Tập 01

Chương 31 ~ 35

Chương 31 ~ 35

**Chương 31: Phóng thích**

Để lại cái lườm sắc lẹm chẳng kém gì ánh mắt của Cockatrice, Gabueira Mark - Đoàn trưởng Hoang Ưng Kỵ Sĩ Đoàn, dậm chân rầm rầm rời khỏi phòng. Đám kỵ sĩ cũng nối đuôi theo sau. Biết là có thể làm mất lòng vị Đoàn trưởng đang nổi như cồn này, nhưng đành chịu thôi. Tôi không đời nào chịu nhận cái tội dùng tiền giả mà mình không làm rồi chui vào tù chỉ để làm bàn đạp thăng tiến cho hắn. Tuy rằng tôi cũng chẳng phải hoàn toàn vô tội.

Nếu chỉ có Kỵ sĩ đoàn, chắc chúng đã đánh tôi thừa sống thiếu chết để ép cung rồi. Nhưng Chấp chính quan Lancer, người đã được cấp dưới rỉ tai, và Guild trưởng Summerd, người ít nhất lúc này chưa muốn mất tôi, đều có mặt với vẻ mặt khó chịu. Kết quả là gã đàn ông lực lưỡng kia chỉ có thể tiến sát lại gần tôi, phun mưa xuân vào mặt tôi mà hăm dọa hết lời. Đằng nào cũng bị chửi, thà được một nữ kỵ sĩ với khuôn mặt lạnh lùng ngồi bàn chửi còn hơn, nhưng chắc thế thì xa xỉ quá.

Dù vậy, cuộc thẩm vấn vẫn kéo dài khiến tôi ngán ngẩm trong lòng. Đột nhiên, một chàng trai trẻ có khuôn mặt hiền lành ôm xấp tài liệu bước vào phòng. Dáng người hơi mảnh khảnh nhưng khuôn mặt này chắc chắn được lòng phụ nữ. Cậu ta thì thầm gì đó vào tai Đoàn trưởng Mark. Đoàn trưởng Mark nhăn trán trên khuôn mặt tuấn tú, lườm chàng trai trẻ. Cậu ta không hề nao núng, tiếp tục nói, và kết quả là tôi được tuyên bố vô tội và phóng thích.

Chấp chính quan Lancer và viên chức ngáp ngắn ngáp dài đi ra, trong phòng chỉ còn lại tôi và Guild trưởng Summerd. Bà ấy không tích cực bênh vực tôi, nhưng nhờ thái độ hờ hững của bà mà không khí dịu đi đáng kể. Tôi nói lời cảm ơn, tiện thể cảm ơn luôn vụ hộp bánh bà tặng cho Tiana.

"Tại tôi ăn không hết thôi. Ăn toàn bánh kẹo thì chỉ tổ béo lên."

Nói thì nói vậy, nhưng Summerd có cơ thể săn chắc, không chút mỡ thừa. Bà ấy thực sự đã qua tuổi 50 rồi sao?

"Với lại con bé đó ngoan lắm. Nếu có cháu thì tôi cũng muốn một đứa như thế."

"Vậy thì tốt quá."

Vừa nói chuyện phiếm, Summerd vừa thản nhiên tiến lại gần tôi. Bà đưa mắt về phía cửa phòng rồi lầm bầm như nói một mình.

"Để con bé không phải buồn, từ nay về sau đừng có đụng vào mấy thứ nguy hiểm như tiền giả nữa nhé."

"Từ nay về sau ư?"

Bà ấy cười mũi trước câu trả lời của tôi.

"Về hai kẻ được cho là sở hữu tiền giả lần này, Zoe và ông chú Moore, chuyện bọn họ nhận tiền đặt cọc mua bán nhà từ cậu là nói dối đúng không. Nhưng chắc chắn cậu có liên quan. Tôi biết vụ đó đấy nhé."

Cái gì cơ. Vụ đá trọng lực Zeonite bị lộ rồi à. Tôi gãi cổ. Không biết phải trả lời sao đây.

"Thôi được rồi. Anh Harris. Sự thật là gần đây anh cũng đã cống hiến cho Guild. Tôi sẽ không truy cứu thêm nữa."

"Nếu đã được đánh giá cao đôi chút, vậy tôi xin phép được đòi hỏi thêm một chút được không?"

Guild trưởng nhướng mày, tôi liền đưa ra một thỉnh cầu nhỏ.

"Cậu định bắt cái thân già này làm việc đấy à?"

"Bà vẫn còn trẻ chán. Với lại việc này chỉ có Guild trưởng mới làm được thôi."

"Được rồi. Tôi sẽ đáp lại sự tin tưởng đó."

Bà ấy đưa tay ra, tôi vừa nắm lấy thì bị siết chặt với một lực tay kinh hồn. Chỉ trong thoáng chốc nhưng cơn đau còn âm ỉ mãi. Đúng là người phụ nữ không phải dạng vừa.

