Chương 8
Thật là nhạt nhẽo. Thật sự đáng thương hại.
Sẽ là nói dối nếu bảo rằng ta không mong đợi gì ở chúng. Nếu có chăng, ta đã xem thứ phế phẩm ấy với sự cảnh giác thích đáng. Cẩn tắc vô áy náy. Ấy vậy mà…
“Thảm hại. Thật sự thảm hại. Đúng là nỗi thất vọng.”
Đứng trước ngôi đền đang chìm trong hỗn loạn, ta ra lệnh cho các thánh binh:
“Giết hết. Không chừa một ai.”
Tuân mệnh, chúng bắt đầu tàn sát. Cái chết sẽ được ban phát công bằng cho tất cả, bất kể là người hay quỷ.
Vị tổng giám mục đã làm tốt. Đám thánh binh mà ta sai y tạo ra quả thực được chế tác khéo léo.
Trong huyết quản mỗi con người đều có chảy chút máu quỷ. Những kẻ đánh thức đặc điểm tiềm ẩn ấy thông qua quá trình thoái hồi sẽ trở thành những sinh vật dị dạng gọi là kẻ bị quỷ chạm, sở hữu sức mạnh ở khoảng giữa con người và ác quỷ. Vậy thì, điều gì sẽ xảy ra nếu một kẻ bị quỷ chạm nhận thêm nhiều ma lực hơn nữa? Hoặc nếu một con quỷ được bơm thêm lượng ma lực khổng lồ?
Những thánh binh này rõ ràng đã được nâng cấp tới mức gần nhất với khởi nguyên thuần khiết của loài—hình thái thực sự của giống loài chúng ta trước khi bị thoái hóa qua bao thế hệ lai tạp. Nếu con người chỉ là phiên bản thoái hóa của quỷ, vậy hẳn phải tồn tại một dạng cao hơn, mang trong mình toàn bộ sức mạnh hợp nhất của loài quỷ.
Trước kia, tất cả chỉ là giả thuyết. Ta từng bác bỏ nó. Sau này, ta cũng chỉ tin một nửa. Nhưng khi nhìn thấy Ma Vương, khi chạm vào ngài, ta đã biết. Ta đã thấy sự thật. Ta đã thấy rằng quả thật có một kẻ mang quyền lực để thống trị toàn thế giới.
Ta đã thấy—và ta đã ghen tị. Nếu hắn sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa ấy, vậy tại sao…?
Nhưng ngay cả thế, Chúa Công vẫn dung thứ cho sự tồn tại của ta bên cạnh ngài—như thể muốn cho thấy rằng sự khoan dung ấy là điều đương nhiên với địa vị của ngài.
Vậy mà, bằng cách nào đó, Chúa Công lại ra đi trước chúng ta. Dù có tất cả quyền lực, ngài vẫn bỏ lại chúng ta phía sau.
“Raven!”
Quảng trường ngôi đền tràn ngập máu và tiếng gào thét. Giữa cảnh hỗn loạn, một giọng gọi ta. Ta quay lại, nhưng chẳng phải ai quan trọng—chỉ là lão tướng quân già từng dẫn dắt một nửa quân đội của Chúa Công: Sư Tử Hoàng Kim.
“Ồ, chào ngài, Thống tướng. Thật mừng khi thấy cuộc xâm lược của ngài đã thành công.”
“Bớt xã giao đi! Cái quái gì mấy thứ đó vậy?! Là quân của ngươi sao?! Dừng chúng lại ngay!”
Tiếng gầm của lão sư tử già làm ta khó chịu.
“Đâu cần phải nổi nóng thế, Thống tướng. Binh lính của ngài là tinh nhuệ tuyển chọn. Dù có hiểu nhầm thì hẳn cũng chẳng mấy khó khăn—”
Liệu ta sẽ nói hết câu, hay lão sẽ xông vào trước? Ta đã đoán trước vế sau, và đúng như dự đoán, lão lao đến như dã thú. Móng vuốt dày, thích nghi để săn mồi, dừng lại ngay trước khi cào vào ngực ta và nắm lấy cổ áo ta.
“Dừng chúng lại! Ta không nói lần thứ hai!”
“Ngạo mạn thật… Ta đã nói là ta tự lo được, vậy mà ngài vẫn nhét lính cho ta, phải không? Chẳng lẽ Sư Tử Hoàng Kim lẫy lừng lại hạ mình cướp công của người khác?”
Móng vuốt lão xiết vào sườn ta, vết máu đỏ bắt đầu loang trên áo sơ mi trắng.
“Nếu ta giết ngươi, chúng có dừng không?”
“Nếu ta giết ngài, binh lính ngài có dừng không?”
Cuộc xâm lược này vốn đã là cách để quân lính của lão trút cơn giận vô định vì cái chết của Chúa Công. Ta chỉ tình cờ biết về các thí nghiệm của con người trên tù binh, và nhờ thế mà mọi việc tiến triển trơn tru. Ngay cả Sư Tử Hoàng Kim kiên nhẫn cũng không thể bỏ qua tiếng kêu của người của mình. Tất cả đều hiện rõ trong hành động của đám ngu ngốc lao đầu vào chỗ chết chỉ với chút xúi giục từ ta khi đưa cho chúng cơ hội tiêu diệt Anh Hùng. Lòng thương đồng đội đã khiến chúng tự lao vào cuộc chiến trả thù—vừa khéo rơi vào đúng tay ta.
“Gọi những hành động như vậy là chính nghĩa—ấy là đặc quyền của kẻ chiến thắng.”
Ta đâm ngón tay mình vào ngực sư tử, y hệt cách lão làm với ta. Nhịp đập yếu ớt của sinh mệnh lão nằm gọn trong lòng bàn tay ta, và ta dùng quyền năng của Chúa Công để nuốt chửng nó.
“Ngươi… Ngươi… là…?”
“Ngài đừng nói là thật sự tin rằng một con người tầm thường lại giết được Chúa Công nhé?”
“Thì ra là ngươi—!”
Thật là đơn giản đến tội nghiệp. Sức mạnh thì có, trí óc lại thiếu—một con thú đáng ghê tởm.
“Ta chỉ đùa thôi. Được chứ, Mèo Vàng?”
Ngay cả trong giới con người, đó là biệt danh chỉ kỵ sĩ hoàng gia mới dùng, chứ không phải lính đánh thuê. Nghe ta gọi vậy, lão gầm gừ thấp giọng, mặt méo mó tức giận. Ta vẫn điềm nhiên nói tiếp.
“Nhưng ta thật sự muốn ngài biến mất. Chuyện đó thì nghiêm túc đấy.”
“Raven!”
“Ồ?”
Lão vung móng vuốt sắc bén về phía ta, nhưng ta dễ dàng né. Trước mặt ta giờ chỉ còn một lão binh yếu ớt và đáng thương.
“Đây là báo ứng của ngài. Ngài luôn ganh ghét kẻ từng là con người xuất hiện từ hư không rồi trở nên không thể thay thế bên cạnh Chúa Công, phải không?”
Ta đá lão ngã, nhưng dù nhăn mặt vì đau, trong mắt lão không có chút giận dữ nào—chỉ có sự ngạc nhiên, và…
“Ngay cả giờ, ngài vẫn thương hại ta sao? Đó là đặc quyền của kẻ mạnh…”
Thật sự, cực kỳ ghê tởm.
“Hãy nghe đây, Thống tướng. Ta chính là kẻ đã thiêu rụi làng Sói Trắng. Ta là kẻ đã tiết lộ vị trí doanh trại của hắn cho lính đánh thuê loài người. Ngài đã trở nên quá mạnh—một mình Sói Trắng, và Sư Tử Hoàng Kim cùng bầy đàn. Hai cánh quân của Chúa Công đều dưới quyền ngài. Thế nhưng, ngài lại để cô gái ấy trốn thoát… Đây là trừng phạt cho ngài. Trong sự ngu ngốc của mình, ngài đã sợ hãi khi phải dùng sức mạnh đang nắm trong tay, và giờ là lúc ngài phải trả giá. Rõ chưa?”
“Raven… Ngươi vẫn mang cái tên Chúa Công ban cho, vậy mà… Tại sao? Ngươi từng là—”
“Ngài chẳng hiểu gì hết—hoàn toàn chẳng hiểu gì. Đó mới là tội thực sự của ngài.”
Cứ gọi ta là gì tùy ý—đồng đội, gia đình, huyết mạch. Nhưng nếu ngài thực sự tin như vậy… thì ngài cũng phải chấp nhận cả cơn thịnh nộ của ta.
Nhưng Sư Tử Hoàng Kim chỉ nhíu mày, hoàn toàn không hiểu.
“Không sao,” ta nói. “Binh lính già rồi thì nên rời sân khấu khi thời đại mới đến—lịch sử đã dạy như vậy.”
