Hồi 04

153. Hồi giải thích

153. Hồi giải thích

Một ngày sau sự kiện đốt tàu hải tặc.

Sáng sớm tinh mơ, khi mặt trời còn chưa ló dạng.

"Aaa, trời ơi! Lắt nhắt phiền phức quá đi mất!!"

Lastiara phồng má, tức giận như một đứa trẻ.

Cô nàng ngồi phịch xuống chiếc ghế đặt trên boong tàu, gục trán xuống mặt bàn cái rầm. Nhìn cái dáng vẻ đó là đủ thấy một ý chí sắt đá rằng "còn lâu bà mới dậy".

Cũng phải thôi. Đang ngủ say sưa mà bị dựng đầu dậy thì ai chẳng cáu.

Tôi tuy không mệt nhưng cơn buồn ngủ cũng khiến cơ thể nặng nề đôi chút.

Lý do khiến chúng tôi (trừ Snow) phải thức dậy vào cái giờ trời còn tối đen như mực này là vì lũ hải tặc lại tập kích và nã pháo vào tàu.

Thế là tôi và Lastiara đành phải dụi mắt, lồm cồm bò dậy để đánh đuổi con tàu hải tặc đang áp sát.

Maria rót hồng trà cho Lastiara đang gục mặt trên bàn. Một bộ ấm tách trà tinh xảo được bày ra. Chẳng biết từ bao giờ trên tàu lại có sẵn mấy món xa xỉ phẩm mà tôi không hề hay biết này. Chắc là mới cướp được từ tàu hải tặc hôm qua.

Bị mùi thơm của hồng trà quyến rũ, Lastiara ngẩng đầu lên. Trái ngược với giọng điệu thô lỗ ban nãy, cô nàng nhấp môi vào tách trà một cách quý phái đến đáng sợ rồi bắt đầu trò chuyện với Maria.

"Chết tiệt... Chắc là do gần vùng chiến sự nên mới thế này hả...?"

"Đúng vậy. Càng đến gần đất liền thì những kẻ như thế này sẽ càng nhiều."

"Nếu giấc ngủ ngàn vàng cứ bị quấy rầy mãi thế này thì có khi nên đổi hải trình thôi."

"Hay là từ giờ để em canh đêm cho?"

"Ưm, thế thì hại cho làn da của bé Maria lắm, tớ không muốn đâu."

Hai người họ bắt đầu bàn bạc nghiêm túc về đối sách chống tập kích ban đêm.

Tuy nhiên, tôi lại chẳng thể tham gia vào cuộc hội thoại vì một lỗ hổng kiến thức căn bản.

"À ừm, cái 'Đất liền' mà chúng ta đang hướng tới ấy, đang có chiến tranh hả? Vì thế nên mới lắm cướp?"

Cực chẳng đã, tôi đành phải hỏi một câu nghe rất ngớ ngẩn.

"Anh Kanami... Em biết là không thể trách anh được, nhưng thế này thì thảm quá..."

Maria than thở về sự thiếu hiểu biết của tôi. Có vẻ tôi lại không biết những điều mà ngay cả trẻ con cũng biết.

"X-Xin lỗi. Vì không muốn dính líu nên anh cố tình không nghe chuyện chiến tranh. Thế nên anh hầu như mù tịt..."

'Chiến tranh' là từ khóa tôi ghét thứ hai. Tôi biết thừa nếu dính vào nó thì kiểu gì cũng sẽ nghe thấy từ khóa ghét nhất là 'Nô lệ', nên ngay cả khi thu thập thông tin bằng 'Dimension', tôi cũng cố tình lờ đi.

"Không phải là hầu như đâu ạ. Phải nói là anh không biết gì sất mới đúng."

Maria trách móc thói kén chọn kiến thức của tôi bằng những lời lẽ khá gay gắt.

"Thì... anh định ở lại Liên Hiệp Quốc mãi, nên nghĩ không biết cũng chẳng sao..."

"Anh Kanami ghét chiến tranh thực sự nhỉ..."

"Không hẳn là ghét, mà là anh không biết phải đối mặt với nó thế nào."

