Tập 01

Chương 16 ~ 20

Chương 16 ~ 20

**Chương 16: Bị đuổi**

Tiễn Seekt cưỡi ngựa rời đi xong, tôi nhận ra trên đường đang tụ tập khá đông người. Họ đứng từ xa vây quanh nhà tôi. Nhìn sang bên cạnh, tôi chạm mắt với bà già Audi, bà ấy cúi đầu chào rồi thụt vào trong. Ra là vậy, việc một Thánh kỵ sĩ đến thăm nhà tôi khiến mọi người tò mò. Chắc họ tưởng tôi phạm tội tày đình gì đó nên bị đến bắt. Thánh kỵ sĩ mà phải đích thân đi bắt một tên trộm thì tên trộm đó phải là nhân vật tầm cỡ nào chứ. Tôi thấy buồn cười.

Nào, giờ quay vào nhà tiếp tục chuyện ban nãy thôi nhỉ. Chắc giờ em ấy đang dọn dẹp bát đĩa, ôm từ phía sau có lẽ cũng thú vị đấy. Hôm nay em ấy mặc đồ tách rời áo và quần, nên tôi sẽ luồn tay từ eo rồi trượt ngón tay lên trên. Đồng thời liếm nhẹ vào gáy xem em ấy phản ứng thế nào... Tôi bước vào nhà với lồng ngực rộn ràng kỳ vọng.

Đúng lúc Tiana tháo tạp dề và bước ra khỏi bếp. Tôi đang định đổi kế hoạch quay lại ghế sofa như dự tính ban đầu thì bị Tiana chặn đầu.

"Em đã mang cả phần ăn ngày mai ra đãi khách rồi, nên bữa sáng mai có lẽ sẽ hơi thiếu ạ. Em đi chợ mua thêm được không ạ?"

"Giờ này đâu phải lúc để phụ nữ trẻ con đi ra ngoài một mình."

"Em xin lỗi vì không quản lý tốt. Là lỗi của em khi nãy không mua dư ra một chút."

"Không, nếu có ai sai thì là cái tên Seekt ăn uống không biết kiêng nể kia, và cả ta, người đã bảo em cứ dọn cơm cho hắn."

"Không phải đâu ạ. Là do em không chu đáo."

Tiana nắm chặt chiếc tạp dề và cúi đầu. Aizz, cứ đà này thì lại thành màn xin lỗi bất tận mất. Tốt nhất là đi cùng em ấy cho nhanh.

"Thôi được rồi, ta cũng muốn mua thêm rượu, đi mua nhanh rồi về."

Trong lúc Tiana đang chọn mua những con cá còn lại cuối ngày, còn tôi đang chọn rượu, thì một người phụ nữ trung niên với đôi mắt cụp trông rõ là hiền lành lấm lét bước vào tiệm. Qua khóe mắt, tôi thấy bà ấy thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Tiana và tiến lại gần. Bà ấy nói gì đó rất nhanh với Tiana, vơ vội món hàng gần đó, trả tiền rồi đi ra. Có gì đó mờ ám.

Mua sắm xong, vừa ra khỏi tiệm, Tiana lập tức tiến lại gần tôi thì thầm.

"Dạ, thưa chủ nhân. Có người đang gặp rắc rối ạ. Họ muốn nhờ ngài giúp đỡ."

"Người phụ nữ lúc nãy nói thế à?"

"Vâng. Ngài giúp họ được không ạ?"

"Chuyện đó đâu liên quan gì đến chúng ta?"

"Đúng là vậy nhưng mà... Xin ngài đấy ạ."

Trời ạ. Đừng có nhìn ta bằng ánh mắt của con cún con bị bỏ rơi bên vệ đường vừa tìm thấy chủ thế chứ.

"Ở đâu?"

"Nghe nói là ở đằng kia ạ."

Hướng Tiana chỉ là con phố có những phòng trọ giá rẻ. Chà, vụ việc xảy ra ở cái thị trấn quê mùa này chắc cũng chẳng to tát gì. Chúng tôi rảo bước đi tới thì nghe thấy tiếng đồ đạc bị ném ra và tiếng chửi bới.

Đến nơi, tôi thấy đồ đạc vương vãi khắp mặt đường, và đứng chôn chân giữa đống hỗn độn đó lại chính là nữ pháp sư Gina, người vừa cùng tổ đội với tôi hôm nọ. Từ căn nhà trước mặt, lại có thêm thứ gì đó bị ném ra.

"Chào buổi tối. Giờ này rồi mà có chuyện gì thế?"

Tôi cố tình cất giọng thong thả.

Nhìn thấy mặt tôi, Gina cúi gằm xuống, nhưng rồi ngẩng lên ngay.

"Như anh thấy đấy. Tôi bị đuổi khỏi nhà thuê."

Chắc mặt tôi đang hiện lên chữ "Hèn chi". Nhìn qua là đoán được tình hình rồi.