Truyền ma lực vào con người sẽ khiến họ biến thành kẻ bị quỷ chạm. Vậy còn ngược lại thì sao? Nếu hút ma lực ra khỏi một con quỷ thì sẽ thế nào?
Tôi dồn sức mạnh vào đầu ngón tay, biến cả bàn tay, cánh tay mình thành vuốt sư tử. Nghe nói ở những miền đất xa xôi, sư tử được tôn là chúa tể muôn loài—thậm chí được thờ phụng.
Đưa mắt đảo quanh, tôi thấy lũ quỷ đang giao chiến với quân lính thần thánh của mình. Chúng chiến đấu khá giỏi, dù đội hình gồm đủ chủng tộc hỗn hợp—chứng tỏ vị tướng đã hợp nhất được chúng quả là tay lão luyện. Nhưng chuyện đó chấm dứt tại đây.
“Hãy sang bên kia thế giới mà chuộc tội với Chúa.”
Hãy chiêm ngưỡng móng vuốt sắc bén của mình... và chết đi.
Tôi hoàn toàn có ý định chém bay đầu hắn ngay lập tức. Nhưng—
“Ta đã giết ngươi rồi cơ mà?”
Một thanh kiếm mảnh chặn đứng đòn của tôi.
“Anh hùng mà lại đi bảo vệ quỷ à?” tôi hỏi.
“Dù là Anh hùng hay không... thì ta vẫn làm thế!”
Cô gái ấy đã kiệt sức thấy rõ, vậy mà vẫn dồn hết sức đẩy cánh tay tôi ra, rồi lao tới chém liên hồi. Đòn đánh nhẹ hều... nhưng tốc độ thì không ai sánh kịp.
“Sao ngươi còn sống? Và làm gì ở đây?”
Tối qua cô ta đã hoàn toàn suy sụp. Giờ thì khác hẳn.
Sau lưng cô ta, tôi thấy “món hàng lỗi” chạy về phía Sư tử vàng.
Cô ta đã làm gì? Ăn cắp sức mạnh của Phù thủy ở Thánh đô ư?
“Được cứu hả? Bởi chính kẻ ám sát đã nhắm vào mạng ngươi?”
“Câm miệng!”
Thanh kiếm của Anh hùng vung về phía tôi—thanh kiếm đã chém rơi đầu Chúa tể Quỷ.
Lời nguyền ấy phải bị phá bỏ, ngay tại đây.
“Ngươi chỉ có cảm xúc và quyết tâm ngu xuẩn. Ngay cả ý chí bảo vệ thế giới này cũng chẳng có.”
Cô ta gầm lên đáp trả, vẫn vung kiếm.
“Món hàng lỗi” đang tìm cách chữa trị cho Sư tử vàng, nhưng tôi đã thu toàn bộ linh lực xung quanh để nuôi quân lính thần thánh. Khả năng tái tạo của quỷ dựa vào lượng ma lực khổng lồ của chúng. Dù cô ta có làm gì thì lão sư tử cũng chẳng thể đứng dậy được. Trong khi đó, quân lính thần thánh vẫn tiếp tục tấn công, và thế trận vẫn nghiêng hẳn về phía chúng tôi. Thế nên tôi tập trung toàn bộ vào Anh hùng.
“Ngươi đã giết Chúa tể của ta, giờ lại bảo vệ một con quỷ? Ngươi giữ nguyên tắc kiểu gì vậy?” tôi chất vấn. “Ta cũng là con người như ngươi. Bị bán làm nô lệ, bị hạ nhục thành kẻ bị quỷ chạm, và buộc phải dùng sức mạnh để sống sót—chẳng khác gì ngươi cả. Vậy rốt cuộc khác nhau ở đâu?”
Tôi dần thu hẹp nhận thức, chỉ còn mỗi cô ta. Một cô gái yếu ớt, nhưng cũng là sát thủ đã tự mình lọt vào chỗ Chúa tể và ra đòn kết liễu. Người đã huấn luyện cô lại chính là tên vô lại ấy. Thù hận của tôi chỉ kém chút so với sự cảnh giác. Tôi đã sẵn sàng.
“Nếu không phải là Anh hùng, thì ngươi là gì? Chỉ là một kẻ sát nhân khát máu?”
Tôi gạt kiếm và đá vào bụng cô ta. Nhẹ—kinh khủng khiếp. Và yếu đuối, mỏng manh hơn hẳn vẻ ngoài. Thật bất ngờ khi con gái loài người lại dễ gãy vụn đến thế.
“Không trả lời à? Ngươi sống giữa chiến trường, vung kiếm giết người, vậy mà chẳng thể nói nổi thứ công lý nào mình phục vụ? Thế thì đúng là—”
“Câm miệng!”
Dù toàn thân đầy thương tích, cô gái vẫn đứng dậy, kiếm cầm trong một tay. Cô nhổ máu ra, đối diện với tôi. Tình trạng của cô đã nguy kịch.
“Bất kể Alicia muốn bảo vệ thứ gì... thì ta sẽ bảo vệ thứ đó!”
Giọng cô run rẩy. Chỉ cần một đòn nữa thôi là cô sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa. Ý chí, giọng nói, tất cả chỉ còn như một ngọn nến trước gió.
“Ngốc nghếch...”
Con nhỏ tóc trắng thất bại ấy đang nhìn chúng tôi. Đôi mắt đỏ vương sắc máu kia cùng màu với hắn—và dù cô ta không nhận ra, chúng thật mê hoặc.
“Thật dễ chịu khi ngoảnh mặt khỏi hiện thực, bám lấy niềm tin mù quáng và nói toàn mộng tưởng. Nhưng nếu tất cả những gì ngươi có chỉ là thế, thì ngươi chẳng thể bảo vệ được gì. Chẳng thể cứu được gì...”
Đúng lúc ấy, tiếng tù và chiến tranh vang lên từ xa. Lính đánh thuê và lũ quỷ đồng loạt quay về hướng phát ra âm thanh, phía bên ngoài tường thành.
Viện binh, hay kẻ địch mới?
Chỉ trong một khắc, tôi đã có câu trả lời. Bản năng chiến trường cho tôi biết ngay đó là phe nào.
Một khoảng lặng thoáng lan ra khắp chiến trường hỗn loạn... Rồi quân lính thần thánh xé toạc nó. Cả quỷ lẫn lính đánh thuê đều không thể rời mắt khỏi những con quái vật đang tàn sát. Kết cục đã gần kề. Dù là quỷ hay người, tôi sẽ không để ai rời khỏi đây sống sót.
“Anh hùng Elcyon, kẻ đã giết Chúa tể Quỷ,” tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta với vẻ bình tĩnh giả tạo, “nếu ngươi nói sẽ bảo vệ chúng, thì cứ bảo vệ đi. Nếu làm nổi.”
Với tiếng gào điên loạn, lực lượng mới ập vào quảng trường. Chúng đến để trả mối hận và rửa sạch nỗi nhục. Một cựu đại đội trưởng kỵ sĩ hoàng gia trông hơi quen hét lên trong đau đớn khi nhìn thấy cảnh tượng.
“Kẻ bị ma chạm!”
◇
Tiếng tù và vang vọng, tôi quay về phía tường thành.
Cion và Raven đang đối đầu, mắt gườm gườm. Cả Sư tử vàng lẫn ông chủ quán trọ đều không có vẻ gì là mong viện binh. Mọi chuyện tệ dần từng giây, nhưng với lũ lính thần thánh tàn phá khắp nơi, ai cũng đã căng hết sức. Khi đội quân mới tràn vào quảng trường đền, ông chủ quán trọ hét lớn:
“Kẻ bị quỷ chạm!”
Lũ tấn công mới nhào thẳng vào, đánh cả người lẫn quỷ. Trang bị chắp vá, chiến thuật hỗn loạn... và ai nấy đều có những đặc điểm phi nhân trên cơ thể. Nhìn thái độ của Raven thì rõ ràng đây là trò hắn sắp đặt.
“Chết tiệt... Chuyện này vốn chẳng phải phần việc của tôi!”
Tôi bỏ cuộc việc chữa cho Sư tử, tiến đến đứng cạnh Cion. Raven nhìn chúng tôi đầy tự mãn, nheo mắt.
“Nếu muốn bỏ chạy, cứ việc.”
“Chạy cái khỉ gì!” Cion gầm lên.
Nhưng lượng linh lực quanh đây đã quá cạn để dùng. Sau khi tôi cưỡng ép hồi sinh Cion, dự trữ ma lực của bản thân cũng gần cạn sạch.
“Xin mọi người, chúng ta cần đình chiến!” tôi hét về phía lính đánh thuê. “Muốn sống sót thì phải hợp tác với nhau!”
Nhưng chẳng ai mấy bận tâm. Họ đang phải đối phó với quái vật ngay trước mặt; dĩ nhiên không rảnh nghe lời một “cô dâu” của Thánh giáo. Nhưng tôi vẫn phải cố.