"Nhưng chúng ta sắp vào 'Đất liền' để tìm người rồi. Sắp tới dù không muốn thì anh cũng sẽ phải nghe thôi. Chi bằng bây giờ nghe giải thích cặn kẽ một lần cho xong...? Nếu không, em sợ anh Kanami lại dễ dàng bị ai đó lừa gạt lắm."

"Đúng thế thật. Vậy thì... nhờ em nhé."

Bị sự lo lắng của Maria thuyết phục, tôi đành quyết tâm khắc phục cái từ khóa đáng ghét này.

"Đầu tiên, quy mô cuộc chiến thế nào và diễn ra ở đâu...? Thú thật là từ đó anh đã không biết rồi..."

"...'Đất liền' mà chúng ta sắp tới là lục địa lớn nhất thế giới. Ở đó đang bị chia cắt thành 'Bắc' và 'Nam', và cuộc chiến tranh quy mô lớn nhất thế giới đang diễn ra tại đó. Bản quốc Vardo chính là tiền tuyến của chiến trường ấy."

Dù ngán ngẩm, Maria vẫn giải thích cặn kẽ.

Cuộc chiến được mệnh danh là lớn nhất thế giới. Không biết về một sự kiện tầm cỡ đó thì bị người ta nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ cũng phải.

"Lý do chiến tranh là gì? Chắc lại là do khác biệt chủng tộc, kiểu con người đánh nhau với ma vật hả?"

Tôi đưa ra nguyên nhân chiến tranh thường thấy trong thế giới giả tưởng.

Nhưng Maria lắc đầu.

"Không, chẳng liên quan gì đến chủng tộc cả. Đây là cuộc chiến tranh giành lãnh thổ giữa con người với nhau – giữa quân Liên Hiệp Quốc tôn thờ đạo Levan và các nước đồng minh khác. Hiện tại người ta đơn giản gọi là phe Liên Hiệp Quốc 'Miền Nam' và phe Đồng Minh 'Miền Bắc'. Dân gian thì gọi thẳng là 'Chiến tranh Biên giới'."

"Vậy à. Tôn giáo là nguyên nhân, chia cắt 'Bắc' và 'Nam'..."

Nghe thấy con người đánh lẫn nhau, tôi cảm thấy đau lòng như bị xé nát.

Dù ở thế giới của tôi chuyện đó là bình thường, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại mong thế giới khác này sẽ khác đi.

"Không, tôn giáo không phải nguyên nhân đâu anh. Ở 'Miền Bắc' cũng có những nước theo đạo Levan mà. Cuộc chiến này không có lý do rõ ràng nào cả. Thật sự là nó cứ thế bắt đầu từ lúc nào không hay. Có lẽ là do các quốc gia muốn tranh giành quyền lợi, đại loại thế."

"Quyền lợi sao..."

Nghe lý do đó còn thấy trống rỗng hơn.

"——Đó là nhận thức chung của mọi người."

Khi Maria vừa tóm tắt xong những ý chính, Lastiara – người từng giữ chức vụ quan trọng ở Fuziyaz – tiếp lời.

Những gì tôi vừa nghe có vẻ chỉ là kiến thức của thường dân.

"Thượng tầng của Liên Hiệp Quốc dường như thèm khát một vùng lãnh thổ nằm ở 'Miền Bắc' từ rất lâu rồi. Để đoạt được nó, họ đã liên tục gây hấn với phía 'Bắc' suốt một ngàn năm nay."

Lastiara thản nhiên tiết lộ mục tiêu chiến lược của quân đội Liên Hiệp Quốc 'Miền Nam'. Với địa vị của mình, chắc cô ấy đã có cơ hội trò chuyện với giới thượng tầng. Nghe cứ như bí mật quốc gia mà biết được thì dễ bị thủ tiêu lắm.

Nhưng tôi lại để ý đến một chuyện khác hơn.

"'Một ngàn năm trước'..."

Đối với tôi, toan tính của Liên Hiệp Quốc hay chiến tranh gì đó hầu như là chuyện của người dưng.

Cụm từ 'một ngàn năm trước' thú vị hơn nhiều. Có lẽ nó liên quan đến nguồn gốc của Mê cung và Người Bảo Vệ.

