Trước cổng chính của trường trung học công lập Mutouda, từng dòng xe nối đuôi nhau qua lại trên con đường tấp nập. Xe tải có mui phủ sau thùng, ô tô hạng nhẹ màu đỏ, xe jeep cứng cáp, xe buýt… thỉnh thoảng còn có cả xe tang và xe giao hàng chở đầy bưu kiện.
Ngày hôm đó, Kawarazaki Naoki, học sinh lớp 3-1, đang chậm rãi bước lên con dốc thoai thoải trước cổng trường. Cậu đã trễ giờ, nhưng lý do hoàn toàn chính đáng — vừa đi khám răng về, nên chẳng cần phải vội vã làm gì.
“Nếu đã muộn rồi… hay là ghé trung tâm game xem có máy mới chưa? Hoặc tạt qua tiệm truyện tranh quen thuộc xem có tập mới không? Hay đến cửa hàng cho thuê băng đĩa mình vẫn lui tới mỗi ba ngày một lần, coi cái đĩa anime bị thuê mãi chưa trả đã về chưa nhỉ?” — đầu óc cậu toàn nghĩ đến những việc học sinh gương mẫu chắc chắn không nên làm.
Dáng người Nao mảnh khảnh, tóc dài mượt buông thả, đeo kính gọng đen chỉ để làm cảnh, tay cầm chiếc khăn tay to in họa tiết rằn ri, lại mang găng da. Cặp sách học sinh thì bỏ xó, thay vào đó là túi giấy COMIKE (viết tắt của Comic Market, hội chợ đồng nhân lớn nhất Nhật Bản) kẹp dưới nách. Bên trong đồng phục học sinh là chiếc áo phông in hình mỹ nữ anime sặc sỡ.
Thỉnh thoảng, cậu còn mặc kiểu đồng phục học sinh đã bị “độ” như mốt bōsōzoku đã lỗi thời — quần AB ống côn và áo khoác dài thượt. Đó là phong cách cậu yêu thích, dù từ lúc vào cấp ba đến giờ, vì nó mà bị ăn hiếp không biết bao nhiêu lần: bị thầy giáo gọi ra quở trách, bị đàn anh chặn đường, bị du côn hù dọa lấy tiền, và tất nhiên, bị con gái… ghét.
Dù vậy — đúng vậy! — cậu vẫn tuyệt đối không thay đổi cách ăn mặc. Nao chưa bao giờ chối bỏ việc mình là một otaku, và cũng chẳng yếu đuối đến mức bóp méo sở thích của bản thân.
Bốn mùa xuân hạ thu đông, lúc nào cậu cũng hiên ngang như thế. Dù bị nói xấu sau lưng, cậu vẫn đọc doujinshi ngay trong lớp; sẵn sàng một mình đối đầu với Hội học sinh để bảo vệ câu lạc bộ Nghiên cứu Anime; dù có bị giấu mất tấm bưu thiếp giới hạn, cậu cũng sẽ tìm cho ra, bất kể trời đã sẩm tối hay đêm đã buông. Bạn học vừa nể vừa sợ, gọi cậu là “Otaku Chiến Đấu”.
Vừa định lẻn qua cổng trường, Nao bỗng khựng lại. Hình như cậu thấy gì đó trên con dốc… “Cái gì vậy nhỉ?” — cậu nghĩ. Vật đó tiến lại gần, khiến mắt Nao mở trừng trừng, miệng há ra thành hình chữ “a” nhưng chẳng thốt nên lời.
Bởi vì — đó là… một cô gái xinh đẹp.
Đôi mắt Nao trước tiên xác nhận điều đó. Thị lực 4.0 của cậu — đến người Bushman ở Nam Phi cũng phải chào thua — giúp cậu nhìn rõ mồn một thân hình mảnh mai của thiếu nữ ấy như hình ảnh độ phân giải cao.
Cô có mái tóc đen mượt, cố dùng dây nịt buộc gọn chiếc sơ mi nam quá khổ và chiếc váy hơi rộng, để lộ bờ vai trái nõn nà. Từ ống tay xắn cao, dễ dàng nhìn thấy đôi cổ tay thon nhỏ. Trông thì lôi thôi, nhưng lại tỏa ra một vẻ trong sáng khó hiểu; tổng thể vừa mang nét gợi cảm mơ hồ, vừa rất đáng yêu.
Trên cổ cô đeo sợi dây chuyền mặt hình con ếch màu lục bảo — phụ kiện kỳ lạ mà lại hợp đến bất ngờ.
Chỉ có điều… nếu tất cả đều đạt điểm tối đa, thì thứ mọc ra từ sau lưng ở phần eo chắc sẽ bị trừ kha khá điểm.
Một cái đuôi.
Một chiếc đuôi thú màu vàng óng, óng ả đến mức khó tin.