“Quỷ các người cũng thế! Xin hãy hợp tác!”
Thế trận vốn đã tệ, giờ biến thành hỗn loạn hoàn toàn thì chỉ có chết sạch. Nhưng Sư tử vàng chỉ lắc đầu. Không phải vì bướng bỉnh—tôi thấy rõ sự bất lực uất ức trên gương mặt ông ta.
“Tại sao...?” Tôi định hỏi, nhưng rồi hiểu ngay.
Bọn lính máy cứ tiếp tục tàn sát, được nuôi bằng lượng ma lực dư thừa đã nhồi vào cơ thể cải tạo của chúng. Chúng vốn được tạo ra bởi bàn tay con người. Nhưng nguyên bản, chúng là quỷ.
Không ai biết sự thật này. Và vì không biết, ai cũng tự nhiên đổ lỗi cho kẻ đối diện: Chúng ta đã có thể hòa bình nếu các ngươi chịu rút lui, tại sao không?
Phải thừa nhận, đám siêu chiến binh Raven tạo ra quả là đáng gờm. Với tình hình này, tất cả sẽ chết sạch—nhưng ngay cả khi biết thế, vẫn không thể hợp tác.
“Mấy người muốn chết cả lũ à?!”
Tôi hét lên thì Raven bất ngờ đánh lén từ góc chết của tôi, nhưng Cion kịp thời đỡ.
“Cô muốn chết không?” hắn đáp.
“Alicia, gom họ lại đi!” Cion gọi với giọng gằn.
Cô ấy hất Raven ra và lao theo hắn, bắt đầu bước chân của một điệu “vũ điệu tử thần” quen thuộc—liên tục đưa cổ mình vào chỗ hiểm hết lần này đến lần khác khi áp sát để ra đòn.
“Đại tướng Felida Ba!” tôi gọi lớn, cố lục lọi một ký ức mơ hồ về cái tên của Sư Tử Vàng.
Đối với lũ quỷ, loài người chúng tôi chỉ là những sinh vật hạ đẳng không đáng để bận tâm. Nhưng bất chấp điều đó, chúng tôi lại xem chúng là quái vật, thậm chí đã ám sát cả thủ lĩnh của chúng. Giờ lại còn muốn cầu hòa? Ngay cả tôi cũng phải thừa nhận đó là một yêu cầu lố bịch, nhưng mặc kệ!
“Còn có những thứ quan trọng hơn cả những sinh mạng đã mất, đúng không?!”
Quá khứ là nền móng để tất cả chúng ta đứng vững. Không thứ gì trong đó có thể dễ dàng xóa bỏ hay vứt đi. Không phải là hận thù, cũng không phải oán hận, không phải mối thù truyền kiếp... và cũng chẳng phải tội lỗi của chúng ta. Có những lúc chúng ta cần phải nắm thật chặt những ký ức ấy để tiếp tục tiến về phía trước. Nhưng đây không phải là lúc!
“Người không hiểu sao?! Chết vì chính nghĩa chỉ là trò ngu xuẩn thôi!”
Đôi mắt sư tử khóa chặt lấy tôi. Không phải ánh mắt thú vật—đó là đôi mắt khôn ngoan, từng trải của một con người.
“Chúng ta đã giết chóc lẫn nhau suốt bao năm qua. Dù bây giờ có kẻ thù chung, thì để tin tưởng mà giao cả lưng cho nhau đâu phải dễ vậy.”
Khi nghe ông ta nói, tôi bỗng tìm thấy một tia hy vọng trong đó.
“Lão đại!” tôi gọi.
“Nghe đây, lũ sâu rượu!” ông hét lớn.
Ông đã hiểu ý tôi mà chẳng cần tôi phải giải thích. Dù sao ông cũng từng là đội trưởng kỵ sĩ hoàng gia. Ông chẳng tin loài người có thể thắng quỷ trong một trận đấu trực diện, và hẳn trong đầu ông lúc nào cũng giữ sẵn ý định thương lượng. Trước khi tôi kịp trình bày kế hoạch, mệnh lệnh đã được truyền xuống cho đám lính đánh thuê—và bọn họ cũng là những kẻ đủ bản lĩnh để sống sót.
“Làm theo lời nữ thần của chúng ta!”
“Giữ mạng đi, mấy ông! Nếu đã chết, thì chết bây giờ luôn!”
“Có bị thương thì bả cũng chẳng cho sờ đâu!”
“Còn có cái gì để sờ đâu mà!”
Tôi không khỏi cảm giác như bọn họ đang hiểu sai hướng hoàn toàn, nhưng dù sao thì họ cũng đã tản ra, lao lên chắn trước mặt bọn quỷ.
“Đừng hứng đòn trực diện! Chỉ đỡ và né thôi!” ông chủ quán trọ hét. “Tạo sơ hở, còn lại để họ lo!”
Tiếng “Rõ!” vang lên rộn ràng, và đám lính đánh thuê bắt đầu che chắn cho bọn quỷ. Loài người không đủ sức ra đòn kết liễu trong trận này; điều tốt nhất họ có thể làm là làm lá chắn và mồi nhử, mở đường cho những kẻ giết chóc thực sự. Họ quay lưng lại với bọn quỷ mà không thèm liếc một cái, đối đầu với các thánh binh.
Bọn quỷ thoáng bất ngờ, nhưng chỉ trong chốc lát.
“Hãy nhớ lấy niềm kiêu hãnh của chiến binh, các ngươi!”
Với tiếng gầm của Sư Tử Vàng, làn sóng trận chiến bắt đầu chuyển hướng không thể cản nổi.
“Bọn tôi sẽ cho mấy người một khoảng trống ngon lành!” một lính đánh thuê hét.
“Nếu còn không kết liễu được, thì mấy cái vuốt đó chỉ để làm cảnh thôi hả?!” một tên khác khiêu khích.
Bọn họ khiêu khích, chọc tức, và lũ quỷ đáp trả bằng sức mạnh.
“Bọn mày giúp chẳng đáng gì đâu, rõ chưa?!”
Một minotaur vung đại kiếm chém đứt cánh tay một thánh binh, rồi một con quỷ có cánh chim lao xuống đá thẳng vào đầu nó. Thật khó tin đây chỉ là một liên minh tạm thời; tôi chỉ biết ngạc nhiên trước sự phối hợp ăn ý như thể đã luyện tập từ trước.
“Chúng ta đều đã sống cả đời trên chiến trường,” Sư Tử Vàng nói, từ tốn đứng lên. “Khi đã cùng nhịp, cơ thể sẽ tự biết phải làm gì.” Ánh mắt ông hướng về phía Cion và Raven, thoáng rung động. “Chỉ tiếc là ta không thể trực tiếp tham chiến...”
“Chỉ cần ông sẵn sàng chịu phần trách nhiệm sau này, tôi chẳng đòi hỏi gì hơn,” tôi đáp, dõi theo trận đấu giữa Cion và Raven cùng ông. “Ông đâu phải người duy nhất không thể xông vào...”
Tôi siết chặt cuốn thánh kinh trong tay, kìm nén cơn thôi thúc muốn lao vào.
Sư tử quay sang nhìn tôi với ánh mắt như khẽ kính trọng.
“Ngươi... đã trưởng thành thật rồi.”
“Hả?” Tôi chẳng hiểu ông muốn nói gì, cũng không biết đáp lại ra sao. “Chúng ta từng gặp nhau à?”
“Không, không. Chỉ là ta đang nghĩ vẩn vơ thôi.” Ông quay lại nhìn Cion. “Vậy, chúng ta có cơ hội không?”
“Nếu tôi nói không, ông sẽ bỏ cuộc à?”
“Chúng tôi là chiến binh. Đánh đến hơi thở cuối cùng.”
“Vậy thì tôi chỉ có thể nói vậy thôi.”
Tôi gom góp, thu nhận chút ít aether còn sót lại, nhưng vẫn chẳng đủ. Thánh chú lúc này cũng vô dụng, còn mana thì đã chẳng còn bao nhiêu để niệm phép. Đám lính đánh thuê đã quen chiến đấu chỉ bằng kỹ năng, nhưng với tôi, giờ chỉ đứng vững thôi cũng đã là quá sức. Nếu lao vào lúc này, rõ ràng tôi sẽ chỉ cản trở Cion—nhưng nếu để cô ấy một mình, sớm muộn gì cô ấy cũng bị khuất phục.
Mình phải làm sao...? Làm sao đây...? Cion!
Trước khoảng cách sức mạnh không thể bắc cầu, mọi cảm xúc trong tim tôi trở nên hoàn toàn bất lực.
