Tập 2A

Chương 2 Bài học từ quá khứ

Chương 2 Bài học từ quá khứ

thumb Muốn có được thứ gì đó, cần phải có một động lực.

Động lực đó là khát khao ư?

Hay là cảm giác tội lỗi?

Để về nhà, Kashima phải đi cả tàu điện lẫn xe buýt.

Anh mất khoảng nửa tiếng trên chuyến tàu màu vàng, đi từ ga Takadanobaba của tuyến Yamanote đến ga Tanashi của tuyến Seibu.

Sớm tinh mơ đã qua. Anh bước ra từ cổng phía nam của nhà ga tường trắng, tắm mình trong nắng sớm.

Sau đó, anh lên chuyến xe buýt hướng đến công viên Mukoudai, xuống ở gần bờ sông Shakujii là gần như đã về đến nhà.

Nhà của Kashima là một căn nhà một tầng, nằm trong không khí hãy còn se lạnh, phía sau là dòng sông Shakujii và một lùm cây nhỏ.

“Chắc mình về ngủ một giấc rồi đến UCAT sau vậy.”

Anh đứng trước ngôi nhà mái đỏ được bao quanh bởi hàng rào kim loại.

Bên trong hàng rào, một giàn hoa nhiều tầng được đặt trong khoảng sân nhỏ.

Kashima bước đến trước cửa nhà, dừng lại rồi thở dài. Anh cúi xuống sửa lại cổ áo.

Và rồi, anh chợt nhận thấy có chuyển động trước mặt.

Cánh cửa khẽ kêu lên rồi mở ra.

Một người phụ nữ đứng ở lối ra vào, nơi trông khá tối so với bên ngoài.

Điều đầu tiên Kashima thấy là những mảng màu.

Màu đen của mái tóc ngắn, màu trắng của chiếc áo sơ mi, màu đen của quần jeans, và màu trắng của làn da.

Đôi mắt đen nhỏ của cô nhìn anh, rồi mỉm cười cùng với đôi môi.

“Em nghe thấy tiếng bước chân của anh à? …Từ hồi đại học, em đã có khả năng nhận diện người khác qua tiếng bước chân một cách hoàn hảo rồi nhỉ?”

Một nụ cười tự nhiên nở trên môi Kashima khi trông thấy cô.

“Anh về rồi đây, Natsu-san,” anh gật đầu nói.

“Mừng anh đã về, Akio-san.”

Người phụ nữ tên Natsu lùi lại một bước, chào đón người chủ của gia đình.

“Ca đêm chắc mệt lắm. Hôm nay anh lại phải đi nữa ạ?”

“Ăn xong anh sẽ ngủ một lát, nhưng sau đó vẫn phải đi. Anh đúng là một người chồng tồi.”

“Anh sẽ béo lên đấy,” Natsu nói, khẽ mỉm cười và nhắm mắt lại.

Cô bật ra một tiếng cười khẽ từ mũi. Tiếng cười này là bằng chứng cho thấy tâm trạng cô đang rất tốt, và Kashima thấy nó đủ thú vị để cũng bất giác mỉm cười theo.

Khi bước vào nhà, anh tự nhiên thở phào một tiếng.

“Nhà mình vẫn là nơi thoải mái nhất. …Natsu-san, Harumi đâu rồi em?”

“Con bé đang ngủ ạ. Nếu anh muốn gặp con, đợi sau khi tắm xong nhé. Nước nóng đã sẵn sàng rồi, nhưng anh có muốn ăn trước không?”

“Ừ, anh ăn trước đã. …Anh có phải thay đồ không?”

“Đây đâu phải là nơi làm việc của anh,” Natsu quả quyết nói, nhưng vẫn giữ nụ cười. “Nhờ có công việc của anh mà chúng ta mới có ngôi nhà tuyệt vời này, nhưng chính vì thế mà khi ở đây, anh càng nên gác lại công việc sang một bên. …Em chắc chắn Haru-chan cũng sẽ nói như vậy.”

“Em biết là anh không thể thắng nếu em lôi cả Harumi vào mà.”

Anh chịu thua và quyết định thay bộ đồ công sở ra. Anh định bụng sẽ mặc một bộ đồ thể thao hay thứ gì đó tương tự.

“Bộ đồ thể thao của anh ở cạnh tủ quần áo ấy. Anh đợi một chút nhé, em đang hâm lại súp miso.”

Không quên nói lời cảm ơn, Kashima mở cánh cửa lùa bằng kính mờ dẫn từ lối vào đến phòng khách.

