Tập 01

Chương 41 ~ 45

Chương 41 ~ 45

**Chương 41: Muốn trở nên có ích hơn**

♡♡♡

Tôi mở mắt, khuôn mặt chủ nhân gần hơn tôi tưởng. Ngài đang cau mày. Trong hơi thở nông vẫn còn vương chút mùi rượu. Ký ức đêm qua ùa về. Tôi đã chui vào khoảng trống bên cạnh chủ nhân đang nằm dài trên ghế sofa. Giờ thì gần nửa người tôi đang nằm trên ngực ngài.

Giật mình, tôi nhích người ra. Vết nhăn trên trán chủ nhân giãn ra, hơi thở trở nên đều đặn. Thì ra tôi đè lên ngực làm ngài khó thở. Em xin lỗi. Dù muốn đắm mình trong hơi ấm này thêm chút nữa nhưng không thể. Trời đã sáng rồi, tôi phải chuẩn bị bữa sáng thôi.

Hôm nay phải chuẩn bị cho 5 người ăn, chắc sẽ tốn thời gian hơn mọi khi. Tôi định dậy nhưng lại gặp rắc rối. Tôi bị kẹt cứng giữa lưng ghế và chủ nhân. Nếu cựa quậy mạnh sẽ đánh thức ngài mất.

Nhìn khuôn mặt hơi hốc hác, chắc chắn chủ nhân đang cần ngủ. Tối qua ngài đã chụm đầu bàn chuyện gì đó có vẻ khó khăn với chị Misha mới đến. Lúc đó tôi đang tắm cho bé Tac nên không nghe rõ. Nhưng cả chủ nhân và chị Gina đều không cười.

Giờ làm sao đây. Nếu chống tay lên đâu đó trên người chủ nhân thì có thể ngồi dậy được. Nhưng thế thì không được. Tôi nhích từng chút một, xoay người về phía lưng ghế. Đặt tay phải lên lưng ghế và lấy đà. Cuối cùng cũng ngồi dậy được, rồi đứng lên từ khoảng trống đó.

Tôi rón rén di chuyển về phía chân chủ nhân, bước qua tay vịn xuống sàn. Hơi thất lễ nhưng còn hơn là bước qua người ngài. Cố gắng không gây tiếng động, tôi vươn vai hết cỡ. Quả nhiên không giống nằm giường, người tôi cứng đờ hết cả. Nhớ lại hồi còn ngủ trực tiếp trên sàn nhà, thế này đã là may mắn lắm rồi, vậy mà cơ thể tôi đã quen với sự thoải mái mất rồi.

Tôi đeo bông tai vào. Đã quen tay nên không cần gương nữa. Ngó chủ nhân lần nữa, ngài vẫn thở đều đều ngủ say. Tôi nhẹ nhàng đắp chiếc áo choàng rơi dưới sàn lên người ngài, rồi rón rén đi vào bếp. Từ góc bếp, Nicks lồm cồm bò dậy. Tôi vuốt ve nó, nó vẫy đuôi *bạch bạch*.

Quả nhiên bếp lạnh thật. Lạnh buốt. Nếu chui vào ổ rơm ôm Nicks ngủ chắc sẽ đỡ hơn, nhưng hơi lạnh từ sàn đá bốc lên chắc chắn rất khắc nghiệt. Tôi ra cửa sau, múc nước từ giếng lên. Rửa mặt và tay xong thấy tỉnh táo hẳn. Nào, hôm nay cũng phải cố gắng thôi.

Tôi xắn tay áo, đeo tạp dề. Dùng que cời than hồng trong tro ra, nhóm lửa từ rơm sang củi. Hôm nay sẽ nấu cháo ngũ cốc với nấm xào. Loại nấm hái được sau phen hú vía hôm nọ cho hương vị rất thơm ngon. Mùi thơm bắt đầu tỏa ra từ chiếc chảo rán đang kêu xèo xèo.

Cảm thấy có người phía sau, tôi quay lại thì thấy chủ nhân đứng ở cửa bếp. Mái tóc hơi dài rối bù như tổ chim.

"Chào buổi sáng ạ."

"Ừ. Chào buổi sáng. Sáng nay ăn món nấm đó à?"

"Vâng. Sắp xong rồi, ngài đợi chút nhé."

Chủ nhân ra ngoài rồi quay lại, mái tóc đã gọn gàng hơn. Chắc ngài nên cắt tóc đi thôi. Mọi người cũng đã dậy, cùng quây quần bên bàn ăn sáng. Chỉ có thêm một bé trai mà không khí rộn ràng hẳn. Tôi cũng phải to tiếng hơn để nhắc nhở thằng bé. Nhưng Tac chỉ hiếu động thôi chứ không phải đứa trẻ hư.

