
Nghi vấn về một điều vô hình gieo nên cảm xúc
Con tim rung động bởi xúc cảm ngự trị nơi đó
Tựa như hương hoa thoảng trong gió
Sau khi chia tay Tsukuyomi, Sayama tiến vào cơ sở huấn luyện ở tầng hầm thứ ba của UCAT.
Cậu đang ở trong phòng thay đồ, một trong những không gian được kiến tạo bởi không gian khái niệm.
Căn phòng dài khoảng hai mươi mét và nằm cạnh phòng tắm.
Dọc bức tường là những hàng tủ khóa cao làm bằng một loại vật chất khô màu trắng.
Trên đường đến đây, Sayama đã đỡ Ooshiro dậy từ dưới sàn hành lang và nói với anh ta:
"Sau khi gặp Kazami và những người khác ở phòng tập, tôi muốn quyết định xem chúng ta có nên thực hiện Leviathan Road với 2nd-Gear hay không."
Nhưng dù nói vậy, cậu đã có ý định sẽ tiến hành cuộc đàm phán.
…Mình thấy hứng thú. Không biết nên dùng kiểu thương lượng nào đây?
Cậu vẫn chưa biết 2nd-Gear nhìn nhận Leviathan Road như thế nào.
Đó là một điều cậu muốn tìm hiểu.
"Còn cả kỹ thuật mà Giám đốc Tsukuyomi đã sử dụng nữa..."
Đó là thứ gì vậy?
Sayama hiểu rằng việc theo đuổi một điều gì đó chỉ vì tò mò là rất nguy hiểm.
Thế nhưng, cậu không thể ngăn được cảm giác hiếu kỳ trỗi dậy.
Quầy tiếp tân thông báo rằng Kazami và những người khác đã vào phòng tập. Mọi người đều muốn hoàn thành buổi tập càng nhanh càng tốt để có thêm thời gian trao đổi ý kiến về các vấn đề khác nhau.
Vừa suy nghĩ lan man, Sayama vừa đặt Baku lên đầu rồi thay đồ.
"Không biết mọi người đã khởi động xong bài thể dục Brazil chưa nhỉ."
Trên các tủ khóa chỉ có tên Izumo, Boldman và Sayama.
Phòng thay đồ này dành riêng cho Đội Leviathan, và Kazami nói rằng bên nữ cũng có sự sắp xếp tương tự. Tuy nhiên, Kazami cũng cho biết chỉ riêng Shinjou được đối xử khác biệt.
Shinjou sử dụng phòng thay đồ nữ số chín, nhưng đó là nơi dành cho những người mà UCAT gọi là "Cấp VIP".
"Nghe Kazami nói thì UCAT hẳn là trân trọng cô ấy lắm."
Đúng là cô ấy được bao bọc khá kỹ và gần như chưa bao giờ rời khỏi UCAT.
Họ chắc hẳn có lý do riêng, Sayama nghĩ khi đã thay đồ xong.
Lúc này, cậu đang mặc một bộ giáp phục mỏng với hai màu chủ đạo là trắng và đen. Nó bao gồm một chiếc áo sơ mi và quần bó bao phủ gần như toàn bộ cơ thể, cùng với áo giáp và quần dài.
Khi đang đeo băng tay, mắt cậu dừng lại ở chiếc nhẫn trên ngón giữa bàn tay trái.
"Họ vẫn không trả lại Georgius cho mình."
Ooshiro đã đưa cho cậu chiếc găng tay đó trong trận chiến với 1st-Gear.
Món vũ khí khái niệm bí ẩn đó được cho là do mẹ cậu tìm thấy, nhưng Ooshiro và những người khác đã thu hồi nó sau trận chiến.
Với tất cả những điều chưa rõ xung quanh nó, Sayama cảm thấy đó là cách xử lý đúng đắn.
Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay trái trong vài giây.
Nhưng rồi cậu lắc đầu.
Cậu nén cơn đau nhói trong lồng ngực và cắt đứt dòng suy nghĩ đó.
Có một việc khác cậu cần phải nghĩ đến lúc này.
Về mặt chính thức, cậu phải nghĩ cách xử lý Leviathan Road với 2nd-Gear.
Còn về mặt cá nhân…
…Một khi tay trái của mình lành hẳn, Setsu-kun sẽ rời đi.
Cả hai đều là những vấn đề mà sớm muộn gì cậu cũng phải đối mặt.
Bất chợt, cậu nhớ lại cuộc trò chuyện với Shinjou trước khi tan học.
Trong lớp học buổi chiều hôm đó, Shinjou đã cúi gằm mặt, ngập ngừng, giải thích rằng mình đang cố viết một cuốn tiểu thuyết và nói rằng mình giống như Yamato Takeru.
Tất cả những hành động đó đều là dấu hiệu cho thấy cậu ta muốn nói điều gì đó.
…Nếu Shinjou-kun trở nên nghiêm túc về chuyện này, mình phải đối mặt với cậu ấy.
"Phải."
Sayama gật đầu và ngừng suy nghĩ. Rồi cậu bước về phía trước.
Sau vài bước, cậu đến một cánh cửa trượt tự động màu trắng. Phía sau đó là phòng huấn luyện.
Cánh cửa phát ra một âm thanh điện tử và cậu nghe thấy một giọng nói.
