi vụ việc xảy ra. Chính xác mà nói, cảnh sát đến sau khi Ryousuke hạ gục Fukami Yasuhiro tám phút. Cả Ryousuke và Saegusa Mayumi đều tự báo cảnh sát và chờ tại chỗ để chứng minh sự trong sạch.
Và hiện tại đã hơn chín giờ tối.
"Ưm... Cuối cùng cũng được thả rồi nhỉ."
Saegusa Mayumi bước ra khỏi đồn cảnh sát, vươn vai thật mạnh rồi mỉm cười mệt mỏi bắt chuyện với Ryousuke.
Hai người bị đưa về đồn khoảng sáu giờ rưỡi chiều. Tính ra việc lấy lời khai kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Chẳng biết thế là dài hay ngắn, cả Saegusa Mayumi lẫn Ryousuke đều không phán đoán được. Đây là lần đầu tiên cả hai bị thẩm vấn với tư cách nghi phạm.
Dữ liệu camera giám sát do công ty quản lý khu nhà nộp lên đã chứng minh khá nhanh việc Saegusa Mayumi bị tấn công và Ryousuke can thiệp giải cứu. Tuy nhiên, họ bị nghi ngờ phòng vệ quá mức.
Những kẻ bị Ryousuke đánh không chỉ gãy xương mà còn tổn thương nội tạng. Hai kẻ trúng đạn của Saegusa Mayumi thì vết thương bị bỏng lạnh nghiêm trọng. Quả thực bị nghi ngờ phòng vệ quá mức cũng không oan.
Thêm vào đó, việc Saegusa Mayumi không có di chứng khí độc cũng làm mọi chuyện rắc rối thêm. Camera có ghi lại khói đen, nhưng cảnh sát không tin mức độ nguy hiểm của khí gas đủ để biện minh cho việc gây thương tích nặng như vậy.
Phải đến khi xác định được dư lượng chất độc thu thập từ mặt đường có khả năng gây di chứng nặng, cộng với sự tác động từ luật sư cố vấn của nhà Saegusa và luật sư của Magian Company lên phía cảnh sát, hai người mới được thả vào giờ này.
Ngoài ra, mười tám người bất tỉnh trong chiếc xe buýt nhỏ được tìm thấy gần đó ban đầu được cho là nạn nhân của một vụ án nào đó. Nhưng do tìm thấy bình chứa khí độc gây rối loạn trí nhớ trong xe, nên ngay khi tỉnh lại, họ sẽ bị thẩm vấn với khả năng là tội phạm cũng được tính đến.
"Vâng... Tôi không nghĩ lại muộn thế này."
Ryousuke nhìn đồng hồ đeo tay, giọng chán nản. Việc nhà hầu như phó mặc cho hệ thống tự động nên chuyện nấu nướng không phiền phức, nhưng tâm trạng cậu lúc này chỉ muốn tắm qua loa rồi đi ngủ.
"...Toakami-san, hay là chúng ta ăn ở ngoài luôn đi?"
Đột nhiên Saegusa Mayumi đề nghị.
"Ăn ngoài sao? Với tôi á?"
Thấy Ryousuke hỏi lại vẻ bán tín bán nghi, Saegusa Mayumi mỉm cười gật đầu.
"Vâng. Hãy để tôi chiêu đãi cậu thay lời cảm ơn vì đã cứu tôi hôm nay."
"Ơ, không, không cần đâu, chuyện nhỏ mà. Lúc nãy tôi cũng được chị cứu trong tình huống nguy hiểm..."
Ryousuke luống cuống từ chối lời đề nghị bao ăn của Saegusa Mayumi.
"...Cậu ghét đi cùng tôi sao?"
Nhưng khi thấy cô nói vậy với vẻ mặt buồn bã,
"K, không! Không đời nào! Tuyệt đối không có chuyện đó."
Ryousuke cuống cuồng, càng thêm bối rối.
"Vậy là cậu sẽ đi cùng tôi chứ?"
"V, vâng! Rất hân hạnh."
Thế là Ryousuke cùng ăn tối với Saegusa Mayumi tại một nhà hàng gần khu nhà ở.
...Có lẽ phải nói là đúng chất "Tiểu Yêu Tinh".
Kết cục, Ryousuke vào cùng nhà hàng với Saegusa Mayumi và để cô trả tiền ăn.
Ngoài ra, cả hai đều thưởng thức rượu khai vị và rượu tráng miệng như người lớn, cũng say sưa đôi chút, nhưng không có diễn biến "lên giường" nào xảy ra.
◇◇◇
Tám giờ rưỡi tối, khi Saegusa Mayumi và Ryousuke vẫn đang chật vật chứng minh sự trong sạch tại đồn cảnh sát.
Tatsuya đang dùng bữa tối muộn tại nhà hàng VIP trong tòa nhà trụ sở Tokyo của gia tộc Yotsuba, sớm hơn nhóm Saegusa Mayumi một bước. Đúng như tên gọi, đây là nhà hàng dạng hội viên chỉ dành cho VIP của gia tộc Yotsuba và người đi cùng.
Năm người ngồi cùng bàn là Tatsuya, Shiba Miyuki, Lina, Fumiya và Ayako.
Hai ngày trước khi quyết định bữa ăn với những thành viên này, Shiba Miyuki và Ayako cứ khăng khăng "muốn tự tay nấu nướng chiêu đãi", nên lần này họ quyết định sử dụng nhà hàng này.