"Tại cô ta nợ tiền nhà chứ sao. Ta đã đòi bao nhiêu lần rồi."

Một gã đàn ông trung niên đứng ở cửa nhổ toẹt một bãi nước bọt.

"Lúc nãy tôi trả đủ rồi còn gì."

"Đó là tiền tính đến hôm qua. Từ hôm nay trở đi cô không trả trước được thì mời đi cho. Đương nhiên rồi."

"Nhưng mà, đâu cần thiết phải đuổi người ta ra đường vào cái giờ này chứ."

"Người ngoài thì đừng có xía vào."

Gã đàn ông ném nốt món hành lý cuối cùng ra, cầm cây đũa phép (Wand) lên, niệm nhanh một câu chú hướng về phía cửa. Sau đó gã bỏ đi, tiếng bước chân nện mạnh xuống đất. Gina bị bỏ lại bắt đầu gom nhặt những món đồ vương vãi trên đường.

Tiana cầm đèn lại gần soi cho cô ấy.

"Đằng kia cũng có cái gì rơi kìa."

Tôi chỉ ra phía ngoài vòng sáng mờ nhạt, Gina nhặt nó lên.

"Mắt anh tinh thật đấy."

Gina bắt đầu nhét những thứ nhặt được vào một cái túi lớn.

"Rốt cuộc là sao? Ta thấy thế này hơi quá đáng đấy."

"Thì đấy. Gã đàn ông lúc nãy hình như là chú của Zoe. Tôi cũng vừa mới biết thôi."

"À. Một trong ba tên tiền vệ đó hả. Ra là sự trả thù nhỏ nhen cho việc bị làm mất mặt hôm nay."

"Có vẻ là vậy."

"Thế cô định làm thế nào?"

"Chắc tìm mái hiên nào đó tá túc tạm. Mai cổng mở tôi sẽ sang thị trấn khác. Vậy nhé, cảm ơn anh."

Gina bắt đầu kéo cái túi bước đi.

"Chị ơi!"

Nghe tiếng Tiana, Gina quay lại.

"Nếu chị không chê, thì về nhà... về nhà chủ nhân em được không ạ?"

"Hả?"

Gina ngớ người ra. Sự việc diễn ra đúng một nửa như tôi dự đoán, tôi ngước nhìn trời đêm.

"Dù là trong thị trấn nhưng phụ nữ ở một mình ban đêm nguy hiểm lắm ạ."

Tiana hạ mắt xuống, rồi ngước lên nhìn tôi như muốn hỏi ý kiến.

"Chủ nhân là người dịu dàng lắm. Ngài ấy sẽ không bỏ mặc người gặp khó khăn đâu."

'Đúng không ạ?' Em nhìn tôi như muốn nói thế. Tôi vò đầu bứt tai. Hừm. Chà, trong tình huống này thì không thể nghĩ là cô ta diễn kịch để đột nhập vào nhà tôi được. Việc đi mua sắm cũng là ngẫu nhiên. Chắc không phải bẫy rập gì đâu.

"Là vậy đấy. Trước mắt cứ ở tạm một đêm nay xem sao?"

"Được sao?"

"Giờ này ta cũng không thể nói không được."

Thấy chưa. Em đã bảo mà. Tiana vui vẻ cầm đèn đi trước dẫn đường. Gina nhìn tôi thoáng qua rồi bước theo Tiana. Tôi giả vờ không nhận ra ánh mắt đầy gai góc đang găm vào lưng mình và đi theo sau. Thôi thì, dù sao đối phương cũng đang nợ tôi 2 đồng vàng, tôi tự trấn an mình như thế.

---

**Chương 17: Vấn đề chỗ ngủ**

Tôi rót rượu vừa mới mua ra. Đã từ lâu, tôi cần rượu để xoa dịu thần kinh căng thẳng sau khi lặn hầm ngục. Vừa đưa lên miệng, hương thơm sảng khoái đã kích thích khứu giác. Tôi mời Gina đang ngồi đối diện một ly.

"Nào, giới thiệu lại nhé. Cô bé này là Tiana, đang làm việc ở nhà tôi."

Cảm giác gọi là nô lệ nghe hơi gay gắt nên tôi nói trại đi.

"Còn đây là nữ pháp sư Gina, người đã lặn hầm ngục cùng ta hôm qua."

Tiana cúi đầu chào rồi thốt lên:

"Vậy, người mà chủ nhân đã nhường thuốc giải độc là..."

"Đúng vậy. Là tôi. Nhờ thế mà tôi được cứu."

Tiana cúi đầu lui vào bếp, rồi mang ra một đĩa hạt rang muối đặt lên bàn. Sau đó, em đi ra góc phòng và bắt đầu cặm cụi khâu vá. Tôi rót rượu vào chiếc cốc rỗng của mình rồi quay sang Gina.

"Cơ mà, xui xẻo thật đấy."

