**Chương 26: Khâu tên lên áo**
Tôi về đến Norn lúc quá trưa. Dù không muốn nghĩ đến khả năng xấu nhất, nhưng biết đâu bọn chúng đã giở trò gì ở nhà trong lúc tôi đi vắng, nên tôi quyết định về nhà trước. Đến Guild sau cũng chẳng sao. Comba cứ bám theo tôi mãi, nên tôi bảo hắn về nhà đi. Hắn nghe lời rút lui ngoan ngoãn đến bất ngờ.
"Đại ca có việc gì thì cứ để lại lời nhắn ở Guild nhé. Tôi sẽ chạy đến ngay ạ."
Tôi leo dốc hướng về nhà. Lòng nóng như lửa đốt nên bước chân tự nhiên nhanh hơn. Đi ngang qua nhà bà Audi, bà ấy gọi giật lại. Nghe bảo bà ấy giúp đỡ Tiana khá nhiều nên tôi cũng không thể lờ đi được. Dù đang lo lắng chuyện ở nhà nhưng tôi vẫn ghé lại gần theo tiếng gọi.
"Chào bà. Có chuyện gì không ạ?"
"À. Ta định nói cho cậu một chuyện hay ho đây."
"Chuyện gì ạ?"
"Con bé cắt tóc rồi đấy."
"Tiana á?"
Thì đã sao chứ?
"Tóc mái con bé dài quá rồi mà. Nó nhờ cắt ngắn lên trên lông mày đấy. Đấy, cái cô giáo sống chung nhà cắt cho đấy."
"Gina à?"
"Phải. Là cô Gina đó."
"Rồi sao nữa ạ?"
Bà Audi thở dài thườn thượt.
"Quả nhiên cậu chẳng hiểu gì cả."
Chắc do tuổi già nên bà ấy nói chuyện vòng vo quá, tôi chẳng hiểu gì sất.
"Vâng. Vậy nhé, chào bà."
"Khoan đã, khoan đã."
"Thế rốt cuộc là chuyện gì ạ?"
"Về đến nhà, việc đầu tiên là cậu phải khen chuyện cắt tóc ngay, biết chưa."
"Tại sao tôi phải làm thế?"
"Quy định là thế rồi. Cứ tin lời ta mà khen đi."
Tôi vừa đi về nhà vừa nghiêng đầu khó hiểu. Mở cửa gọi một tiếng, Tiana lao ra với tốc độ kinh hoàng.
"Chủ nhân. Mừng ngài đã về ạ."
Em ngẩng đầu lên sau cái cúi chào quen thuộc. Mái tóc nâu đỏ với phần tóc mái... ừm, nhìn kỹ thì có vẻ ngắn hơn thật, hoặc cũng không hẳn.
"Tóc... cắt rồi à?"
Nụ cười nở rộ trên khuôn mặt Tiana, đôi má ửng hồng.
"E hèm. Ngài nhận ra ạ? Chị Gina cắt cho em đấy. Thế chủ nhân thấy..."
Tiana mân mê vạt áo. Gina đi từ phía sau ra, miệng mấp máy không thành tiếng. Hửm? Gì cơ? H-Ợ-P K-H-Ô-N-G? À, ra là vậy. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt Tiana từ trái sang phải.
"Ừ. Hợp lắm đấy."
Cứ như có bông hoa vừa nở bừng trước mắt tôi vậy. Ra thế. Lần sau phải cảm ơn bà già kia mới được.
"A. Ngài ăn trưa chưa ạ?"
"Chưa."
"Nếu ngài không chê đồ thừa thì em dọn lên ngay ạ."
"Ừ. Thế cũng được."
Đang thư giãn thưởng thức món ăn lâu ngày không gặp của Tiana, em ấy tiến lại gần tôi.
"Dạ. Chủ nhân."
"Gì thế?"
"Tay ngài bị làm sao thế ạ?"
Em phát hiện ra vết thương còn lại trên tay trái tôi rồi sao. Dù bảo là sẽ biến mất nhưng vẫn còn vết mờ do dao đâm.
"À. Chút chuyện vặt thôi. Eiria đã chữa cho ta rồi nên đừng lo. Phải rồi, cô ấy hỏi thăm em có khỏe không đấy."
Tiana thoáng vẻ hoài niệm nhưng chỉ trong thoáng chốc.
"Phải chữa trị nghĩa là ban đầu bị thương nặng lắm đúng không ạ? Sao lại ra nông nỗi này? Rõ ràng em đã làm phép rồi mà."
"Gì cơ? Phép gì?"
