Quyển 3

Chương 1: Khúc cuồng tưởng tại Khuyển Tự (1)

Chương 1: Khúc cuồng tưởng tại Khuyển Tự (1)

"Hô ha!"

Tiếng quát chợt vang lên, ngay sau đó là cú đấm tay phải giáng mạnh vào thác nước đang bắn tung tóe bọt trắng xóa. Không chút ngưng nghỉ, anh ta lại tung thêm một cú đấm phải nữa.

"Hô ha... Dà ga a a!"

Kế đến là cú đá xoay người, rồi liên tiếp là đòn gối, đòn sườn, và cú húc đầu. Người đàn ông tiếp tục gầm thét, ra sức công phá dòng nước chảy xiết không ngừng.

Nơi đây là một vực sâu nơi thác nước cuộn chảy, gió lạnh căm căm.

Cái cảm giác rợn tóc gáy là đây chứ đâu. Đứng giữa dòng nước lạnh như băng ngập đến đầu gối, người đàn ông dốc hết tất cả bí kíp karate làm vũ khí, thách thức tự nhiên. Dáng vẻ ấy vừa bi tráng lại vừa khôi hài, như thể anh ta tin rằng có một ngày, nắm đấm của mình sẽ chặn đứng được dòng thác lũ vậy.

Người đàn ông thở ra hơi trắng xóa, đôi mắt đỏ ngầu, và hơi nước mờ ảo bốc lên từ cơ thể. Làn da đồng đỏ, thân hình rắn chắc không ngừng được tôi luyện, cái trán hói bóng loáng cùng chiếc khố sáu thước màu đỏ tươi toát lên khí phách kinh người.

"Dà ga a a!"

Trong khoảnh khắc ấy...

Cú đá dốc toàn tâm toàn lực của người đàn ông dường như đã làm dòng thác ngừng trôi trong tích tắc. Trên khuôn mặt anh ta bất giác nở nụ cười mãn nguyện, kiểu "Thành công rồi!"

Nhưng rồi, ngay tích tắc sau đó, người đàn ông đột ngột mất trọng tâm và ngã nhào xuống nước. Tinh thần đang căng như dây đàn vì thế mà xuất hiện một vết nứt nhỏ.

"Ọc!"

May mắn là chỗ đó nước không sâu lắm. Dù ướt sũng cả người, người đàn ông lập tức bật dậy. Có lẽ, so với cái lạnh cắt da cắt thịt, anh ta càng không thể chịu nổi sự bất cẩn của chính mình! Anh ta đứng thẳng dậy, gầm lên về phía bầu trời xám xịt:

"Non nớt quá! Sao lại vụng về đến thế này!"

Ngay lập tức, anh ta bước nặng nề đến tảng đá cạnh vực thác, dùng trán mình húc vào đó.

"Á!"

Một hành động tự phạt gần như bất thường.

"Gà a!"

Lại một lần nữa, anh ta điên cuồng lắc đầu mạnh mẽ, cứ như một người hâm mộ đang quẩy hết mình trong buổi hòa nhạc rock vậy. Cứ lắc mãi... lắc mãi...

"Ái chà!"

Đến cả tảng đá cũng nứt toác, phần sắc nhọn còn cứa vào trán, máu phun ra xối xả. Người đàn ông lấy tay giữ chặt vết thương, bất giác lùi lại. Đúng lúc ấy, gót chân anh ta lại giẫm phải tảng đá phủ rêu xanh mà trượt ngã, mông đập mạnh xuống đất "bịch" một tiếng rồi rơi tõm xuống nước, nuốt phải không ít nước.

"Khụ khụ khụ!"

Anh ta chống tay, gượng đứng dậy từ chỗ nước nông, ánh mắt dần hiện lên vẻ giận dữ.

"Grừ!"

Bất chợt, anh ta gào lên một tiếng rồi bỏ chạy. Chạy rời bờ sông, trèo qua những tảng đá, giẫm mạnh lên lớp lá rụng ẩm ướt... Cơn giận dữ dành cho chính mình không ngừng trào dâng trong lòng, khiến anh ta không thể kiềm chế mà gào thét như một con thú hoang đối với sự bực bội ấy. Người đàn ông cứ thế cắm đầu chạy thật nhanh, cuối cùng, xuyên qua khu rừng tối tăm, anh ta tìm thấy một tảng đá khổng lồ vừa vặn để trút bỏ cơn thôi thúc không thể kiềm chế của mình.