"Phải ha."

"Mang tiếng tiền vệ mà lại mở mặt nạ mũ trụ ra ngẩn ngơ nên mới bị rắn cắn. Nếu bọn họ làm ăn đàng hoàng thì mấy con rắn đó chẳng là cái thá gì."

"Chà, nhưng người bị cắn là tôi mà."

"Cái đó thì chịu rồi."

Gina chỉnh lại tư thế, cúi đầu.

"Cảm ơn anh đã nhường thuốc."

"Gì thế. Giờ này còn khách sáo."

"Sau đó, vì vết thương đau quá nên tôi đến thần điện khám, họ bảo nếu không uống thuốc thì nguy to rồi. Vì bị cắn ở thân mình nên độc lan nhanh hơn dự kiến."

Gina mân mê chiếc cốc trước mặt.

"Tuy ra nông nỗi này, nhưng tôi dự định sẽ trả nợ sớm nhất có thể."

Tôi uống rượu, nhai hạt rau ráu rồi nhún vai. Ý chí thì có đấy, nhưng một pháp sư phế vật thì kiếm đâu ra thu nhập.

"Trông thế này thôi chứ tôi dạy chữ và dạy ma pháp căn bản cũng có thu nhập đấy, đừng lo."

"Hả."

"Anh không tin chứ gì. Ít nhất một tháng tôi cũng kiếm được hơn 12 đồng bạc đấy."

Thú thật là tôi ngạc nhiên. Tôi nốc cạn ly rượu đang uống dở.

"Vậy ra cô định trả tiền thật à?"

"Đương nhiên rồi."

"Kiếm được thế mà trông cô chẳng có vẻ gì là dư dả nhỉ."

Gina thở dài.

"Làm pháp sư tốn kém lắm. Muốn học câu chú mới thì phải mua cuộn phép (Scroll), mà thứ đó đâu có dễ kiếm."

"Mua phải hệ không tương thích thì cũng vô nghĩa."

Tôi châm chọc, cô ta lườm tôi nhưng rồi nét mặt dịu lại ngay.

"Chà, cũng đúng. Ở vùng này mà chỉ giỏi thuộc tính Băng thì chẳng có tác dụng mấy."

"Đến vùng Ghana thì có khi được trọng dụng đấy?"

"Đâu có đơn giản thế. Tôi cũng không thể đi cướp địa bàn của người khác được."

Ra là vậy. Ngành nào cũng khắc nghiệt cả. Bất giác cảm thấy có ánh mắt nhìn mình, tôi quay lại thì thấy Tiana đang nhìn chằm chằm. Khi ánh mắt chạm nhau, em cụp mắt xuống và tiếp tục đưa kim. Tôi uống cạn chỗ rượu còn lại rồi vươn vai. Ơ kìa? Mới mua hôm nay mà sao chai rượu đã gần cạn rồi.

"Thôi, mệt rồi, đi ngủ thôi."

Tôi gọi Tiana vẫn đang mải mê khâu vá.

"Này. Ngủ thôi."

"Vâng. Chúc ngài ngủ ngon ạ."

"Ơ hay, em không ngủ à?"

Tiana đặt đồ khâu xuống, rồi nằm lên ghế sofa.

"Em làm cái gì thế?"

"Ba người nằm một giường thì chật lắm ạ."

"Hả?"

"Dạ. Chẳng phải chủ nhân và cô Gina sẽ dùng giường sao ạ?"

"Này, anh định lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để làm chuyện đó hả?"

Gina cau mày nhìn tôi. Vốn dĩ mắt cô ta đã sắc nên trông khá đáng sợ. Cô ta đang với tay lấy cây trượng để sau lưng.

"Tiana. Nghe này. Gina sẽ không ngủ chung giường với ta."

Tiana làm vẻ mặt không hiểu gì cả.

"Ngủ trên giường chẳng phải tốt hơn sao ạ? Em nằm sofa quen rồi. So với nằm trực tiếp trên sàn gỗ thì thoải mái hơn nhiều ạ."

"Được rồi, được rồi. Đi nào."

Tôi ôm vai Tiana dẫn vào phòng ngủ. Tôi vẫy tay với Gina.

"Vậy nhé, ngủ ngon."

"Dạ. Ơ kìa. Chủ nhân? Để khách nằm sofa thì thất lễ lắm ạ?"

Tôi đóng cửa phòng ngủ lại.

"Nghe này. Bình thường người ta không ngủ chung giường."

"Nhưng em vẫn ngủ chung đấy thôi?"

"Cái đó là..."

Tôi tìm từ ngữ để giải thích. Định giải thích ý nghĩa của việc nam nữ ngủ chung giường nhưng lại thôi. Khuôn mặt ngây thơ của Tiana đang nghiêng đầu nhìn tôi thật chói chang.

"Đó là... đó là vì Tiana đặc biệt."