Tôi tháp tùng Guild trưởng đến Hội mạo hiểm giả. Đến đây là an tâm rồi. Tôi nhờ Jonathan, người ra đón, nhắn lại với Comba rồi vội vàng về nhà. Chắc không đến nỗi bị đánh lén đâu, nhưng tôi vẫn thăm dò xung quanh. Trời nhiều mây nên rời khỏi đường lớn là tối om, nhưng thế lại càng tiện cho tôi. Tôi không nghĩ trong đám Kỵ sĩ đoàn có kẻ nào nhìn đêm tốt hơn tôi.

Về đến nhà an toàn, khóa cửa cẩn thận xong quay lại, tôi thấy Tiana đứng dậy ở góc phòng. Em chạy *bạch bạch bạch* lại rồi lao vào người tôi như thể húc đầu. Em cứ ôm chặt lấy tôi như thế một lúc, rồi bất chợt nhảy lùi lại.

"X... Xin lỗi ngài."

Giọng Tiana hơi nghẹt mũi, em cúi đầu. Tôi sờ lên ngực áo chỗ em vừa dụi mặt vào, thấy hơi ươn ướt.

"Em dọn bữa tối lên ngay đây ạ."

Vẫn cúi gằm mặt, em chạy biến vào bếp như một cơn lốc, y hệt lúc chạy ra.

"Ô kìa. Anh về an toàn là tốt rồi."

Gina thò đầu ra từ phòng mình.

"Ờ. Thẩm vấn dài lê thê nhưng cũng qua rồi."

"Nhờ bùa chú đấy. Chà, cuối cùng cũng được ăn tối. Ăn muộn thế này nặng bụng lắm nhưng biết sao được."

"Hửm? Mọi người chưa ăn à?"

"Tiana cứ nằng nặc đòi đợi anh về. Chẳng lẽ tôi lại ăn một mình."

Tiana dọn ba phần ăn tối lên bàn.

"Em đun lâu quá nên thịt tan hết cả rồi. Em xin lỗi."

Tiana lí nhí xin lỗi. Tôi múc một thìa đưa lên miệng. Chu môi thổi phù phù rồi ăn. Nóng hổi, vị ngọt của thịt thấm đẫm, ngon không tả nổi.

"Vẫn ngon như thường mà. Đang mệt nên đỡ phải nhai nhiều, có khi lại hay."

"Thật thế ạ?"

"Ừ. Mà lần sau không cần lo cho ta đâu, cứ ăn trước đi."

"Em lo quá nuốt không trôi ạ."

"Vậy sao..."

Tôi xin thêm bát nữa, dùng bánh mì vét sạch nước sốt còn lại trên đĩa.

"Khỏi cần rửa bát luôn nhỉ."

Gina chỉ vào cái đĩa sạch bong của tôi, cười nói.

"Ngon đến mức muốn liếm sạch đĩa luôn ấy chứ."

"Thật ạ?"

Tiana lấy lại vẻ tươi tỉnh thường ngày.

"Thật. Ngon hơn mọi khi nhiều. Chắc tại suốt chuyến đi ta không được ăn cơm Tiana nấu."

Tôi tận hưởng hương vị lâu ngày không gặp từ tận đáy lòng. Bất giác uống thêm vài ly rượu vang.

Thẩm vấn xong xuôi thì thấy chẳng có gì to tát, nhưng đó là kết quả thôi. Chỉ cần trật một bánh răng, có khi giờ này tôi đang nằm bê bết máu trong ngục tối dưới văn phòng hành chính rồi. Tôi thầm cảm tạ thần linh vì được ngồi ăn trong yên bình thế này. Ngắm nhìn nụ cười đã trở lại trên môi Tiana, tôi lại nốc cạn ly rượu.

---

**Chương 32: Dân lưu vong**

"Chủ nhân. Nhanh lên, nhanh lên ạ."

Tiana hớn hở ra mặt. Dù tối qua ăn muộn, dọn dẹp xong còn dậy sớm làm cơm hộp cho hai bữa, nhưng em chẳng hề tỏ ra mệt mỏi chút nào. Khác hẳn với tôi, kẻ đang suy nhược vì tra tấn tinh thần và thiếu ngủ.

Tôi kéo chiếc xe đẩy từ nhà kho sau vườn ra đường. Kiểm tra khóa cửa cẩn thận xong mới xuất phát. Tôi trang bị đầy đủ, Gina cũng mang theo cây trượng khắc cổ ngữ. Comba đang đợi ở cổng thành.

"Chào chị đại, chào cô em. Tôi là Comba, đệ tử của đại ca. Mong được giúp đỡ. A, chị đại biết tôi rồi nhỉ. Đại ca, để tôi kéo xe cho."

Cái xe không được bảo dưỡng nên bánh xe kêu cọt kẹt khó đi, tôi đang ngán ngẩm thì mừng rỡ đổi ngay. Chà, nhẹ cả người. Chúng tôi đi theo đường mòn quanh núi Dolas. Cây cối ở những nơi cao đã chuyển màu rõ rệt. Không phải hướng có hầm ngục nên bình thường tôi cũng ít khi đến đây.