—Con người không hề đánh giá quá cao sức mạnh của mình.
Sức mạnh mà một người tin rằng mình có không phải là sự tự đại; họ thực sự sở hữu sức mạnh đó.
Khái niệm đó liên kết phòng thay đồ với phòng huấn luyện, và cả hai trở thành một.
Rồi cánh cửa mở ra.
Bên trong là một không gian hình vuông ba mươi mét với tường, sàn và trần nhà đều màu trắng.
Thay vì chú ý đến không gian rộng lớn, điều đầu tiên đập vào mắt Sayama lại là một cảnh tượng kỳ lạ.
Đó là một thân người trong bộ giáp phục màu trắng.
Người này đang nằm ngửa giữa không trung. Một người đàn ông to lớn đang bay về phía Sayama.
Sayama mất một thoáng để nhìn kỹ hơn và nhận ra đó là Izumo.
"Ồ? Lập dị tự nhiên của cậu đã phát triển đến mức có thể bay được rồi sao, Izumo?"
"Sayama!? Đợi đã! Nguy hiểm lắm! Đừng nói nhảm nữa mà hãy đỡ lấy anh ta đi!"
À, là Kazami, Sayama nghĩ. Kazami luôn là người dùng bạo lực với anh ta, sao giờ lại muốn mình đỡ chứ?
Chẳng lẽ cú bay của Izumo không phải do cô ấy làm?
Nhìn lại lần nữa, Izumo không bay lượn như cách anh ta vẫn thường làm.
"Khi Kazami cho anh ta bay, nó có vẻ... phải nói sao nhỉ? ‘Đậm đà’ và ‘sâu sắc’ hơn?"
"Cách anh ta bay nguy hiểm lắm, đỡ đi! Cậu có muốn tôi cho cậu bay một chuyến không!?"
Sayama hiểu ra ngay lập tức.
"Phong cách của tôi không phải là đỡ một gã như Izumo, nhưng nếu buộc phải làm vậy thì..."
Sayama chuẩn bị tư thế để đỡ Izumo và nhìn anh ta bay đến gần.
Quỹ đạo bay của Izumo hơi cao, nên Sayama phải đón anh ta từ phía dưới một chút.
Để dang chân ra sau, Sayama lùi lại một bước lớn.
Ngay khi cậu làm vậy, cảm biến của cánh cửa không còn nhận diện được cậu nữa và cánh cửa đóng sập lại ngay tức khắc.
"Ồ?" cậu lẩm bẩm.
"Ặc!?"
Cánh cửa đóng kín rung lên khi Sayama nghe thấy một tiếng kêu éc như heo và một âm thanh va chạm ở phía bên kia.
Tiếng động làm rung chuyển cả những chiếc tủ khóa, tạo ra một âm thanh kèn kẹt khiến người ta rợn tóc gáy.
"..."
Sayama vẫn bất động. Cậu lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh cửa trong khi vẫn giữ tư thế chuẩn bị đỡ Izumo.
Vài suy nghĩ lướt qua đầu cậu, nhưng cậu đã gạt tất cả chúng đi bằng một tiếng thở dài.
"Có những chuyện đơn giản là nằm ngoài tầm kiểm soát của con người. Phiền phức thật."
Cậu bước tới cánh cửa và nó ngay lập tức mở ra lần nữa.
Cậu thấy Izumo đang đứng đó với máu chảy từ trên đầu.
"Ồ, vậy là cậu vẫn ổn. Thật là một nỗi thất vọng cho nhân loại."
"Kh-khốn kiếp! Trông tôi có ổn không hả, đồ ngốc Sayama!"
"Ai còn nhiều năng lượng thế này thì vẫn khỏe chán. Và với cậu, chỉ cần chưa chết thì đều được tính là ổn, Izumo ạ."
"Còn nếu tôi chết thì sao?"
Sayama suy nghĩ về câu hỏi đó. Cuối cùng, cậu vỗ hai tay vào nhau, và Baku trên đầu cậu cũng bắt chước hành động đó.
"Vết thương nhẹ chăng?"
"Được rồi, đồ đần. Tôi nói vài lời được không? Vì lợi ích của cậu thôi."
"Chuyện gì? Nếu định khen tôi thì đợi đến khi tôi hoàn thành một phi vụ lớn nào đó đi."
"Cậu thuộc về bệnh viện."
"Cậu đúng là thích nói những lời khó nghe nhỉ? Ha ha ha. Cậu đúng là một tên khốn nạn ở một đẳng cấp chưa từng thấy."
"Wa ha ha. Tôi đâu bằng cậu được, đồ khốn tàn nhẫn. Mà quan trọng hơn..."
Izumo đứng dậy và quay về một góc của phòng huấn luyện.
Từ góc nhìn của Sayama, đó là góc sau bên trái. Kazami và ba người khác đang đứng ở đó.
Người đầu tiên là Sibyl, mặc một bộ giáp phục màu trắng có cả váy và mọi thứ đi kèm.
Người thứ hai là Shinjou, mặc một bộ giáp phục màu trắng và cầm một cây trượng kim loại lớn.
Và người thứ ba là một phụ nữ mặc bộ giáp phục màu đen, một chiếc váy, và đội một chiếc mũ ba góc màu đen.
Sayama nhận ra người phụ nữ đang cầm một cây chổi tre và có phần tay áo phồng lên ở vai.