Ăn sáng xong, nhóm chủ nhân lại chụm đầu bàn bạc. Tôi dọn dẹp bát đĩa, tháo ga giường của chủ nhân để thay cái mới. Tôi quyết định giặt ga giường cùng những đồ khác. Hôm nay trời không nóng nhưng nắng nhẹ, có gió hiu hiu, rất hợp để giặt giũ. Nhìn những món đồ sạch sẽ phơi trên sào làm tâm trạng tôi tốt lên hẳn.

Quay vào nhà, cuộc nói chuyện vẫn chưa dứt.

"Dạ. Xin lỗi vì làm gián đoạn. Em đi chợ đây ạ, bữa trưa chuẩn bị cho 5 người có được không ạ?"

Chủ nhân nhìn lên trần nhà rồi mới trả lời.

"Ừm. Trước mắt thì trưa nay cứ 5 suất đi."

Ra ngoài, tôi đứng nói chuyện một lúc với bà Audi đang quét dọn.

"Món ăn bà chỉ cho cháu, chủ nhân thích lắm ạ. Cảm ơn bà."

"Không có chi. Giúp được là tốt rồi. Mà này, ta nghe thấy tiếng trẻ con?"

"Dạ nhà đang có khách ạ. Có làm phiền bà không ạ?"

"Không đâu. Đông người thì vất vả hơn nhỉ."

"Vất vả nhưng cháu thấy vui lắm ạ."

"Thế à. Vậy bữa nào ta dạy thêm món mới cho."

"Vâng, nhất định ạ."

Tôi chọn đồ ở cửa tiệm thực phẩm. Trẻ con thì thích gì nhỉ? Đang phân vân thì tôi thấy trứng. Làm món trứng tráng xốp với thịt xông khói, rau củ và sữa chắc ngon lắm đây. Chọn xong nguyên liệu cho bữa tối, tôi rời khỏi quán.

"Cẩn thận kẻo ngã nhé."

"Vâng. Cháu sẽ cẩn thận ạ."

Trên đường về, tôi nghĩ đến mẹ con chị Misha. Nghe bảo họ chẳng được ăn uống tử tế. Tôi từng trải qua nên hiểu. Khi đói, đôi khi người ta nghĩ quẩn muốn chết quách cho xong. Tôi sẽ nấu ăn để họ khỏe lại. Hừm, nói là 'tôi' thì hơi sai. Tiền mua nguyên liệu này là do chủ nhân đã liều mạng kiếm được mà.

Chỉ làm chút việc nhà mà được ngủ giường êm, ăn cơm no, tôi thật may mắn. Không có tôi thì chủ nhân chẳng sao, nhưng ngược lại thì tôi chết chắc. Tôi muốn làm được việc gì đó thực sự có ích, nhưng tôi làm được gì đây? Hay là hỏi chị Gina nhỉ?

Vừa cảm thấy có bóng người, tôi bị đẩy mạnh ngã xuống đất. Khuỷu tay và đầu gối đau rát. A, giỏ đồ của tôi đâu? Nhìn vào cái giỏ bị văng ra xa, trứng vỡ tan tành hết cả. Ngẩng lên, một cô bé trạc tuổi tôi, ăn mặc sạch sẽ đang nhăn mặt giận dữ. Cô ta vừa chạy đi vừa hét lại đầy hằn học.

"Đồ nô lệ mà cũng dám lên mặt à!"

Những quả trứng vỡ đánh thức ký ức tồi tệ. Tôi từng lỡ tay làm vỡ trứng và bị người cha thứ hai đánh đập dã man. Ký ức đáng sợ đó hành hạ tôi còn đau hơn cả vết thương trên tay chân đang rỉ máu.

---

**Chương 42: Người phụ nữ cũ**

"Em về rồi đây ạ."

Giọng nói của Tiana khi mở cửa khiến tôi nhận ra sự bất thường. Giọng nói vui tươi thường ngày biến mất tăm, thay vào đó là sự ủ rũ thấy rõ. Quay lại nhìn, tôi thấy em đang cố gượng cười. Máu rỉ ra từ tay chân.

"Bị sao thế kia?"

Tôi đứng bật dậy làm cái ghế đổ *rầm*. Chạy lại gần, Tiana co rúm người lại, cúi đầu.

"Chủ nhân. Em xin lỗi. Trứng em mua bị vỡ hết rồi ạ. Em sẽ dùng tiền ngài cho để đền..."

"Chuyện đó quan trọng gì. Em bị thương rồi kìa."

Tôi quỳ xuống kiểm tra tay chân trái của em. Máu rỉ ra trên diện rộng, cát bụi dính vào trông rất đau. Gay go đây. Không xử lý cẩn thận thì để lại sẹo mất. Trước tiên phải rửa sạch, nếu để mưng mủ thì còn tệ hơn.

Bảo em để giỏ đồ ở đó, tôi nắm tay phải em dắt ra sân sau. Múc nước sạch từ giếng lên.

"Hơi xót tí nhưng chịu khó nhé."

Tôi dội nước rửa sạch cát bụi trên tay chân Tiana. Những giọt máu lập tức ứa ra. Vết thương khá nặng.