"Cuộc chiến một ngàn năm trước dường như là khởi nguồn của tất cả. Những tín đồ ngoan đạo của đạo Levan vẫn luôn để bụng chuyện cuộc chiến đó. Chiến tranh hiện tại giống như sự kéo dài của nó vậy."

"Tớ nghe Lowen nói thời đó cũng có một cuộc đại chiến."

"Đúng thế. Đạo Levan cũng truyền dạy như vậy. Nhưng phần lớn chỉ còn lại dưới dạng truyền thuyết – gần như thần thoại thôi. Chà, đọc văn kiện ngàn năm trước thì kinh khủng lắm. Kiểu búng tay một cái là nứt toác cả đại địa ấy."

"À, quả nhiên chuyện từ cả ngàn năm trước thì không còn tài liệu chính xác nào sót lại nhỉ."

Lúc tìm hiểu về 'Tử thần' của Reaper cũng y hệt. Câu chuyện quá hoang đường nên không đáng tin.

"Không, vấn đề không phải ở bức tường thời gian ngàn năm, mà là kết cục của cuộc chiến ấy tệ quá. Yếu tố quyết định chấm dứt chiến tranh là một 'Ma pháp trận' do 'Sứ đồ' phe địch sử dụng. Nó đã nuốt chửng sinh vật trên toàn bộ lục địa, nên số người biết được chi tiết trận chiến còn lại rất ít. Hình như là... tổng số người chết của cả hai phe lên tới 'chín phần mười' thì phải."

"Ch-Chín phần mười?"

Chín mươi phần trăm tử vong.

Nếu là chiến tranh thông thường thì con số điên rồ đó không thể tồn tại. Chiến tranh sẽ kết thúc trước khi chạm đến ngưỡng đó.

"Và rồi, vị 'Sứ đồ' phe địch với âm mưu phá hủy thế giới đã bị 'Sứ đồ' chính nghĩa Sith và Thánh nhân Tiara trừng phạt. Chiến tranh kết thúc. Vui vẻ cả làng."

Đó là kết cục của cuộc chiến ngàn năm trước được lưu truyền đến ngày nay.

Nghe điêu thế...!

Theo câu chuyện đó thì Sứ đồ Sith và Thánh nhân Tiara hưởng hết mọi công lao.

Sau đó, Thánh nhân Tiara còn lập ra tôn giáo và định 'Tái sinh'. Nhìn vào hành động đầy chấp niệm đó, tôi không nghĩ bà ta sẽ để lại lịch sử một cách tử tế.

Ngược lại, tôi chỉ có thể nghĩ rằng bà ta đã làm những chuyện tàn độc nhất, khiến chín phần mười dân số tử vong, rồi cưỡng ép trở thành kẻ chiến thắng.

Nghĩ theo hướng đó thì con số chín phần mười kia cũng trở nên đáng ngờ. Biết đâu đó vẫn còn là cách nói giảm nói tránh?

Kết cục thực sự của cuộc chiến ngàn năm trước. Có khi nào không phải chín phần mười mà là mười phần mười – tất cả mọi người đều đã chết? Và những kẻ sống sót như Thánh nhân Tiara đã bóp méo lịch sử cuộc chiến đó theo ý mình?

Tôi nhăn mặt suy ngẫm về câu chuyện.

Nhận ra điều đó, Lastiara cười khổ chữa lời.

"Chà, Kanami nghĩ thế cũng phải thôi. Nhưng những người tin theo đạo Levan thì tin vào lịch sử này từ tận đáy lòng, nên cậu đừng chỉ trích quá nhé. Dù sao thì đối với những người đang sống hiện nay, đạo Levan là một 'tôn giáo tốt đẹp' mà."

"....Hừm. Không phải vì cậu là người trong cuộc nên mới nói thế chứ?"

"Ngược lại, vì là người trong cuộc nên tớ mới đánh giá khắt khe đấy. Dù vậy, so với các tôn giáo khác trên lục địa thì nó 'sạch' lắm rồi."

Lastiara từng suýt bị giết bởi giáo lý của đạo Levan. Vậy mà cô ấy vẫn bênh vực, chứng tỏ đạo Levan thực sự là một 'tôn giáo tốt đẹp'.

