Tập 2B

Chương 26 Khởi đầu đối đầu

Chương 26 Khởi đầu đối đầu

thumb Lễ hội, xin được bắt đầu

Trăng sao đêm nay thật đẹp

Và một luồng gió mát lành cũng đang thổi qua

Cơn gió đêm se lạnh lướt qua Okutama.

Dưới ánh trăng, vài ngôi nhà le lói ánh đèn dọc theo những cánh rừng và dãy núi lộng gió.

Một trong những ngôi nhà đó là tư gia Kashima. Nó nằm cạnh một thửa ruộng bậc thang, và khoảng sân nhà đang được ánh đèn sáng rực rọi chiếu.

Ánh sáng đó soi tỏ một bóng người đơn độc đang bước đi từ hiên nhà.

Bóng người ấy mặc một chiếc áo blouse trắng. Đó là Ooshiro Kazuo.

Dưới cánh tay phải của ông là một vật gì đó. Một cái chai được bọc trong giấy nâu.

Ông khẽ vỗ tay phải vào cái chai rồi quay lại mỉm cười về phía hiên nhà.

“Nhận được thứ này thật là tốt quá. Và chúng ta cũng sẽ đáp ứng được yêu cầu của đối phương… Cảm ơn ông nhé.”

Ngồi trên hiên nhà là một người đàn ông lớn tuổi mặc áo may ô và quần bảo hộ. Ông là cha của Kashima.

Miệng ông đang ngậm một điếu thuốc.

“Hà. Cứ cầm lấy đi. Coi như là thù lao cho việc ông ngồi đây hàn huyên chuyện cũ với tôi cả buổi. Quan trọng hơn là, ông vẫn đang làm mấy trò không đứng đắn đấy à, lão già biến thái nhà ông?”

“Xem ra ông vẫn dửng dưng như ngày nào nhỉ, lão già lập dị.”

“Hê. Cuộc gặp gỡ giữa một người thuộc thế hệ nhập tịch đầu tiên và một gã sinh ra thời chiến thì cóc được tích sự gì. Ngay cả đám tang của cha tôi mà ông cũng có thèm đến đâu.”

“Thì tại ông đã quyết định không dính dáng gì đến UCAT nữa còn gì.”

Câu nói có vẻ hờn dỗi của Ooshiro liền bị cha của Kashima ra dấu im lặng.

Ooshiro ném cho ông một ánh nhìn khó hiểu khi ông ngó vào trong nhà.

“Vợ thằng Aki đang ở đây. Nó không biết gì về UCAT đâu, nên đừng có nói to thế. Nói đúng hơn thì cút khỏi đây đi. Nếu được thì biến mất luôn càng tốt.”

“Tôi lại đang muốn nán lại xem ông sẽ bịa ra lời nói dối nào để giới thiệu tôi đây.”

“Oa ha ha. Vậy sao? Thế thì tôi sẽ bảo ông là một loại trộm quần lót kiểu mới rồi tống ông vào nhà kho.”

“Bị tống vào nhà kho là sở trường của tôi từ bé rồi… Mà này, vợ của Akio-kun là người thế nào?”

“Xin lỗi nhé, tôi phải đi gọi cảnh sát đây. Phải báo cáo có một kẻ biến thái đang nhòm ngó vợ trẻ nhà người ta mới được.”

“Ông nói phải đấy, Kashima. Tự thú luôn là lựa chọn tốt nhất. Nhà tạm giam mùa này lạnh lắm, có lẽ tôi sẽ mang cho ông chút đồ ăn nóng.”

“Người vào đấy là ông mới phải, lão già ngu ngốc này! Mà sao ông biết nhà tạm giam lạnh thế!?”

Lần này thì đến lượt Ooshiro ra hiệu cho cha của Kashima im lặng.

Cha của Kashima tặc lưỡi, còn Ooshiro thì khịt mũi một chút.

“Có mùi gì thơm quá. Món fuki tsukudani à? Nếu vậy, món chính tối nay của ông hẳn là cá hoặc bò. Có khi còn thêm cả đậu phụ nữa.”

“Đừng có đoán mò bữa tối nhà người khác nữa. Canh miso của nhà tôi có cải thảo đấy, nhưng không có phần cho ông đâu, nên biến đi.”

“Hừm. Tôi nói một câu được không?”

Vẻ mặt của cha Kashima như muốn hỏi “cái gì?” và Ooshiro chỉ vào ông với một biểu cảm nghiêm túc.

“Một lão già keo kiệt như ông chắc chắn chẳng có bạn bè gì.”

“Không giống ông, tôi có bạn trong hội khu phố đấy! Tôi nghe thằng Aki kể hết về ông rồi. Nó bảo ông suốt ngày ru rú trong phòng chơi game khiêu dâm. Nó còn lo đầu óc ông có vấn đề nữa kìa.”

“A! Nó dám bán đứng bí mật của chúng ta à! Mà thôi, ông đã trả lời thế nào? Ông không để nó biết là ông quen tôi đấy chứ?”

“Trong lúc giả vờ không biết ông là ai, tôi đã bảo nó thế này.” Ông hít một hơi. “Aki, cứ tin vào trực giác ban đầu của con đi.”

“Sao ông lại nói với nó như thế!?”

“Im đi, đồ ngốc. Cút khỏi đây ngay. Và đừng có vác mặt về đây cho đến đám tang của tôi.”

“Ông biết đấy, chúng ta là bạn thời thơ ấu mà. Chẳng phải mối quan hệ đó thường dẫn đến một cuộc hôn nhân nghiệt ngã nhưng sâu đậm sao?”

“Này vợ ơi! Lão già này đang định giở trò đồi bại với tôi đây này.”

“Thôi được rồi, vợ ông đúng là đáng sợ thật đấy, tôi nghĩ mình nên đi thì hơn.”

Dù nói vậy, Ooshiro vẫn mỉm cười khi bước từ vùng sáng ra bóng tối.

“Lâu rồi mới có một cuộc trò chuyện thế này thật là thích. Dạo này công việc của tôi toàn giấy tờ sổ sách, khô khan quá.”

“Ông đang nói về cha tôi à? Thằng Aki dạo này cũng bận rộn lắm.”

“Đó là thông tin mật, nhưng tôi có thể nói rằng đây là một việc quan trọng đối với cha ông và cả Akio-kun. Và có lẽ nó cũng sẽ quan trọng với cả vợ của Akio-kun nữa.”

Sau một thoáng im lặng, cha của Kashima gật đầu.

“Chắc là vậy rồi. Aki đã quyết định sẽ tiếp tục với UCAT.”

“Phải. Dù cho mọi chuyện đã xảy ra, cuối cùng nó cũng cưới được một cô vợ tốt. Tôi nghe thấy tiếng hai người đang nấu ăn. Ai là vợ ông vậy?”

“Cái tiếng động già cỗi hơn là vợ tôi đấy… Mà chắc ông cũng chẳng phân biệt được đâu. Từ khi cưới nhau, vợ thằng Aki thường xuyên đến đây học nấu ăn.” Cha của Kashima khẽ cười. “Con bé toàn nói dối Aki là bị sếp giao thêm việc rồi lén chạy đến đây mỗi ngày. Ban đầu nó còn chẳng biết vo gạo, thế mà thằng ngốc Aki nhà tôi cứ nghĩ nó nấu ăn giỏi từ trước đến giờ.”

“Vậy là cô ấy giỏi nói những lời nói dối có ích nhỉ.”

“Còn ông thì sao? Ông có một đứa con đúng không?”

“Nó thì vô phương cứu chữa rồi.” Ooshiro xua tay lia lịa. “Nhưng ngoài nó ra thì vẫn còn vài người thú vị khác. Tôi đang trên đường đến gặp họ đây.”