"Sao lại ra nông nỗi này?"

"Em bị ngã ạ. Do đang cầm đồ nên bị chà xuống đất. Em xin lỗi."

"Không cần xin lỗi. Đau lắm đúng không? Đến thần điện ngay thôi."

"Không cần đâu ạ. Vết thương nhỏ này không sao đâu."

"Không được."

Mặc kệ Gina và mọi người đang ngơ ngác, tôi bế thốc Tiana lên đi đến thần điện. Tôi nói như quát với vị thần quan tiếp tân đã quen mặt.

"Chữa vết thương cho con bé này giúp tôi."

"A. Trông đau quá. Mời qua bên này."

Vị thần quan trẻ dùng nước thánh rửa vết thương rồi bắt đầu niệm chú chữa trị. Chẳng mấy chốc việc niệm chú kết thúc, vết thương của Tiana khép miệng. Nghe bảo sẽ không để lại sẹo, tôi an tâm cảm ơn rồi rời phòng.

"Em xin lỗi vì làm ngài tốn kém."

Tiana cúi đầu. À phải rồi, em ấy không biết chuyện thẻ hội viên.

Bị lộ chuyện miễn phí lần này, rồi Gina biết được mánh khóe vụ nhường thuốc giải độc rắn thì phiền phức lắm. Tôi bảo Tiana đợi ở xa một chút rồi ghé lại quầy.

"Phí chữa trị lần này bao nhiêu vậy?"

"Hả? À. Bình thường thì khoảng 1 đồng bạc."

Tôi lấy đồng bạc từ trong túi ra. Một phần trong số 2 đồng tiền phí hướng dẫn hôm qua. Tôi dúi đồng bạc vào tay người tiếp tân, không cho họ cơ hội từ chối. Họ bối rối nhưng rồi cười tươi cất đi.

"Cảm ơn ngài. Tôi xin nhận tấm lòng thành này."

Dắt Tiana vẫn đang áy náy đi trên đường, tôi tình cờ gặp Moore. Lần đầu gặp lại kể từ khi bắt tay hòa giải cùng Guild trưởng hôm nọ.

"Ch... Chào anh Harris."

"Chào ông."

Moore co rúm người lại. Dù đã nghỉ hưu nhưng với mạo hiểm giả, Guild trưởng là nhân vật không thể ngẩng đầu lên nhìn. Bị chính Summerd nghiêm giọng kết tội định đổ vấy cho tôi, ông ta không biết sợ cho cái thân mình thì mới lạ.

Ông ta định nói gì đó nhưng tôi chỉ gật đầu chào rồi dắt Tiana đi thẳng. Tôi đánh giá Moore không còn là mối đe dọa nữa. Không đời nào một lão già cho thuê nhà lại chọn đối đầu với nhân vật quyền lực của thị trấn. Nhất là khi lão đã có cơ ngơi ổn định. Zoe, kẻ đã rời thị trấn, mới là vấn đề. Tuổi trẻ bồng bột dễ hành động theo cảm tính.

Về đến nhà, giỏ đồ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Thực phẩm bị bẩn đã được rửa sạch, trứng vỡ cũng được thu hồi hết mức có thể vào bát. Quả là bà nội trợ tiết kiệm. Tiana bảo không sao rồi và bắt đầu nấu nướng, hai người kia cũng xúm vào phụ. Tôi chẳng có chỗ chen vào nên nằm dài trên sofa.

Sau bữa trưa, nhân lúc Tiana bắt đầu dọn dẹp chỗ đồ giặt, chúng tôi tiếp tục câu chuyện.

"Tôi nấu ăn không ngon bằng cô bé đó, nhưng sơ chế hay phụ giúp thì làm được. Việc nhà cũng biết làm, xin hãy cho tôi ở lại đây. Làm ơn."

Misha khẩn khoản nói.

Tôi hỏi Gina.

"Tiền thuê phòng lúc trước khoảng 3 đồng bạc một tháng nhỉ?"

"Đại loại thế."

Tôi khoanh tay suy nghĩ.

Không thể dễ dãi quá được. Nhà rộng thật, vẫn còn phòng trống. Nhưng cho ở miễn phí thì không ổn. Tiếng lành đồn xa, những người cùng cảnh ngộ kéo đến thì sao. Tôi không thể nuôi hết được.

"Này. Tôi hỏi một câu nhé. Cô có lường trước được việc sống ở nhà tôi sẽ bị người đời nhìn thế nào không? Cô nghe đồn về tôi rồi đúng không? Vì thế nên lúc ở Guild cô mới do dự. Chuyện cô ả từng sống chung với tôi rêu rao khắp nơi ấy. Rằng tôi là gã tồi dùng tiền và bạo lực để khống chế phụ nữ."

