Tập 12 : Người ngoài hành tinh

Chương 18 : Đua Xe

Chương 18 : Đua Xe

"Xe của tôi làm sao?" Trương Hằng hỏi lại, giọng điệu bình thản như đang đọc sách giáo khoa.

"Năm 1983, mẫu xe liên doanh đầu tiên giữa SAIC và Volkswagen Đức chính là Santana, được xuất xưởng theo phương thức CKD. Chiều dài thân xe 4546mm, rộng 1710mm, cao 1427mm, trọng lượng xe 1100kg, chiều dài cơ sở 2548mm. Được trang bị động cơ 1.6L 4 xi-lanh, công suất tối đa 87 mã lực."

Cô gái đội mũ lưỡi trai bị một tràng thông số kỹ thuật "dội bom" đến mức quay mòng mòng. Cô ta vốn chẳng hiểu gì về xe cộ, nhưng cũng lờ mờ biết rằng một số dòng xe cổ (oldtimer) rất có giá trị. Nghe Trương Hằng thao thao bất tuyệt, cô ta không khỏi nảy sinh chút kính nể, "Chiếc này của cậu là lô xe liên doanh đời đầu tiên đấy à?"

"Không phải," Trương Hằng đáp tỉnh bơ. "Đây là Santana 3000, bắt đầu sản xuất từ năm 2004."

"..."

Cô gái ngớ người ra một lúc, rồi gắt lên, "Thế cậu lôi cái chuyện thập niên 80 ra làm cái quái gì?!"

Cảm giác bị người khác "dắt mũi" khiến giọng điệu của cô ta trở nên gay gắt.

"Chỉ là muốn nói cho cô biết, đừng có coi thường Santana mà thôi." Trương Hằng nói.

"Hừ! Ở đây cậu tùy tiện chọn bừa một chiếc, giá trị cũng đủ mua ít nhất mười chiếc xe nát của cậu rồi đấy, em trai ạ." Cô gái mũ lưỡi trai mỉa mai.

"Phải không? Nhưng đáng tiếc là chúng đều không chạy lại được chiếc Santana của tôi đâu." Sắc mặt Trương Hằng vẫn không đổi.

"Khẩu khí lớn đấy. Tưởng mình là AE86 chắc?" Một gã xăm trổ mặc áo phông Supreme đứng bên cạnh lên tiếng chen vào.

*Note: AE86 = dòng Corolla dẫn động cầu sau (1983–1987), nổi tiếng vì drift, động cơ 4A-GE và vì Initial D. Ngày nay, nó là biểu tượng văn hóa JDM, giá xe lên rất cao dù đã hơn 30 năm tuổi.

Câu nói của gã lại châm ngòi cho một tràng cười ầm ĩ xung quanh.

Đợi tiếng cười ngớt đi đôi chút, gã thanh niên đang ngồi hút thuốc trên nắp capo chiếc Porsche 911 mới lên tiếng.

"Được rồi, đùa giỡn đến đây thôi." Gã nhìn về phía Trương Hằng, giọng điệu mang theo sự cảnh cáo, "Cậu tốt nhất là nên rời đi ngay."

"Chúng ta còn chưa so tài mà."

"Chúng tôi không đua với người lạ không rõ lai lịch," gã thanh niên trên chiếc 911 thản nhiên nói. "Hơn nữa, chúng tôi đua là có cá cược tiền. Cậu có tiền không?"

"Bao nhiêu một ván?"

"Ba vạn tệ. Người thắng ăn tất."

"Tôi không có tiền mặt, nhưng có thể dùng xe để thế chấp." Trương Hằng nói.

Gã thanh niên lắc đầu, "Xe của cậu không đáng giá ba vạn, kịch kim chỉ được một vạn thôi. Hơn nữa... chiếc xe này là cậu trộm chìa khóa từ nhà lái ra đúng không? Của bố cậu hay là của ông cậu? Sáng mai họ tỉnh dậy thấy mất xe, lấy gì đưa mẹ cậu đi làm đây?"

