Novel

Chương 4

Chương 4

“Há miệng ra nào, Si-woo.”

Ngón tay cô ấy bóp chặt lấy má tôi như thể cô ấy sở hữu cả bộ hàm của tôi vậy.

Chiếc thìa dừng ngay trước môi tôi. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi nước dùng của thịt và thảo mộc.

Tôi vẫn ngậm chặt miệng.

Nếu tôi ngoan ngoãn ăn trong khi đang bị xích như một con chó thế này thì coi như xong. Con điên này sẽ nghĩ rằng cô ta có thể nhốt tôi dưới hầm bao lâu tùy thích, miễn là cô ta nhớ cho tôi ăn.

Há cái miệng ra.” Cha Eun-ha lặp lại.

“…Chẳng phải tôi đã nói rồi sao?” tôi đáp. “Tôi sẽ ăn khi nào cô thả tôi ra.”

Tôi đã từng sống sót qua những tình cảnh tồi tệ hơn thề này nhiều, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định dành cả đời mình trong căn hầm này với cô ta để rồi mắc hội chứng Stockholm đâu.

Đôi mắt cô ấy nheo lại.

“Cậu vẫn còn lảm nhảm về nó sao.”

“Và cô thì vẫn tiếp tục từ chối.”

Ngón cái của cô ấy ấn mạnh dưới cằm tôi.

“Cậu nghĩ chuyện này vui lắm à?” cô ấy hỏi.

“Nếu tôi thấy vui thì tôi đã cười rồi,” tôi nói. “Trông tôi giống đang cười lắm à?”

Cánh tay cô ấy siết chặt hơn.

“Cậu đã không ăn gì từ hôm qua rồi.”

“Cô cũng chẳng cho phép tôi nhìn thấy ánh mặt trời kể từ khi tôi tỉnh lại,” tôi nói. “Hay là cô để tôi ra ngoài hít thở chút không khí trong lành đi.”

“Si-woo.”

Tên tôi thốt ra một cách cộc lốc.

Trong sự im lặng, bụng tôi bỗng kêu lên biểu tình. Bố cái thằng phản chủ.

Tôi phải cứng đầu. Tôi quá hiểu hạng phụ nữ như cô ta. Nếu tôi nhượng bộ ở đây, cô ta sẽ mặc định trong đầu rằng: “Ồ xem kìa, cậu ấy chỉ cần thêm thời gian thôi và rồi cậu ấy chấp nhận chuyện này rồi.”

Ánh mắt cô ấy lướt xuống, rồi lại nhìn lên. Cô ấy thở hắt ra bằng mũi.

“Nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ ngất xỉu mất” cô ấy nói. “Tôi sẽ không đứng nhìn chuyện đó xảy ra một lần nữa đâu.”

“Lại nữa ư?” tôi hỏi. “Để tôi đoán nhé? Lần trước tôi làm điều gì đó không vừa ý cô xong cô đã bắt tôi làm việc đến sức cùng lực kiệt thay vì bỏ đói tôi đến chết à?”

Đôi môi cô ấy mím chặt. Cô ấy không trả lời.

Vậy là đúng rồi.

"Đẻ tôi nói lại một lần cuối” cô ấy nói. “Há miệng ra.”

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Rồi nhìn vào chiếc thìa.

Và rồi, vì tôi thực sự vẫn muốn giữ lại hàm răng của mình.

Tôi lắc đầu

Khiến móng tay cô ấy quẹt qua má tôi làm hàm tôi hé mở theo phản xạ.

Rồi cô nhân cơ hội tống chiếc thìa vào trong mồm tôi.

Đ*t nóng vcl. Lưỡi tôi phản ứng kịch liệt. Nhưng tôi vẫn cố nuốt, vì việc phỉ đống cháo nóng chảy vào mặt cô ta có vẻ không phải là một nước đi khôn ngoan.

“Thấy chưa?” cô ấy khẽ nói. “Thế mới ngoan chứ”

“Tôi không biết ‘cưỡng ép ăn’ cũng được tính đấy,” tôi đáp.

“Muốn gọi nó là gì thì tùy cậu.”

Cô ấy múc thêm thìa thứ hai. Tôi giật đầu lại hết mức mà sợi xích cho phép.