Tôi không to tiếng. Nhớ lại vết thương lòng khi đó, đến giờ tôi vẫn muốn hét lên, nên giữ được bình tĩnh thế này là kỳ tích rồi. Aisha, người phụ nữ sống chung với tôi một thời gian ngắn. Người mà Seekt tình cờ ghé qua đã khuyên tôi "tránh xa cô ta ra". Nhưng tôi bỏ ngoài tai lời khuyên đó.

Cô ta rất đẹp, chuyện chăn gối cũng rất hợp. Tôi đã bao lần tự hỏi sao người phụ nữ tuyệt vời thế này lại ở bên tôi. Hồi đó còn chút tiền thừa kế, tôi tiêu xài hoang phí vì Aisha. Vẫn cái lưỡi thì thầm lời mật ngọt với tôi, ra ngoài cô ta lại khéo léo loan tin tôi tồi tệ thế nào. Vết thương trong hầm ngục cô ta cũng bảo là do tôi đánh đập.

Khi thiên thần lộ nguyên hình thì mọi sự đã muộn. Sau khi cô ta bỏ trốn cùng gã chiến binh mới lập tổ đội, thứ còn lại là khoản nợ khổng lồ cô ta vay dưới tên tôi và những tiếng xấu đến mức tôi muốn bịt tai lại. Chắc khoảng 3 năm trước nhỉ? Tôi cảm thấy vết sẹo trong tim bong ra, máu lại bắt đầu chảy.

---

**Chương 43: Trò chơi Thánh kỵ sĩ**

"Vậy nhé. Chị Tiana là công chúa, chú là Thánh kỵ sĩ. Còn ông chú kia là Ma vương."

Tac chán nản vì không khí u ám do tôi to tiếng với Misha nên đến rủ chơi cùng. Thế là chúng tôi ra sân sau. Trò chơi Thánh kỵ sĩ à. Thôi được rồi, chơi với nó một lúc vậy.

Tac dùng dây thừng quấn quanh người Tiana, đưa đầu dây cho tôi rồi chạy biến ra sau nhà kho.

"Ai đó, cứu tôi với."

Tiana cũng nhập vai gớm.

Đúng lúc đó, Tac xuất hiện với cái khăn tắm to buộc quanh cổ thả dài sau lưng.

"Dừng lại đó! Tên Ma vương kia. Thả công chúa ra."

"Wahahaha. Giờ này ngươi mới mò đến sao. Công chúa Tiana là của ta. Chết ta cũng không giao cho ai hết."

Nói rồi tôi kéo Tiana lại ôm vai.

Hửm? Này. Đến lượt em đấy. Nói thoại nhanh lên. Sao lại cúi gầm mặt, cổ đỏ lựng thế kia? Nuốt nước bọt bị sặc à?

"Thánh kỵ sĩ ơi. Xin hãy cứu thiếp."

Tac rút cành cây giắt bên hông ra, thủ thế.

"Ma vương. Hãy nếm lưỡi gươm công lý đây!"

Tôi buông Tiana ra, dùng cành cây trên tay giả vờ đấu vài hiệp với Tac. Tac làm bộ dạng hoành tráng rồi hét lớn.

"Đỡ lấy. *Holy Slash* (Thánh Quang Trảm)!"

Cành cây của Tac đập mạnh vào bụng tôi.

"Oaaaa. Không ngờ ngươi lại mạnh đến thế..."

Tôi loạng choạng lùi lại rồi ngã vật ra đất.

"Sao nào, chịu thua chưa!"

Cứ lặp đi lặp lại màn này khoảng 3 lần, tôi bắt đầu chán.

"Thỉnh thoảng đổi vai tí không được à?"

So đo vai diễn trong trò chơi con nít thì hơi trẻ con nhưng tôi vẫn phàn nàn.

"Sao lúc nào chú cũng phải làm Ma vương hay Quan tham thế?"

"Tại mặt chú trông gian ác lắm. Nhìn là biết cực ác nhân rồi."

Biết cả từ khó như 'cực ác nhân' cơ đấy.

Trẻ con thật thà. Đôi khi chúng buông những lời thẳng thắn đến tàn nhẫn. Chà, có thể đúng thật, nhưng mặt tôi gian ác đến thế sao? Tôi sờ sờ đám râu lởm chởm dưới cằm, vẻ mặt hậm hực.

"Tac! Con nói quá đáng rồi đấy."

Tiana làm mặt đáng sợ.

"Thôi, trẻ con nói ấy mà, chấp làm gì."

Dù nghĩ "Tại sao mình lại phải bênh nó", nhưng tôi vẫn nói đỡ.

"Không được ạ. Trẻ con cũng phải biết cái gì nên nói cái gì không. Tac. Xin lỗi chủ nhân ngay."

Tac trố mắt ngạc nhiên. Tưởng chị gái hiền lành, ai ngờ dữ dằn thế này.

"Chú ơi. Cháu xin lỗi."

"Ừ. Không sao đâu."

Tiana ngồi xổm xuống trước mặt Tac, xoa đầu thằng bé.