"Lúc chủ nhân đi, em đã hôn lên trán ngài mà. Mẹ em cũng hay làm thế mỗi khi cha đi vắng. Cầu mong người ấy bình an trở về. Mẹ bảo đó là phép thuật cầu nguyện sự bình an cho người quan trọng. Ơ kìa? Chủ nhân làm sao thế ạ...?"
"À, ừm, thì ta cũng bình an trở về rồi đây, thế là tốt rồi còn gì?"
"Vậy, giờ không đau nữa chứ ạ?"
"Ừ. Đã bảo đừng lo mà. Cho ta xin thêm bát nữa."
"A, vâng. Có ngay ạ."
Tiana vừa bê đĩa đi vừa lầm bầm gì đó.
"Chủ nhân làm thế với mình... Có nghĩa là, mình..."
Tôi hỏi Tiana khi em mang bát thứ hai ra.
"Ở nhà có chuyện gì không?"
"Chỉ có chuyện em được học chữ thôi ạ... A."
Tiana chạy đến chỗ hay ngồi khâu vá, rồi quay lại với tấm bảng sáp.
"Em viết được tên rồi này."
Trên tấm bảng sáp em tự hào giơ ra là chi chít tên tôi. Ngài Harris, Ngài Harris...
"Chỗ đó không phải nên viết tên mình sao?"
"Tôi cũng bảo thế rồi mà."
Gina nãy giờ im lặng chen vào. Cô ấy dùng toàn thân để khẳng định 'Không phải lỗi tại tôi'.
"Tại vì tên chủ nhân nhiều chữ hơn tên em, mà em muốn viết xong trước khi ngài về."
Nhiều chữ hơn? Số lượng nét á? Cũng có khác nhau mấy đâu. Viết xong trước khi về? Tiana vui vẻ báo cáo.
"Em đã thêu tên ngài lên tất cả đồ lót và quần áo trong của ngài rồi ạ. Bộ ngài đang mặc thì giặt xong em sẽ làm nốt."
Cười tươi rói. Nhìn Tiana hạnh phúc thế kia tôi đành nuốt lời phàn nàn vào trong bụng. Này nhé. Có phải trẻ con đâu mà thêu tên lên quần áo chứ.
"Phải rồi. Từ hôm kia có đội kỵ sĩ hừng hực khí thế đi lục soát khắp nơi đấy. Chưa đến nhà mình đâu."
Gina đổi chủ đề.
"Chẳng hiểu chuyện gì. Chắc không liên quan đến chúng ta đâu. Hình như họ bắt đầu điều tra từ văn phòng hành chính, thần điện, rồi đến Hội mạo hiểm giả."
"Hả. Thế thì gay go đấy. Nếu ta không nhận được thù lao thì mệt lắm. Ta đi xem sao."
Tôi vội vàng lùa nốt phần còn lại trong đĩa vào miệng rồi chạy đến Guild.
---
**Chương 27: Đào tạo tân binh**
Đến Guild, tôi thấy không có kỵ sĩ nào canh cửa cả, vào trong dễ dàng. Tôi gọi với vào quầy, một giọng quen thuộc đáp lại.
"Xin lỗi. Đợi chút nhé."
Một lúc sau Jonathan từ bên trong bước ra.
"Anh Harris. Mừng anh đã về."
Tôi đưa biên lai ra.
"Xác nhận đã nhận đủ. Tôi sẽ cộng thêm 5 đồng xu đồng vào thù lao coi như chút lòng thành nhé. Hôm nay anh muốn nhận bao nhiêu?"
"Vẫn rút tiền được à?"
"Anh thính thật đấy. Không sao đâu. Chỗ này dù sao cũng là quốc doanh, họ chỉ kiểm tra cho chắc thôi."
Tôi chỉ tay vào bên trong.
"Vâng. Kiểm toán viên đi cùng kỵ sĩ đoàn đang kiểm tra trong đó. Nhưng trả bằng bạc thì vẫn được."
"Vậy cho ta 35 đồng bạc."
"Vâng. Của anh đây. À, anh có nhắn gì cho anh Comba không?"
Một sự im lặng khó xử bao trùm.
"Ơ? Lúc nãy anh Comba đến, bảo là nếu anh Harris về thì nghe xem có nhắn gì không. Anh ấy bảo tạm thời sẽ lập tổ đội cố định với anh."
Cái thằng khốn đó, nói năng lung tung gì thế.
"Nhưng tổ đội do Scout làm trưởng nhóm thì hiếm thật đấy. A, không, anh Harris là cựu binh nên cũng không lạ lắm."
"Đúng không? Khác chức nghiệp mà, nếu có tổ đội nào tốt cần tiền vệ thì giới thiệu cho nó đi."