“Họ là một nhóm thú vị à?”

“Phải. Họ cực kỳ tệ trong việc nói dối. Ngay cả những lời nói dối có ích họ cũng không thể bịa ra được… Đó là lý do tôi hy vọng họ có thể hòa hợp với những người làm được điều đó.”

Ooshiro quay mặt về phía đông. Từ vị trí cao trên khoảng sân đó, ông có thể nhìn thấy một biển ánh sáng trải dài phía sau những ngọn núi ở phía đông. Những cụm đèn dần trở nên dày đặc hơn. Bắt đầu từ phía tây là Oume, Fussa, Tachikawa, và rồi đến trung tâm thành phố.

Cha của Kashima nhìn theo ánh mắt của Ooshiro.

“Susaou đang ở đâu đó trong biển ánh sáng kia, phải không?”

“Đúng vậy,” Ooshiro đồng tình.

“Và… tất cả những ánh sáng đó đã từng một lần lụi tàn vào thời chúng ta còn là những đứa trẻ.”

“Chúng không hề lụi tàn.”

Cha của Kashima ngước nhìn. Ông quay sang Ooshiro, nhưng Ooshiro vẫn tiếp tục nhìn vào khung cảnh đêm.

“Nếu chúng đã lụi tàn, chúng đã không thể trở lại. Cha tôi, cha ông, những người đã ngã xuống giữa biển ánh sáng đó trong quá khứ, và những người đã sống sót, tất cả họ đều đã đảm bảo rằng chúng không hề lụi tàn.”

“Ông có chắc đó không phải chỉ là sự đa cảm của một lão già không?”

Ooshiro quay lại, nở nụ cười thường thấy và giơ ngón cái tay phải lên.

“Không hề. Đó là lý do tôi đang trên đường đến gặp họ.”

Một nhóm người đang tiến qua khu rừng ở rìa phía nam của không gian khái niệm.

Nhóm khoảng một trăm người mặc trang phục chiến đấu màu trắng và đến từ 2nd-Gear.

Kashima dẫn đầu, cùng với Atsuta đang vác thanh Cowling Sword khổng lồ tên là Futsuno trên vai.

Trong bộ đồng phục công sở và áo blouse trắng, Kashima đang gõ lách cách trên chiếc laptop của mình.

“Đơn vị trinh sát đã liên lạc về động tĩnh của Team Leviathan chưa?” anh hỏi trong khi nhìn vào màn hình LCD.

“Team Leviathan đã thiết lập một sở chỉ huy để tiếp tế và đã cử ba đơn vị ra ngoài,” một giọng nói từ phía sau vang lên. “Đơn vị chủ lực ở trung tâm, hai đơn vị thường ở hai bên. Mỗi đơn vị có khoảng ba mươi thành viên. Nói cách khác, ba trong tổng số bốn đơn vị của họ đang tiến về phía chúng ta. Tổng cộng là chín mươi người.”

“Hiểu rồi,” Kashima gật đầu. “Xem ra họ rất nghiêm túc dù đây chỉ là một trận chiến giả lập. Tôi đã nghĩ họ sẽ tập trung vào điều kiện chiến thắng và cử bất kỳ ai có thể bay thẳng đến Susaou.”

“Nếu chúng làm thế, tôi sẽ bắn hạ chúng ngay. Hê hê hê. Giá mà chúng đã thử.”

“Tôi thực sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của cậu. Dù sao đi nữa, Atsuta… và Giám đốc Tsukuyomi.”

“Vâng? Có chuyện gì sao?” Tsukuyomi bước lên cạnh anh, trên lưng đeo một chiếc hộp da dài màu đen. Bà đang mỉm cười. “Chúng ta nên làm gì đây? Tôi đoán cả ba đơn vị của họ sẽ tấn công chúng ta từ xa.”

“Chúng ta không cần phải lo về tất cả. Các đơn vị ở hai bên trái phải toàn là người thường. Chúng ta sẽ để đơn vị trung tâm của họ tiến lên và tấn công. Và rồi…” Kashima liếc nhìn chiếc hộp da trên lưng Tsukuyomi. “Giám đốc Tsukuyomi, xin hãy dồn cả bốn đơn vị của chúng, bao gồm cả sở chỉ huy, đến bờ vực bị hủy diệt.”

“Ôi chao. Cậu đang trọng dụng tôi quá đấy.”

“Bà mang họ của hoàng tộc 2nd-Gear, nên bà có năng lực chiến đấu cá nhân mạnh nhất,” Kashima nói. “Mikami, Katori, hai người hãy bắt đầu quét sạch các đơn vị thường ở hai bên ngay khi Giám đốc Tsukuyomi tấn công. Các cậu đã chế tạo vũ khí cho họ, nên có thể dễ dàng đánh bại họ.”

“Rõ, thưa sếp,” hai chàng trai trẻ đáp lời.

Kashima gật đầu và nhìn ra sau họ. Những người quản lý đứng tuổi gật đầu với anh từ phía sau đội hình.

Những người lính già dặn này phụ trách hỗ trợ các đòn tấn công của Tsukuyomi và hai chàng trai trẻ thiếu kinh nghiệm.

“Được rồi,” Kashima gật đầu lần nữa. “Sau khi xuất hiện chớp nhoáng, Atsuta và tôi sẽ đến Susaou và chờ ở đó. Nếu Team Leviathan đến được chỗ chúng tôi, cũng tốt. Nếu những người còn lại thành công, cũng tốt. Tôi hy vọng sẽ nhận được tin tốt.”

“Cậu thực sự nghĩ vậy sao?”

“Để nhận được Lõi Khái Niệm của 2nd-Gear và giải phóng các khái niệm của nó, Yamata phải được giải thoát, trấn an, và rồi phong ấn lại. Tôi muốn làm điều đó sau khi 2nd-Gear chiến thắng.”

Vẻ mặt nghiêm túc của Kashima hướng về phía tây bắc.

Qua khu rừng, anh có thể thoáng thấy hồ nước nhân tạo ở trung tâm không gian khái niệm.

Cái bóng đen khổng lồ dường như lấp đầy màn đêm được tạo ra bởi Susaou.

“Vấn đề là họ đã suy nghĩ về chuyện này đến mức nào. Họ hiểu được bao nhiêu về cái tên mà Yamata tìm kiếm, về không gian khái niệm mà tổ tiên chúng ta để lại, và về ý nghĩa của việc trấn an Yamata.”

“Nếu họ không thể đưa ra cái tên đó, họ sẽ bị thiêu rụi ngay tại chỗ.”

“Nếu họ không hiểu ý nghĩa của việc trấn an Yamata, họ sẽ bị thiêu rụi dù đã phong ấn được Yamata, giống như Ooshiro Hiromasa vậy. Nhưng nếu điều đó xảy ra, chúng ta sẽ bảo vệ họ. Chúng ta sẽ đảm bảo họ không bị ngọn lửa của Yamata thiêu đốt. Và chúng ta có Futsuno.”

“Phải,” Tsukuyomi gật đầu. “Nhưng tại sao lại là ‘họ’? Tôi tưởng chỉ có một người sẽ đưa ra câu trả lời cho Yamata thôi chứ.”

Kashima lắc đầu.

Anh chắc chắn rằng cậu trai mà anh đã nói chuyện ở UCAT sẽ đi cùng với cô gái đã run rẩy khi đối mặt với anh.

Giống như mình cũng có một người hỗ trợ.

Anh nghe nói hai người họ vẫn chưa đến.

“Có lẽ sau khi họ đến thì Team Leviathan mới thực sự nghiêm túc. Đừng lơ là cảnh giác.”

