Tập 01

Chương 36 ~ 40

Chương 36 ~ 40

**Chương 36: Đội Harris**

Khoảng 5 ngày sau vụ lùm xùm tiền giả, tôi có mặt tại hầm ngục núi Dolas.

"Được rồi, mọi người kiểm tra lại trang bị. Gina, vào trong nhờ cô thắp sáng."

Tôi nhìn quanh các thành viên trong tổ đội. Volk với vẻ mặt căng thẳng đang kiểm tra đôi găng tay sắt. Cậu ta lắc cổ tay một cái, 4 cái móng vuốt sắt bật ra *tách* một tiếng. Cậu ta chỉ mặc mỗi giáp ngực bằng da bên ngoài lớp áo lông thú, trông khá nhẹ nhàng.

Sylvia đang căng dây cung ngắn, dựa lưng vào tường bên ngoài hầm ngục. Cô ấy thử kéo dây cung vài lần mà không lắp tên. Chỉ có tay phải đeo găng tay dày, còn lại không mặc giáp trụ gì. Comba tuy còn trẻ nhưng hai người này có khuôn mặt non choẹt nên trông càng trẻ hơn. Trong cái tổ đội này tôi thành ra là người già nhất. Tự nhiên thấy mình già đi bao nhiêu.

"Không phải dọa đâu, nhưng muốn sống sót trở ra thì phải nghe theo chỉ thị của ta. Tầng 1 không có quái vật quá mạnh, nhưng bẫy rập thì có, và cũng không loại trừ khả năng xuất hiện quái vật mạnh bất thường. Hơn nữa chúng ta không có thần quan nên không thể chữa trị đâu đấy."

Volk và Sylvia lắng nghe chỉ thị của tôi một cách nghiêm túc. Carrie giơ tay lên, vẻ mặt chán chường kiểu "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi".

Tôi dẫn Comba, Carrie, Volk xuống cầu thang. Hơi lạnh lập tức bám lấy da thịt.

"Lạnh quá."

Volk rùng mình. Chà, mặc thế kia thì lạnh là phải. Nhưng phần da thịt lộ ra đã được bôi dầu mỡ nên chắc không đến mức ảnh hưởng đến cử động. Tôi thì quen rồi nên chẳng thấy lạnh chút nào.

Tôi ra lệnh rẽ phải ở hành lang ngay chân cầu thang. Rẽ trái là đường xuống tầng 2, nhưng hôm nay tất nhiên chúng tôi không có ý định xuống đó. Lực chiến không khác lần trước là bao, chẳng có lý do gì để mạo hiểm. Còn một lý do nữa khiến tôi chọn lối này. Tai tôi bắt được những âm thanh rất nhỏ từ phía sâu bên trong.

"Có thứ gì đó cách đây khoảng 100 bước."

Nghe tôi thông báo, quả cầu ánh sáng lơ lửng trên đầu trượng của Gina sáng rực lên. Chẳng mấy chốc, từ bóng tối ngoài tầm ánh sáng, những sinh vật chân ngắn với khuôn mặt xấu xí hiện ra. Goblin. Tổng cộng 5 con. Đối thủ vừa tầm cho trận đầu ra quân. Chúng cầm những thanh kiếm một lưỡi giống nhau... khoan, con đứng phía sau cầm gậy phép. Miệng nó đang lầm bầm.

"Cẩn thận. Nó định dùng phép thuật!"

Thỉnh thoảng trong đám Goblin cũng có những con láu cá biết dùng phép thuật sơ cấp. Cùng lắm cũng chỉ tương đương cấp 1, hiệu quả thấp nhưng... Dự cảm chẳng lành của tôi đã trúng, tôi cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến. Ma pháp gây ngủ.

Đám tiền vệ đã áp sát đối phương, nên trong tầm ảnh hưởng chỉ có tôi, Gina và Sylvia. Tôi tập trung ý thức để kháng lại ma pháp. Sau vài nhịp thở, cảm giác lơ mơ biến mất. Nghe tiếng *cạch*, tôi nhìn sang bên trái thì thấy Sylvia đã ngã gục xuống đất. Phía bên kia, Gina vẫn bình thản giơ trượng niệm chú.

Tôi phân tích chiến cục. Nhóm Comba đang chiếm ưu thế. Rìu chiến của Comba đánh bật kiếm của Goblin và chém bay cái đầu không phòng bị của nó. Sức mạnh và thể hình vượt trội đã phát huy tác dụng. Carrie đang giao đấu, tốc độ của cô ta nhanh hơn hẳn đối thủ. Volk dùng móng vuốt hai tay chặn đứng kiếm của địch. Vậy thì, mục tiêu nên hạ là tên pháp sư Goblin phía sau.

Tôi rút dao găm trên vai ra, nhưng từ vị trí này, cái xác to lớn của Comba chắn mất tầm nhìn. Trong lúc đó, Gina đã niệm chú xong, một vật thể mảnh mai, trong suốt màu xanh lam hình thành ở đầu trượng. *Frozen Needle* (Kim Băng), mũi kim băng giá lao đi, găm thẳng vào ngực con Goblin cầm gậy.