"Biết xin lỗi là ngoan. Nhưng không được nói xấu mặt người khác nhé. Với lại, chủ nhân là người tuyệt vời lắm đấy. Dù đúng là mặt hơi đáng sợ thật."

Không phủ nhận đoạn đó à.

"Người tuyệt vời ạ?"

"Đúng thế. Chủ nhân là trưởng nhóm mạo hiểm giả, còn là người hướng dẫn nữa đấy."

"Đồng đội có Thánh kỵ sĩ không ạ?"

Mắt Tac sáng rực.

"Hiện tại không đi cùng, nhưng bạn của chủ nhân là một Thánh kỵ sĩ đấy."

"Thật ạ?!"

"Có cả Thánh kỵ sĩ, và cả một thần quan giống như Thánh nữ cũng là bạn nữa."

"Tuyệt quá. Chú ơi. Cho cháu gặp Thánh kỵ sĩ đi."

Trước khí thế hừng hực đó, Tiana nhìn tôi. Vẻ mặt như muốn nói "Em xin lỗi". Chà, cũng dễ hiểu thôi. Với nô lệ, địa vị của chủ nhân ảnh hưởng trực tiếp đến vị thế của mình. Tôi cũng hiểu cảm giác muốn khoe chủ nhân mình tài giỏi thế nào. Nhưng mà bảo cho gặp Seekt thì hơi khó. Hắn bận tối mắt tối mũi.

"Hắn bận việc của Quốc vương lắm, không dễ gặp đâu."

"Gì chứ. Keo kiệt."

"Chà, chắc khoảng 3 năm nữa hắn lại ghé thôi."

"Thật sự là bạn bè không đấy?"

Tiana bảo sắp đến giờ làm việc nên trò chơi kết thúc. Chúng tôi vào nhà, để mặc Tac chạy đuổi theo con bướm. Misha đang nói chuyện gì đó với Gina, nở nụ cười gượng gạo.

"Anh Harris. Chuyện lúc nãy, tôi không để bụng đâu."

"Tôi đang nói chuyện người khác nghĩ gì cơ mà."

"Ai nghĩ gì thì mặc kệ. Tiana và Gina cũng thế thôi. Người không biết chuyện nói gì thì cứ lờ đi là được."

"Đời không đơn giản thế đâu. Gina là pháp sư có thực lực nên vị thế khác. Một khi có tin đồn xấu, cô không sao nhưng Tac sẽ khổ đấy."

Misha làm vẻ mặt đau khổ.

"Tôi sẽ dạy bảo Tac đàng hoàng. Tuy nhỏ người so với tuổi nhưng đầu óc nó không tệ đâu."

Tôi ngồi phịch xuống sofa.

"Chà, nếu đã quyết tâm thì tùy cô. Nhưng tiền nhà phải trả sòng phẳng đấy. Gina đang dạy chữ cho Tiana thay tiền nhà rồi."

"Tôi sẽ đi làm kiếm tiền."

"Vậy thì đâu cần ở nhà tôi."

"Tôi sẽ đi làm ban đêm, nên muốn nhờ Tiana trông Tac giúp. Tất nhiên tôi sẽ trả tiền công."

"À. Định làm phục vụ ở quán Dơi (Koumori-tei) à."

Chắc là Gina bày mưu tính kế rồi. Quán rượu Dơi bên cạnh Guild đã thiếu cô nương phục vụ khoảng 3 tháng nay. Ông chủ một mình xoay sở không xuể, đành phải hạn chế lượng khách. Do lý do cô nhân viên trước nghỉ việc khá tế nhị, nên dù có tuyển người cũng chẳng ai dám làm.

"Tiền nhà là 3 đồng bạc. Ngoài ra trả riêng cho Tiana 6 đồng xu đồng. Tiền ăn tính theo thực tế."

"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi trả tiền tháng này. 1 đồng là tiền ăn."

Misha lấy ra 4 đồng bạc đưa cho tôi.

Tôi làm mặt nghi ngờ, Gina cất giọng thong thả.

"Tôi ứng trước cho cô ấy đấy."

"Mấy cái đó bình thường phải trả nợ cho tôi trước chứ."

"Có sao đâu. Đằng nào cũng chung tổ đội một thời gian mà."

"Tôi chỉ định dẫn dắt một lần thôi đấy."

"Anh nghĩ Guild trưởng cho phép à? Bà ấy đã mất công điều động cả cựu kỵ sĩ đến rồi mà?"

Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa, và giọng nói của đương sự vang lên.

"Anh Harris. Tôi có chuyện muốn nói."

Mở cửa ra, Carrie đứng đó với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Tôi muốn nói chuyện riêng một chút..."

Tôi vừa bước ra ngoài với vẻ nghi hoặc thì một giọng nói oang oang chen vào.

"Đại ca. Lời nhắn từ Jonathan ạ. Guild trưởng chưa về, nhờ đại ca lo vụ cô Misha nhé. A, chào cô Carrie."