Sau khi mọi người đã uống cạn ly rượu khai vị - Fumiya và Ayako ngày mai mới sinh nhật hai mươi tuổi nên về mặt pháp lý vẫn là vị thành niên, nhưng do tính chất công việc nên cả hai đều không phải lần đầu uống rượu - Tatsuya hỏi bốn người còn lại: "Mọi người xem đoạn video hai tiếng trước chưa?"
"Vâng. Em, Lina và chị Ayako đã cùng xem."
"Em chưa xem, nhưng đã nắm được tình hình."
Shiba Miyuki và Fumiya lần lượt trả lời câu hỏi của Tatsuya.
"Đoạn video hai tiếng trước" là cảnh Saegusa Mayumi và Ryousuke đánh bại tàn quân của Mặt Trận Tân Nhân Loại tập kích họ.
"Vậy à."
Ngay sau cái gật đầu của Tatsuya, món khai vị được mang lên.
Khi đĩa khai vị đã đặt trước mặt mọi người, Tatsuya tiếp tục câu chuyện.
"Về việc để Toakami chuyển thư tay của Tiến sĩ Chandrasekhar cho Lena Fehr, anh định nhờ Saegusa-san đi cùng thay vì Lina. Mọi người cho ý kiến nhé."
"Tớ không cần đi à?"
Lina hỏi vặn lại ngay lập tức.
"Tớ muốn Lina bí mật giám sát từ trong bóng tối để Toakami không nhận ra."
Trước câu trả lời của Tatsuya, Lina gật đầu với giọng hụt hẫng: "Ra thế... Hiểu rồi."
"Gì chứ. Hóa ra Tatsuya-san cũng không tin tưởng Toakami Ryousuke nhỉ."
Ayako tiếp lời Lina.
Lần này đến lượt Lina gật đầu lia lịa tán đồng câu nói của Ayako.
Có vẻ hai người đều thống nhất đánh giá "không thể tin tưởng" đối với Ryousuke.
"Nhưng em thấy hôm nay anh ta chiến đấu cũng ra trò đấy chứ?"
Người đưa ra ý kiến trái chiều là Fumiya.
"Anh ta đã chấp nhận rủi ro bị thương để đeo mặt nạ phòng độc cho Saegusa-san đúng không? Có thể nói tinh thần tương trợ đồng đội cũng khá đấy chứ?"
"Đó không phải là tương trợ hay nghĩ cho đồng đội gì cả, chỉ là liều lĩnh và ngây thơ thôi."
Ayako phản bác Fumiya.
"Dù vậy, việc anh ta hành động để cứu đồng đội mà không màng nguy hiểm bản thân là sự thật."
"Fumiya-kun nghĩ có thể tin tưởng Toakami-san sao?"
Shiba Miyuki hỏi Fumiya khi cậu phản bác lại Ayako.
"Em nghĩ tin tưởng cũng được. Anh ta là gián điệp của FEHR mà?"
"Miễn chúng ta không quên thân phận đó của anh ta thì không có vấn đề gì. Em đâu có nói là tin tưởng toàn diện."
"Đúng vậy."
Lúc này Tatsuya chen vào.
"Tuy nhiên, vốn dĩ đây không phải chuyện tin được hay không. Dùng Toakami làm sứ giả là vì hắn có giá trị sử dụng trong vụ này."
"...Tức là khả năng bị phản bội cũng nằm trong tính toán?"
Ayako hỏi Tatsuya với giọng không giấu được sự bối rối.
"Không có phản bội gì cả. Toakami ngay từ đầu đã là người của FEHR."
"...Vậy tại sao lại dùng Toakami-san ạ?"
Người đặt câu hỏi chuyển sang Shiba Miyuki.
"Vì sự hợp tác với Hội Magian cũng mang lại lợi ích cho FEHR."
Câu trả lời của Tatsuya rất rõ ràng. Vì có lợi cho FEHR, nên Ryousuke sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách trung thành. Đó là lý do cậu chọn hắn.
"Vậy tại sao lại cử tớ đi giám sát?"
Câu hỏi của Lina không phải bắt bẻ mà thực sự là thắc mắc.
"Không phải giám sát. Là cảnh giới."
"...Khác nhau chỗ nào?"
"Anh lo ngại việc hợp tác giữa Hội và FEHR bị cản trở sao?"
Câu nói của Shiba Miyuki vừa là câu hỏi cho Tatsuya, vừa là câu trả lời cho thắc mắc của Lina.
"Nhờ Saegusa-san đi cùng là để ngăn chặn sự can thiệp từ chính quyền Nhật Bản - Chính phủ, Quân đội và Hiệp hội Ma pháp. Còn nhờ Lina cảnh giới là để đối phó với sự can thiệp của các thế lực nội bộ USNA."
Nghe câu trả lời của Tatsuya, Lina lộ vẻ đã hiểu.
"Ra là vậy... Okay, Tatsuya. Nhưng trong thời gian đó, ai sẽ hộ vệ cho Miyuki?"
"Lần này chỉ là đưa thư thôi. Anh nghĩ sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Trong lúc đó anh sẽ ở bên cạnh Miyuki."
Nghe câu nói đó, mắt Shiba Miyuki sáng rực lên.
"Lina, lâu rồi cậu mới về Mỹ đúng không? Cứ thong thả nhé."
Lời nói của Shiba Miyuki bề ngoài là quan tâm đến Lina, nhưng tâm tư thực sự của cô thì ai cũng rõ, kể cả Tatsuya.
Trong tiếng cười bao trùm bàn ăn, người phục vụ mang món tiếp theo lên.
Bầu không khí vui vẻ được tạo ra bởi những tiếng cười ấm áp đã chiếu sáng bàn tiệc cho đến tận cuối bữa tối.
========================================
0 Bình luận