Con Goblin gập người ngã xuống. So về ma lực và kháng ma pháp thì nó không có cửa với Gina. E là nếu nó dùng cùng loại phép thuật tấn công Gina thì cũng chỉ vỡ tan trên bề mặt áo choàng của cô ấy mà thôi. Trong lúc đó, nhóm Comba đã tiêu diệt xong đám tiền vệ địch. Họ bắt đầu thả lỏng.

"Đừng lơ là. Kết liễu tên pháp sư đi!"

Đầu gậy của con Goblin đã ngã xuống đang tụ lại ánh sáng đỏ. Nghe tiếng tôi quát, Carrie giật mình bước tới, cầm ngược trường kiếm đâm phập xuống lưng nó. Cùng với tiếng kêu *á* thảm thiết, ánh sáng ở đầu gậy tắt ngấm. Comba sau khi kiểm tra tình trạng những kẻ địch còn lại liền quay về, cất giọng ồm ồm qua lớp mũ trụ.

"Xin lỗi đại ca. Tôi chủ quan quá."

"Chừng nào chưa chắc chắn kẻ địch đã chết thì không được lơ là. Mà dù ma pháp đó có hoàn thành thì chắc cũng chẳng ai chết đâu."

Volk cúi đầu, Carrie cắn môi nhưng cũng khẽ gật.

"A. Chị Sylvia. Chị sao thế?"

Volk kêu lên.

"Đừng lo. Bị phép thuật làm ngủ thôi. Gina. Đánh thức cô ấy dậy đi."

Gina quỳ xuống, đỡ nửa người trên của Sylvia dậy và vỗ bép bép vào má.

"Ưm..."

Sylvia tỉnh dậy với tiếng rên gợi cảm không đúng lúc chút nào. Cô ấy bật dậy, phủi bụi bám trên người và mặt. Nhặt cây cung ngắn rơi dưới đất lên. Có lẽ đã hiểu ra tình hình. Mặt cô ấy đỏ bừng.

"Xin lỗi mọi người..."

Tôi giục mọi người di chuyển đến chỗ xác quái vật. Dặn dò cảnh giới xung quanh xong, tôi bắt đầu lục lọi tìm đồ có giá trị. Tiếc thay, chẳng có lấy một đồng xu đồng.

"Nào, thế là sống sót qua trận đầu rồi. Không ai bị thương, khởi đầu thế là tốt. Chà, tuy chẳng kiếm chác được gì. Cái gì cũng là kinh nghiệm cả. Sylvia nên nhớ cảm giác khi trúng ma pháp. Lần sau chắc chắn sẽ kháng cự tốt hơn."

Tôi chỉ vào cây gậy phép của con Goblin. Gina lắc đầu.

"Khỏi cần cảm nhận ma lực. Người không dùng được đâu. Dùng chỉ tổ bị nguyền rủa thôi."

Tôi ra hiệu cho Comba, cậu ta giáng rìu xuống chặt gãy đôi cây gậy.

"Thiệt tình, đen thật. Đang hy vọng ít nhất cái này cũng bán được tiền."

"Bình thường thì có thu nhập không ạ?"

Volk nhìn tôi với ánh mắt kỳ vọng.

"Có chứ. Không kiếm được vài đồng xu đồng thì đen lắm đấy. Trong nhóm này có ai bị thần xui xẻo ám không vậy?"

Mọi người cười trước câu đùa của tôi.

"Nào. Tiếp tục thám hiểm thôi."

---

**Chương 37: Bẫy**

"Dừng lại!"

Cả nhóm dừng bước theo tiếng gọi của tôi. Tôi lách qua Comba bước lên trước rồi ngồi thụp xuống.

"Cho xin ít ánh sáng."

Gina đưa cây trượng ra, tôi bảo mọi người hạ thấp người xuống.

"Thế này chắc dễ nhìn hơn nhỉ. Nhìn cái đường này xem. Phía bên này không có bụi đất hay cát gì cả đúng không."

Mọi người im lặng một lúc, Sylvia là người đầu tiên lên tiếng.

"Vâng. Đúng như trưởng nhóm nói, chỗ này và đằng kia nữa, không có gì cả."

Một lúc sau, mọi người nhao nhao đồng tình.

"Đúng vậy. Hai bên của phần giữa lối đi này là hố bẫy. Ta sẽ qua trước, nhìn kỹ vị trí nhé. Cũng khá rộng nên chú ý thì không sao đâu."

Tôi đi qua giữa lối đi. Khoảng 6 bước chân, tôi quay lại. Từng người một cẩn thận bước qua dải an toàn hẹp và sang bờ bên kia an toàn.

"Đại ca. Nếu dẫm hụt thì sao ạ? Bên dưới cắm chông hay gì ạ?"