Cửa sổ lớn nhìn ra sân ở bên trái đang mở, ánh sáng rực rỡ tràn ngập căn phòng dường như khiến anh tỉnh táo hơn.

Một chiếc bàn thấp được đặt giữa khoảng sáng ấy.

Bên phải là tủ quần áo, còn bên trái, giữa cửa sổ và cửa lùa vào phòng ngủ, là một giá sách.

Chiếc tivi ở bên trái lối vào đang chiếu bản tin thời sự.

Bản tin đang thảo luận về công nghệ.

Kashima có cảm giác rằng dạo gần đây, những tin tức kiểu này ngày càng nhiều hơn.

Tất cả những tiến bộ công nghệ gần đây có thể là tác dụng phụ từ sự hoạt động của các khái niệm tích cực trong các Gear khác nhau nhằm chống lại các khái niệm tiêu cực.

“Nhưng thực tế vẫn chưa sung túc đến thế.”

Kashima bắt đầu thay đồ với một nụ cười gượng gạo.

Anh nghe thấy tiếng Natsu vọng ra từ nhà bếp.

“À phải rồi, bố mẹ anh có gửi ít cải thảo Nappa lên đấy.”

“Vậy thì hôm nay chúng ta phải xử lý hết chỗ trong rổ trên bàn thôi.”

“Em sẽ muối dưa nên anh đừng lo. Em cũng dùng một ít nấu súp miso rồi. Mấy bạn làm thêm có vẻ thích dưa muối nhà mình lắm. Họ gọi nó là ‘ngon vãi’ với ‘ngon bá cháy’… Tiếng lóng bây giờ khó hiểu thật.”

Kashima nghe thấy một tiếng thở dài từ trong bếp.

“Nhưng em thấy ngại quá, lúc nào cũng nhận rau củ của ông bà mà chẳng đáp lại được gì.”

“Ừ, nhưng bố mẹ anh làm thế vì ông bà thích mà. Ông bà quý em lắm đấy, Natsu-san. Nếu chỉ có mình anh thì chẳng bao giờ ông bà gửi gì lên đâu.”

“Anh nói nghe nghiêm túc quá, nên em không bình luận gì đâu. Nhưng rau củ dạo này đắt đỏ lắm. …Anh có nghĩ là ông bà chỉ đang cố gắng chu đáo với em không? Bố mẹ em thì vẫn chưa…”

“Anh đã nói là ông bà làm thế vì quý em mà, Natsu-san.”

“Vâng. Nhưng em rất biết ơn. À, và em cũng biết ơn cả con dao em đang dùng này nữa.”

“Dao á?”

Khi Natsu-san trả lời, giọng cô thoáng chút bối rối.

“Vâng, ừm, là con dao em đang dùng này. Một lưỡi dao do bố anh mài quả thực có gì đó rất khác.”

“Thì, bố anh vốn hơi khác người một chút. Mẹ anh cũng vậy.”

“Em không phủ nhận điều đó, nhưng… ừm, ý em không phải vậy. Em có thể dùng nó mà không sợ hãi gì cả. Kể từ khi bố anh tặng em con dao này lúc chúng ta kết hôn, em chưa bao giờ bị thương ở tay bởi bất kỳ loại lưỡi dao nào. Ngay cả khi dùng kim hay bất cứ thứ gì khác cũng vậy. …Nó giống như một lá bùa hộ mệnh vậy.”

Đó là lẽ đương nhiên, vì con dao đã được một người đàn ông mang tên của võ thần Kashima chỉnh sửa và thêm vào một viên đá hiền triết.

Một lưỡi dao qua tay một vị thần sẽ trở thành một lá bùa, và chủ nhân của nó sẽ không thể bị thương bởi những lưỡi dao tầm thường.

Tuy nhiên, Natsu không biết gì về 2nd-Gear, nên Kashima chỉ có thể giả ngơ.

thumb

“Akio-san, gia đình anh thật sự hợp với cái tên của thiên thần Kashima nhỉ?”

“Bố anh chắc sẽ sướng rơn nếu biết em so sánh ông với một vị thần đấy.”

“Nhưng khi em đến thăm nhà bố mẹ anh, em chẳng thấy có mối liên hệ nào với vị thiên thần đó cả. …Hồi đại học em có nghiên cứu về thanh đại kiếm của thiên thần Kashima, nên em đã rất phấn khích khi nghe nói bố anh làm nghề mài dao.”

