Novel

Chương 3

Chương 3

Tui sẽ thay đổi một vài cách gọi so với chương trước nhá.

Kho bạc -> Kho lưu trữ

Trưởng công hội -> Hội trưởng

Rồng Đỏ > Xích Long

________________

Cha Eun-ha đã không thể có một giấc ngủ tử tế suốt sáu ngày qua.

Cô biết điều này vì một trị liệu sư đã nói với cô bằng cái tông giọng cẩn trọng mà người ta thường dùng khi xử lí một quả bom hẹn giờ vậy.

“Cô trông tiều tụy quá, Hội trưởng. Mana của cô đang không ổn định, tôi khuyên cô nên đi nghỉ ngơi đi.”

Nghỉ ngơi ư?

Trong khi Han Si-woo đang bị xích lại như một con quái vật ở trong buồng giam dưới lòng đất ư?

Cô suýt chút nữa đã cười vào mặt tên trị liệu sư trước mặt.

Thay vào đó, cô nhận lấy lọ thuốc, lịch sự nói lời cảm ơn, rồi quay trở lại phòng giám sát.

Quay lại với những thước phim lặp đi lặp lại.

Thước phim chiếu đi chiếu lại bóng lưng của Si-woo biến mất vào lối vào hầm ngục và hình bóng của Si-woo bị camera đường phố của Hiệp hội ghi lại khi anh lẻn vào tòa nhà của Hắc Nhật.

Cô xem chúng hết lần này đến lần khác, cho đến khi những hình ảnh trong mắt cô nhòe đi và tất cả những gì cô có thể thấy chỉ là dáng hình đang rời xa của anh.

Cô luôn biết mình là một kẻ tham lam.

 Anh ấy đã ở đây kể từ khi Xích Long chỉ là một cái tên trên tấm biển rẻ tiền được gắn trước một căn nhà hai tầng cho thuê dột nát và cũ kỹ

Han Si-woo.

Anh có mái tóc rối bù và một ánh mắt bình thản. Một trợ thủ nhưng lại có thể chiến đấu như một người tiên phong cùng khả năng chữa trị tốt đến mức khiến mọi người lầm tưởng rằng anh có khả năng tua ngược thời gian.

Loại tài năng mà các hội khác thường phải tìm mọi cách chỉ để có được anh.

Cô đã tận mắt chứng kiến họ bắt đầu chú ý đến anh.

Kiếm Thánh hỏi tên anh tận hai lần trong một đợt đột kích chung, ánh mắt cô ta dán chặt vào anh hơi lâu quá mức cần thiết.

Đại diện Hiệp hội Trị Liệu Sư "đùa" rằng nếu Xích Long có đối xử tệ với anh thì họ sẽ bắt cóc anh về hội của mình.

Những thợ săn cấp thấp từ các hội khác thì cười khúc khích trước những câu đùa bâng quơ của anh trong căn tin Hiệp hội.

Lúc đầu, cô tự nhủ rằng đó là chuyện bình thường.

Tất nhiên là họ sẽ chú ý đến anh rồi vì anh ấy rất tài giỏi.

Thế rồi cô bắt gặp anh đang cười trước lời nhận xét của một trị liệu sư vô danh nào đó, đôi vai anh thả lỏng, khóe mắt nheo lại. Cô chưa từng thấy anh cười như vậy khi ở trong văn phòng của cô. Và rồi, một thứ gì đó xấu xí, vặn vẹo bóp chặt lồng ngực cô.

Đó là sự ghen tuông thuần túy, ngu ngốc và điên loạn.

Ý nghĩ về việc anh hạnh phúc bên một ai đó trong khi khoác trên mình bộ đồng phục của một hội khác và mỉm cười như thế với một người phụ nữ khác khiến ngực cô đau nhói đến mức cô phải quay mặt đi.

Sau đó, khi chỉ còn lại một mình trong phòng tắm, cô tìm thấy những vết hằn hình bán nguyệt đang rỉ máu trên lòng bàn tay, hậu quả của việc cô đã vô thức siết quá chặt lòng bàn tay mình.

Hah.

Ít nhất nó cũng đánh lạc hướng cô khỏi cơn đau nhói trong lồng ngực cô.

