Tập 12 : Người ngoài hành tinh
Chương 22 : Cậu Không Cần Phải Lo Đâu
2 Bình luận - Độ dài: 1,630 từ - Cập nhật:
Trương Hằng không phải đợi lâu, đám người của câu lạc bộ xe độ đã quay lại.
Đi cùng bọn họ còn có gã thanh niên lái chiếc 911. Gã đi về phía Trương Hằng, một tay thò vào túi quần. Thấy vậy, Trương Hằng cũng điềm nhiên rút con dao rọc giấy ra.
"Hiểu lầm thôi." Gã thanh niên thấy thế vội vàng giơ một tay lên, ra hiệu mình không có ác ý, sau đó rút từ trong túi ra chiếc điện thoại di động.
"Trận này cậu thắng. Tiền thưởng tổng cộng là 24 vạn. Số tài khoản ngân hàng của cậu là bao nhiêu?"
"Tôi chưa kịp làm thẻ ngân hàng. Có tiền mặt không?" Trương Hằng hỏi.
Gã thanh niên nghe vậy thì ngẩn người. Quả nhiên cao thủ vẫn là cao thủ, sống phóng khoáng đến mức này sao? Ngay cả thẻ ngân hàng cũng không thèm làm. Có lẽ chỉ những người siêu phàm thoát tục như vậy mới luyện được kỹ thuật lái xe thần sầu đến thế.
Trong tiểu thuyết võ hiệp chẳng phải thường hay miêu tả như vậy sao? Luyện võ đến một cảnh giới nhất định, thứ cần tu luyện tiếp theo chính là tâm cảnh. Tương tự, những tay đua thực sự lợi hại có lẽ cũng như vậy? Người chưa đạt đến cảnh giới đó e là rất khó hiểu được.
"Cậu... đợi một chút nhé."
Gã thanh niên quay đầu lại, bắt đầu huy động mọi người gom tiền. Tuy nhiên, thời buổi này thanh toán điện tử đã rất phổ biến, dù họ là "phú nhị đại" thì ra đường cũng chẳng mang theo bao nhiêu tiền mặt. Ví của mỗi người cùng lắm cũng chỉ nhét ba, năm nghìn tệ để phòng thân, chi tiêu lớn thì đều quẹt thẻ.
Vì vậy, gã thanh niên gom góp nửa ngày trời, cũng chỉ được khoảng 5 vạn tệ. Nhìn vào xấp tiền đủ các loại mệnh giá, thậm chí có cả tờ 10 tệ lẻ, có thể thấy họ thực sự đã cố hết sức rồi.
"Yên tâm, số còn lại tôi sẽ gọi người mang đến." Gã thanh niên vỗ ngực cam đoan.
"Các anh chơi xe độ, có biết chỗ nào sửa xe vào ban đêm không?" Trương Hằng nhận lấy 5 vạn tệ rồi hỏi.
Lúc nãy cậu lái chiếc Santana húc văng cửa sắt công trường, tình thế cấp bách không thể xuống xe mở cửa, nên đầu xe đã bị móp một mảng, lốp và phanh cũng bị mài mòn nghiêm trọng. Trương Hằng phải xử lý qua một chút mới dám lái về nhà.
"Có, có, có! Chúng tôi có một xưởng sửa chữa riêng. Ban ngày thì kinh doanh, ban đêm là chỗ để anh em tụ tập vọc vạch xe cộ."
"Vậy được, bảo người mang số tiền còn lại đến đó đi." Trương Hằng thu dao rọc giấy lại.
Đã thấy thái độ của gã thanh niên lái 911 khá tốt, Trương Hằng tự nhiên cũng không muốn làm khó dễ đám người này. Dù sao thì nghiêm túc mà nói, chuyện tối nay cũng là do cậu thiếu tiền tiêu, muốn "kiếm chác" chút đỉnh từ đám công tử bột này, nên mới ép họ đua xe với mình. Kết quả là họ không những mất tiền mà còn bị "bóng ma tâm lý" không hề nhẹ.
Tuy nhiên, khi biết lý do tại sao gã thanh niên lại khách sáo với mình như vậy, Trương Hằng vẫn có chút bất ngờ.
Đám người này vậy mà muốn mời cậu làm cố vấn đặc biệt cho câu lạc bộ xe độ, dạy họ kỹ thuật đua xe. Theo lời gã thanh niên thì cả đời gã chưa từng thấy ai lái Santana đến cái trình độ này, đủ để làm thầy cho tất cả thành viên trong câu lạc bộ.
Hơn nữa, học phí cũng không rẻ, mỗi buổi hướng dẫn, câu lạc bộ sẵn sàng trả cho Trương Hằng 2 vạn tệ.
Đáng tiếc, mục đích Trương Hằng vào phó bản này không phải để kiếm tiền làm giàu. Có 24 vạn tệ này là đủ cho cậu hoạt động trong thời gian tới rồi. Tiền nhiều hơn nữa cũng không mang ra khỏi phó bản được, chẳng có ý nghĩa gì.
Vì thế, Trương Hằng từ chối lời mời của gã thanh niên, nhưng hai bên vẫn lưu số điện thoại của nhau.
Sau đó, cậu hoàn thành việc kiểm tra và sửa chữa chiếc Santana 3000, lại đi đổ đầy bình xăng, kịp thời lái xe về gara trước khi trời sáng. Cậu đeo chiếc ba lô đầy ắp tiền mặt, lặng lẽ trở về phòng.
...
"Cậu không phải là lại... lại... lại thức đêm nữa đấy chứ?"