Khi anh đang nói, tiếng bước chân chạy và một giọng nói vang lên từ phía trước.

“Đơn vị trinh sát đã giao chiến với kẻ địch!”

Anh nhìn về phía trước và nghe thấy tiếng súng nổ vọng lại từ phía bên kia khu rừng, nghe như tiếng vải bị đập mạnh.

“Đó là những vũ khí có tên à? Nếu không thì chúng sẽ không có tác dụng gì nhiều đâu.”

Anh dừng bước khi lẩm bẩm một mình.

Như để đáp lại, Atsuta, Tsukuyomi, Mikami, Katori, và các quản lý cũng dừng lại.

Anh nghĩ về sự hiện diện vững chắc phía sau mình.

Vậy đây là kết luận của mình.

Hoặc có lẽ đó là sự khởi đầu của anh.

Anh nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ thực sự biết được, nhưng rồi anh quyết định rằng mình sẽ đi tìm câu trả lời ngay bây giờ.

Anh gật đầu một cái và hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh lẽo của khu rừng đang chịu ảnh hưởng từ các khái niệm của 2nd-Gear.

Nhưng nó chẳng có mùi gì khác với không khí trong rừng của Low-Gear.

Có lẽ đó là lý do cha mẹ anh quyết định sống ở Gear này. Nhưng còn ông nội của anh thì sao?

Anh rút tay phải khỏi laptop và đặt lên ngực.

Mảnh giấy Nhật Bản mà ông nội anh đã viết đang nằm trong túi áo ngực của bộ đồng phục.

Nếu anh đối mặt với quá khứ trên đỉnh Susaou với mảnh giấy này trong tay, có lẽ anh sẽ tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi của mình.

Anh giơ tay phải lên ngang mặt.

“Tất cả mọi người! Bộ phận phát triển của UCAT Nhật Bản sẽ giao chiến với Team Leviathan!”

Khi nhìn thẳng về phía trước, anh hạ tay xuống và hét lên.

“Bây giờ, hãy thức tỉnh dòng họ của các vị!!”

Trên một bình nguyên cỏ giữa những khu rừng, Izumo và những người khác bắt đầu giao chiến với đơn vị trinh sát của 2nd-Gear.

Ngoại trừ V-Sw và G-Sp2 của họ, các đồng đội đang sử dụng vũ khí dành cho một trận chiến giả lập. Súng dùng đạn giả và kiếm có một lớp cowling bao bọc lưỡi đao.

Chúng vẫn có thể gây ra một lượng sát thương kha khá, nhưng…

“Có vẻ như tên nhà sản xuất không phải là một cái tên đủ mạnh!” Kazami hét lên khi vung G-Sp2.

Ngọn thương có đầu được bọc trong cowling, nhưng nó vẫn hất văng nhiều người trên đường đi của mình.

Nhưng các thành viên khác trong đơn vị không có được sức mạnh to lớn như vậy. Ngay từ đòn tấn công đầu tiên, họ đã bị đẩy lùi khi đấu kiếm hoặc kẻ địch đã xông vào phớt lờ những viên đạn của họ.

Lý do đã quá rõ ràng.

Vũ khí khái niệm sử dụng Hiền Giả Thạch bên trong để đảm bảo trường sức mạnh của riêng nó. Điều đó cho phép chúng duy trì sức mạnh như một vũ khí dưới bất kỳ khái niệm nào. Nhưng ngay cả như vậy…

“Sự liên kết được tạo ra bởi sức mạnh của những cái tên quá mạnh! Kaku và tôi không sao với V-Sw và G-Sp2 vì tên của chúng bao gồm cả cái tên Vajra Vritra và Gungnir, nhưng những vũ khí sản xuất hàng loạt chỉ có một mã số hiệu làm tên.”

Khi một vũ khí có tên và một vũ khí không tên va chạm, cái có tên sẽ thắng trừ khi có sự chênh lệch lớn về sức mạnh cơ bản.

“Kẻ địch đã trang bị vũ khí với ý đồ đó.”

2nd-Gear được trang bị độc quyền bằng các phiên bản tùy chỉnh của vũ khí khái niệm sản xuất hàng loạt.

Chúng được thêm các chi tiết trang trí và tất cả đều có một cái tên được khắc trên đó.

Người thanh niên đang đứng trước mặt Kazami cầm một vũ khí tên là “Thánh Kiếm Sấm Sét của Chiến Binh Đặc Biệt” và nó đang tạo ra những tia sét quy mô nhỏ.

Tuy nhiên…

“Ugh, phiền phức thật! Mình chỉ cần thổi bay hắn đi trước khi hắn kịp đánh trúng mình!”

Cô cúi xuống né đòn tấn công sấm sét và hất văng hắn đi.

Cảm giác từ đòn đánh đó cho cô biết rằng G-Sp2 vẫn duy trì được sức mạnh của nó.

Và cô hét lên.

“Mọi người! Tăng công suất của Hiền Giả Thạch lên! Tắt bộ giới hạn sử dụng nhiên liệu Hiền Giả Thạch đi! Ở mức bình thường mọi người sẽ bị đẩy lùi đấy!”

Vừa hét, Kazami vừa lao về phía trước. Lúc này, cô và Kaku phải chọc thủng tiền tuyến của kẻ địch.

Nếu họ có thể chặn đứng kẻ địch dù chỉ một chút, các đồng đội đang bối rối của họ có thể hồi phục.

Và thế là họ xông lên.

Cô liếc sang Izumo và cậu gật đầu.

“Sau đây, lực lượng chính của địch sẽ tấn công. Nhanh lên, Chisato.”

“Đúng vậy. Nhưng chúng ta có thực sự nên gọi họ là kẻ địch không?”

Cô cười gượng và nhìn về phía trước một lần nữa.

Bốn thành viên của đơn vị trinh sát 2nd-Gear đã lùi lại và vào thế phòng thủ.

Chiến trường là một bãi đất với những cụm cỏ cao đến đầu gối. Cô chỉ cần đạp lên đám cỏ đó để tiến lên.

“Kaku, cậu lo phần còn lại. Tôi sẽ xử lý bốn người đó.”

Kazami khuấy động gió khi cô chạy.

Bắt đầu từ người gần nhất, kẻ địch ở bên trái, trái, trung tâm, và phải. Tất cả đều được trang bị kiếm.

Tất cả họ đều đã chuẩn bị cho đòn tấn công của cô và họ nhìn chằm chằm lại cô.

Họ có dũng khí.

Cô không nhận ra họ, nên cô đã có thể loại bỏ sự do dự của mình.

“…!”

Khi đang chạy, cô nhắm vào kẻ địch đầu tiên ở bên trái.

Người thanh niên mặc trang phục chiến đấu màu trắng và tấn công bằng thanh kiếm rút ra từ hông phải.

Lưỡi kiếm di chuyển như thể muốn chặt đứt đầu cô.

Nhưng…

“Xin lỗi nhé.”

Kazami dùng chiếc khiên trong tay trái để đánh bật thanh kiếm lên trên.

Với một âm thanh chắc nịch và một cú va chạm nhẹ, chuôi kiếm rời khỏi tay người đàn ông và thanh kiếm bay lên không trung.

Trong khi chạy với cơ thể hạ thấp xuống mặt đất, cô cố gắng đâm G-Sp2 vào hắn.

Đột nhiên, quỹ đạo của thanh kiếm đang bay trên đầu thay đổi.

Vệt trắng đó tưởng chừng đã bị hất tung lên trời, nhưng giờ nó đang rơi xuống với lưỡi kiếm chĩa thẳng.

Khi cô đang tự hỏi chuyện gì đã xảy ra, người thanh niên đã đưa ra câu trả lời.