Một hội trưởng tốt lẽ ra nên trau chuốt hồ sơ cho anh và gửi anh đến nơi mà anh có thể tỏa sáng nhất.

Nhưng cô đã không làm thế.

Thay vào đó, cô bắt đầu đóng sập những cánh cửa mà anh có thể đi lại.

Cô đã chặn việc thăng chức của anh lên vị trí phó Hội trưởng tận ba lần.

“Chúng tôi không thể thiếu cậu ở ngoài thực địa được.” “Chính trị phức tạp lắm. Cậu ghét mấy thứ đó mà. Cậu thích làm việc bên ngoài hơn, đúng không?”

Cô đã mỉm cười khi nói điều đó, giả vờ như tất cả là vì lợi ích của anh.

Nhưng tất cả chỉ là những lời dối trá.

Phó hội trưởng thì phải xuất hiện trước công chúng. Họ phải ngồi trong các hội đồng. Bắt tay. Tham dự các buổi yến tiệc. Gặp gỡ các hội trưởng, các giám đốc điều hành và những thợ săn hạng S khác — những người chắc chắn sẽ nhìn thấy chính xác những gì cô thấy ở anh.

Họ sẽ cố cướp lấy anh khỏi cô.

Thực tế là họ đã đang làm thế rồi.

Kiếm Thánh dõi theo anh như diều hâu. Hiệp hội Trị Liệu Sư thì chực chờ một vết nứt dù là nhỏ nhất trong mối quan hệ của họ. Ngay cả những tân binh của hội thì ánh mắt cũng sáng rực lên khi được anh vỗ vai sau một đợt đột kích.

Tất cả bọn họ đều là lũ kền kền.

Anh ấy là của cô.

Vì vậy, cô chôn vùi anh trong công việc.

Nếu anh bận rộn với lịch trình dọn dẹp hầm ngục, anh sẽ không có thời gian cho các sự kiện ngoại giao. Nếu anh ngập đầu trong giấy tờ, anh sẽ không còn sức lực để để tâm đến những lời đề nghị khác. Nếu anh dành cả đêm gục trên ghế sofa trong phòng làm việc của cô sau mỗi câu "chỉ một bản báo cáo nữa thôi", thì ít nhất cô cũng có thể giữ anh bên mình, chứ không phải ở ngoài kia mỉm cười với ai đó.

Đôi khi cô bắt gặp mình đang tưởng tượng anh bên một người phụ nữ khác. Không phải trong hầm ngục, không phải giữa những trận chiến — chỉ là những thứ đơn giản là những tưởng tượng về anh và một người phụ nữ cùng nhau cười đùa bên món ăn đêm, nắm tay nhau đi bộ trên một con phố yên tĩnh hay đơn giản hơn nữa là những cái gật đầu lắng nghe khi cô ta luyên thuyên về những điều không đâu.

Mỗi khi hình ảnh đó hiện ra trong đầu, một cảm giác sắc lẹm và hoảng loạn bùng cháy trong ngực cô.

Cô sẽ cắm móng tay vào cánh tay mình cho đến khi những vết trăng khuyết đỏ rực hiện lên trên da.

Cơn đau giúp cô có thể ổn định lại nhịp thở của mình.

Cô tự nhủ rằng mình đang trở nên lố bịch. Rằng cô không có quyền can thiệp vào chuyện yêu đương của anh.

Thế rồi khi cô nhìn thấy anh mỉm cười với ai đó, thì tất cả những suy nghĩ lý trí đó đều bay thẳng vào sọt rác.

Vì vậy, cô đảm bảo rằng anh quá mệt mỏi để có thể đi bất cứ đâu ngoài việc về nhà.

Khiến anh quá gắn bó với cô và Xích Long để không thể tưởng tượng ra một cuộc sống khác.

Nó đã hiệu quả.

Trong một khoảng thời gian.

Và rồi, vào một buổi sáng hoàn toàn bình thường, anh biến mất.

Không thư từ chức. Không cãi vã. Không có những cánh cửa bị đóng sầm.

Chỉ là một chiếc ghế trống tại bàn họp cùng một chiếc điện thoại im lìm và một ngăn tủ khóa kín.

Và rồi, cô nhận được tin có người phát hiện tên anh xuất hiện trên lịch sử ra vào cửa của Hắc Nhật.

