Novel

Chương 14

Chương 14

(Eun-ha pov)

Eun-ha đã nhận thấy những điểm khác lạ ở Si-woo từ lâu rồi.

Ban đầu chỉ là những điều nhỏ nhặt. Như cái cách mắt anh lướt qua những bức ảnh cũ thời còn đi đột kích hầm ngục trên tường nhà cô mà không hề có thái độ quen thuộc. Cái cách anh nhìn chằm chằm vào biểu tượng Xích Long lâu hơn một nhịp, như thể đang kiểm tra tên trên cửa nhà một người lạ.

Anh từng hay càu nhàu, chửi thề và tràn đầy sức sống hơn thế này. Còn bây giờ, anh lại quá đỗi lạnh lùng.

Khi cô nhắc về quán mì ramen họ từng ăn sau lần thăng cấp đầu tiên, hay chiếc thang máy trong tòa nhà cũ luôn bị kẹt ở tầng ba... Chẳng có phản ứng nào cả.

Cứ như thể sự tồn tại của anh đã bị thay thế. Không còn nở nụ cười quen thuộc. Không còn câu "Đừng nhắc lại chuyện đó nữa". Giờ anh chỉ nói vỏn vẹn một câu "Vậy sao?" lịch sự và xa cách.

Cô từng tin rằng đó là do cú sốc. Do chấn thương. Rằng nếu cô chỉ cần ôm anh đủ lâu, đủ chặt, và giết chết người đàn bà dơ bẩn kia, những phản xạ cũ sẽ quay trở lại.

Và rồi lũ sói xuất hiện.

XXX

Tiếng gào thét của tuyết đã dừng lại trước khi lòng cô kịp lặng xuống.

Eun-ha đứng giữa chiến trường đẫm máu, hơi thở dồn dập, mana vẫn cuộn chặt trong huyết quản trong khi vẫn đang nắm lấy một bàn tay của anh. Lũ quái vật đã dừng kéo đến. Nhưng cơn đau đầu của cô thì không.

Mana của cô đang dần ổn định lại. Còn của anh thì chưa bao giờ dao động.

Anh đã không dùng kỹ năng. Ngay cả khi con sói lớn nhất lao vào cổ họng anh. Ngay cả khi anh trượt chân trên máu. Ngay cả khi họ kéo anh mạnh đến mức xương cốt anh phải lên tiếng biểu tình.

Mana của anh cảm thấy thật... phẳng lặng. Như một mặt hồ mùa đông không một gợn sóng.

Si-woo chưa bao giờ như thế. Si-woo từng chửi rủa về việc mình "chỉ là một trợ thủ" nhưng rồi lại buff cho ba đội cùng lúc trong khi vẫn luôn miệng phàn nàn. Si-woo của cô luôn đặt khiên lên cả đội trước khi họ kịp yêu cầu. Si-woo của cô dù hay càu nhàu nhưng vẫn luôn sử dụng sức mạnh của mình mỗi khi có ai đó nhìn anh với ánh mắt cần sự giúp đỡ.

Còn người này chỉ đứng đó và để cô lo liệu mọi thứ.

Anh nhìn lại cô. Vẫn đôi mắt điềm tĩnh và mệt mỏi quen thuộc. Đôi môi mím lại như cái cách mà anh vẫn thường làm khi nhìn đống giấy tờ chất cao như núi. Nhưng cô vẫn cảm thấy sự xa cách và lạnh lùng qua ánh nhìn của anh.

Eun-ha nhấn gót chân xuống tuyết, dập tắt một ngọn lửa cuối cùng còn sót lại, và nói bằng giọng gần như là tâm tình:

"Cô biết điều gì đang làm tôi bận tâm không?"

"Sự tồn tại của cô à?" Yeon-hwa nói.

"Anh ấy không hề dùng phép lấy một lần," Eun-ha nói trong khi phớt lờ cô ta. "Ngay cả một buff cơ bản cũng không. Thậm chí khi cái thứ đó suýt cắn đứt mặt anh ấy."

Ánh mắt cô chuyển sang anh.

"Anh là một trợ thủ hạng S biết chiến đấu." cô nói. "Đến giờ này cơ thể anh phải vận động trước cả đại não chứ, phải không?"