Trước giờ sống một mình nên tôi toàn nhặt cành khô quanh đó dùng tạm, nhưng sống 3 người thì lượng củi không đủ. Nấu nướng, tắm rửa tốn khá nhiều. Đây là lần đầu tiên tôi vào núi kiếm củi. Chúng tôi đến địa điểm thích hợp nhanh hơn dự kiến. Để tăng hiệu quả, tôi chia nhóm: tôi và Comba kiếm củi, Tiana và Gina đi hái nấm.

Ăn sáng bằng cơm hộp xong, tôi lấy cuộn dây thừng dài mang từ nhà kho ra. Buộc một đầu vào thắt lưng Tiana, đầu kia buộc vào cổ tay Gina.

"Dạ, chủ nhân?"

"Để khỏi lạc ấy mà. Ta buộc thế này để em không đi xa quá tầm kiểm soát của Gina được."

Tiana làm mặt thảm thương xin tháo ra, nhưng tôi không nghe.

"Cứ như cún con ấy..."

Dáng vẻ ủ rũ đó đúng là giống cún con thật. Nhưng khi được Gina dắt đi tìm nấm, em lại say sưa hái nấm ngay.

Comba lấy rìu chiến ra chặt cành thoăn thoắt. Ban đầu tôi cũng dùng rìu tay phụ giúp, nhưng sau đó chuyển sang chuyên nhặt cành rơi và chặt thành khúc vừa phải. Cành cây to bằng bắp chân người lớn mà Comba chỉ cần vài nhát là đứt. Chưa đến trưa, củi đã chất đầy xe.

Số củi còn dư được bó lại bằng dây thừng để vác trên lưng.

"Khá đấy chứ."

"Vâng. Tôi quen rồi mà. Mà này đại ca, hỏi cái này được không?"

"Gì?"

"Đại ca với chị đại là một cặp rồi đúng không? Thế còn cô bé kia là sao?"

"Cái quái gì thế? Sai bét. Gina chỉ thuê phòng thôi, còn Tiana là người làm của ta."

Comba lau mồ hôi trên trán.

"Ồ, thế ạ. Nhưng mà được sống chung dưới một mái nhà với hai người đẹp, tôi ghen tị quá."

"Đã bảo không phải thế mà. Với lại Gina đâu có đẹp."

"Vẻ đẹp tri thức lạnh lùng, lại thêm thân hình bốc lửa đó, tuyệt vời ông mặt trời. A, tôi không dám qua mặt đại ca đâu nên đại ca cứ yên tâm..."

"Harris!"

Đúng lúc đó, giọng nói gấp gáp của Gina vang lên. Lần cuối nhìn thấy thì họ đi hướng kia, nhưng tiếng vọng vào cây cối làm tôi không xác định được hướng chính xác. Có vẻ tôi đã để họ đi quá xa.

"Đại ca. Hướng này."

Comba bắt đầu chạy. Tin được không đây?

"Harris!"

Tiếng kêu cứu lại vang lên. Đúng hướng Comba đang chạy. Tôi lao theo sau. Nhanh chóng vượt qua Comba.

Tôi chạy ngược lên dốc, đá tung lá khô. Qua kẽ lá, tôi thấy Gina đang giương trượng che chắn cho Tiana. Hai người họ dựa lưng vào tảng đá lớn, bị bao vây bởi khoảng 7, 8 tên có vẻ ngoài bẩn thỉu. Trên tay chúng cầm dao rựa, gậy gắn dao... Chắc chắn là đám lưu vong bỏ quê hương đi lang thang vì lý do nào đó.

Bọn này không còn gì để mất nên rất phiền phức. Chúng ẩn nấp trong núi, chỉ hiện ra cướp bóc những kẻ chúng thắng được. Nếu là phụ nữ thì không chỉ bị cướp. Không rõ ràng lắm, nhưng vài năm lại có người vào núi không trở về. Gần đây lính canh giảm bớt, tuần tra lơi lỏng nên chắc chúng bắt đầu chọn vùng này làm sào huyệt.

Trên đường chạy tới, tôi thấy một gã đàn ông nằm gục, máu chảy ra từ ngực. Vậy là đã hạ được một tên. Không ngờ lại đông thế này... Nếu chỉ 2, 3 tên thì Gina xử lý được, nhưng 9 tên thì quá sức. Tuy nhiên, với số lượng này lẽ ra chúng đã đè bẹp hai người họ rồi chứ, sao vẫn cầm cự được?

"Chết đi!!"

Cơn giận trào ra khỏi miệng. Vừa chạy tôi vừa phóng chiếc rìu tay vào một tên trong đám vây hãm. Chiếc rìu cắm phập vào ngực tên xui xẻo. Đồng thời tôi rút dao găm từ hai vai phóng đi. Hai tia sáng bạc xé gió, găm vào cổ họng hai tên khác. Rút đoản kiếm ra, tôi gạt vũ khí đối phương, lao qua khoảng trống ba tên vừa ngã xuống tạo ra.

Lúc nãy không thấy, giờ tôi mới nhận ra có một con chó trắng to tướng mặt ngu đang đứng đó. Nói thẳng ra là nó to hơn cả Tiana. Ăn cái gì mà to thế không biết. Mặt thì ngu nhưng đang nhe nanh. Trông không đáng sợ lắm nhưng nhờ to xác nên nó trở thành bức tường che chắn cho Tiana và Gina.