Lúc này, người đàn ông đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Anh ta đặt hai tay lên hông, hít một hơi thật sâu, dồn sức mạnh lớn nhất, cao nhất, mạnh nhất...

"Ha a a!"

Anh ta không hề hay biết rằng nắm đấm của mình đã giáng thẳng vào sợi *shimenawa* (dây thừng bằng rơm được buộc để đánh dấu khu vực cấm ra vào, thường dùng làm vật phong ấn) trên tảng đá.

***

Chuyến tàu xuyên qua những dãy núi nhuộm sắc đỏ tươi, đang lao đi vun vút.

Đúng vào mùa du lịch, khoang tàu vốn vắng vẻ thường ngày nay cũng trở nên ồn ào náo nhiệt bởi các du khách đến ngắm lá phong và dã ngoại. Một cặp vợ chồng già với bộ đồ leo núi di chuyển từ toa khác sang, thở phào nhẹ nhõm khi thấy chỗ trống.

"Xin lỗi, chúng tôi ngồi đây được không ạ?"

Ông lão lịch sự cởi mũ, chào hỏi cậu thiếu niên ngồi ở ghế đối diện.

"À, vâng, mời bác cứ ngồi ạ."

Thiếu niên ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm bento còn đang ăn dở trên tàu, mỉm cười thân thiện. Cậu đưa hộp bento cho cô gái bên cạnh, rồi nhanh nhẹn đứng dậy, vừa nhai đồ ăn vừa giúp hai người đặt ba lô leo núi lên giá hành lý.

Dáng người tuy nhỏ nhưng có vẻ khỏe mạnh.

Ban đầu, ông bà lão cảm thấy hơi lạ vì cậu thiếu niên đeo một món đồ trang sức kỳ quái quanh cổ và mái tóc màu nâu, nhưng vì tính cách có vẻ tốt bụng nên họ nhanh chóng có thiện cảm.

Ông bà lão mỉm cười cảm ơn rồi ngồi xuống ghế. Thiếu niên lắc đầu nói không có gì rồi tiếp tục ăn bento. Cô gái ngồi cạnh cậu lầm bầm gì đó không biết, định thò tay lấy hạt dẻ trong cơm hạt dẻ trên tay cậu thiếu niên thì bị cậu vỗ vào mu bàn tay ngăn lại.

"Ừm, nếu không ngại thì..."

Bà lão vừa cười vừa rót trà nóng hổi từ chiếc bình giữ nhiệt để riêng khỏi hành lý vào hai chiếc cốc nhựa, rồi đưa cho họ. Bà còn đặt thêm hộp bánh quy sô cô la đã được niêm phong bên cạnh và nói:

"Hai cháu dùng chút đồ ăn vặt cho vui."

"À, vậy cháu xin phép ạ!"

Thiếu niên gãi đầu cảm ơn.

"Oa~ Cảm ơn ạ~"

Mắt cô gái sáng rực, hai tay vỗ vào nhau; ông bà lão nheo mắt, vừa nhâm nhi trà, ăn bánh quy vừa nhìn hai thiếu niên ăn uống ngon lành.

Đây quả là một sự kết hợp thú vị.

Cô gái xinh đẹp hiếm thấy với đôi mắt dài và mái tóc đen bóng, vô cùng đáng yêu. Thân hình mảnh mai được bao bọc trong chiếc áo ngắn màu xanh lam, đôi chân trần đi thẳng dép lê không gót, và chiếc vòng cổ gắn một con ếch ngọc bích treo trên cổ. Mỗi cử động, dù là mỉm cười hay nhai thức ăn, đều toát lên vẻ đẹp rạng rỡ và đầy sức sống đến kinh ngạc. Vài tia nắng thu lọt qua kẽ lá, xuyên qua cửa sổ tàu, càng làm gương mặt cô gái thêm lấp lánh.

"Xin lỗi, hai cháu là anh em à?"

Ông lão trò chuyện một lúc với hai người, rồi dường như hạ quyết tâm, ông hỏi. Ánh mắt ông ánh lên vẻ tò mò đầy sức sống và một chút tinh nghịch.

"À, không phải, ừm..."

Thiếu niên dường như hơi bối rối, liếc mắt đi chỗ khác.

"Thật là! Ông ơi. Sao tự nhiên lại hỏi thế? Xem kìa, làm hai cháu bối rối rồi!"