◆
Sư phụ luôn dạy tôi rằng, mỗi đòn tấn công của bọn chúng đều là đòn kết liễu. Con người không bao giờ có thể sánh được với lũ quỷ. Chúng tôi vốn sinh ra đã khác nhau. Chúng có thể nghiền nát đá tảng chỉ bằng tay không, cơ thể thì rắn chắc như thân cây cổ thụ. Không thể đánh bại chúng bằng những đòn nửa vời, cũng không thể đối mặt với chúng với quyết tâm nửa vời—làm vậy chỉ là tự tìm cái chết. Không thể chối cãi được sự thật: chúng tôi là con người, còn chúng là quái vật. Muốn vượt qua khoảng cách ấy, phải có sự chính xác tuyệt đối để né và gạt toàn bộ đòn của chúng, rồi đánh trúng vào chỗ hiểm.
Tuyệt đối không bao giờ lao thẳng từ phía trước. Phải luồn vào điểm mù của chúng và liên tục khiến chúng tức điên lên.
Những bài học đó đã ăn sâu vào tôi. Dù đầu óc có quay cuồng hay xao nhãng, cơ thể tôi vẫn tự động phản ứng và di chuyển theo đúng cách cần thiết. Tôi không cần sức mạnh để nghiền đá; tôi chỉ cần một đòn. Một đòn chí mạng chắc chắn...
Tôi xoay người né vuốt của Raven đang chém thẳng vào cổ mình. Tôi định phản đòn bằng một nhát kiếm, nhưng cảm giác nguy hiểm ập đến khiến tôi lập tức lăn ra đất.
Con quỷ này rất mạnh. Con sói trắng khổng lồ trước đó chỉ đơn thuần là mạnh, và đã quá sức chịu đựng của tôi. Nhưng gã này thì biết cách chơi đòn tâm lý. Hắn lợi dụng nhịp độ, động tác, và cả lời nói để phá rối tôi.
“Thật chẳng ra gì. Đây là cách một anh hùng chiến đấu sao?”
“Có cần phải thay đổi cách đánh khi nhận được một cái danh mới không?”
“Ít ra thì ta sẽ giữ cho xứng với chức vị của mình.”
“Ồ, thế à? Vậy chắc ta phải chơi tới bến thôi!”
Tôi tránh thêm một cú vuốt nữa rồi đâm trả kiếm về phía hắn.
Nói chuyện với hắn cũng chẳng có ích gì. Chỉ cần lơ là một giây thôi là xong đời. Nhưng tôi vẫn phải tiếp tục quăng lời qua lại để kéo sự chú ý của hắn, dù chỉ một chút.
“Có vẻ cô đang tuyệt vọng. Con bé đó thực sự quý giá với cô đến thế sao?”
“Không phải chuyện của ông!”
“Vì vậy ta mới nói cô là một kẻ ngu ngốc.”
“Cái gì—?!”
Cánh tay hắn bất ngờ quấn vòng qua người tôi, và cả cơ thể tôi bị hất văng. Khi tiếp đất gọn trên bức tường đền, tôi mới nhận ra hắn đã lợi dụng chính lực lao của tôi để quăng tôi đi.
“Chúng ta có nghĩa vụ phải tôn vinh những sinh mạng đã mất,” hắn thì thầm ngay sát tai tôi.
Cơ thể tôi phản xạ nhanh hơn não. Tôi quét kiếm ngang, và trước khi kịp nhận ra hắn đã né, tôi lập tức bật nhảy khỏi bức tường.
“Ngươi đã lấy mạng kẻ khác vì trại trẻ mồ côi, vì tiền—vì sự sống còn của chính mình. Ta nói sai sao?”
Tôi nghiến răng, lách người khi cú đấm của hắn sượt qua. Nó xuyên thủng tường đền, để lại những vết nứt toác ra khắp nơi.
“Mọi sự hy sinh đều tồn tại vì tương lai,” hắn nói.
Tôi ném một con dao nhằm chặn hắn khi hắn lao đến.
“Ông định nói vụ thảm sát này là vì tương lai sao?!” tôi gằn giọng, cố gắng tranh thủ vài giây thở.
Không hiểu sao, lời nói của tôi khiến Raven khựng lại. Con quỷ nhìn tôi chằm chằm bằng gương mặt lạnh băng như mặt nạ đóng băng.
“Đúng vậy. Đây là sự hy sinh vì thế giới.”
Trong đôi mắt đó không còn chút nhân tính nào. Nhưng lời nói của hắn vẫn chứa một thứ cảm xúc mơ hồ—giống như tiếng kêu bi thương.
“Ý ông là gì?”
“Ngươi có hiểu cũng không quan trọng. Ngươi sẽ chết ở đây.”
Con quỷ áp sát. Các đòn tấn công của hắn càng lúc càng nhanh. Tay chân tôi bắt đầu tê dại—cơ thể tôi đã gần chạm giới hạn.
Tôi tìm kiếm Alicia, nhưng...
Vẫn đang—chữa trị cho nhân sư đó.
Dù trận đấu này quá sức để tôi đơn độc hạ Raven, nhưng nếu phối hợp với Alicia, chúng tôi có thể đánh bại hắn. Tôi chỉ cần cầm cự thêm chút nữa. Nếu Alicia cứu được nhân sư, cuộc chiến này sẽ chấm dứt. Vậy thì—
“Nếu...” tôi nghiến răng chịu đau. “Nếu ông ghét tôi vì đã giết Ma Vương, thì cứ nói thẳng đi!”
“Đừng đánh đồng ta với lũ sinh vật hạ đẳng như ngươi!”
“Cái—?!”
Tôi không ngờ hắn lại nổi giận đến vậy. Con quỷ chụp lấy lưỡi kiếm của tôi bằng vuốt thú, mắt hắn bừng lên như có lửa.
“Ta không lấy mạng kẻ khác vì thù hận, vì báo thù, hay vì lợi ích cá nhân hèn hạ!” Vuốt hắn rách toạc, máu nhỏ tong tong, nhưng lực siết vào kiếm tôi càng mạnh. “Ngươi chỉ là một kẻ sát nhân bẩn thỉu—và từ trước đến nay vẫn luôn như thế.”
Một luồng cảnh báo chạy dọc sống lưng tôi, và tôi buông kiếm, bật nhảy lùi lại. Chỉ một khắc sau, thứ gì đó giáng thẳng vào vị trí tôi vừa đứng.
“Ngươi phải chết tại đây. Ta phải chấm dứt ngươi...”
Hắn nghiền nát thanh kiếm của tôi. Lưỡi kiếm vỡ vụn, rơi lả tả. Chiếc đuôi dài, mảnh của hắn ve vẩy, và hắn lơ lửng giữa không trung với đôi cánh khổng lồ. Trông hắn như một ác quỷ bước ra từ Kinh Thánh.
“Ngươi thậm chí không biết đến tội lỗi của bản thân, chứ đừng nói đến việc thừa nhận chúng. Ngươi lạc trong những giấc mộng, rồi khiến thế giới chệch hướng. Nhưng ta không hoàn toàn vô cảm. Xét đến bất hạnh của ngươi, ta sẽ tiết lộ sự thật.” Ánh mắt hắn liếc về phía Alicia. “Con bé mà ngươi muốn bảo vệ mang trong mình huyết thống khởi nguyên của bọn ta, dòng máu của Kẻ Đầu Tiên.”
“Ông đang nói cái gì...?”
Tôi không hiểu hắn đang nói gì. Nhưng tôi chắc chắn cảm nhận được sự độc địa trong giọng nói ấy.
“Sản phẩm lỗi đó chính là đứa con mồ côi của Chúa Tể chúng ta.”
Ngay khi nghe thấy câu đó, đầu óc tôi như khựng lại. Khung cảnh xung quanh tan biến, thay vào đó là ký ức về lâu đài Ma Vương khi tôi đột nhập vào một năm trước...
“Ngươi muốn chiến đấu vì nó, nhưng lại từng lấy đầu cha nó.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
“Ngươi còn có thể nói rằng nó quan tâm đến ngươi sao? Ngươi còn có thể nói rằng ngươi sẽ bảo vệ nó sao?”
Tôi ngoái lại. Alicia đang đứng đó, chết lặng. Khuôn mặt cô đầy ắp sự sốc và kinh hãi...
“Ngươi đã chôn vùi tương lai của chúng ta—một tương lai mà vô số năm xung đột này cuối cùng cũng có thể kết thúc.”
Con quỷ nói với tôi tất cả. Hắn kể rằng Ma Vương từng mong muốn hòa bình. Hắn kể rằng Giáo hội cũng đã sẵn sàng cho điều đó.
“Mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi. Tất cả bạo lực này, tất cả những xung đột vì đức tin này, tất cả sẽ được giải quyết theo thời gian, và chúng ta sẽ có thể cùng bước sang một ngày mai mới. Lẽ ra mọi việc đã phải như thế.”
Hắn kể cho tôi nghe về tội lỗi của mình. Hắn kể cho tôi nghe về thất bại của mình.
“Tất cả đã có thể chấm dứt… nếu không có sự can thiệp của ngươi.”
“Ngươi nói dối!” Tôi hoảng loạn hét trả lại.