Tôi xoay người đối mặt với đám lưu vong còn sót lại. Tưởng đồng bọn chết thì chúng sẽ bỏ chạy, ai ngờ lòng thù hận lại bùng lên. Chúng nhìn tôi đầy căm thù và bắt đầu di chuyển bao vây. Có vẻ nãy giờ chúng chỉn đùa giỡn chứ chưa tung hết sức. Quả nhiên một mình đấu với 5 tên cùng lúc thật gay go.

Tôi dùng đoản kiếm đỡ cú chém của dao rựa, định phản đòn thì một ngọn thương tự chế đâm tới từ bên hông. Vừa ngửa người né thì một con dao bay tới. Không kịp tránh nên tôi dùng giáp đỡ. Đau nhói một cái nhưng không chí mạng. Định lùi lại thì đạp phải thứ gì đó mềm mềm, ngay lập tức cảm giác vật sắc nhọn cắm phập vào giày.

Quay lại nhìn, con chó đang cắn chặt chân tôi. Đám đàn ông cười hô hố, chĩa lại vũ khí vào tôi. Chân bị giữ chặt, tôi khó mà di chuyển được. Đánh bật 5 vũ khí trong tình trạng này là nhiệm vụ bất khả thi. Thấp thoáng thấy bóng Comba phía sau đám đàn ông nhưng có vẻ không kịp rồi.

---

**Chương 33: Người và Quái vật**

Một màu trắng xóa bùng lên trước mắt tôi. Những bông tuyết lấp lánh cuồng nộ tấn công vào mặt đám đàn ông. Ma pháp *Blizzard* (Bão tuyết) tạo ra bão tuyết xoáy trong một không gian nhất định, cướp đi tầm nhìn. Không thể mở mắt nổi, những phần cơ thể không được che chắn sẽ tê cóng. Tuy không gây sát thương nghiêm trọng nhưng là ma pháp có thể khống chế nhiều người cùng lúc.

Ma pháp của Gina vẫn giản dị như mọi khi, nhưng trong tình huống này là lựa chọn tối ưu. Nó ngăn chặn đòn tấn công vào tôi và câu giờ cho Comba đến kịp. Tôi vặn người nhìn con chó ngu. Trong tình huống khẩn cấp, xin lỗi mày nhé nhưng tao định chém bay đầu mày đấy. Nhưng bất ngờ chân tôi được giải phóng.

Tiana mặt cắt không còn giọt máu đang dùng tay vò lấy vò để quanh cổ con chó. Cái mặt ngu của nó càng thêm hớn hở. Lông mày sụp xuống, vẻ mặt hạnh phúc tột độ. Tạm thời thoát được, tôi quay lại đối mặt với đám lưu vong. Cơn bão tuyết cục bộ đã tan, đám đàn ông đang phủi tuyết bám trên mặt.

Comba thở hổn hển chạy tới. Cậu ta tháo chiếc khiên tròn trên lưng xuống, thủ thế cùng chiếc rìu chiến. Chắc bọn chúng đánh giá Comba là kẻ địch mạnh hơn. Bốn tên lao vào Comba, một tên ở lại cầm chân tôi. Tên này khá điêu luyện. Vũ khí hắn dùng là trường kiếm chính quy như của binh lính.

Dao găm vẫn cắm trên vai tôi, tầm đánh của đối thủ lại dài hơn. Nếu hoàn toàn là 1 đấu 1 thì có lẽ nguy hiểm. Khi tên đó đang dần áp đảo tôi, một mũi kim băng dài và mảnh xuyên qua người hắn. Nếu hắn đeo găng tay giáp che đến khuỷu tay thì sát thương chẳng đáng là bao. Tiếc thay, tay thuận để trần, hắn ôm tay khựng lại.

Tôi giữ kiếm ngang, lao cả người vào hắn. *Phập*. Cảm giác lưỡi kiếm ăn vào thịt truyền đến, xuyên qua khe xương sườn, găm nát tim hắn. Hắn hộc máu, nhuộm đỏ áo giáp tôi. Rồi từ từ ngã ngửa ra sau. Tôi đạp lên người hắn rút kiếm ra. Trận chiến vẫn chưa kết thúc.

Nhìn sang phía Comba, đám lưu vong chỉ còn lại 2 tên. Một cái xác vỡ đầu, một cái xác bị chém làm đôi nằm lăn lóc. Những kẻ còn sống sót trông có vẻ cố gắng để không bị chém hơn là tấn công Comba. Khi tôi vòng ra sau lưng chúng, chúng vứt vũ khí giơ hai tay lên.

"Đầu hàng. Tha cho bọn tao."

Tôi mặc kệ, giương kiếm lên. Chẳng may tâm trạng tôi đang xấu. Ngoài cơn giận dữ với bọn chúng, tôi còn giận chính sự chủ quan của mình đã đẩy Tiana và Gina vào nguy hiểm. Đám đàn ông nhận ra sát khí của tôi liền biến sắc.

"K... Khoan. Đợi đã."

"Ch... Chủ nhân."