Jonathan làm mặt khó.
"Đội Auris và đội Shinov đều kín chỗ rồi. Với lại trình độ anh Comba lệch quá. Ngoài ra chẳng có nhóm nào gọi là tổ đội cố định cả. Guild trưởng cũng đang đau đầu vụ đào tạo người mới đây."
Nếu không phải trường hợp bất khả kháng thì chẳng ai muốn nhận người mới. Nhất là lặn hầm ngục. Chắc chắn sẽ thành gánh nặng, lại chỉ hoạt động được ở tầng nông hơn mọi khi. Tức là thu nhập giảm. Trừ khi thiếu người do lý do nào đó thì mới tuyển bổ sung, nhưng tầm cỡ hai đội kia thì chắc không chào đón tân binh đâu.
"Cái vụ tổ đội bị tiêu diệt toàn bộ hôm nọ ấy, tôi nghĩ nếu có người hướng dẫn thì đã không đến nông nỗi đó. Gia đình họ khổ lắm. Nhất là nhà anh cung thủ Thomas. Con vẫn còn nhỏ. Phải rồi. Hay là anh Harris nhận hướng dẫn tân binh đi? Có cả pháp sư và chiến binh nữa, chỉ cần hoạt động ở tầng 1 thì dù còn lại toàn tân binh cũng không sao chứ? Có anh Harris thì không lo bẫy rập rồi."
Jonathan hào hứng với ý tưởng của mình. Tôi chống cằm lên quầy.
"Này, ý tưởng hay đấy, nhưng ý muốn của ta thì vứt xó à? Tầng 1 thì một mình ta lặn xuống vơ vét rương báu cũng được, việc gì phải làm cái việc giảm thu nhập thế."
"Nếu điều kiện là toàn bộ thu nhập từ hầm ngục thuộc về nhóm 3 người các anh thì sao?"
Tôi không nhịn được cười phá lên.
"Đồ kiếm được ở tầng 1 cũng là món hời lớn với tân binh đấy. Dù là người mới nhưng có đứa chịu làm không công thì ta cũng muốn gặp thử xem mặt mũi ra sao."
Jonathan làm mặt nghiêm túc.
"Vậy là với điều kiện đó thì anh nhận lời đúng không?"
"Không, ta thì được rồi, nhưng còn ý kiến hai người kia thì sao?"
"Anh Harris mà nói thì họ không từ chối đâu. Dù sao anh cũng là ân nhân cứu mạng mà."
"Chà, cũng có thể. Nhưng mà, thiếu nhân lực trầm trọng đến thế à?"
"Đúng vậy. Cựu binh chiến đấu bị quân đội rút hết rồi. Chỉ còn toàn người mới thì lại xảy ra tai nạn như hôm nọ. Vậy thì, tôi sẽ liên lạc sớm, trông cậy cả vào anh nhé."
"Này, này. Cậu nghiêm túc đấy à?"
"Nghiêm túc chứ. Chuyện lập đội đào tạo tân binh bàn mãi rồi mà chưa tìm được người thích hợp. Cứ bị kẹt trong cái định kiến trưởng nhóm phải là chiến binh."
Jonathan cười tươi rói. Cảm giác như bị gài ấy nhỉ.
"Tầng 1 thì người khác cũng được mà. Cứ giao cho bọn Zoe hay Dennis là được chứ gì. Người nhà Zoe cũng là cựu mạo hiểm giả còn gì?"
"Anh biết rõ nhỉ. Đúng là ông Moore từng là pháp sư, là chú của anh Zoe. Ông ấy nghỉ hưu rồi, giờ đang cho thuê mấy căn nhà."
"Đấy? Thế nhờ họ là được chứ gì?"
Rồi chết chùm cả lũ thì càng tốt, tôi đang nghĩ thế thì Jonathan cười mỉm.
"Chà, ở lập trường của tôi có những chuyện khó nói. Anh Harris cũng hiểu mà?"
"Thôi được rồi. Tạm thời đã nói ra rồi thì ta sẽ nhận trông coi một lần. Chắc chẳng có mấy đứa dở hơi chịu làm không công đâu. Nếu gom đủ người thì gọi ta."
"Rõ rồi ạ. À phải rồi, cái này là của Guild trưởng gửi."
Jonathan đưa cho tôi một túi giấy.
"Bà ấy nhắn là 'Xin lỗi vì là đồ dư, nhưng thấy anh thích đến thế thì cầm lấy'."
Nhìn vào trong, là loại bánh y hệt hộp hôm nọ. Tôi có nhớ mình từng nói thích nó đến mức đó bao giờ đâu.