Sáng thứ Hai, trong tiết Hóa học, Bách Thanh nhìn thấy ai đó vừa ngáp ngắn ngáp dài, vừa tiếp tục vẽ nguệch ngoạc lên giấy nháp, cuối cùng không nhịn được mà quay sang hỏi.
Giọng cô ép xuống rất thấp, Trương Hằng nghe không rõ lắm, bèn hỏi lại, "Hửm?"
"Tớ nói là... tối qua cậu lại ngủ không ngon à? Bài tập nhiều đến mức phải chép thâu đêm sao?"
Trương Hằng chớp chớp mắt, "Cô Hà đang nhìn cậu đấy."
"Hả?"
Bách Thanh giật thót mình. Cô quay đầu lại, quả nhiên thấy cô giáo Hà dạy Hóa đang nhìn về phía này, ánh mắt tràn đầy ý vị cảnh cáo. Cũng may Bách Thanh là ủy viên học tập, cô giáo mới nể mặt không mắng ngay tại trận. Nếu là học sinh có thành tích kém, e là cô giáo đã bắt đầu "duy trì kỷ luật lớp học" rồi.
Bách Thanh xấu hổ cúi gằm mặt xuống, không dám hó hé gì nữa. Mãi đến khi cô Hà quay người lên bảng viết bài, cô mới dám dùng bút chọc nhẹ vào tay Trương Hằng.
"Cậu cũng nói chuyện mà, sao cô không nhìn cậu?"
"Tại vì lúc nãy tớ đâu có động mồm." Trương Hằng làm mẫu lại cho Bách Thanh xem. Quả nhiên, khi cậu nói chuyện, đôi môi gần như không hề mấp máy.
"..."
Bách Thanh cạn lời. Cái tên này, nói cậu buồn ngủ đi, thì cậu lại luôn có cách nắm bắt nhất cử nhất động của giáo viên. Mà nói cậu không buồn ngủ đi, thì cậu lại cứ ngồi đó ngáp liên tục.
Có điều, bị bắt quả tang một lần, Bách Thanh cũng không dám tìm Trương Hằng nói chuyện nữa, ngoan ngoãn làm lại học sinh gương mẫu.
Mãi cho đến khi hết giờ, nhìn thấy cô Hà kẹp giáo án rời khỏi lớp, Bách Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thực ra cậu không cần phải lo đâu, cô ấy không có tâm trí đâu mà tìm cậu gây phiền phức." Trương Hằng nói.
"Tại sao cậu lại nói vậy?"
"Bởi vì cô ấy đang phiền não về cuộc sống gia đình, hay nói chính xác hơn là đang phiền não vì chồng ngoại tình. Cô ấy bây giờ đã kiệt sức rồi, hoàn toàn không muốn rước thêm việc vào người, chỉ muốn dạy cho nhanh rồi về thôi."
"Hả... Sao cậu biết chồng cô ấy ngoại tình? Tối qua cậu trốn dưới gầm ghế sofa nhà cô ấy à?"
"Tớ không cần trốn dưới gầm sofa cũng nhìn ra được. Chuyện này rất rõ ràng mà. Các giáo viên trường mình bình thường rất ít khi trang điểm, nhưng hôm nay cô Hà phá lệ trang điểm rất kỹ. Kiểu trang điểm này ít nhất cũng tốn 40 phút. Mà sáng nay tiết đầu tiên là của cô ấy. Thử hỏi nếu cậu là cô ấy, cậu có sẵn sàng hy sinh 40 phút ngủ nướng chỉ để trang điểm cho học sinh trong lớp ngắm không?"
"Nhưng điều đó cũng đâu chứng minh được chồng cô ấy ngoại tình?" Bách Thanh ngẫm nghĩ một lát rồi phản bác.
"Phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ trung niên, nếu không phải vì yêu cầu công việc, mà lại sẵn sàng dậy sớm để trang điểm kỹ lưỡng thì thường chỉ có hai khả năng: Một là đi gặp tình nhân, hai là đi gặp tình địch. Nhìn vào màu son cô ấy chọn, rõ ràng thiên về khả năng thứ hai hơn. Hơn nữa, hôm nay cô ấy tỏ ra đặc biệt mất kiên nhẫn. Chỉ trong một tiết học buổi sáng mà cô ấy đã dậm chân mấy lần, tiếng lật sách cũng rất mạnh. Đây không giống sự hưng phấn trước khi đi gặp tình nhân chút nào."
Trương Hằng ngừng một chút rồi nói tiếp:
"Hơn nữa, nếu tớ nhớ không nhầm thì cô Hà là người có ham muốn kiểm soát rất mạnh, nắm giữ quyền lực tài chính trong nhà, quản chồng rất nghiêm, ngày nào cũng kiểm tra. Tuy nhiên, đôi khi ép quá chặt chưa chắc đã là chuyện tốt. Đặc biệt là trước mặt người ngoài, cô ấy không nên đem chuyện đó ra khoe khoang, sẽ gây áp lực tâm lý rất lớn cho chồng. Lúc này, ông ấy sẽ cần một người phụ nữ yếu đuối, nhỏ bé hơn để tìm lại tôn nghiêm đàn ông của mình... Và rồi bi kịch xảy ra."
Bách Thanh nghe mà mặt đỏ bừng, "Sao cậu lại hiểu rõ mấy chuyện này thế?"
"Mâu thuẫn tình cảm là nguyên nhân lớn dẫn đến tội phạm. Tớ từng nghiên cứu về tội phạm học, nên cũng có chút hiểu biết về chuyện tình cảm."
Trương Hằng điềm nhiên gấp cuốn vở ghi chép trên bàn lại.
2 Bình luận