"Em... đặc biệt ạ?"

Một khoảng lặng trôi qua, rồi nụ cười rạng rỡ nở bừng trên khuôn mặt em.

"Vâng. Em hiểu rồi ạ."

Tiana hớn hở nằm xuống giường. Để chắc ăn, tôi kích hoạt bẫy ở cửa phòng ngủ. Nằm xuống bên cạnh, Tiana rụt rè hỏi tôi.

"Trước khi ngủ em hỏi một câu được không ạ?"

"Gì thế?"

"Người phụ nữ bắt chuyện với em là vợ của người đàn ông đã ném hành lý của chị Gina ra đường với vẻ mặt đáng sợ đó. Bà ấy thấy chị Gina tội nghiệp và lo lắng muốn tìm người giúp đỡ. Tại sao vợ hiền lành thế mà chồng lại làm chuyện tàn nhẫn vậy ạ?"

"Đâu phải cứ sống cùng nhau là cùng một loại người đâu. Như nhà mình đây, không biết người ngoài nhìn vào nghĩ sao nữa."

"...Đúng vậy ạ. Một người tuyệt vời như chủ nhân lại đi nuôi một đứa vụng về như em."

"Không phải thế."

"Dạ?"

"Người đời chắc đang nghĩ em thật đáng thương khi phải hầu hạ một tên vô lại như ta đấy."

"Không có chuyện đó đâu ạ."

Em nhổm dậy, nắm chặt tay quả quyết.

"Chà. Trong nhà và ngoài ngõ có nhiều điểm khác biệt, có những chuyện người ngoài không hiểu được đâu."

Tiana nằm xuống lại, im lặng một lúc rồi bất chợt nói nhỏ.

"Dù người khác có nói gì đi nữa, chủ nhân vẫn là người đặc biệt đối với em."

---

**Chương 18: Cô giáo và Chị gái**

Tướng ngủ của Tiana không đến nỗi xấu, nhưng em ấy hay lăn lộn khi ngủ. Vạt áo bị tốc lên. Dù đã có chút da thịt nhưng đôi chân vẫn còn gầy, và lộ cả đồ lót. Hên hay xui là thứ em ấy mặc chẳng có chút gợi cảm nào, trông như quả bí ngô do chính tay em ấy may.

Nếu đến Vương đô thì có thể mua được những bộ đồ lót đủ màu sắc như của mấy cô ả cao cấp. Tôi từng nghĩ đằng nào cũng cởi ra thì quan trọng gì, nhưng có lẽ phải suy nghĩ lại. Bộ đồ lót hiện tại cứ nhắc nhở tôi rằng Tiana vẫn là một đứa trẻ, hoặc ít nhất chưa phải là một người phụ nữ trưởng thành, làm tôi thấy tội lỗi.

Thôi, thế này cũng được. Tôi vén lọn tóc vương trên má Tiana đang ngủ say sưa ra sau tai. Món ngon để dành về sau ăn càng ngon hơn.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh giấc vì tiếng động Tiana rời khỏi giường. Tôi tiếp tục giả vờ ngủ, nhưng mọi hành động của em đều bị tôi nắm thóp. Em lấy đôi bông tai từ chiếc hộp để đầu giường, rồi đi đến trước gương đặt trên tủ quần áo. Dưới ánh sáng lọt qua khe rèm, em đeo bông tai vào và lắc đầu qua lại ngắm nghía trước gương mãi không chán.

Em rón rén bước ra khỏi phòng, tôi liền đi tới cửa giải trừ hệ thống báo động. Ra ngoài thì không sao, nhưng lúc Tiana quay lại mà bẫy kích hoạt thì phiền phức. Đã tỉnh ngủ rồi nên tôi lôi đồ nghề mở khóa ra bảo dưỡng. Tôi bôi một lượng dầu nhỏ lên từng dụng cụ rồi dùng da heo đánh bóng cẩn thận.

Trong lúc đó, tiếng trò chuyện rầm rì và mùi thơm bay vào phòng. Thay đồ xong, tôi bước ra phòng khách thì nghe rõ tiếng cười nói vui vẻ từ bếp. Có vẻ Gina và Tiana đang cùng nhau chuẩn bị bữa sáng.

"A. Chủ nhân. Chào buổi sáng ạ. Có phải bọn em làm ồn quá không ạ?"

Tiana thò đầu ra từ cửa bếp, rụt cổ hỏi.

"Không."

"Hôm qua ngài mệt, lẽ ra ngài cứ ngủ thêm chút nữa."

"Ừ. Nhưng mùi thơm bay vào làm bụng ta réo lên rồi."

Tôi ghé mắt vào bếp. Gina đã buộc mái tóc dài gọn gàng trong tấm vải, đang dùng muôi khuấy nồi súp.

"Anh Harris. Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

"Để cảm ơn cho một đêm tá túc, tôi xin phép phụ giúp nấu nướng. Mà chắc tôi cũng chẳng giúp được gì nhiều."