"Thế thì còn nhẹ nhàng chán."

"Đừng dọa em chứ. Thế rốt cuộc là sao?"

"Sẽ rơi thẳng xuống tầng 3. Giữa đường có đoạn dốc nghiêng nên chấn động khi rơi không quá lớn, nhưng sẽ được diện kiến quái vật siêu mạnh. Đã thế lại còn rơi xuống chỗ xa cầu thang lên tầng 2 nữa chứ, người mới thì xác định là khỏi về."

Các thành viên xôn xao.

"Không nói thì không biết được."

"Đúng hơn là không biết trước thì chịu chết."

"Còn bẫy nào kiểu này nữa không?"

"Có chứ. Mạo hiểm giả kỳ cựu giỏi không chỉ vì kiếm thuật hay ma pháp cao siêu. Chỉ cần biết cái gì nằm ở đâu thôi đã tạo nên sự khác biệt lớn rồi. Nói thẳng ra, ta không thể thắng Carrie về kiếm thuật, cũng chẳng dùng được phép thuật như Gina. Nhưng ta đã từng xuống đến tầng 6 rồi đấy."

Ánh mắt mọi người nhìn tôi thay đổi. Có vẻ pha chút kính trọng. Nhưng giọng nói lạnh lùng của Carrie vang lên phá tan bầu không khí đó. Tiện thể nói luôn, hôm nọ dưới sự chứng kiến của Guild trưởng theo yêu cầu gắt gao của Carrie, chúng tôi đã đấu tập bằng kiếm gỗ. Kết quả là tôi thua thảm hại.

"Nhưng mà, đó là do anh được đồng đội mạnh dẫn đi thôi chứ gì."

"Thì đã sao?"

Carrie chưng hửng trước câu trả lời của tôi.

"Ta không thuộc hệ chiến đấu. Công việc của ta là dò bẫy và mở khóa rương kho báu. Hỏi thử nhé, các người có quen ai dẫn các người xuống được tầng 6 không?"

Giọng tôi có chút châm chọc. Carrie cắn môi.

"Không có..."

"Đó là lý do đấy. Ai mà chẳng có lúc là người mới. Quái vật thì nguy hiểm thật, nhưng biết rõ đối thủ của mình là ai đôi khi quyết định sự sống chết. Lúc nãy ta không bị dính ma pháp là vì ta biết có kẻ dùng phép thuật nên đã chuẩn bị tâm lý. Thôi, giảng bài hơi dài rồi. Đi tiếp nào."

Lối đi dốc lên thoai thoải. Đi được vài bước, tôi gọi.

"Khoan đã."

Tiền vệ dừng lại, bắt đầu nhìn xuống chân. Gina cười tủm tỉm nhưng không nói gì.

"Anh Harris. Có vẻ không có gì bất thường dưới chân đâu..."

"Cơ quan không chỉ nằm dưới đất. Nhìn kỹ trên không xem."

Gina giơ cao cây trượng một chút. Ánh sáng lắc lư, và vẫn là Sylvia lên tiếng đầu tiên.

"Có cái gì như sợi dây trong suốt giăng ngang trên không thì phải?"

"Mắt Sylvia tinh đấy. Chắc sẽ sống dai trong hầm ngục thôi. Đúng thế. Nếu không để ý sợi dây này mà đi qua, nước sẽ xối xả đổ xuống từ trần nhà như thác."

"Nghe... phèn thế đại ca."

"Chú nghĩ thế à? Trong cái hầm ngục lạnh lẽo này mà ướt sũng thì thân nhiệt sẽ giảm cực nhanh, sức lực cạn kiệt. Tệ nhất là không cử động được luôn. Với lại, chỗ này đang dốc đúng không? Bị nước cuốn ngã thì... trôi tuột xuống cái hố bẫy ban nãy luôn. Khá là công phu đấy chứ?"

Đám tân binh ngoái lại nhìn con đường vừa đi qua rồi lại nhìn xuống chân.

"Hầm ngục có nhiều bẫy kiểu này lắm ạ?"

"Chà, ta cũng không đi nhiều hầm ngục lắm, nhưng chỗ này có vẻ nhiều bẫy hơn bình thường."

Tức là rủi ro cao nên người ta thường tránh xa, nhờ thế mà kẻ như tôi mới có thể đi mót đồ thừa.

"Tóm lại là cúi thấp người xuống mà đi. Đi tiếp nào."

Tôi cúi thấp người xuống dưới mức tôi chỉ, rồi tiến lên. Sylvia thấp bé nên cứ thế đi qua, còn Comba thì trông khá chật vật.

Leo hết con dốc dài thoai thoải, chúng tôi đến một lối đi ngắn rẽ sang hai bên.

"Đi hướng nào?"

"Được rồi. Từ đây các người tự quyết định đi."

Lúc nào tôi cũng chỉ ra đáp án tối ưu thì còn ý nghĩa gì nữa.