Tiếng gọi ngăn tôi lại khi tôi định vung kiếm bất chấp tất cả. Liếc nhìn Tiana, tôi thấy em đang lắc đầu quầy quậy.

"Sao lại ngăn ta?"

Hàm răng đánh vào nhau lập cập, Tiana không nói nên lời, chỉ biết lắc đầu.

"Chém kẻ đã đầu hàng thì không hay ho gì đâu. Dù là với bọn này."

Gina nói thay.

"Với lại, tội nghiệp Tiana. Em ấy sợ thế kia kìa. Đến tôi cũng thấy anh hơi đáng sợ đấy."

"Để bọn này sống thì lần sau..."

"Tôi đâu bảo thả chúng. Trói lại giải về thị trấn giao cho lính canh. Rồi để Chấp chính quan phán xét. Tôi nghĩ anh không cần phải vấy bẩn tay mình đâu."

Tôi rít qua kẽ răng.

"Cô nói mê sảng gì thế. Nếu tôi không đến kịp thì cô nghĩ các cô sẽ bị làm gì? Không cần thương xót lũ này."

"Không phải thế. Chém kẻ đã vứt bỏ vũ khí thì chỉ là kẻ giết người đơn thuần thôi. Tôi không muốn nhìn thấy cảnh đó, và không muốn cho em ấy thấy."

Tôi hít sâu một hơi nhìn Tiana. Em đang ôm con chó run rẩy.

"Được rồi. Đưa dây thừng đây."

Tôi nhận lấy sợi dây nối Tiana và Gina.

"Nằm úp xuống. Cựa quậy là tao đâm chết ngay."

Tôi trói quặt tay từng tên ra sau lưng thật chặt, buộc chân không cho mở rộng quá vai. Tạo thêm vòng thòng lọng vào cổ nối hai tên lại với nhau.

"Comba. Cảm ơn chú."

"Đại ca. Đừng nói thế. Xin lỗi vì tôi đến muộn."

Tôi vỗ mạnh vào vai áo giáp lưới của Comba.

"Đại ca. Dao vẫn cắm trên người kìa."

"Vứt hết đồ lại rồi mà. Quay lại lấy đồ rồi cầm máu sau."

"Vậy quay lại thôi ạ."

Comba quát tù binh.

"Này. Đi nhanh lên."

Tôi đi đến bên Gina và Tiana. Gina đã nhặt xong giỏ nấm bị vứt lăn lóc.

"Gina. Cảm ơn ma pháp lúc nãy nhé. Nào, về thôi. Tiana."

Tôi cố gắng nói giọng dịu dàng nhất có thể.

Trong mắt Tiana vẫn còn nỗi sợ hãi. Quả nhiên người đàn ông vừa giết người không ghê tay ngay trước mắt thật đáng sợ. Giết người và giết quái vật khác nhau. Với người bình thường là thế. Cảm giác của tôi về chuyện đó đã chai sạn rồi. Cả hai đều là kẻ thù cần loại bỏ. Tôi không khát máu đến mức giết chóc vô nghĩa, nhưng cũng không ngần ngại làm đổ máu đồng loại.

Được Gina nắm tay, Tiana bắt đầu bước đi. Đầu gối em vẫn còn run. Để hai người đi trước, tôi nhặt thanh trường kiếm lên, đi kết liễu những tên đang nằm gục. Tiện thể thu hồi rìu tay và dao găm, lục soát người chúng nhưng chỉ thấy vài đồng xu đồng. Vũ khí khác chẳng bán được bao nhiêu, chỉ có thanh trường kiếm là hàng tốt nên tôi cầm theo.

Về đến xe đẩy, tôi lấy miếng vải sạch ra. Nới lỏng khóa giáp da, tôi rút dao ra, ấn miếng vải vào vết thương để cầm máu. Khá sâu nhưng có vẻ không chạm vào nội tạng. Thở phào nhẹ nhõm nhìn quanh, tôi thấy có gì đó sai sai. Con chó ngu đó đang dính chặt lấy Tiana.

"Này. Đừng bảo là em định mang con chó đó về đấy nhé?"

Đúng là cái "đừng bảo là" đó thật.

---

**Chương 34: Toan tính của Guild trưởng**

Về đến thị trấn, chúng tôi bận tối mắt tối mũi. Bị lính canh ở cổng hỏi han sự tình, bàn giao đám lưu vong. Thanh trường kiếm trần trụi cũng bị tịch thu. Chúng tôi bị đưa về văn phòng hành chính. Trong lúc chờ lấy lời khai từng người, có vẻ tôi bị mất máu nên mặt mày tái mét. Tôi được phép đến thần điện chữa trị trước, lê bước chân loạng choạng đi.

Trong lúc chữa trị tôi thiếp đi, tỉnh dậy thì chạm mắt với nữ thần quan trung niên đã chữa cho tôi. Bà nhìn tôi với vẻ mặt đầy lòng trắc ẩn, không nói gì nhưng cứ liếc nhìn dòng chữ thêu tên hơi méo mó trên áo lót của tôi. Tôi cảm ơn rồi vội vàng mặc giáp vào. Dù bẩn vì máu nhưng không thể đòi hỏi hơn được.