Nhưng những lời ấy không hề giống thứ bịa đặt để làm tôi lung lay. Tôi có thể nghe được cảm xúc hắn đang cố kìm nén. Trong giọng hắn có thật sự nỗi tiếc thương và đau buồn sâu sắc.
“Dù những kẻ cực đoan trong nhóm Thất Đại Hồng Y có kêu gào đòi ám sát Dũng Giả, phe ôn hòa vẫn luôn tồn tại để phản đối. Nhưng cô dâu ấy đã được cử đến bên ngươi vì cũng có những kẻ trong loài người biết rõ sự thật. Họ biết, và họ khinh ghét ngươi vì điều đó. Dũng Giả Elcyon… Ngươi đã lạm dụng sức mạnh của mình.”
Có lẽ tôi không bao giờ nên nghe lời một con quỷ ngay từ đầu. Sư phụ luôn bảo tôi không nên bận tâm tới những gì bọn quỷ nói. Nhưng người đàn ông này—con quỷ này—
“Con người…”
Ác ý của loài người, thứ tôi chưa bao giờ cảm nhận được ở mức độ này, đang hình thành quanh hắn và ập về phía tôi.
“Nói cho ta nghe, hỡi con chiên lạc lối tội nghiệp. Chúa của chúng ta đã nói gì với ngươi?”
“Không…”
Ngực tôi như thắt lại. Tôi không muốn nhớ lại. Nhưng lời con quỷ cứ trượt vào tận sâu bên trong.
“Chúa của chúng ta đã không kêu gọi ngươi—một lời kêu gọi hòa bình—hay sao?”
Tôi rít lên khe khẽ.
“Ngươi không cần trả lời. Chỉ cần nhìn nét mặt ngươi là đủ.”
“Không, ngươi sai rồi! Ta—!”
Quỷ là kẻ thù! Lời chúng là thuốc độc! Tôi cần tiền để lo cho mọi người, nên tôi phải giết chúng—
“Ngươi không phải Dũng Giả,” hắn lại nói. “Ngươi chỉ là một tên sát thủ vị kỷ, bị lòng tham làm mờ mắt, kẻ đã đẩy thế giới này vào diệt vong.”
Những đám mây xám dày đặc đang che lấp bầu trời. Khi tôi ngẩng lên nhìn hắn, tôi thấy đôi cánh của một thiên sứ hủy diệt đang hạ xuống từ thiên đàng để phán xét. Xung quanh tôi, những gương mặt quen thuộc bị quái vật giẫm nát hoặc bị đám người nhiễm quỷ đâm chết. Tôi đã từng thấy họ cười đùa bên đống lửa trại, nhưng giờ đây, hết gương mặt này đến gương mặt khác, ai nấy đều nhăn nhó trong cơn đau đớn mà hồi đó tôi chưa từng tưởng tượng nổi, chìm dần trong vũng máu. Tôi biết hết tất cả bọn họ—họ là những lính đánh thuê của Arshelm.
“Tất cả là lỗi của ngươi. Ngươi đã giết họ.”
Tôi đã giết Ma Vương, tôi đã giết bạn bè mình, tôi đã giết…
“Alicia…?”
Alicia đang nhìn tôi.
Đó là lời của một con quỷ. Không có lý do gì để tin cả. Đó là điều tôi muốn nói. Đó là điều tôi biết. Nhưng khung cảnh hôm đó cứ lóe lên trong tâm trí tôi.
Tôi đã lẻn vào tòa lâu đài cổ xưa ấy một mình, tôi đã thấy con quái vật khủng khiếp đang chờ tôi ở đó, và tôi đã—
“Ư…”
Không. Không, tôi—! Nó có hình dáng con người. Đúng thế. Nhưng bên trong, nó là quái vật. Tôi đã biết chỉ bằng một ánh nhìn. Tôi biết nó không thuộc về cùng một thế giới với chúng tôi. Tôi biết nó nhìn con người như cách chúng tôi nhìn gia súc—không, như cách chúng tôi nhìn côn trùng. Chúng tôi chẳng khác gì lũ côn trùng so với thứ đó, con quái vật đó, và—
“Trong vai trò là kẻ thống trị mọi loài quỷ, Chúa của chúng ta luôn mang hình dạng con người. Đó không phải là mánh khóe để ngươi mất cảnh giác. Chắc hẳn ngươi đã hiểu rõ sự chênh lệch sức mạnh giữa ngươi và ngài—đến mức ngài chẳng cần mánh khóe như vậy, đúng chứ?”
“Không— Ta—!”
Tôi cần phải sống sót! Tôi… đâu còn lựa chọn nào khác…?
“Chỉ cần ngươi đã nhận ra tội lỗi của mình, vậy là đủ rồi.”
“Ah—”
Tôi không còn đủ sức để cãi lại. Xung quanh, mọi người đang liều chết chiến đấu. Họ quay lưng lại với những con quỷ từng là kẻ thù, tin tưởng nhau để sống sót—để bảo vệ đồng đội bị thương.
“Ali…cia…?”
Tôi sợ lắm. Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối mình. Nhưng nếu Alicia—nếu người tôi muốn bảo vệ—vẫn có thể nói rằng tôi đã đúng, thì mọi chuyện sẽ ổn. Chỉ cần cô ấy biện hộ cho tôi—nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng tôi đã không biết gì—thì cũng đủ rồi. Chỉ cần cô ấy vẫn đứng về phía tôi, tôi có thể tiếp tục chiến đấu.
Nhưng…
Tôi quay lại, và hơi thở nghẹn lại trong cổ. Tôi có thể thấy nỗi đau trên gương mặt cô ấy. Tôi cảm nhận được cô ấy đang đau đớn đến nhường nào.
“Hối hận vì những gì đã chọn?”
Vì thế nên tôi đã chậm một nhịp.
“Hãy yên nghỉ, hỡi con chiên tội nghiệp.”
Cơn đau như thể hình phạt trực tiếp từ các vị thần.
◇
Cion đang bị tra tấn đến chết.
Tôi thấy rõ nó đang diễn ra ngay trước mắt mình, nhưng bất chấp tất cả, cơ thể tôi hoàn toàn từ chối cử động. Tôi cần phải cứu cô ấy ngay lập tức. Tôi cần phải lao vào, đấm thẳng vào mặt con quỷ đó, đá cho hắn nát bét, và khiến hắn câm miệng mãi mãi. Tôi hiểu tất cả điều đó, nhưng đầu óc tôi không kịp bắt nhịp.
Mình… là con của Ma Vương…? Cion đã làm gì…? Không, tạm bỏ chuyện huyết thống sang một bên—sự thật về hành động của Cion chẳng có gì mới với mình cả.
Ma Vương từng mong muốn hòa bình. Cion đã ám sát ngài. Đó là sự thật. Nhưng mọi chuyện sau đó, từ âm mưu ám sát Dũng Giả, đến vụ Bạch Lang tấn công, cho đến cuộc xâm lược hiện tại, đều không phải do Cion sắp đặt. Nếu có, thì đó đều là do những kẻ tìm cách lợi dụng hành động của cô ấy để biện minh cho mình.
Không phải lỗi của Cion.
“Không phải lỗi của Cion!”
Tôi lặp lại điều đó với chính mình, và siết chặt cuốn thánh kinh trong tay.
Đôi chân tôi bật khỏi mặt đất.
Tôi dồn toàn bộ ma lực bên trong vào việc trị thương, đồng thời cố gom hết aether trong không khí lại, niệm một bài thánh ca để dựng kết giới ngăn cách Cion với Raven—
“Nhìn cô thảm hại quá. Tốt nhất là nghỉ đi thì hơn.”
“Hả?”
Tôi chỉ kịp cảm thấy một chuyển động mơ hồ; hoàn toàn không nhìn thấy hắn tiếp cận. Khi tôi còn đang ngây người nhìn gương mặt Raven hiện ra ngay trước mắt—
“Gah—!”
Hắn tung một cú đánh thẳng vào bụng, thổi bay toàn bộ hơi thở khỏi lồng ngực tôi.
“Alicia!” Cion rên lên, giọng mờ đục, toàn thân bê bết máu.
Cô lao vào che chắn cho tôi, vung kiếm ngắn tấn công, nhưng Raven chỉ ung dung lùi lại, né một cách dễ dàng, vừa lẩm nhẩm khe khẽ đầy vui vẻ.
“Cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên. Cô đã nhận ra mình khác với con người bình thường rồi, phải không?” Con quỷ cất giọng bình thản, nhưng rõ ràng bên trong là sự chế nhạo. “Hay cô thật sự tin mình là một tân nương được Chúa ban cho tài năng?”
Những lời hắn buông ra dồn dập, kèm theo ánh nhìn dính chặt, rờn rợn như keo đặc quánh.
“Tôi chưa từng nghĩ vậy dù chỉ một lần!” tôi nghiến răng đáp.