Sau khi bàn bạc, họ quyết định rẽ phải. Lối đi cụt ngay lập tức, bị chặn bởi một cánh cửa chắc chắn. Tôi đứng cách đó khoảng 10 bước chân và không nhúc nhích. Họ nhìn dò xét thái độ của tôi, nhưng tôi giữ im lặng tuyệt đối. Nào, xem đám gà con này làm ăn thế nào, để ta xem bản lĩnh đến đâu.

Gina cũng tiến lại gần tôi.

"Chỗ này tôi nghĩ là đất diễn của Scout chứ?"

"Cũng đúng. Nhưng giờ Scout hiếm lắm, tầng 1 thì dùng sức mạnh phá cửa cũng là kỹ năng cần thiết. Nói gở chứ lỡ Scout ngắc ngoải thì sao."

"Thầy giáo nghiêm khắc quá là bị ghét đấy."

"Bị ghét còn hơn là nghe tin báo tử."

Tôi hạ giọng.

"Gina. Cô sang đây là định gợi ý cho bọn nó chứ gì?"

Gina cười nhếch mép.

"Anh nói gì thế? Pháp sư cũng có lúc ngắc ngoải mà?"

Ánh sáng xa dần, Comba lấy đuốc ra châm lửa soi xung quanh. Khi Comba cử động tay, ngọn lửa bỗng *phù phù* chao đảo như sắp tắt.

"Này. Lạ nhỉ?"

---

**Chương 38: Bầy xác sống**

Carrie vươn tay sờ soạng lên tường. Tôi cằn nhằn với Gina.

"Thấy chưa. Bọn nó nhận ra rồi kìa."

"Có sao đâu."

Thì đúng là vậy.

"Này. Đứng sang bên kia thử xem."

Nghe lời, Comba đứng trước cánh cửa. Ngọn lửa đuốc không hề lay động.

"Đúng rồi. Chỗ cánh cửa đó không có gió. Nhưng từ bức tường này lại có luồng khí thổi ra."

Volk mở rộng phạm vi kiểm tra bức tường xung quanh, bỗng kêu lên.

"Hình như có tiếng *cạch* gì đó."

Có tiếng *rầm* vang lên từ đâu đó phía dưới, một phần bức tường bên phải cánh cửa trượt ra xa khỏi cánh cửa với tiếng động lớn.

"Được rồi!"

Comba lách người vào khe hở vừa đủ một người đi, soi đuốc vào trong.

"Phòng không lớn lắm. Hình như bên trong có gì đó..."

"Đừng có vào vội!"

Tôi hét lên làm Comba giật mình đánh rơi cây đuốc. Cậu ta hoảng hốt định nhặt lên thì nhảy lùi lại, húc bay ba người đang nhòm ngó phía sau.

Chân nọ đá chân kia, Comba ngã đè lên Carrie.

"Này, tránh ra. Chạm vào đâu đấy hả? Cái đồ biến thái này!"

Tôi và Volk vội chạy lại đỡ Comba dậy. Carrie đứng lên ôm ngực.

Do gấp gáp chưa kịp chuẩn bị áo giáp, Carrie đang mặc bộ đồ nỉ dày. Có vẻ trong lúc ngã, Comba đã vô tình chống tay... ừm, ấn mạnh vào ngực cô ta. Bị bàn tay đeo găng sắt, lại thêm trọng lượng cơ thể đè lên, chắc chắn là đau điếng. Cô ta lườm Comba, khóe mắt rơm rớm nước mắt.

Để tránh rắc rối thêm, tôi bảo Gina giơ trượng ra soi vào trong phòng.

"Đấy. Nhìn đi."

Sàn nhà nơi mọi người nhìn vào đang chuyển động. Vô số khối nhầy nhụa đang dập dềnh, bao lấy cây đuốc Comba làm rơi.

"Cái gì thế kia?"

Sylvia tỏ vẻ ghê tởm.

"Slime (Chất nhầy) đấy. Cơ thể nhớt nhát bao lấy đối thủ gây ngạt thở rồi tiêu hóa. Khá đàn hồi nên dao kiếm khó chém đứt, nhưng di chuyển chậm nên chú ý thì không nguy hiểm."

Trong lúc tôi giải thích, *Ice Break* của Gina đã bùng nổ. Đám Slime vỡ vụn thành từng mảnh. Hoàn toàn là 'giết gà dùng dao mổ trâu'. Kiểm tra sơ qua rồi tôi dẫn đầu đi vào. Trong góc tường có một rương kho báu nhỏ. Kiểm tra không thấy bẫy hay khóa. Mở ra mà chẳng kỳ vọng gì, bên trong có một con dao găm đen sì và 6 đồng xu đồng.

Trước tiếng thở dài thất vọng của mọi người, tôi giơ con dao lên.

"Tuy đen sì nhưng là bạc nguyên chất đấy. Giá trị cũng kha khá. Ở tầng 1 mà vớ được cái này là trúng mánh rồi."