Quay lại đồn lính canh giải thích sự việc trên núi. Vì đối phương là lưu vong nên mọi chuyện kết thúc nhanh chóng. Vừa ra khỏi văn phòng hành chính, tưởng được về nhà thì Jonathan gọi lại. Bảo là Guild trưởng gọi. Tôi muốn xin tha lắm rồi, nhưng đối phương là Guild trưởng nên cả đám đành kéo nhau đi.

Ba người và một con chó được dẫn vào phòng bên cạnh quầy tiếp tân dùng trà bánh, còn tôi lên phòng Guild trưởng trên tầng 2. Gõ cửa bước vào, Summerd ra hiệu cho tôi ngồi xuống ghế sofa.

"Mới một ngày mà trông cậu tàn tạ thế?"

"Chắc do lơ là thôi. Bị đau một vố nhớ đời."

"Lưu vong gia tăng là một vấn đề. Có thể sẽ có ủy thác về vụ đó đấy. Thôi, chuyện đó để sau. Phải rồi, tôi cũng bận tối mắt đây. Tại ai đó cả đấy."

Summerd cầm một tờ giấy đi tới. Bà đặt *bộp* lên đùi tôi. Trên đó ghi: Kết quả điều tra cho thấy Trinh sát Harris cư trú tại Norn không liên quan đến việc sử dụng tiền giả. Góc dưới bên phải có chữ ký của Gabueira Mark và con dấu gia huy.

"Thế này cậu yên tâm rồi chứ?"

Tôi xoa mặt bằng cả hai tay.

"Vụ này ấy à. Chỉ là nghĩ đến việc làm mất lòng Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn một cách triệt để, tôi chỉ thấy sợ bị trả thù thôi."

"Ô hay? Bất ngờ nhỉ."

"Tôi chỉ là thằng đạo tặc quèn thôi. Lỡ lúc tôi vắng nhà, họ nhét tiền giả vào rồi giả vờ tìm thấy thì tôi ăn phạt nặng là cái chắc. Mà chẳng cần tốn công thế, cứ tiện thể lục soát rồi 'phát hiện' ra tiền giả mình mang theo là xong."

"Về điểm đó thì văn bản Đoàn trưởng vừa phát hành sẽ là lá chắn cho cậu."

"Tờ giấy lộn này á?"

"Phải. Ít nhất về vấn đề tiền giả, nó bảo vệ cậu rất mạnh mẽ. Nếu cậu thực sự là kẻ dùng tiền giả, thì Hoang Ưng Kỵ Sĩ Đoàn đã không nhìn ra, tức là một lũ bất tài. Nghĩa là, nó ảnh hưởng đến uy tín của Vương quốc."

"Hề."

Tôi bất giác nhếch mép.

"Nhưng đừng có tự tin thái quá. Nó không phải kim bài miễn tử đâu. Với lại nếu cậu phản bội lòng tin của tôi, thì không xong đâu nhé."

"...Rõ. Nhưng mà chắc chắn Đoàn trưởng sẽ có cảm xúc cá nhân chứ?"

"Chà, Mark cũng chẳng ngồi ở vị trí đó lâu nữa đâu."

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa đen đấy."

"Tôi không hiểu. Không lẽ hắn thừa nhận đã ra lệnh cho thuộc hạ gài tiền giả vào nhà tôi?"

"Đương nhiên là thế rồi. Câu chuyện bề nổi là: một kỵ sĩ tự ý đột nhập vào nhà cậu, dính bẫy không cựa quậy được và bị tôi bắt giữ."

"Thế thì đâu thành vấn đề lớn..."

"Thành chứ. Không, tôi sẽ làm cho thành. Hắn ta làm quá thô thiển."

Summerd nói chậm rãi như đang dạy bảo tôi.

"Hắn coi thường Hội mạo hiểm giả. Muốn bắt người của Guild thì phải bàn bạc trước với tôi. Hắn không làm thế. Kẻ vô lễ như vậy không ngồi lâu được đâu."

"Ra là vậy."

Tôi vận hết công suất cái đầu đang mệt mỏi. Câu nói này nghĩa là Summerd có khả năng gây ảnh hưởng đến giới chức mạnh hơn cả Hoang Ưng Đoàn trưởng, người có tiếng nói khá lớn. Quyền hạn của một chi hội trưởng Guild bình thường không thể làm được điều đó. Tại sao bà ấy lại tiết lộ cho tôi theo cách dễ hiểu thế này? Thắc mắc thì nhiều nhưng tôi vẫn giữ im lặng.

Summerd nhìn tôi hài lòng.

"Cậu đang làm mặt 'Tại sao?' đấy à. Tạm thời cứ coi như là tôi thích con bé Tiana đi."

Tôi cảm giác như dịch vị trào ngược lên cổ họng. Tha cho tôi đi. Thief quèn như tôi không đủ trình đấu đá với Guild trưởng đâu. Tôi thấy khát khô cổ, thèm rượu từ tận đáy lòng.

"Nào, giờ đến việc xử lý tên kỵ sĩ tội nghiệp bị bỏ rơi kia."