Anh nhìn thẳng vào mắt cô. Anh rất giỏi việc đó. Giữ cái nhìn kiên định, như thể anh không hề sợ hãi. Như thể anh không hề nói dối. Anh nói gì đó về việc bị lôi kéo xung quanh, về việc họ đã có "đủ hỏa lực".

"Có phải vì anh ấy đã quên rồi không?" Yeonhwa nói. "Vì mất đã những ký ức đó?".

"Ký ức?" cô lặp lại.

"Anh chưa bao giờ nói với tôi rằng mình bị mất trí nhớ." cô nói.

"Không, tôi đã nói rồi mà." anh trả lời. "Cái ngày mà chúng ta đi hẹn hò ấy."

"Vậy tại sao tôi không nhớ?" cô hỏi.

Trong một khoảnh khắc, cô suýt nữa đã nói: Không, anh chưa từng.

Nhưng não bộ đã đẩy ký ức đó ra trước mặt cô. Ngày hôm đó, khi Si-woo bị cướp mất khỏi cô.

Cô đã tự xóa bỏ toàn bộ cuộc trò chuyện ngày hôm đó ra khỏi tâm trí mình. Tâm trí cô đơn giản là từ chối tin rằng Si-woo đã mất đi ký ức. Đối với cô, cuộc trò chuyện đó chưa bao giờ xảy ra. Bởi vì nó quá đau đớn.

Môi Yeonhwa nhếch lên. "Có lẽ vì cô quá bận rộn với việc giam cầm anh ấy nên không nhớ được gì đấy." cô ta nói.

"Hoặc có lẽ vì cô thường xuyên lôi kéo anh ấy vào đế chế tội phạm của mình." Eun-ha vặn lại ngay lập tức.

"Cả hai dừng lại đi." Si-woo nói. "Đầu tôi đau lắm rồi."

Họ ngừng tranh cãi. Cơn đau trong đầu cô vẫn không hề biến mất.

Eun-ha nhìn chằm chằm vào anh. Mất trí nhớ. Không dùng phép. Không hề chớp mắt khi cô nhắc đến những chuyện về cuộc sống của họ. Anh nhìn cô như thể những điều đó là những câu chuyện kể, không phải những thứ anh đã từng trải qua.

Cổ họng cô thắt lại. Nếu đó thực sự là mất trí nhớ— Nếu đó thực sự là anh, và anh chỉ đơn giản là không nhớ— Thì tất cả những năm tháng họ cùng nhau xây dựng Xích Longđều tan biến đối với anh.

Anh sẽ không nhớ cảnh cô lê lết trở về sau những cuộc đột kích, toàn thân đẫm máu của kẻ địch và chỉ thấy nhẹ nhõm khi thấy anh ngồi tại bàn làm việc. Anh sẽ không nhớ cái cách cô đã đấm gãy mũi tên Giám đốc đầu tiên khi ông ta cố gắng điều chuyển anh sang đội khác. Anh sẽ không nhớ bất kỳ lý do nào mà cô đã từng đưa ra để bào chữa cho những gì mình đã làm với anh sau này.

Anh sẽ không bao giờ nhớ lần đầu tiên anh gọi cô là "Hội trưởng" bằng cái giọng nửa trêu chọc, nửa tự hào. Anh sẽ không bao giờ nhớ cảnh anh nhìn cô và nói: "Nếu cô ngã, tôi sẽ đỡ. Kể cả khi cô ngã từ trên trời xuống."

Si-woo? Quên mất cô sao?

Lồng ngực cô đau nhói. Không. Không, không, không. Điều đó còn tệ hơn cả cái chết.

Sẽ dễ dàng hơn nếu tin rằng thứ đang nắm tay cô lúc này hoàn toàn không phải là anh. Đúng vậy. Si-woo sẽ không bao giờ rời bỏ cô hay nắm tay con chuột cống đó. Anh sẽ không.... Anh không thể.

Và Si-woo của cô đang ở một nơi nào đó khác. Thứ gì đó đã lấy đi khuôn mặt và cơ thể anh, để lại một bản sao. Tất cả chỉ là một trò lừa bịp. Trò lừa của Yeonhwa. Hoặc là thứ gì đó đã lấy đi linh hồn, ký ức, mọi thứ của anh; để lại một con rối, và cười nhạo khi cô bấu víu vào nó.