Ra khỏi phòng, tôi nghịch bức tường một chút để đóng cửa bí mật lại.

"Không bị lừa bởi cái cửa giả kia là đáng khen đấy. Cái đó chỉ là hình vẽ tinh xảo trên tường thôi. Chạm bừa vào là chuông báo động kêu inh ỏi ngay. Muốn tắt phải tìm công tắc giấu kín, trong lúc luống cuống thì quái vật kéo đến hội đồng là xong đời."

"Vậy nếu bị lừa thì nguy to rồi đại ca nhỉ."

"Lúc đó ta sẽ ngăn lại. Ta biết chỗ công tắc mà."

Tôi chỉ vào góc tường đối diện cửa bí mật.

"Thò tay vào cái hốc khuất này, mò lên trên sẽ thấy cái lẫy. Chà, nếu là bẫy phun khí độc thì ta đã chẳng để các người tự mò mẫm rồi."

Quay lại ngã ba lúc nãy và đi thẳng tiếp. Đi được khoảng 100 bước thì đường rẽ trái. Vừa rẽ xong thì đụng độ một bầy quái vật.

"Cái gì thế kia?!"

Sylvia hét lên. Ừm. Cũng phải thôi.

Một bầy Ghoul (Quỷ ăn xác) với thịt thối rữa lộ ra từ quần áo rách rưới bốc mùi hôi thối, và Skeleton (Bộ xương) chỉ còn lại xương trắng. Nhìn tởm lợm và phiền phức thật. Không mạnh nhưng dùng vũ khí thường để hạ chúng thì mệt chết đi được. Tầng 1 mà gặp loại quái vật phiền phức này, tôi nói đùa thôi chứ có khi ai đó bị thần xui xẻo ám thật rồi. Hay là tại cái mồm tôi nhỉ.

Comba vung rìu chiến đánh bay đầu lâu một con Skeleton một cách dũng mãnh. Cái đầu lăn lóc *cốp cốp*, nhưng con Skeleton vẫn vung thanh kiếm rỉ sét chém ngang. Comba vội vàng dùng khiên đỡ.

"Gì thế này. Bọn này."

"Lùi lại. Vũ khí thường đánh bọn này không ăn thua đâu."

Tôi lách qua hàng tiền vệ định tiến lên. Gina đã bắt đầu niệm chú. Bất chợt thấy Carrie cũng vừa thủ thế vừa mấp máy môi. Rút đoản kiếm ra, tôi chém đứt xương hông con Skeleton đang tấn công Comba.

Kiếm tôi vừa chém vỡ xương, con Skeleton liền đổ sụp xuống như con rối đứt dây. Định chém con tiếp theo thì con Ghoul bên cạnh vươn tay ra. Tôi dừng kiếm nhảy lùi lại, cơ thể con Ghoul bị chém làm đôi. Kiếm của Carrie đang phát sáng nhàn nhạt.

Quay lại với con Skeleton, thân hình đồ sộ của Comba lướt qua, giáng mạnh rìu chiến xuống. Lưỡi rìu cũng phát sáng. Xương cốt vỡ vụn, nó trở thành đống xương vô tri giống con tôi vừa hạ. Cứ tưởng một mình tôi sẽ vất vả, ai ngờ giải quyết nhanh gọn. Nhờ có ma pháp hỗ trợ của Gina.

"Cảm ơn ma pháp cường hóa vũ khí nhé. Nhưng mà, niệm lên nhiều người cùng lúc chắc vất vả lắm nhỉ?"

"Hả? À. Ừ. Cũng thường thôi."

"Tôi tự niệm phép lên mình đấy."

Carrie vênh mặt tự đắc. Dù là phép sơ cấp nhưng kỵ sĩ dùng được ma pháp cường hóa đúng là đáng ngạc nhiên. Cô nàng này có khi khá hơn tôi tưởng.

Sau vài trận chiến nữa, tôi ra lệnh rút lui. Dù không ai bị thương nhưng mệt mỏi tích tụ khá nhiều. Vừa rẽ ở ngã tư sắp đến lối ra, chúng tôi bắt gặp một bóng người mảnh khảnh đơn độc. Đi một mình là dấu hiệu đáng lo ngại. Tức là khả năng cao kẻ đó rất mạnh. Bóng người đó lọt vào vùng ánh sáng của Gina. Một người phụ nữ tóc tai rũ rượi, vẻ mặt tiều tụy. Cô ta đang ôm thứ gì đó. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không lẽ... Banshee (Nữ thần báo tử) ở tầng nông thế này sao?

---

**Chương 39: Góa phụ**

Phải hạ gục trước khi ả cất tiếng thét sầu thảm, tôi lao tới thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt. Đoản kiếm để ngang tầm ngực, tôi định đâm thẳng vào tim. Đúng lúc đó, tôi nhận ra thứ người phụ nữ đang ôm là một đứa trẻ. Tôi dừng mũi kiếm lại khi chỉ còn cách người phụ nữ một khoảng cực ngắn.

