Tập 12 : Người ngoài hành tinh
Chương 16 : Thứ Hai Đừng Quên Mang Theo Nhé
4 Bình luận - Độ dài: 1,613 từ - Cập nhật:
Tiền tiêu vặt của Trương Hằng không phải đều tiêu hết vào pin và nước hoa chống muỗi, mà chủ yếu là vì trước khi phó bản bắt đầu, cậu đã lên mạng đặt mua một loạt sách, nên vốn dĩ cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Vì vậy, sau khi cùng Bách Thanh bước vào KFC, Trương Hằng nói, "Cậu xem trước muốn ăn gì nhé, tớ gọi một cuộc điện thoại."
"Ừm." Bách Thanh có vẻ hơi gượng gạo. Đây là lần đầu tiên cô đi KFC riêng với một bạn nam, cảm giác cứ thấy là lạ thế nào ấy.
Trương Hằng thì đi ra một bên, gọi cho Tần Trân trước để "cứu trợ giang hồ". Ai dè đối phương còn "nghèo" hơn cả cậu, tiền tiêu vặt gom góp hai tháng trước đều đã dồn hết vào việc mua một đôi giày bóng rổ. Hơn nữa bây giờ lại đang là cuối tuần, "nguồn vốn" mới vẫn chưa về tài khoản.
Sau đó, Trương Hằng đành liên lạc với ông ngoại. Ông ngoại cũng không hỏi gì nhiều, chỉ "ứng trước" luôn 200 tệ tiền tiêu vặt của tuần sau cho cậu. Trương Hằng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu quay trở lại chỗ Bách Thanh, kết quả phát hiện đối phương đã gọi món và thanh toán xong xuôi.
"Tớ gọi cho cậu một phần ăn trẻ em có đồ chơi đấy."
"Hửm?"
"Đùa thôi, tớ gọi một phần ăn đôi. Nhưng tớ chỉ cần một cái hamburger với nước là được, còn lại là của cậu hết." Bách Thanh nói.
"Vậy tớ chuyển tiền lại cho cậu."
"Không cần đâu." Bách Thanh lắc đầu, "Trước đây cậu cũng mời tớ uống trà sữa rồi mà."
"Trà sữa có bao nhiêu tiền đâu. Với cả tớ tìm cậu chép bài tập, làm gì có lý nào lại để cậu mời tớ ăn." Trương Hằng nói, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên bảng thực đơn phía trên, tìm giá của phần ăn đôi.
"Thật sự không cần mà." Bách Thanh xua tay lia lịa, "Trước đây cậu cũng giúp tớ rồi. Học kỳ trước tớ bị mấy bạn nữ bên ngoài trường chặn đường, vẫn là cậu giúp tớ giải vây."
"Ha, cậu vẫn còn nhớ chuyện đó à." Trương Hằng nhướng mày.
Trong sự kiện lần đó, cô bạn này thuần túy là tai bay vạ gió. Cô hoàn toàn không quen biết cậu ủy viên thể dục của lớp bên cạnh, nhưng đối phương lại có vẻ khá thích cô. Sau đó, cậu nam sinh kia lại chơi khá thân với một vài thành phần "xã hội" gần đó. Thực ra nói là "xã hội" cho oai, chứ cũng chỉ là mấy thanh niên sớm bỏ học, không tìm công việc đàng hoàng, nhưng bảo làm chuyện gì xấu thật thì lại không có gan, tụ tập lại với nhau, cả ngày lêu lổng khắp nơi.
Trong đó có một "tiểu thái muội" là bạn gái của cậu ủy viên thể dục. Kết quả là khi nghe tin bạn trai mình thích cô gái khác, mấy chị em liền rủ nhau đi "bắt hồ ly tinh".
Bách Thanh bị chặn đường mà hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. May mà hôm đó Trương Hằng tan học về muộn, thấy cô bị vây, cậu liền đi tới, dẫn cô rời đi. Mấy cô nàng "tiểu thái muội" kia thấy Bách Thanh có "viện binh", lại còn là con trai, tuy miệng thì buông lời khiêu khích vài câu, nhưng cuối cùng cũng không dám thật sự động thủ. Sau khi ném lại mấy câu đe dọa, họ đành phải trơ mắt nhìn hai người rời đi. Có điều, sau vụ đó, Bách Thanh đã phải để bố mẹ đưa đón đi học suốt một tháng trời.
Chuyện đã qua quá lâu, nếu Bách Thanh không nhắc, Trương Hằng cũng đã quên bẵng mất rồi.
Bách Thanh không muốn tiếp tục lằng nhằng chuyện ai trả tiền, liền dúi thẳng tờ hóa đơn vào tay Trương Hằng, "Cậu lấy đồ ăn nhé, tớ đi chiếm chỗ trước."
"Được."
Chủ nhật, người trong KFC cũng đông y như ngoài trung tâm thương mại, vì vậy việc chiếm chỗ cũng phải dựa vào may mắn. Nhưng may là lúc Trương Hằng lấy được khay đồ ăn, Bách Thanh cũng đã tìm được một bàn đôi ở trong góc, cô vẫy tay ra hiệu cho cậu.
Trương Hằng bưng khay đồ ăn đi tới. Nhìn đồ uống và hamburger trước mặt, cả hai gần như đồng thanh lên tiếng.
"Cậu chọn trước đi..."
"Vậy tớ không khách sáo nhé. Vừa hay tớ cũng đang khát." Bách Thanh chọn một ly trà ô long chanh và chiếc burger gà, sau đó đẩy khay đồ ăn về phía Trương Hằng.