Nếu không có chuyện của Lastiara, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ như vậy.

Dù sao thì lần đầu tiên tôi suýt chết trong Mê cung, người cứu tôi chính là các kỵ sĩ của đạo Levan.

Và nhìn vào anh Hein hay chị Sera, tôi không nghĩ giáo lý đó là xấu. Những lời răn dạy tôi từng nghe cũng không ép buộc điều gì, chỉ khuyên con người hướng thiện.

"Đúng là có thể như thế thật nhưng mà..."

Không có bằng chứng để phản bác, tôi đành gật đầu miễn cưỡng.

Vốn dĩ tôi cũng không đủ am hiểu để bàn luận về chuyện tốt xấu của tôn giáo. Thú thật, đây cũng là một trong những từ khóa tôi ngại đụng đến nhất.

"Và, thường thì đến đây câu chuyện về sự hình thành đạo Levan và chân tướng ngàn năm trước sẽ chìm vào bóng tối – nhưng màaaa, thật bất ngờ là hôm nay chúng ta đã mời đến đây một vị giáo sư đại tài biết rõ tình hình ngàn năm trước! Xin mời, giáo sư Reaper!"

Reaper đang gà gật gần đó giật mình vì đột nhiên bị gọi tên.

Nhưng ngay lập tức, cô bé lắc đầu cười.

"Ưm-. Em toàn chơi với Lowen thôi, lúc nhận ra thì đã bị đại địa nuốt chửng rồi nên không biết rõ đâu. Mà hóa ra hồi đó có chiến tranh hả. Giờ nhớ lại em mới biết đấy. Hết!"

"Hự, tiếc quá! Cảm ơn giáo sư nhiều ạ!!"

Thấy câu trả lời rõ ràng của Reaper, Lastiara vừa cười vừa cảm ơn định kết thúc câu chuyện.

Nhưng tôi không buông tha.

Chắc chắn vẫn còn khai thác được gì đó. Dù chuyện sẽ càng lạc đề, nhưng đây là cơ hội tốt nên tôi phải hỏi cho ra lẽ.

"Khoan, khoan đã. Này Reaper. 'Tida', 'Alty', 'Tiara', 'Sith', em có thấy quen với bốn cái tên này không?"

"Ưm-, chưa nghe tên ai bao giờ."

"Chưa bao giờ? Một ngàn năm trước, Tiara hẳn phải nổi tiếng lắm chứ...?"

"Cả 'Bắc' lẫn 'Nam', vua chúa là ai em còn chẳng nghe tên bao giờ. Ít nhất thì cái tên 'Tiara' em chưa từng nghe thấy."

Ngay lập tức, mâu thuẫn với truyền thuyết của đạo Levan lộ ra.

Tida và Alty thì không nói, nhưng chuyện chưa từng nghe đến vĩ nhân của đạo Levan là Tiara và Sith thì thật kỳ lạ.

"Vậy ngoài Lowen ra, còn kẻ nào có vẻ mạnh nữa không? Biết đâu sau này hắn sẽ xuất hiện với tư cách là Người Bảo Vệ."

"Vừa sinh ra là em bị ném ngay tới chỗ Lowen rồi. Thật sự là em không biết gì đâu. Xin lỗi nhé, anh hai."

"....Không, là anh ép em quá. Anh xin lỗi."

Reaper chắp hai tay vẻ hối lỗi. Có vẻ cô bé cũng hiểu rằng nếu có ký ức ngàn năm trước thì sẽ giúp ích cho việc thám hiểm Mê cung.

Rồi sau khi nhăn mặt cố nhớ lại, cô bé vỗ tay cái bốp.

"A. Nhưng thuật sĩ tạo ra em chắc chắn là mạnh lắm đấy. Nếu có xuất hiện thì chắc sẽ là 'Kẻ đánh cắp lý lẽ của thứ nguyên' hay gì đó đại loại thế."

Pháp sư hệ thứ nguyên đã tạo ra 'lời nguyền' Reaper.

