Tập 12 : Người ngoài hành tinh

Chương 53 : Nghi Ngờ

Chương 53 : Nghi Ngờ

Bách Thanh giật thót mình, theo phản xạ giấu ngay chiếc điện thoại mượn được ra sau lưng. Cô quay đầu lại, nhận ra người vừa lên tiếng chính là thầy giáo dạy thư pháp mà cô đã đụng phải ở cầu thang lúc nãy.

Thầy giáo cười nói: "May quá, tôi cứ nghĩ mãi không biết em có đến đây không. Vừa nãy tôi ngẫm lại, thấy đền bù như thế vẫn ít quá. Điện thoại em rơi nát bét như vậy, sợ là ba trăm tệ không giải quyết được vấn đề."

Nói đoạn, thầy quay sang ông chủ tiệm, rút ví ra hỏi: "Sửa hết bao nhiêu?"

"Tám trăm." Ông chủ tiệm đáp thật thà.

Thầy giáo nhíu mày: "Đắt thế?"

"Giá chính hãng nó thế." Ông chủ lý sự.

"Đây là màn hình chính hãng à?"

"Chứ còn gì nữa." Ông chủ chỉ tay vào tấm biển "Điểm sửa chữa ủy quyền Apple" treo bên ngoài.

Thầy giáo cười khẩy: "Lừa trẻ con à? Mấy tiệm sửa điện thoại các người ai mà chẳng treo cái biển này. Lên bản đồ tìm kiếm thì ra cả đống 'ủy quyền', tìm mỏi mắt mới thấy một cái chính hãng thật sự."

Ông chủ cười trừ, vẻ mặt sượng sùng.

"Màn hình này của ông chắc chắn cũng chẳng phải hàng zin bóc máy đâu nhỉ," thầy giáo phán, "Bốn trăm tệ. Không sửa thì chúng tôi đi tiệm khác."

"Đại ca ơi, anh trả giá ác quá. Em cũng chỉ là buôn bán nhỏ, lợi nhuận đâu có cao như anh nghĩ. Giá này em chẳng còn lãi lời gì nữa." Ông chủ mếu máo.

Bảo không có lãi là nói điêu, nhưng từ tám trăm tụt xuống bốn trăm thì đúng là hụt hẫng thật. Ông chủ trong lòng thầm trách gã thầy giáo này lo chuyện bao đồng, nhưng thấy đối phương đã dợm bước định đi, đành thở dài: "Thôi được rồi, thôi được rồi. Coi như em làm không công lấy tiếng vậy. Bốn trăm thì bốn trăm."

Giải quyết xong chuyện tiền nong, thầy giáo quay sang nhìn Bách Thanh. Nhưng ông ngạc nhiên nhận thấy trên mặt cô bé không hề có chút vẻ biết ơn nào, ngược lại còn đầy sự căng thẳng và đề phòng.

"Hình như trước đây tôi chưa gặp em bao giờ. Em mới đến buổi đầu à?" Thầy giáo mở lời, cố gắng phá vỡ bầu không khí gượng gạo, "Nhưng giờ này trường học vẫn chưa tan mà nhỉ?"

"Em... em xin nghỉ phép." Bách Thanh lùi lại hai bước, lưng chạm vào tủ kính trưng bày.

"Thế à?" Thầy giáo chớp mắt, "Em và Chủ nhiệm Cao có quan hệ thế nào?"

"Sao thầy biết tôi đi tìm Chủ nhiệm Cao?" Bách Thanh cảnh giác hỏi lại, giọng gay gắt.

"Đừng căng thẳng thế, chỉ là tán gẫu thôi mà," thầy giáo nhún vai, "Bác bảo vệ Trịnh nói với tôi đấy. Chính em bảo bác ấy thế mà."

"Chuyện này có liên quan gì đến thầy không?"

"Không, như tôi đã nói, chỉ là tiện miệng hỏi thăm thôi." Trên mặt thầy giáo lộ vẻ bất lực, "Tính khí của em có vẻ không được tốt lắm nhỉ."

"Đó là vì tôi không thích nói chuyện phiếm với người lạ." Bách Thanh đáp cụt lủn.

"Được rồi," thầy giáo gật đầu, "Tôi vốn định đợi em sửa xong điện thoại thì đưa em về nhà."

"Không cần, cảm ơn. Tôi có chân, tự về được." Bách Thanh từ chối thẳng thừng.

Lúc này, ngay cả ông chủ tiệm sửa điện thoại cũng cảm nhận được mùi thuốc súng nồng nặc giữa hai người. Gã ngẩng đầu lên, nghi hoặc quan sát, không hiểu rốt cuộc hai người này có quan hệ gì.