"À. Là gửi cho bé Tiana đấy. Mấy hôm trước cô Gina đến làm thủ tục chuyển nhà, bé ấy đi cùng, rồi nói chuyện rôm rả với Guild trưởng về món bánh đó."
"Hả?"
Đến tôi còn chưa bao giờ tán gẫu với Guild trưởng cơ mà. Con bé Tiana này, hy vọng không làm gì thất lễ. Nó đã nói cái quái gì với người quyền lực thứ hai thị trấn này, chỉ sau quan chấp chính vậy? Tôi ôm túi giấy, ngơ ngác nhìn cái miệng đang cử động của Jonathan.
---
**Chương 28: Tiền thừa**
Rời Guild đi bộ về nhà, tôi bị gọi lại. Là bà chủ tiệm thực phẩm. Hôm nay bị gọi lại nhiều thật. Tôi nhớ là đã trả hết nợ rồi mà nhỉ, vừa nghĩ tôi vừa bước vào dưới mái hiên.
"Anh Harris. Mấy hôm nay không thấy mặt mũi đâu nhỉ."
"À. Tôi đi làm chút việc."
"Chuyện là hôm nọ bé Tiana đến mua hàng ấy."
Tôi thủ thế, chuẩn bị nghe xem con bé lại gây chuyện gì.
"Lúc đó tôi không để ý. Hình như tôi lỡ tay thối thừa tiền cho con bé."
Aizz. Lại thế rồi. Khi không chắc chắn thì cứ đổ vấy cho nó. Chủ nào tớ nấy mà. Tôi cứ tưởng mình quen rồi, nhưng vẫn cảm thấy cơ mặt cứng lại.
"Thế xong nhé. Con bé quay lại tận nơi, bảo là cô thối nhầm rồi. Trả lại tôi 4 đồng xu đồng nhỏ đấy."
"Hả?"
"Tôi bảo 'Cháu ngoan quá', anh đoán con bé nói gì? 'Cháu không thể làm chuyện bôi tro trát trấu vào mặt chủ nhân được' đấy."
"Hả?"
"Tôi cảm động lắm luôn. Đút túi thì ai biết đâu. Dù số tiền nhỏ nhưng bình thường người ta sẽ giữ lại làm vốn để sau này chuộc thân chứ? Chà, xem ra anh đối xử với con bé tốt lắm nhỉ."
"Sao bà lại kể chuyện này với tôi?"
"Hừm, sao nhỉ. Chẳng biết nữa, nhưng tôi nghĩ là phải kể. Chắc là bao đồng thôi."
Tôi lầm bầm cảm ơn trong miệng rồi bỏ đi.
Về đến nhà, thấy Gina đang trải sách ma pháp ra nghiên cứu trong phòng. Sợ làm phiền nên tôi đoán Tiana đang ở sân sau và đi về phía đó.
"A, anh Harris."
"Tôi không định làm phiền đâu. Nhưng tiện thể hỏi chút được không?"
"Được chứ. Chuyện gì thế?"
"Nếu tôi bảo có công việc đi cùng tôi dắt người mới đi một vòng tầng 1 hầm ngục, cô có nhận không? Sẽ có một tiền vệ có kinh nghiệm đi cùng."
"Cũng được thôi."
"Cô nhận lời dễ dàng thế?"
"Chà, nếu người dày dạn kinh nghiệm hơn tôi như anh Harris thấy ổn thì chắc không phải chuyện xấu."
"Cũng chẳng tốt lắm đâu."
"Vậy à? Dù sao thì tùy anh quyết định. Mà này, mấy quyển sách để ở kia anh nên cất đi thì hơn. Nếu anh không ngại Tiana đọc được thì thôi."
Gina chỉ vào bàn viết ở góc phòng. A. "Chuyện tình Công tước Baxter" à. Câu chuyện về lịch sử tình trường của Công tước Baxter - người có cả gia thế, học thức lẫn ngoại hình, nội dung thì ba chấm nhưng lại khá nổi tiếng. Nhân vật chính bắt cá hai tay, ba tay là chuyện thường, ngủ với phụ nữ như cơm bữa. Tên Công tước Baxter này nhận nuôi một thiếu nữ xinh đẹp không nơi nương tựa, rồi nhẫn tâm "xơi" luôn cô bé vốn coi hắn như anh trai. Chà, tôi cũng chẳng có tư cách nói người khác.
"Con bé chắc không tự tiện đọc đồ của người khác đâu, nhưng nó bảo học chữ xong muốn đọc sách đấy. Với con bé thì cái này hơi kích thích quá."
Nói xong điều cần nói, Gina quay lại với cuốn sách ma pháp, không cho tôi cơ hội phản bác.