"Diana Zonburg."
"Ồ, cuối cùng cậu cũng đến rồi sao? Theo tôi nghe thì cậu đã gặp Giám đốc Tsukuyomi của 2nd-Gear. Cậu đã quyết định sẽ đàm phán với họ rồi à?"
"Chưa, vẫn chưa. Sau khi tập luyện ở đây, tôi đã nghĩ sẽ thảo luận việc đó với ông già."
"Vậy sao," Diana nói với giọng nhẹ nhõm. "Vậy thì cậu vẫn chỉ có vài thắc mắc nhỏ về 2nd-Gear thôi à?"
"Việc đó có quan trọng không?"
"Có chứ. Tôi có một điều muốn dạy cậu để đảm bảo cậu không xem nhẹ cuộc đàm phán này. Đây là một điều rất quan trọng cho Leviathan Road mà cậu sắp phải đối mặt."
---
Trên tầng một của tòa nhà học chung thứ ba thuộc Học viện Taka-Akita, ánh hoàng hôn tràn ngập hành lang qua những ô cửa sổ không có kính.
Ooki đang cúi người bên tường và quét dọn.
Phía sau cô, Siegfried cũng đang cầm một cây chổi.
"Thế này đã được chưa ạ?" cô hỏi.
Siegfried ngừng quét và lướt một ngón tay trên khung cửa sổ.
"Vẫn còn khá bẩn đây..."
"Đó đâu phải do trận đấu vừa rồi!"
Ooki thở dài mệt mỏi và nhìn quanh.
Cô thấy những ô cửa sổ không còn kính và một hành lang cháy xém.
Cô thay đổi cách nhìn nhận tình hình và nói ra suy nghĩ của mình.
"Siegfried-san, người phụ nữ tên Diana đó là ai vậy ạ?"
"Cháu gái tôi."
"Ý em không phải thế." Ooki nhìn những mảnh kính vỡ trong hót rác. "Cô ấy là ai đối với Sayama-kun và những người khác?"
Đuôi mày của cô chùng xuống khi hỏi, và Siegfried ban đầu vẫn im lặng.
Ooki quay lại và nghiêng đầu trước sự im lặng của anh.
Cuối cùng, anh đáp lại bằng một câu hỏi của riêng mình trong khi nhìn xuống cô.
"Sao cô lại hỏi vậy?"
Ooki mỉm cười và trả lời.
"Bởi vì các em ấy là học sinh của em," cô nói như thể đó là điều hiển nhiên. "Em lo lắng."
"Tôi hiểu rồi."
Vẻ mặt của Siegfried thay đổi.
Anh mỉm cười nhẹ.
Không để lộ thêm cảm xúc thật của mình, vị pháp sư nói.
"Tôi cũng không biết chi tiết, nhưng Diana đã đến UCAT Nhật Bản vào những năm 1980. Cô ấy là một cố vấn về ma thuật. Và... cô ấy đã ở lại cho đến cuối năm '95."
"Ý anh là... cô ấy ở lại cho đến trận động đất đó sao?"
"Đúng vậy," Siegfried đáp. "Giống như các thành viên UCAT ban đầu có Bát Đại Long Vương, UCAT cũ trước trận động đất dường như có một nhóm được biết đến với cái tên Ngũ Đại Đỉnh. Diana là một trong số họ. ...Vào thời điểm đó, họ dường như đang cố gắng học hỏi và sử dụng các kỹ thuật chiến đấu của mỗi Gear. Tại sao thì tôi không biết."
"Trong trường hợp đó, đây không phải là sức mạnh thật sự của cô ấy."
Ooki nhìn khắp hành lang. Cửa sổ đã biến mất và nhiều phần bị cháy xém, nhưng không có sự phá hủy nào hơn thế.
Siegfried gật đầu và nói.
"Có lẽ cô ấy xem một người sử dụng sức mạnh thực sự của 1st-Gear là cơ hội để thử nghiệm sức mạnh không phải vay mượn của mình. Nhưng tôi không nghĩ cô ấy đã nghiêm túc." Anh hít một hơi. "Trước khi rời khỏi trường, cô ấy nói với tôi rằng cô ấy có điều muốn dạy cho những người sẽ nối bước chúng ta."
---
Đôi mắt Shinjou mở to kinh ngạc khi cô theo dõi trận đấu tập đang diễn ra.
Sayama đang chiến đấu, nhưng…
"Cậu ấy chẳng làm được gì cả..."
Theo những gì cô quan sát, Sayama liên tục lùi bước dọc theo sàn phòng tập.
Cậu bị truy đuổi bởi một người phụ nữ trong bộ giáp phục màu đen và chiếc mũ ba góc. Cô ấy là người phụ nữ tên Diana đến từ UCAT Đức.
Hôm nay là lần đầu tiên Shinjou gặp cô ấy.
Ngay khi Shinjou vừa thay đồ xong trong phòng thay đồ nữ, người phụ nữ đó đã làm cô ngạc nhiên khi đột nhiên bước vào.
…Vóc dáng của cô ấy đẹp thật.
Shinjou đã ngay lập tức đi vào phòng tập, nên cô không nói chuyện với người phụ nữ đó khi cô ấy thay đồ.
Tuy nhiên, cái gật đầu thay cho lời chào của người phụ nữ ấy có vẻ khá thân thiện.