“Chúng ta là kiếm thần!”

Hắn giơ bàn tay trống không lên và vung xuống.

“Đâm vào cô ta!”

“Ngây thơ quá,” Kazami nói.

Ngay sau đó, đuôi thương của G-Sp2 đâm vào không khí và làm chệch hướng thanh kiếm đang rơi xuống.

“Cậu không có đủ kinh nghiệm chiến đấu thực tế. Một ngọn thương có nhiều cách sử dụng hơn cậu nghĩ đấy!”

Cô dùng mũi khiên hất văng người thanh niên đi.

Cánh tay trái của cô cảm nhận được một tiếng hét bị bóp nghẹt và cảm giác có thứ gì đó bị gãy.

Khi cơ thể của người thanh niên hơi bay lên, cô lướt qua hắn.

Và rồi người tiếp theo đến. Một đòn tấn công khác đến từ bên trái.

Sức mạnh được tạo ra bởi một chàng trai vạm vỡ. Hắn vung một thanh kiếm dài như thể đó là một cây gậy bóng chày.

Đó là một chuyển động nhanh, nhưng ánh mắt của Kazami dừng lại trên lưỡi kiếm.

“Lưỡi kiếm được bọc trong nước!? Đừng nói với tôi nó được gọi là Tama-chan vì nó sử dụng nước của sông Tama nhé!”

“Không. Thanh Cowling Sword nguyên mẫu này sử dụng nước của sông Abukuma! Nó tên là Abu-san!”

“Tôi nghĩ cái này đã vượt quá mức một nguyên mẫu rồi đấy!”

Lưỡi kiếm bọc nước đã thể hiện sức mạnh của nó.

Nước bao bọc quanh G-Sp2 và giữ nó không thể di chuyển.

Kazami không thể sử dụng vũ khí của mình.

“…!”

Đó là lúc kẻ địch thứ ba tiếp cận từ phía trước.

Khi thanh kiếm của hắn đâm tới, cô đưa ra một quyết định tức thời.

Cô buông G-Sp2 ra.

Hành động tiếp theo của cô diễn ra trong tích tắc.

Cô dùng khiên để làm chệch hướng đòn tấn công từ phía trước và sau đó xoay người theo chiều kim đồng hồ.

Cô tung một cú đá vòng cầu vào lưng người thanh niên đang vung thanh kiếm nước.

Cú đấm trái tay của cô giáng vào kẻ địch đang lao tới từ phía trước.

Hai tiếng va chạm vang lên.

Thanh kiếm nước và G-Sp2 bay lên không trung.

Trong khi tiếp tục xoay, Kazami đã bắt lấy G-Sp2.

“Đừng bỏ rơi tôi,” ngọn thương phàn nàn.

“Xin lỗi.”

Với một nụ cười gượng, Kazami đối mặt về phía trước và vung ngọn thương.

Đòn tấn công ngang đã loại bỏ kẻ địch cuối cùng đến từ bên phải.

Cô nhìn sang và thấy Izumo đã hất văng những kẻ địch khác và kết thúc trận chiến.

Cô thở phào một hơi, nhưng rồi lại nuốt nước bọt.

Từ lúc nào, vô số bóng người trắng xóa đã xuất hiện trên bình nguyên đêm rộng lớn.

“Đó là…”

Ít nhất một trăm bóng người mặc đồ trắng đứng cách đó khoảng một trăm mét trên bãi cỏ.

“Đơn vị chủ lực của 2nd-Gear!?”

Đó chính xác là họ.

Lực lượng chính của 2nd-Gear đã xếp thành hàng. Ở trung tâm, Kazami nhìn thấy Kashima, Atsuta và Tsukuyomi.

Một trong ba người bước về phía trước.

Đó là Atsuta.

Cậu ta cầm thanh Cowling Sword lớn nhất mà Kazami từng thấy.

Chỉ riêng chiều dài của nó đã lớn hơn V-Sw của Izumo.

Và cậu ta vừa đi vừa hát.

“Cá ngừ đại dương làaaaa cá nước ngọt, hí hí!”

Bài hát của cậu ta khiến những người lớn xung quanh lộ vẻ khó chịu, nhưng cậu ta không quan tâm.

Cậu ta giơ chuôi kiếm lên như một chiếc micro.

“Mặt trời lặn ở Thái Bình Dương, hú hú!”

Sau khi kết thúc điệp khúc, cậu ta nhìn về phía Kazami với vẻ mặt mãn nguyện.

Một nụ cười vui vẻ xuất hiện trên khóe miệng cậu ta.

“Hê. Màn trình diễn đặc biệt của ta quả nhiên đã thu hút được rất nhiều khách hàng. Đêm nay là một đêm tuyệt vời. Nào, thêm một bài nữa nhé?”

“Dừng lại đi, Atsuta. Cậu đang bất lịch sự đấy.”

“Kashima, cậu đang phản bội tôi sao?”

“Tôi không biết chuyện này đang diễn ra trong đầu cậu như thế nào, nhưng tôi sẽ vui vẻ mang danh kẻ phản bội nếu điều đó có thể ngăn cậu hát.”

“Vậy sao?” Atsuta thở dài và nhẹ nhàng vung thanh Cowling Sword lên bằng một tay. “Được thôi. Chúng ta có thể bắt đầu đêm nay bằng một đòn tấn công duy nhất từ vũ khí tối thượng mà ta và những người bạn vui vẻ của ta đã tạo ra. Đây là Cowling Sword Futsuno.”

Thanh Cowling Sword từ từ cắt qua không khí và cắm xuống đất.

Ngay sau đó, một vùng đất rộng 200 mét vuông nổ tung.

Kazami chứng kiến sự phá hủy của lớp vỏ trái đất.

Trước mắt cô, mặt đất vỡ ra và bong lên. Và nó không dừng lại.

Sức mạnh của nhát chém tạo ra một hẻm núi khi nó lao về phía cô.

“…!?”

Cô bị bao quanh bởi gió và tiếng ồn báo trước sự hủy diệt.

Và cưỡi trên đà đó, đòn tấn công chém tới.

Ngay trước khi Kazami nghĩ rằng mình tiêu rồi, một bóng người đã đứng trước mặt cô.

Cái bóng đó phát ra một tiếng nói.

“Aaaaahhhhh!”

Tiếng hét và âm thanh va chạm tạo ra kết quả ngay lập tức.

Trung tâm của sức mạnh chém đã bị phá vỡ.

“!”

Nó lướt qua hai bên.

Tiếng gầm và sự phá hủy của mặt đất tiếp tục ở phía sau cô và gió đuổi theo nó.

Nhưng chỉ có vậy thôi.

Khi gió lặng đi, sự im lặng bao trùm và Kazami nhìn vào bóng người trước mặt.

“Kaku.”

“Đúng vậy.”

Lưng của Izumo phập phồng khi cậu thở hổn hển. Lớp cowling của V-Sw đã cắm sâu xuống đất và bảng điều khiển trên chuôi kiếm hiển thị một từ duy nhất.

“Đau.”

Kazami cười gượng trước điều đó và nhìn xung quanh một lần nữa. Sự phá hủy của mặt đất xung quanh họ khác với phía sau họ. Bắt đầu từ nơi V-Sw cắm xuống đất, một khu vực hình quạt bị hư hại nhẹ hơn nhiều.

Sức mạnh hủy diệt của V-Sw đã can thiệp vào sức mạnh phá vỡ đó.

Nhưng Izumo không nhìn về phía cô. Cậu đối mặt về phía trước.

Cô cũng làm như vậy và thấy đội quân trắng không hề di chuyển khỏi vị trí của họ phía sau sự hủy diệt.