Tôi đã học và phân tích thánh ca, tích góp kỹ năng chỉ để bù đắp cho thân thể yếu đuối và cái đầu thiếu thông minh—tất cả chỉ để sống sót. Tôi cần sức mạnh đó để tiếp tục tồn tại.
“Ta là con gái của Ma Vương ư? Nực cười. Ta là con người. Chẳng có gì giống bọn chúng cả!”
Tôi phản bác, nhưng chính tôi cũng hiểu lý lẽ mình đang trật đường ray. Bởi vì—
“Con người chỉ là dạng thoái hóa của loài quỷ—cô nhận ra điều đó rồi, phải không?” Con quỷ đáp tỉnh bơ. “Cô là một sản phẩm lỗi. Mang dòng máu của Sơ Tổ, nhưng không thức tỉnh được sức mạnh ấy. Vì thế cô bị ruồng bỏ, và cũng vì thế mà có thể trà trộn vào thế giới loài người.”
Tôi không thể nói rằng điều đó chẳng hề gợi lên điều gì. Con quỷ mỉm cười khi chỉ thẳng vào những mảnh ý nghĩ và giả thuyết còn dang dở trong đầu tôi.
“Đó là lòng nhân từ của Chúa chúng ta—là sự cứu rỗi mà Người ban cho cô.”
Tất cả đều là ý chí của Ma Vương—hắn khẳng định. Và có lẽ điều đó đều đúng. Tại sao chỉ một lần truyền máu từ Bạch Lang lại khiến tôi xuất hiện triệu chứng của kẻ bị quỷ chạm? Tại sao dung lượng ma lực của tôi lại cao hơn hẳn người thường? Tại sao tôi hết lần này đến lần khác sống sót trở về từ cửa tử mà không để lại di chứng, vẫn đứng được ở đây hôm nay? Nếu tôi là một cựu ma tộc giống như thánh nữ, thì mọi chuyện sẽ phần nào hợp lý. Nhưng điều đó đồng nghĩa trở thành “kẻ thù” trong mắt Giáo hội—tôi không thể chấp nhận quá khứ ấy, không khi tôi vẫn đang sống dưới sự bảo hộ của họ.
Thánh nữ cũng từng là ma tộc; nếu bà ấy có thể sống như con người, thì tôi cũng muốn làm như thế. Ít nhất là hiện tại, tôi muốn giữ lấy cuộc sống của một tân nương của Chúa, nên tôi đã quay mặt làm ngơ trước sự thật.
“Chúa của chúng ta đã bị kẻ tội đồ này sát hại,” con quỷ nói, mắt lộ rõ cơn giận lần đầu tiên khi nhìn Cion. “Nếu thật sự mang dòng máu của Chúa vĩ đại, hãy hoàn thành bổn phận của ngươi.”
Người phản ứng trước không phải tôi, mà là Cion. Lưng cô hướng về phía tôi, nhưng tôi thấy đôi vai khẽ run lên, và nhận ra cô đang gắng kiềm chế bản thân để không quay lại.
“Tôi...” —một tân nương của Chúa, một điều tra viên, một đao phủ, một kẻ sát nhân—
“—là Cô Dâu Sát Anh Hùng. Đúng chứ?”
Máu trong người tôi lạnh băng khi con quỷ thì thầm.
“Không, tôi—”
Có lẽ sự chối bỏ cuống quýt ấy chỉ là bản năng tự vệ. Bao lâu nay tôi đã dựng lên một lớp mặt nạ trước Cion, và hình thành thói quen né tránh mỗi khi sự thật suýt bị phơi bày.
Nhân danh Chúa, Anh Hùng phải chết. Đó là mệnh lệnh thiêng liêng tôi nhận được từ ban đầu. Đó cũng là lý do lớn nhất khiến tôi tiếp cận Cion.
Tôi muốn phủ nhận lời con quỷ. Một phản bác—hay chỉ một cái cớ—đã ở ngay nơi đầu lưỡi. Nhưng—
“Cion...?”
Phản ứng của Cion lại nhỏ bé, dịu dàng và mong manh hơn tôi tưởng. Chỉ là một nụ cười, phảng phất chút gì đó giống sự cam chịu.
“Em tin chị, Alicia. Dù thế nào đi nữa.”
Lời tuyên bố kiên định của Cion như một nhát đâm xuyên tim tôi.
Con dao trong tay tôi bỗng trở nên lạnh lẽo, cứng ngắc.
“Tôi—Tôi...”
Tôi đến đây để giết Cion sao...?
“Ngươi có đủ tư cách và động cơ.” Vừa là điều tra viên, vừa là con gái Ma Vương. Đôi mắt con quỷ vẫn bình thản khi nói. “Hoàn thành sứ mệnh của ngươi.”
“Tôi...”
Tôi rút dao và lướt ngón tay trên quyển thánh kinh.
Không cần phải nghĩ ngợi gì cả. Tôi chỉ cần tiếp tục làm theo mệnh lệnh, giống như bao lâu nay vẫn thế. Như vậy tôi sẽ chẳng bao giờ phải lo đói, chẳng phải tìm chỗ ngủ. Sẽ chẳng có ai muốn giết tôi. Sẽ không còn một cuộc sống bị đem ra làm trò đùa và bị hành hạ nữa.
Nhưng—
“Tôi... tôi không...”
Tôi không muốn quay lại những ngày tháng chồng chất hối tiếc đó nữa. Không bao giờ.
“Tôi sẽ phá vỡ sợi xích này!”
Tôi quay người đối mặt Raven, giơ cao thánh kinh và con dao.
Hắn chỉ khẽ cười khinh bỉ. “Vậy thì cảm xúc của chúng ta là như nhau.”
“Ý ngươi là sao?”
Con quỷ không hề động đậy.
“Aah—Aughhh?!”
Thay vào đó, một tiếng hét vang lên từ một lính đánh thuê mà tôi không biết tên. Lũ Thánh Binh vốn bấy lâu nay chỉ càn quét vô thức, nay bỗng đồng loạt lao vào ngấu nghiến quân địch. Không—chúng không nhằm vào con người, mà là vào lũ quỷ.
Chúng đang... hồi phục ma lực? Không, là tự cường hóa bản thân?!
“Dừng lại!” tôi hét lên.
“Chính cô đã nói mình muốn phá vỡ sợi xích. Đây là bước cần thiết để làm điều đó.”
So với tàn sát hàng loạt, săn mồi gieo vào con mồi một nỗi sợ mang sắc thái khác đôi chút.
Đặc biệt với lũ quỷ, nỗi kinh hoàng khi bị một sinh vật bậc cao hơn nuốt chửng là cảm giác mà chúng đã quên từ lâu. Khi bản năng sinh tồn xa lạ ấy trỗi dậy, chúng khựng lại.
“Đ-Đừng lùi bước!” ai đó hét lên.
Phần lớn cố gắng gồng mình trụ lại. Nhưng nếu cánh tay định giáng xuống người bạn bỗng hóa thành một cái miệng như rắn khổng lồ và nuốt trọn kẻ đứng ngay bên cạnh, thì tình thế chắc chắn sẽ đổi chiều.
“Đừng hoảng! Mục tiêu vẫn như cũ!”
Bọn lính đánh thuê, không nao núng, cố gắng thích nghi với tình hình đổi thay, nhưng lũ bị quỷ chạm thì lao vào tấn công chúng.
Khi các thánh binh ăn thịt quỷ, cơ thể chúng phồng to hơn nữa. Chúng biến thành những hình dạng vặn vẹo, phá hủy nhà cửa và con người, nuốt sạch mọi thứ trên đường đi.
Giống như một bức tranh về địa ngục.
“Tại sao?” tôi nghiến răng. “Ngươi đang cố làm cái quái gì vậy?!”
“Ta đang tiêu diệt quỷ. Đó từ lâu đã là khát vọng mãnh liệt của loài người, sau vô số năm bị một chủng tộc vượt trội hơn áp bức. Họ tìm thấy sự đoàn kết bằng cách gọi chủng tộc ấy là kẻ thù, và khi tuyên bố mối thù đó là ý chí của Chư Thần, họ chìm vào chế độ chuyên chế.”
Raven thản nhiên ngắm nhìn bữa tiệc điên loạn mà chính hắn tạo ra.
“Sức mạnh tự nó là ác. Tiêu diệt nó thì có gì sai?”
“Và đó là lý do ngươi trở thành tay phải của Ma Vương?”
“Không. Đây là để thực hiện di nguyện của Chủ nhân chúng ta.” Ánh mắt hắn ánh lên một nỗi bi thương trầm lắng. “Tất cả là vì hòa bình.”
Hắn điên rồi…
Nhưng ánh mắt hắn quá nghiêm túc, quá chất chứa hối tiếc để tôi có thể gạt đi như thế.