Shinjou không nghĩ người phụ nữ đó là người xấu. Nhưng có lẽ đó là do sự ngây thơ của cô.
Dù sao đi nữa, người phụ nữ đó chắc chắn đang gây khó khăn cho Sayama.
Cô ta di chuyển bằng cách đi bộ và vũ khí của cô ta là một cây chổi.
Diana sẽ bước tới và cố gắng dùng chổi quét vào chân Sayama để làm cậu ngã.
Đó là tất cả những gì cô ta làm. Cô ta quét cây chổi bằng một động tác rộng và nhịp điệu của cô ta rất thong thả. Cô ta không sử dụng bất kỳ loại ma thuật nào.
Thế nhưng…
"Sayama-kun! Phía trước cậu! Cô ấy đang đến!"
Diana tiến đến từ ngay trước mặt Sayama, nhưng cậu không làm gì cả mặc dù đang cầm một thanh kiếm.
Một lần nữa, cậu chỉ hành động một lúc sau khi cô hét lên.
"..."
Đôi mắt cậu đột nhiên tập trung vào Diana đang đứng ngay trước mặt.
Diana nghiêng đầu.
"Chuyện gì vậy?"
Lông mày của Sayama nhướng lên một chút và cậu nhảy sang bên trái.
Một khoảnh khắc sau, Diana quét cây chổi của mình qua vị trí cậu vừa đứng một giây trước.
Shinjou nghe thấy tiếng bàn chải tre cào trên sàn nhà.
Kazami đứng bên trái Shinjou và cuối cùng cũng lên tiếng.
"Kaku đã bị hạ gục bởi cây chổi đó. Cô ta đã đánh bay một người to như anh ta chỉ bằng một cú quét chổi. Cô ta là ai vậy?"
Sibyl, đứng bên trái Kazami, nghiêng đầu.
"Người phụ nữ đó đến từ phòng thay đồ mà Shinjou-san luôn sử dụng, phải không ạ? Trong trường hợp đó, tôi cho rằng cô ấy thân thiết với Ooshiro-sama hoặc Itaru-sama."
"Chắc vậy," Kazami nói trong khi khoanh tay và nhìn lại phía bên kia căn phòng.
Shinjou nhìn theo ánh mắt của Kazami và thấy Diana đang bước về phía Sayama một lần nữa.
Kazami tặc lưỡi trước cảnh tượng đó.
"Tại sao Sayama không thể làm gì được chứ?"
"Hmm... Chị có nghĩ cô ấy đang sử dụng một loại năng lực nào đó không? Giống như một loại võ thuật nào đó."
"Ý cậu là võ thuật thay vì ma thuật?"
"Vâng. Em không biết nói chính xác như thế nào, nhưng cô ấy không sử dụng bất kỳ ma thuật hay khái niệm nào. Trong trường hợp đó, em nghĩ cô ấy chắc chắn đang sử dụng một loại võ thuật đánh lừa nào đó."
Theo những gì Shinjou có thể thấy, Diana đang đi bộ một cách bình thường.
Tuy nhiên, Sayama lại không thể nhìn thấy cô ta.
"Và cậu ấy lại nhận ra cô ta khi cô ta dừng lại."
Chính xác điều đó đã xảy ra và Sayama lại lùi bước ra xa.
Khi xem cảnh đó lặp đi lặp lại, Shinjou nhớ lại những gì mình vừa nói.
Diana sẽ dừng lại ngay trước khi Sayama nhận ra cô ta.
…Trông có vẻ như Sayama-kun nhận ra Diana-san rồi mới di chuyển né tránh, nhưng nếu sự thật không phải vậy thì sao?
"Có phải Diana-san đang cố tình dừng lại để cậu ấy nhận ra cô ta không?"
"Nếu vậy thì cô ta đúng là một người kỳ lạ. Cô ta đang đợi Sayama bỏ cuộc."
Nghe lời nhận xét của Kazami, Shinjou không thể không hét lên.
"Cố lên, Sayama-kun!"
Như để đáp lại, Sayama nhảy về phía cô.
Từ khoảng cách khoảng năm mét, Sayama gọi Shinjou.
"Shinjou-kun."
Shinjou không biết phải trả lời thế nào khi cậu đột nhiên gọi tên cô.
"Shinjou-kun," cậu gọi lại.
"Ơ? C-có chuyện gì vậy?"
Sayama gật đầu.
"Có vẻ như tôi đang hơi bối rối. Tôi cần một chút giúp đỡ để bình tĩnh lại, vậy nên—"
"Không được lặp lại trò đùa bằng cách bảo tôi chìa mông ra đâu nhé?"
"..."
"S-sao cậu lại đăm chiêu suy nghĩ vào lúc này chứ?"
Cô ấy đúng là một người nghiêm khắc đáng ngạc nhiên, Sayama quyết định. Dù sao thì…
"Shinjou-kun, chúng ta hãy nói về trận chiến này. Cậu đã gọi tôi để báo rằng Diana đang đến gần, phải không?"
"Vâng. …Trông cậu có vẻ không thấy cô ấy."
"Tôi không thấy cô ấy."
"Hả?" Shinjou thốt lên. "N-này, Sayama-kun, cậu nói vậy là sao? Dây thần kinh trong não cậu xoắn lại đến mức ảnh hưởng cả thị giác rồi à?"