Cũng không có miêu tả gì quá đà đâu. Chỉ là không nên cho xem thật. Dù tôi không có ý đồ đen tối thì cũng ngượng, đằng này tôi lại có ý đồ đầy mình. Tiana mà so sánh với hoàn cảnh bản thân rồi cảnh giác với tôi thì hỏng. Tôi cất cuốn sách vào ngăn kéo bàn viết và khóa lại.
Cơ mà, Gina biết nội dung truyện Công tước Baxter mà không định nói gì với tôi à? Hay là không nhận ra ý đồ của tôi? Hoặc là cô ấy nghĩ mình không có quyền can thiệp chuyện nô lệ của người khác. Thôi, coi như cô ấy giúp tôi giữ gìn hình tượng vậy.
Tôi mở cửa sau. Tiana đang giặt đống quần áo tôi vừa thay ra. Em chà xát quần áo đầy xà phòng lên tấm ván giặt đồ. Thấy tôi đến gần, em quay lại. Em bối rối không biết làm sao với đôi tay đầy bọt, rồi dùng tay áo lau mặt. Dáng vẻ thở hổn hển, má ửng hồng của em làm tim tôi lỗi nhịp.
"A. Chủ nhân. Ngài cần gì ạ?"
"Không. Cũng không có gì to tát, ta định đưa cái này cho em."
Tôi đưa mấy đồng xu đồng cho Tiana xem.
"Tiền mua nguyên liệu bữa tối ạ? Vâng ạ. Lâu rồi mới nấu cho chủ nhân ăn, em sẽ cố gắng ạ."
"Không. Không phải tiền đi chợ. Cái này em thích dùng thế nào thì dùng."
Tiana nghiêng đầu.
"Dạ... Em được tự do dùng ạ?"
"Để dành cũng được, mua thứ mình thích cũng được. Tùy em."
"Không được đâu ạ. Em không nhận được."
Tiana vừa lùi lại vừa xua tay. Bọt xà phòng bay ra dính lên má. Tôi đưa tay lau cho em, cảm giác mềm mại khó tả lưu lại trên đầu ngón tay.
"C... Cảm ơn ngài ạ."
"Chà, ở đâu cũng thế, chút tiền lẻ này thì được cho phép giữ mà. Lẽ ra ta phải đưa sớm hơn, xin lỗi nhé."
Tôi nhét mấy đồng xu vào túi tạp dề của Tiana.
"A. Dạ. Cái đó."
Tay đầy bọt nên em không thể thò vào túi được.
"Với lại, món bánh Galette bơ em thích ấy. Guild trưởng tặng ta, ta để trên bàn, em cứ ăn tự nhiên nhé."
Tôi đi vào trong nhà. Số tiền đưa cho Tiana là 4 đồng xu đồng. Để chuộc lại tự do, nô lệ phải trả cho chủ nhân và vương quốc số tiền bằng giá trị bản thân. Trường hợp của Tiana là 6 đồng vàng. Với tốc độ đưa tiền này thì phải mất 40 năm.
Hiện tại em có vẻ hài lòng với cuộc sống này, nhưng rồi sẽ có lúc ham muốn nhiều hơn. Dù là nô lệ nhưng nếu chủ nhân có quyền lực thì cũng được hưởng lây, nhưng trông mong điều đó ở tôi thì vô ích. Vậy thì mục đích cuối cùng sẽ là trở thành nô lệ tự do. Số tiền tôi đưa chỉ là sợi chỉ hy vọng mong manh cho mục đích đó. Việc tôi làm rốt cuộc chỉ là đạo đức giả, cảm giác làm việc tốt nhanh chóng xẹp xuống.
---
**Chương 29: Kế hoạch hái nấm**
♡♡♡
"Chủ nhân. Bữa tối ngài muốn ăn thịt hay cá ạ?"
"Hừm. Cái nào cũng được."
Giá mà ngài quyết định một cái thì tốt biết mấy, nhưng đành chịu thôi.
"Vậy à. Thế thì ăn thịt nhé. Món hầm được không ạ?"
"Ừ. Nghe hấp dẫn đấy."
Vào cửa tiệm, tôi bắt chuyện với bà chủ. Trong lúc đó chủ nhân xem kệ rượu. Khi bà chủ lấy thịt ngon từ trong ra cho tôi thì chủ nhân mang rượu vang lại gần. Chủ nhân trả tiền rồi ra khỏi quán.
"Lâu lắm rồi mới đi mua sắm với chủ nhân thế này nhỉ."
"Ừ, đúng thế thật."