Ả ta. Mụ đàn bà mặc đồ trắng tự xưng mình là Kiếm Thánh đó. Con quái vật thánh thiện luôn đứng cạnh anh trong các buổi họp của Hiệp hội, mỉm cười lịch sự, nói năng nhẹ nhàng và dõi theo anh bằng đôi mắt như muốn nói: Một ngày nào đó, anh sẽ thuộc về tôi

Cô vẫn có thể thấy rõ khuôn mặt của người đàn bà đó.

"Hội trưởng Cha Eun-ha." Ả Kiếm Thánh đó đã từng nói sau một cuộc đột kích chung rằng: "Tôi có thể mượn Han Si-woo một ngày không?"

Nếu có ai đó có thể rút linh hồn ra khỏi cơ thể và giấu nó vào một "chiều không gian khác", thì đó chỉ có thể là ả ta.

Anh ta mất trí nhớ một cách tình cờ ngay sau khi biến mất? Ngay sau khi bước vào tòa nhà của Yeonhwa? Ngay vào lúc cô đau đớn nhất?

"Tôi không thích chuyện này," cô nói.

"Vậy thì đừng nghĩ quá nhiều," Yeonhwa nói. "Anh ấy ở đây. Đang thở. Thế là đủ rồi."

"Không đủ!" Eun-ha quát. "Với tôi thì không."

Móng tay cô đâm sâu vào lòng bàn tay cho đến khi cô cảm thấy da thịt mình chảy máu. Cô thà tin rằng cả thế giới đang nói dối còn hơn là chấp nhận rằng Han Si-woo đã đơn giản quyết định xóa bỏ cô khỏi trí nhớ của mình. Cô thà tin rằng một con khốn nào đó đã đánh cắp anh đi và để lại một con rối.

Cô trượt tay vào trong áo khoác, ngón tay lúng túng tìm kiếm thứ mà cô đã nhét chặt vào ngực ngay khoảnh khắc cô trộm được nó. Cô lấy nó ra. Một quả cầu nhỏ, nhẵn như thủy tinh. Ánh sáng di chuyển lười biếng bên trong như hơi thở bị mắc kẹt. Những cổ tự tinh xảo xoay dưới bề mặt, chậm rãi và ổn định.

Eun-ha trong một chiến dịch chung đã nhét nó vào túi mình khi không ai để ý. Ả Kiếm Thánh nhận ra. Nhưng không nói gì cả. Cô đã giữ nó kể từ đó. Ngay gần trái tim. Chờ đợi.

Vẻ mặt Yeon-hwa lạnh đi khi nhìn thấy nó.

"Cô đã giữ thứ đó ở đó suốt thời gian qua sao?" Yeonhwa nói. "Ngay gần trái tim. Thật dễ thương."

"Câm mồm," Eun-ha nói. "Cô giấu dao sau lưng, còn tôi để công cụ ở phía trước. Phong cách khác nhau thôi."

Thấy anh do dự, cô hít một hơi thật sâu. Trái tim cô đập mạnh đến mức như thế nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Si-woo của cô đang ở đâu đó. Anh phải ở đâu đó. Người đã cười với cô trong những quán mì rẻ tiền. Người đã kéo cô ra khỏi những cánh cổng đang sụp đổ. Người đã nhìn cô và nói: "Cô làm tốt lắm, Hội trưởng."

Anh sẽ không bỏ cô. Anh sẽ không mỉm cười với một người phụ nữ khác như vậy. Anh sẽ không quên cô.

Vậy nên người đang đứng đây nói về những khoảng trống trong đầu và nhún vai trước quá khứ của họ, chắc chắn phải là thứ gì đó khác. Một kẻ giả mạo. Một con rối. Một trò đùa tồi tệ mà thế giới đang trêu đùa cô.

Cô nhìn anh. "Anh có phải là..." cô hỏi, giọng nói quá đỗi bình tĩnh, "Han Si-woo không?"

Im lặng. Những cổ tự bên trong quả cầu rực sáng, rồi ổn định lại, chờ đợi.