Và Izumo gọi họ.

“Đó có phải là một thanh Cowling Sword được tạo ra với tất cả sự tập trung vào việc chém không?”

Atsuta ngước lên khi gác thanh Cowling Sword trên vai.

“Đúng vậy. Futsuno sẽ được biết đến với cái tên Futsu-no-mitama trong thế giới này. Nếu cậu coi Futsu có nghĩa là ‘chém’, thì nó có nghĩa là ‘linh hồn của nhát chém’.”

Nghĩa là…

“Trong không gian này bị chi phối bởi những cái tên, Futsuno có thể chém xuyên qua mọi thứ. Kể cả ánh sáng và bóng tối.”

Atsuta nhặt một hòn đá từ mặt đất và ném nó lên không trung.

Khi nó lên đến độ cao vài mét, trọng lực bắt đầu kéo nó xuống.

Nó sắp rơi trúng Atsuta.

Ngay khi nó bắt đầu rơi, cậu ta vung Futsuno trên đầu và xuyên qua không khí trống rỗng.

Lưỡi kiếm không thực sự chạm vào hòn đá nhỏ.

Nhưng khi hòn đá rơi qua con đường mà Futsuno đã đi qua, nó di chuyển sang phải và tránh được Atsuta.

“Hòn đá… tự né ra à?”

Atsuta giải thích cho Izumo.

“Cậu hiểu chưa? Ta đã chém đứt sự xui xẻo. Kiếm từng được dùng làm bùa may mắn vì chúng có thể chém xuyên qua bất hạnh. Cậu hiểu không? Không có đòn tấn công nào có thể chạm tới Futsuno và không có sự phòng thủ nào có tác dụng chống lại nó. Nếu lưỡi kiếm có thể chạm tới thứ gì đó, nó có thể chém nó. Các ngươi cần ghi nhớ điều đó, lũ nhóc con.”

Nói xong, Atsuta lùi lại.

Đồng thời, 2nd-Gear bắt đầu di chuyển. Tiền quân tiến lên và một vài thành viên của hậu quân làm một việc khác.

Họ đang bay.

Một vài người trong trang phục chiến đấu màu trắng bước lên không trung và lên trời như thể đang leo lên một cầu thang.

Kazami phát hiện ra súng hoặc cung trong tay họ.

Cô đưa ra một quyết định duy nhất: cô không thể để họ bay. Chỉ có vậy thôi.

“…”

Vì vậy, cô hít một hơi thật sâu và cúi người về phía trước.

Nếu cô không chống lại họ bằng X-Wi trên lưng, họ sẽ chiếm được ưu thế trên không.

Cô tưởng tượng sức mạnh tập trung ở xương bả vai của mình.

X-Wi phản ứng với ý chí và chuyển động của cơ bắp của cô.

Nó tạo ra ánh sáng.

Ánh sáng trắng tràn ra từ hai quả cầu ở trên cùng của X-Wi, nơi tạo thành phần gốc của đôi cánh.

“!”

Rồi cô nhìn về phía trước và chết lặng vì sốc.

Có một lý do đơn giản cho điều này.

Cô đã nhìn thấy một tia sáng.

Một tia sáng khổng lồ bắn về phía cô từ phía trước.

Cô gần như nhầm nó với khẩu pháo chính của rồng mà cô đã thấy trong trận chiến của họ với 1st-Gear.

“C-…”

Cô cố gắng hỏi đó là gì.

“Nằm xuống, đồ ngốc!”

Nhưng giọng nói và bàn tay của Izumo đã ấn cô xuống đất.

Điều tiếp theo cô biết là một lực lượng áp đảo lướt qua trên đầu và nuốt chửng ánh sáng đang lớn dần từ lưng cô.

Lực lượng đó là một luồng sáng trắng.

Đó là một chùm ánh sáng lớn có khối lượng thực và bán kính hơn ba mét.

Âm thanh của ánh sáng lao đi là một tiếng gầm trong không khí. Mùi hương chỉ có thể được mô tả là màu trắng. Và tác động…

“…!”

Âm thanh của đất đá văng tung tóe phía sau cô đã hùng hồn mô tả sức mạnh của nó.

Khi cô quay lại, cô thấy một rãnh rộng trên mặt đất và các đồng đội của cô nằm la liệt khắp nơi.

Tất cả những người đã gục ngã đều bất tỉnh và không cử động.

“Bà dám…”

Kazami nhìn về phía trước.

Cô nhìn thấy rõ một bóng người đứng ở trung tâm của đội quân 2nd-Gear.

Đó là Tsukuyomi.

Bà đứng cách đó một trăm mét và mặc một bộ đồng phục bọc giáp màu trắng và đen.

Người phụ nữ lớn tuổi mặc một chiếc áo choàng trắng trên vai đang tung bay trong gió.

Bà giơ tay về phía Kazami và đôi tay đó đang cầm một vật nhất định.

Đó là một cây cung đen khổng lồ được bọc trong cowling.

Cây cung dài hơn hai mét và nó tạo thành một vòng cung mạnh mẽ mà không có mũi tên nào.

thumb Tsukuyomi cầm cây cung lớn.

Bà cần thu hút sự chú ý của Team Leviathan về phía mình.

Rốt cuộc, Atsuta đã lùi lại để cậu ta và Kashima có thể hướng đến Susaou. Nếu Team Leviathan nhận ra họ…

Ít nhất họ cũng sẽ trở nên mất kiên nhẫn.

Điều đó cũng ổn với bà.

“Nhưng trước tiên chúng ta cần các ngươi chống cự một cách đàng hoàng đã.”

Khi bà nói, bà thấy một cậu bé và một cô bé đang đứng trên bình nguyên bị tàn phá.

Họ là người thừa kế của gia tộc Izumo và đối tác của cậu ta. Vũ khí của họ là Cowling Sword V-Sw và Cowling Spear G-Sp2.

Đội của bà đã tạo ra cả hai vũ khí này.

Và dựa trên dữ liệu thu thập được sau mỗi trận chiến của họ, không ai trong số họ sử dụng hết sức mạnh vũ khí của mình.

Cả hai mới chỉ sử dụng dạng thứ hai một vài lần và chưa sử dụng dạng thứ ba kể từ lần đầu tiên họ dùng vũ khí.

G-Sp đã không thể hiện dạng thứ ba của mình kể từ khi được sửa đổi thành 2.

Điều đó đơn giản có nghĩa là họ chưa gặp phải kẻ địch đủ mạnh.

Nhưng có lẽ họ cũng chưa phát huy hết các dạng thông thường.

Vũ khí của họ có ý chí riêng.

Tên của chúng được khắc trên cowling và chúng có những ký ức được tạo ra để thiết lập ý chí của mình.

Đó là sau khi phong ấn Futsuno. Sau khi rút kinh nghiệm từ Futsuno, họ đã dành nhiều năm cố gắng tạo ra các cowling có thể trấn áp sức mạnh của chính vũ khí.

Họ đã sử dụng những vũ khí có ý chí riêng này đến mức nào? Họ tin tưởng chúng đến đâu?

“Có lẽ ta nên thử nghiệm điều đó ở đây.”

Một nụ cười tự nhiên hình thành trên khuôn mặt bà, và bà kéo dây cung với nụ cười vẫn còn đó.

Bà nghĩ về đã bao lâu rồi bà chưa kéo cây cung này.

“Vũ khí này được tạo ra cho Thánh Chiến Khái Niệm và nó đã được truyền lại trong hoàng tộc Tsukuyomi của 2nd-Gear. Nó được biết đến với cái tên Thiên Nguyệt Cung và chồng ta đã để lại nó.”