Cậu đã bận rộn lâu như vậy nên cũng đói rồi, không nói gì thêm, giải quyết xong cái hamburger của mình trước, sau đó uống một hơi hết nửa ly cola.
"Cậu ăn có đủ không? Có muốn gọi thêm gì không?" Bách Thanh ăn uống khá nhỏ nhẹ, lúc này cái bánh mới vơi đi chưa tới một phần ba.
"Còn khoai tây chiên với đùi gà, đủ rồi." Trương Hằng vừa nói vừa ngáp một cái.
"Ở cùng tớ... rất vô vị à?"
"À, không phải. Hai hôm nay tớ nghỉ ngơi không được tốt lắm." Trương Hằng giải thích.
"Hửm, lại đi tìm 'anh trai' gì đó của cậu à?"
"Không phải. Lần này là bận chuyện khác." Trương Hằng đáp.
"...Lúc nào cũng ra vẻ thần thần bí bí." Bách Thanh nhận xét.
"Còn cậu thì sao? Cậu lại bận gì?" Trương Hằng chuyển chủ đề.
"Tớ á? Tớ có bận gì đâu, vẫn như mọi khi, ôn bài cũ, chuẩn bị bài mới. Hôm nay mới có thời gian rảnh ra ngoài hít thở chút không khí." Bách Thanh cắn cắn ống hút, nói.
Vẻ gượng gạo của cô vẫn chưa tan hết. Đôi mắt không biết nên đặt ở đâu cho phải. Tính ra, thời gian cô và Trương Hằng tiếp xúc cũng không ngắn, rõ ràng lúc làm bạn cùng bàn, khoảng cách của cả hai còn gần hơn thế này, theo lý mà nói thì đáng lẽ cô phải quen rồi mới đúng.
Hay là do điều hòa trong quán lạnh quá? Bách Thanh vô thức xoa xoa cánh tay mình.
Hai người cứ như vậy tán gẫu vẩn vơ, từ chuyện cuối tuần của mỗi người, cho đến tận nguyện vọng thi đại học. Theo thời gian, tinh thần của Bách Thanh cũng dần dần thả lỏng. Cô thậm chí còn kể cho Trương Hằng nghe chuyện trong nhà.
"Tớ cảm thấy bố tớ dạo này kỳ kỳ thế nào ấy."
"Ừm? Sao cậu lại nói vậy?"
"Trước đây bố tớ toàn đi xã giao bên ngoài đến khuya mới về, mẹ tớ vì chuyện này mà cãi nhau với bố không ít lần. Nhưng dạo gần đây, tớ thấy bố về nhà sớm hơn hẳn. Hơn nữa, tớ còn thấy bố lôi ảnh cũ ra xem một mình trong phòng. Lạ thật, trước đây bố toàn dạy chúng tớ là chuyện gì cũng phải nhìn về phía trước, tớ chưa bao giờ thấy bố chủ động lật xem lại ảnh cũ cả."
Trương Hằng nghe vậy, thần sắc chợt động. "Ông ấy còn làm gì kỳ lạ nữa không?"
Bách Thanh xua tay, "Hết rồi. Bố tớ là người rất nghiêm túc, bình thường ít khi cười nói, có lúc tớ còn không dám nói chuyện với bố nữa là. Bố thì có thể làm ra chuyện gì kỳ lạ được chứ?" Ngừng một lát, cô lại nói, "...Cái vụ xem ảnh cũ, lẽ nào là... khủng hoảng tuổi trung niên?"
Trương Hằng cũng không biết có phải dạo này cậu bị ảnh hưởng bởi chuyện xảy ra với gã sinh viên đại học nên trở nên hơi nhạy cảm hay không, nhìn đâu cũng thấy "những thứ đó".
Đúng là, chỉ riêng việc xem ảnh thì chẳng nói lên được điều gì. Con người chứ đâu phải máy móc, làm sao có thể ngày nào cũng lặp đi lặp lại một hành vi y hệt. Nhưng để cẩn thận, Trương Hằng vẫn nói với Bách Thanh, "Nếu sau này bố cậu còn có hành động nào bất thường, cậu có thể nói cho tớ."
"Nói cho cậu để làm gì?" Bách Thanh nhướng mày, "Cậu còn quản được cả bố tớ à?"
"Tớ không quản được bố cậu, nhưng có người để bàn bạc thì lúc nào cũng tốt hơn, đúng không?" Trương Hằng nói. Để che giấu ý đồ thật sự của mình, cậu bèn bổ sung thêm, "Đương nhiên, nếu cậu gặp chuyện khác muốn tìm người tâm sự cũng có thể liên lạc với tớ."
Bách Thanh rõ ràng đã hiểu lầm ý của câu nói này. Mặt cô "vụt" một tiếng đỏ bừng lên. Cô vội cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
Một lúc sau, ánh mắt cô liếc đến đồng hồ đeo tay, rồi "A" lên một tiếng.
"Không xong rồi, còn 5 phút nữa là phim chiếu! Chúng ta nói chuyện lâu vậy sao?"
"Cậu mau đi xem phim đi." Trương Hằng nói.
Trước khi đi, Bách Thanh vội vàng lôi chồng vở bài tập từ trong túi vải ra, dúi vào tay cậu bạn nào đó. Cô ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng chỉ nói một câu.
"Thứ Hai đừng quên mang theo đấy."
4 Bình luận