Trên đường về nhà, ngước nhìn bầu trời, những đám mây trôi lững lờ trên cao nhuộm màu đỏ tía. Chỉ là đi bộ lên con dốc thôi mà lòng tôi rộn ràng.
"Sắp phải chuẩn bị cho mùa đông rồi. Phải đi kiếm củi nữa, củi còn lại cũng vơi đi nhiều rồi đúng không?"
Đang không biết mở lời thế nào thì chủ nhân lại nhắc đến chủ đề này trước.
"Vâng ạ. Nếu ngài chỉ chỗ thì em sẽ đi lấy."
Lén nhìn sang, thấy chủ nhân đang nhăn mặt.
"Em nói gì sai sao ạ?"
"Ngoài thị trấn có khi có dân lưu vong lảng vảng, lại còn có sói nữa. Em đi nguy hiểm lắm, để ta đi cho."
"Không được. Em không thể để chủ nhân làm hết mọi việc được. Em đi cùng được không ạ?"
"Hừm, sao nhỉ."
"Em muốn rủ cả chị Gina nữa, tiện đi kiếm củi thì hái nấm luôn."
"Nấm làm sao?"
"Món nấm em làm bữa sáng hôm nọ ấy ạ, nghe nói mọc ở đoạn leo lên núi Dolas một chút thôi. Chị Gina bảo tầm này là đúng mùa rồi."
"Em chủ yếu là muốn đi hái nấm chứ gì?"
Chủ nhân cười khổ. Cười khổ cũng là cười.
"K... Không phải ạ. Chỉ là tiện thể thôi."
Tôi cố làm mặt nghiêm túc, nhưng nhớ lại vị nấm, khóe miệng tôi suýt nhếch lên.
"Thôi được rồi."
"Cảm ơn ngài ạ."
"Đừng có mải mê quá mà lạc đường đấy."
"Không sao đâu ạ. Em đâu còn trẻ con nữa."
"Không, kiểu hái lượm đó dễ tập trung quá, đến lúc nhận ra thì không biết mình đang ở đâu đâu."
"Cả chủ nhân cũng thế ạ?"
"Ừ. Hồi mới vào nghề thôi."
"Bất ngờ thật. Cảnh chủ nhân không biết đường về nhà..."
Tưởng tượng cảnh chủ nhân đứng ngẩn tò te, tôi suýt bật cười. Vội vàng cúi mặt xuống.
Về đến nhà, tôi chạy đi báo cáo với chị Gina đầu tiên. Chị ấy bảo "Tốt quá rồi". Sau đó tôi bắt đầu nấu ăn. Chủ nhân trông có vẻ hơi hốc hác nên phải cho ngài ăn thật ngon miệng. Bỏ nguyên liệu vào nồi được một lúc thì có tiếng đập cửa rầm rầm. Tôi ra cửa bếp xem sao.
"Người của văn phòng hành chính đây. Mở cửa ra."
Từ vị trí này không nhìn rõ lắm, nhưng có vẻ có vài người đang đứng đó.
"Là Harris phải không. Yêu cầu đi cùng chúng tôi về văn phòng."
Giọng điệu không cho phép từ chối. Chủ nhân vừa xoa cằm vừa lên tiếng vẻ phiền phức.
"Sắp ăn tối rồi, để mai không được à?"
Trong lúc học chữ, chị Gina đã dạy tôi nhiều điều. Thị trấn Norn này do Quốc vương Kandeel Đệ Tứ trực tiếp cai trị, nên luật lệ quốc gia được tuân thủ nghiêm ngặt. So với thị trấn do quý tộc cai trị thì ít bị đối xử vô lý hơn. Nghe nói Quốc vương cố gắng đối xử công bằng với tất cả mọi người. Chị Gina bảo ngài là một vị vua vĩ đại không thiên vị.
Người cai trị Norn theo lệnh Quốc vương là ngài Gerald, nghe đâu là người cực kỳ tuân thủ quy tắc. Guild master (Hội trưởng) là người cởi mở, không biết ngài Gerald trông thế nào nhỉ? Chắc lúc nào mặt cũng nghiêm nghị lắm.
"Cho tôi hỏi là vụ gì được không?"
Chủ nhân có vẻ không vui.
"Anh bị nghi ngờ sử dụng tiền giả."
"Đùa à. Ta đời nào làm chuyện đó."
"Về văn phòng rồi nói. Nào, đi thôi."
Người bên ngoài đặt tay lên tay chủ nhân. Ngài ấy bị bắt đi rồi!
"Chủ nhân!"
Tôi buột miệng kêu lên.
"Đừng lo. Ta về ngay thôi. Đừng để cháy nồi đấy."