Kashima nghe thấy một tiếng thở dài, theo sau là một câu mà anh đã nghe rất nhiều lần.

“Nó khác xa so với họ thời con gái của em.”

“Anh nghĩ Takagi là một cái họ rất hay. Nó có nghĩa là em có thể vươn tới tận trời cao mà.”[^1]

Natsu không đáp lại.

Mình không nên nói thế à?

Vừa nghĩ, Kashima vừa nhìn về phía giá sách trước mặt.

Ngăn trên cùng có dán một nhãn ghi “Natsu”. Ngăn đó chứa toàn những công trình nghiên cứu về thần thoại Nhật Bản, tất cả đều là di vật từ thời đại học của cô.

Kashima phát hiện ra một tựa sách quen thuộc trong số đó.

Mình là sinh viên kỹ thuật, nhưng đã tham gia một buổi hội thảo về nghiên cứu văn minh cổ đại để tìm hiểu về 2nd-Gear.

Anh đã viết một bài báo cáo dựa trên chính cuốn sách trên giá kia.

“Và đó cũng là nơi mình gặp Natsu-san…” anh nói, nhỏ đến mức không ai khác có thể nghe thấy. “Bây giờ mình đã quá hạnh phúc rồi.”

Anh liếc nhìn để chắc chắn Natsu chưa rời khỏi bếp rồi lấy cuốn sách ra khỏi giá.

Hai cuốn sách mỏng được ép vào tấm gỗ phía sau của giá sách.

Chúng là những cuốn truyện tranh.

Những cuốn sách cũ kỹ, sờn gáy ấy kể về truyền thuyết Susanoo và truyền thuyết Yamato Takeru. Tên tác giả là…

“Takagi Masamichi.”

Liệu có bao giờ em ấy sẽ trân trọng cái tên đó không?

Kashima thay đồ xong, vén rèm cửa lên và ngồi xuống sàn.

Anh nghe thấy tiếng lạch cạch của đồ gốm sứ từ trong bếp vọng ra.

“Hôm nay Atsuta-san lại không đi cùng anh à?”

“Dạo này cậu ta toàn về nhà bằng tàu điện. Bằng lái của cậu ta không còn nhiều điểm nữa. Thật ra, cậu ta nói chỉ còn đúng một điểm.”

“Vậy ạ. …Có lẽ em suy nghĩ hơi nhiều, nhưng Atsuta-san có bao giờ định kết hôn không? Gần đây anh ấy còn chẳng đến nhà mình chơi nữa.”

“Cậu ta có tình cảm với một người rồi. Hình như là bạn cùng lớp hồi cấp ba, giờ là chủ tịch của một công ty an ninh. Còn lý do cậu ta không đến đây là vì cậu ta ghét trẻ con.”

“Trẻ con quá nhỉ.”

“Anh nghĩ cậu ta còn chưa đạt đến trình độ của một đứa trẻ. Hay một con người, nói cho đúng.”

“Anh không nên nói về bạn mình như thế.”

“Điều đó không phủ nhận việc cậu ta ở trình độ của một con vượn…”

“V-vậy sao?”

Với một lời bình luận đầy bối rối, Natsu bước vào phòng.

Trên chiếc khay lớn trong tay Natsu có hai tách trà, hai bát súp miso và hai bát cơm.

Và trên chiếc đĩa lòng sâu là…

“Không phải bắp cải cuộn thịt, nhưng em đã dùng cải thảo Nappa nhồi phần thịt băm còn thừa từ tối qua. Anh dùng đũa được đấy.”

Kashima thấy một món canh luộc với hai cuộn dài màu xanh lá cây hơi nhạt bên trong.

“Sáng nay em chưa ăn gì à?”

“Em biết là anh sẽ về mà, Akio-san. Và em đã cho Haru-chan uống sữa rồi, nên anh đừng lo.”

Natsu nheo mắt mỉm cười và ngồi xuống cạnh anh.

“Hay là anh muốn xem cảnh đó?”

“Có chứ,” Kashima đáp, và Natsu thoáng đỏ mặt.

Một bầu không khí có chút bồn chồn bao trùm.

Cùng lúc đó, bản tin trên tivi chuyển sang phần dự báo thời tiết.

Theo bản đồ thời tiết, buổi tối hôm đó sẽ có…

“Mưa à? Nhưng ngoài trời đang nắng đẹp thế này cơ mà.”

“Anh sẽ về nhà sớm. Anh không thể để em một mình vào một đêm mưa được.”