"Không đâu ạ. Nấu ăn cùng nhau vui lắm. A, chủ nhân. Ngài đợi thêm một chút nữa nhé."

Thực đơn bữa sáng quen thuộc hôm nay có thêm món nấm xào thịt xông khói. Hình như là nguyên liệu do Gina cung cấp. Những lát nấm dày có mùi thơm đặc trưng và độ giòn sần sật. Tiana có vẻ rất thích loại nấm này. Em hào hứng nói chuyện với Gina về nơi hái và cách chế biến. Tôi ăn sáng trong khi nhìn hai người họ đã trở nên thân thiết. Hơi ồn ào chút nhưng không khó chịu. Khi Tiana bắt đầu dọn dẹp, tôi mở lời.

"Kế hoạch rời khỏi thị trấn này có thay đổi gì không?"

"Sao thế? Như hôm qua tôi đã nói, tôi không có ý định quỵt nợ đâu. Khi nào ổn định tôi nhất định sẽ trả."

"Không. Ta nghe nói cô có học trò và thu nhập khá ở thị trấn này. Bỏ đi như thế không thấy tiếc sao?"

Gina nhún vai.

"Tôi cũng muốn ở lại lắm chứ, nhưng ngay cả tiền nhà trước mắt cũng không trả nổi thì đành chịu. Chắc giờ tiếng xấu tôi hay chậm tiền nhà đã đồn xa rồi, chẳng ai cho thuê nữa đâu."

"Sống ở đây thì sao?"

"Đừng bảo là anh cầu hôn nhé?"

*Cạch.*

Tiana đang đến dọn đĩa súp rỗng bỗng trượt tay, gây ra tiếng động lớn.

"E... Em xin lỗi. Em thất lễ quá."

Tiana xấu hổ ôm cái đĩa chạy biến vào bếp.

"Đùa nhạt thế."

"Vậy à? Tiếc nhỉ. Tôi cứ tưởng đó là đề nghị lịch sự hơn việc bắt trả nợ bằng 'cái khác' thay vì tiền nhà chứ."

"Ta không có ý định đề nghị cái đó. Ta đã bảo là câu nói của con bé tối qua không mang ý nghĩa đó rồi mà."

"Tôi biết chứ. Nhưng dù anh có là người tốt như Tiana nói, thì việc cho ở nhờ miễn phí mà không đòi hỏi gì ngược lại càng khiến người ta bất an đấy."

Chà, cũng đúng. Không có gì đắt hơn thứ miễn phí.

"Được rồi. Vậy thay vì trả tiền nhà, cô dạy chữ cho Tiana thì sao? Ta dạy cũng được, nhưng có người chuyên nghiệp vẫn hơn đúng không?"

"Đó... là một đề nghị không tồi."

"Đến trường thì con bé quá tuổi rồi, mà làm việc nhà thì không có thời gian cố định. Nếu cô có thể dạy vào những lúc rảnh rỗi thì giúp ta được nhiều đấy."

Sau một hồi suy nghĩ, Gina chấp nhận lời đề nghị.

Khi tôi báo tin này cho Tiana, em vỗ tay nhảy cẫng lên.

"Chủ nhân. Cảm ơn ngài ạ. Em vui lắm. Cô giáo Gina, nhờ cô giúp đỡ ạ."

"Cô giáo gì chứ. Không cần khách sáo thế đâu."

"Vậy thì, chị Gina! Từ xưa em đã mong có một người chị gái rồi. Vừa được học chữ, vừa có chị gái, em hạnh phúc đến phát điên mất."

"Chị gái?"

Nhìn Tiana run lên vì sung sướng và Gina đang bối rối, tôi phải cố nhịn cười.

---

**Chương 19: Mèo và Khói**

Sau đó, tôi và Gina thỏa thuận những điều khoản chi tiết. Tiền ăn sẽ chia theo thực tế. Tôi nhường một phòng trống cho Gina và chuyển chiếc ghế sofa ở phòng khách vào đó. Trước mắt cô ấy đành phải ngủ trên sofa vậy. Sau khi dọn dẹp đồ đạc cá nhân, Gina ra ngoài để thông báo việc chuyển nhà cho học trò.

Tôi dẫn Tiana đi mua bảng sáp cần thiết để tập viết. Có được tấm bảng sáp nhỏ nhắn dành cho trẻ con, Tiana vui ra mặt. Khi ra khỏi cửa tiệm, chúng tôi thấy một đám đông tụ tập dưới chân tháp nhọn gắn liền với thần điện. Mọi người đều ngước nhìn lên đỉnh tháp, ồn ào bàn tán, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng hét hay tiếng xôn xao.

Tôi định quay về thì Tiana kéo tay áo tôi.

"Dạ, thưa chủ nhân. Mình ra xem có chuyện gì đi ạ?"