“Tôi đã nói rồi.” tôi gắt lên. “THẢ TÔI RA!”

Tay cô ấy khựng lại.

“…Cậu thực sự sẽ không lung lay dù chỉ một chút sao” cô ấy lẩm bẩm và ánh mắt sắc lẹm lại.

“Cậu nghĩ mình đang ở vị thế có thể đùa cợt với tôi sao?” cô ấy hỏi.

“Tôi nghĩ cô đang ở vị thế mà, nếu tôi ngất đi và chết trên sàn nhà của cô, cô sẽ không bao giờ có thể ngủ yên được nữa,” tôi nói. “Và tôi thích tận dụng điều đó.”

Ngón tay cô ấy run lên quanh chiếc thìa.

Đó, rén ngay.

Cô ấy buông mặt tôi ra. Chiếc thìa rơi trở lại bát với một tiếng cạch nhẹ.

Eun-ha đứng thẳng người rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu thấp trước mặt tôi, chống khuỷu tay lên đầu gối và nhìn lên. Từ góc độ này, hình xăm con rồng bò lên xương quai xanh lộ ra dưới cổ áo sơ mi của cô ấy. Nó làm cho quầng thâm dưới mắt cô ấy trông càng tệ hơn.

“Cậu thực sự...” Cô ấy tặc lưỡi. “Cậu chọn cách này thay vì chỉ đơn giản là... ngoan ngoãn nghe lời tôi sao.”

“Nghe lời cô mới khiến tôi kẹt ở đây đấy,” tôi nói. “Tôi nghĩ mình nên thử cái gì đó 'mới mẻ' hơn.”

Cơ hàm cô ấy khẽ động.

“Tôi đã nói với cậu rồi” cô ấy nói. “Ở bên ngoài, cậu là một kẻ phản bội với hồ sơ đã đóng và rất nhiều kẻ thù. Ở trong này, cậu an toàn khi ở bên tôi.”

“Cô cứ dùng từ đó mãi” tôi nói. “Tôi không chắc là cô hiểu nghĩa của nó đâu.”

“Ít nhất là anh sẽ an toàn khỏi bọn chúng” cô ấy vặn lại.

“Ý cô là tôi không an toàn khi không ở bên cạnh cô?” tôi đáp. “Tôi chẳng thấy chúng có gì khác nhau cả.”

Cô ấy cười khẩy một tiếng. Âm thanh nghe đầy mệt mỏi chứ không hề vui vẻ.

“Cậu thực sự muốn bôi nhọ tôi đến mức đó sao?” cô ấy hỏi. “Điều đó có giúp ích gì không?”

“Nếu cô thấy những gì tôi nói là đúng thì cứ chấp nhận đi” tôi nói. “Cô nghĩ bị xích như thế này thì là an toàn dữ chưa?”

Ánh mắt cô ấy hạ xuống cổ tay tôi. Làn da đỏ ửng quanh lớp kim loại lạnh lẽo.

“Tôi biết mình đã vượt quá giới hạn.” cô ấy khẽ nói. “Đừng làm như là tôi không biết điều đó.”

“Vậy thì tại sao chúng ta vẫn còn ở đây?” tôi hỏi.

“Bởi rất có thể, khi cậu vừa bước chân ra ngoài thì sẽ dính ngay một viên đạn vào đầu trước khi kịp uống hết cốc cà phê,” cô ấy trả lời. “Tôi sẽ không giao cậu cho bọn chúng đâu.”

“Phải rồi,” tôi nói. “Thà nhốt tôi ở nơi cô có thể nhìn thấy. Tuyệt thật, tất cả đều là vì cô chứ đâu phải vì tôi”

Đôi mắt cô ấy dao động.

“Cô bắt tôi làm việc cho đến khi tôi quên mất ngày cuối tuần trông như thế nào,” tôi bình tĩnh nói. “Không thăng tiến. Không tăng lương. Phải đi trông nom lũ tân binh chẳng làm được tích sự gì. Trong mọi cuộc đột kích nguy hiểm, mọi thay đổi vào phút chót sẽ đều đổ lên đầu tôi vì cô nghĩ ‘Si-woo có thể lo được’.”

Tôi tận dụng mọi thông tin mình có. Cách duy nhất để thoát khỏi đây là phá vỡ ảo tưởng của cô ta.