"Xem ra chúng ta có nhiều chuyện phải bàn sau khi việc này kết thúc, nhưng giờ tôi sẽ tạm bỏ qua. …Vậy ý cậu là cậu có thể nhìn thấy cô ấy, Shinjou-kun?"
"V-vâng. Kazami-san và Sibyl-san cũng có thể thấy."
"Tôi hiểu rồi," Sayama nói với một cái gật đầu.
Giờ cậu đã hiểu ra một điều.
Kỹ thuật mà Diana đang sử dụng cũng giống như kỹ thuật mà Tsukuyomi đã dùng.
Cậu vẫn chưa biết đó là gì, nhưng cậu đã bắt đầu phân tích nó.
"Ảnh hưởng chỉ giới hạn ở tôi, vậy nên cô ta không thực sự ẩn nấp ở đâu đó. Điều đó có nghĩa là cô ta đang ngăn cản các giác quan của tôi phát hiện ra cô ta sao?"
Và…
"Kazami, một câu hỏi nhanh. Izumo đã thua như thế nào?"
"Chà… Ừm, anh ta quay hông phải về phía cô ta và…"
"Và anh ta tấn công thẳng về phía trước ngay khi cô ta bắt đầu di chuyển?"
"Đúng, nhưng cô ta đã dễ dàng né được và… chà, cậu đã thấy chuyện gì xảy ra rồi đấy."
"Tôi hiểu rồi," Sayama nói với một cái gật đầu nữa.
Shinjou sau đó hỏi một câu từ phía sau cậu.
"Cậu có thể làm gì được không, Sayama-kun? Cậu không thấy cô ấy khi cô ấy đến gần, đúng không?"
"Không phải là tôi không nhìn thấy cô ấy. Tôi nghĩ mình đang bị làm cho không thể nhìn thấy cô ấy."
Cậu nở một nụ cười tự giễu về phía sàn nhà và suy nghĩ.
Cậu vẫn không biết kỹ thuật này hoạt động dựa trên nguyên lý nào. Tuy nhiên…
"Vẫn có cách để đánh bại một kẻ thù vô hình," Sayama nói.
Cậu cầm thanh Cowling Sword bằng tay trái và đưa sang bên phải.
Cậu hạ mũi kiếm xuống trong thế iai.
Cậu đối mặt với nụ cười của Diana cách đó mười mét.
Cô ta đã nói rằng cô ta có điều muốn dạy cậu.
Có phải là kỹ thuật này không?
…Hay vẫn còn điều gì đó hơn thế nữa?
Shinjou thấy bầu không khí xung quanh Sayama thay đổi.
Lưng cậu hơi căng lên khi cậu tập trung.
Cô cảm thấy không tiện nói chuyện với cậu lúc này vì chỉ một kích thích nhỏ nhất cũng sẽ khiến cậu di chuyển. Tuy nhiên, cô nghe thấy Kazami nói nhỏ bên cạnh mình.
"Gay go rồi. Giống hệt như lúc Kaku bị đánh bại. Chỉ khác là thế đứng của cậu ta thôi."
"Ý-ý chị là sao?"
"Kaku đã ngừng di chuyển và vào thế tấn công, nhớ không? Cậu có biết cách tấn công một thứ vô hình không?"
Shinjou suy nghĩ, nhưng một cái liếc nhìn Sayama và Diana cho cô biết cô không có thời gian.
Vì vậy, cô nói, "Xin lỗi, nhưng chị cứ nói đi."
"Chắc chắn rồi. Tôi cá là ý tưởng của Kaku là tấn công kẻ thù của mình khi anh ta không còn nhìn thấy cô ta nữa."
"Vậy là... Khi cô ta biến mất, anh ta biết cô ta đang lao vào tấn công?"
"Testament," Sibyl đáp. "Nhưng nhìn kìa. Diana-sama biến mất khỏi tầm nhìn của Sayama-sama khi cô ấy cách ngài ấy khoảng bảy bước chân."
Shinjou nhẩm tính khoảng cách của bảy bước chân trong đầu và vẻ mặt cô cứng lại.
"Giờ cậu hiểu chưa, Shinjou? Bảy bước là khoảng bốn mét. Ở khoảng cách đó, cô ta có thể dễ dàng đi vòng ra sau hoặc dừng lại tại chỗ. Nhưng vì đối thủ của cô ta không thể biết cô ta sẽ làm gì, anh ta chỉ có thể tấn công một cách mù quáng. Đó là lý do tại sao Kaku đã vung V-Sw như một cây gậy bóng chày."
Kazami liếc nhìn góc phải của phòng huấn luyện.
Một lưỡi kiếm khổng lồ đang cắm vào bức tường trắng.
Đó là V-Sw. Bảng điều khiển của nó vẫn đang hoạt động và một câu ngắn được hiển thị trên đó.
"Cô đơn quá."
"Phiền thật," Kazami thở dài. "Lẽ ra anh ta nên mở rộng nó sang dạng thứ hai."
Mình nên làm gì đây? Shinjou tự hỏi.
Giống như trước đây, cô có thể báo cho Sayama biết Diana đang làm gì. Tuy nhiên…
…Sayama-kun đã nói cậu ấy có cách.
Shinjou nhìn chằm chằm vào lưng của Sayama.
Cậu vẫn đứng yên không nhúc nhích và chờ đợi đối thủ của mình.