Kashima quay sang Natsu thì thấy nụ cười đã biến mất trên khuôn mặt cô.

Đôi tay cô bất động khi cô chăm chú nhìn vào bản đồ thời tiết dự báo có mưa.

Cô không nhúc nhích.

Kashima lặng lẽ nhấc chiếc lồng bàn ra khỏi bàn.

Chuyển động nhẹ của không khí và màu trắng của chiếc lồng bàn khiến Natsu khẽ run lên.

“X-xin lỗi anh.”

Cô vội vàng mở nắp chiếc bát nhỏ và chuẩn bị một chiếc đĩa con.

Vẻ mặt cô đã trở lại bình thường.

“Em không sao. Giờ em có thể ra ngoài nếu có ô mà. Thôi, chúng ta ăn đi.”

Bản đồ thời tiết trên tivi được thay thế bằng những thước phim về vùng nông thôn.

Đó là một cánh đồng lúa trên núi. Họ đang chuẩn bị cấy mạ cho vụ lúa sớm.

Natsu thở phào nhẹ nhõm khi thấy cảnh đó. Cô cầm một bát cơm lên và nói.

“Dạo này người ta cấy lúa sớm thật. Chắc bố mẹ anh cũng sắp bắt đầu rồi.”

“Năm ngoái em phụ giúp họ đủ rồi.”

Với một nụ cười yếu ớt, Natsu đưa bát cơm về phía anh.

“Cảm ơn em,” Kashima nói khi vươn tay ra nhận.

Trong bát là cơm từ trang trại Okutama của gia đình Kashima. Và…

“Nhưng em thích được ăn cơm do chính tay chúng ta làm ra. Nếu có thể, em muốn năm nay lại làm như vậy.”

Khi cô nói, Kashima chạm vào bàn tay đang cầm bát cơm.

Bàn tay trái của Natsu thiếu đi một thứ gì đó.

Nó không có ngón út và ngón áp út.

Khi buổi trưa gần kề, Học viện Taka-Akita bước vào tiết thứ tư.

Dù các lớp vẫn đang học, nhưng đây cũng là thời gian chuẩn bị cho lễ hội mùa xuân của trường, được biết đến với tên gọi Lễ hội Toàn Hưu.

Những học sinh được miễn học có thể được nhìn thấy đang chuẩn bị cho trận chiến khắp nơi trong trường.

Từ con đường ra sân thể thao, từ ký túc xá đến nhà ăn, và ngay cả trên những lối đi lát đá và rải sỏi, các thành viên của nhiều nhóm khác nhau đang chạy đôn chạy đáo mang theo vật liệu hoặc nguyên liệu.

Một vài người đang nhìn xuống tất cả bọn họ từ trên cao.

Những người này ngồi trên tầng hai của cầu thang thoát hiểm tòa nhà học chung của khối năm hai.

Ngồi trên chiếu nghỉ là Izumo, đã cởi áo khoác ngoài để lộ thân hình vạm vỡ qua lớp áo sơ mi, và Kazami, người đang trải một hộp bento ba tầng tự làm lên một tấm khăn.

Và một cô gái khác ngồi trước mặt họ.

Cô gái tóc vàng bạch kim này mặc bộ đồng phục mùa đông dưới ánh nắng xuân.

Kazami gọi tên cô gái có một con chim nhỏ đậu trên vai và một con mèo đen ngồi bên cạnh.

“Brunhild, cậu có đơn của câu lạc bộ mỹ thuật không?”

Brunhild đưa cho cô một tờ giấy.

Đó là đơn đăng ký gian hàng của câu lạc bộ mỹ thuật tại lễ hội.

Kazami nhặt một bìa kẹp hồ sơ có một chồng giấy bên trong và so sánh tờ giấy của Brunhild với một bản mẫu.

Cô kiểm tra để đảm bảo mọi thứ đã được điền và đóng dấu đầy đủ.

“Đơn trông có vẻ ổn rồi, nhưng cái tên này là sao? ‘Gà nướng Nghệ thuật Tiền phong Cadmium 2005’? Có độc hại không vậy?”

“Bọn mình đã bỏ phiếu và quyết định chọn tên này. Nghe tuyệt vời mà.”

“Tuyệt vời?”

“Ừ.”

“Chính xác là tuyệt vời ở chỗ nào…?”

“Thì, gia vị có màu xanh lá cây như thế này và nghe nói là đảm bảo hạ gục trong một nốt nhạc.”

“Này, Chisato. Nếu cậu còn hỏi thêm về chuyện này nữa, chúng ta sẽ bị cuốn vào một vụ án đấy.”