Bà lão vừa cười khổ vừa trách chồng:

"Tôi nghĩ, hai cháu chắc chắn là một cặp tình nhân mà?"

Bà lão tin chắc rằng họ là một cặp tình nhân.

Hai khả năng này quả thực đều rất cao.

Mặc dù thiếu niên đôi khi ra vẻ ra lệnh cho cô gái, nhưng cậu cũng chăm sóc cô rất chu đáo, trông cứ như một cặp anh em rất hòa thuận vậy. Dù vẻ ngoài không giống nhau lắm, nhưng cái không khí trong trẻo, kỳ lạ mà cả hai tỏa ra thì hoàn toàn y hệt. Mặt khác, đôi khi cô gái lại làm những cử chỉ và biểu cảm như muốn nũng nịu với thiếu niên, cúi đầu nhưng vẫn ngước mắt nhìn lên, nói là thái độ dành cho người yêu thì cũng không quá lời. Cả hai đều chỉ khoảng mười mấy tuổi, và vì thiếu niên mang theo một cái túi gai lớn, nên ông bà lão nhận ra họ cũng đang đi du lịch giống mình.

"Ừm, thật ra chúng cháu là..."

Khi thiếu niên còn đang lưỡng lự không biết phải nói thế nào, cô gái đã nhanh nhẹn kéo tay cậu về phía ngực mình, ôm lấy rồi nhanh nhảu tiếp lời:

"Là Chủ nhân và con Inukami cái hầu hạ Chủ nhân bằng cả thân xác đó ạ~"

Cô gái khẽ mỉm cười.

Ông bà lão trợn tròn mắt, đứng hình tại chỗ.

"Cái đồ ngốc này! Người ta ngớ người ra cả rồi kìa!"

Kawahira Keita, Inukami Tsukai, sau khi xuống tàu, khẽ cốc vào trán Inukami của mình, Youko. Youko như không chịu nổi, dụi trán vào vai Keita và nói:

"Tại sao ạ? Đó là sự thật mà!"

Keita thở dài, rũ vai nói:

"Rõ ràng là em biết mà cố tình nói đúng không?"

"Anh nói chuyện gì cơ?"

Mắt Youko long lanh nước, đặt nắm đấm lên miệng, trông hệt như một cô gái dũng cảm bị đối xử bất công.

"Em luôn hầu hạ Keita mà, đúng không?"

"Đồ ngốc! Chính anh, thân là Chủ nhân, mới là người hầu hạ em chứ!"

"Ừm~ Vì Keita rất dịu dàng mà~"

"Nếu em biết thì tìm cách giải quyết vấn đề này đi chứ!"

Hai người vừa cãi nhau vừa đi qua cổng soát vé. Trước mắt họ là khu phố buôn bán trước cổng chùa, nằm trên một con dốc thoai thoải, trải dài dưới ánh nắng thu trong trẻo.

Họ đến đây theo lời ủy thác của Hake.

***

Mấy hôm trước vào buổi chiều tối, Keita đang mặc tạp dề làm việc nhà, trong nồi nước đã sôi sùng sục. Trước khi chuẩn bị nấu ăn, cậu muốn là ủi xong tất cả quần áo trước, thế là cậu ngồi xuống cạnh đống đồ giặt chất chồng. Đầu tiên, cậu trải chiếc khăn tắm hơi lớn lên bàn là, chuẩn bị sẵn chiếc bàn là bằng sắt kiểu cũ nặng trịch. Rồi...

"Này, này! Keita, Keita, thay vì làm mấy việc này, anh giúp em chải lông trước đi~"

Youko, người nãy giờ vẫn im lặng nhìn Keita làm việc, trượt khỏi giường rồi bất ngờ ôm chầm lấy cậu. Cô lộ đuôi ra và cuộn nó một cách khéo léo, đặt lên đùi Keita, tay còn cầm chiếc lược chải lông chó đã mua từ trước.

Keita nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi rậm rạp. Trong khoảnh khắc định ấn bàn là xuống, cậu hơi do dự, nhưng lập tức gạt chiếc đuôi sang một bên với thái độ thờ ơ.

"À~"

Keita mặc kệ tiếng gọi của Youko, lại chăm chỉ là ủi quần áo tiếp.

Tuy nhiên, Youko không hề nản lòng. Cô ngay lập tức chui xuống gầm giường tìm hộp sơ cứu, lấy ra chiếc bấm móng tay.

