“Nếu em ra ngoài thế này” Yeonhwa nói, “Anh có ngoan ngoãn mà không để mình bị chết đuối không?”
Đó là điều đầu tiên cô ấy hỏi khi bước ra khỏi phòng tắm khách sạn.
Não tôi bị ngưng hoạt động mất nửa giây.
Cô ấy mặc một bộ đồ bơi màu đen đơn giản, trông có vẻ kín đáo cho đến khi bạn nhận ra chẳng có chỗ nào được che một cách đoàng hoàng.
Một chiếc áo sơ mi đi biển mỏng khoác hờ bên ngoài thứ mang tính biểu tượng hơn là thực dụng. Tóc cô ấy búi cao, cổ để trần cùng một vết sẹo cũ mờ chạy dọc xương quai xanh.
Tôi chợt nhận ra mình đang nhìn chằm chằm khi cô ấy nhướng một bên lông mày lên.
“Sao?” cô ấy hỏi. “Trông em lạ lắm à?”
"Lạ" không phải là từ đúng.
Có lẽ từ "nguy hiểm" nghe hợp lí hơn.
Giống như một nàng tiên cá chuyên lôi kéo thủy thủ xuống đáy sâu rồi lý sự rằng đó là lỗi của họ vì đã lỡ nhìn thấy họ.
“Trông em rất ổn.” tôi nói. “Giống như người bị mấy tấm áp phích truy nã của Interpol đã quên che mặt.”
“…Đó là một lời khen à?” cô ấy hỏi.
“Với em? Đúng vậy.”
Cô ấy khịt mũi nhẹ rồi bước ngang qua tôi về phía cửa ban công.
“Đi thôi trước khi em đổi ý,.” cô ấy nói.
“Em mới là người muốn đi biển mà.” tôi nhắc cô ấy trong khi vớ lấy mấy chiếc khăn tắm.
“Em muốn thấy anh ở dưới nước.” cô ấy nói. “Vì trước đây em chưa có cơ hội được thấy.”
“Lãng mạn đấy.” tôi đáp. “Giờ em có rồi đấy. Nhưng tôi không thực sự biết bơi đâu.”
“Nếu anh chìm.” cô ấy nói mà không ngoảnh lại, “em sẽ nhảy xuống theo anh.”
“Điều đó thực sự chẳng giúp ích gì cả.” tôi nói.
Rồi cô ấy mở cửa bước ra.
Bãi biển không còn đông đúc như hôm qua.
Vẫn có những du khách, trẻ con, nhưng ít.
Gia đình ồn ào gần chúng tôi lần trước đã biến mất.
Cặp đôi người Anh hay la hét cũng không thấy đâu.
Thật sự đáng nghi, nhưng tôi cố không suy nghĩ quá nhiều về điều đó.
Mặt trời đang lặn dần, nhuộm mặt biển bằng những vệt màu cam. Không khí ấm áp, sóng vỗ nhẹ nhàng và thị trấn phía sau chúng tôi tỏa sáng theo vẻ lười biếng của những địa điểm du lịch không bao giờ thực sự ngủ.
Chúng tôi tìm thấy một vệt cát trống. Dĩ nhiên là nó trống rồi. Mọi người theo bản năng luôn tránh xa người phụ nữ có cái bóng không khớp với góc độ của ánh sáng.
Tôi trải khăn tắm ra. Cô ấy ngồi xuống, đôi chân duỗi dài, những ngón chân bấm vào cát.
“Nằm xuống đi.” cô ấy nói, lục lọi trong túi đi biển.
“Đó thường là câu của tôi mà.” tôi nói.
Chà, đây là một trải nghiệm mới mẻ ngay cả với tôi.
“Nằm sấp xuống.” cô ấy nói giọng bằng phẳng. “Anh sẽ bị cháy nắng đấy.”
Cô ấy lấy kem chống nắng ra.
Tôi nằm sấp xuống. Cát vẫn còn ấm áp sau một ngày dài.