Kazami suýt ngã nhào về phía trước, nhưng cô đã ngồi thẳng dậy và Brunhild nở một nụ cười gượng.

“Mấy đứa khóa dưới nói sẽ đãi cậu một bữa nếu cậu ghé qua.”

“Không cần thiết đâu. …Nhưng, Brunhild, vừa nuôi chim vừa bán gà nướng không thấy đau lòng à?”

“Có, nhưng bọn mình đã quyết định bằng cách bỏ phiếu rồi. Đây có thể là vấn đề với mình với tư cách là chủ nhiệm câu lạc bộ, nhưng mình dự định sẽ tránh xa việc mua sắm vật tư và chuẩn bị thức ăn. Mình sẽ chỉ lo về tài chính thôi.”

“Việc đó có thể sẽ khó khăn đấy. …Nhưng gà nướng thường kiếm được bộn tiền, nên tớ hy vọng các cậu sẽ thu được một khoản khá khá.”

“Cậu biết nhiều về chuyện này ghê.”

“Bố tớ thích mấy thứ này lắm. Ông ấy luôn có một gian hàng ở lễ hội của hội khu phố. Ông bán 50 yên một xiên trong khi giá vốn chỉ có 20 yên. Một ngày ông kiếm được khoảng 30,000 yên, nên ông rất coi trọng việc đó và cứ nướng, nướng như một con khỉ hay gì đó.”

“Ra vậy. Bố cậu là người thế nào, Kazami? Ông ấy giống khỉ à?”

“Nếu ông ấy giống khỉ thì đã dễ đối phó hơn rồi.”

“Cái tiếng thở dài chán nản đó là sao?”

“Thì, mẹ tớ là một thần tượng thời Showa, hát rất hay nhưng không bán được đĩa vì kinh doanh tệ. Bố tớ quen mẹ từ hồi đi học và ông đã làm quản lý cho mẹ một thời gian.” Kazami cười gượng. “Nhưng tớ chưa bao giờ thực sự nghe mẹ hát cả. Mẹ thấy xấu hổ nên giấu hết ảnh hồi đó đi và chuyển kênh mỗi khi có chương trình về những bài hát hoài niệm.”

“Sao cậu không qua nhà tớ xem? Cậu toàn tự mình chuyển kênh đấy thôi.”

“Tớ không thể cứ xem thứ mà mẹ đang cố gắng che giấu được.”

“Ra là vậy,” Izumo gật đầu nói.

“Tớ hiểu rồi,” Brunhild nói và cúi đầu.

Kazami đặt tờ đơn của Brunhild vào bìa kẹp và đổi chủ đề.

“Mà này, tình hình của 1st-Gear thế nào rồi?”

“Khu bảo tồn đã được sắp xếp để mở rộng.”

“Thật á? Cuối cùng họ cũng quyết định rồi à?”

“Đây vẫn là thông tin nội bộ thôi, nhưng có vẻ như một nơi ở UCAT Đức đang được thiết lập để tiếp nhận một số người trong chúng tớ. Các UCAT ở châu Âu sẽ gánh một phần chi phí bảo trì với điều kiện chúng tớ chia sẻ kỹ thuật với họ. Họ chỉ chấp nhận các thành viên thế hệ thứ hai trở đi, nhưng thế cũng là quá đủ rồi.”

“Ra vậy. Một khu rừng ở Đức sẽ là nơi tuyệt vời cho 1st-Gear.”

“Thật không may, tớ là thành viên thế hệ đầu, nên không thể đi được dù có nhập tịch.”

“Ồ, xin lỗi. …Đáng lẽ tớ nên im lặng.”

“Không sao đâu. Một khi các khái niệm được giải phóng để phong ấn các khái niệm tiêu cực, các khái niệm của 1st-Gear sẽ từ từ thẩm thấu vào Gear này. Khi điều đó xảy ra, chúng tớ sẽ được giải thoát khỏi những khu bảo tồn nhỏ bé.” Cô mỉm cười nhẹ. “Tất nhiên, chúng tớ vẫn sẽ phải sống ở những khu vực mà người bình thường của Gear này không thể tìm thấy.”

Lời bình luận cuối cùng của Brunhild khiến Kazami chết lặng.

Sự im lặng bao trùm họ.

Kazami cố gắng tìm điều gì đó để nói, nhưng không tìm thấy gì.

Trong khi đó, một thứ gì đó khẽ đập vào đùi Kazami.