Người phụ nữ mở to mắt, đứng chôn chân. Rồi đầu gối run lẩy bẩy, cô ta khuỵu xuống đất. Carrie và Volk thò đầu ra từ hai bên tôi. Cùng lúc thốt lên đầy ngạc nhiên.

"Đây là?"

Nước mắt trào ra từ khóe mắt người phụ nữ, lăn dài trên má.

Cô ta ôm chặt đứa trẻ, cúi gằm mặt. Tôi hạ kiếm xuống. Thở hắt ra một hơi dài.

"Này. Chị làm cái gì ở đây thế? Tí nữa là tôi lỡ tay đâm chị rồi đấy."

Dù gần lối ra nhưng hầm ngục không phải chỗ để tán gẫu. Tôi gọi Comba, hai người xốc nách cô ta dậy. Một mùi hôi thoang thoảng xộc vào mũi. Chúng tôi rẽ và hướng về lối ra. May mắn là không gặp thêm gì nữa và ra được bên ngoài. Dưới ánh mặt trời, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Dẫn người phụ nữ tự xưng là Misha về thị trấn Norn. Bảo vệ tổ đội khác gặp nạn trong hầm ngục cũng là nhiệm vụ của mạo hiểm giả. Việc Misha vào hầm ngục tự sát có được tính vào phạm trù đó không thì chịu, nhưng phán xét tại chỗ phiền phức quá nên cứ lôi về đã. Có lẽ cú sốc suýt bị tôi giết khiến Misha ngoan ngoãn đi theo mà không phàn nàn gì.

"Chắc chỉ có cách anh Harris nhận nuôi thôi."

Jonathan nói với vẻ áy náy tại quầy Guild.

"Hả?"

"Không. Tôi hiểu cảm giác của anh, nhưng cô Misha không đăng ký tại Hội mạo hiểm giả. Vì thế, người bảo hộ là anh Harris phải chịu trách nhiệm."

Mới nãy Volk, Carrie và Sylvia đã ai về nhà nấy. Hầm ngục bào mòn thể lực kinh khủng. Lần đầu đi nên lúc chia tay mắt họ díp cả lại rồi. Comba còn ở lại thì mặt nghệt ra, Gina thì cười khổ. Chắc mặt tôi giờ trông cũng ngu không kém.

"Đùa à. Thế nhờ văn phòng hành chính nhận đi."

"Chắc là không được đâu."

"Tại sao?"

"Vì làng Shinoha nơi cô Misha sống thuộc lãnh địa Bá tước, nằm ngoài quyền hạn quản lý."

"Gì chứ. Người quen à. Thế cậu biết thân nhân cô ấy đúng không. Liên lạc bảo họ đến đón đi."

"Không có ai cả."

"Hả?"

Jonathan thở dài.

"Anh Harris. Cô Misha là vợ của anh Thomas đã mất."

"Thomas là ai?"

"Tôi kể rồi mà. Cung thủ của tổ đội bị tiêu diệt toàn bộ ấy."

Jonathan nhìn Misha đang ngồi ở góc phòng với ánh mắt vô hồn đầy thương cảm. Đứa con trai 5 tuổi tên Tac đang tò mò chạy loanh quanh.

"Vậy, người thân..."

"Không có."

Jonathan khẳng định chắc nịch.

"Đến mức định đi theo chồng thì nếu có người nương tựa cô ấy đã chẳng làm thế. Muộn rồi, trước mắt đêm nay anh Harris lo cho cô ấy được không? Mai Guild trưởng cũng từ Vương đô về, tôi sẽ bàn bạc ngay khi bà ấy về."

Nghe câu "không có người thân" là tôi biết kết cục này rồi. Và tôi không có lựa chọn từ chối. Hình ảnh Tiana dù không có ở đây vẫn hiện lên trong đầu.

"Aaa. Chết tiệt. Đành vậy. Này. Nhóc con. Lại đây."

Tac đang ngắm nhìn tấm thảm thêu hình Thánh kỵ sĩ Seekt lạch bạch chạy lại.

"Đại ca. Xin lỗi nhưng tôi cũng mở mắt hết nổi rồi. Tôi về được chưa ạ?"

Người tôi định ra lệnh bế Tac về, với vẻ mặt hối lỗi, loạng choạng đi về mất.

Tôi đành phải bế Tac lên.

"Cháu đói."

"Ừ. Giờ chú cho cháu ăn món siêu ngon."

"Hoan hô. Mẹ ơi!"

Nghe tiếng Tac gọi, Misha đứng dậy khỏi ghế.

"Tối nay về nhà tôi."

Tôi thấy rõ sự do dự của cô ấy. Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.

"Anh Harris nhìn thế thôi chứ là người tử tế lắm. Không sao đâu."