Rõ ràng, cô gái ấy không phải con người.
Vừa phát ra những tiếng “bộp bộp”, cô vừa tung tăng nhảy trên nóc xe ô tô đang chạy, hướng về phía Nao. Không ai khác nhận ra cả. Cô như một nàng tiên lướt trên sóng nước, nhảy từ xe này sang xe khác, gương mặt tràn đầy hân hoan.
Rồi cô bật cú nhảy cuối cùng, đáp xuống ngay trước mặt Nao đang sững sờ. Gió thổi tung chiếc váy xòe, suýt chút nữa thì lộ.
Cô nhẹ nhàng giữ váy, khụy xuống, ngước lên nhìn Nao bằng ánh mắt đầy mê hoặc và hỏi:
— Cậu thấy rồi à?
Nao lắc đầu lia lịa.
Cô mỉm cười hài lòng:
— Vậy à.
Rồi cô đảo mắt quan sát xung quanh, đọc dòng chữ khắc trên cột cổng và reo lên:
— Đúng rồi! Chính là đây~!
Nói xong, cô vui vẻ nhún chân, chạy băng qua trước mặt Nao tiến vào cổng trường. Một lát sau, giọng cô vang lên khe khẽ:
— Keita đúng là hay quên thật.
Nao bừng tỉnh, vội vàng định chạy theo, nhưng ngay khoảnh khắc đó, bóng dáng cô biến mất không dấu vết.
Chỉ còn lại khung cảnh sân trường như mờ đi và…
— Bịch! — túi giấy trên tay Nao rơi xuống đất.
…
— Tìm thấy rồi! Kawakawakawa Kawahira Keita!
Giờ nghỉ trưa, trong lớp 2-C, Kawahira Keita đang gác chân lên bàn một cách hết sức vô phép, vừa nhồm nhoàm bánh mì yakisoba, vừa cầm cuốn tiểu thuyết mượn từ thư viện: Onihei Hankachou của Ikenami Shoutarou.
Từ xa, một giọng gọi vang lên:
— Kawahira Keita!
Keita ngơ mặt, hạ chân xuống, vẫn ngậm bánh mì. Bạn bè xung quanh nhìn sang với vẻ tò mò. Cậu lắc đầu, ra hiệu “Chả biết ai đâu”.
— Đây này~~~~~~~~~~~!
Tiếng như vọng từ lòng đất dội lên, cánh cửa lớp bật mở “rầm” một cái, và một nam sinh với gương mặt đáng sợ đứng đó.
Dưới đồng phục học sinh, cậu mặc áo phông in hình mỹ nữ anime, mắt đỏ ngầu, hai tay xách túi giấy căng phồng doujinshi. Cả lớp há hốc mồm.
Nao hùng hổ tiến đến trước mặt Keita và nói to như sấm:
— Cái vòng cổ này… mày là Kawahira Keita đúng không?!
Câu nói chẳng khác nào lời tuyên chiến.
Nao đảo mắt đánh giá Keita từ đầu tới chân, hừ mũi một tiếng. Khi Keita gật đầu, cậu lập tức lôi từ túi giấy ra một chồng doujinshi, bày kín bàn: Tuyển tập Nữ Hầu Chiến Binh, Mèo Mèo Hoảng Loạn Vol.2… toàn bìa in những cô gái đáng yêu mặc bikini hay đồng phục hầu gái, nét vẽ cực đẹp.
Keita nuốt vội miếng bánh mì, mắt trợn tròn:
— Cái… cái gì đây?
— Tiền công!
Keita ngẩn ra. Bạn bè bắt đầu xì xào:
— Ủa? Thì ra Kawahira cũng thích mấy thứ này à?
— Ra là vậy, ra là vậy… cậu ta cùng phe với Kawaharazaki à?
Keita vội vàng xua tay:
— Không, không phải! Tôi không quen cái người này đâu!
Nao khoát tay:
— Rồi rồi, không cần làm quá! Chẳng ai bảo tôi quen cậu cả. Nhưng mà… đã học chung trường này, chắc cũng nghe danh “Otaku Chiến Đấu” Kawarazaki Naoki rồi chứ?
Nao hất cằm đầy tự tin. Keita sững lại, rồi miễn cưỡng gật:
— Ừ… vì đàn anh… nổi tiếng quá mà.
— Ha ha…
Nao cười đắc ý:
— Cậu tuy không nổi bằng tôi, nhưng tiếng tăm cũng chẳng nhỏ đâu nhé!
Keita cau mặt như thể nghe điều chẳng vui vẻ gì. Nhưng Nao không nhận ra, còn vỗ vai cậu lia lịa:
— Kawahira đeo vòng cổ, Kawahira có năng lực tâm linh… cái danh ấy ai chẳng biết!