Và vì vậy, Shinjou quyết định giữ im lặng và chờ đợi.
Giống như Sayama, cô chờ đợi tất cả bắt đầu.
---
Diana nghiêng đầu khi nhìn thấy thế đứng của Sayama.
Thế đứng của cậu khác với của Izumo khi cô đã quét ngã anh ta.
Izumo đã cầm thanh Cowling Sword bằng cả hai tay như một cây gậy bóng chày, nhưng Sayama lại cầm thanh Cowling Sword ở hông phải bằng tay trái.
Thế iai đó khiến Diana liên tưởng đến một cú đánh trái tay trong quần vợt.
Rõ ràng là cậu đã suy nghĩ kỹ về việc này.
Nhưng, Diana nghĩ. Thế sẽ không có tác dụng đâu.
Cô có lý do để nghĩ như vậy.
Và nếu Sayama biết lý do đó, cậu đã không chỉ biết chạy trốn suốt từ đầu đến giờ.
Và vì vậy, Diana nghĩ, Cách suy nghĩ của cậu về vấn đề này đã sai lầm ngay từ gốc rễ.
"Ta sẽ không cảnh báo trước đâu."
…Những người thiếu kinh nghiệm sẽ trưởng thành nhiều nhất sau thất bại.
Izumo đang ngồi trước cửa phía sau cô. Anh ta không thấy giá trị nào trong thất bại của mình mà thay vào đó chỉ cảm thấy thất vọng và bối rối.
Thế cũng được.

Những người không tôn vinh thất bại mà thay vào đó cố gắng chống lại nó mới là đáng sợ nhất khi người ta gặp lại họ.
Diana đột nhiên nhìn xuống ngực bộ giáp phục của mình.
"Huy hiệu của UCAT Đức."
Huy hiệu có hình nước Đức bị chia làm hai bên trái và phải với một cây thánh giá nối hai nửa lại với nhau.
Cô nói trong khi nhìn xuống hình ảnh đó.
"Sayama Mikoto-kun, cậu đang phải đối mặt với một vài câu hỏi khác nhau lúc này, phải không? Cậu muốn biết mình nên đối mặt với 2nd-Gear như thế nào với tư cách là người đàm phán của Leviathan Road. Và…
"Và?"
"Cậu muốn biết làm thế nào để xây dựng mối quan hệ với một người tên Shinjou."
Vẻ mặt của Sayama không thay đổi và cậu không nói gì. Tuy nhiên, sự thiếu phản ứng đó đã là một câu trả lời hùng hồn.
Diana hít một hơi và nói.
"Bây giờ ta sẽ mang đến thất bại cho cậu."
Phản ứng của Sayama rất đơn giản.
"Điều đó là không thể," cậu tuyên bố.
"Heh heh. Nghe có vẻ hứa hẹn đấy. Cậu vẫn sẽ nói vậy nếu ta đánh cho cậu tơi tả một chút chứ?"
"Tôi đã bị ông nội và những người khác đánh cho tơi tả không biết bao nhiêu lần trong quá khứ rồi," cậu nói một cách vô cảm. "Còn về mặt tâm lý, không có gì làm tôi đau đớn hơn quá khứ cả. …Đó là lý do tại sao tôi sẽ không bao giờ thừa nhận thất bại ngay cả khi tôi chết. Miễn là cô cho phép tôi thêm vào vế ‘rồi sẽ có lúc’, tôi có thể tự tin tuyên bố chiến thắng của mình."
"Herrlich."
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Diana. Nụ cười này đến từ trái tim cô.
"Vậy thì thay vì trao cho cậu thất bại, ta sẽ để nó lại cho cậu trong một thời gian. Như vậy được chứ?"
"Vâng. Trong trường hợp đó, tôi đoán mình nên nói Testament. Tôi có cần trả lại cả lãi không?"
"Testament. Nhưng hãy gửi khoản thanh toán đó cho kẻ thù của cậu. Và trong khi ta để lại thất bại này cho cậu, hãy suy nghĩ xem tại sao điều này lại xảy ra. Nếu làm vậy, tôi nghĩ cậu sẽ hiểu ra một điều thú vị."
"Một điều thú vị? Điều này có liên quan đến những câu hỏi của tôi về 2nd-Gear và… Shinjou-kun không?"
"Tìm kiếm những câu trả lời đó là vai trò của cậu. Và đây là bài kiểm tra của ta." Cô gật đầu. "Đội Leviathan còn quá thiếu kinh nghiệm để nhìn thấu kỹ thuật của ta, nhưng cậu có thể có chút triển vọng. …Ta sẽ kiểm tra cậu về điều đó ngay bây giờ."
Nụ cười của cô sâu hơn và cô cho rằng đó là một nụ cười tuyệt vời.
Mọi thứ tạo ra nụ cười đều sẽ dẫn đến một kết thúc vui vẻ.
Khi nghĩ về điều đó, Diana đưa cây chổi ra phía trước.
"Những câu hỏi. Chúng hình thành nên những bài kiểm tra, những nghi ngờ, những câu đố, sự tìm kiếm sự thật, những cuộc tìm kiếm, và những màn thể hiện sự kháng cự rõ ràng."
Cô bước về phía trước.
"Hãy suy nghĩ và đặt câu hỏi. Hãy gửi một dấu hỏi cho chính mình để cậu có thể phản kháng."