Tức là kẻ đã định đoạt số phận của Reaper – bắt cô bé phải giết nhau với Lowen. Tôi chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về gã thuật sĩ đó cả.

"Hắn là kẻ như thế nào?"

"Nóng tính và đáng sợ lắm-. Ngoài ra thì em chỉ biết hắn là pháp sư cùng hệ thứ nguyên với anh hai thôi. Hắn đeo mặt nạ, mặc áo thùng thình, chẳng biết đặc điểm ngoại hình thế nào cả."

Nghe thấy từ mặt nạ, máu trong người tôi nóng lên.

Mới hôm nọ, dù là trong mơ, tôi cảm giác như đã nhìn thấy một kẻ tương tự.

"Mặt nạ... Ít nhất em có biết tên hắn không...?"

"Ưm-, chưa kịp hỏi thì đã bị bắt đi đánh nhau với Lowen rồi nên em không biết."

Thấy Reaper lắc đầu, tôi chồm người tới định bảo cô bé cố nhớ thêm – nhưng rồi nghĩ lại ngay.

Tôi đã quyết định rồi. Dù tên hắn là gì đi nữa, việc tôi phải làm cũng không thay đổi.

Thay cho tôi vừa ngồi lại xuống ghế, Lastiara trả lời.

"Trong truyền thuyết của Fuziyaz không có nhân vật đeo mặt nạ nào cả. Nếu Reaper bảo mạnh thì chắc chắn phải là một nhân vật tầm cỡ... Quả nhiên là qua một ngàn năm, lịch sử đã bị kẻ cầm quyền bóp méo theo hướng có lợi rồi chăng?"

Nhưng cái lịch sử bị bóp méo đó lại là kiến thức phổ thông của dị giới hiện tại.

"Lastiara, kể chi tiết toàn bộ cái truyền thuyết đó cho tớ nghe đi. Nếu chiến tranh ngàn năm trước liên quan đến chiến tranh hiện tại thì tớ muốn biết trước."

"Cũng được thôi. Nhưng nghe chuyện của Reaper xong thì độ tin cậy gần như bằng không rồi đấy nhé?"

"Tớ chỉ muốn biết để làm kiến thức thường thức thôi, thế cũng được."

"Hừm. Vậy tớ sẽ tóm tắt nhanh gọn nhé—"

Lastiara đành hắng giọng một cái rồi bắt đầu kể như đang đọc sách.

"—Đầu tiên, câu chuyện bắt đầu khi hai vị Sứ đồ đáng kính từ trên trời giáng trần để dẫn dắt thế giới đến hòa bình (nghe điêu vãi). Nhờ hai vị Sứ đồ mà lục địa trở nên phồn vinh, nhưng chẳng hiểu sao một trong hai lại phản bội, bắt tay với gã vua điên ở 'Miền Bắc' định phá nát thế giới. Thế là vị Sứ đồ chính nghĩa còn lại là Sith cùng với Thánh nhân 'Tiara' đã thống nhất nhân loại ở 'Miền Nam', hợp sức chống lại 'Miền Bắc' – đó là sườn chính của truyền thuyết."

Ngay từ đầu đã có từ 'trên trời' là thấy giống thần thoại (bịa đặt) rồi.

Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nghe tiếp.

"Ở 'Miền Bắc' có đầy rẫy quái vật. Nào là Mộc Tinh (Treefolk) khổng lồ di chuyển đạp nát cả một quốc gia, Tử Nhân (Undead) có cơ thể là toàn bộ mây đen bao phủ lục địa, hay Đại Băng Xà (Ice Snake) đóng băng mọi thứ nó chạm vào. Nhưng Thánh nhân 'Tiara' thì siêu mạnh, búng tay cái là hạ gục bọn chúng. Hơn nữa, chẳng hiểu sao đánh xong thì bọn chúng đều trở thành đồng minh, thể hiện cái nhân đức đến mức nổi da gà—"

Quy mô kẻ địch nghe cứ như đùa.

Và vị Thánh nhân đánh bại chúng cũng chẳng phải con người.

Nếu là tôi lúc mới đến dị giới chắc sẽ cười khẩy vào câu chuyện này. Nhưng tôi bây giờ thì khác. Tôi không nghĩ đó là chuyện viển vông.