Lời nói châm chọc của gã lại khiến đám đông cười ồ lên.

"Nói như vậy, xem ra tôi bắt buộc phải thắng ván này rồi." Trương Hằng vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng.

"Thứ nhất, cậu không thắng được. Thứ hai... như tôi đã nói, cậu ngay cả phí vào cửa cũng không trả nổi." Gã thanh niên búng tàn thuốc trên đầu ngón tay, "Về nhà đi, đây là muốn tốt cho cậu thôi."

Ai ngờ lúc này, tên nhóc 10x lúc nãy lại lên tiếng, "Tiền tôi có thể ứng trước cho hắn."

"Hửm?"

Tên nhóc 10x ôm eo cô gái mũ lưỡi trai, hất hàm nói, "Sao chứ? Tôi muốn xem hắn lái chiếc Santana nát này đua với chúng ta. Chắc chắn sẽ thú vị lắm đây. Nhà tôi mở công ty đòi nợ, đảm bảo sau này hắn không quỵt được đâu."

"Đừng có gây chuyện. Đã gia nhập vào cái vòng tròn này, cậu phải tuân thủ quy tắc do tôi đặt ra." Gã thanh niên trên chiếc 911 nhíu mày, "Tôi đã nói rồi, chúng ta không đua với người ngoài không rõ lai lịch."

Có thể thấy gã rất có tiếng nói trong nhóm này. Gã vừa mở miệng, tên nhóc 10x dù vẻ mặt có chút không cam lòng, nhưng quả nhiên không dám hó hé gì thêm.

"Coi như cậu gặp may. Lái chiếc xe rách của cậu cút đi." Gã xăm trổ mặc áo Supreme làm động tác bắn súng về phía Trương Hằng.

Tuy nhiên, nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, gã trai lái chiếc Volkswagen kia không những không rời đi, mà ngược lại còn... tắt máy, rút chìa khóa. Cậu dứt khoát đỗ xe hẳn vào lề đường.

"Xin lỗi nhé, tôi chưa đi được. Tôi bỗng nhiên phát hiện mình hình như hơi thích chỗ này rồi, định ở lại đây hóng gió thêm một lúc. Có khi sau này tối nào tôi cũng phải ghé qua đây lượn vài vòng, xem có ai đua xe không mới được."

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à?" Sắc mặt gã thanh niên trên chiếc 911 trầm xuống. "Cậu hình như hiểu lầm chuyện gì rồi. Cậu tưởng chúng tôi không làm gì được cậu, không dám động vào cậu sao? Tôi không muốn gây chuyện là vì sợ phiền phức, chứ không phải vì không giải quyết nổi đâu nhé."

Gã vừa dứt lời, đám thành viên câu lạc bộ xe độ xung quanh liền vây lại. Có kẻ còn lôi từ cốp xe ra cờ-lê và bình cứu hỏa mini, chỉ chờ gã thanh niên ra lệnh là sẽ lao vào đập xe.

Đám người này bình thường đều là những kẻ to gan lớn mật, chỉ sợ thiên hạ không loạn, đã sớm nhìn Trương Hằng ngứa mắt rồi.

"Tôi cho cậu cơ hội cuối cùng. Trong vòng một phút, biến khỏi tầm mắt của tôi." Gã thanh niên ra tối hậu thư.

Trương Hằng liếc nhìn đám người đang lăm le xông lên xung quanh, rồi lại nhìn gã thanh niên kia.

"Cho nên, anh thà đánh nhau với tôi một trận, cũng không dám đường đường chính chính đua một vòng sao? Rốt cuộc các người là câu lạc bộ xe độ hay là câu lạc bộ đấm bốc thế?"

"Được."