Lần đầu tiên nhìn thấy nó, cô đã cười.

“Chắc chắn là giả mạo rồi,” cô nói. “Ai đó đã sao chép thẻ của anh ấy.”

Si-woo của cô, gia nhập Hắc Nhật ư?

Si-woo của cô, người hay cằn nhằn về mấy bảng tính của cô nhưng vẫn thức khuya để sửa chúng, người phàn nàn về món cà phê hòa tan của cô nhưng vẫn uống sạch, người theo cô vào những hầm ngục cấp độ ác mộng chỉ vì cô yêu cầu — lại tự nguyện bước vào sảnh của Hắc Nhật?

Nực cười.

Nhưng sau khi thông tin được xác nhận lần thứ 2 thì cô đã không thể cười được nữa.

Sau đó, Benny và Seo-yeon bị phục kích tại nhà.

Những kẻ tấn công biết rõ ngày tuần tra, địa điểm nghỉ ngơi và mã hoạt động của họ.

Rồi một trong những lộ trình hầm ngục bí mật của họ trở thành một cái bẫy chết chóc, sử dụng đội hình của chính họ để chống lại họ.

Rồi ai đó từ bộ phận kế toán lầm bầm đủ lớn để cô nghe thấy: “Có lẽ việc đưa cho anh ta mọi thông tin không phải là nước đi thông minh đâu, Hội trưởng.”

Đó là lần đầu tiên cô đấm vào tường mạnh đến mức khiến đốt ngón tay toác ra và khiến lớp thạch cao nứt vỡ.

Vài giờ sau, lệnh truy nã được công bố công khai.

[HAN SI-WOO – TRUY NÃ: PHẢN BỘI TỔ CHỨC, RÒ RỈ DỮ LIỆU NỘI BỘ. ĐÃ PHÁT LỆNH TREO THƯỞNG.]

Cô nhìn chằm chằm vào bảng tin cho đến khi những con chữ nhòe đi trước mình.

Sau đó, cô ra lệnh cho toàn đội phải bắt sống anh về.

Và nếu họ không thể—

Cô đã không kết thúc câu nói đó.

***

Phòng giam nồng nặc mùi rỉ sét và cũ kỹ.

Cô đẩy cửa ra, bước vào, và để nó đóng sầm lại sau lưng. Cánh cửa tự động khóa lại sau lưng cô tạo nên một âm thanh chắc chắn.

Anh bị treo bởi những sợi xích, trong căn phòng chỉ có duy nhất một bóng đèn là nguồn sáng duy nhất.

Trong một khoảnh khắc khi nhìn thấy anh như thế, cô suýt nữa đã phát nôn.

Anh trông không yếu đi. Cơ thể anh vẫn săn chắc với những khối cơ quen thuộc có được từ những nơi nồng nặc mùi máu và ma lực.

Nhưng anh cảm giác như... xa cách hơn.

Giống như ai đó đã lấy đi Si-woo mà cô biết và đặt anh lệch đi mười độ.

Cô hít một hơi thật chậm.

“Han Si-woo,” cô gọi.

Rồi anh ngẩng đầu lên.

“Hội trưởng,” anh nói.

Không phải là Eun-ha noona.

Danh xưng đó đâm vào sườn cô như một nhát dao.

Đã từng có thời anh gọi cô là noona mà không cần suy nghĩ, nửa trêu chọc, nửa trìu mến, đặc biệt là sau những đêm dài khi họ là những người cuối cùng ở lại văn phòng. Điều đó rất thiếu chuyên nghiệp nhưng cô chưa bao giờ bảo anh dừng lại.

Giờ đây nó đã biến mất, thay thế bằng sự trang trọng lạnh lẽo.

Cô khó khăn nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt mình.

“Tôi mừng là cậu đã tỉnh,” cô nói.

“Khó mà ngủ được lắm. ''Dịch vụ'' ở đây tệ quá mà.”

Vẫn đùa giỡn. Vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản.

“Cậu vẫn còn giữ cái miệng đó nhỉ,” cô lẩm bẩm, nhìn tàn thuốc từ điếu thuốc của mình rơi xuống và tan tác trên sàn nhà. “Ngay cả sau tất cả mọi chuyện.”

Anh hỏi liệu cô có định giết anh không.