“Và khi cuối cùng tôi biến mất, cô ký lệnh treo thưởng mang tên tôi, sau đó đâm vào đùi tôi rồi lôi tôi xuống hầm.”

Đôi môi cô ấy mấp máy, nhưng không nói nên lời.

“Giờ cô lại đang đút cho tôi ăn như đút cho một con chó bị bệnh” tôi bồi thêm. “Nói lại cho tôi nghe xem chuyện này là ‘vì lợi ích của tôi’ chỗ nào đi.”

Ngón tay cô ấy cắm sâu vào đầu gối.

“Phải, cậu nói đúng... Tôi đã hủy hoại cậu,” cô ấy nói.

Hử. Nhanh vậy sao.

“Tôi đã đẩy mọi thứ lên vai cậu,” cô ấy tiếp tục. “Bởi vì cậu là người duy nhất không bỏ rơi tôi. Bởi vì cậu đã ở lại khi tôi chẳng có gì trong tay. Bởi vì cậu đã không rời đi khi lẽ ra cậu nên làm thế.”

“Và khi cuối cùng tôi cố gắng rời đi thì sao?” tôi hỏi.

Tiếng cười của cô ấy trở nên sắc lẹm.

“Cậu bước chân vào Hắc Nhật” cô ấy nói. “Nó như một thanh kiếm đâm xuyên qua cổ họng tôi.”

“Đoạn phim đó,” tôi nói.

“Phải. Đoạn phim đó.” Ánh mắt cô ấy thoáng trở nên xa xăm. “Tấm lưng đó, dáng đi đó, phong cách dùng kiếm đó. Rồi đột nhiên, các tuyến đường của chúng tôi bị rò rỉ, người của chúng tôi bị tấn công, kho lưu trữ của chúng tôi trông chẳng khác gì một trò đùa. Cậu bảo xem tôi nên nhìn nhận chuyện đó như thế nào đây?”

“Như một người đã tuyệt vọng đến mức phải khiến cô ghét anh ta,” tôi nói.

Ánh mắt cô ấy lập tức quay lại nhìn tôi.

“Cái gì?”

“Cô không ngu ngốc đâu, Eun-ha” tôi nói. “Cô chỉ là thích tự lừa dối bản thân thôi. Nếu tôi muốn tiền, tôi đã đi từ nhiều năm trước rồi. Nếu tôi muốn quyền lực, tôi đã không đứng dưới bóng của cô lâu như vậy.”

Tôi để vai mình hơi chùng xuống một chút. Những sợi xích kêu loảng xoảng.

“Tôi chỉ muốn thoát ra.” tôi nói. “Và tôi biết cô sẽ không bao giờ để tôi ra đi một cách êm đẹp. Vì vậy tôi đã tự hủy hoại danh tiếng của chính mình thay vào đó.”

Cô ấy nhìn chằm chằm. Hơi thở bắt đầu dồn dập.

“Cậu thực sự...” giọng cô ấy trầm xuống. “Cậu thực sự nghĩ điều đó sẽ ngăn cản được tôi sao?”

“Rõ ràng là không hiệu quả rồi,” tôi đáp. “Cô đúng là kẻ kiên trì đến mức cực đoan.”

“...Cậu rời đi vì cậu thấy nghẹt thở,” cô ấy lẩm bẩm. “Và tôi đã siết chặt cái vòng cổ trên cổ cậu hơn.”

“Có thể nói là như vậy.”

Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và ngột ngạt.

Bất kể thứ tình cảm vặn vẹo nào cô ta dành cho Si-woo, tôi phải sử dụng nó như một công cụ để chống lại chính cô ta.

“Tôi nói điều này không phải để thắng trong cuộc tranh cãi nào cả,” tôi nói. “Cô đã tự quyết định mình là kẻ rác rưởi rồi.”

Một âm thanh nhỏ, nghẹn ứ thốt ra từ cô ấy.

“Tôi muốn nói là” tôi tiếp tục, “nếu chúng ta cứ tiếp tục giả vờ rằng sự sắp đặt này là hợp lý, cô sẽ càng ngày càng tệ hơn. Và tôi cũng vậy.”

Đôi môi cô ấy mím lại.

