Thi thể... hiện giờ đương nhiên vẫn nằm trong tay cảnh sát.
Đối với những cái chết bất thường, việc khám nghiệm tử thi để tìm ra nguyên nhân tử vong là quy trình bắt buộc.
Tuy nhiên, với vụ án lần này, nguyên nhân cái chết đã quá rõ ràng, pháp y không cần thiết phải tiến hành giải phẫu, chỉ cần kiểm tra bề mặt thi thể là đủ. Dù vậy, sau khi kiểm tra xong, thi thể vẫn chưa được trao trả cho gia đình mà tạm thời được gửi tại nhà tang lễ.
Thi thể liên quan đến vụ án hình sự không phải cứ muốn gặp là gặp được. Hơn nữa, Trương Hằng cũng không muốn có người lạ ở bên cạnh khi cậu tiến hành kiểm tra. Vì vậy, cậu đợi đến tận đêm khuya, khi nhà tang lễ đã tan sở, mới cùng Bách Thanh quay lại nơi này.
"Cậu đợi ở ngoài nhé." Trương Hằng nói với Bách Thanh.
Cô gái cắn nhẹ môi, lắc đầu: "Tớ muốn đi cùng cậu. Tớ muốn... nhìn mặt mẹ lần nữa."
"Tớ không nghĩ việc chịu thêm một cú sốc nữa là lựa chọn sáng suốt đâu. Hơn nữa lần này chúng ta phải lén lút đột nhập vào trong."
"Tớ đã thay giày thể thao rồi." Bách Thanh cúi xuống nhìn đôi chân mình, rồi ngẩng lên nhìn cậu với ánh mắt kiên định, "Tớ bắt buộc phải tận mắt chứng kiến mới có thể thực sự tin tưởng những gì cậu nói."
Trương Hằng nhìn sâu vào mắt cô một lúc, cuối cùng gật đầu: "Được rồi. Vậy cậu nhớ bám sát tớ."
Hai người đã đến thám thính một lần vào ban ngày. Có lẽ do tính chất đặc thù của ngành nghề này, nhà tang lễ hiếm khi bị trộm cắp ghé thăm, nên an ninh ở đây khá lỏng lẻo. Mặc dù có camera giám sát nhưng chủ yếu tập trung ở khu vực lưu tro cốt — nơi gia đình người quá cố thường để lại những vật phẩm có giá trị như dây chuyền, nhẫn, vòng tay... làm đồ tùy táng. Ngoài ra, chỉ có vài bảo vệ trực đêm đi tuần.
Trương Hằng nhẹ nhàng trèo qua bức tường bao thấp, đáp xuống vành đai cây xanh bên trong. Sau đó, cậu quay người, dang rộng đôi tay, đón lấy Bách Thanh nhảy xuống theo sau.
Hai người băng qua một bồn hoa nhỏ. Ngay trước mặt là tòa nhà chính của nhà tang lễ. Đối diện bồn hoa là sảnh viếng cao cấp, phía sau là nhà quàn. Lúc này cửa sảnh viếng đã khóa chặt.
Trương Hằng và Bách Thanh vòng qua hành lang phía bên hông, cạy một cánh cửa sổ rồi lẻn vào trong. Từ đây có thể đi thẳng đến khu lò hỏa táng, và dọc đường chỉ có duy nhất một chiếc camera đã hỏng.
Nhà tang lễ về đêm tĩnh mịch đến rợn người, hoàn toàn khác xa với sự ồn ào náo nhiệt ban ngày.
Thời điểm bận rộn nhất bắt đầu từ 7 giờ sáng. Hai sảnh cao cấp, sáu sảnh trung cấp và hai sảnh phổ thông gần như hoạt động hết công suất, các lễ truy điệu diễn ra liên tục không ngừng nghỉ. Người ta thường nói, dù là người giàu hay người nghèo, sau khi chết đi đều giống nhau cả.
Nhưng nghiêm túc mà nói, câu này cũng chẳng đúng hoàn toàn.
Chỉ nhìn vào số lượng người đến viếng cũng thấy sự khác biệt. Có đám tang chật ních cả trăm người, sảnh cao cấp cũng không chứa hết, người quen hay lạ, ở xa hay gần đều đến góp mặt, gửi vòng hoa. Cũng có những đám tang ở sảnh phổ thông diễn ra qua loa, chỉ lèo tèo vài người thân thích, trông lạnh lẽo vô cùng.
Chưa kể từ linh đường, xe tang, khăn liệm cho đến đất mộ, mỗi dịch vụ đều có bảng giá riêng, phân chia đẳng cấp rõ rệt. Cứ như thể thế giới đầy rẫy những trò đùa đen tối này đang ám chỉ rằng: Con người ta sinh ra đã bất bình đẳng, và chết đi cũng vẫn như vậy.
Trương Hằng và Bách Thanh rón rén bước đi dọc hành lang.
Đột nhiên, tiếng bước chân vọng lại từ phía xa. Hai người lập tức dừng lại, nhanh chóng lách mình vào phòng trang điểm bên cạnh. Đây là nơi làm việc của các chuyên gia khâm liệm, nơi người đã khuất được tắm rửa, trang điểm lần cuối để ra đi với dung mạo đẹp đẽ nhất.
Trong phòng không có ai, chỉ có vài chiếc xe đẩy bằng sắt xếp gọn một góc. Trương Hằng và Bách Thanh nấp sau một chiếc xe đẩy sát tường.