Đó là con mèo đen của Brunhild.

Con mèo kêu một tiếng “meo”, nghiêng đầu nhìn lên cô, nên cô mỉm cười đáp lại.

“Mày đang im lặng để thể hiện sự quan tâm à?” cô hỏi.

Con mèo nheo mắt lại và bắt đầu trèo vào lòng cô.

Tuy nhiên, Brunhild lặng lẽ ngăn nó lại.

Cô túm lấy đuôi con mèo và lôi nó đi.

“Cậu không cần phải thương hại tớ đâu, Kazami.”

“Ừm, không. Tớ không có. Chỉ là con mèo-…”

“Quên con mèo đi. …Dù sao thì, đó chỉ là những gì tớ nghĩ thôi.” Brunhild nhấc con mèo lên bằng đuôi và mỉm cười nhẹ. “Vậy nên để tớ nói cho cậu biết điều này: Chúng tớ nghĩ tình hình của mình đã được cải thiện. Tớ muốn cậu ít nhất hãy nhớ điều đó.”

“Fasolt cũng đang cố gắng vì ông ấy nghĩ vậy, phải không?”

“Đúng vậy, nhưng có vẻ dạo này quan hệ của ông ấy với Fafner không được tốt lắm.”

“Thật sao?”

“Ừ,” Brunhild gật đầu. Giọng cô trở nên trầm ngâm. “Những trận chiến của bán long nhân thật đáng để xem. Vỏ của họ rất cứng, nên không đòn tấn công bình thường nào có thể gây sát thương được.”

“Ừm… Brunhild? Tớ tưởng đây là trận chiến giữa cha và con. Sao chúng ta lại nói về ‘gây sát thương’?”

“Ồ? Chuyện đó không bình thường à?”

“Chisato, tớ nghĩ 1st-Gear có thể là nơi dành cho cậu đấy.”

“Ý cậu là sao!? Này! Này! Này!”

“Đúng vậy, Kazami. Tớ nghĩ chuyện đó cũng khá bình thường.”

“Tớ không nghĩ vậy. A, a, a. Tay tớ không thể bẻ như thế được!”

Brunhild cười gượng khi nghe Izumo la hét.

Cô có một con chim nhỏ đậu trên vai và một con mèo lủng lẳng ngược trên tay.

Ngay khi cô đứng dậy, một tiếng chuông vang lên, báo hiệu kết thúc tiết thứ tư.

“Nghỉ trưa… Sau khi ghé qua thư viện, tớ sẽ đi giúp dựng gian hàng.”

“Tất cả thành viên câu lạc bộ của cậu đều có giấy miễn học à?”

“Có, nhưng cậu cần phải nỗ lực hơn trong việc làm chúng. Chúng dễ làm giả đến mức nực cười.”

“Đ-đó là đặc quyền dành cho những người đủ thông minh để nghĩ ra ý tưởng này,” Izumo nói trong khi bị khóa chặt hai tay.

Brunhild cười khẽ và với tay đến cánh cửa thoát hiểm bên cạnh anh.

“Tớ hy vọng cậu có thể giữ được sự bình tĩnh đó khi thực hiện Leviathan Road tiếp theo,” cô nói.

Cùng lúc đó, một cậu con trai bước vào qua cánh cửa mà cô đã mở.

Đó là Sayama.

Cậu đưa tay trái lên vuốt lại tóc một lần rồi nói.

“Hm. Một sự kết hợp lạ thường đấy.”

“Cậu đi một mình à? Shinjou Setsu không đi cùng sao?”

Sayama thở dài và bắt đầu nói với giọng khiển trách.

“Cậu ấy không phải lúc nào cũng đi cùng tôi. Tôi đã nói với cậu ấy rằng tôi có việc của hội học sinh, nên cậu ấy nói sẽ đến nhà ăn trước và mua cả bữa trưa cho tôi. Tôi vô cùng biết ơn.”

Khi cậu đang nói, một bóng người khác đột nhiên xuất hiện sau lưng cậu.

“Chào! Mọi người khỏe không?”

Đó là Ooki với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.

“Ồ, mọi người đều ở đây à? Giá như tất cả chúng ta đều có bữa trưa ở đây nhỉ.” Cô gật đầu. “Hay là chúng ta nói về Leviathan Road tiếp theo đi? Sayama-kun, cậu ở đây vì đã quyết định được Gear tiếp theo rồi, đúng không?”

[^1]: Takagi (高木) có nghĩa đen là “cây cao”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!