“Và đó là sức mạnh bà vừa cho chúng tôi thấy sao? Chắc nó có thể thổi bay một con rồng máy, nhưng…”

“Ôi, trời ạ. Phần giải thích nhàm chán là việc của ta. Xin đừng ngắt lời.”

Tsukuyomi cười. Đó là một tiếng cười nhỏ có thể gọi là một nụ cười khúc khích.

“Hậu duệ của Izumo, ta chỉ đang lên dây cung thôi. Hãy nghĩ về cái tên ta vừa nhắc đến đi.”

“Thiên nguyệt…” cô gái bên cạnh cậu lẩm bẩm.

“Đúng vậy. Hay để ta nói cho các ngươi biết công nghệ ánh sáng được sử dụng cho đôi cánh của ngươi đến từ đâu nhé?”

Tsukuyomi nhìn lên bầu trời.

Bà nhìn lên thiên đường nơi một vầng sáng nhạt hình tròn đang lơ lửng ngay trên đầu.

Tsukuyomi cảm thấy đó là một ánh sáng tuyệt vời và dễ chịu.

Ta dành quá nhiều thời gian dưới lòng đất. Ta cần dành thời gian để tắm mình trong ánh trăng nhiều hơn.

Sau đó, bà đối mặt về phía trước và nhìn vào hai kẻ địch đang đứng ở phía trước.

“Ta đã kéo dây cung này một lúc rồi.”

“Ý bà là bà đã nhắm vào chúng tôi suốt thời gian qua?”

“Không.”

Tsukuyomi mỉm cười và chĩa cung về phía bầu trời.

Khi bà giơ vòng cung lớn lên về phía mặt trăng ngay trên đầu, bà nói.

“Ta đang thu thập sức mạnh.”

Bà thả dây và một âm thanh giống như tiếng đàn koto vang lên khắp không trung.

Gió mang nốt nhạc bay cao lên bầu trời.

“Vang lên đi, hỡi cây đàn cung của ánh trăng! Hãy quét sạch đi những bất hạnh mà chúng ta không thể tận dụng trong Thánh Chiến Khái Niệm!”

Gió thổi mạnh qua bầu trời và mọi âm thanh đều biến mất.

Ngay sau đó, vô số ánh sáng nhỏ xuất hiện trên bầu trời đêm.

Nhóm ánh sáng đó lấp lánh như những vì sao khi chúng xuất hiện trên trần của không gian khái niệm cách đó khoảng hai cây số.

Những đốm sáng có số lượng ít nhất là hàng trăm.

Và tất cả chúng đều rơi xuống cùng một lúc.

Những ánh sáng đó không phải là thiên thạch hay sao chổi. Chúng là những cột sáng khổng lồ rơi thẳng đứng xuống.

Mỗi cột có đường kính ít nhất năm mét và hàng trăm cột được xếp dày đặc với nhau.

Chúng rơi xuống.

“Tấn công đi, đòn công phá của ánh trăng!”

Khi Tsukuyomi hét lên, hàng trăm luồng sáng xé toạc mặt đất.

Đồng thời, toàn bộ lực lượng của 2nd-Gear tiến lên để bắt đầu các trận chiến cá nhân của riêng họ.

Khi bụi và gió bùng lên, một tiếng ồn lớn và một cơn chấn động khiến mặt đất vỡ vụn dưới chân họ.

Những cột ánh trăng đổ xuống liên tiếp và chúng không có dấu hiệu dừng lại.

Giữa tất cả những điều đó, Kazami và Izumo chạy.

Họ chạy lùi lại để di chuyển ra xa kẻ địch.

“Rút lui!”

Không rõ liệu đồng đội của họ có nghe thấy không.

Họ có thể thấy chiếc búa ánh sáng cũng đang tấn công các đơn vị thường ở bên trái và bên phải.

Khi Izumo chạy bên cạnh Kazami, cậu thỉnh thoảng vung V-Sw trên đầu để chém tan một cột sáng đang rơi về phía họ.

Họ chạy.

Họ di chuyển về một địa điểm mà ánh trăng không thể chạm tới.

Và chỉ có một nơi như vậy.

“Khu rừng!”

Họ chạy đến khu rừng dọc theo rìa phía nam của không gian khái niệm. Đây là khu rừng họ đã đi qua để đến đây.

Ánh trăng tránh khu rừng khi nó rơi xuống. Có thể bóng tối sẽ làm suy yếu nó.

Sở chỉ huy của chúng ta ở phía bên kia khu rừng. Hy vọng họ không sao.

Nhưng Kazami không thể tập trung vào điều đó bây giờ. Nguy hiểm trước mắt được ưu tiên hơn.

Ánh trăng đang tránh khu rừng, nhưng điều đó về cơ bản sẽ bẫy họ ở đó.

Cô không thích điều đó, nhưng đó là lựa chọn duy nhất của họ cho đến khi họ có thể tập hợp lại.

Họ chạy.

Khu rừng cách đó khoảng một trăm mét và cô không biết liệu mọi người có thể trụ được lâu như vậy không.

Thoáng qua khóe mắt, cô thấy vài người khác cũng đang chạy bán sống bán chết như mình và Izumo, nhưng thỉnh thoảng lại có một cột trụ quất trúng họ. Cả người họ liền bị bắn văng lên không rồi ngã sõng soài xuống đất.

"Trông cũng vui đấy chứ," Izumo nói.

"Thích thử không, để tớ quăng cậu xuống đất luôn cho biết!" cô vừa chạy vừa gào lại.

Từ phía bìa rừng trước mặt, những đồng đội đã đến nơi đang gào lớn về phía này.

Mới đầu, cô ngỡ họ đang hối thúc mình.

Nhưng rồi cô nhận ra, họ đang chỉ tay về phía sau lưng cô.

"Kazami! Phía sau kìa! Cẩn thận sau lưng!"

Cô vừa ngoảnh lại thì thấy Tsukuyomi đã phóng thêm một luồng sáng quét ngang. Cùng lúc đó, một đám thanh niên của 2nd-Gear đang lăm lăm trường kiếm đuổi theo. Khoảng hơn chục tên dàn thành hàng ngang.

"Chết đi!!"

"Tưởng đây là trận đấu tập thôi chứ!!"

Ngay khi cô hét lên, luồng sáng đã ập tới. Izumo vội quay người, nhưng rõ ràng là không kịp nữa rồi.

Thế nhưng, một bóng người đã lao vào chắn ngang quỹ đạo của luồng sáng.

À không, là hai bóng người.

Kazami nhận ra hai người đó và thốt lên một cái tên.

"Sayama!?"

Bóng người kia gật đầu rồi gọi tên người còn lại.

"Cả Shinjou-kun cũng ở đây."

Vừa nói, Sayama vừa rút một vật từ sau hông.

Đó là một thanh đao Nhật với phần lưỡi ngắn và dày.

"Lão già vừa đưa cho tôi thanh đao này đấy. Xem thử một thanh đao có tên tuổi từ Low-Gear sẽ đối phó với ánh trăng này thế nào đây!?"

Cậu cầm ngược thanh đao rồi đâm thẳng lưỡi kiếm về phía trước.

Luồng nguyệt quang quét ngang và quỹ đạo thép của Sayama giao nhau.

"!"

Một âm thanh tựa như tiếng kim loại va vào nhạc cụ bằng đồng vang lên.

Ngay trước mắt Sayama, luồng sáng đã bị đánh bật ra.

Ánh trăng trắng xóa bắn tung tóe như một dòng thác rồi tan biến.

Sayama rút lại thanh đao vừa chẻ đôi luồng nguyệt quang rồi kiểm tra lưỡi đao.