“Giết cậu ư?” cô cười lớn, âm thanh đó vang lên chói tai ngay cả với chính cô. “Không. Thế thì dễ dàng quá. Và quá tử tế cho cậu”

Anh khẳng định rằng mình không nhớ gì cả. Rồi khi bị ép, anh chỉ nhớ vừa đủ để chọc tức cô: Hắc Nhật, kho lưu trữ, những vụ phục kích — anh luôn nhảy múa giữa sự thật và sự lảng tránh như cách anh vẫn làm trong các buổi báo cáo sau nhiệm vụ.

Anh còn có gan tỏ ra bối rối về việc tại sao mình lại ở đây, như thể anh không hề biết rằng cô đã phát điên trong suốt sáu ngày qua.

Vì vậy, cô đã trừng phạt anh một chút.

Cô lấy ra một con dao và đâm nó vào đùi anh.

Lưỡi dao đâm sâu vào đùi anh. Khuôn mặt anh co rúm lại, nhưng anh đã kìm nén lại tiếng hét. Máu rỉ ra, sẫm màu và nóng hổi, làm vấy bẩn chiếc quần của anh.

Cô quan sát nỗi đau của anh như thể nó có thể cho cô câu trả lời.

Sau đó, cô chữa lành cho anh.

Lọ thuốc phát sáng trên da anh khi vết thương dần khép lại, chỉ để lại một đường lằn mờ nhạt. Chứng kiến anh hồi phục khiến cô bình tâm lại một cách kỳ lạ.

Cô hỏi anh tại sao.

Tại sao lại truy cập kho lưu trữ. Tại sao lại là Hắc Nhật. Tại sao anh lại khiến các đồng đội của mình suýt chết vì những thông tin mà chỉ người ở cấp bậc của anh mới biết.

Anh có thể đã nói vì tiền, vì tham vọng hay là do bị tống tiền. Một cái gì đó đơn giản. Một cái gì đó mà cô có thể hiểu và cắt bỏ nó một cách gọn gàng.

Nhưng anh nói là anh đã quá mệt mỏi rồi.

Mệt mỏi với những đợt đột kích. Với giấy tờ. Với những vấn đề chính trị. Anh nói anh muốn dừng lại. Rằng anh muốn một cuộc sống bình thường.

Những lời đó nằm nặng nề và ngu ngốc giữa hai người.

Mệt mỏi ư?

Tất nhiên là anh ấy mệt rồi.

Cô lại nhớ lại khi anh phải ở lại sau khi mọi người đã về để sắp xếp lại lịch trình và viết lại các báo cáo. Ngồi đối diện cô trong văn phòng với chiếc cà vạt nới lỏng, xoa sống mũi và lẩm bẩm về những sai lầm của tân binh và thông tin tình báo tồi tệ. Giả vờ không nhận ra khi cô gọi đồ ăn cho anh vì anh đã "quên" ăn.

Tất nhiên là anh mệt rồi.

Mày là người đã làm chuyện này, một thứ gì đó trong cô rít lên.

Mày đã khiến anh ta bận rộn để anh ta không có thời gian tưởng tượng về một cuộc sống khác.

Cô nghĩ về những lá đơn thăng chức mà cô đã phủ quyết.

“Chính trị phức tạp lắm. Cậu ghét mấy thứ đó mà. Cậu thích làm việc bên ngoài hơn, đúng không?”

Những lời dối trá, được xếp chồng ngay ngắn thành ba bản.

Cô nghĩ về Kiếm Thánh, người đã nghiêng đầu nhìn Si-woo với đôi môi hé mở sau một đợt đột kích.

Cô nghĩ về Hiệp hội Trị Liệu Sư gửi những món quà "cảm ơn" được gói ghém cẩn thận, những món quà chỉ được cô mang đến vào những ngày anh một mình gánh vác những lần đột kích bất khả thi.

Cô nghĩ về anh, vai kề vai với một người phụ nữ khác tại một bữa tiệc, cười đùa, thoải mái, tên của anh được gọi với sự tôn trọng bởi những người mà cô không thể kiểm soát.

Ý nghĩ đó khiến dạ dày cô lộn nhào.

Móng tay cô lại cắm sâu vào lòng bàn tay tạo nên những vầng trăng khuyết đỏ tươi mới trên da.