Lớp kem lạnh chạm vào vai tôi.
Và theo sau là bàn tay mêm mại của cô.
“Em có thể dùng phép thuật mà,” tôi nói. “Phép bảo vệ da, kết giới hay gì gì đó.”
“Không.” cô ấy nói. “Em thích thế này hơn.”
Lòng bàn tay cô ấy di chuyển trên xương bả vai tôi, chắc chắn và kỹ lưỡng. Cô ấy không né tránh những vết sẹo cũ, nhưng lại dịu dàng hơn khi lướt qua những vết thương trông có vẻ mới hơn.
“Nếu anh cứ khẽ giật mình như thế, việc này sẽ mất thời gian hơn đấy.”
“Tôi không có giật mình.”
“Có mà. Mỗi khi em chạm vào cổ anh.”
“Vậy thì đừng chạm vào đó nữa.”
“Xoay người lại.” cô ấy nói.
Tôi lăn người lại.
Cô ấy ngồi cưỡi lên hông tôi một cách tự nhiên, vẫn bộ đồ bơi đen và chiếc áo sơ mi hờ hững đó, rồi bắt đầu bôi kem lên ngực tôi.
Tôi cố nhìn lên bầu trời.
Nhưng đéo thành công.
“Anh không thể thả lỏng một chút sao?”
Giọng cô ấy nhẹ nhàng.
“Em đang ngồi trên người tôi đấy.” tôi chỉ ra thực tế.
Ánh mắt cô ấy như muốn nói: À, hóa ra anh cũng nhận ra. Tốt.
“Thả lỏng đi.” cô ấy nói. “Em không ăn thịt anh đâu.”
“Nghe em nói câu đó thật là yên tâm quá đi mất.” tôi nói.
“Tất nhiên rồi.” cô ấy thản nhiên đáp. “Em sẽ đảm bảo điều đó.”
Tôi nhìn chằm chằm.
Cô ấy không cười.
Tôi thực sự hy vọng đó là một lời đùa.
Một cặp đôi đi ngang qua ở một khoảng cách an toàn, không dám nhìn quá kỹ cô gái đang massage cho bạn trai mình như thể đang đánh dấu chủ quyền.
Đôi tay cô ấy chậm lại.
“Này.” cô ấy nói khẽ. “Anh có đang hạnh phúc không?”
Đó là một câu hỏi đầy ẩn ý.
“So với cái gì?” tôi hỏi.
“So với trước đây.” cô ấy nói. “Anh biết đấy.”
Tôi suy nghĩ về điều đó.
Ánh mặt trời. Biển cả. Không còn những xiềng xích hữu hình.
Và số lượng người xung quanh thấp một cách đáng ngờ.
“Nó… dễ chịu,” tôi nói. “Theo một cách kỳ quái.”
“Dễ chịu à...” cô ấy lặp lại.
“Em muốn nghe thơ ca không?” tôi hỏi. “Lát nữa tôi có thể viết cho em một bài tiểu luận.”
Khóe môi cô ấy khẽ động.
“Không.” cô ấy nói. “Em thích ở yên như vầy hơn. Nó rất dễ chịu.”
Cô ấy cúi xuống và đặt một nụ hôn nhanh, nhẹ nhàng lên trán tôi.
“Tốt.” cô ấy nói. “Cứ giữ như vậy thêm lát nữa đi.”
Với bất kỳ ai khác, điều đó nghe như một lời cầu chúc.
Còn từ cô ấy thì nó nghe như một mệnh lệnh.
***
Đêm đó họ bắn pháo hoa ở bến cảng.
Một lễ hội nào đó, một vị thánh nào đó, một cái cớ nào đó để bán thêm đồ nướng xiên que. Tôi cũng chẳng nắm rõ chi tiết. Sự chú ý của tôi còn đang bận rộn để đảm bảo rằng mình không chạm vai với bất kỳ ai đủ lâu để bị ám sát sau đó.