“Cậu nghĩ chuyện này dễ dàng với tôi lắm sao?” cô ấy hỏi. “Khi phải nhìn cậu bị treo ở đây mỗi ngày?”

“Nhưng, chính cô là người đã làm điều này,” tôi nói. “Không phải Hiệp hội. Không phải Hắc Nhật. Mà là cô. Đó mới là vấn đề then chốt.”

Cô ấy lại dao động.

Tốt lắm.

“Eun-ha.” tôi gọi.

Cô ấy nhìn vào mắt tôi.

“Tôi không ghét cô.” tôi nói.

Biểu cảm của cô ấy đờ ra.

“…Cái gì? Vậy thì, tại sao?”

“Tôi không ghét cô.” tôi lặp lại. “Nếu tôi ghét cô, tôi đã bắt đầu gào thét ngay từ lúc tỉnh dậy. Tôi có lẽ đã nhổ vào mặt cô hay sỉ nhục cô bằng những lời lẽ khiến cô muốn giết tôi ngay lập tức.”

Đôi mắt cô ấy khẽ rung lên khi nghe từ “ghét”.

“Tôi mệt rồi,” tôi tiếp tục. “Và tức giận nữa. Và tôi nhận thức rất rõ rằng nếu chúng ta làm theo cách của cô, tôi sẽ phát điên. Và nếu cô làm theo cách của tôi, cả hai chúng ta đều có cơ hội.”

Cô ấy liếm môi một cái.

“…Cách của cậu.” cô ấy nói. “Nghĩa là sao?”

“Thả tôi lên.” tôi nói. “Đưa tôi ra ngoài. Giữ tôi lại bang hội. Giữ tôi ở bên cạnh cô. Bất cứ điều gì cô đang dự tính.”

“Cậu muốn đi hẹn hò à?” cô ấy khẽ nói.

“Cô nói đấy nhé, không phải tôi,” tôi đáp.

Tai cô ấy đỏ ửng lên.

“Đừng đùa nữa.” cô ấy lẩm bẩm.

“Tôi đang nghiêm túc” tôi nói. “Cô muốn tôi ở nơi cô có thể nhìn thấy? Được thôi. Vậy thì hãy đặt tôi ở nơi mà tôi không bị đối xử như tôi là một tù nhân như ở chỗ này. Tôi sẽ ở lại. Tôi sẽ làm việc. Tôi sẽ… thử cái thứ mà rõ ràng là cô đang khao khát.”

Cô ấy nhìn chằm chằm.

“Cậu sẽ ở lại” cô ấy nói. “Với tôi?”

“Tôi còn có thể đi đâu được nữa chứ?” tôi hỏi. “Hiệp hội nghĩ tôi là một kẻ phản bội đã chết. Hắc Nhật nghĩ tôi là một nguồn tài nguyên mà họ đã đánh mất. Cô là kẻ ngốc duy nhất vẫn còn muốn có tôi.”

Cổ họng cô ấy khẽ chuyển động.

“Nhưng nếu cậu bước ra khỏi cánh cửa đó,” cô ấy thì thầm, “cậu có thể bỏ chạy.”

“Nếu tôi muốn chạy mà không có kế hoạch, tôi đã cố gắng gặm nát đống xiềng xích này và bỏ chạy từ lâu rồi” tôi nói. “Tôi ngốc, nhưng không ngốc đến mức đó.”

Cô ấy cố nén một tiếng cười nhưng thất bại. Đôi vai cô ấy chùng xuống.

“Cậu nói tất cả những điều này bây giờ,” cô ấy nói. “Bởi vì cậu biết tôi sẽ lắng nghe.”

“Nó là như vậy đấy,” tôi nói.

“Nếu cậu dám lừa tôi—”

“Thì cô sẽ giết tôi,” tôi nói. “Cô đã nói rất rõ ràng rồi.”

“Tôi sẽ không chỉ dừng lại ở cậu đâu,” cô ấy nói. “Tôi sẽ thiêu rụi tất cả mọi thứ giữa chúng ta.”

“Tôi biết.”

Ánh mắt chúng tôi giao nhau.

“Vậy nên,” tôi nói. “Quyết định đi. Tầng hầm hay tầng trên.”

Ánh mắt cô ấy lại lướt xuống cổ tay tôi. Rồi nhìn về phía cửa. Rồi quay lại.