Carrie dựng ngược lông mày lườm Comba. A, vụ này căng à nha.

---

**Chương 44: Thực lực thật sự**

Carrie vẫn còn hận vụ bị ấn mạnh vào ngực. Ngược lại, Comba chẳng có vẻ gì là bận tâm. Do đeo găng sắt nên chắc chẳng cảm nhận được gì, nhưng dù sao cũng chạm vào ngực phụ nữ, không thể tỏ thái độ hối lỗi chút sao?

"Đại ca. Táo đây ạ. Mẹ tôi gửi một đống, bảo biếu đại ca."

Comba đưa tôi một túi to. Khá nặng. Tiana chắc sẽ thích lắm.

"Ồ. Cảm ơn nhé, phiền mẹ chú quá."

Carrie khoanh tay, vẻ mặt như muốn nói "Xong việc thì biến đi". Comba không nhận ra, cứ ngó nghiêng vào trong nhà.

"Có việc gì à?"

"Dạ không, cũng chẳng có gì, chỉ muốn biết chị đại có khỏe không thôi."

"À. Đang nói chuyện với Misha. Vào nhà không?"

"Thôi ạ. Được rồi. Quả nhiên đại ca quen đi hầm ngục thật. Tôi vẫn còn ê ẩm cả người."

Comba vội vàng đi về. Thằng này bị làm sao thế nhỉ? Tôi quay sang Carrie.

"À, xin lỗi. Bị ngắt quãng. Cô muốn nói chuyện gì?"

"Không thể nói ở đây được."

"Xin lỗi vì thiếu tinh tế. Vào nhà đi."

Carrie nhún vai bước vào. Tôi gọi Tiana ra nhận túi táo, và nhờ Gina cùng Misha lánh mặt một chút.

"Được rồi. Thế này được chưa?"

"Được. Vậy tôi hỏi nhé. Anh đã nương tay trong trận đấu tập với tôi đúng không?"

"Không. Tôi không có ý đó."

"Cách dùng kiếm trong hầm ngục rõ ràng khác hẳn. Chà, tất nhiên cũng do hiệu quả ma pháp yểm trên kiếm nữa."

"Thanh kiếm cùn này mà có ma pháp á?"

"Đừng giả vờ nữa. Nếu cần tôi dùng ma pháp dò tìm ma lực kiểm tra nhé?"

"Nếu tôi từ chối thì sao?"

Carrie khoanh tay dưới ngực, nhìn tôi đầy thách thức.

"À. Hiểu rồi. Cô nhận ra khi chiến đấu với bầy Undead (Xác sống) đúng không?"

"Phải. Mở rộng đối tượng cho ma pháp đơn mục tiêu không đơn giản đâu. Với trình độ Gina thì hơi khó. Lúc đó cô ta yểm phép lên rìu của gã to xác vô ý tứ kia. Thế mà kiếm của anh vẫn chém nát Skeleton."

"Chà, cô cũng dùng được ma pháp nên bị lộ là phải."

"Hơn nữa kiếm thuật của anh cũng khá đấy chứ? Ít nhất không phải trình độ bị tôi áp đảo hoàn toàn."

"Kỹ thuật của tôi không phải của chiến binh. Tôi tấn công vào điểm yếu. Dù là kiếm tập đã cùn lưỡi nhưng đánh trúng chỗ hiểm thì cũng nguy to. Lúc đó cô đang coi thường tôi đúng không?"

Carrie miễn cưỡng gật đầu.

"Di chuyển khó lường như thế mà lỡ làm cô bị thương thì Summerd vặn cổ tôi mất. Thế nên là..."

"Ra vậy. Thế thì tôi hiểu rồi."

"Cô cất công đến đây chỉ để xác nhận chuyện đó thôi à?"

"Đương nhiên. Đã xác định thuộc đội của anh thì tôi muốn biết thực lực của trưởng nhóm."

"Nói thế thì, cô Carrie, lúc đánh với Goblin cô cũng nương tay để quan sát còn gì?"

"Đúng. Tôi mà tung hết sức thì một mình cân tất. Nhưng thế thì có tác dụng huấn luyện gì cho Volk và mọi người đâu?"

"Cảm ơn cô đã chu đáo. Mà sao tự nhiên thay đổi thái độ, thú nhận hết thế này?"

"Vì hôm qua mệt quá. Quả nhiên hầm ngục rất khác biệt. Ít nhất về sức mạnh tổng hợp thì tôi vẫn chưa bằng anh."

Ái chà. Tự nhiên ngoan ngoãn đột xuất.

"Thực ra thì... Từ trước đó tôi đã lo là một ngày nào đó sẽ bị Đoàn trưởng Mark vứt bỏ. Vì có nhiều tin đồn. Tôi cứ tin là mình dùng được ma pháp nên sẽ ổn, nhưng có vẻ tôi tự mãn quá rồi."

Carrie cười tự giễu.