Cô thà giữ anh ở đây, trong căn phòng xấu xí này, còn hơn là phải chứng kiến cảnh đó.

“Tôi đã hủy hoại cậu,” cô nghe chính mình nói.

Đôi lông mày của anh nhíu lại. Anh trông có vẻ bị sốc.

Tốt.

Cô đã nói với anh nhiều hơn những gì cô dự định.

Rằng cô đã bắt anh phải làm việc đến kiệt sức. Chặn đường thăng tiến của anh. Ép anh cho đến khi lối thoát duy nhất của anh trông giống như sự tự hủy hoại bản thân.

Nghe nó còn tệ hơn khi nói ra thành lời.

Cô quan sát khuôn mặt anh như thể nó có thể cho cô thấy một bản án.

Nhưng anh chỉ nhìn cô như thể họ đang ở trong những câu chuyện khác nhau.

“Lẽ ra anh nên nói với tôi” cô nói.

“Và cô đã bao giờ nghe chưa?” anh hỏi .

Cô khựng lại.

Sự im lặng kéo dài.

“Tôi chưa...” cô thừa nhận khẽ khàng. 

Dù vậy, cô vẫn đưa tay lên áp vào má anh.

Da anh nóng ran vì thuốc, hoặc vì giận dữ, hoặc cả hai.

Anh không tựa vào sự chạm vào của cô.

Nhưng anh cũng không tránh né.

Ở khoảng cách gần, cô có thể thấy sự căng thẳng trên cổ anh, sự run rẩy nhẹ trong các khối cơ trên ngực anh. Cái kiểu căng thẳng cho thấy có nhiều vết thương khác ngoài cái mà cô vừa chữa lành.

Cô trượt tay từ mặt anh xuống cổ áo anh.

Đôi mắt anh mở to khi cô bắt đầu cởi những chiếc cúc áo sơ mi của anh, từng chiếc một, lớp vải tách ra để lộ làn da bầm tím, vàng vọt quanh các cạnh và tím ngắt ở giữa.

“Này,” anh nói, giọng thắt lại. “Cô đang làm gì vậy?”

“Kiểm tra thôi,” cô thì thầm, ngón tay lướt nhẹ trên da anh, lạnh lẽo và đầy tính toán. “Để xem họ đã làm gì cậu trong khi cậu đang giả vờ làm kẻ phản bội.”

Cô gạt chiếc áo sang một bên. Những vết cắt cũ. Những vết bầm mới. Vết gợn mờ của một chiếc xương sườn đã lành không đúng cách.

Phải rồi, anh đã một mình đi ngược vào một hầm ngục đang phát nổ.

Cô áp lòng bàn tay mình vào ngực anh. Ánh sáng xanh lục rỉ ra từ ngón tay cô, thấm vào xương và thịt. Những vết nứt li ti liền lại. Những vết bầm sâu mờ dần từ màu đen sang màu xanh xám.

Anh rít lên một tiếng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, rồi nằm yên.

Cô nói khẽ. “Ít nhất là chừng này, tôi có thể chữa trị được.”

Cô cài lại cúc áo cho anh, ngón tay lưu lại thêm một giây lâu hơn mức cần thiết trên chiếc cúc cuối cùng, rồi ép mình bước lùi lại, tâm trí đã bắt đầu tính toán những bước tiếp theo.

Hiệp hội. Lệnh truy nã. Lũ kền kền.

***

“Đây là Cha Eun-ha của hội Xích Long. Kẻ phản bội đã bị loại bỏ.”

Một vài lời nói dối được xâu chuỗi. Một bức ảnh được dàn dựng. Đủ máu trên chiếc áo choàng để làm hài lòng đống giấy tờ.

Đến lúc bình minh, Hiệp hội đã cập nhật hồ sơ của anh:

[HAN SI-WOO – TRẠNG THÁI: ĐÃ BỊ LOẠI BỎ.]

Thật là tiện lợi làm sao.

Cô đi xuống tầng giam giữ.

“Hiện tại, Hiệp hội nghĩ rằng cậu là kẻ phản bội,” cô nói với anh. “Có một lệnh treo thưởng nhắm vào đầu cậu. Cậu đã xuất hiện trên mọi bảng tin trong thành phố.”