Được Jonathan nói đỡ, cô ấy rụt rè lại gần. Khó hiểu thật. Tin tưởng thế thì sao cậu không nhận nuôi luôn đi? Tôi chửi thầm trong bụng nhưng ngoài mặt vẫn cười xã giao hết cỡ. Biết có cả Gina đi cùng, Misha thở phào nhẹ nhõm ra mặt.

Về đến nhà, Tiana chạy ra đón tròn mắt ngạc nhiên. Con chó ngu đi sau Tiana ngáp một cái rõ to. Nghe giải thích xong, khuôn mặt Tiana tươi tỉnh hẳn lên.

"Em chuẩn bị cơm ngay đây ạ."

Tac sướng rơn với đồ ăn Tiana nấu.

"Tuyệt quá. Cháu chưa thấy món ngon thế này bao giờ."

Tiana chăm sóc Tac rất khéo. Chắc em quen chăm sóc các em nhỏ rồi. Vừa lo ăn uống cho mọi người, Tiana vừa tíu tít hỏi chuyện tôi như mọi khi.

Chuyện về con chó ngu được đặt tên là Nicks. Chuyện món ăn hôm nay là công thức bí truyền của bà Audi hàng xóm. Hỏi công việc của tôi thế nào, rồi thở phào nhẹ nhõm đầy vẻ cường điệu khi biết mọi người bình an trở về. Khi Gina bảo tôi hướng dẫn cũng ra trò phết, em vui như thể được khen chính mình vậy.

"Đương nhiên rồi, chủ nhân của em mà."

Sắc mặt Misha dần tốt lên sau khi ăn chút ít. Nghe nói cô ấy đã nhịn đói 3 ngày rồi. Tiana nghe vậy làm mặt buồn thiu. Nhìn kỹ thì Misha có nét mặt hơi khắc khổ nhưng các đường nét rất thanh tú. Ăn no xong, Tac bắt đầu dụi mắt.

"Tiana. Lau người cho thằng bé đi."

Em liếc nhìn Misha rồi ngoan ngoãn nhận lời.

"Vâng ạ. Nào, lại đây với chị."

Em dắt tay Tac đi về phía bếp. Nicks đứng dậy lững thững đi theo sau.

Tôi quay sang Misha, người đã bắt đầu có chút huyết sắc trên mặt.

"Nào. Xin lỗi nhưng cô kể cho tôi nghe hoàn cảnh được không. Còn phải tính chuyện sau này nữa."

Misha bắt đầu kể câu chuyện của mình từng chút một.

---

**Chương 40: Hoàn cảnh của Misha**

Hoàn cảnh của Misha nghe qua cũng thường tình. Khi Misha kết hôn với Thomas, cha mẹ Thomas phản đối kịch liệt. Thomas phải lòng Misha khi cô đang làm phục vụ quán rượu và cầu hôn, nhưng cha mẹ anh ta không hài lòng vì con dâu làm công việc bị cho là không đứng đắn. Với nông dân ở quê thì quan điểm đó cũng dễ hiểu.

Lúc đó vì Thomas quá kiên quyết nên họ miễn cưỡng chấp nhận, nhưng sau khi đứa con trai yêu quý qua đời, thứ còn lại là cô con dâu đáng ghét và đứa cháu nội. Cha mẹ chồng ép cô về nhà mẹ đẻ vì chồng đã chết, nhưng bắt để con lại. Mất đi trụ cột gia đình, lại bị chèn ép, Misha nhanh chóng rơi vào cảnh khốn cùng.

Có Tac nên cô không thể đi làm phục vụ quán rượu ban đêm như trước. Nếu gửi con cho cha mẹ chồng thì xác định là không bao giờ gặp lại con nữa. Đúng lúc đó, có lời đề nghị làm vợ kế cho con trai độc nhất của trưởng thôn làng bên. Tuy lệch tuổi khá nhiều, hắn ta đã ngoài 40, nhưng hắn bảo được mang Tac theo.

"Này. Tôi không muốn nói đâu, nhưng điều kiện đó đâu đến nỗi tệ. Dù đối phương hơi già thật."

"Này, Harris."

"Tội nghiệp thật nhưng chuyện như thế nhiều như nấm sau mưa ấy mà."

"...Vâng. Nếu chỉ có thế thì đúng là..."

"Sao? Còn uẩn khúc gì à?"

"Vâng. Vấn đề là... Về người vợ trước bỏ trốn khỏi nhà con trai trưởng thôn làng bên ấy, có tin đồn là... À thì, là..."

Tôi chợt nhớ ra. Có nghe đồn về lão trưởng thôn dê già sàm sỡ con dâu của thằng con trai ngốc nghếch lêu lổng.

Nhìn sang Gina mặt nhăn như ăn phải giấm, còn Misha đỏ bừng mặt cúi gầm xuống. Dáng vẻ e thẹn đó toát lên vẻ quyến rũ khó tả. Gu lão già đó tốt đấy chứ. Lão dê già đó định làm gì người đẹp bạc phận này đây. Gina nhổ toẹt một câu.