"Hửm? Em cũng tò mò gớm nhỉ."

"Em nghĩ là có ai gặp rắc rối. Mọi người la hét thế kia mà."

Tôi muốn bảo kệ xác họ rồi đi về, nhưng nhìn Tiana cứ dáo dác nhìn quanh vẻ lo lắng, có vẻ em không định đi.

"Chỉ xem một chút thôi đấy."

"Vâng."

Nhìn cái dáng vẻ chạy bay đi của Tiana, tôi biết thừa là không chỉ "xem một chút" đâu. Thở dài một hơi, tôi thong thả đi theo sau. Lại gần mới biết chuyện chẳng có gì to tát. Một con mèo con leo lên gần đỉnh tháp thần điện và không xuống được. Nó đang kêu gào thảm thiết ở chỗ cửa sổ đài quan sát. Một cô bé ăn mặc sạch sẽ tầm 6, 7 tuổi đang khóc nức nở.

Ngọn tháp xây bằng gạch cao gấp ba lần bản thân ngôi thần điện. Bản thân ngôi thần điện với những cột trụ tráng lệ đã cao hơn hẳn nhà dân xung quanh rồi. Tức là ngọn tháp này cực kỳ cao. Nếu còn sống thì ngay cạnh thần điện có thể được chữa trị, nhưng nếu rơi từ độ cao đó xuống thì khả năng chết ngay tại chỗ là rất cao.

"Sao rồi? Vẫn chưa tìm thấy chìa khóa à?"

"Thì tại lâu rồi không mở nên không biết cất ở đâu..."

Họ đang lạch cạch thử mở cánh cửa gỗ chắc chắn. Muốn phá cửa cũng khó vì viền cửa được gia cố bằng sắt tấm. Bên dưới có khe hở với mặt đất, chắc con mèo đã chui vào từ đó.

"Chủ nhân."

Tiana tiến lại gần, ngước nhìn tôi. Này nhé, nếu ta mở khóa thần điện trước mặt mọi người, sau này có chuyện gì ta sẽ bị nghi ngờ đầu tiên đấy. Có lẽ nhận ra sự từ chối trên mặt tôi, Tiana thốt ra một câu không tưởng.

"Em leo lên cứu nó được không ạ?"

"Hả?"

"Em leo cây giỏi lắm. Nhờ chủ nhân mà em khỏe lại rồi, chân cũng lành lặn nên em nghĩ là leo được ạ."

"Không. Em kiếm đâu ra cái cây cao thế này trên đời chứ? Với lại, mặc thế kia mà leo thì bên dưới nhìn thấy hết."

Em chỉ mặc mỗi cái áo chui đầu dài đến đầu gối thắt dây lưng. Nghe tôi nói, Tiana giật mình đỏ mặt. Rõ ràng bảo tôi thay đồ lót trước mặt thì được, nhưng để lộ cái đó cho thiên hạ thấy thì xấu hổ. Chà, không thế thì gay go to.

"Nhưng mà..."

Tiana vẫn lưu luyến nhìn lên trên.

"Rơi là chết đấy. Ta bảo không là không."

Con mèo có vẻ bị gió thổi hay sao đó, đám đông ồ lên thảng thốt.

"Hết cách rồi. Được rồi. Ta sẽ đi."

"A. Em không có ý đó..."

Tôi lấy chai rượu từ cái túi đeo vai đưa cho Tiana giữ. Tiến lại gần tháp nhọn, tôi đặt tay lên viên gạch dưới ánh mắt của mọi người.

Tôi leo lên thoăn thoắt. Ngọn tháp xây đã lâu năm nên nhiều chỗ xuống cấp. Chỉ cần có chỗ bám đầu ngón tay là leo được, nhưng thỉnh thoảng gạch bị tuột ra cũng khiến tim muốn rớt ra ngoài. Tôi hét xuống dưới.

"Gạch rơi đấy, tránh ra!"

Sau vài lần thót tim, cuối cùng tôi cũng đến được cửa sổ đài quan sát gần đỉnh tháp. Tôi bám vào mép cửa sổ nghỉ một chút. Nhìn vào trong, tôi thấy nắp hầm trên sàn. Chắc do xui xẻo nên nắp sập xuống làm con mèo không xuống được. Tôi ôm con mèo con đang sợ hãi co rúm lại, bỏ vào trong túi, rồi mất thời gian gấp đôi lúc leo lên để trèo xuống.

Dưới đất vương vãi những mảnh gạch vỡ. Tôi bước đi giữa tiếng vỗ tay của mọi người, trao con mèo trắng cho cô bé, cô bé ôm chặt lấy nó cọ má vào.

"Em cảm ơn ạ."

Tất nhiên tôi không thể đòi tiền công của một đứa trẻ, nên tôi quay lưng bỏ đi.

Tiana mặt hơi tái chạy lại.

"Chủ nhân. Em xin lỗi ạ."