Đôi mắt anh mở to, sự bàng hoàng cuối cùng cũng xuyên thủng vẻ bình thản đáng ghét đó.

“Nhưng, tôi đã giải quyết xong rồi.” Giọng cô dịu đi mà không có sự cho phép của chính cô. “Tôi nói với họ rằng chúng tôi đã giết chết kẻ phản bội trong quá trình vây bắt. Cậu đã bị xóa tên khỏi bảng tin. Họ đã đóng hồ sơ vụ án.”

Anh nhìn cô như thể cô vừa tát anh một cái.

“Cô... ‘giải quyết’ nó ư,” anh lặp lại.

“Cậu không còn tồn tại nữa đâu, Si-woo.”

Cổ họng anh chuyển động.

“Cái gì, chờ đã—”

“Cậu nói là cậu mệt rồi.” Cô ngắt lời anh vì nếu nghe anh nói lúc này, cô có thể sẽ dao động. “Cậu muốn thoát ra. Không còn đột kích. Không còn chính trị hội nhóm. Không còn những kẻ ngu ngốc phụ thuộc vào cậu cho đến khi cậu gục ngã.”

“Không phải theo cách này.”

“Đây là cách duy nhất có tác dụng.” Cô nhún vai, như thể họ đang thảo luận về vấn đề hậu cần chứ không phải toàn bộ sự tồn tại của anh. “Nếu tôi để cậu ra ngoài đó, cậu sẽ bị săn đuổi. Bởi Hắc Nhật. Bởi những người vẫn tin vào bảng tin. Bởi bất cứ ai muốn tiền thưởng.”

Cô bước tới cửa và đặt tay lên ổ khóa.

“Cậu muốn một cuộc sống bình lặng phải không?” cô nói. “Tôi sẽ cho cậu điều đó.”

Cô nhìn lại anh.

“Chỉ dành cho hai chúng ta thôi.”

“Dành cho—cái quái gì thế? Thế nghĩa là sao?” Những sợi xích kêu loảng xoảng khi anh cử động, sự giận dữ cuối cùng cũng lộ ra rõ rệt. “Cô định nhốt tôi dưới hầm rồi gọi đó là ‘bình thường’ sao? Tôi không phải là một con vật mà cô có thể cứ thế giam giữ!”

“Căn hầm là một từ xấu xí.” Cô mỉm cười, để lộ ra một chút kẽ răng. “Hãy nghĩ về nó như là... nghỉ hưu. Không hầm ngục. Không nhiệm vụ. Không các hội khác. Không những người phụ nữ khác.”

Khuôn mặt anh khựng lại trong một tích tắc khi nghe đến phần cuối cùng.

Tốt.

Ít nhất thì anh cũng đã hiểu được đến mức đó.

“Hội trưởng!”

Cô mở cửa.

Hành lang bên ngoài mờ tối, lót bằng những cánh cửa niêm phong bằng mana. An toàn. Được kiểm soát. Khó có thể tiếp cận từ bên ngoài. Không thể thoát ra từ bên trong.

Nó thật xấu xí, đúng vậy.

Nhưng thế giới đã cướp đi quá nhiều thứ từ cả hai người họ cũng xấu xí không kém.

“Tôi đã đợi sáu ngày để được nhìn thấy mặt cậu lần nữa.” cô nói qua vai. “Nhưng sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn rồi.”

Cánh cửa đóng lại giữa họ với một tiếng thình thịch nặng nề, đầy thỏa mãn.

Cánh cửa khóa lại.

Cạch. Cạch. Cạch.

Cô tựa trán vào lớp kim loại mát lạnh, hít hà mùi bụi bẩn và chất ổn định mana thoang thoảng.

Ở ngoài kia, Han Si-woo đã chết.

Ở trong này, anh là của cô.

Ý nghĩ đó khiến một thứ gì đó trong cô giãn ra lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Cứ để lũ kền kền lượn lờ quanh khoảng không trống rỗng đi.

Giờ đây anh sẽ không đi đâu cả.

Không đến hội khác. Không đến với người phụ nữ khác. Không đến bất cứ nơi nào mà cô không thể chạm tới.

Nếu điều đó biến cô thành một con quái vật, thì cứ để như vậy đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!