"Đoàn trưởng Mark thì sao?"

"Hắn có vẻ không định dính líu gì cả."

"Tội nghiệp thật. Vậy, xử phạt thế nào?"

"Tôi muốn bàn với cậu về việc đó."

"Với tôi?"

"Cậu là nạn nhân, tội danh thay đổi khá nhiều tùy thuộc vào ý muốn của cậu. Cứ đà này thì với tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, phá hoại tài sản, biển thủ tài sản công, ít nhất cũng bị đày ra đảo Citre."

Đảo Citre là hòn đảo cô độc nằm ở vùng biển phía Bắc Vương quốc. Diện tích cũng khá lớn, nhưng xung quanh là vách đá dựng đứng và dòng hải lưu xoáy dữ dội. Cả hòn đảo là nhà tù giam giữ tội phạm. Một nơi khắc nghiệt để tống một cựu kỵ sĩ vào. Nếu thân phận bại lộ, e rằng cô ta không bao giờ được đặt chân lên đất liền nữa.

"Chà, cái tội biển thủ tài sản công là vụ mang tiền giả ra ngoài ấy mà, nhưng tôi đã thỏa thuận với Mark là coi như không có. Đổi lại việc xử nhẹ chuyện nhóm Zoe sở hữu tiền giả do sơ suất, thì hắn sẽ nhắm mắt làm ngơ vụ đó. Tất nhiên là không cho đương sự biết đâu nhé."

Tôi nhăn mặt.

"Với tư cách người suýt bị đổ tội, chắc cậu không phục, nhưng ráng chịu đi. Dù sao cậu cũng chẳng trong sạch hoàn toàn, đúng không?"

"Thôi được, nếu đã quyết rồi. Tôi có phản đối cũng chẳng được gì."

"Hiểu nhanh thế đỡ quá. Từ việc đọc trước nước đi của Mark, đến việc biết im lặng đúng lúc. Thief thông minh đúng là phiền phức thật."

Tôi nuốt câu "Guild trưởng già đời còn phiền phức hơn" vào trong, rồi xuống tầng hầm gặp tên kỵ sĩ bị bắt.

---

**Chương 35: Sau trận chiến, hoàng hôn buông xuống**

Một người phụ nữ trẻ đang trừng mắt nhìn tôi dữ dội. Điểm này có vẻ giống sếp cô ta. Mái tóc vàng bạch kim rối bù, đôi mắt giống loài mèo tràn đầy thù địch, nhưng khuôn mặt thì cũng khá. Bị nhét giẻ vào mồm, trói tay ra sau mà vẫn không mất đi nhu khí, quả không hổ danh kỵ sĩ. Dù rằng lúc đột nhập vào nhà người khác thì đã tụt hạng xuống còn thua cả ăn trộm rồi.

Summerd ngồi xổm xuống trước mặt cô ta, cô ta cứng người lại.

"Ta chỉ nói một lần thôi nên nghe cho kỹ. Ta sẽ tháo giẻ bịt miệng ra, nhưng cấm la hét hay kêu gào. Nếu làm thế, ta sẽ nhét lại ngay. Đây là cơ hội đầu tiên và cuối cùng. Rõ chưa?"

Nữ kỵ sĩ vẫn không ngừng lườm nhưng khẽ gật đầu. Tôi tháo miếng vải ra, cô ta hít một hơi thật sâu. Miếng vải thấm đẫm nước bọt nặng trịch. Tôi đặt nó xuống sàn. Nếu phải nhét lại thì sẽ dính bụi bẩn, nhưng đó không phải miệng tôi.

"Dám làm thế với tôi, bà đừng có hối hận đấy nhé?"

"Mạnh miệng được đến thế thì cũng đáng khen đấy."

Summerd giơ tờ giấy có chữ ký của Đoàn trưởng ra. Giống tờ bà đưa cho tôi, nhưng nội dung là cách chức kỵ sĩ Carrie. Mặt Carrie tái mét.

"Không thể nào..."

"Cô hiểu ý nghĩa việc ta đang giữ lệnh phát của quân đội chứ. Nghĩa là ta và cấp trên, à không, cựu cấp trên của cô đã thỏa thuận xong. Nào, Carrie. Cô có hai lựa chọn. Một là cứ thế bị đày ra đảo Citre."

Đợi Carrie thấm thía nội dung, Summerd tiếp tục.

"Hai là, cô cảm thấy sự gò bó của kỵ sĩ từ lâu, nên hứng thú với mạo hiểm giả và đến thăm Harris để xin lời khuyên. Nghĩ là Harris giả vờ vắng nhà nên cô định cậy cửa sau vào và vân vân mây mây. Cũng có kịch bản như thế."

Carrie nhìn luân phiên Summerd và tôi.

"Bà đang âm mưu gì?"

"Gì đâu, nắm thóp cô thôi. Cô sẽ làm việc cho Guild mạo hiểm giả ở đây... chà... khoảng 3 năm nhé. So với cái chết thảm khốc gần như chắc chắn thì hấp dẫn hơn chứ nhỉ?"