Ánh mắt Tiana hướng về những mảnh gạch vỡ vụn dưới đất. Chắc em đang nghĩ lỡ sẩy chân một cái thì tôi đã thành đống thịt nát ở kia rồi. Chà, chuyện đó không thể xảy ra đâu.

Trong hầm ngục, để gỡ bẫy, tôi còn phải leo trèo trên những bức tường trơn tuột hơn nhiều. Bên dưới có khi là hồ axit, bên trên là chông gai cắm đầy đầu lâu đang kêu lạch cạch. So với mấy cái đó thì tường gạch này dễ ợt, leo buồn ngủ chết đi được.

Leo được một đoạn tôi đã dùng móc tay giấu ở cổ tay để móc vào rồi, nên gần như không có nguy hiểm. Thậm chí tôi còn phải cố tình leo chậm lại. Nếu leo nhanh và dễ dàng quá thì mọi người lại sợ. Bắt người ta không cảnh giác với một gã leo tường thẳng đứng như đi bộ thì hơi khó.

Thế nên Tiana chẳng có lý do gì để thấy có lỗi cả. Vậy mà nhìn cái dáng vẻ ủ rũ, cúi đầu bước đi lầm lũi kia thật đáng thương. Nhưng tôi cũng không thể thú nhận là mình diễn kịch được, làm sao để em vui lên đây. Hừm, khó nghĩ thật.

---

**Chương 20: Muốn khóc**

♡♡♡

"Haizz..."

Tôi đổ nước từ xô múc ở giếng vào thau giặt rồi thở dài thườn thượt. Có lẽ chủ nhân đã ghét tôi rồi. Nghĩ đến đó, nước mắt lại trào ra làm nhòe đi tầm nhìn.

Tôi không cố ý. Nhưng kết quả là tôi đã yêu cầu chủ nhân làm một việc nguy hiểm đến tính mạng. Dù không trực tiếp nói ra, nhưng hành động của tôi cũng chẳng khác gì ép buộc. Lúc đó vì lo cho con mèo và thấy cô bé kia tội nghiệp nên tôi chẳng nghĩ được gì khác.

Nhớ lại cảnh những viên gạch rơi xuống và vỡ tan tành, tim tôi vẫn thắt lại. Nếu đó là chủ nhân thì sao... Tôi rùng mình. Hôm qua tôi vừa trách chủ nhân vì không màng thân mình nhường thuốc giải độc cho người khác, thế mà hôm nay chính tôi lại đẩy ngài vào chỗ nguy hiểm. Tôi đúng là đồ tồi tệ.

Hôm qua cũng thế, tôi đã tự tiện mời chị Gina về nhà mà không hỏi ý kiến chủ nhân. Lẽ ra một nô lệ như tôi làm chuyện xấc xược như thế đáng bị đánh đòn lắm. Vậy mà chủ nhân không hề tỏ ra bận tâm. Tôi ghét bản thân mình vì cứ ỷ lại vào sự khoan dung của ngài.

Cuộc trò chuyện giữa chủ nhân và chị Gina khiến tôi bận tâm, tối qua tôi chẳng khâu vá được bao nhiêu. Nhìn họ nói chuyện vui vẻ về những thế giới mà tôi không biết, lòng tôi xôn xao lạ thường. Việc nhường thuốc giải độc có lẽ không chỉ vì chủ nhân rộng lượng. Có lẽ ngài để ý đến chị Gina, một người xinh đẹp và mạnh mẽ.

Tôi thì khâu vá vụng về, chữ cũng không biết đọc biết viết, người lại gầy gò như con trai. Còn chị Gina dùng được phép thuật, lại là một phụ nữ trưởng thành. Tôi chẳng bì được với chị ấy. Thế mà chủ nhân lại sắp xếp để chị Gina tuyệt vời ấy dạy chữ cho tôi. Chắc ngài đã nhận ra ánh mắt ghen tị của tôi khi nhìn lũ trẻ lúc ở thần điện về.

Trước khi bị bán làm nô lệ, tôi từng muốn học chữ nhưng chẳng ai quan tâm. Phải chăm sóc các em, nấu nướng, dọn dẹp, làm gì có thời gian. Nhưng tôi ghen tị với những đứa trẻ cùng trang lứa trong làng được học ở nhà nguyện vô cùng.

Nếu cha ruột tôi còn sống, có lẽ ông đã cho tôi đi học. Cha dượng thì bảo lãng phí. Ông ta mắng nhiếc thậm tệ rằng đứa con gái không biết làm việc nhà ra hồn thì học hành làm gì. Không biết có phải vì thế không mà tôi bị ghét bỏ, những ngày cuối cùng ở đó, dù là cơm tôi nấu nhưng tôi cũng chẳng được ăn bao nhiêu.

