Trương Hằng kiên nhẫn đợi đến tận đêm khuya mới quay lại nhà tang lễ, âm thầm lắp đặt các camera lỗ kim vào những vị trí trọng yếu.
Sau đó, cậu liên hệ với nhóm câu lạc bộ xe độ để mượn một chiếc xe van. Để đề phòng trong đám người chơi xe kia có "gián điệp" của "những thứ đó", ngay khi nhận xe, Trương Hằng đã lập tức thay đổi vẻ ngoài của chiếc xe một chút, đồng thời lắp thêm tấm chắn bên trong, biến khoang sau thành một không gian kín đáo, tách biệt hoàn toàn với bên ngoài.
Làm xong xuôi mọi việc, cậu mới lái xe đến khách sạn đón Bách Thanh.
Trương Hằng vẫn thực hiện quy trình kiểm tra thân phận của Bách Thanh như lần trước. Cô gái trông có vẻ mệt mỏi, nhưng so với sự sụp đổ hôm qua, tinh thần đã khá hơn nhiều. Có lẽ kết quả chụp CT ban sáng đã nhen nhóm trong cô một tia hy vọng, khiến ý chí chiến đấu bùng cháy trở lại.
"Tiếp theo chúng ta làm gì?" Bách Thanh hỏi.
"Chờ."
"Hả?"
"Chúng ta đã nắm được tung tích của một 'con' trong số chúng - chính là cái thứ đang nằm trong đầu mẹ cậu. Tớ cần nó dẫn đường để tìm ra hang ổ của bọn chúng."
Trương Hằng giải thích cặn kẽ: "Trước đây tớ đã từng nghi ngờ thân phận của gã sinh viên và bắt tay vào điều tra, nên bọn chúng cảnh giác với tớ rất cao. Ban đêm thì không sao, tớ tự tin có thể cắt đuôi được chúng. Nhưng ban ngày thì khác. Mai là thứ Hai, phải đi học rồi. Nếu tớ không có mặt ở trường, chúng chắc chắn sẽ sinh nghi và đề phòng, chưa chắc đã chịu đến nhà tang lễ để 'thu hồi' đồng loại nhanh như vậy. Thế nên, tớ cần sự giúp đỡ của cậu."
"Tớ phải làm gì?"
"Tớ cần cậu canh chừng ở gần nhà tang lễ. Tớ đã lắp camera ở phòng lạnh, bãi đỗ xe và cổng chính. Trong đó camera phòng lạnh chĩa thẳng vào ngăn tủ chứa thi thể mẹ cậu."
Vừa nói, Trương Hằng vừa lấy từ trong túi ra một thiết bị định vị gắn xe.
"Cậu cần chú ý xem có ai động vào thi thể mẹ cậu không. Một khi phát hiện mục tiêu, hãy tìm cách gắn cái này vào gầm xe của bọn chúng."
Nghĩ đến việc gia đình gã sinh viên từng đổi xe giữa đường, Trương Hằng do dự một chút rồi lấy thêm một thiết bị định vị siêu nhỏ cỡ đồng xu.
"Nếu có cơ hội, hãy lén thả cái này vào người một tên trong số chúng. Nhưng nhớ kỹ, an toàn là trên hết, đừng để bị phát hiện."
"Được." Bách Thanh nhận lấy thiết bị định vị, dứt khoát đồng ý.
"Cậu không hỏi tớ phải làm thế nào sao?" Trương Hằng nhướng mày, "Hay là cậu đã có kế hoạch rồi?"
"Tớ chưa biết, nhưng tớ sẽ nghĩ ra cách." Bách Thanh đáp, ánh mắt kiên định, "Chẳng phải cậu nói chúng sẽ không hành động ngay sao? Đợi đến khi sự chú ý của mọi người dời khỏi thi thể, đó mới là lúc chúng ra tay."
Cô siết chặt thiết bị trong tay: "Tớ sẽ làm được. Tin tớ đi, tớ không chỉ là một cô gái ngoan chỉ biết cắm đầu vào học đâu."
"Ừ, tớ tin." Trương Hằng gật đầu.
"Còn chuyện gì nữa không?"
"Tớ đã chuẩn bị cho cậu bảy cục sạc dự phòng, thức ăn và nước uống. Thời gian tới cậu sẽ phải sống trên chiếc xe này. Cậu có thể nhắn tin báo bình an cho ông bà và người thân đúng giờ để họ không lo lắng, nhưng tuyệt đối không được tiết lộ cậu đang ở đâu, đang làm gì. Kể cả bạn bè thân thiết cũng không."
Trương Hằng ngừng một chút, suy tư: "Từ giờ trở đi, ngoài tớ ra, cậu không được tin bất cứ ai. Hừm... chúng ta cần thống nhất một ám hiệu. Chứ lần nào gặp nhau cũng cắt tay lấy máu thì phiền phức quá."
"Những thứ cậu nói... khi ngụy trang thành chúng ta, chúng không đọc được ký ức của chúng ta sao?" Bách Thanh thắc mắc.
"Vấn đề này hiện tại vẫn chưa rõ. Nhưng theo kinh nghiệm trước đó của tớ, chúng dường như không biết những sự việc mới xảy ra gần đây."
Trương Hằng ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Khi cần xác minh thân phận, tớ sẽ hỏi cậu: 'Cậu có thích tớ không?'"
Khuôn mặt Bách Thanh lập tức đỏ bừng, "Tớ... tớ phải trả lời thế nào?"