Thầy giáo lùi lại nửa bước, giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng: "Được được được, tôi không hỏi nữa là được chứ gì."

"Vậy thầy còn đứng đây làm gì?"

Thầy giáo nghe vậy thì bật cười vì tức: "Em cũng vô lễ quá đấy. Bố mẹ em dạy dỗ em kiểu gì vậy? Tôi giúp em sửa điện thoại, em không cảm ơn thì thôi, lại còn nói năng kiểu đó. Được thôi, em tự lo đi, tôi không hầu nữa."

Nói xong, ông quay người, đi thẳng ra khỏi cửa hàng.

Bách Thanh thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm. Cô quay sang giục ông chủ nhanh chóng sửa điện thoại cho mình. Vốn dĩ cô định gọi cho Trương Hằng ngay, nhưng bị thầy giáo kia cắt ngang, giờ này chắc ở trường đã vào tiết hai rồi. Bách Thanh đành phải đợi thêm chút nữa.

Tuy nhiên, hai mươi phút trôi qua. Đã sắp đến thời gian ông chủ cam kết xong việc.

Vậy mà cái điện thoại vẫn chưa sửa xong.

Lòng Bách Thanh nóng như lửa đốt. Kể từ khi phát hiện Chủ nhiệm Cao rất có thể đã bị "những thứ đó" thay thế, cô nhìn ai cũng thấy khả nghi. Hơn nữa, chỗ này quá gần Cung Thiếu Nhi, chỉ cách có hai trăm mét. Bách Thanh không biết màn diễn xuất vụng về của mình trong nhà kho lúc nãy có qua mặt được Chủ nhiệm Cao hay không.

Giờ ngẫm lại, việc điện thoại bị hỏng đúng lúc này cũng quá trùng hợp, khiến cô mất liên lạc với Trương Hằng. Tương tự, gã chủ tiệm cứ dây dưa mãi không sửa xong cũng trở nên đáng ngờ trong mắt cô.

Bách Thanh liên tục giục giã.

Ông chủ cũng toát mồ hôi hột, nhưng không biết có phải "dục tốc bất đạt" hay không mà cái lỗi bình thường sửa vèo cái là xong, nay lại cứ trục trặc mãi.

Bách Thanh không nhớ nổi mình đã giục gã nhanh lên bao nhiêu lần rồi. Cô quay đầu nhìn ra ngoài, phát hiện bên kia đường có một chiếc xe Mini Cooper đậu ở đó từ lúc nào.

Cô không nhìn rõ mặt người ngồi ghế lái, nhưng dáng người đó... trông rất giống thầy giáo dạy thư pháp vừa bỏ đi lúc nãy.

Khi Bách Thanh hỏi lại bao giờ mới xong, ông chủ bắt đầu mất kiên nhẫn: "Vội cái gì mà vội! Đằng nào trước buổi trưa tôi cũng sửa xong cho cô. Không đợi được thì đi dạo trung tâm thương mại gần đây đi."

Nghe đến đây, Bách Thanh như hạ quyết tâm. Cô chồm tới, giật phắt chiếc điện thoại vẫn chưa sửa xong từ tay ông chủ, rồi đẩy cửa lao ra ngoài.

Ông chủ ngớ người mất nửa giây mới phản ứng kịp, hét với theo: "Này! Cô đi đâu đấy? Chưa sửa xong mà! Tiền cũng chưa trả nữa!"

Nhưng Bách Thanh đã chạy xa rồi. Vừa ra khỏi cửa, cô liếc nhìn về phía chiếc Mini Cooper. Cái bóng đen trong xe dường như cũng đang nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt hai bên chạm nhau.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Bách Thanh cắm đầu chạy thục mạng.

Bên tai cô loáng thoáng nghe thấy tiếng động cơ khởi động rồ lên phía sau.

Không biết có phải là chiếc Mini đó đuổi theo hay không, nhưng Bách Thanh lúc này đã hoảng loạn tột độ. Cô lao đầu vào một khu dân cư gần đó, muốn cắt đuôi kẻ bám theo. Nhưng chạy lòng vòng hai vòng trong khu tập thể cũ kỹ, cô hoàn toàn mất phương hướng.

Nhìn thấy một lối ra, cô lao vút ra ngoài, cắm đầu chạy dọc theo con đường lớn. Không ngờ, chạy một hồi lại quay về đúng cổng Cung Thiếu Nhi.

Vừa vặn nhìn thấy Chủ nhiệm Cao đang đứng trước cổng, nói chuyện gì đó với bác bảo vệ già. Bà ấy trông cũng có vẻ như đang chuẩn bị đi ra ngoài.

Bách Thanh hoảng hốt quay đầu định chạy ngược lại. Nhưng chưa được hai bước, cô nhìn thấy chiếc Mini Cooper kia đang rẽ vào từ cuối con đường.