Nó không hề sứt mẻ, nhưng cậu cảm nhận được một chấn động rõ rệt truyền vào tay mình. Nếu cứ lặp lại hành động này, lưỡi đao sẽ ngày một cong đi cho đến khi không thể dùng được nữa.

Mình không thể làm điều này nhiều lần được.

Kazami vừa chạy vừa hỏi.

"Hai cậu đã ở đâu vậy!?"

"Chuyện đó để sau tôi sẽ giải thích. Còn bây giờ, cứ nói ngắn gọn là căn cứ của chúng ta đã bị phá hủy."

Kazami cau mày, còn Izumo thì thở dài não nề.

Trong khi hai người họ im lặng, Shinjou huých vào sườn cậu.

"Để sau hẵng giải thích? Vậy tớ có nên tiết lộ thân phận của mình với họ không?"

"Ừ, làm vậy chắc sẽ xóa bỏ được những e ngại của cậu. Và để thuyết phục họ hơn nữa, có lẽ tôi nên là người nói ra thì hơn."

"Ể?"

"Kazami, vừa chạy vừa nghe cho kỹ đây. Lúc nãy ở trong phòng ký túc xá của tôi, tôi đã banh chân Shinjou-kun ra để kiểm tra..."

"Oáááá!!"

Shinjou hét lên một tiếng để át đi giọng nói của cậu.

Tiếng hét của cô còn to hơn cả âm thanh của những cột nguyệt quang đang rơi xuống, khiến Kazami ngơ ngác nhìn lại.

Trong khi đó, Shinjou cuống quýt xua tay.

"K-Không có gì đâu. Không có gì hết. Sayama-kun chỉ hơi điên điên một chút thôi."

"T-Thật không? Ừ thì, với Sayama thì đành chịu thôi, nhưng Shinjou nhớ đừng để bị lây cái tính điên của cậu ta đấy nhé."

"Gần đây tôi nhận ra mọi người xung quanh đang có cái nhìn khá lệch lạc về mình thì phải..."

Kazami và Izumo lờ Sayama đi, tiếp tục lao về phía khu rừng.

Nhưng kẻ địch vẫn đang truy đuổi họ.

Shinjou quay sang Sayama rồi gật đầu. Một luồng sức mạnh tụ lại trên đôi vai mảnh khảnh của cô.

"Chúng ta cần phải bù đắp vì đã đến muộn."

Cậu lùi lại một bước, quan sát đám thanh niên của 2nd-Gear đang tiến lại gần với những thanh trường kiếm trên tay.

Cùng lúc đó, Shinjou cũng lùi lại một bước và xoay dọc cây Cowling Staff trong tay phải.

Cây Cowling Staff màu trắng dài hai mét có tên là Ex-St.

Cô đặt phần cong ở giữa thân trượng lên vai và nắm lấy nó như thể đang cầm một nòng súng.

Và Ex-St bắt đầu thay đổi hình dạng.

Đầu tiên, sáu cò súng hình nút bấm xuất hiện ở mặt bên phải.

Tiếp theo, một tay cầm nhô ra ở phía trước bên trái.

Shinjou dùng tay cầm đó để đỡ và giữ vững cây trượng. Sau đó, cô nhìn vào phần súng của Ex-St.

Trên lớp vỏ trắng của trang bị có ghi tên định danh của nó. Đây là cái tên thứ hai được đặt cho Ex-St.

"Tiger Star."

Khi Shinjou lẩm bẩm cái tên đó, ánh trăng lại giáng xuống. Nhưng cô chẳng mảy may để tâm.

Cô giương cây trượng lên và nhìn chằm chằm vào kẻ địch.

Một trong số chúng hét lên với đồng bọn.

"Đừng lo! Ex-St chưa bao giờ tạo ra được sức mạnh đáng kể đâu!"

"Đúng vậy. Ý chí của mình hơi yếu mà," Shinjou lẩm bẩm. "Nhưng không có nghĩa là mình chưa nghĩ ra cách chiến đấu phù hợp với điều đó!"

Làm thế nào để tăng cường một đòn tấn công yếu ớt?

Chỉ có một câu trả lời duy nhất. Cô đưa năm ngón tay lên sáu cò súng hình nút bấm ở mặt ngoài.

"Liên thanh!!"

Cô lia cổ tay sang trái rồi sang phải, đồng thời di chuyển các ngón tay qua lại trên các nút cò súng.

Mỗi lần cô nhấn nút, một viên đạn trắng lại bay ra.

Cô bắn liên hồi, không ngừng nghỉ.

Tiếng lách cách của các nút bấm vang lên gần như một bản nhạc.

Khi tốc độ bắn của cô vượt qua sáu mươi phát một giây, Sayama kinh ngạc thốt lên.

"Shinjou-kun, cậu học được cái kỹ thuật gian lận đó ở đâu vậy!?"

"Trong quán game của UCAT! Tớ không muốn làm hỏng móng tay nên không thể duy trì lâu được đâu."

Khi các đòn tấn công chồng chất lên nhau, kẻ địch đã bị nuốt chửng.

Và rồi tất cả phát nổ.

Một chuỗi phản ứng nổ tạo ra một bức tường ánh sáng khổng lồ vút thẳng lên trời cao.

Một bức tường ánh sáng vươn lên bầu trời. Nó dài 100 mét và cao ít nhất 40 mét.

Nó dâng lên như một cột nước rồi vỡ tan trên đỉnh.

Ánh sáng đó có thể được nhìn thấy từ bên trong khu rừng.

Bốn người đang quan sát nó.

Họ đang ở một nơi cách xa chiến trường, trong khu rừng phía đông.

Đó là một khoảng đất trống nhỏ.

Khi họ nhìn ánh sáng tan ra trong không khí, một giọng nữ cất lên.

"Pháo hoa kìa!"

"Tatsumi, đó không phải là pháo hoa đâu," Mikoku nói. Cô mặc một chiếc áo sơ mi đen và đang nhấp một ngụm nước từ chiếc cốc giấy. "Pháo hoa là vào mùa hè."

"Mikoku, tôi không nghĩ vấn đề là mùa nào đâu," Shino trong chiếc áo sơ mi trắng nói. Cô đang cầm một đôi đũa. "Thực ra, tôi nghĩ vấn đề là những gì chúng ta đang làm ở đây."

Trước mặt cô là một chiếc bàn gỗ, một bếp ga di động, một vỉ nướng bằng thép, thịt và rau củ. Phía bên kia là Hajji trong chiếc áo sơ mi đen và Tatsumi mặc áo phông màu cam cùng áo khoác vest trắng.

Hajji rót cho mình một ly bia rồi uống một ngụm.

"Chà, lần này chúng ta chẳng có việc gì để làm cả. An ninh ở đây thực ra đã lỏng lẻo hơn do trận đấu tập, vậy nên lẻn vào không gian khái niệm và quan sát sự chuyển đổi thì có gì sai chứ? Hửm? Sao thế, Shino? Thịt của cô chín rồi kìa."

"À, vâng ạ."

Sau khi gắp miếng thịt vào đĩa giấy có sẵn nước sốt, Shino nghiêng đầu.

Đây thực sự là một nhiệm vụ do thám sao?

Cô có chút nghi ngờ, nhưng dù sao thì đồ ăn vẫn rất ngon.

Bên cạnh cô, Mikoku vẫn đang nhìn ra ngoài khu rừng. Cuối cùng cô gái lớn tuổi hơn cũng mở miệng.

"Ánh trăng rơi xuống lúc nãy thật đáng kinh ngạc. Thưa Cha, chúng ta không thể mời 2nd-Gear tham gia cùng chúng ta chỉ đơn thuần vì lực lượng chiến đấu của họ thay vì khả năng phát triển... Đó là miếng thịt của con!!"