Giọng chủ nhân vẫn tươi tỉnh. Nhưng tôi có dự cảm chẳng lành.
Tôi nhìn cái bếp rồi nhìn chủ nhân. Không sao. Chắc chưa cháy đâu. Tôi cầm cái muôi lớn chạy lại chỗ chủ nhân. Tôi khẩn khoản cầu xin.
"Chủ nhân. Ngài cúi xuống chút đi ạ."
"Sao thế?"
"Làm ơn đi ạ. Thấp xuống chút thôi."
Chủ nhân nghiêng đầu thắc mắc nhưng vẫn hơi cúi người xuống. Tốt rồi. Mặc kệ mấy người mặt mũi bặm trợn bên ngoài. Tôi đặt tay không cầm muôi lên vai chủ nhân và kiễng chân lên. Nhớ lại cách mẹ làm, tôi ấn môi mình lên trán ngài. Cầu mong ngài bình an trở về. Rời ra, tôi chạm mắt chủ nhân.
"Em sẽ nấu món hầm đợi ngài về."
Mặt tôi sắp mếu xệch rồi. Tôi quay phắt lại chạy biến vào bếp. Cho muôi vào nồi khuấy liên tục. Tiếng nói trầm đục vang lên.
"Thôi được rồi, đành đi theo các vị vậy. Mong là xong sớm cho."
Tiếng cửa đóng *sầm* vang lên. Tại sao chủ nhân lại bị bắt đi chứ? Một người dịu dàng như thế mà bị nghi ngờ, chắc chắn là nhầm lẫn rồi. Tuy mắt ngài hơi sắc, miệng lúc nào cũng mím chặt vẻ khó chịu, lông mày phải có vết sẹo nhỏ. Cách nói chuyện đôi khi cộc lốc. Nhưng ngài là người tốt.
Quay lại, tôi thấy chị Gina đang đứng ở cửa bếp. Mặt chị tái mét.
"Chủ nhân sẽ không sao đâu chị nhỉ?"
Nhìn chị Gina cắn chặt môi, nỗi bất an trong tôi ngày càng lớn dần.
---
**Chương 30: Áp giải**
Chấp chính quan của thị trấn này, Gerald Lancer, là người nguyên tắc đến mức như thể "quy tắc khoác áo đi lại", nhưng chính vì thế ông ta không dễ dàng bắt người vô cớ. Tuy chưa từng nói chuyện trực tiếp nên không biết tính cách thực sự ra sao, nhưng ít nhất trước giờ chưa có chuyện như vậy. Vậy thì thái độ cao ngạo này là ý của phía Kỵ sĩ đoàn. Nhìn huy hiệu trên áo choàng của tên kỵ sĩ đi trước, hình con chim lớn đang dang cánh được nhuộm đỏ.
Là Hoang Ưng Kỵ Sĩ Đoàn (Kỵ sĩ đoàn Đại bàng hoang dã) à. Đoàn trưởng bên đó cũng là người nổi tiếng theo một nghĩa nào đó. Gay go rồi đây. Kiếm thuật và đầu óc đều tốt, đường quan lộ đang thênh thang, nhưng nghe đâu hắn rất hăng hái lập công. Chỉ là tin đồn thôi, nhưng để đạt thành quả, hắn không ngại đẩy thuộc hạ vào chỗ nguy hiểm. Nếu thế thì chuyện bịa đặt bằng chứng hắn cũng dám làm lắm.
Tôi đang diễn thái độ khó chịu thường thấy của một người bị lôi đi bất thình lình vào giờ này, nhưng có lẽ nên dịu lại một chút. Tuy nhiên, tỏ ra quá hợp tác cũng dở. Bị nghi ngờ là có tật giật mình thì phiền phức.
Nhưng hành động của Tiana làm tôi bất ngờ thật. Như em ấy nói lúc trưa, chắc chỉ mang ý nghĩa cầu may thôi. Cảm giác mềm mại vẫn còn vương trên trán. Hai tên kỵ sĩ mặt mày nghiêm trọng hai bên, nhưng cảm xúc trong mắt họ thì lộ rõ. Rõ ràng là ghen tị. Chúng nắm tay tôi chặt hơn mức cần thiết. Trên đường đến văn phòng hành chính, tôi hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh suy nghĩ.
Trời đã tối, tuy không bằng Vương đô nhưng đèn đường trên phố chính vẫn tỏa ánh sáng mờ nhạt. Côn trùng bay quanh những ngọn đèn. Vài người đi đường hiếm hoi ném cho tôi ánh nhìn nghi ngại.
"Này. Anh Harris bị làm sao thế?"