— Ha ha, ra là vậy. Thế… “tiền công” cậu nói là…
— Đúng vậy! Tôi muốn mượn sức mạnh tâm linh của cậu!
Keita chợt xụ mặt. Dù không hề quảng bá gì, nhưng gần đây chuyện cậu có năng lực đặc biệt đã bắt đầu lan ra. Có thầy giáo còn nửa đùa nửa thật nhờ xem tướng tay, mấy nữ sinh thì nghiêm túc nhờ bói chuyện tình cảm.
Cậu định nói thẳng câu: “Tôi không làm mấy trò con gái đó đâu” để từ chối, nhưng…
— Vậy… đàn anh cũng muốn xem bói à?
— Xem bói? Ngốc! Tôi không hứng thú biết trước tương lai! Không, con người vốn không nên biết trước số phận tất yếu của mình!
— Hử?
— Nghĩ mà xem, nếu đã biết nội dung tập tiếp theo, còn ai muốn xem nữa? Ví dụ nhé, nhân vật nam cậu thích nhất chiến đấu đến cuối cùng rồi chết. Dù biết trước điều đó, cậu có thay đổi được gì không? Việc duy nhất chúng ta có thể làm… là khóc thật nhiều khi tập ấy lên sóng! Vào website chính thức hay mailing list để đọc trước nội dung là cực kỳ vô nghĩa!
Nao vừa nói vừa lau nước mắt, giọng đầy nhiệt huyết, trông như từng trải qua một cú sốc lớn.
Keita im lặng. Một cậu bạn bên cạnh tò mò cầm thử một cuốn doujinshi:
— Ừm, nhưng mà… vẽ đẹp thật đấy!
Thấy Nao không phản ứng gắt gỏng, đám đông bắt đầu vây quanh. Cuộc chạm mặt giữa “quái nhân mạnh nhất khối 3” — Otaku Chiến Đấu Kawarazaki Naoki — và “quái kiệt nổi tiếng khối 2” — truyền thuyết học đường Kawahira Keita — lập tức thành đề tài nóng bỏng của trường. Ngay cả học sinh lớp bên cũng kéo sang xem.
— Đúng đúng~! — Nao cười rạng rỡ như thể tác phẩm của mình vừa được khen.
Triển lãm doujinshi mùa hè năm kia (Comiket tổ chức vào mùa hè), tôi phải xếp hàng đến bốn tiếng đồng hồ mới tậu được cuốn này đấy! Tác giả này ra xong cuốn này là rút khỏi giới doujin luôn, nên bây giờ nó được xem là hàng hiếm đấy! À, còn cuốn kia thì khó nhận ra lắm, tại họa sĩ đổi cả nét vẽ lẫn bút danh rồi. Nhưng mà giờ tác giả này đang rất nổi tiếng trong giới truyện tranh thương mại đấy nhé! Tác phẩm mới nhất của anh ấy chắc sẽ được chuyển thể thành anime vào mùa thu năm nay.
Ừm…
Xung quanh vang lên những tiếng trầm trồ thán phục. Keita điềm nhiên lật sách, vừa nhún vai:
“Bộ sưu tập đáng nể thật.”
“Cậu hiểu ý tôi không, Kawahira!?”
“Không hiểu.”
Keita có vẻ thất vọng nói:
“Trước hết, thay vì mang mấy cuốn này, sao không mang sách người lớn đến luôn đi ạ? Tiền bối, em hoàn toàn không có hứng thú với mấy thứ này.”
“Đồ ngốc!”
Kawaharasaki đột nhiên trách mắng:
“Nếu mà mang mấy cuốn tầm thường đó đến đây, mấy bạn nữ…”
Anh ta giơ tay khoát một vòng, chỉ về phía các nữ sinh đang có mặt, nói tiếp:
“Đối với những nữ sinh đáng yêu ở đây mà nói, hành động đó sẽ trở thành quấy rối tình dục đấy! Cho dù tôi là một otaku, tôi cũng ghét nhất việc khiến người khác cảm thấy khó chịu!”
Không hiểu sao lời nói giả dối đó lại nhận được tràng vỗ tay nhiệt liệt. Kawaharasaki đặt tay lên ngực, thong dong cúi chào hai bên. Keita nheo mắt lật xem những cuốn doujinshi khác, lúc này mới vỡ lẽ. Tất cả các trang truyện đều rất trong sáng, hoàn toàn không có lấy một cảnh hở hang nào.
“Anh quan tâm đến mấy chuyện này ghê ha!”
“Đương nhiên rồi, Kawahira. Cậu hình như có vẻ hiểu lầm tôi rồi. Doujinshi mà tôi theo đuổi là để tìm kiếm và tạo ra nơi để những đam mê dường như sắp trào ra của những độc giả yêu thích tác phẩm này đến phát cuồng. Nó cũng có thể được coi là một loại sáng tạo gián tiếp. Còn việc có đưa yếu tố khiêu dâm vào hay không, ngay từ đầu đó không phải là bản chất của doujinshi!”