"Con không được lơ là cảnh giác, Mikoku à. Ta là một nhà từ thiện đối với mọi thứ trừ thịt heo. Hửm?"

Mình hiểu rồi, Shino nghĩ. Vẫn như mọi khi.

Và thế là cô gắp một miếng cà rốt.

"Nước sốt này là chị làm hả, Tatsumi?"

"Ừ. Trước đây chị đã hỏi xin công thức gia truyền của gia đình Alex. Nhưng chị đã bớt tỏi đi một chút."

"Vậy sao?" Shino lẩm bẩm.

"Có lẽ chúng ta nên đưa cả Alex đi cùng," Hajji nói khi nhìn lên trời. "Chỗ này vừa tối vừa rộng rãi."

"Cậu ấy không đi được đâu," Tatsumi giải thích. "Trong khi cơ thể đang được tinh chỉnh, cậu ấy nói chỉ cần chạm vào không khí bên ngoài thôi là cảm giác như cơ thể sắp tan rã rồi. ... Chắc cậu ấy sẽ như vậy trong hai tháng nữa. Với lại, cậu ấy cũng không ăn được."

"..."

"Thôi nào, đừng ủ rũ thế. Cô cũng ăn đi, Mikoku. Dù chúng ta có nói gì đi nữa, cũng chẳng thay đổi được gì với cậu ấy đâu. Cậu ấy đang nỗ lực để được cải tạo thành sức mạnh lớn nhất của Quân đội, nên chúng ta không nên phàn nàn."

Tatsumi gắp một ít thịt chín vào đĩa của Mikoku.

Và Mikoku cau mày.

"Không có cơm cảm thấy thiếu thiếu thế nào ấy."

Đột nhiên, một vật lấp lánh dưới ánh sáng xuất hiện ngay trước mặt Mikoku.

Shino nhận ra đó là mũi của một lưỡi kiếm.

Tatsumi đang cầm nó.

Từ lúc nào, chị đã đổi đôi đũa trên tay phải thành một thanh kiếm.

Mũi kiếm trắng toát và một nụ cười vô cùng thành thật đang chĩa về phía Mikoku.

"Xin lỗi vì đã quên mất. Em có muốn dùng thứ này thay thế không?"

Vai Mikoku rũ xuống, và cô bắt đầu gắp thịt và rau.

Shino cười khổ với cô.

"Ngay cả cậu cũng không thể chống lại Tatsumi được nhỉ, Mikoku."

"Ai mà chống lại nổi một nữ vũ khí có thể dùng mộc kiếm đối đầu với một thanh Cowling Sword chứ? Chị ta còn kiểm soát được cả Alex. Có thể nói chị ta đang kiểm soát toàn bộ sức mạnh tấn công của Quân đội một cách hiệu quả."

"Chị sẽ rất vui nếu ít nhất em nói rằng mình quyết tâm sẽ đánh bại chị một ngày nào đó. ... Với lại, em quá phụ thuộc vào sức mạnh rồi đấy, Mikoku."

Người phụ nữ có mái tóc dài được vén hai bên mỉm cười. Đó là nụ cười của một người thầy đang trông chừng học trò của mình.

Từ lúc nào, chị đã đổi lại thành đôi đũa.

Khi Shino nhận ra điều đó, cô nhận xét.

"Tatsumi, chị đúng là tuyệt vời một cách tự nhiên nhỉ?"

"Cảm ơn em. Sư phụ đã huấn luyện chị rất tốt. Trong vài năm kể từ khi đến Low-Gear, chị đã chạy khắp núi non, bơi lội qua sông suối, và nuôi dưỡng trực giác của mình trong thế giới rộng lớn thay vì trong một võ đường."

"Vậy là không ai có thể chống lại chị. ... Em không ngờ chị đã mang cả khía cạnh hoang dã của mình trở lại trong thời hiện đại này đấy."

"Chị không biết có thể gọi mình là hoang dã hay không, nhưng cũng không hẳn là không ai có thể chống lại chị."

Tatsumi dùng đũa gắp một miếng hành tây ngay trước khi nó cháy. Sau đó, chị đặt nó vào đĩa của mình.

"Chị vẫn không nghĩ mình có thể chống lại sư phụ, và những người khác cũng đã bắt kịp chị. Ví dụ như em đó, Mikoku. Ngoài ra, còn có cháu trai của sư phụ và đứa trẻ đã coi chị như chị gái một thời gian. Không biết bây giờ chúng đang làm gì." Tatsumi thở dài và cắn một miếng hành tây. "Ồ, ngọt ghê. Mikoku, đừng chỉ ăn thịt không thế, ăn thêm rau đi. Chị đã bí mật mua toàn hàng hiệu nổi tiếng và đắt tiền đấy."

"Chị mua bí mật sao?"

"Ừ. Chị đã xoay được tiền từ phòng bảo trì và phòng tổng vụ bằng cách nói rằng chúng ta có một cuộc họp bí mật với 2nd-Gear."

"Vậy nếu ta nói với họ rằng cuộc đàm phán với 2nd-Gear đã thất bại, thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi nhỉ? Hửm?" Hajji nói.

"K-Không được làm vậy!" Shino hét lên. "Bác không nên nói dối! Mikoku, cậu không được ăn miếng thịt này!"

Khi Shino hét lên, Mikoku dùng đũa gắp một miếng thịt nhét vào miệng đang há của Shino.

Shino nhai và nuốt một cách vô thức.

"Giờ thì cô là đồng phạm của chúng ta rồi. Hửm?"

"Mikoku, nếu con định bắt chước ta, con cần phải... à thì, con biết đấy, thêm một chút nữa. Hửm?"

Mikoku lờ đi lời nhận xét của Hajji và hỏi ông một câu.

"Thưa Cha, Susaou đang ở giữa hồ phía bên kia khu rừng, và lõi khái niệm của 2nd-Gear được phong ấn bên trong Totsuka trên cây cầu của nó."

"Và con đang thắc mắc tại sao chúng ta không đến lấy nó? Đúng vậy, phải không? Phải không?"

Khi Mikoku lẳng lặng lườm ông với đôi mắt khép hờ, Hajji tiếp tục nói.

"Đó là vì câu hỏi của Yamata."

"Câu hỏi... của Yamata?"

"Đúng vậy. Yamata sẽ chỉ khuất phục trước người mà nó công nhận. Và đó là lý do tại sao trả lời câu hỏi của Yamata là một canh bạc. Nếu thất bại, con sẽ chết, nhưng thành công cũng không phải là điều chắc chắn. Một người trong quá khứ đã đưa ra câu trả lời đúng nhưng vẫn bị ngọn lửa đặc trưng của Yamata thiêu rụi. ... Nếu đội Leviathan có thể vừa đưa ra câu trả lời đúng vừa sống sót, chúng ta có thể quan sát cách họ làm điều đó từ đây."

Hajji đột nhiên quay sang Shino.

"Ta nói nhiều quá phải không? Sao nào? Hửm?"

"Thỉnh thoảng thì cũng tốt ạ." Sau đó cô nhìn ra ngoài khu rừng. "Nhưng đội Leviathan vất vả thật. Họ đang làm việc chăm chỉ để thu thập các Lõi Khái niệm mà không biết chúng ta cuối cùng sẽ làm gì."

"Chà, có lẽ chúng ta cũng nên sớm xuất hiện thôi. Các Gear mà chúng ta đang đàm phán và những Gear chúng ta không thể đàm phán không biết những người khác đang làm gì, nhưng theo như ta thấy, hành động của họ đang ăn khớp với nhau rất tốt."

Ông đưa tay che miệng.

"Có lẽ là lần sau. Hửm?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!