Trong khi nói, Diana tiếp tục tiến về phía Sayama.
Sayama nhìn nữ phù thủy đang đến gần.
Với dáng đi hiện tại, cô ta cách cậu mười hai bước chân.
Một bước chân nhanh chóng giảm khoảng cách xuống còn mười một. Một gót chân cắt nó xuống còn mười.
Khi cậu đếm ngược qua chín, tám và bảy, cô ta sẽ ở trong lãnh địa của mình.
Với một nhịp điệu tự nhiên, cô ta bước bước thứ bảy.
Cùng lúc đó, Diana biến mất khỏi các giác quan của Sayama.
Không, Sayama nghĩ.
Cậu đang nhìn thấy Diana ở hơi lệch về bên phải.
Cậu đang nhìn thấy cô ta, nhưng tâm trí cậu không thể cảm nhận được cô ta.
Bước chân và sự hiện diện của cô ta đều ở đó, nhưng các giác quan của cậu không chấp nhận điều đó.
…Chuyện gì thế này?
Nhận thức của cậu không đồng bộ với các giác quan. Với một nụ cười, Diana tiếp cận đến khoảng cách sáu bước.
Sayama cảm thấy một luồng khí lạnh.
Đây là lúc cậu đã lùi bước trước đó.
Diana đã dừng lại ở đây và nhận thức của cậu về cô ta đã quay trở lại.
Nhưng lần này cô ta không dừng lại.
Cô ta tiếp tục tiến lên.
Trong một khoảnh khắc, cậu không chắc mình có nên né tránh hay không.
Sự thôi thúc né tránh này là thứ mà Izumo đã biến thành một đòn tấn công trước đó.
Sayama cảm thấy đáng khen ngợi khi Izumo đã có thể chống lại việc né tránh.
Nhưng đòn tấn công của Izumo đã bị né và anh ta đã bị thổi bay đi.
Bảy bước hay khoảng bốn mét là đủ xa để né tránh gần như bất kỳ đòn tấn công cận chiến nào.
Đối mặt với thực tế đó, Sayama biết mình phải nắm bắt được vị trí của Diana ngay trước mặt.
Trong khi tự hỏi mình nên làm gì, Sayama đã tìm ra một phương pháp nhất định.
---
Shinjou thấy Sayama đột nhiên bước về phía Diana.
Một tiếng "ah" thoát ra từ môi cô.
Cô nhận ra Sayama đang làm gì.
"Cậu ấy định chiến đấu dù không thể nhìn thấy cô ta."
Chỉ vì cậu không thể nhìn thấy cô ta không có nghĩa là cô ta đã biến mất.
Cô ta đang ở đó.
Nếu đối thủ của cậu sẽ đi vòng ra ngoài tầm tấn công, cậu chỉ cần tự mình lấp đầy khoảng trống đó.
Đó là phương pháp Sayama đã chọn và cậu tiếp tục di chuyển.
Khi Sayama bước tới, cậu đưa tay phải ra phía trước.
Diana đã đi thẳng về phía cậu, nhưng bàn tay duỗi ra của cậu đã chặn cô ta lại.
Không thể đi tiếp về phía trước nữa, Diana chọn cách né tránh. Cơ thể cô di chuyển sang một bên khi cô bắt đầu bước ra khỏi đường đi.
Cùng lúc đó, thanh Cowling Sword của Sayama trong tay trái vung ra. Nó tạo thành một vòng cung màu trắng từ hông phải đến thẳng trước mặt cậu.
"…!"
Ngay cả khi không thể nhìn thấy đối thủ, cậu vẫn có thể dẫn dắt cô ta bằng một vài động tác khác nhau.
Nếu cậu ngăn cô ta tiến về phía trước, cô ta chắc chắn sẽ di chuyển sang trái hoặc phải.
Và một thanh kiếm vung từ hông phải sẽ vươn xa nhất về bên trái. Trong trường hợp đó...
…Cô ta sẽ né sang phải!
Diana vòng ra ngoài tầm kiếm và sang bên phải của Sayama.
Nữ phù thủy bình tĩnh né lưỡi kiếm.
Tuy nhiên, Shinjou nhìn thấy một nụ cười khác. Nụ cười này nở trên môi Sayama.
Shinjou có thể đoán tại sao cậu lại có nụ cười đó. Vũ khí chính của Sayama không phải là thanh kiếm của cậu.
"Sêh!!"
Chân phải của cậu tung ra một cú đá tốc độ cao về phía Diana.
Cậu dồn hông vào cú đá này theo cách mà chỉ một người được đào tạo về chiến đấu tay đôi mới có thể làm được.
Tất cả diễn ra trong một khoảnh khắc.
Quỹ đạo sắc bén của chân cậu đánh trúng nữ phù thủy và một âm thanh va chạm vang lên.
Sayama cảm nhận được lực tác động ở chân mình. Tuy nhiên…
"Không phải là một cú đánh trực diện!"
"Không, không phải. Cậu quá tự cao về bản thân, nhưng cậu đã làm tốt đối với một người ở trình độ của cậu."
Cậu có thể nhìn thấy Diana.
Nữ phù thủy áo đen không có dấu hiệu đau đớn và không có dấu hiệu nào cho thấy cô ta đã nhận một cú đánh.