“…Cậu thực sự sẽ ở lại chứ?” cô ấy hỏi. “Sau khi tôi mở khóa cho cậu.”

“Tất nhiên”

“Với tôi.”

“Tôi rất thiết tha với việc được hít thở,” tôi nói. “Và hiện tại cô là lựa chọn an toàn nhất mà tôi có. Hãy nghĩ về điều đó một chút đi.”

Cô ấy thở ra một hơi dài, như thể nó đã bị nén trong lồng ngực suốt nhiều ngày qua.

“Được rồi,” cô ấy nói.

Cô ấy đứng dậy. Tiếng ghế đẩu quẹt nhẹ trên sàn. Cô ấy bước tới chỗ tôi. Ở khoảng cách gần này, tôi có thể thấy đôi bàn tay cô ấy run rẩy nhẹ, và một vết cắt nhỏ trên ngón tay cái từ trận chiến nào đó trước đây.

Bàn tay cô ấy đưa lên và áp vào má tôi.

Cái chạm thật nhẹ nhàng. Cẩn trọng. Hoàn toàn trái ngược với những sợi xích trên đầu tôi.

“Đừng để tôi phải hối hận” cô ấy thì thầm.

“Làm ai đó hối hận là sở trường của tôi mà,” tôi nói. “Nhưng lần này tôi sẽ cố gắng hướng nó về phía khác.”

Khóe miệng cô ấy khẽ giật.

Cô ấy buông tay ra và đưa về phía cổ tay phải của tôi. Ngón tay cô ấy vẽ một ký hiệu lên lớp kim loại. Tôi cảm thấy một luồng hơi ấm và rồi...

Cạch.

Cánh tay tôi buông thõng xuống, máu lưu thông trở lại tạo nên một cơn đau nhói khiến tôi phải nghiến răng.

Cô ấy chuyển sang tay trái.

Lại một ký hiệu nữa và một luồng năng lượng khác. Một tiếng cạch nữa phát ra.

Cả hai vòng xích loảng xoảng đập vào tường. Vai tôi đau nhức, đầu gối tôi run rẩy.

Tôi lảo đảo. Eun-ha đỡ lấy khuỷu tay tôi theo bản năng.

“Chậm thôi,” cô ấy nói. “Cậu sẽ ngã đấy.”

“Tôi cũng không muốn làm bẩn sàn nhà của cô đâu,” tôi nói.

Cô ấy nhìn tôi với vẻ nửa khó chịu, nửa gì đó khác.

“Tôi có một điều kiện,” cô ấy nói.

Tất nhiên rồi.

“Để tôi đoán nhé,” tôi nói. “Không được nói chuyện với phụ nữ, không được mỉm cười, không được tồn tại nếu không có sự cho phép?”

Cô ấy phớt lờ tôi.

“Khi ra ngoài,” cô ấy nói, giọng đanh lại. “Cậu không được rời khỏi phe tôi nửa bước. Cậu không được mở miệng trừ khi tôi cho phép. Nếu có bất kỳ ai chỉ cần liếc nhìn cậu thì cậu phải ngay lập tức quay lại nhìn tôi.”

“Vâng, tôi hiểu cô có thể ghen tuông đến mức nào mà” tôi nói.

“Cẩn thận đấy, Si-woo,” cô ấy đáp. “Tôi vẫn có thể treo cậu lên như vừa rồi đấy”

Tôi giơ đôi tay đã tự do của mình lên một chút.

“Được thôi,” tôi nói. “Chúng ta sẽ làm theo cách của cô. Trước mắt là vậy.”

Cô ấy siết chặt tay tôi hơn.

“Không phải ‘trước mắt’,” cô ấy nói. “Mà là mãi mãi ở bên tôi.”

Cô ấy quay về phía cửa. Những chiếc khóa nặng nề kêu lạch cạch khi cô ấy mở chúng từ bên trong.

Cánh cửa mở toang. Luồng không khí lạnh lẽo và cũ kỹ của hành lang tràn vào, nhưng nó vẫn cảm thấy trong lành hơn căn hầm này.

“Đi thôi,” cô ấy nói.

Cô ấy không buông cánh tay tôi ra. Tôi để mặc cô ấy nắm giữ.

Trước mắt thì cứ vậy đã.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!