"'Xin lỗi, tớ đến từ một thế giới khác.'" Trương Hằng nói, "Khi cậu hỏi tớ, tớ cũng sẽ trả lời như vậy. Bất kỳ câu trả lời nào khác đều đồng nghĩa với việc người đứng trước mặt cậu không phải là tớ."
Bách Thanh hít sâu một hơi, cố nén nhịp tim đang đập loạn xạ: "Được rồi."
"Cuối cùng, tớ cần hóa trang cho cậu một chút. Dù bọn chúng có lẽ không chú ý đến cậu nhiều, nhưng cẩn tắc vô áy náy, thay đổi diện mạo vẫn an toàn hơn."
Một tiếng sau, Trương Hằng dùng tóc giả và túi mỹ phẩm mới mua để "biến hình" cho Bách Thanh. Cậu còn kiên nhẫn dạy cô cách dặm lại lớp trang điểm.
"Cậu chỉ cần canh chừng vào ban ngày thôi, buổi tối tớ sẽ đến thay ca. Nhớ kỹ, phát hiện bất cứ điều gì bất thường, gọi ngay cho tớ, tớ sẽ đến hội hợp với cậu nhanh nhất có thể."
"Ừm hừm."
"Cậu tìm một nhà nghỉ gần đây ngủ một giấc đi, sáng mai quay lại thay ca với tớ." Trương Hằng dặn dò.
...
Một đêm bình yên vô sự trôi qua.
Sáu giờ sáng, tiếng gõ cửa xe vang lên. Trương Hằng mở cửa, thấy Bách Thanh đang xách hai túi nilon bốc khói nghi ngút.
"Quanh đây chẳng có hàng quán gì cả, tớ phải đi bộ cả cây số mới tìm được một sạp bán bánh bao và sữa đậu nành. Tớ mua cho cậu một ít."
"Cảm ơn." Trương Hằng nhận lấy túi đồ ăn, rồi bất chợt hỏi, "Cậu có thích tớ không?"
Bách Thanh khựng lại một nhịp, rồi nhẹ nhàng đáp: "Xin lỗi, tớ đến từ một thế giới khác. Tớ nói đúng không?"
"Chính xác." Trương Hằng mỉm cười, vươn tay kéo cô vào trong xe.
"Nghe cứ như lời thoại trong phim khoa học viễn tưởng ấy nhỉ." Bách Thanh thì thầm.
Sau đó, cả hai không nói thêm gì nữa, lặng lẽ ăn hết bữa sáng. Trương Hằng khoác ba lô lên vai, trở về trường học, để lại Bách Thanh một mình trong xe với màn hình điện thoại sáng đèn.
Tuần mới bắt đầu. Vì không có bài tập để chép, Trương Hằng "vinh dự" bị giáo viên điểm danh phê bình trước lớp.
Ngoài ra, trong buổi sáng, ông nội của Bách Thanh cũng đến trường xin phép cho cô nghỉ học một tuần.
Một số bạn học thân thiết với Bách Thanh bắt đầu liên tưởng đến bản tin thời sự chấn động mấy ngày qua. Trì Giai lo lắng chạy đến hỏi Trương Hằng xem có biết tình hình Bách Thanh thế nào không. Trương Hằng chỉ lắc đầu, nói rằng cậu nhắn tin nhưng Bách Thanh không trả lời.
Nét mặt Trì Giai tràn đầy âu lo: "Sao lại xảy ra chuyện khủng khiếp như vậy chứ... Phải mau chóng tìm được cậu ấy. Tớ sợ cậu ấy một mình không chịu đựng nổi. Nhà cậu ấy hình như bị niêm phong rồi. Cậu có biết địa chỉ họ hàng nào khác của cậu ấy không?"
"Tớ không rõ." Trương Hằng đáp cụt lủn.
"Vậy tan học chúng ta cùng đi tìm cô chủ nhiệm đi." Trì Giai đề nghị, "Cô chủ nhiệm chắc chắn có liên lạc của người thân cậu ấy, như thế chúng ta sẽ tìm được Bách Thanh."
"Xin lỗi, tan học tớ có việc bận rồi." Trương Hằng từ chối.
Trì Giai nghe vậy thì nổi giận đùng đùng:
"Cậu... sao cậu có thể như thế chứ?! Trước đây thì đeo bám người ta, ra vẻ quan tâm lắm. Giờ nhà người ta xảy ra chuyện thì cậu lập tức trốn biệt tăm biệt tích. Cậu... cậu đúng là đồ thực dụng, đồ máu lạnh!"
Vì quá kích động, giọng cô nàng vút lên cao, thu hút sự chú ý của cả lớp. Mấy cậu nam sinh gần đó cười cợt:
"Sao thế Trì Giai? Tỏ tình bị từ chối à?"
"Bà đây thèm vào mà thích cái loại người này! Tức chết đi được! Tránh ra!" Trì Giai giận dữ đẩy mạnh cậu nam sinh đang đùa cợt.
Cậu bạn kia thấy Trì Giai giận thật, gãi đầu khó hiểu: "Gì thế? Vừa nãy còn vui vẻ lắm mà."
"Lũ con trai các người đi chết hết đi! Bà đây nhìn thấy các người là phát tởm từ tận đáy lòng!!!"
Trì Giai hét lên, giơ ngón tay giữa về phía Trương Hằng và đám con trai đang ngơ ngác chịu trận lây.
1 Bình luận