"Vậy thì, giúp em cắt móng tay~"

Lần này là duỗi tay ra.

Đầu móng tay trắng nõn, thon dài lại mọc ra những chiếc móng vuốt sắc nhọn không cân xứng. Keita đặt bàn là sang một bên rồi cúi đầu, bắt đầu khẽ run lên vì tức giận. Trong khoảng thời gian đó, Youko vui vẻ cởi tất, nhẹ nhàng đặt bàn chân lên đùi Keita.

"Cả bên này nữa nhé~"

Keita cuối cùng cũng đạt đến giới hạn chịu đựng.

"Mấy chuyện nhỏ nhặt này tự em làm đi chứ!"

Youko đặt tay gần bắp chân, trong khoảnh khắc lật người như một chiếc bàn ăn thấp, trợn tròn mắt rồi chớp chớp, ngây thơ lăn tròn. Đôi chân mảnh mai hướng lên trên, cái đầu tóc tết hướng xuống dưới, chiếc váy mini bị cuộn lên, để lộ rõ chiếc quần lót sọc xanh trắng.

Chẳng mấy chốc...

"Hức hức..."

Youko vẫn giữ nguyên tư thế, đặt tay lên mắt.

"Oa~~~~~! Keita bắt nạt em!"

Youko quẫy tay chân loạn xạ, tiện thể đá vào người Keita. Keita chỉ còn biết bất lực rũ vai:

"Về cơ bản là anh đang rất bận! Chuyện này nhìn cũng biết mà đúng không?"

"Vì thế nên em mới làm vậy đó!"

"Hả?"

"Vì thế nên em mới làm vậy đó!"

Youko hét lên, Keita thì kinh ngạc há hốc mồm:

"Cái gì?"

Khi Keita hỏi ngược lại, Youko nũng nịu nói:

"Vì gần đây Keita cứ bận mãi, nên em muốn được gần gũi với anh đó!"

"Em nói 'gần gũi' ư?"

Mặt Keita biến sắc hoàn toàn. Youko nhanh nhẹn đứng dậy, mở cuốn sách còn đang đọc dở trên giường cho cậu xem.

Tên sách là "Cuộc Sống Thú Cưng Khỏe Mạnh".

Youko hăng hái nói với Keita đang nhắm hờ mắt hỏi: "Vậy thì sao?"

"Nhìn này! Nhìn này! Tiếp xúc thân mật là vô cùng quan trọng đấy nhé. Chăm sóc lông, cắt móng các kiểu thì khỏi phải nói rồi, bình thường nhớ siêng năng chơi đùa với tụi này nữa đấy."

"Cái này đang nói về chó hả?"

"Tôi là Inukami đấy!"

"Chẳng giống tí nào!"

Youko ôm lấy cổ tay Keita, cọ cọ mặt mình vào đó, nũng nịu: "Keita, chơi với em đi mà!"

Keita thở dài. Xem ra Youko đang trong tình trạng "thiếu thốn" trầm trọng. Nhưng mà dạo này quả thật anh rất bận, chẳng có thời gian mà để ý đến cô.

"Hết cách với cô nàng này thật."

Anh tắt bàn ủi, véo má Youko: "Được rồi, em muốn làm gì nào? Nhưng mà chỉ được đến trước bữa tối thôi đấy nhé!"

Youko tươi cười rạng rỡ: "Ma... xa... xoa!"

"Mát-xa?"

"Ừm."

"Tại sao?"

"Ừm, trước đó em nghe Nadeshiko nói, Inukami ở chỗ Kaoru mỗi tháng đều có một ngày 'Cảm ơn tiếp xúc' đó. Vào ngày đó, mọi người có thể độc chiếm chủ nhân, tha hồ mà vui chơi."

"Ồ!"

"Rồi còn nghe nói những ngày khác, thỉnh thoảng các chị ấy cũng được chải lông, mát-xa với cắt móng nữa."

"Chiều tụi nó quá rồi đấy?"

"Em rất rất là ngưỡng mộ các chị ấy."

Keita ngớ người lắc đầu, rồi chợt nhận ra mình đang dán mắt vào mặt Youko: "Chờ... Chờ đã! Nói vậy chẳng lẽ Kaoru lúc nào cũng lấy mát-xa làm cái cớ để sờ soạng cơ thể mềm mại của Nadeshiko sao?"

"Ừm."