Là trước cửa tiệm thực phẩm. Bà chủ tiệm đứng khoanh tay, ngược sáng ánh đèn từ trong tiệm hắt ra.
Viên quan đi trước dừng lại.
"À. Họ mời lên văn phòng hỏi chút chuyện ấy mà."
Bình thường hay được bà ấy cho thêm đồ khi mua hàng, nên tôi bô bô kể.
"Họ nghi tôi dùng tiền vàng giả."
"Này. Đi thôi."
Mấy tên kỵ sĩ gắt gỏng, thúc giục đi tiếp. Giọng bà chủ tiệm vọng theo từ phía sau.
"Thế thì nhầm to rồi. Nếu có tiền vàng quý giá thế thì cái tên nát rượu đó đã mua hết rượu quán tôi rồi. Chứ hắn chưa bao giờ chìa vàng ra ở quán tôi cả."
Giọng bà oang oang cả con phố. Nghe như đang chê tôi nát rượu, nhưng thực ra là đang nói khéo rằng tôi đời nào dùng tiền giả. Tôi ngoái cổ lại nhìn. Không thấy rõ biểu cảm của bà chủ đang khoanh tay nhìn theo. Chắc bà ấy muốn nói đỡ cho tôi để Tiana khỏi lo lắng.
Bà chủ tiệm thực phẩm tốt bụng, hay giúp đỡ người khác nên rất có uy tín trong thị trấn. Dù thấy tật xấu của người ta nhưng bà vẫn nhớ đến điểm tốt của họ, đúng là người nhân đức. Nhưng bà không chỉ hiền lành đâu, ai làm chuyện trái đạo lý là bà không tha. Nhiều người chịu ơn bà, nên tiếng nói của bà có sức nặng hơn cả âm lượng của nó.
Văn phòng thị trấn không hào nhoáng nhưng xây dựng chắc chắn. Tầng 1 là đồn lính canh. Tôi được dẫn lên tầng 2 vào một căn phòng rộng. Một chiếc ghế đặt giữa, ba phía xung quanh là bàn làm việc. Họ bảo tôi ngồi chờ ở đó. Tôi chẳng khách sáo ngồi phịch xuống.
Chà, cuộc triệu tập này nghĩa là sao đây. Tôi sắp xếp lại những suy nghĩ trên đường đi. Một là không tìm được bằng chứng, nên họ quyết định đổ vấy cho kẻ khả nghi nhất là tôi. Với tôi thì Dennis mới là ứng cử viên sáng giá, nhưng hắn không có mặt ở thị trấn nên tôi bị chọn làm phương án dự phòng.
Hai là, họ tìm thấy tiền giả của nhóm Zoe, và chúng khăng khăng là lấy được từ tôi vì lý do nào đó. Xét việc nhà tôi chưa bị lục soát thì khả năng này cao hơn. Nếu vậy thì vẫn còn xoay sở được. Chứ nếu chúng giả vờ lục soát rồi lén nhét tiền giả vào nhà tôi thì hết đường đỡ.
Cánh cửa bên phải tôi mở ra, một đoàn người bước vào. Chấp chính quan Lancer và cấp dưới, các kỵ sĩ mặc đồng phục, và cuối cùng là mái tóc trắng uốn nhẹ của Guild trưởng Ursula Summerd. Nghe nói bà đã qua tuổi 50 nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh. Thời trẻ bà từng vung búa chiến, nên nhìn vóc dáng đó bây giờ chắc vẫn dư sức chấp một hai tên kỵ sĩ.
Bà chưa bao giờ cười với hội viên thiếu nghiêm túc như tôi, lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh tanh. Tuy nhiên, bà lại được trẻ con yêu quý một cách bí ẩn, tôi thường thấy bà bị đám nhóc trong thị trấn vây quanh đòi kể chuyện ở quảng trường. Là mạo hiểm giả, tôi chịu sự quản lý của Summerd. Hy vọng dạo này tôi làm việc chăm chỉ nên bà có chút ấn tượng tốt.
Cuộc thẩm vấn bắt đầu, và tôi nhận ra ngay quyền chủ đạo thuộc về Kỵ sĩ đoàn. Chấp chính quan Lancer và Guild trưởng Summerd hầu như không nói gì. Sau những thủ tục hành chính, một tên kỵ sĩ trịch thượng bắt đầu.
"Ngươi đã sử dụng 10 đồng vàng giả đúng không?"
"Không, tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện đó."
Tên kỵ sĩ đập bàn đứng dậy.
"Đừng có nói dối! Có người làm chứng là ngươi đã dùng đấy. Mau nhận tội đi thì hình phạt còn nhẹ, không là lên giá treo cổ đấy."
1 Bình luận