Chúng tôi đứng giữa một đám đông nhỏ gần mặt biển trong khi mặt ngửa lên trời. Những bông hoa lửa nở rộ trên vịnh, những đóa hoa đỏ và xanh nở bung trên bầu trời trước khi rơi xuống thành những tàn lửa.
Yeonhwa nắm lấy tay tôi bằng cả hai tay của cô ấy. Không phải kiểu đan ngón tay. Chỉ là lòng bàn tay áp vào nhau, như thể cô ấy đang sưởi ấm chúng.
“Ồn ào quá,. tôi nói.
“Anh không thích à?” cô ấy hỏi.
“Dĩ nhiên là không.” tôi nói.
Cô ấy phát ra một âm thanh nhỏ có thể là một tiếng cười.
“Em đã từng ghét nó.” cô ấy nói, mắt vẫn nhìn vào những vụ nổ ánh sáng. “Tiếng ồn. Những vụ nổ. Chúng luôn nhắc em nhớ về một vụ bộc phát cánh cổng…”
“Khi em còn là một đứa trẻ.” tôi nói.
“Khi chúng ta còn đang trốn dưới gầm cầu.” cô ấy sửa lại.
Một quả pháo hoa khác nổ tung phía trên tạo ra những tia sáng trắng đổ xuống như mưa.
“Và bây giờ?” tôi hỏi.
“Bây giờ…” Cô ấy nghiêng đầu, như thể đang cảm nhận không khí. “Bây giờ dù có ồn ào, em cũng không thể nghe thấy gì ngoài tiếng anh thở bên cạnh.”
“Vậy hãy để nó làm điểm tựa của em đi.” tôi nói nhỏ vừa đủ nghe giữa tiếng gió. “Tôi sẽ không đi đâu cả.”
Đó không hoàn toàn là lời nói dối. Tôi thích ở đây.
“Em rất vui vì anh ở đây với em.” cô ấy trả lời.
Tôi không đáp lại.
Cô ấy nhìn lên tôi, thực sự nhìn, dò xét khuôn mặt tôi.
“Trông anh có vẻ tội lỗi.” cô ấy nói.
“Đó là khuôn mặt bình thường của tôi mà.” tôi nói.
“Em nói nghiêm túc đấy.” cô ấy bảo.
“Tôi biết.” tôi nói.
Một đứa trẻ gần đó reo hò khi một quả pháo khác bay lên, rắc những hạt bụi vàng lên mặt nước.
Những pháo hoa nổ trên bầu trời tô điểm cho các đường nét trên khuôn mặt cô theo từng nhịp chớp tắt. Đôi khi trông cô ấy thật dịu dàng. Đôi khi trông cô ấy giống hệt người phụ nữ đã bảo ai đó đào nhanh lên trong khi cô ấy đang nắm lấy cổ chân họ treo lơ lửng trên một cái hố.
“Anh vẫn nghĩ về cô ta.” cô ấy đột ngột nói.
Chết tiệt, thật là ngẫu nhiên. Tại sao cô ấy lại nghĩ đến chuyện đó chứ?
“Cha Eun-ha.” cô ấy vẫn nói tiếp. “Anh có nhớ cô ta không?”
Dù là sự bất an hay hiểu lầm của cô ấy, điều này đều rất tệ cho tôi.
“Dĩ nhiên là không.” tôi nói. “Cô ta đã tra tấn và nhốt tôi trong tầng hầm như một con chó suốt nhiều ngày.”
“Trả lời thật đi.” cô ấy nói.
Khỉ thật. Cô ấy sẽ không tin bất kể tôi có nói gì, dù là sự thật hay không.
Đám đông reo hò trước một dải pháo đặc biệt đẹp. Trong một khoảnh khắc, tiếng ồn của họ lấn át tiếng của chúng tôi.
Tôi nhìn vào những màn pháo hoa.