"Sao... Sao có thể như vậy... Chẳng lẽ cả Tomohane bé tẹo kia cũng...?"

"Ừm."

"Tên biến thái nhà anh ta!"

Keita buột miệng thốt ra câu đó.

Youko cọ trán vào vai Keita, nói: "Nè, Keita. Vậy nên mình cũng đừng thua kém gì họ, cái gì cũng làm hết đi!"

"Cái gì cũng làm? Em..."

"Cái gì cũng làm!"

"Có... Có được không?"

"Ừm~"

Đúng lúc đó, một giọng nói sảng khoái vang lên: "Keita đại nhân, thật sự chỉ được mát-xa thôi sao ạ?"

Ngẩng đầu lên thì thấy một mỹ nam mặc đồ trắng toát, từ chỗ tối trên trần nhà "bịch" một tiếng đáp xuống sàn.

Đó là Hake, một Inukami với mái tóc đen dài che khuất một bên mắt, ôm một tập tài liệu màu be.

Keita giơ một tay lên: "Ồ, lâu rồi không gặp."

Hake quỳ xuống, cung kính cúi đầu: "Đây là thư ủy thác mà Đương Gia muốn gửi đến ngài. Và..."

Anh ta ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói tiếp: "Keita đại nhân, để cẩn trọng, cho phép tôi được giải thích thêm. Chúng tôi, những Inukami, rất vui khi được chủ nhân vuốt ve. Việc ngài chải chuốt lông tóc, lông đuôi, vuốt ve đầu và lưng, đối với chúng tôi là một sự khen ngợi đặc biệt đó ạ!"

"Ra là vậy à!"

Keita có vẻ rất ngạc nhiên nhìn Hake.

"Cậu cũng vậy sao?"

Hake mỉm cười nhẹ nhàng.

"Vâng, tôi cũng vậy."

Anh ta luôn mặc trang phục trắng cổ điển, mang một khí chất lạnh lùng. Thật khó mà tưởng tượng cảnh anh ta được bà nội vuốt ve, cổ họng phát ra những tiếng "ừ hừ"...

Hake vẫn tiếp tục bằng giọng điệu nghiêm túc: "Những người như Kaoru đại nhân, làm đến mức cắt tỉa lông, cắt móng, mát-xa thì khá là hiếm, nhưng những chủ tớ khác ít nhiều gì cũng có cơ hội vuốt ve lẫn nhau. Keita đại nhân, nếu có thể, xin ngài thỉnh thoảng vuốt ve Youko, chải lông cho cô ấy."

"Ừm, làm cho em đi, làm cho em đi mà~"

"Như vậy, Youko sẽ càng vui vẻ làm việc cho Keita đại nhân hơn."

"Em thích nhất là được Keita vuốt ve~"

Đuôi của Youko bận rộn vẫy qua vẫy lại. Keita nhìn cô, hứng thú xoa đi xoa lại mái tóc đen của cô.

Cô nàng trông có vẻ đang rất vui vẻ, mắt lim dim, rúc vào người anh.

"Các cậu đúng là chó mà..."

Keita có vẻ cảm động, lẩm bẩm.

"Vậy, ngài có chấp nhận vụ ủy thác này không ạ?"

Đợi đến khi Keita vuốt ve Youko gần xong, Hake hỏi. Youko có vẻ thoải mái "phù" một tiếng, trút hết hơi, đặt cằm lên đầu gối Keita. Xem ra triệu chứng "thiếu thốn" đã hoàn toàn được chữa khỏi rồi. Keita khẽ gõ đầu Youko rồi nói: "Ừm~ Là yêu quái nhập à?"

Keita bắt đầu lật xem hồ sơ.

"Hình như là như vậy."

"Ở đây tuy không viết chi tiết lắm, nhưng lại nói rằng nhất định phải có Inukami Tsukai đến, tại sao nhỉ?"

"Ừm..."

Hake vẻ mặt nghi hoặc, hiếm khi lộ ra vẻ lo lắng, nói: "Keita đại nhân, nội dung vụ ủy thác này rất mơ hồ, trọng điểm cũng không rõ ràng. Tình huống này không biết là người ủy thác đang trong trạng thái hỗn loạn hay là..."

"Có nguy cơ ẩn giấu điều gì đó?"

Hake thành thật và khẳng định trả lời: "Vâng."

Keita "ừm" một tiếng suy nghĩ một lát, rồi bật cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!