"Trả lời đi." Eun-ha nói, giọng cô gần như thì thầm. "Làm ơn."

Anh mở miệng. "...Không." anh nói.

Quả cầu lóe lên sắc đỏ. Ánh sáng đâm xuyên qua những ngón tay của họ, nóng rực và sắc lẹm. Eun-ha nghẹt thở.

"Dối trá." giọng nói của Kiếm Thánh thấm vào ký ức cô. "Màu đỏ là dấu hiệu của sự giả dối, Hội trưởng Cha. Màu xanh... là sự thật. Nó trói buộc linh hồn, chứ không phải tâm trí hay trái tim."

Tay cô vô thức siết chặt lấy tay anh. Anh giật mình.

"Không thể nào..." cô chậm rãi nói,

"Nó đã phản ứng." Yeonhwa quan sát. "Cô cũng thấy mà nhỉ?"

Anh liếm môi, yết hầu chuyển động. "Tôi không phải người mà hai người nghĩ đâu," anh nói. "Tôi không nhớ mình là anh ta. Đó không phải là—"

"Lần nữa," Eun-ha nói.

"Cha Eun-ha," Yeon-hwa cảnh báo. "Anh ấy vừa nói với cô—"

"Lần nữa."

Giọng điệu của cô cắt đứt mọi thứ khác. Cô buộc các ngón tay của mình nới lỏng ra vừa đủ để anh có thể thở.

"Nói đi," cô ra lệnh. "Anh có phải là Han Si-woo không."

Đôi mày anh nhíu lại. "...Không." anh lại nói.

Quả cầu cháy đỏ rực hơn. Nóng hơn. Cơn đau liếm qua lòng bàn tay anh, lên tận cổ tay. Anh rít lên.

"Dừng lại đi," Yeon-hwa quát. "Cô định thiêu cháy anh ấy à?"

"Câm miệng," Eun-ha nói. "Anh ấy không có quyền đưa ra câu trả lời đó và mong tôi nuốt trôi nó được."

Yeon-hwa nói. "Anh ấy không nhớ! Vậy nên dĩ nhiên là anh ấy phải nói 'không' rồi!"

"Viên đá không quan tâm đến cảm xúc của anh ấy." Eun-ha nói. "Nó quan tâm đến việc anh ta là cái gì."

Cô nhìn chằm chằm vào anh. Vào người đàn ông mang khuôn mặt của Si-woo của cô, nói bằng miệng của anh, vậy mà lại nói "Tôi không phải anh ta" như thể đó là một ơn huệ. Da gà cô nổi lên.

"Cô thực sự muốn anh ấy là kẻ giả mạo đến thế sao?" Yeon-hwa nói nhẹ nhàng. "Để cô có thể đổ lỗi cho ai đó khác vì đã đánh mất anh ấy?"

"Phải..." Eun-ha nói không chút do dự. "Tôi muốn đó là ả ta. Hoặc cô. Hoặc các vị thần. Bất kỳ ai trừ anh ấy." Giọng cô run rẩy. "Bất kỳ ai trừ tôi..."

Cơn gió cuốn những lời đó đi ngay khi cô vừa thốt ra, nhưng chúng vẫn vang vọng trong tâm trí cô. Cô nuốt nước bọt.

"Một lần nữa thôi," cô nói.

"Đủ rồi!" Yeonhwa nói. "Cô chỉ đang tra tấn anh ấy thôi."

"Một lần cuối cùng." Eun-ha lặp lại.

Mắt cô cay xè. Lực nắm quanh bàn tay anh dịu lại một chút thôi.

"Nhìn tôi này," cô nói.

Anh làm theo.

"Trả lời thành thật đi," cô nói. "Không mưu mẹo. Không dùng những câu từ lắt léo. Không có 'trong thâm tâm tôi'. Chỉ có có hoặc không thôi." Cô hít một hơi cào xé cổ họng. "Anh có thực sự là..." cô lại hỏi, "Han Si-woo không."

Gió lặng đi. Thế giới thu nhỏ lại chỉ còn hai người.

Yết hầu anh cử động. Một lần rồi hai lần.