So với hồi đó, bây giờ tôi hạnh phúc lắm. Khuôn mặt phản chiếu trên mặt nước trong thau không còn thấy vết sẹo đâu nữa. Nếu nhìn kỹ trước gương thì vẫn thấy mờ mờ, nhưng gần như đã biến mất. Và đôi bông tai ngọc xanh đung đưa dưới tai. Trông tôi cứ như tiểu thư nhà nào đó vậy. Tôi nhớ hồi xưa chỉ có con gái trưởng làng mới có món đồ đẹp thế này.

"Này. Pha trà đi."

Quay lại, tôi thấy chủ nhân đang thò đầu ra từ cửa sau. Giọng điệu và biểu cảm vẫn khó đoán như mọi khi.

"Vâng. Em pha ngay đây ạ."

Tôi lấy tay áo lau nước mắt rồi vào bếp đun nước.

Tôi cho lá trà vào ấm, rót nước sôi, rồi mang ra bàn ở phòng khách cùng với tách trà. Trên bàn có một chiếc hộp lạ lẫm. Tôi đặt trà trước mặt chủ nhân rồi định lui ra.

"Mang thêm một cái tách nữa ra đây."

Tôi hiểu là ngài muốn uống thêm tách nữa, nên đặt cái tách thứ hai trước mặt ngài.

"Không phải. Cái đó là của em. Ngồi xuống đó."

A. Sắp bị mắng rồi. Chà, tôi đã gây ra chuyện tày đình thế kia mà, đành chịu thôi. Không biết sau khi mắng xong ngài có dùng roi đánh tôi không... Tôi khép nép ngồi xuống ghế đối diện.

Chủ nhân vươn tay mở nắp chiếc hộp lạ. Bên trong xếp những chiếc bánh có màu vàng ươm như lúa chín.

"Đây là bánh của gia đình có con mèo được cứu biếu tặng. Em cũng ăn đi. Lúc nãy ta nếm thử một cái rồi, ngon lắm đấy."

Chủ nhân cầm một cái lên đưa vào miệng. Ngài cắn một miếng giòn tan, nhai một lúc rồi uống trà.

"Có nhiều thế này cơ mà. Đừng khách sáo."

Mùi thơm hấp dẫn khiến tôi vô thức đưa tay ra.

Vừa cho vào miệng, chiếc bánh tan ra, hương bơ lan tỏa. Tiếp đó là vị ngọt dịu dàng, và cuối cùng đọng lại chút vị mặn nhẹ. Chưa bao giờ tôi được ăn thứ gì ngon như thế này. Đây là bánh kẹo sao? Ngon tuyệt, nhưng bánh dễ vỡ quá, vụn bánh rơi lả tả xuống khăn trải bàn.

A. Xấu hổ quá. Ngài sẽ nghĩ tôi ăn uống mất nết. Tôi ngước mắt lên khỏi những mẩu vụn trước mặt thì thấy chủ nhân cũng đang nhặt những mảnh vụn rơi vãi bỏ vào miệng. Nhận ra ánh mắt của tôi, ngài làm vẻ mặt hơi ngượng ngùng.

"Đồ ngon thế này bỏ phí thì uổng lắm đúng không?"

Với vẻ mặt hơi xấu hổ, chủ nhân tiếp tục nhặt vụn bánh. Tôi cố nén cười, nhặt mẩu bánh mình làm rơi bỏ vào miệng. Dù đã vỡ vụn nhưng vẫn ngon. Hương thơm và vị ngọt khiến tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

"Thích không?"

"Vâng ạ. Ngon lắm. Lần đầu tiên em được ăn đấy ạ."

"Thế à. Vậy thì ăn bao nhiêu tùy thích."

"Nhưng đây là quà cảm ơn chủ nhân mà."

"Nếu em không nói ra thì ta cũng đâu có cứu nó."

"Em lại làm chuyện bao đồng, em thực sự xin lỗi."

"Có gì đâu mà phải xin lỗi."

"Em đã đẩy chủ nhân vào chỗ nguy hiểm. Từ hôm qua đến giờ toàn tự ý làm bậy. Thật ra ngài đang giận đúng không ạ?"

Chủ nhân cầm tách trà lên uống một ngụm.

"Ta có giận gì đâu. Trái lại, ta thấy khá thú vị đấy."

"Thú vị ạ?"

"Ừ. Lúc nãy còn ủ rũ thế kia, giờ thì mê mẩn món bánh này rồi còn gì."

Tôi khựng tay lại khi đang định lấy cái thứ hai. Aaa. Chủ nhân mới ăn có một cái, mà tôi đã định lấy cái tiếp theo... Má tôi nóng bừng. Chủ nhân cười khẽ, đặt thêm một chiếc bánh vào tay tôi rồi đứng dậy.

"Ta đã bảo rồi mà. Không cần khách sáo. Ta ra ngoài một chút. Trưa sẽ về."

Sau đó, tôi ăn thêm tận 3 cái nữa. Làm sao đây...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!