“Không, tôi không nhớ cô ta. Tôi nhớ con người cũ của mình.” cuối cùng tôi nói. “Cô ta đại diện cho điều đó, tại một thời điểm nào đó. Con người tôi… trước khi tôi mất trí nhớ. Cuộc sống của tôi. Công việc của tôi. Hội của tôi. Tiền lương của tôi và việc phải giả vờ làm một người trưởng thành bình thường.”
Toàn là dối trá nhưng làm ơn hãy hiệu quả đi.
“Và bây giờ?” cô ấy hỏi.
“Bây giờ khi nghĩ về cô ta, tôi nhớ lại những gì cô ta đã làm với tôi.” tôi nói. “Và nó chỉ… phá hỏng mọi thứ.”
Những ngón tay cô ấy siết chặt lấy tay tôi.
“Đó là lỗi của cô ta.” cô ấy nói. “Em sẽ chữa lành cho anh.”
Cô ấy nói điều đó như thể đó một sự thật hiển nhiên.
Tôi không tranh cãi.
Một loạt pháo khác bay lên.
Trong vài nhịp thở, cả hai chúng tôi đều im lặng quan sát.
Rồi cô ấy kéo tay tôi.
“Đi thôi.” cô ấy nói.
“Đi đâu?”
“Đến một nơi nào đó yên tĩnh.” cô ấy nói. “Chỉ dành cho chúng ta.”
Cụm từ đó nghe thật quen thuộc.
Cuối cùng tôi vẫn đi theo cô.
***
Ngọn hải đăng nằm ở cuối một cầu cảng bằng đá, một tòa tháp nhạt màu nổi bật trên bầu trời đêm. Không có khách du lịch ở đây. Chỉ có tiếng sóng vỗ vào đá và tiếng nhạc vọng lại mờ nhạt từ lễ hội xa xa.
Pháo hoa trông nhỏ bé hơn khi nhìn từ đây, giống như những ngôi sao rụng hơn.
Chúng tôi dừng lại gần chân ngọn hải đăng, nơi những tảng đá ẩm ướt và nồng mùi muối.
Yeonhwa buông tay tôi ra.
Lần đầu tiên trong ngày hôm nay, cảm giác đó thật xa lạ.
“Đứng đó đi.” cô ấy nói, chỉ vào một vị trí cách mép vực vài bước chân.
“Tôi không thích những chỉ dẫn cụ thể gần nơi dễ xảy ra các vụ tự sát đâu.” tôi nói.
“Chỉ lần này thôi.” cô ấy nói.
Tôi làm theo lời cô ấy.
Biển cả đen như mực. Đêm nay không trăng. Ánh sáng duy nhất đến từ thị trấn phía sau chúng tôi và những tia sáng thỉnh thoảng từ pháo hoa.
Cô ấy đứng trước mặt tôi, hai tay buông thõng bên hông. Gió thổi qua mái tóc cô ấy làm những lọn tóc dính vào môi cho đến khi cô ấy gạt chúng đi.
“Em có chuyện muốn nói,” cô ấy nói.
“Ừm…” tôi định nói gì đó.
“Là chuyện của em.” cô ấy bảo. “Dành cho em, không phải cho anh.”
Điều đó khiến tôi im lặng.
Cô ấy hít một hơi nhỏ. Vai cô ấy nâng lên rồi hạ xuống.
“Em đã dành nửa cuộc đời mình để đuổi theo ánh sáng.” cô ấy nói. “Nửa còn lại… đuổi theo anh. Và em chưa một lần bắt được cả hai.”
Khóe miệng cô ấy cong lên, nhưng đó không phải là một nụ cười.
“Em cứ ngỡ mình đã quen với việc đó rồi.” cô ấy nói. “Những người như em thuộc về bóng tối. Những người như anh xứng đáng với ánh sáng… và một người nào đó tốt hơn em.”
“Em không—” tôi bắt đầu nói.
Cô ấy ngắt lời tôi bằng một ánh nhìn.