Nỗi sợ hãi trong lòng Bách Thanh dâng lên đến đỉnh điểm. Chân tay cô lạnh toát, cứng đờ.

Đúng lúc này, một bàn tay bất ngờ thò ra, kéo tuột cô vào sau sạp báo bên lề đường.

Bách Thanh suýt chút nữa thì hét toáng lên. Nhưng khi nhìn rõ người vừa kéo mình, cô thốt lên đầy kinh ngạc:

"Cậu... không phải cậu đang học ở trường sao? Sao lại ở đây?"

Trương Hằng nhìn cô, bình tĩnh nói:

"Tớ nhắn tin cho cậu mà không thấy trả lời. Tớ lo cậu xảy ra chuyện nên đến xem sao. Yên tâm đi, chuyện ở trường tớ lo liệu ổn thỏa rồi."

Nói xong, cậu vươn tay ra, định vén lại mấy lọn tóc rối bời đẫm mồ hôi trên trán Bách Thanh, giọng nói dịu dàng:

"Không sao rồi. Có tớ ở đây rồi."

Thế nhưng...

Khi ngón tay cậu vừa chạm vào trán Bách Thanh, cô gái bỗng rùng mình, theo bản năng rụt người lại, né tránh cái chạm tay ấy.

Ánh mắt cô nhìn cậu... ngập tràn sự nghi ngờ và sợ hãi.

"Xin lỗi... Tinh thần tớ dạo này căng thẳng quá." Bách Thanh lí nhí nói, cố gắng kiểm soát nhịp thở đang rối loạn.

"Không sao, cẩn thận một chút vẫn hơn. Rõ ràng bọn chúng lại đi trước chúng ta một bước rồi." Trương Hằng cau mày, giọng điệu có phần bực bội, "Lũ này đúng là âm hồn bất tán, phiền phức y hệt như gián vậy."

"Bây giờ chúng ta phải làm sao?" Bách Thanh hỏi, lồng ngực phập phồng lo sợ.

"Hết cách rồi, manh mối ở Cung Thiếu Nhi coi như đứt đoạn. Hơn nữa xem ra cậu cũng đã bị theo dõi, khách sạn cũ không thể quay lại được nữa."

Trương Hằng suy tính một chút rồi nói: "Chúng ta phải tìm một nơi an toàn trước đã. Phải là một nơi chúng ta chưa từng đến."

"Là ở đâu?"

"Tớ có quen một ông chủ tiệm net. Có thể nhờ ông ấy mở cho chúng ta một phòng bao (phòng riêng) trên tầng hai."

"Làm sao cậu biết ông ấy chưa bị thay thế?" Bách Thanh cảnh giác hỏi lại.

"Yên tâm, tớ đã kiểm tra kỹ rồi." Trương Hằng trấn an, "Chỗ đó thực ra cũng chẳng khác gì nhà nghỉ, có đồ ăn thức uống đầy đủ. Chúng ta có thể trốn ở đó cho đến khi nghĩ ra kế hoạch tiếp theo."

"Được rồi."

Bách Thanh hít một hơi thật sâu. Cô đứng yên tại chỗ, chân như mọc rễ xuống đất.

"Tuy bây giờ có hơi không đúng lúc, nhưng... tớ có thể hỏi cậu một câu được không?"

"Đương nhiên. Cậu cứ hỏi đi, biết gì tớ sẽ nói hết." Trương Hằng gật đầu, ánh mắt dịu dàng khuyến khích.

Bách Thanh ngước lên, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của người con trai trước mặt, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là tia hy vọng cuối cùng của cô.

"Tớ muốn biết..." Giọng cô run run, "Cậu... có thích tớ không?"

Trương Hằng nghe vậy thì ngẩn người ra một lúc: "Ơ... tớ không ngờ cậu lại..."

"Xin lỗi, tớ ngốc quá. Cậu quên câu hỏi vừa rồi đi." Bách Thanh vội cúi gằm mặt xuống, làm ra vẻ ngượng ngùng xấu hổ của thiếu nữ.

"Không không, ý tớ là... không ngờ cậu lại dũng cảm đến thế." Trương Hằng mỉm cười, giọng nói trầm ấm vang lên, "Thực sự rất dũng cảm. Câu hỏi này lẽ ra phải để tớ hỏi cậu mới đúng."

Trái tim Bách Thanh hẫng đi một nhịp, rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.

"Nói như vậy... câu trả lời của cậu là...?"

"Đúng vậy." Trương Hằng nhìn cô đắm đuối, thốt ra lời tỏ tình ngọt ngào chết người, "Đương nhiên là tớ cũng thích cậu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!