"Anh Harris. Trước khi đến gài tiền giả nhà anh, Đoàn trưởng đã bảo kiểu gì anh cũng có làm chuyện mờ ám. Nhưng tôi bắt đầu không nghĩ thế nữa. Kỹ năng Scout của anh rất khá, anh cũng hướng dẫn tân binh trong hầm ngục rất tận tình. Thế nên... tôi hối hận rồi. Xin lỗi vì đã hãm hại anh."

Carrie cúi đầu. Hừm. Không biết có nên tin hay không đây.

"Tự nhiên cô tỏ thái độ thế này..."

"Không tin được đúng không. Phải rồi. Hy vọng sau này anh sẽ tin tôi, dù bây giờ thì chưa thể."

"Chỉ là, chắc chúng ta không còn lập tổ đội nữa đâu."

"Nghĩa là sao?"

"Thì vụ đội đào tạo tân binh tôi chỉ làm tạm thời thôi. Hứa làm một lần mà. Từ lần sau tôi xin kiếu."

Carrie bắt đầu cười khúc khích.

"Gì mà cười?"

"Anh nghĩ bà Guild trưởng đó cho phép à? Tôi cũng nghĩ anh là người phù hợp. Ngoài việc đào tạo tân binh, nếu anh định lặn hầm ngục thì cứ gọi tôi. Chỉ là đoán thôi, nhưng tôi tin mình đủ sức xoay sở đến tầng 2."

"Được rồi. Tôi cũng muốn có một tiền vệ giỏi. Mong được giúp đỡ."

Tôi đưa tay ra, Carrie nắm chặt lấy. Chừng nào Summerd còn chống lưng cho tôi thì cô ta sẽ không làm bậy đâu.

"À phải rồi. Cái tên to xác Comba đó là đệ tử riêng của anh à?"

Oa, khiếu nại vụ hôm qua à?

"À, ừ."

"Thế thì anh bảo hắn là, không tinh tế hơn chút thì không được phụ nữ thích đâu nhé."

"Tôi bảo cũng được thôi, nhưng ý là sao?"

"Nghĩa đen đấy. Chà, tôi chẳng có nghĩa vụ phải dạy bảo hắn, nhưng dù sao từ giờ cũng phải giao phó bên cạnh sườn cho hắn mà."

"À. Hiểu rồi."

Miệng nói thế nhưng tôi chẳng hiểu ý đồ cô ta là gì sất.

---

**Chương 45: Quán rượu Dơi**

"Vào hầm ngục không phép là không bỏ qua được đâu nhé. Nộp phạt bằng phí đăng ký mạo hiểm giả, 3 đồng bạc."

Summerd nói lạnh lùng. Về muộn hơn dự kiến thì bị thế này đây.

"Guild trưởng. Thế thì ác quá."

"Ồ? Bản thân phải đóng phí đăng ký, phí hoa hồng, mà thấy người khác đi lại miễn phí trong hầm ngục cậu không thấy bất mãn sao?"

Bị Summerd vặn lại, tôi cứng họng.

"Nhưng mà, người mới đến thị trấn với hai bàn tay trắng thì đào đâu ra 3 đồng bạc ngay..."

"Đúng nhỉ. Thế nên anh Harris sẽ ứng trước cho cô ấy. Câu chuyện ấm áp tình người quá còn gì."

Nụ cười hiếm thấy và giọng đọc như trả bài của Summerd.

"Guild trưởng. Bà đừng có dùng cái giọng điệu khiến tôi nghe như kẻ xấu nào đó được không?"

"Kẻ nào cơ?"

Bà già này biết thừa còn hỏi.

Summerd đổi sắc mặt, quay sang Misha đang co rúm bên cạnh.

"Với tôi thì việc cô làm việc ở quán Dơi cũng giúp được nhiều đấy. Chỗ đó thiếu người nên hội viên Guild chạy sang quán khác, gây gổ với dân thường làm tôi đau cả đầu."

Trước khi Tiana đến, tôi cũng hay la cà ở quán Dơi, nơi tụ tập của mạo hiểm giả. Nói chung mạo hiểm giả cư xử không được nhã nhặn cho lắm. Quán Dơi dù sao cũng có Summerd để mắt tới, ông chủ cũng là cựu mạo hiểm giả nên quen trị mấy gã thô lỗ. Nhưng quán khác thì không được như vậy.

"Cô Misha. Tôi nghĩ cô biết cách đối phó với bợm nhậu, nhưng nếu quá sức thì cứ bảo thẳng với chủ quán Argus. Với lại, đây là lời khuyên với tư cách cá nhân chứ không phải Guild trưởng. Cẩn thận với gã Scout tên Dennis. Nhìn qua thì hắn đẹp mã hơn tên Harris này, nhưng máu hắn lạnh như rắn độc đấy."

Câu cuối bà nói đùa nhưng mắt không cười.

"Tuyệt đối không nhận gì từ hắn. Nhất là những thứ cô không trả nổi cái giá của nó."