Tiếng bước chân bên ngoài ngày một gần hơn.
Trong không gian chật hẹp và tối tăm, Trương Hằng có thể cảm nhận được hơi thở của Bách Thanh trở nên dồn dập. Có lẽ khung cảnh xung quanh khiến cô liên tưởng đến điều gì đó đáng sợ, cảm xúc của cô bắt đầu mất ổn định, cả người lại run lên bần bật.
Mắt thấy ánh đèn pin của bảo vệ sắp quét tới, Trương Hằng thoáng do dự, rồi không còn cách nào khác, cậu vươn tay, ôm trọn cô gái nhỏ vào trong lồng ngực mình.
Cậu cảm nhận được Bách Thanh đang cắn chặt môi, cố nén tiếng khóc nức nở. Cô vùi mặt vào ngực áo cậu, đôi vai gầy rung lên từng đợt. Trương Hằng nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô, giúp cô dần bình tĩnh lại.
Ánh đèn pin loang loáng chiếu qua cửa sổ, quét vào phòng trang điểm. May mắn là người bảo vệ không có ý định đi vào kiểm tra. Những người làm nghề này gan thường không nhỏ, nhưng cũng chẳng ai rỗi hơi tự tìm cảm giác mạnh vào lúc nửa đêm. Sau khi soi đèn một vòng cho có lệ, tiếng bước chân lại dần xa đi.
Đợi đến khi âm thanh hoàn toàn biến mất ở cuối hành lang, cơ thể Bách Thanh mới thôi run rẩy.
Trương Hằng cảm nhận được một mảng ướt đẫm trước ngực áo mình là nước mắt, và cả... nước mũi của cô bạn. Bách Thanh ngẩng đầu lên, vừa lí nhí xin lỗi vừa luống cuống đưa tay lau lau chùi chùi.
Trương Hằng rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, khẽ nói: "Không sao đâu. Chúng ta đi tiếp thôi."
Bách Thanh gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau cậu rời khỏi phòng trang điểm.
Cô vừa đi vừa sụt sịt mũi: "Xin lỗi cậu... Tớ chỉ là... chợt nghĩ đến việc có thể mẹ tớ cũng sẽ bị đẩy vào đây, nằm cô đơn lạnh lẽo một mình ở đó..."
"Mọi chuyện chưa chắc đã đi đến bước đường cùng đó đâu." Trương Hằng an ủi.
Hai người đi qua khu lò hỏa táng, lướt qua phòng giải phẫu pháp y trống hoác, rồi xuyên qua một hành lang nữa, cuối cùng cũng đến được phòng lạnh. Đây là nơi lưu giữ thi thể, cũng là khu vực rộng lớn nhất của nhà tang lễ, với những dãy tủ đông xếp hàng ngay ngắn, lạnh lẽo.
Trương Hằng quay sang nhìn Bách Thanh: "Cậu chắc chắn muốn xem tiếp chứ? Cậu đã rất dũng cảm rồi. Cậu có thể đứng đây canh chừng cho tớ."
"Đã đến tận đây rồi, làm đi." Bách Thanh sắc mặt trắng bệch, nhưng giọng nói vẫn đầy quyết tâm.
Trương Hằng mở ba lô, lấy ra hai đôi găng tay cao su. Cậu tự đeo một đôi, đôi còn lại đưa cho Bách Thanh.
Hồi chiều hai người đã tra được mã số ngăn tủ chứa thi thể mẹ Bách Thanh. Dựa theo số hiệu, rất dễ dàng tìm ra vị trí. Trương Hằng kéo ngăn tủ ra, một luồng hơi lạnh thấu xương lập tức phả vào mặt.
Dù ca trực của bảo vệ vừa đi qua, phải rất lâu nữa mới quay lại, nhưng Trương Hằng không muốn có thêm rắc rối. Cậu dứt khoát kéo túi đựng thi thể ra, đặt lên chiếc xe đẩy bên cạnh.
Sau đó, cậu kéo khóa túi.
Dù Bách Thanh đã cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của mẹ, nước mắt cô lại trào ra không kiểm soát được.
Trương Hằng không quan sát kỹ vẻ ngoài, vì cậu biết pháp y đã kiểm tra rồi. Cậu không muốn lãng phí thời gian. Nếu "những thứ đó" dám chơi trò đánh tráo này, thì ít nhất vẻ bề ngoài sẽ không có sơ hở gì để mắt thường nhìn thấy.
Tuy nhiên, với những vết thương rõ ràng như dao đâm, cảnh sát thường sẽ không tiến hành chụp X-quang hay CT toàn thân.
Trương Hằng lấy đống mảnh ghép Lego từ trong ba lô ra. Với tốc độ nhanh nhất có thể, cậu lắp ráp chúng thành mô hình một chiếc máy quét CT cỡ nhỏ.
Sau đó, cậu cắm [Vô Hạn Tích Mộc] vào.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Bách Thanh, mô hình Lego bỗng chốc biến đổi, trở thành một chiếc máy quét CT thực thụ đang vận hành.
Điểm tập trung của Trương Hằng hoàn toàn khác với pháp y. Cậu không quan tâm đến vết thương chí mạng trên thi thể. Thứ cậu thực sự muốn biết là cấu tạo bên trong của cái xác này.
Nói đơn giản hơn, cậu muốn biết cái xác này có điểm gì khác biệt so với con người thực sự hay không, từ đó giải mã bí mật về khả năng "thay thế" con người tùy ý của chúng.
1 Bình luận