Lowen hay Alty đã hóa thành quái vật. Hoặc như Maria và Dia hiện tại, nếu có xuất hiện trong câu chuyện này thì cũng chẳng có gì lạ.

"—Cứ thế, Thánh nhân 'Tiara' thu phục những kẻ ngáng đường thành đồng minh và dồn ép quân đội 'Miền Bắc'. Sau đó, bà đánh bại vua điên và cố gắng thuyết phục Sứ đồ phản bội 'Diplacra'. —Người này theo chủ nghĩa hòa bình đến phút chót luôn ấy. Nhưng tên Sứ đồ phản bội ngoan cố, hắn đã đánh đổi mạng sống để kích hoạt một 'Ma pháp trận' hung ác hòng tiêu diệt toàn bộ lục địa."

'Ma pháp trận' nuốt chửng tất cả.

Đó chắc chắn là nguyên nhân khiến Lowen và Reaper bị thổi bay đến thời đại này.

Giống như muốn khẳng định câu chuyện này không phải là bịa đặt, có những chi tiết trùng khớp với lời kể của Reaper.

"Trận chiến kết thúc bởi 'Ma pháp trận' đó. Rất nhiều sinh mạng quý giá đã mất đi, nhưng Thánh nhân vĩ đại 'Tiara' và Sứ đồ Sith đã nỗ lực để khôi phục văn minh lục địa. Thánh nhân 'Tiara' xây dựng nền tảng ma pháp và lập ra đạo Levan. Sứ đồ Sith dẫn theo các anh hùng cùng chiến đấu đi khắp nơi để tiếp tục mang lại phép màu. Cảm ơn, thật sự cảm ơn Thánh nhân Tiara và Sứ đồ Sith. —Hết."

Lời giải thích của Lastiara tuy đại khái nhưng đã nắm được trọng tâm.

Trước khi tôi kịp nêu cảm nghĩ, Lastiara đã trêu chọc.

"Sao? Câu chuyện nghe hư cấu quá mức đúng không? Đây là tớ đã kể cho dễ nghe rồi đấy. Chứ kể nghiêm túc chi tiết thì còn có đoạn Thánh nhân Tiara dùng một ngón tay chẻ dọc cây cổ thụ chọc trời nữa cơ."

Thế mà Lastiara lại có vẻ vui. Với sở thích của cô ấy thì truyền thuyết ngàn năm trước có vẻ trúng tủ.

"Đúng là chuyện hư cấu thật..."

Thánh nhân Tiara có vẻ sở hữu rất nhiều giai thoại phi nhân loại.

Phải thế thì mới đánh bại được lũ quái vật ngàn năm trước chứ. Nhưng thế này thì không chỉ kẻ địch, mà cả Thánh nhân Tiara, Sứ đồ Sith, lẫn tất cả các anh hùng xuất hiện, ai nấy đều là 'Quái vật'.

Đó là cảm nghĩ thành thật của tôi.

Và đó không phải chuyện của người dưng.

Nếu cứ tiếp tục tích lũy 'Kinh nghiệm' thế này, có khả năng chúng tôi cũng sẽ trở nên giống như vậy.

Tôi không nghĩ trở nên mạnh mẽ là xấu.

Nhưng cái kết cục không thể chứng minh mình là 'con người' nữa, bị đối xử như 'Quái vật' (Monster). Tôi ghét kết cục đó.

Khi nỗi bất an ấy đang chạy dọc trong đầu, một tiếng nổ lớn như sấm sét đánh vào tai tôi.

Một cột nước bắn lên từ mặt biển gần tàu 'Living Legend'.

Âm thanh quen thuộc. Chắc chắn là tiếng pháo.

"—Chậc! Lại là hải tặc à!"

Khi mở rộng 'Dimension', tôi phát hiện một hạm đội ở phía xa. Số lượng là bảy chiếc. Cả một hội đồng kéo đến.

Cột nước ban nãy có vẻ là đòn tấn công (lời chào) từ hạm đội đó.

"Mồ-, không phải hơi đông quá sao!?"

Reaper cũng đã cảm nhận được bóng dáng kẻ địch.