“Thế rồi.” cô ấy tiếp tục, “Một ngày nọ anh…”
Cô ấy cười khẽ.
“Em đã nghĩ, ‘Cuối cùng thì. Anh ấy đã trở lại với mình trong bóng tối.’”
Tiếng cười tắt lịm.
“Và rồi, ngay khi em bắt đầu tin vào điều đó.” cô ấy nói, “anh lại biến mất một lần nữa và quay lại với cô ta.”
Pháo hoa nhuộm đỏ cạnh hàm cô ấy trong một giây, rồi lại xóa nhòa ngay sau đó.
“Em biết anh đang nói dối em.” cô ấy nói.
Tim tôi thắt lại.
Cô ấy không cho tôi cơ hội để tôi lên tiếng.
“Khi anh nói anh chọn em thay vì cô ta.” cô ấy tiếp tục, “Khi anh nói về những bức ảnh và trái tim đau nhói… em biết đó không phải là toàn bộ sự thật.”
“…Vậy mà em không vạch trần tôi.” tôi nói.
“Em không quan tâm.” cô ấy nói một cách đơn giản. “Em chỉ quan tâm rằng khi em đưa tay ra, anh đã nắm lấy nó. Ngay cả khi lý do của anh có xấu xí đi chăng nữa.”
Cô ấy thò tay vào túi.
Trong một giây, thói quen mách bảo tôi đó là “vũ khí”.
Nhưng cô ấy rút ra một chiếc hộp nhỏ.
Màu đen. Không có logo.
Cổ họng tôi khô khốc vì một lý do hoàn toàn khác.
“Yeonhwa.” tôi gọi.
“Đừng chạy.” cô ấy nói. “Không còn nơi nào để đi đâu.”
Cô ấy mở chiếc hộp.
Không phải kim cương.
Một chiếc nhẫn làm bằng một loại kim loại tối màu. Đơn giản.
“Em không cần mặt trời đâu, Si-woo.” cô ấy nói khẽ. “Em không cần cả thế giới công nhận. Em không cần ai khen mình tốt đẹp cả.”
Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Em chỉ cần anh thôi. Chỉ mình anh. Ở đây. Với em.”
“Có người gọi em là ác nhân.” cô ấy thì thầm, xoay chiếc nhẫn trong tay. “Nhưng đối với anh, em sẽ chỉ là một người vợ. Như vậy có đủ không?”
Sóng vỗ vào những tảng đá bên dưới. Cô ấy nhìn xuống chiếc nhẫn, rồi nhìn lên.
“Cưới em nhé, Si-woo.”
Thế giới thu hẹp lại.
Cô ấy. Chiếc nhẫn. Mép cảng.
Nếu tôi nói không, cô ấy có thể giết tôi.
Nếu tôi nói có, tôi có lẽ vẫn sẽ chết, chỉ là chậm hơn thôi.
Bản năng sinh tồn lên tiếng.
Tôi đưa tay ra.
Những ngón tay cô ấy run rẩy khi tôi chạm vào chiếc hộp.
“Tôi—”
Cái gì đó chộp lấy cổ chân tôi.
Thật đột ngột.
Thế giới nghiêng ngả.
Đất đá biến mất dưới chân tôi.
Tôi thấy bầu trời quay cuồng.
Chiếc hộp bay khỏi tay cô ấy. Chiếc nhẫn văng ra, nảy một cái trên cầu cảng, rồi lăn về phía mép vực.
Mắt cô ấy mở to.
“SI-WOOO—!”
Khi tôi đang chìm xuống, một hình ảnh lóe lên: dáng hình mờ ảo của Yeonhwa ở trên mép vực, đang với tay ra. Trong khoảnh khắc, đôi tay chúng tôi đã gần chạm đến nhau nhưng lại bị chia cách bởi mặt biển.
Điều cuối cùng tôi nghe được không phải là “đồng ý” hay “không”.
Mà là tiếng thét của cô ấy, xé tan màn đêm làm đôi.
23 Bình luận