Kawaharasaki ho khan một tiếng, dường như để hắng giọng, rồi hơi đỏ mặt nói:
“Ừm, nhưng cũng không thể phủ nhận yếu tố 18+, các tác phẩm 18+ cũng có những điểm đáng để nghiền ngẫm kỹ lưỡng.”
Nghe thấy câu này, các nữ sinh ở xa bắt đầu xì xào, nào là “Quả nhiên!” hay “Gớm quá đi mất!”…
Kawaharasaki đột nhiên mở choàng mắt, gào lớn:
“Đồ ngốc~~~! Mấy người đừng có phủ nhận sắc tình! Hãy yêu sắc tình đi! Nếu nói rằng việc trong đầu tưởng tượng ra chỗ lồi lên ở tạp dề của một mỹ thiếu nữ đáng yêu, hay cảnh nước mang mùi bể bơi nhỏ giọt từ bộ đồ bơi của trường là không tốt thì chẳng lẽ mấy người sẽ không tưởng tượng ra thứ đó của chàng trai mình thích, rồi ‘ân ái’ với người ta sao!? Này! Mấy người kia!”
Các cô gái đồng loạt hét lên “Á!” rồi chạy tán loạn.
Keita ôm đầu, thở dài thườn thượt rồi nói:
“Tôi đúng là đồ ngốc, vừa nãy còn thấy hơi cảm động nữa chứ.”
Cổ tay Keita khẽ vung qua lại một cái “xùy”, một cục tẩy hình ếch màu đỏ đánh trúng sau gáy Kawaharasaki, khiến anh ta khựng lại, rồi với vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Ôi chao! Xin lỗi nhé, tóc tôi hình như hơi rối rồi.” Tiếp đó, anh ta dùng một chiếc lược (in hình anime) nhanh chóng chải lại tóc.
Keita vẫn nhìn chằm chằm vào anh ta rồi hỏi:
“Anh lúc nào cũng thế này sao?”
Kawaharasaki xua tay thật mạnh, hét lên:
“Kawahira. Tôi rất bình thường!”
“Có cơ quan nào chuyên tiếp nhận những người như anh ta không nhỉ?”
Keita phớt lờ lời anh ta nói, hỏi người bạn học bên cạnh. Nam sinh kia toát mồ hôi lạnh, vừa “Ừm…” vừa suy nghĩ.
“Thôiiiii! Mấy chuyện đó không quan trọng! Kawahira. CÓ hay KHÔNG? Cậu nhận lời ủy thác của tôi không? Hay là không nhận!?”
Keita dứt khoát đáp “KHÔNG!” rồi đút tay vào túi quần, đứng dậy.
“Nhất định phải đi mua thêm một cái bánh mì yakisoba nữa.”
“Khoan đã! Rốt cuộc cậu bất mãn cái gì!?”
“Tất cả đều bất mãn.”
“Này! Kawahira! Tôi! Một otaku chiến đấu như tôi đang cúi đầu nhờ vả cậu đó! Hơn nữa, ở một cửa hàng chính thống bình thường, bộ sưu tập này có thể bán được năm vạn yên đấy!”
Keita đột nhiên dừng bước, đứng bất động. Anh từ từ quay đầu lại, mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn vào anh.
“Thật sao!?”
“Ha! Kawahira, quả nhiên cậu không hiểu đúng giá trị của bộ sưu tập này rồi.”
Kawaharasaki dường như đắc thắng, cười đắc ý:
“Hơn nữa, đây chỉ là tiền đặt cọc thôi. Tôi còn một đống sách gần như có giá trị tương đương, khi nào cậu hoàn thành mục tiêu, tôi sẽ giao cho cậu. Nếu cậu tiện, ngày mai có một buổi hội chợ doujinshi, cậu cũng có thể đổi thành tiền mặt ở đó, khoảng mười vạn yên. Mặc dù tôi không biết năng lực của cậu thế nào, nhưng đối với cậu mà nói, tuyệt đối không có hại đâu. Ừm? Phải không?”
Keita nhắm mắt, vò đầu lia lịa, rồi nhanh chóng quay lại chỗ cũ, kéo ghế ra và ngồi phịch xuống:
“Tiền bối, nói em nghe nội dung ủy thác đi ạ!”
Kawaharasaki im lặng mỉm cười. Vừa gật đầu vừa nói: “Phải thế chứ!”
“Đừng khách sáo!”
Kawaharasaki gọi hai người họ, rồi cùng nhau cúp tiết học buổi chiều để lên sân thượng. Ánh nắng dịu nhẹ thật dễ chịu.
0 Bình luận