Summerd định chiêu mộ kiếm sĩ triển vọng này như một phần của đội đào tạo tân binh. Dù là tầng 1 hầm ngục nhưng chỉ có Comba làm tiền vệ thì quá sức. Tệ nhất là tôi phải lên tuyến đầu, nhưng vẫn cần thêm một tiền vệ nữa, và đó chính là Carrie.

"Định bắt tôi làm gì?"

"Trước mắt, cô sẽ tham gia tổ đội do Harris làm trưởng nhóm. Thám hiểm để một mạo hiểm giả hoàn toàn nghiệp dư làm quen với hầm ngục. Nội dung cụ thể thì nghe theo chỉ thị của trưởng nhóm."

"Hả. Bảo tôi nghe lời tên đạo tặc đang bắt giữ thiếu nữ ngây thơ làm nô lệ ư? Ai biết hắn sẽ ra lệnh gì chứ."

"Ta nghĩ là vẫn đỡ hơn đám ở đảo Citre đấy. Ở đó giam nam nữ riêng biệt mà chẳng hiểu sao nữ tù nhân vẫn có thai, chuyện đó cô biết chứ? Thôi, cứ suy nghĩ thong thả một đêm đi."

Summerd đứng dậy ra hiệu cho tôi. Tôi lấy cái đèn trên móc tường xuống. Đóng cửa nhà kho lại, Summerd khóa cửa. Vừa leo lên con dốc thoai thoải, tôi vừa phàn nàn với Summerd.

"Lập tổ đội với kẻ không biết phản bội lúc nào để lặn hầm ngục, đúng là điên rồ mà."

"Lúc đó tôi sẽ báo thù cho cậu tử tế."

Nhìn mặt tôi, bà khẽ cười *hư hư*.

"Đùa thôi. Không sao đâu. Cô ta không ngốc. Cô ta sẽ hiểu rõ ai là người đẩy mình vào đường cùng."

"Trên đời cũng có kiểu giận cá chém thớt mà."

Mở cửa tầng 1, tiếng cười nói của Tiana vọng ra.

"Vui vẻ quá nhỉ. Hôm nay các người về được rồi. Sáng mai lại đến nhé. Xin lỗi vì bắt đi lại nhiều lần, nhưng kiểm toán viên Kỵ sĩ đoàn muốn nói chuyện riêng với cậu đấy."

Vào phòng bên cạnh quầy, tôi thấy mọi người đang vây quanh con chó ngu đó.

"A, chủ nhân. Ngài xong việc chưa ạ? Em đang cho bé này ăn."

Con chó chúi mũi vào bát ăn thịt ngon lành.

"Về thôi."

Giọng tôi trở nên cáu kỉnh. Tất cả là do mệt mỏi cả ngày hôm nay và việc phải nuôi con chó này một cách bất đắc dĩ. Tôi không thể cãi lại lý lẽ chính đáng của Gina rằng "Nhờ có nó mà bọn em mới bình an vô sự".

Về đến nhà, tôi đi gỡ bẫy khắp nơi. Đây là lý do tôi không thể để Tiana về trước. Tôi cảm ơn Comba đã để xe đẩy ở sân sau. Cậu ta định về thì tôi giữ lại.

Bốn người cùng quây quần bên bàn ăn. Bữa ăn thật rộn rã.

"Ngon tuyệt cú mèo. A, chuyện này bí mật với mẹ tôi nhé. Bà ấy vặt cổ tôi mất. Nhưng đại ca sướng thật đấy. Ngày nào cũng được ăn ngon thế này."

Comba khen lấy khen để món ăn của Tiana.

Comba về rồi, tôi bắt đầu bảo dưỡng giáp và vũ khí. Vết rách do dao găm dưới vai trái toác rộng ra. Dù có vá da hay gia cố kim loại thì cũng quá khả năng của tôi. Chắc phải nhờ lão Bock thôi. Kiểu gì lão cũng bảo mua cái mới đi cho xem. Thế thì lại phải kiếm tiền rồi.

Đang suy nghĩ bên giường thì Tiana đã làm xong việc nhà và lau người sạch sẽ bước vào. Tiana cất bông tai đi, tôi tắt đèn. Im lặng một chút, tôi quay lưng lại hỏi.

"Em có sợ ta không?"

Tôi nghe tiếng Tiana nín thở.

Một lúc sau, giọng em lí nhí.

"Em không biết ạ. Lúc ban trưa em đã rất sợ."

"Vậy à."

Có tiếng sột soạt, rồi một hơi ấm chạm vào lưng tôi.

"Chắc là do em bất ngờ thôi. Vì em vẫn nghĩ chủ nhân là người dịu dàng."

"Nghĩ là ta sẽ không giết người ư?"

"Vâng. Nhưng lạ thật đấy. Rõ ràng em được bảo vệ mà. Thế mà lại thấy sợ chủ nhân."

Tiana áp mặt thật mạnh vào lưng tôi.

"Cảm ơn ngài hôm nay đã cứu em."

Sau đó em không nói gì nữa. Có vẻ cơn mệt mỏi ập đến. Em vốn là đứa dễ ngủ. Tôi cũng cảm nhận hơi ấm từ hơi thở của em trên lưng mình, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!