Gã thanh niên dường như bị sự kiên trì muốn đua xe đến mức "không biết sống chết" của Trương Hằng chọc cười. Gã ném đầu lọc thuốc lá xuống đất, nhảy xuống khỏi nắp capo.

"Cậu muốn đua, vậy thì hai chúng ta đua một ván. Nếu thua, tôi cũng không lấy tiền hay chiếc xe nát của cậu. Cậu chỉ cần bò một vòng trên mặt đất, sau đó đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa là được."

Ai ngờ Trương Hằng lại lắc đầu, "Không phải hai chúng ta. Là tất cả cùng đua. Đông người mới vui chứ."

Gã thanh niên cuối cùng cũng bị chọc giận thực sự. Gã nhìn sâu vào mắt Trương Hằng một cái, cũng không thèm nói nhảm nữa, lạnh lùng buông một câu:

"Được thôi. Cậu đã muốn vậy thì chiều. Tiểu K, phổ biến luật cho hắn."

Một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng vòng một lại "không nhỏ chút nào" bước đến trước mặt Trương Hằng, nở một nụ cười ngọt ngào chết người.

"Luật chơi rất đơn giản. Sau khi chuẩn bị xong, các tay đua vào vị trí. Tôi sẽ hô bắt đầu. Sau đó xuất phát từ đây, không quan tâm dùng cách gì, ai đến đích trước tiên người đó là người chiến thắng cuối cùng. Thế nào? Rất công bằng phải không?"

"Đích đến ở đâu?" Trương Hằng hỏi.

"Cậu biết quần thể nhà thi đấu của Khu Mới chứ? Cổng phía Tây của nhà thi đấu bơi lội chính là đích đến của cuộc đua lần này." Tiểu K nói.

Trong lúc hai người nói chuyện, đã có bốn chiếc xe chở theo các cô gái chạy trước đến cổng Tây nhà thi đấu bơi lội để làm trọng tài và khán giả đích đến. Họ là những người không muốn tham gia cuộc đua lần này. Trương Hằng cũng không miễn cưỡng.

Còn lại 8 chiếc xe. Mỗi xe 3 vạn tệ, tổng cộng tiền cược trong "pot" (tổng gà) là 24 vạn.

Đủ cho chi phí sinh hoạt và điều tra của cậu trong phó bản này rồi.

Đương nhiên, tiền đề là cậu phải thắng được cuộc đua này đã.

Cô gái đội mũ lưỡi trai nói không sai một câu nào. Xe ở đây, cho dù là chiếc rẻ nhất cũng đủ mua vài chục chiếc Santana 3000 cũ. Chứ đừng nói đến chiếc Porsche 911 của gã thủ lĩnh, đó là siêu xe danh bất hư truyền, tăng tốc từ 0 lên 100km/h chỉ mất 3.9 giây. Bất luận là động lực hay khả năng điều khiển đều "out trình" hoàn toàn so với Santana 3000.

Hơn nữa, lần này Trương Hằng còn chưa kịp độ xe. Đây là xe của ông ngoại, cậu không thể tùy tiện động vào khi chưa được phép. Nếu không, lỡ ông ngoại đạp ga một cái mà tim bắn ra ngoài thì biết làm sao.

Nhưng cũng có một vài tin tốt.

Trương Hằng mở bản đồ Cao Đức lên xem lộ trình. Cậu phát hiện đây không phải là kiểu đường đua thẳng tắp một mạch đến đích. Xét đến việc Khu Mới có rất nhiều nơi chỉ xây dựng được một nửa, tình trạng mặt đường khá phức tạp, yêu cầu về kỹ thuật lái xe sẽ rất cao.

Ngoài ra, gã thanh niên lái 911 dường như cũng không muốn chiếm lợi thế quá lớn trước cậu, nên lần này đã chọn một tuyến đường mà mọi người đều chưa từng chạy qua.

Coi như là tất cả cùng đứng trên một vạch xuất phát công bằng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!