Cậu nhận ra chân mình đã không trúng cô ta.
Cô ta đang cầm cây chổi trước mặt bằng tay trái. Chân cậu đã đập vào cán chổi.
"..."
Cô ta không hề vào bất kỳ thế đứng nào. Cô ta chỉ đơn giản là đưa cây chổi ra phía trước. Cứ như thể…
…Trông như chân mình đã đập vào cây chổi mà cô ta đã giơ ra từ trước.
"Ta biết cậu đang làm gì," cô ta nói.
"Cô biết sao?"
"Xin lỗi. Ta có thể đã đánh bay cậu trước cả khi cậu tấn công, nhưng cậu sẽ không chấp nhận kết quả đó. Ta cần cho cậu thấy rằng phương pháp cậu chọn sẽ không có tác dụng."
Diana tiếp tục mô tả chiến lược của Sayama.
"Cậu đã chọn cách chặn trước hành động của ta và dẫn dắt ta theo ý mình, phải không? Nhưng điều đó không có tác dụng với một người biết cậu đang nghĩ gì."
Diana rút cây chổi lại và Sayama hạ chân xuống.
Cả hai cùng hít một hơi, và…
"!"
Sayama đột nhiên tung ra một cú đá trái.
Nó rất nhanh và cậu đã chọn một thời điểm khi cô ta đang mất cảnh giác.
Tuy nhiên…
"Ngây thơ quá."
Cú đá của Sayama bị chặn lại bởi cán chổi của Diana như thể đó là kết quả tự nhiên.
Sayama cau mày và Diana mỉm cười.
"Giờ cậu hiểu chưa?"
Cậu đã hiểu. Vào một lúc nào đó, cây chổi của cô ta đã di chuyển từ tay trái sang tay phải.
Giống như cách cô ta đi bộ, cậu đã không thể nhận ra sự di chuyển của cây chổi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Điều duy nhất cậu hiểu là cậu không hiểu gì cả.
"Nếu cậu phải đối mặt với một kẻ thù có thể làm được điều này, cậu và những người phía sau cậu coi như xong đời," Diana nói.
Sayama lắng nghe cô và thốt ra một câu hỏi nghiến răng qua kẽ răng.
"Tại sao?"
"Tại sao cái gì?"
"Tại sao tôi không thể nhìn thấy cô dù tôi đang nhìn thấy cô?" cậu hỏi như thể vứt bỏ cả hơi thở.
"Testament."
Diana ngẩng đầu lên. Lông mày cô trở lại bình thường và sức mạnh rời khỏi biểu cảm của cô khi cô nở một nụ cười thật sự.
"Câu hỏi mâu thuẫn đó rất kiểu Nhật. Ta tin rằng một người đàn ông trong thần thoại Nhật Bản tên là Yamato Takeru đã sử dụng một phương pháp như thế này để đánh bại đối thủ. Ông ta đã giữ cho đối thủ không nghi ngờ gì, tiếp cận, và tấn công."
"…!"
Sayama nhớ lại những gì Shinjou Setsu đã nói với cậu sau giờ học.
…Nếu tôi là Yamato Takeru thì sao?
Cậu đã nghĩ điều đó có nghĩa là Shinjou Setsu đang có một lời nói dối nào đó.
Và cậu đã có một phản ứng nhất định với những lời đó.
Cậu đã đưa ra một lời hứa nhất định với Shinjou Setsu.
…Khi Shinjou-kun trở nên nghiêm túc và cố gắng nói với mình điều gì đó, mình sẽ đối mặt với cậu ấy.
Cậu tập trung vào ý tưởng "đối mặt" với cậu ta.
Sayama nhận ra một ý nghĩa mới cho từ đó.
Cậu nhận ra một cách suy nghĩ mới về lời hứa của mình với Shinjou, buổi tập của mình với Diana, sự thích nghi của 2nd-Gear với Low-Gear, và cách cậu nên thực hiện Leviathan Road.
Tất cả đều giống nhau.
Nếu cậu không đối mặt đúng cách với những điều đó, cậu sẽ mất đi một thứ gì đó.
Và vì vậy, Sayama gật đầu.
Cậu mở miệng và diễn đạt lại câu hỏi trước đó của mình thành một câu hỏi mới.
"Tại sao tôi lại không nhìn thấy cô dù lẽ ra tôi phải nhìn thấy cô?"
Câu hỏi đó sẽ cho phép cậu đối mặt với hình dạng thật sự của đối thủ. Câu hỏi của cậu dựa trên niềm tin chắc chắn.
Đương nhiên, Diana không có cách nào đọc được suy nghĩ của cậu.
Nhưng dù vậy, cô vẫn gật đầu đáp lại.
"Testament. Hãy suy nghĩ về điều này. Hãy đối mặt với mọi thứ đứng trước mặt cậu để cậu không đánh mất chúng. …Vật lộn với loại câu hỏi đó là một việc tốt cho cậu và đồng đội của cậu."
Cậu nghe cô nói.
Và ngay khi nhận ra điều đó, Sayama nhìn thấy một thứ gì đó màu trắng.
Đó là trần nhà.
Cậu thậm chí còn không biết mình đã bị đánh bay lên không trung từ lúc nào.
Ngay cả đó cũng là một câu hỏi mà mình phải đặt ra sao? Sayama nghĩ.
0 Bình luận