Cô bé lộ rõ vẻ tức giận trước những cuộc tập kích liên miên của hải tặc.

Tần suất tấn công này chắc chắn phải có lý do. Tôi muốn xác minh điều đó.

"Hết cách rồi. Phải bắt một tên lại để thu thập thông tin xem chúng coi chúng ta là cái gì."

Tôi đề xuất với các đồng đội trên boong.

Mọi người đều gật đầu không phản đối.

"Đúng đấy. Phải hỏi cho ra lẽ. Biết đâu đổi hải trình thì địch sẽ giảm đi cũng nên."

"Thế ai đi? Tớ hơi mệt rồi nha."

Reaper, người gánh vác phần lớn việc điều khiển tàu, nhiệt liệt ủng hộ.

Rồi Lastiara nhìn quanh.

Phải quyết định cách nghênh kích tàu hải tặc.

Con tàu trước đó đã bị Lastiara đang điên tiết một mình đánh chìm. Thế nên MP của cô ấy đang giảm.

Đầu tiên loại Snow vì cô nàng còn chưa thèm ló mặt ra boong. Tiếp theo loại Dia và Reaper vì yếu vào buổi sáng.

Hiện tại người có thể hoạt động tử tế chỉ còn Maria và tôi.

"Để em thiêu rụi chúng nhé? Chỉ cần thu hồi một chiếc thuyền nhỏ (thuyền cứu sinh) bọn chúng dùng để chạy trốn là có thể tra hỏi được thôi."

Maria đưa ra đề xuất hiếu chiến, nhưng tôi lắc đầu. Tôi muốn cô ấy bỏ cái thói hễ có chuyện là đòi đốt đi.

Hơn nữa trong tàu địch có những người không tham chiến, không phải hải tặc. Nếu có biến, bọn hải tặc chắc chắn sẽ bỏ mặc những người đó. Phải chiến đấu hết sức cẩn trọng.

"Không, đừng làm thế. Có vẻ bọn chúng vừa đi cướp bóc về. Bên trong có nô lệ bị bắt giữ. Anh muốn cứu những người đó nên anh sẽ đi."

Nghe thấy nô lệ, sắc mặt Maria thay đổi.

"Vậy thì không sao. Chắc chắn anh Kanami là người biết nương tay nhất rồi. Chỉ là, đừng cố quá để cứu nô lệ nhé. Ví dụ nếu chúng dùng nô lệ làm khiên, lúc đó anh nhất định phải bỏ mặc họ."

"...Anh sẽ không cố quá đâu. Anh hứa."

Bỏ lại lời hứa, tôi nhảy từ boong tàu xuống biển.

Đến phút cuối Maria vẫn nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Để rũ bỏ điều đó, tôi chạy trên mặt biển màu lam.

Giờ tôi sẽ 'một thân một mình đối đầu với bảy chiếc tàu hải tặc'.

Dù cảm giác đã chai sạn, nhưng nói ra miệng thì vẫn là một chuyện đáng sợ.

Biết là không được mất tập trung, nhưng suy nghĩ của tôi cứ quay cuồng.

Nhào nặn ma lực phi nhân loại, khoác lên mình hơi lạnh, chạy trên mặt biển, đi ngăn chặn những thứ to lớn gấp trăm lần cơ thể mình. Hình dáng đó gợi nhớ lại cuộc chiến ngàn năm trước ban nãy.

Nghe chuyện của Lastiara, tôi đã nghĩ những vĩ nhân trong quá khứ là 'Quái vật'.

Nhưng có lẽ, chính tôi cũng đã bước chân vào cái 'Vực' đó rồi.

Cấp độ 20—, đẳng cấp hàng đầu của con người.

Tức là, đó cũng là 'Ngưỡng giới hạn' của con người.

Từ giờ trở đi, nếu chinh phục Mê cung thuận lợi (theo một cách nào đó), tôi sẽ vượt qua cả cái 'Ngưỡng' ấy.

Chỉ là, khi vượt qua 'Ranh giới' đó—lúc ấy tôi sẽ mang hình dáng thế nào đây. Tôi băn khoăn mãi không thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!