"...Có." anh nói. Khẽ khàng, nhưng rõ ràng.

Ánh sáng của quả cầu dịu lại. Màu đỏ rực rỡ tan biến, để lại một màu xanh lam ổn định, mềm mại. Những cổ tự bên trong lắng xuống thành một vòng xoay chậm rãi, đều đặn.

Sự thật.

Yeon-hwa thở hắt ra một hơi mà cô ta đã kìm nén bấy lâu. "Đấy." cô ta nói. "Cô nghe thấy chưa? Anh ấy là anh ấy. Đồ chơi của cô hoạt động rồi đấy. Dừng lại trước khi cô làm hỏng anh ấy đi."

Eun-ha không đáp lại. Cô không thể. Đôi chân cô bủn rủn. Điều tiếp theo cô nhận ra là đầu gối mình đã chạm xuống tuyết. Cái lạnh thấm qua lớp quần.

Cổ vật đó chưa bao giờ sai.

Hah. Thật vô dụng. Cho dù cô có hỏi bao nhiêu lần đi chăng nữa, sự thật cũng sẽ không thay đổi.

Si-woo của cô. Không phải một con rối hay một trò lừa bịp. Anh là người thật. Người đã mỉm cười với Yeon-hwa ở Tây Ban Nha. Người đã tự ý bước vào Hắc Nhật. Người đã nhìn cô trong tầng hầm và nói "Tôi tha thứ cho cô" bằng đôi mắt không còn nhớ lý do tại sao họ cần phải làm thế. Người mà cô đã suýt thiêu sống trên một con phố ở Seoul.

Cô đã tự nhủ với bản thân suốt thời gian qua rằng điều tồi tệ nhất sẽ là nếu anh không phải là thật. Cô đã lầm. Điều tồi tệ nhất là biết rằng anh đúng là chính anh.

Tay cô đưa lên cổ họng mình. Nó cảm thấy thắt lại. Quá chặt. Như thể ai đó đã buộc một thứ gì đó vô hình ở đó và kéo mạnh.

Anh đã nói không hai lần. Đã cố gắng thoát khỏi một cái tên đang quấn lấy anh như dây thép. Lý do duy nhất khiến viên đá gào lên 'dối trá' là vì một thứ gì đó sâu thẳm hơn cái đầu đang bối rối của anh vẫn đáp lại cái tên đó.

Anh là Han Si-woo. Anh đã mất trí nhớ. Anh đã chọn ở lại trong màn sương mù đó, để đến với một người khác. Và cô đã làm anh tổn thương sâu sắc đến mức bản năng đầu tiên của anh là nói rằng anh không còn là chính mình nữa.

"Làm tốt lắm." thứ gì đó trong cô chế nhạo chính mình. "Lần này cô thực sự làm được rồi đấy."

Vai cô rung lên. Cô nhấn lòng bàn tay vào tuyết cho đến khi nó đau buốt, như thể cơn đau đó là cần thiết để giúp cô bình tĩnh lại.

"Eun-ha," Si-woo cẩn thận gọi.

Cô không ngẩng lên. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào quả cầu đang chôn vùi một nửa trong tuyết. Màu xanh ổn định. Cô Không còn lời bào chữa nào nữa. Không còn Kiếm Thánh nào để đổ lỗi. Không có pháp sư nào để chửi rủa vì đã nói dối. Không có lý thuyết con rối bóng nào để bám lấy như một chiếc phao cứu sinh.

Chỉ có một sự thật rằng đó chính là anh. Han Si-woo. Si-woo của cô người đã tan vỡ bởi vì cô.

Bởi vì cô đã giữ lấy anh chặt đến mức khiến anh vỡ vụn.

Ngón tay cô đâm sâu tuyết. Trong sự im lặng đổ nát của nơi đã từng là nước Nga đó, bao quanh bởi xác quái vật và người phụ nữ đã đuổi theo một người đàn ông qua các châu lục, Cha Eun-ha cúi đầu.

"Vậy ra thực sự là anh," cô nghĩ, những lời nói quá nặng nề để có thể thốt ra thành lời. "Và anh đã quên... tất cả những gì chúng ta đã từng là."

Và sự thật rằng cô suýt giết chết anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!