“Chủ nhân của ta có thể đã bắt tay với kẻ yếu, nhưng ngài chưa bao giờ thật sự hiểu họ. Chúng ta chỉ có thể đoàn kết khi đối diện với cái chết, và chúng ta không thể sở hữu sức mạnh mà không sử dụng nó.”
Hắn nói như một giáo sĩ rao giảng chân lý của thế gian, và lời hắn vang vào tai tôi như thể xung quanh chẳng còn tiếng ồn nào khác.
“Tất cả những ai nắm giữ sức mạnh đều phải chịu diệt vong như nhau.”
Nếu tất cả kẻ mạnh đều biến mất—nếu thế giới chỉ còn lại những kẻ yếu—thì sẽ không còn chiến tranh, và chúng ta có thể nắm tay nhau cùng hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn...?
Con quỷ tuôn ra thứ ngụy biện trống rỗng ấy mà không hề do dự, rồi chìa tay về phía tôi.
“Hãy về phe ta. Nếu ngươi làm vậy, ta sẽ đối xử tử tế với ngươi như một hậu duệ của Thủy Tổ.”
Một lời mời gọi hòa bình và an toàn.
Hắn thật sự muốn biến ảo tưởng của mình thành hiện thực—dùng thánh binh xóa sạch sức mạnh quân sự của cả nhân loại lẫn quỷ tộc, rồi kéo hai bên ngồi vào bàn đàm phán.
Đó là một giấc mơ điên rồ—nhưng liệu nó có thật sự chấm dứt chiến tranh?
Nếu bị bẻ gãy nanh vuốt, liệu con người—liệu chúng ta—có thật sự…
“Vậy ra đó là cái lý lẽ rác rưởi mà ngươi muốn nhét vào đầu thiên hạ hả?”
Một người sói bước giữa chiến trường hỗn loạn như thể đây là sân nhà. Trên vai hắn vác một thanh đại kiếm, và hắn hờ hững hất văng cả lũ bị quỷ chạm lẫn thánh binh đang lao đến.
“Lâu rồi không gặp, Slaven. Trông ngươi vẫn tàn tạ như mọi khi. Mấy vết bỏng thế nào rồi?”
“Veiss... Volg!!!”
Gương mặt con quỷ lập tức đỏ ngầu vì giận dữ.
“Đừng phí thời gian nghe hắn nói, mấy đứa. Hắn cũng chỉ là một thằng khốn nữa muốn ép mọi người nghe theo mớ vớ vẩn của mình thôi.”
“Ngươi chỉ đang tự nói về mình đấy, đồ sát nhân khát máu!”
Raven tạo ra một quả cầu lửa và ném về phía Veiss, nhưng chỉ một nhát chém của thanh đại kiếm đã xẻ đôi nó một cách dễ dàng.
“Nghe chưa? Trên chiến trường này, kẻ thắng chỉ là kẻ giết được nhiều nhất.”
“Đó chính là thứ ta căm ghét ở ngươi!”
Người sói và con quỷ lao vào nhau, tạo nên những cơn sóng xung kích xé toạc mặt đất và cuốn bay nhà cửa. Cuộc chiến khốc liệt cuộn trào như một cơn bão, và tất cả những gì tôi và Cion có thể làm chỉ là đứng đó nhìn.
“Chị… Chị có ghét em không, Alicia?” Cion thì thầm, không nhìn tôi.
“Tất nhiên là không. Sao chị lại ghét em được? Chúng ta còn chẳng biết hắn có nói thật không; với lại, chị hoàn toàn không có ký ức gì về cha mình cả.”
Vậy thì, đây đâu phải điều cô ấy thật sự muốn hỏi.
“Em phải làm sao…?” Cion đang chao đảo—giữa tội lỗi của bản thân và hậu quả nó mang lại. “Em—”
“Nếu em định nhờ chị giết em, thì chị từ chối.”
Tôi nắm lấy tay Cion. Dù bị rạch, bị trầy xước và dính đầy máu khô, bàn tay ấy vẫn mềm mại, dịu dàng. Nó không sinh ra để chiến đấu. Nhưng suốt quãng đời này, cô ấy đã sống giữa chiến trường, vật lộn để tồn tại.
“Nếu chiến đấu vì tiền là xấu xa, thì chúng ta đang sống trong một thế giới toàn kẻ xấu. Em không biết sao? Những kẻ hô hào vì lý tưởng lớn—vì thế giới, vì nhân loại, vì công lý—rốt cuộc lại gieo rắc hỗn loạn và lấy đi nhiều sinh mạng hơn bất cứ ai.”
Từ ngàn xưa, thế giới loài người luôn bị bủa vây bởi bạo lực triền miên. Giáo Hội khiến người ta tin rằng cuộc chiến giữa con người và quỷ tộc là toàn bộ lịch sử nhân loại, nhưng điều đó hoàn toàn sai.
Từng có những cuộc khủng hoảng kế vị, những tranh chấp lãnh thổ giữa quý tộc, và nếu nhìn rộng hơn, từng có những cuộc chiến giữa các quốc gia. Câu chuyện của Giáo Hội về “mối hiểm họa từ kẻ thù tự nhiên” chỉ đơn giản là đủ hiệu quả để gom tất cả những thứ đó lại và giấu đi.
Dù quỷ có tồn tại hay không, nhân loại vẫn là tập hợp của vô số cá thể. Tập hợp ấy sẽ tạo ra ma sát, ma sát tạo ra chia rẽ, và chia rẽ dẫn tới xung đột.
“Hắn chẳng qua chỉ đang trút giận thôi. Thủ lĩnh của hắn chết, và giờ hắn say men bi kịch, muốn chống lại cả thế giới.”
Khi nói vậy, tôi hơi bực bản thân—lời tôi nói chẳng khác Raven là mấy, và bản thân tôi cũng vậy.
“Điều quan trọng là chúng ta có thể bảo vệ được gì ở đây và ngay lúc này. Làm ơn, giúp chị, Cion.”
“Alicia…”
Tôi nắm chặt tay cô ấy bằng cả hai tay mình, và chỉ thế thôi—chỉ vì chúng tôi cùng giới, chỉ vì hoàn cảnh đưa đẩy, chỉ vì cả hai đã cùng chống trả đến cùng.
Người mà cô ấy từng xem như ngôi sao dẫn đường đã biến mất, và cô ấy hoàn toàn dựa vào tôi để tìm chỗ bấu víu.
Tới một lúc nào đó, cô ấy đã đảo lộn giữa mục tiêu và phương tiện, biến việc bảo vệ vị “chiến binh cứu mạng” thành sứ mệnh của mình.
Nhưng anh ta đã bị cướp mất, và khi cô còn chưa biết phải làm gì… thì tôi đã len vào khoảng trống ấy.
“Chúng ta hãy kết thúc cuộc chiến này đi,” tôi nói.
Cô vốn chẳng hề muốn khởi động nó, nhưng cô có thể tự tay chấm dứt nó.
Tôi thì thầm những lời đúng đắn vào tai cô, và cô gái thuần khiết, ngây thơ này ngoan ngoãn bước theo hướng tôi dẫn. Một sự quyến rũ toan tính, xấu xa—hoàn toàn xứng đáng với danh xưng con điếm của các vị thần.
“Được.” Cion khẽ gật đầu, mỉm cười dịu dàng với tôi.
Tôi thấy một nhói đau thật khó chịu sâu trong lồng ngực.
“Alicia...?”
“Không, không có gì đâu.”
Tôi cũng nở một nụ cười.
Có lẽ tôi đã nghĩ sai. Tôi cứ tưởng mình và cô đã thấu hiểu nhau nhờ những nỗi đau chung. Nhưng tận sâu bên trong, tôi và Cion vốn dĩ chẳng nhìn thế giới theo cùng một cách.
“Cion, chỉ... chỉ hứa với chị một điều thôi, được không?”
Tôi sẽ dùng điều đó để chấm dứt trận chiến này—để kết thúc cuộc chiến này. Tôi thực sự không muốn cô gái này phải chiến đấu thêm nữa. Nhưng để làm được, tôi lại phải buộc cô tiếp tục chiến đấu. Nghe thì đúng là một mớ đạo lý giả cầy thật.
Tôi hít sâu. “Em không cần phải cứu chị.”
“Alicia...?”
“Chị chỉ mong em đặt mạng sống của tất cả mọi người ở đây lên trên mạng sống của riêng chị.”
Cion vẫn chưa hiểu. Nhưng không sao. Đến lúc đó, tôi biết cô sẽ chọn đúng.
“Với cả, cầm cái này đi.” Tôi đưa cho cô con dao mà mình vẫn dùng.
“Chị chắc chứ?”
“Đừng lo. Nó chắc chắn hơn chị nhiều.”
Ánh mắt Cion ánh lên sự quyết tâm khi cảm nhận trọng lượng của lưỡi dao trong tay.
Không sao đâu. Glasses đã đặt làm riêng cho tôi, giống như quyển kinh thánh của tôi vậy.