Dennis đã dùng lời ngon ngọt dụ dỗ cô gái làm trước Misha, khiến cô ta nợ ngập đầu lúc nào không hay. Cô gái đó tiều tụy trông thấy, rồi một ngày nọ biến mất tăm.

Tôi dẫn Misha đến quán Dơi. Nằm ngay bên cạnh và thông nhau bằng cửa phụ nên nó gần như là cơ sở trực thuộc Guild. Argus với thân hình hộ pháp ra đón. Vết sẹo trên thái dương trông dữ dằn nhưng khi cười lại rất thân thiện. Ông ta nắm tay Misha lắc lấy lắc để.

"Ôi chà. Cứu tinh đây rồi. Tôi bận tối mắt trong bếp, nhờ cô lo rượu và bưng bê nhé. Ở quán này cấm sờ mó nên cô cứ yên tâm. Thằng nào láo nháo cứ bảo tôi. Tôi sẽ tống cổ nó vào phòng ngủ của Summerd ngay. Bà ấy ngủ một mình buồn lắm, chắc sẽ 'yêu thương' hắn đến mức không đi nổi nữa đâu."

Argus cười hô hố trước câu đùa thô thiển của mình rồi quay sang tôi.

"Anh Harris thi thoảng cũng ghé quán chơi nhé. Nghe đồn anh mê mệt món ăn của cô bé kia, thực hư thế nào?"

"Chà. Trình nấu nướng ngang ngửa ông đấy."

"Hừm. Ghen tị ghê. Đã thế lại còn xinh nữa chứ. Thôi, tôi phải chuẩn bị đồ đây, anh hướng dẫn Misha giúp tôi nhé. Anh thì rành quán này từng ngóc ngách rồi còn gì? Tôi mời 2 ly."

"Này."

Argus xắn tay áo vui vẻ đi vào trong, không thèm ngoái lại.

Đành vậy, tôi chui qua quầy vào trong. Dẫn Misha đến kho rượu, chỉ chỗ để các loại rượu. Giải thích xong, tôi chỉ chỗ để bát đĩa, thực đơn. Khát nước nên tôi xin ly bia Ale, đang uống ly thứ hai thì cửa phụ mở ra, vài người ồn ào bước vào.

"Ái chà. Harris đấy à? Nghe nói làm thầy dạy tân binh cơ đấy? Oai gớm nhỉ?"

Là chiến binh Auris và tổ đội của hắn. Đội mạnh nhất Guild này. Nhưng chắc chắn thua đội Bash ở Vương đô mà tôi từng tham gia tạm thời.

"Ồ, nhân viên mới à. Được đấy. Trông mong manh dễ vỡ ghê. Cho bia Ale đủ số người nhé."

Chiếm cái bàn trong góc, nhóm Auris bắt đầu gọi món liên tục. Argus thò đầu ra.

"Tụi bay lịch sự chút đi. Đừng làm khó cô Misha."

Thấy Misha nhanh chóng bắt nhịp và làm việc nhanh nhẹn, tôi yên tâm định về.

"Này. Harris. Về rồi à?"

"Ừ."

"Cơ mà, anh làm người hướng dẫn kể cũng lạ. Kinh nghiệm thì có thừa đấy. Nhưng Scout làm trưởng nhóm thì..."

"Thiếu người nên bị ép nhận thôi. Anh nói thế thì Auris, anh làm đi."

"Cũng được thôi. Coi như cống hiến lần cuối."

"Lần cuối? Nghĩa là sao?"

"À. Khoảng 2 tháng nữa bọn tôi chuyển địa bàn sang Vương đô. Bên đó kiếm ăn khá hơn."

Ra là vậy. Thảo nào Summerd bắt đầu nghiêm túc vụ đào tạo tân binh.

"Thế thì chúc mừng nhé."

"Nhắc mới nhớ. Harris. Anh đi trợ giúp tổ đội Vương đô đúng không? Thế nào?"

"Thế nào là sao?"

"So với bọn tôi thì bên nào hơn?"

"Quả nhiên là Vương đô. Đội tôi tham gia, xin lỗi nhé, nhưng hơn đứt các anh. Có tôi vào thì xuống tầng 6 có vẻ cũng không vấn đề gì."

"Chà chà. Thế thì đúng như anh nói thật. Bọn tôi cũng phải tăng cường thực lực thôi. Anh không định đi đâu à? Scout giờ thiếu lắm. Chắc cũng được trọng dụng đấy chứ?"

"Tôi chán cảnh làm gánh nặng cho tổ đội rồi. Thôi, các anh cố lên nhé."

Tôi uống cạn chỗ bia còn lại, đặt ly lên quầy. Vẫy tay chào Misha đang bận rộn, tôi đi về nhà. Scout vô dụng trong chiến đấu. Càng xuống tầng sâu càng rõ rệt. Vừa bị coi thường vừa suýt chết thì ai mà ham. Nghĩ thế nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy gợn sóng lăn tăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!