"Đồ rác rưởi."

"Người môi giới bảo là được sống cùng con thì phải biết chịu đựng, nói như thể tôi là người đòi hỏi quá đáng vậy. Ăn uống thiếu thốn, bị dồn vào đường cùng nên tôi mới bồng bột định đi theo anh ấy..."

"Nghĩ ngu thế."

"Harris!"

"Đừng có to tiếng. Thì đúng thế còn gì. Thử bị lũ Goblin trong hầm ngục bắt xem. Lúc đó thì thà chết còn sướng hơn đấy?"

"Biết là vậy nhưng anh lựa lời mà nói chứ."

"Nói khéo hay không thì sự thật vẫn thế. Định kéo con chết chung là sai lầm quá lớn rồi còn gì."

Trước giọng điệu gay gắt của tôi, Gina im lặng.

"Thôi được rồi. Gặp chúng tôi chắc là ý trời bảo cô sống tiếp đấy. Đừng có nghĩ chuyện chết chóc ngu ngốc nữa."

Misha đang cúi đầu bỗng ngẩng lên với vẻ mặt nghiêm túc.

"Tôi biết mình đã làm chuyện ngu xuẩn trong lúc quẫn trí. Nhưng một người đàn bà không có tài cán gì, lại đèo bòng con nhỏ thì biết sống thế nào đây?"

Hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai.

"Chà, cũng gay go thật."

Ánh mắt Misha ánh lên tia kỳ lạ.

"Anh Harris. Anh có thể nuôi mẹ con tôi không? Đã cứu mạng tôi rồi, nhưng cứ thế này thì qua đêm nay rồi cũng lại đi vào ngõ cụt thôi."

"Tôi không có nghĩa vụ phải làm đến thế."

"Tôi biết. Nhưng tôi không còn ai để nương tựa nữa."

"Này nhé."

Tôi thở dài.

"Sao lại thành ra thế này. Mới gặp nhau hôm nay sao quyết định dễ dàng thế được. Nhìn xem, đến Gina còn đang làm mặt thế kia kìa."

Misha làm vẻ mặt "Ủa?".

"Nhắc mới nhớ, hai người có quan hệ gì?"

"Chỉ là chủ nhà thôi."

"Chỉ là người thuê phòng thôi."

Chúng tôi đồng thanh. Misha hơi ngạc nhiên trước phản ứng đó.

"Hôm nay mệt rồi. Cô cũng đi tắm rửa rồi ngủ đi. A, đừng làm mặt đó. Thề có thần linh tôi không làm gì đâu. Tôi cũng mệt chẳng còn hơi sức đâu mà làm."

Đúng lúc đó, Tac trần truồng chạy tồng ngồng tới. Tiana cầm khăn tắm đuổi theo sau.

"Này. Đứng lại. Không lau nhanh bị cảm lạnh thì chị không biết đâu đấy."

Misha đứng dậy cùng Tiana bắt lấy Tac.

Sau đó, Tac lăn ra ngủ say như Golem hết năng lượng, tôi bế thằng bé vào phòng ngủ của mình. Tình thế bắt buộc rồi. Đêm nay nhường giường, tôi ngủ sofa vậy. Comba đã đóng cho cái giường coi như tiền nhập môn, nên Gina đã thoát kiếp ngủ sofa.

Misha cũng đã lau người sạch sẽ và vào phòng ngủ, tôi nằm dài trên sofa gần lò sưởi thưởng thức rượu. Gina vừa lau tóc vừa hỏi.

"Tiana. Tối nay ngủ chung với chị không?"

"Cảm ơn chị. Nhưng em ổn ạ."

Gina nhún vai rồi biến mất vào phòng mình.

Thấy Tiana ôm khư khư cái hộp đựng bông tai định đi về phía bếp, tôi gọi.

"Em định ngủ ổ rơm à?"

"Vâng ạ. Thưa chủ nhân."

"Bếp lạnh lắm. Thế thì ốm mất."

Tiana làm mặt "Thế phải làm sao?", rồi bỗng nhiên mặt em sáng bừng lên. Em lạch bạch chạy lại, lấy cái ly rỗng trên tay tôi đặt lên bàn cạnh đó cùng cái hộp. Tiana nhặt cái áo choàng vứt dưới sàn lên, rồi hớn hở chui vào nằm giữa tôi và lưng ghế sofa. Em đắp áo choàng lên hai người rồi vòng tay ôm lấy tôi.

"Người chủ nhân ấm quá."

Em nép sát vào cơ thể đang nóng lên vì rượu của tôi và nói.

"Giống như ngày đầu tiên em gặp chủ nhân nhỉ."

Chẳng mấy chốc Tiana đã thở đều đều chìm vào giấc ngủ, còn tôi, kẻ đáng lẽ phải mệt mỏi vì hầm ngục, lại trằn trọc mãi không ngủ được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!