“Chị trông cậy vào em đấy,” tôi nói.
“Được.”
Tôi không nói gì thêm mà bước lên phía trước. Sói nhân và ác quỷ vẫn đang kịch liệt tử chiến, và tôi tiến về phía họ—với vị Anh hùng đã tiêu diệt Ma Vương ở ngay bên cạnh.
“Đừng có chạy loăng quăng như thế! Ngươi là gián à?!” sói nhân gầm lên.
Hắn vừa dữ tợn vừa hung hãn vung kiếm, nhưng đâu đó trong tiếng gầm lại phảng phất sự khoái trá.
Ác quỷ cũng bật cười khi đáp trả, nụ cười vặn vẹo đến tận mang tai. “Ngươi cũng trở nên xấu xí ra phết đấy nhỉ?!”
Thanh đại kiếm bổ xuống định chém hắn làm đôi, nhưng hắn nghiêng người né, phản đòn bằng một cú vồ của vuốt thú khổng lồ. Đôi cánh và cái đuôi hắn lượn lách linh hoạt quanh người, vừa khiêu khích vừa trêu ngươi Veiss.
Trận chiến của hai con quái vật bắt đầu làm hỗn loạn cả chiến trường xung quanh. Đám lính đánh thuê mất liên lạc đội hình và bị lính thần thánh cuồng loạn tàn sát không thương tiếc.
“Ngài Veiss! Cẩn thận!” tôi gọi.
“Ừ, biết rồi!”
Không, rõ ràng là hắn chẳng hiểu gì cả.
Nhìn cách hắn đánh là biết. Nhà vô địch hóa thú này đang điên cuồng tấn công, và mỗi khi ác quỷ nhảy lùi tránh đòn, Veiss lại suýt nữa chém trúng cả các giáo sĩ đứng ở rìa. Hắn chẳng buồn né, dường như chẳng quan tâm nếu có kẻ đứng xem bị vạ lây.
“Bình tĩnh lại đi, sư phụ!” Cion vừa lăn vừa né, cố lao vào trận chiến.
Nhưng Veiss chẳng nghe.
“Ngươi bị thương rồi, nhóc! Cút ra ngoài ngay!”
Hắn cứ thế xông lên, phớt lờ lời cảnh báo.
“Không, chết tiệt...”
Cion cố đuổi theo, nhưng vừa bị thương vừa kiệt sức nên nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Trận này chỉ dành cho Raven và Veiss. Tôi có nghe nói họ từng chạm trán ở thủ đô, nhưng đây là cái quái gì vậy?
“Đúng rồi! Cái nhìn trong mắt mày y như lần đó! Ghen tị với cả thế giới này, đúng không?!” Veiss gào lên.
“Mày biết gì mà nói?!” Raven gầm gừ đáp trả. “Mày chỉ là một con thú hạ đẳng, ngoài bạo lực ra thì chẳng làm được gì!”
Hai con quái cứ thế lao vào xé xác nhau. Thật sự, chẳng còn chỗ cho tôi hay Cion xen vào. Mà nói thật, ở dạng biến hình này, Veiss đang dần áp đảo Raven.
“Tốt thôi! Đấy là cách duy nhất để kẻ như tao sống!”
“Và đó là lý do mày phải chết! Thế giới tương lai phải được thanh lọc khỏi lũ thú hoang như mày!”
“Có ai phong cho mày cái quyền đó à, đồ khốn?!”
Raven dậm gót, làm đất nứt toác, rồi nhe nanh.
“Ngươi chưa bao giờ xứng đáng được gọi là nhà vô địch, đồ ô uế!”
“Ha! Hay nhỉ! Tao cũng chẳng ưa cái danh đó tí nào!”
Nghe lời qua tiếng lại của chúng cũng chẳng đoán được bên nào đúng. Tôi biết Veiss vốn quen mồm chửi tục, nhưng Raven thì rõ ràng sống theo một logic chẳng giống ai.
“Họ đang nói cái gì thế không biết...” tôi lẩm bẩm.
Thành thật mà nói, tôi chẳng hứng thú gì với quá khứ của hai gã đó. Không phải chuyện của tôi. Và với tình trạng hiện giờ, tôi cũng chẳng đủ sức để ngăn họ lại. Ngay cả khi sung sức và dốc toàn lực, tôi cũng không chắc mình làm được. Những kẻ yếu như chúng tôi chỉ còn cách trông cậy vào các nhà vô địch—hoặc vào các vị thần.
Tôi bật ra một tiếng rít đầy bực bội. Nếu nhảy vào mà không có kế hoạch, tôi sẽ bị xé xác trước tiên.
Giờ phải làm gì đây...?
Cion vẫn cố bám theo, nhưng ở đây cô hoàn toàn vô dụng. Nếu Veiss thắng Raven, hắn sẽ tự biến mất, bỏ mặc chúng tôi, nên giờ chúng tôi chỉ cần giết được ác quỷ hoặc kéo hắn về phe mình. Nhưng tôi chẳng nghĩ ra cách nào khả thi cả...
“Nhóc!” một giọng khàn khàn gọi.
“Thủ lĩnh?!”
Vị cựu đội trưởng kỵ sĩ hoàng gia xuất hiện, đứng tựa lưng vào tôi giữa chiến trường hỗn loạn. Ông trông mệt mỏi hơn bao giờ hết.
“Ta tính dọn dẹp bãi chiến trường này,” ông thở dài, “nhưng giờ bọn ta sắp cạn sức rồi. Không biết lũ quỷ thì sao, chứ đáng lẽ ta không nên đãi lính bằng rượu rẻ tiền...”
“Bớt than vãn đi. Nói thẳng vào vấn đề.”
“Bọn ta đang tìm cơ hội rút lui. Nếu bị quét sạch ở đây, tốt hơn là rút về để báo tin.”
“Tôi thấy còn nhiều người không thể di chuyển.”
“Nếu họ không chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất, thì đã chẳng đến đây.”
“Vậy là ông định...”
Ông định bỏ mặc bất kỳ ai không thể chạy.
“Nghe này,” ông nói. “Bọn ta đã bàn với gã sư tử để hắn cử sứ giả đi phối hợp. Khi đến lúc—”
“Tôi từ chối.”
“Nhóc...”
Tôi cảm nhận ánh mắt ông lướt sang mình một thoáng.
Tôi biết. Tôi biết mình ích kỷ. Nhưng tôi không quan tâm.
“Chúng tôi sẽ ở lại. Nếu muốn rút, xin hãy rút mà không cần chúng tôi.”
“Nếu nghĩ bọn kia sẽ chịu theo, thì cô đánh giá họ thấp quá đấy...”
“Đúng vậy. Tôi là một kẻ tàn nhẫn và biết thao túng.”
Ông thở dài. “Được rồi. Ta sẽ làm hết sức.”
“Cảm ơn. Tôi nợ ông một lần.”
“Nhớ trả gấp mấy lần đấy nhé?”
“Tôi cũng sẽ làm tất cả những gì có thể.”
Tôi đã trấn an ông ta, nhưng với việc đám thần binh hút sạch aether quanh đây, mấy phép nguyện của tôi gần như chẳng còn tác dụng. Thương tích của tôi hầu như vẫn nguyên, chưa lành chút nào. Tôi đang cạn dần lựa chọn, mà khả năng thắng trận thì gần như chạm đáy tuyệt đối.
Việc này chắc chắn, hoàn toàn là “không phải việc của tôi.” Trừ quỷ hay đàm phán hòa bình vốn đều nằm ngoài thẩm quyền. Là tân nương của các vị thần, vai trò của tôi là hoạt động phía sau hậu trường—không phải đứng giữa sân khấu, tham gia vào mấy trận chiến kịch tính với anh hùng, quán quân hay ác ma. Thành thật mà nói, tôi vốn chẳng hợp với ánh đèn rực rỡ. Đúng ra giờ tôi nên xoay người bỏ chạy, cuộn đuôi lại mà lẩn đi. Chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến tôi.
Nhưng tôi không thể cứ để nó xảy ra. Dù đã bao năm hạ mình làm nô lệ cho các vị thần chỉ để hèn nhát bảo toàn mạng sống, tôi vẫn không thể làm ngơ trước những gì đang diễn ra ở đây.
Tôi rời khỏi chỗ ông chủ quán trọ, tiến về phía hai con quái đang giao chiến để tự mình nhập trận.
Từ khi nào mình lại trở thành một người tốt thế này?
Tôi tự hỏi như vậy, nhưng giờ cảm giác đó cũng chẳng còn tệ nữa. Cuối cùng thì tôi đã biết tin rằng, thay vì quay đi làm ngơ rồi bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng, thì thà vùng vẫy, chống trả lại cơn ác mộng ấy vẫn tốt hơn nhiều.
Ai đã ảnh hưởng đến tôi như vậy?
Chẳng cần phải hỏi cũng biết.


1 Bình luận